Chương 3: Thiếu nữ thú nhân và Địa ngục đói khát
"Không tìm thấy đồ ăn đâu..."
"Ừm, tìm kỹ thế này rồi mà, ít nhất cũng phải có một cái gì đó chứ..."
Tại một ngôi làng nghèo nhỏ bé nằm ở biên giới phía Bắc vương quốc Olorurea, giáp ranh với đế quốc Girigaru.
Năm đó, thiếu nữ vừa tròn mười lăm tuổi cùng cô bạn thanh mai trúc mã đồng trang lứa, Rusha, đang tìm kiếm trong khu rừng phủ đầy tuyết trắng.
Ở vùng đất có sự chênh lệch nhiệt độ cực lớn theo mùa này, tuy sản lượng thu hoạch bình thường rất cao, nhưng cứ khoảng mười năm lại có một đợt mất mùa, sản lượng giảm sút nghiêm trọng. Những lúc như vậy, trước khi trời trở lạnh hẳn, dân làng sẽ vào rừng, nhờ vào lộc rừng để tích trữ lương thực vượt qua mùa đông.
Và năm đó lại rơi vào năm mất mùa. Nhưng điều khác biệt so với mọi khi là cái lạnh đến sớm hơn dự kiến, rừng bị tuyết bao phủ trước khi kịp thu hoạch đủ lương thực dự trữ. Cánh đàn ông đã đi săn xa để kiếm thêm chút thức ăn, lợi dụng lúc sự giám sát của người lớn lơi lỏng, hai cô gái đã lẻn vào khu rừng cấm trẻ con bén mảng trong mùa đông.
"Minaris à, xin lỗi vì đã kéo cậu theo nhé. Tại tớ lỡ mồm nói muốn cho Keril ăn thật no bụng vào ngày sinh nhật..."
"Không sao đâu. Với lại, người rủ vào rừng là tớ mà. Tớ cũng giống Rusha thôi, cũng muốn chúc mừng sinh nhật Keril mà."
Rusha, với mái tóc vàng gợn sóng cắt ngang vai, co rúm cơ thể vốn đã nhỏ hơn thiếu nữ một vòng lại vẻ hối lỗi. Thiếu nữ lắc đầu như muốn nói đừng bận tâm.
Hai thiếu nữ đã giấu người lớn vào rừng để tìm món gì đó ngon lành cho cậu bạn thanh mai trúc mã không có mặt ở đây nhân ngày sinh nhật. Tuy nhiên, khu rừng phủ tuyết khác hẳn ngày thường, cây cối tuy còn lá nhưng không có quả, rễ cây bị tuyết che lấp, chẳng tìm thấy chút rau rừng nào, thức ăn hoàn toàn bặt vô âm tín.
Dù vậy, hai cô gái vẫn căng mắt ra tìm kiếm trong rừng. Họ đang tìm một loại cây nghe đồn chỉ ra quả rất ngon vào những đợt rét đậm đặc biệt.
Hai thiếu nữ bước đi, giẫm nát con đường tuyết lạo xạo. Chẳng mấy chốc, họ đã đi sâu vào tận nơi mà ngay cả rừng ngày thường cũng bị cấm vào.
"Nè, Minaris, hay là mình quay về đi?"
"Ư, ừm, tuy không tìm thấy quả nhưng chắc cũng nên về thôi."
Nghe Rusha lo lắng nói, thiếu nữ cũng bắt đầu thấy bất an và thầm thở phào nhẹ nhõm. Từ lúc nãy, dù vẻ ngoài không đổi nhưng bầu không khí trong rừng đã thay đổi hoàn toàn.
Khác với Rusha chỉ là một thôn nữ bình thường, thiếu nữ - người đang che giấu sức mạnh thú nhân - cảm nhận sự thay đổi đó nhạy bén và chính xác hơn nhiều.
Bầu không khí ghê rợn như lạc vào một khu rừng hoàn toàn khác khiến da gà cô nổi lên, cảm giác như có thứ gì đó đang trườn qua da thịt. Nhưng vì chưa tìm được quả như mục đích ban đầu, thiếu nữ - người đã rủ rê vào rừng - cảm thấy khó mở lời đề nghị quay về.
"Vậy thì..."
"A, khoan đã, nhìn kìa Minaris!!"
Khi định dừng lại và quay gót, Rusha chỉ tay về phía cái cây đằng trước.
Ở đó, dù bị che khuất hơi khó nhìn, nhưng quả thật có vài trái cây màu vàng to cỡ nắm tay đang treo lủng lẳng.
Tìm thấy quả, Rusha vui sướng báo cho thiếu nữ, rồi...
"May quá, vậy là công sức đi đến tận đây không uổng phí rồi! Mau hái rồi về th... ơ..."
Khoảnh khắc tiếp theo, mặt Rusha cắt không còn giọt máu, im bặt.
Thiếu nữ nhìn theo và sắc mặt cũng tái nhợt.
"Gugyaruru..."
Ở đó là một con Goblin.
Thân hình nhỏ thó, khuôn mặt xấu xí, làn da xanh lục. Và khả năng sinh sản dị thường. Goblin được xem là loài thú gây hại hay xuất hiện ở khắp nơi. Thực tế, đến mùa thu hoạch chúng hay phá hoại ruộng nương nên dân làng thường thuê mạo hiểm giả tiêu diệt, hoặc nếu số lượng ít thì đàn ông trong làng sẽ cùng nhau xua đuổi, nên hai cô gái cũng từng nhìn thấy Goblin từ xa. Dù chưa hoàn toàn trưởng thành, nhưng nếu chỉ có một con thì hai cô gái cũng có thể chạy thoát được.
Nhưng vấn đề nằm ở màu da của nó. Khác với màu xanh lục thông thường, con Goblin này có làn da màu xanh quần thanh, hay đúng hơn là xanh đậm đến mức có thể gọi là xanh dương.
"Biến dị chủng..."
Goblin thường được phân loại là ma vật yếu. Giống như việc người mới làm mạo hiểm giả nhận nhiệm vụ hái thảo dược, thì đây là loại ma vật đầu tiên được khuyến khích khi nhận nhiệm vụ chiến đấu.
Nếu không bị cả bầy bao vây, thì ngay cả người mới có chút kỹ năng cũng có thể hạ gục chúng dễ dàng. Tuy nhiên, đôi khi hiếm hoi sẽ xuất hiện những cá thể thượng đẳng vượt xa sức mạnh thông thường của giống loài.
Với Goblin, những cái tên như Goblin Soldier hay Goblin Magician khá nổi tiếng. Nhưng còn có những cá thể sở hữu năng lực hoàn toàn khác biệt. Đó chính là "Biến dị chủng".
Thiếu nữ từng nghe một nhóm mạo hiểm giả ghé qua làng kể về loại Goblin này.
Vẻ ngoài không khác gì Goblin thường, nhưng da nhuộm màu xanh đậm. Ngược lại với loài Goblin ưa khí hậu ấm áp, chúng hiếm hoi xuất hiện ở những nơi cực lạnh, chịu lạnh cực tốt đến mức khó tin và có khả năng kháng ma pháp yếu. Hơn nữa, chúng sở hữu năng lực, trí tuệ và sự hung bạo cao hơn hẳn Goblin thường.
"Ice Goblin..."
Rusha không biết đó là gì như thiếu nữ, nhưng vẫn bị áp đảo bởi luồng áp lực dị thường mà con Goblin tỏa ra.
May mắn là con Goblin đang mải mê hái quả nên chưa nhận ra hai cô gái.
"Rusha, bình tĩnh nào..."
"Không, khônggg á á á á á á!!"
"R-Rusha!!"
Thiếu nữ định lẳng lặng rút lui để không bị phát hiện, nhưng Rusha không chịu nổi sợ hãi, dường như chẳng nghe lọt tai lời nào. Cô bé chỉ hét lên từ chối thực tại và cắm đầu chạy thục mạng.
"Không, không chịu đâu, khônggg á á á!!"
"Rusha!!"
Thiếu nữ nhận ra Rusha đang dính trạng thái "Hoảng loạn". Đó là điều cô từng nghe mạo hiểm giả kể lại.
Dù biết vậy nhưng thiếu nữ cũng chẳng làm gì được. Khi lao theo Rusha, cô ngoái lại nhìn thoáng qua và thấy con Ice Goblin đã nhận ra tiếng hét, nó đang nhìn về phía này cười nham nhở như thể vừa tìm thấy con mồi ngon hơn.
Đã đến nước này thì chỉ còn cách chạy thật nhanh. Hai thiếu nữ cắm đầu chạy trối chết trong rừng. Nhưng rõ ràng tốc độ của Goblin nhanh hơn họ.
Khoảng cách dần bị thu hẹp, giữa áp lực sinh tử và con đường tuyết phủ khác hẳn ngày thường, người đầu tiên bị trượt chân ngã chính là Rusha.
"Á á!!"
"Rusha!!"
"Ư, a a..."
Cú ngã có vẻ làm trẹo chân, Rusha ngã sấp xuống tuyết, nửa người chìm trong đó, không thể đứng dậy nổi. Mà dù có đứng dậy được, việc dìu Rusha bị thương chạy thoát khỏi Ice Goblin là điều không tưởng.
"Gugyagyagyagya!!"
Như chế giễu Rusha, con Ice Goblin lao tới.
Thiếu nữ có sức mạnh để cứu Rusha. Sức mạnh của thú nhân tộc Thỏ mà cô vẫn luôn che giấu.
Nếu không ngần ngại sử dụng nó, dù đối phương có năng lực cao đến đâu, nhưng là Goblin không biết dùng ma pháp thì cô sẽ không thua. Nhưng...
『Nghe này Minaris, con tuyệt đối không được dùng sức mạnh đó trước mặt người khác. Nếu dùng sức mạnh thú nhân, ảo thuật mẹ ếm lên con sẽ bị giải trừ, đôi tai và cái đuôi chứng minh con là thú nhân tộc Thỏ sẽ bị lộ tẩy.』
『Tại sao bị lộ là thú nhân lại không được hả mẹ?』
『...Phải ha, tại sao lại không được nhỉ. Chỉ là vẻ ngoài hơi khác một chút thôi mà...』
"Không, khônggg, không muốn, tớ không muốn chết, tớ không muốn chết đâu!!"
(...Con xin lỗi mẹ!!)
Nhìn bạn thân khóc thét, thiếu nữ thầm xin lỗi mẹ trong lòng vì không giữ được lời hứa, rồi lao thẳng vào con Goblin.
"U a a a a a a a a!!"
"Gugya a!?"
Cú đá bay của thiếu nữ cắm phập vào bụng con Ice Goblin.
Nhờ chênh lệch thể hình và quán tính, con Ice Goblin bị đá bay, không kịp phản ứng trước đòn phản công bất ngờ, đập mạnh vào thân cây phía sau. Tuy nhiên, đúng là biến dị chủng. Cú đá mang uy lực đủ hạ gục Goblin thường chỉ trong một đòn, nhưng với nó thì không những không giết được mà còn chưa đủ để làm nó mất khả năng chiến đấu. Nếu là Goblin thường thì đã lao vào tấn công tiếp, nhưng con Ice Goblin có trí tuệ cao dường như nhận thấy đánh nhau với thiếu nữ là hạ sách.
Nó lườm hai thiếu nữ đầy hằn học rồi bỏ đi sâu vào trong rừng.
"Rusha!! Cậu không sao chứ!? Có bị thương không?"
"M-Minaris... cái đó..."
Rusha vừa bàng hoàng, vừa hoảng loạn, chỉ tay vào hai cái tai thỏ trên đầu thiếu nữ.
Thú nhân tuy có sự khác biệt tùy chủng tộc nhưng về cơ bản đều có chỉ số thể chất cao, kể cả MP và ma lực. Tuy nhiên, chất lượng ma lực khác với con người, càng rời xa cơ thể càng dễ tan biến, nên ma pháp tấn công tầm xa kém hiệu quả hơn hẳn các chủng tộc khác. Nhưng ngược lại, nếu dùng để bao bọc cơ thể một lớp ảo ảnh mỏng thì nhược điểm đó không còn ý nghĩa.
Dòng dõi thú nhân của thiếu nữ đặc biệt có tài năng về ảo thuật trong tộc Thỏ, nên việc duy trì ảo ảnh liên tục không quá khó khăn. Tuy nhiên, nếu phát huy hoàn toàn chỉ số thú nhân, cường độ ma lực tỏa ra từ cơ thể sẽ thổi bay lớp ảo ảnh là điều không thể tránh khỏi.
"A, cái này... là... xin lỗi Rusha. Tớ đã giấu cậu suốt bấy lâu nay... Làm ơn, hãy giữ bí mật chuyện này giúp tớ!!"
"Hả!? A, ư, ừm."
Thấy cô bạn thân gật đầu dù vẫn còn bối rối, thiếu nữ mỉm cười nhẹ nhõm.
Thiếu nữ không còn là đứa trẻ ngây thơ hỏi mẹ lý do ngày nào. Cô hiểu rằng vương quốc mình đang sống coi thú nhân là đối tượng bị miệt thị. Chính vì thế, chưa một lần cô dám trái lời mẹ, và dù tin tưởng bạn thân đến đâu, cô cũng chưa từng tiết lộ bí mật này.
"Thế này là được rồi."
Cô tự ếm lại ảo thuật đã bị giải trừ, giấu đi đôi tai và cái đuôi.
Hồi nhỏ mẹ thường làm giúp, nhưng từ bốn, năm năm trước cô đã tự làm được.
"Vậy mình về làng thôi. Tuy không tìm được đồ ăn, nhưng lỡ gặp lại ma vật thì nguy, với lại trời cũng sắp tối rồi."
"Ừ, đúng rồi. Về thôi."
Ngày hôm đó, khi về đến làng thì trời đã khá tối.
Hai thiếu nữ bị trưởng làng mắng té tát vì dám vào rừng mùa đông, ông ta bảo hình phạt sẽ để đến mai, rồi đuổi ai về nhà nấy.
Khi thiếu nữ thú nhận với mẹ mình, Marlis, về việc đã phá vỡ lời hứa và lý do tại sao, người mẹ bệnh tật nằm liệt giường phần lớn thời gian chỉ cười buồn bã: "Vậy à, con đã cứu bạn mình nhỉ."
Thiếu nữ cảm thấy nụ cười của mẹ có nét bi thương, điều đó làm cô hơi bận tâm. Nhưng vì đã lâu mới dùng sức mạnh thú nhân, lại lần đầu đối mặt và chiến đấu với ma vật, mà lại là Ice Goblin biến dị, nên cô mệt lử và ngủ thiếp đi.
Thiếu nữ mơ một giấc mơ hạnh phúc về việc tìm được rất nhiều trái cây trong rừng tuyết, cho đến khi bị dựng dậy vào sáng hôm sau khi mặt trời vừa mọc và bị lôi ra giữa quảng trường làng. Chẳng hiểu sao mẹ cô, Marlis, cũng bị lôi ra đó.
"C-Cái gì? Hình phạt hôm qua bác nói sao? Sao cả mẹ cháu cũng..."
Trong lúc bối rối bị lôi đi, cô thấy dân làng đã tụ tập đông đủ.
Đang thắc mắc tại sao mọi người lại nhìn mình bằng ánh mắt gai góc như vậy, thì câu nói bất ngờ của trưởng làng khiến đầu óc cô trống rỗng.
"Minaris, và cả Marlis. Chuyện hai mẹ con ngươi là thú nhân tộc Thỏ có thật không?"
Những từ ngữ lọt vào tai nhưng cô không thể hiểu nổi.
"Ta hỏi lại lần nữa. Chuyện hai mẹ con ngươi là thú nhân có thật không?"
Đầu óc trắng xóa, lời nói lặp lại của trưởng làng dần thấm vào tâm trí.
(Tại sao? Tại sao? Tại sao chứ!? Hả, tại sao tự nhiên lại...)
Cơn bão câu hỏi lấp đầy tâm trí đang quay cuồng. Không thể xử lý thông tin. Không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Trong cơn hỗn loạn, thiếu nữ vô thức quay sang nhìn mẹ cầu cứu.
Ở đó, người mẹ với vẻ mặt bi thương nhưng đầy quyết tâm, đã giải trừ ảo thuật mà bà luôn duy trì trên người.
Dân làng ồ lên xôn xao, và ngay lập tức ý nghĩa trong ánh mắt họ thay đổi.
Đó là ánh mắt như đang nhìn vào đống xác chết Goblin vừa bị tiêu diệt hàng loạt.
Những ánh mắt đó đổ dồn vào hai mẹ con từ những người dân làng mà mới hôm qua thôi còn thân thiết như gia đình.
"M-Mẹ ơi..."
Tình huống thay đổi liên tục và những lời nói nghe được khiến sự hỗn loạn càng tăng thêm.
Khuôn mặt trưởng làng mà cô ngước nhìn trong bàng hoàng lạnh lùng chưa từng thấy, đôi mắt ông ta tràn ngập sự khinh miệt.
.........Sợ quá.
Nỗi sợ hãi đối với con Ice Goblin hôm qua bỗng trở nên mờ nhạt trước ánh mắt đáng sợ này.
"Như mọi người thấy, chúng tôi là thú nhân tộc Thỏ. Xin lỗi vì đã giấu giếm mọi người."
Nhìn mẹ bị ném xuống nền đất trần trụi đang cúi đầu tạ lỗi, cuối cùng cô cũng hiểu ra mình đang phải hứng chịu ánh nhìn ác ý của cả làng.
"Vậy là điều Rusha nói là sự thật..."
"Hả, Rusha sao!? Không thể nào, nói dối!!"
Hôm qua Rusha đã hứa. Cậu ấy bảo sẽ giữ bí mật.
Cô nhìn quanh tìm kiếm một lời phủ nhận, và thấy bóng dáng những người bạn thuở nhỏ phía sau mười mấy người dân làng.
Nhưng đó không phải là hình ảnh cô mong đợi.
Cậu bạn thanh mai trúc mã còn lại, Keril, đang nhìn cô như nhìn rác rưởi. Và nép bên cạnh cậu ta, Rusha đang nhếch mép cười ở góc độ mà Keril không nhìn thấy.
"Tại, sao...? Cậu đã nói sẽ giữ bí mật mà!!"
"Hí!! Keril..."
Nghe tiếng hét thất thanh của thiếu nữ, Rusha tỏ vẻ sợ hãi nép chặt vào người Keril.
"Rusha, không sao đâu, bình tĩnh đi."
Keril vừa nói vừa xoa nhẹ lưng Rusha, rồi trừng mắt nhìn thiếu nữ với ánh nhìn còn gay gắt hơn.
"Này, đừng có bắt nạt Rusha nữa!! Lúc đầu nghe tớ không thể tin nổi, nhưng hóa ra mày là loại tồi tệ đến thế sao!! Tao quá thất vọng về mày!!"
"Hả!? Rốt cuộc là..."
"Đừng có giả nai!! Tao nghe Rusha kể hết rồi!! Mày đã bắt nạt Rusha suốt thời gian qua đúng không!! Rusha đã khóc và kể rằng cô ấy bị mày dùng sức mạnh thú nhân đe dọa bắt phải im lặng!!"
"Cái..."
Câm nín, giờ tôi mới hiểu thế nào là cạn lời thực sự. Trước khi kịp thốt ra tiếng, suy nghĩ đã ngưng trệ như thể ngôn từ đã biến mất khỏi đầu.
"Trưởng làng, tôi ra sao cũng được. Nhưng xin ngài, làm ơn, làm ơn hãy tha cho con bé được không? Ít nhất, ít nhất là cho đến khi con bé đón sinh nhật mười tám tuổi..."
Giữa tình cảnh đó, Marlis ôm chặt con gái vào lòng và cúi đầu van xin.
Từ hôm qua khi nghe con gái kể chuyện, Marlis đã quyết định làm thế này. Mang theo thân bệnh tật thì không thể chạy trốn khỏi làng. Nhưng bà cũng hiểu rõ con gái bà sẽ không bao giờ bỏ bà lại để chạy trốn một mình. Vì thế, vì con gái, Marlis liều mạng cúi đầu.
"Xin ngài, làm ơn..."
"Đừng có giỡn mặt!! Cái lũ thú nhân bẩn thỉu này!!"
Đáp lại lời van xin của Marlis là những lời chửi rủa và hòn đá nhặt từ dưới đất ném tới.
"Đúng đấy, đừng có đùa!!"
"Dám lừa gạt chúng tao bấy lâu nay, tởm lợm!!"
"Đồ súc vật mà dám bắt chước con người à!!"
Bắt đầu từ một người, những lời chửi rủa sắc như dao và mưa đá tới tấp trút xuống hai mẹ con.
"Làm ơn, xin hãy tha cho con bé, ư..."
"Mẹ ơi!!"
Trong cơn mưa đá, một hòn đá lớn lẫn vào trúng trán Marlis, máu tuôn xối xả.
Thiếu nữ phản xạ lao tới che chắn cho mẹ.
Trong cơn hỗn loạn tột độ, ảo thuật của thiếu nữ cũng đã tan biến từ lúc nào, để lộ ra đôi tai và chiếc đuôi. Dù vậy, cô vẫn chỉ biết che chở cho mẹ mình.
Mẹ cô từng mắc một căn bệnh truyền nhiễm, tuy đã bình phục nhưng di chứng để lại khiến bà mất đi sự cường tráng vốn có của loài thú nhân. Cơ thể bà yếu ớt đến độ chỉ cần một người dân thường không chút võ vẽ ném đá trúng cũng đủ gây thương tích.
"Dừng lại đi, dừng lại đi mà, xin mọi người hãy dừng lại đi màààààà!!"
Tiếng khóc than của cô bé vang vọng khắp quảng trường, nhưng ngay lập tức bị những làn sóng chửi rủa giày xéo và nghiền nát.
"Câm mồm! Con nhãi quái vật kia im ngay!"
"Đừng có dùng tiếng người để nói chuyện, cái đồ súc sinh này."
"Chết đi! Sao mày còn sống hả? Chết quách đi cho rồi!"
Rắc, rộp... cô cảm nhận được trái tim mình đang xuất hiện những vết nứt đen ngòm.
Cảm giác như thể có ai đó đang đóng những chiếc cọc nhọn hoắt vào lồng ngực.
Tại sao? Vì cớ gì? Không chịu đâu, đau quá, trái tim còn đau đớn hơn cả da thịt.
Khi cô bé co ro nhìn quanh, cô thấy Keriru vẫn đang trừng mắt nhìn mình với vẻ mặt cay nghiệt, thậm chí còn hùa theo dân làng ném đá. Và kia là Rusha, đang núp sau lưng Keriru, tay nắm chặt tay áo cậu ta để che đi biểu cảm của mình, trên môi ả nở một nụ cười méo mó đầy chế giễu.
Và rồi, cuối cùng, cả đầu óc, cơ thể và trái tim cô bé cũng hiểu ra.
Bị phản bội. Bị phản bội, bị phản bội, bị phản bội, bị phản bội rồi!
"Tại sao... tại sao chứ..."
Nước mắt rỉ ra. Những hòn đá trút xuống cơ thể như đóng thêm những cái nêm vào trái tim vốn đã nứt toác.
Ngay trước khi trái tim cô hoàn toàn vỡ vụn, cơn mưa đá bỗng dưng dừng lại.
"Cái gì mà ồn ào thế hả!?"
Những người vừa xuất hiện là đám đàn ông trong làng.
Có vẻ họ đã trở về từ chuyến viễn chinh sớm hơn dự kiến. Tuy không nhiều, nhưng họ cũng mang theo được một ít chiến lợi phẩm.
"Cha... ơi... hức, cha ơi!!"
Trong tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, cô bé vẫn nhìn thấy cha mình đang đứng lẫn trong đám đàn ông vừa trở về.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng mình đã được cứu. Cha cô là người có tiếng nói, được kỳ vọng sẽ trở thành trưởng làng kế nhiệm.
Nhìn thấy ông đang nói chuyện gì đó với dân làng, cảm giác an tâm dâng trào trong cô. A, vậy là chắc chắn mình sẽ được cứ...
"Nhầm rồi!! Tao không liên quan! Tao không biết gì cả!"
"..."
Vụt một cái, thế giới đảo lộn. Nó méo mó, vặn vẹo, rồi bị nghiền nát bươm.
"Tao đã bị lừa! Bị con đàn bà đó lừa! Đồ súc sinh, cái giống thú nhân bẩn thỉu này!"
Tai không còn nghe thấy gì. Mắt không còn nhìn thấy gì. Mũi không còn ngửi thấy gì. Xúc giác cũng biến mất.
"Cái gì thế này? Hả? Cái gì... thế này..."
Choang... cô cảm giác như nghe thấy âm thanh của thứ gì đó vỡ tan tành lần cuối cùng.
Và cứ thế, thế giới của cô bé hoàn toàn sụp đổ.
Khi tỉnh lại, cô thấy mình đang lắc lư trên xe ngựa của tên buôn nô lệ.
Trong thế giới mơ hồ đó, cô chỉ nhớ mang máng rằng mình đã bị kẻ mà cô từng gọi là "Cha" bán đứng với cái giá rẻ mạt như cho không.
Lý do duy nhất khiến cô bé – người đang mấp mé bờ vực trở thành phế nhân – vẫn có thể duy trì ý thức là nhờ sự hiện diện của người mẹ bên cạnh. Nhưng một cặp mẹ con thú nhân, dù có là hàng hóa đi nữa, cũng đừng mong nhận được sự đối đãi tử tế.
Bữa ăn tồi tàn hơn hẳn những nô lệ khác, những lời chửi rủa và đòn roi vô cớ trút xuống. Mỗi ngày được tắm rửa vài lần nhưng chỉ là thứ nước bẩn thỉu thừa lại, hoặc thậm chí còn chẳng được tắm, bị đạp vào người kèm theo những lời mắng nhiếc "Hôi hám", "Bẩn thỉu".
Với lý do thú nhân có sức khỏe vượt trội, chuyện chúng xích cô vào xe ngựa và bắt chạy theo như kéo lê trên đất xảy ra như cơm bữa.
Chỉ có ý nghĩ không muốn trở thành gánh nặng cho người mẹ bệnh tật mới giúp cô duy trì tinh thần đã vỡ vụn. Nhưng, dù cô bé có cố gắng đến đâu thì cũng chỉ như muối bỏ bể. Như bị giấy nhám mài mòn, người mẹ xinh đẹp của cô ngày càng tàn tạ.
Tên buôn nô lệ đã chọn mẹ cô làm vật tế thần.
Hắn phô bày cảnh "Thú nhân bị hành hạ", "Bị đối xử tệ bạc hơn cả bọn mình" để xả bớt sự bất mãn của những nô lệ khác.
Đúng như tên buôn nô lệ tính toán, nhìn thấy cảnh đó, những nô lệ khác đều cười cợt.
Nhìn cô bé bị quất roi, nhìn người mẹ bị túm tóc lôi đi, nhìn cô bé bị đá văng vào lưng. Bọn chúng cười, như thể đang xem một vở kịch hài hước lắm.
Nửa năm sau khi bị bán, khi đi được khoảng một nửa quãng đường đến Vương đô, mẹ cô không còn cử động nữa.
Một lần nữa, thế giới của cô bé lại rơi vào bóng tối hư vô và mờ mịt.
Cô chẳng còn bận tâm xem trong thức ăn có lẫn bùn đất hay không. Bị quất roi, bị chửi rủa cũng chẳng còn cảm giác gì. Bị dội nước cống lên người dưới danh nghĩa tắm rửa cũng chẳng còn ý chí phản kháng.
"Chậc, hỏng rồi à? Mang tiếng thú nhân mà giòn thế. Gớm thật, thế mà cũng có quý tộc thích loại này được, đúng là mạt vận."
Cô bé chỉ nhìn tên buôn nô lệ đang thở dài thườn thượt bằng đôi mắt trống rỗng.
"Mà cũng tại con mẹ mày tự tiện chết quách đi. Tại sao tao lại phải chịu lỗ vốn vì cái giống thú nhân chúng mày chứ? Mẹ kiếp!"
Giật mình. Những mảnh vỡ trong lòng cô phản ứng lại với lời nói của tên buôn nô lệ.
(Tại sao...?)
Một câu hỏi trào lên như chất độc rỉ ra từ từ.
(Tại sao? Mình đã làm gì sai? Sai từ bao giờ? Lẽ ra mình nên làm gì?)
Những câu hỏi tuôn trào ồ ạt như đê vỡ, biến những tàn tích vốn đã mất đi ánh sáng thành dòng dung nham sền sệt.
(Tại ai? Tại sao mình lại ở đây? Mình là ai? Mình tồn tại để làm gì? Cảm xúc này là gì?)
Tất cả những tàn tích còn sót lại đều hóa thành dung nham.
Nó ngọ nguậy, quấn lấy nhau, như bị khuấy đảo, dần hình thành nên một hình thù méo mó, dị hợm và quái đản.
Và rồi, trái tim được tái tạo lại đó chỉ còn chứa đựng một cảm xúc thuần khiết duy nhất.
"A, mình... muốn đập nát tất cả."
Ngay khoảnh khắc cô thừa nhận những lời vô tình thốt ra đó, cảm xúc băng giá như vỡ đê, tràn ra dữ dội.
...Hận.
Hận hận hận hận hận hận hận hận hận. Chỉ toàn là hận thù.
Hận Rusha, hận Keriru, hận kẻ từng là cha, hận trưởng làng, hận lũ dân làng.
Hận tên buôn nô lệ đã biến mẹ con mình thành trò cười, hận lũ nô lệ đã cười cợt trên nỗi đau của mẹ con mình.
Muốn làm chúng đau đớn, muốn làm tổn thương, không tha thứ, muốn bẻ gãy, muốn uốn cong, muốn moi móc, muốn tước đoạt, muốn nghiền nát, muốn đè bẹp, muốn chém, muốn làm ngạt thở, muốn đốt cháy, muốn lột da, muốn đâm, muốn xé xác, muốn giết muốn giết muốn giết muốn giết muốn giết GIẾT GIẾT GIẾT GIẾT GIẾT GIẾT!!
Trong lòng cô giờ đây chỉ còn lấp đầy bởi những điều đó.
Kể từ giây phút ấy, cô không còn nghe theo bất cứ lời nào của tên buôn nô lệ nữa.
Mỗi lần tỏ thái độ chống đối, cô lại bị trừng phạt bằng đủ mọi cách, nhưng cái sức nóng thiêu đốt trong người không cho phép cô khuất phục.
Dù bị đánh đập đến mức thực sự không thể cử động, thậm chí sắp chết, nhiệt lượng đó vẫn không hề tắt. Đến được Vương đô, dù bị Ấn nô lệ gây đau đớn dữ dội, sát ý trong mắt cô vẫn cháy rực. Và rồi, cô không còn được cho ăn uống, thay đồ hay tắm rửa tử tế nữa; những ngày tháng chỉ bị xích trong cũi bắt đầu.
Những ngày tháng chỉ biết đắm chìm trong ảo tưởng trả thù tàn bạo nhất. Những ngày đó cũng sớm kết thúc; nghĩ rằng đằng nào cũng sẽ bị xử lý nên chẳng cần thiết nữa, hắn cắt luôn bữa ăn duy nhất trong ngày của cô.
Có lẽ mình sẽ chết thế này thôi. Không, chắc chắn là sẽ chết.
Và ngay cả khi đứng bên lằn ranh của cái chết, nhiệt lượng không tắt ấy vẫn quằn quại trong cơ thể.
Dù thú nhân có cường tráng đến đâu, nếu không nạp vào dù chỉ là lượng thức ăn tối thiểu thì cũng chẳng cầm cự được bao lâu. Ý thức đã bắt đầu mơ hồ, thứ duy nhất còn cảm nhận được chỉ là sức nóng hừng hực bên trong.
"A, quả nhiên, một đôi mắt đẹp tuyệt vời."
Trong hoàn cảnh đó, một giọng nói vang lên, vọng vào tâm trí mờ mịt của cô một cách kỳ lạ.
Trước mắt là một con người xa lạ. Khả năng tư duy bình tĩnh đã không còn, cô chỉ có thể phán đoán rằng hắn cũng giống như mấy tên quý tộc đã đến xem hàng hồi mới tới Vương đô.
Cô không còn sức để vùng vẫy như hồi đó, chỉ có thể trừng mắt, nhe nanh đe dọa với tất cả sự thù địch trần trụi.
Tuy nhiên, dù vậy, chẳng hiểu sao cô lại cảm thấy một sự quen thuộc đến lạ lùng, như bị hút vào đôi mắt của người đàn ông đó.
"Đừng... chạm... vào... con... người."
Cô cử động cái miệng khô khốc không biết còn chút nước bọt nào không để nhả ra từng từ.
"Hự, a a a a a á á á á!!"
Và rồi, một cơn đau như khiến tầm nhìn vốn đã mờ mịt càng thêm chớp tắt chạy dọc cơ thể.
Cảm giác như vết thương cũ bị cưỡng ép khoét sâu thêm. Một tiếng hét thảm thiết như bị vắt kiệt từ sâu trong lồng ngực vang lên.
Ngay khi cơn sóng đau đớn vừa dịu đi, miệng cô lại bị nhét vào một cái lọ chứa thứ chất lỏng gì đó không rõ.
"Ưm, ực, ư ư!!"
Không còn sức để phản kháng hay nhổ ra, cô bị ép nuốt thứ chất lỏng đó xuống như nhồi vịt. Và rồi, cảm giác uể oải của cơ thể gầy trơ xương đã đỡ hơn rất nhiều.
Ma lực vốn luôn thiếu hụt do không được ăn uống nghỉ ngơi tử tế cũng đã hồi phục được khoảng một nửa.
"Thế này chắc cũng nói chuyện đàng hoàng được một chút rồi nhỉ."
Cô bé không hiểu người đàn ông trước mặt đang nói gì. Với khả năng tư duy đã hồi phục đôi chút, cô hiểu thứ mình vừa bị bắt uống là Bình máu (HP Potion) và Bình năng lượng (MP Potion).
Cả hai đều không phải là thứ dùng cho một nô lệ, dù không đắt đến mức người thường không mua nổi nhưng cũng được coi là hàng cao cấp.
"Âm mưu..."
Đối với cô bé, chừng đó là đủ để cảnh giác xem đây là cái bẫy gì, và chính vì thế, cô đã bị sốc trước câu nói tiếp theo.
"Cô muốn giết kẻ nào?"
Đó là cú sốc tương tự như khi cô nhận thức được trái tim mình đã biến đổi sau cái chết của mẹ và lời nói của tên buôn nô lệ.
"Cô muốn trả thù kẻ nào?"
Nhìn sâu vào đôi mắt của người đàn ông đó - hay nhìn kỹ hơn thì là một thiếu niên trạc tuổi mình - cô bé đã hiểu tại sao mình lại cảm thấy sự quen thuộc như bị hút vào đó.
Thứ hiện hữu ở đó là cùng một loại nhiệt lượng đang cháy trong cô, thứ mà đã lâu lắm rồi cô mới nhìn thấy.
Quen thuộc là phải thôi. Bởi vì đó chính là đôi mắt mà cô đang mang.
Chính vì thế, cô bé buột miệng trả lời một cách tự nhiên.
"Con ả từng là bạn thân, thằng khốn từng là bạn thuở nhỏ, gã cha ruột, lão trưởng làng, lũ dân làng, tên buôn nô lệ và lũ nô lệ của hắn."
"Chỉ muốn giết thôi sao?"
Giọng điệu trêu chọc đó mang theo cảm giác hắn thừa biết câu trả lời nhưng vẫn muốn cô phải tự nói ra.
Nhưng chuyện đó với cô bé chẳng quan trọng.
Đó là ham muốn đã khắc sâu vào bản năng chứ không còn là lý trí, qua vô số lần lặp đi lặp lại trong những cơn ảo tưởng.
"Chỉ giết thôi thì không được. Phải làm chúng đau đớn, hành hạ chúng, bắt chúng khóc lóc thảm thiết, rồi từ từ, gặm nhấm đến tận cùng, đập nát đập nát đập nát, phải đập nát bươm thì em mới chịu. Chỉ giết thôi thì lãng phí quá."
Nói xong, lần đầu tiên kể từ khi trở thành nô lệ, cô bé nở một nụ cười với người khác.
Trước những lời tuôn trào từ tận đáy lòng đó, thiếu niên trước mặt cũng nở nụ cười.
☆
'Chỉ giết thôi thì không được. Phải làm chúng đau đớn, hành hạ chúng, bắt chúng khóc lóc thảm thiết, rồi từ từ, gặm nhấm đến tận cùng, đập nát đập nát đập nát, phải đập nát bươm thì em mới chịu. Chỉ giết thôi thì lãng phí quá.'
Bị cuốn theo lời nói của thiếu nữ đang cười như một kẻ điên dại, khóe miệng tôi cũng nhếch lên.
"Bây giờ, ta có thể cho cô hai con đường. Một là kết thúc với quan hệ chủ tớ bình thường giữa ta và cô. Nếu chọn cái này, khi cô hoàn thành mục đích mà ta mua cô về, ta sẽ cho cô sức mạnh để tự sống và một ít tiền. Ta cũng sẽ giải phóng cô khỏi thân phận nô lệ. Nếu may mắn, cô có thể sống hạnh phúc trong phần đời còn lại."
"........."
"Nén chặt khối nhiệt lượng đã mòn vẹt lại, làm quen với nỗi đau và đè bẹp nó xuống, coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra và vứt bỏ nó nơi đáy lòng, giữ cho mình trong sạch, biết đâu một tương lai tươi cười sẽ đến."
Đó là những lời nhảm nhí vô nghĩa. Cả tôi và cô ấy đều không mong muốn một tương lai như vậy.
Dù vậy, tôi vẫn nói rõ ràng thành lời. Nói cho cô ta biết về cái khả năng có thể xảy ra đó.
Không ai biết tương lai mình sẽ ra sao. Có thể sẽ có ngày cô ta nghĩ rằng khả năng đó tốt hơn, rằng sống mà không nghĩ đến báo thù, phục hận thì tốt hơn.
Chính vì thế tôi mới nói. Bởi vì lựa chọn thứ hai mà tôi sắp nói đây, là lựa chọn sẽ nghiền nát hoàn toàn khả năng đó.
"Và, lựa chọn còn lại, là trở thành đồng... vị..."
Đồng đội? Hay vị minh quân?
Cả hai từ đều dừng lại trước khi kịp thành hình trên môi.
"Hah... cái nào cũng sai bét nhỉ."
Thay vào đó, thứ thốt ra là lời độc thoại vô thức.
Đồng đội? Đồng minh? Ta đâu có tìm kiếm mấy thứ đó.
Cái mối liên kết mỏng manh đó làm sao xứng với cái tên của mối quan hệ này.
Cái sự gắn kết ngây thơ đó làm sao xứng với cái tên của sự ràng buộc này.
Vậy nên chắc chắn, tên gọi của bản khế ước này, từ này là thích hợp nhất.
Cái tên mà những kẻ bị từ chối sống trong sạch trong thế giới xinh đẹp, và những kẻ đã từ chối thế giới đó lựa chọn.
Cái tên dành cho những kẻ thực hiện tội lỗi (sự báo thù) này, thứ chắc chắn không phải là thiện lương.
"Là trở thành 'Đồng lõa'. Giống như ta, bị ám ảnh bởi báo thù và tận hưởng sự báo thù."
Nói rồi, tôi bắt đầu kiến tạo Tâm Kiếm trên bàn tay đang đưa ra giữa không trung.
Thanh kiếm thành hình từ những luồng ánh sáng đen tụ lại, là một thanh trực kiếm hai lưỡi dài khoảng năm mươi centimet. Lưỡi kiếm mang hình dáng như ngọn lửa đen tối, với những hoa văn đỏ thẫm như máu quấn quanh.
Nơi đó cùng tồn tại sự tà ác không đáy như đang nhìn xuống vực thẳm đen ngòm, và sự thần thánh của sự định tội khiến người ta lạnh sống lưng.
Có vẻ như chỉ cần tôi muốn, nó có thể biến đổi thành dạng Longsword (Kiếm dài) chuyên dùng cho chiến đấu, nhưng vì mục đích lần này cần dạng này nên tôi giữ nguyên.
Tôi nắm lấy chuôi thanh 【Phục Thù Thánh Kiếm】 lần đầu tiên được cụ hiện hóa, chém đứt gông tay và gông chân của thiếu nữ, rồi cắm phập thanh kiếm xuống sàn nhà ngay trước mặt cô.
"Nếu chọn cái trước thì hãy quay lưng lại. Nếu chọn cái sau thì hãy cầm lấy kiếm. Nhưng hãy giác ngộ đi. Một khi cầm lấy thanh kiếm đó, cô sẽ mất đường lui. Cô chỉ còn con đường gánh lấy sự ô uế, không bao giờ có thể quay lại thế giới trong sạch kia nữa, hoặc là mục nát mà không thể hoàn thành sự báo thù."
"............"
"Thanh kiếm đó sẽ biến cái nhiệt lượng trong cô thành ngọn lửa vĩnh cửu khắc sâu vào linh hồn. Dù có chuyện gì xảy ra, cho đến khi hoàn thành tất cả sự báo thù, cô sẽ không bao giờ có thể từ bỏ. Thêm vào đó, đối tượng báo thù của cô và đối tượng báo thù của ta sẽ được chia sẻ. Tóm lại, kẻ thù sẽ tăng lên. Giống như cô căm hận ai đó, cô cũng sẽ căm hận kẻ mà ta căm hận. Và ngược lại. À, nghe nói nếu suôn sẻ thì cô còn học được Kỹ năng độc nhất (Unique Skill) phù hợp với tố chất của mình nữa đấy."
"............Ngài có phản bội tôi không?"
Đó là một đôi mắt đen, tối tăm và trống rỗng đến tận cùng.
A, ta hiểu rồi.
Ta biết thừa là cô không cần mấy lời hứa suông mong manh kiểu "sẽ không phản bội".
"Nếu ký kết khế ước này, chúng ta sẽ không thể làm tổn thương lẫn nhau. Đây không phải là mối liên kết yếu ớt như lời hứa miệng đâu. Cô chết, ta cũng chết. Ta chết, cô cũng chết."
Đôi mắt thiếu nữ khẽ giật.
Đây là lời thề tôi không phản bội, và đồng thời cũng không để cô ta phản bội.
Tôi cũng ngán tận cổ việc bị phản bội lần nữa rồi. Và tôi cũng không muốn phản bội ai để rồi trở nên giống hệt lũ chúng nó.
Nếu không có năng lực này, tôi đã chẳng đề xuất chuyện này ngay từ đầu.
Nói xong những điều cần nói, tôi buông tay khỏi chuôi kiếm.
"Tất nhiên, cô cũng có thể chọn con đường không cầm kiếm và tự mình báo thù. Kẻ thù của ta đông lắm, việc tự dưng tăng thêm số lượng kẻ thù đáng hận đến mức muốn báo thù cũng là một bất lợi đấy. Mà, với ta thì nếu cô trở thành đồng lõa, ta sẽ vui hơn."
"...Tại sao?"
Thiếu nữ nô lệ thốt lên câu hỏi.
Nhưng tôi biết cô ta chẳng hề thắc mắc. Đây chỉ là một sự xác nhận.
Sự đối chiếu xem kẻ giống mình có đang suy nghĩ giống mình hay không.
Chính vì thế, tôi cười và nói thẳng, không che giấu nụ cười điên loạn.
"Còn phải hỏi sao? Hai người thì có thể nghĩ ra cách báo thù vui hơn một người chứ sao. Số lượng tăng lên thì sẽ tốn nhiều công sức hơn để hành hạ, đập nát và nghiền vụn bọn chúng, đúng không? Nếu chỉ là kẻ muốn giết cho xong chuyện thì chẳng giúp ích gì cho sự báo thù của ta nên ta không cần. Nhưng cô thì khác, đúng không? Hả?"
"Kư, Ahahahaha!!"
Và rồi, thiếu nữ cũng nở một nụ cười đồng loại, vui sướng từ tận đáy lòng với tôi.
"Được lắm, ra là đồng lõa sao. A, đúng là nếu cùng ngài, chắc chắn sẽ là một cuộc báo thù tuyệt vời. Sẽ khiến bọn chúng tuyệt vọng sâu sắc hơn nhiều so với việc tôi làm một mình."
Cười xong, thiếu nữ nở một nụ cười thánh thiện như đức mẹ, nhưng chỉ có đôi mắt là vẫn chứa chan ánh sáng điên cuồng.
"Vậy thì, chẳng còn gì phải đắn đo nữa. Lòng hận thù sẽ không biến mất? Tuyệt vời. Giả vờ quên đi trong khi vẫn bị ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt để quay lại những ngày tháng chỉ có vẻ ngoài đẹp đẽ kia ư? Không đời nào. So với khả năng phải quay lại những ngày tháng buồn nôn đó, thì việc kẻ thù tăng lên chẳng là vấn đề gì cả. Nếu trở thành đồng lõa mà giúp cho sự báo thù tuyệt hảo hơn, thì càng không cần phải bàn."
"Vậy thì, nắm lấy kiếm đi. Cách làm thì thanh kiếm sẽ chỉ cho cô."
Tôi vừa dứt lời, thiếu nữ nắm lấy chuôi thanh 【Phục Thù Thánh Kiếm】 đang cắm trước mặt và rút nó lên.
Trong khoảnh khắc, 【Phục Thù Thánh Kiếm】 tỏa ra thứ ánh sáng đen tối, nhưng lại rực rỡ và bập bùng như muốn thiêu đốt võng mạc.
Đó là minh chứng nó đã công nhận lòng thù hận của thiếu nữ. Ánh sáng chúc phúc cho sự báo thù của cô.
"A, nhắc mới nhớ, ta vẫn chưa hỏi tên cô."
"Tên sao? Tên của em là... Minaris."
"Vậy à, tên ta là Ukei Kaito."
"Ukei Kaito... đó là tên của chủ nhân em sao."
Nói rồi thiếu nữ, Minaris, lần đầu tiên mỉm cười với ánh sáng không còn điên loạn trong mắt.
Và rồi, cô kéo thanh 【Phục Thù Thánh Kiếm】 về phía ngực mình.
"Từ giờ nhờ cô giúp đỡ nhé, đồng lõa của ta, Minaris."
"Vâng, mong được ngài giúp đỡ, chủ nhân đồng lõa của em."
Minaris chĩa mũi kiếm vào ngực mình, rồi cứ thế đâm sâu vào lồng ngực.
Thanh kiếm cắm trên ngực Minaris tỏa ra luồng sáng mạnh mẽ nhất, rồi tan biến vào hư không để lại những bào tử ánh sáng nhạt nhòa.
Cơ thể còn lại không hề có một vết thương nào, bộ quần áo rách rưới cô đang mặc chắc chắn đã bị xuyên thủng nhưng cũng không hề có lấy một lỗ thủng.
"A, ra là thế. Đây là lý do báo thù của cô sao."
"Thứ ngài vừa thấy, là lý do của chủ nhân ạ."
Tôi cảm nhận được con đường liên kết qua 【Phục Thù Thánh Kiếm】 đang hòa trộn lòng thù hận của tôi và Minaris, biến chúng thành cùng một thứ.
Thứ đang diễn ra là sự trải nghiệm lại lý do báo thù được truyền trực tiếp vào não.
Nó chân thực như thể ký ức của chính mình, khắc sâu vào cơ thể. Nỗi đau và sự tuyệt vọng mà Minaris đã thề báo thù đang điên cuồng thiêu đốt cả bên trong tôi.
Cái nhiệt lượng đen tối đó chẳng hề thua kém những gì tôi đang mang.
Minaris cũng đang cảm nhận lý do tôi thề báo thù, gương mặt cô méo xệch đi vì đau khổ.
Và rồi từng chút một, lòng thù hận của tôi và Minaris hòa quyện vào nhau, trở nên sâu sắc hơn, thuần khiết hơn và được chia sẻ cho nhau.
Khi những bào tử ánh sáng màu đen mà 【Phục Thù Thánh Kiếm】 để lại tan biến hết, tôi biết rằng lòng thù hận của Minaris đã hoàn toàn trở thành của tôi, và lòng thù hận của tôi cũng đã hoàn toàn trở thành của Minaris.
"Dù lý trí biết rằng người bị hại không phải là mình. Đây chính là chia sẻ lòng thù hận sao."
Nhìn quanh, cái nhiệt lượng thiêu đốt tâm can ấy trào ra hướng về phía lũ nô lệ - những đối tượng báo thù - lọt vào tầm mắt, sát khí tự nhiên rỉ ra.
Lũ nô lệ với đôi mắt vô hồn, khi cảm nhận được nguy hiểm thực sự đến tính mạng, cũng sợ hãi co rúm người lại.
【Thông báo hệ thống: Đã nhận danh hiệu 『Chủ Nhân Của Kẻ Báo Thù』】
【Thông báo hệ thống: Cá thể tên Minaris đã trở thành 『Kẻ Tùy Tùng Báo Thù』】
Tôi xác nhận hiệu quả của 【Phục Thù Thánh Kiếm】 đã hoàn tất qua thông báo hệ thống.
Nhìn sang Minaris, sau khi quá trình chia sẻ lòng thù hận kết thúc, cô có vẻ hơi bối rối, nhưng đồng thời gương mặt cũng lộ vẻ hưng phấn.
"Tuyệt quá, đây là sức mạnh của thanh kiếm lúc nãy sao? Thế này thì, a, a a, em có thể làm được những điều còn tuyệt vời hơn cả dự tính nữa!!"
Chỉ tưởng tượng thôi mà khoái cảm đã chạy dọc sống lưng.
Minaris với gương mặt ửng hồng, nhếch mép cười đầy vẻ ngây ngất và quyến rũ.
"Status Open - Minaris."
<chèn status>
Tôi yên tâm khi thấy mình có thể xem chỉ số của Minaris.
Danh hiệu 『Chủ Nhân Của Kẻ Báo Thù』 có được nhờ hiệu quả của 【Phục Thù Thánh Kiếm】 cho phép xem chỉ số của những kẻ mang danh hiệu 『Kẻ Tùy Tùng Báo Thù』.
Ngoài ra, tùy thuộc vào số lượng 『Kẻ Tùy Tùng Báo Thù』, sẽ có một số hiệu quả như cộng chỉ số. Việc cố định lòng thù hận, chia sẻ ký ức và lý do báo thù chính xác là nhờ vào những danh hiệu này.
Nhìn vào chỉ số của Minaris, quả nhiên thú nhân có chỉ số cao thật. Dù đang trong trạng thái suy nhược khiến chỉ số giảm một nửa, cô vẫn có chỉ số tương đương với cấp độ của một con người.
Vì không dùng được Tâm Kiếm Giám Định nên tôi chưa biết kỹ năng đó là gì, nhưng có vẻ cô ấy cũng đã nhận được Kỹ năng độc nhất. Người sở hữu có thể tự nắm bắt cách sử dụng kỹ năng nên không vấn đề gì.
"Thế nào, định làm gì? Nếu thấy mệt thì cứ để ta lo, cô nghỉ ngơi cũng được?"
"Biết thừa rồi mà còn hỏi, chủ nhân của em xấu tính thật đấy. Đương nhiên là không được rồi. Đây là lần trả thù đầu tiên của em, hãy để em làm."
"Vậy à, thế thì cứ chuẩn bị đi. Ta sẽ đi bắt kẻ còn lại đã bỏ trốn về đây."
Nói rồi tôi đưa số Bình MP dự phòng còn lại cho Minaris. Không biết cô ấy định làm cách nào, nhưng nghe giọng điệu lúc nãy thì chắc chắn là dùng Kỹ năng độc nhất để làm gì đó. Cơ bản là sẽ tốn MP nên có cái này thì cứ thoải mái mà làm.
Và thế là, tôi đi ra phố đuổi theo gã đàn ông đã bỏ trốn một mình.
☆
Gã buôn nô lệ đó đã bỏ chạy khỏi hiện trường ngay khi vị khách kỳ lạ mặc đồ đen lấy ra một thanh đoản kiếm đầy vẻ tà ác từ hư không ngay trước mặt nô lệ vừa mua.
Ban đầu, hắn nghĩ dù có kỳ quặc thế nào thì miễn là có tiền và mua hàng thì sao cũng được. Giá thị trường cho đám nô lệ hắn bán cùng lắm chỉ khoảng bốn đồng vàng, nhưng đối phương là một kẻ thiếu hiểu biết sự đời, vung vẩy cả đống tiền vàng một cách tùy tiện. Hắn đang tính hét giá để bán một nô lệ đắt tiền thì vị khách lại tỏ ra hứng thú với con thú nhân tộc thỏ sắp bị vứt bỏ.
Tiền ăn cũng tốn kém nên hắn chỉ xích con thú nhân đó lại và bỏ mặc chờ ngày vứt đi, thế mà khi khách tỏ ý muốn mua, hắn lại định làm cao bảo không bán được giá cao.
Nhưng khi nghe nói sẽ trả mười đồng vàng, và nghĩ kỹ lại thì món hàng định vứt đi lại bán được, lãi ròng luôn, nên hắn vô thức nở nụ cười tươi rói.
Mọi chuyện bắt đầu đi chệch hướng từ khi vị khách đó lập khế ước và bắt đầu nói chuyện với nô lệ. Vừa mới cho con nô lệ sắp chết uống thuốc xịn không tiếc tay xong, hắn lại bắt đầu nói mấy chuyện nguy hiểm khó hiểu. Cảm giác bất an len lỏi rồi trở thành sự thật khi gã khách hàng lấy ra thanh đoản kiếm màu đen đỏ đầy tà khí.
Chỉ nhìn thôi đã biết là nguy hiểm rồi.
Cảm giác được mài giũa qua việc buôn bán ở khu ổ chuột gào lên bảo hắn phải chạy ngay. Tiền hay nô lệ, phải còn mạng mới hưởng được.
Nghe theo bản năng mách bảo, gã đàn ông lén lút bỏ chạy mà không để ai phát hiện, chỉ kịp vơ lấy số tiền giấu ở quầy thu ngân để dùng trong trường hợp khẩn cấp rồi lao ra khỏi cửa tiệm.
Không dám ngoái lại, hắn cắm đầu chạy về phía nơi ẩn náu đã chuẩn bị sẵn cho những tình huống thế này.
Đôi chân muốn líu lại vẫn cố bước đi, đi đường vòng bao nhiêu lần, cuối cùng khi cánh cửa nơi ẩn náu vừa lọt vào tầm mắt.
"Này này, bỏ khách lại mà đi đâu thế?"
Xuất hiện trước mặt hắn là gã đàn ông kia, đang nở một nụ cười xã giao đúng nghĩa đen trên môi.
☆
"Hự!! A, ơ, không, tôi có chút việc gấp..."
Ngay khoảnh khắc gã buôn nô lệ mặt cắt không còn giọt máu thốt ra lời, hắn lập tức lao vụt vào con hẻm nhỏ bên đường. Tất nhiên, tôi đời nào để đối tượng báo thù chạy thoát, một đòn vào gáy khiến hắn bất tỉnh. Tôi phải cẩn thận hết mức để không lỡ tay giết chết hắn, nếu không cái đầu hắn đã ngoẹo sang hướng khác rồi.
Trước màn báo thù của Minaris, tôi không thể để cảm xúc chi phối mà ăn mảnh được. Tạm thời lần này tôi chỉ định hỗ trợ và để Minaris toàn quyền báo thù, nhưng để bản thân cũng tích cực giúp sức thì cần phải biết thông tin chi tiết về đối tượng báo thù.
Thứ mà 【Phục Thù Thánh Kiếm】 cho chúng tôi xem chỉ là ký ức gốc rễ của sự báo thù. Tôi không biết về đối tượng báo thù ở những thời điểm khác.
Phải nói chuyện rõ ràng về vấn đề đó, mới biết cách hành hạ nào là hiệu quả nhất. Nếu chỉ dựa vào cảm xúc căm ghét đơn thuần thì sẽ rất dễ lỡ tay giết chết ngay.
Vác gã đàn ông đã gục ngã lên, tôi quay lại cửa tiệm nô lệ.
Ở đó, đám nô lệ đã bị nhốt vào cái lồng lớn nhất, còn Minaris đang làm gì đó trong khu bếp phía trong. Trong lồng có gần hai mươi nô lệ, nhưng không gian vẫn còn khá rộng rãi.
"Này, mang về rồi đây."
"A, cảm ơn ngài, chủ nhân. Em đang hơi dở tay, ngài ném hắn vào trong đó giúp em được không?"
"Hửm? À, được."
"Hự...!!"
Tôi lấy chìa khóa lồng treo trên tường, ném gã đàn ông vào trong cái lồng đã mở rồi khóa lại. Gã đàn ông có vẻ đã tỉnh lại do cú va chạm khi bị ném xuống nền đá cứng, hắn nhìn quanh để nắm bắt tình hình.
"Khụ, này mày!! Làm thế này thì được cái gì chứ...!!"
"Xong rồi đâyyyy!! Ơ, ư ư, cái gì thế này, chóng mặt quá..."
Giọng nói lấn át cả tiếng gã đàn ông vang lên từ phía nhà bếp, một tông giọng cao vút không hề ăn nhập, à không, lại phù hợp nhất với bầu không khí lúc này.
Nghe tiếng rồi đi về phía nhà bếp, tôi thấy Minaris đang loạng choạng nhưng trên môi vẫn nở nụ cười xinh đẹp méo mó vì điên loạn.
"Do tiêu hao MP một lúc quá nhiều đấy. Này, uống nhanh lọ MP Potion lúc nãy ta đưa đi."
"Vâng ạ. Hư hư hư, nè chủ nhân, ngài mớm cho em được không?"
"Không."
"Ơ, tại sao ạ?"
"Ta không đói khát đến mức làm gì một con sâu rượu đang lên cơn hưng phấn lạ đời vì mất hết MP đâu."
Khi mất MP đột ngột, người ta sẽ bị say ma lực. Nếu chỉ dùng khá nhiều thì chỉ hơi chóng mặt, nhưng nếu quá mức thì sẽ rơi vào trạng thái hưng phấn kỳ lạ như say rượu. Hơn nữa, kể cả khi MP hồi phục thì cơn say cũng không hết ngay lập tức, đó mới là điều phiền toái.
Kiểm tra chỉ số thì thấy lượng MP lúc nãy còn gần chín phần giờ đã xuống dưới một phần. Tiện thể, nếu tính một quả cầu lửa hạ cấp dùng trong thực chiến tốn khoảng 10 MP, thì có thể thấy cô ấy đã dùng một lượng MP khá lớn.
Huống chi Minaris vừa có được kỹ năng mạnh mẽ, lại đang ở ngưỡng bùng nổ nhiệt lượng căm thù nên càng hưng phấn tợn. Khi cô ấy tỉnh táo lại, sự dịu dàng tốt nhất là cứ lờ đi chuyện này.
Nghĩ vậy, tôi nhét lọ MP Potion vào miệng cô ấy như lần đầu, cô ấy nuốt thứ chất lỏng màu xanh xuống một cách đầy gợi cảm.
"Phù, quả nhiên chủ nhân xấu tính thật đấy."
"Thôi thôi, đừng có uốn éo nữa, món chính đang đợi kìa."
"Vâng ạ, hư hư, hư hư hư!!"
Thấy Minaris vui vẻ thế kia thì chắc cũng chẳng cần giúp gì thêm, tôi quyết định làm khán giả thưởng thức vở kịch sắp tới.
Minaris với dáng vẻ như thể có chữ 'tung tăng' hiện lên xung quanh, mang những món ăn đã chuẩn bị vào trong lồng với sự hưng phấn tột độ đối lập hoàn toàn với bầu không khí u ám tại đó.
Số lượng thức ăn lớn đến mức không thể mang hết trong một lần, được Minaris chế biến từ kho thực phẩm dự trữ của tên buôn nô lệ.
"Nào, đây là món ăn tôi vừa mới làm xong. Mọi người cứ ăn tự nhiên nhé ♪"
Mùi thơm kích thích vị giác tỏa ra từ những món ăn nóng hổi, nhưng tất nhiên chẳng ai dám động vào, cả nô lệ lẫn tên thương nhân đều nhìn Minaris với vẻ mặt dao động đầy cảnh giác.
"Hưm~, nhưng mà quả nhiên là không dễ dàng chịu ăn nhỉ. Vậy thì, mời anh, người đã nhìn tôi và mẹ tôi bằng ánh mắt dâm dục bẩn thỉu suốt quãng đường đến Vương đô, trải nghiệm đầu tiên nhé."
"Hí...!!"
Minaris đang cười tươi rói bỗng nhìn một gã đàn ông vẫn còn đeo gông nô lệ bằng ánh mắt của kẻ săn mồi. Cùng với ma lực dâng trào, màu sắc trong đôi mắt màu lanh đậm của Minaris vụt tắt, chuyển sang đôi mắt màu sương trắng tỏa ra ánh sáng mờ ảo lấp lánh.
"Mê hoặc và nuốt chửng, 『Huyễn Viêm Độc Quỷ』."
Lời thì thầm tựa như của một mụ phù thủy.
Một giọng nói hư ảo, ngọt ngào, dịu dàng như muốn tan chảy rót vào tai.
"Hii, hiii aaaaaa, cái gì thế này, dừng lại, aaaaaa á á á!!"
Cùng với giọng nói ấy, ma lực kết tụ thành một làn sương trắng bao lấy gã đàn ông.
Những nô lệ xung quanh và đám buôn người không thể ra tay can thiệp, nhưng cũng chẳng dám dời mắt đi, khuôn mặt tái mét vì sợ hãi trước cảnh tượng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Gư aaaa, a a a aaaaa!! Cơm, đưa cơm cho taoooo o o o o!!"
Khi làn sương bao quanh như bị hút vào cơ thể gã đàn ông rồi biến mất, gã bắt đầu gào thét như một kẻ điên loạn.
Dường như gã đã quên sạch việc mình đang bị cùm tay, cố sức lao tới, dù bị vấp ngã cũng chẳng màng đứng dậy mà bò trườn như một con thú hoang. Gã dùng tay bốc lấy những món ăn còn đang bốc khói nghi ngút nhét đầy vào miệng, úp cả mặt vào ngấu nghiến, chẳng còn lại chút tôn nghiêm nào của một con người.
"Ưm~, độc tính mạnh hơn em nghĩ. Việc cấy ghép cảm giác đói khát có vẻ suôn sẻ, nhưng gia giảm liều lượng khó thật đấy nha."
Minaris vừa cười khư khư vừa ngắm nhìn gã đàn ông đang tham lam ăn uống như thế.
Tuy nhiên, bỏ qua bộ dạng điên cuồng đó thì hành động của gã cũng chỉ là đang ăn thôi. Những kẻ từng nghĩ rằng mình sẽ phải chịu đựng sự trả thù thảm khốc hơn nhiều từ cơn thịnh nộ và căm hận của Minaris, giờ lại cảm thấy bối rối khi thấy cô ta chỉ làm đến mức đó.
"Nào, những người còn lại cũng sẽ được hưởng đãi ngộ y hệt nhé. Lần này ổn rồi, em sẽ cấy cơn đói khát từ từ, thật từ từ để các người mất dần lý trí... Mê hoặc và rung chuyển, 『Huyễn Viêm Độc Quỷ』."
"Cái, ực..."
"A... ư, hự."
"U oaa, ư ư..."
Làn sương mỏng lại xuất hiện, bao trùm và xâm nhập vào những kẻ có mặt tại đó. Nhưng lần này, không ai mất trí lao vào đồ ăn ngay lập tức như gã đàn ông kia.
Dù vậy, ngay sau đó vài người bắt đầu rụt rè đưa tay về phía thức ăn, và chỉ một lúc sau, không thể chịu đựng được cơn đói khát ngày càng tăng, tất cả đều lao vào ăn ngấu nghiến. Chẳng mấy chốc, dù lý trí vẫn còn sót lại chút ít, họ bắt đầu chìm đắm trong cơn cuồng thực.
Minaris mỉm cười tươi rói, ngắm nhìn khung cảnh đó với ánh mắt ngập tràn từ ái. Đúng vậy, đó là ánh nhìn của người đang tưới nước cho hạt hoa gieo xuống đất, chờ đợi hạt giống nảy mầm.
Hạt giống đó sắp nảy mầm rồi. Và...
"Ư... ? A a, Gàooooooo o o o o!?"
"A, nảy mầm rồi ♪"
Kẻ đầu tiên nảy mầm chính là gã đàn ông bị cấy cơn đói khát đầu tiên.
Đó cũng là khoảnh khắc Minaris nhếch mép cười, để lộ sự tà ác mà cô đã chờ đợi từ lâu.
"Gư, gaa a, gâu u a a ghê ê ê!!"
Sự thay đổi đầu tiên xuất hiện ở cánh tay. Cánh tay vạm vỡ màu da người co rút lại, nhuộm dần sang màu xanh lục. Phải, giống hệt như cánh tay của loài Goblin.
Những kẻ xung quanh đang mải mê ăn uống, chứng kiến cảnh tượng đó liền trợn tròn mắt, cứng đờ người.
Cơn đau kịch liệt chạy dọc cơ thể khiến gã đàn ông co rúm lại một lúc, hoang mang trước cánh tay đã biến đổi hoàn toàn của mình, nhưng ngay lập tức cơn đói khát lại ập đến, khiến gã lại lao vào bốc thức ăn.
"Nào, cứ ăn tiếp đi, ăn thật nhiều vào. Càng ăn thì các người càng tiến gần đến hình dạng Goblin, nhưng có vấn đề gì đâu nhỉ. Các người sẽ sớm đói đến mức chẳng còn bận tâm đến chuyện đó nữa đâu. Khư, khư khư khư."
"Không, khônggggggg!!"
"Ư ghê ê ê ê, gặc, gư ẹc."
"Gô phu ê ê, o gặc, gô i ê gaa a a!!"
Nghe thấy những lời đó, phần lớn bọn họ hoảng loạn định móc họng nôn thức ăn ra.
Nhưng như để chế giễu sự kháng cự yếu ớt đó, cơn đói khát giống như quả cầu tuyết lăn xuống dốc, càng lúc càng khổng lồ và dữ dội hơn.
"A, hự, không được, nhưng mà, ư gư, không chịu nổi nữaaaaa!!"
"Hộc, hộc, hộc, thôi kệ, SAO CŨNG ĐƯỢC!!"
Dù có cự tuyệt thế nào cũng không thể chống lại cơn đói khát đã được cường hóa bằng ma thuật, họ lại bắt đầu lao vào ngấu nghiến thức ăn như con đập bị vỡ. Và rồi, từng người, từng người một bắt đầu hóa thành Goblin.
"A a, thảm hại quá, khó coi quá đi mất!! Cảm giác khi sa đọa thành loài ma vật còn thấp hèn hơn cả thú nhân mà các người từng khinh miệt là như thế nào hả? Nè, cảm giác thế nào vậy? Trả lời em đi chứ, im lặng thế buồn lắm nha! Khư, khư khư khư khư!!"
"Gư ghi i i i i i!!"
Minaris đứng bên ngoài song sắt, nhìn qua khe hở và giẫm nát cánh tay của một con Goblin gần đó. Đó từng là cánh tay của tên buôn nô lệ.
Nhưng dù cơn đau khiến hắn ngừng ăn trong một khoảnh khắc, hắn lại ngay lập tức lao đầu vào đống thức ăn.
"Khư khư khư, mê mẩn món ăn của tôi đến mức không dứt ra được rồi nhỉ. Nào nào, cứ ăn cho thỏa thích đi. Đồ ăn vẫn còn nhiềuuu lắm."
"Gư gặc, Gư gyaaaaaa a a a a a a!!"
Giữa những tiếng nhai nuốt ngấu nghiến vang vọng, một tiếng kêu thống khổ đặc biệt lớn cất lên.
Đó là tiếng kêu đau đớn hoàn toàn khác với nỗi đau khi cơ thể bị biến đổi.
"Ái chà, đã hoàn toàn biến thành Goblin rồi sao. Tôi vui lắm khi thấy ông ăn nhiều đồ ăn của tôi như vậy. Khư khư."
Gã đàn ông ăn đầu tiên và biến đổi hoàn toàn thành Goblin sớm nhất đang cào cấu cơ thể mình, khuôn mặt vốn đã xấu xí nay càng vặn vẹo gớm ghiếc hơn. Nhưng dù vậy, gã vẫn không thể ngừng ăn, vừa quằn quại đau đớn vừa úp mặt vào đống thức ăn mà ngấu nghiến.
"Tiện thể nói luôn, món ăn của tôi được tẩm một loại kịch độc gây chết người trong đau đớn tột cùng nếu ma vật ăn phải số lượng lớn. Cảm giác biết rõ là sẽ chết mà không thể ngừng ăn nó thế nào? Này, có nghe thấy không đấy? Mà, dù có nói được thì Goblin chắc cũng chỉ kêu được mấy tiếng Gư gya Gư gya thôi nhỉ."
Hầu hết mọi người giờ đã biến đổi hình dạng thành Goblin, lý trí hoàn toàn bay biến, chỉ biết cắm đầu vào ăn. Càng ăn càng giống Goblin, và càng giống Goblin thì loại kịch độc giết ma vật có trong thức ăn càng bào mòn cơ thể họ trong đau đớn.
Dù chút lý trí còn sót lại hiểu rõ điều đó, nhưng đà ăn uống vẫn không dừng lại. Không thể dừng lại được. Ngay cả chút lý trí cuối cùng ấy cũng bị mài mòn rào rạo, tư duy hoàn toàn bị nhuộm đen bởi cơn thèm ăn khắc sâu vào bản năng.
Chứng kiến hình dáng lũ Goblin từng là nô lệ và bọn buôn người ấy, trái tim Minaris ngập tràn cảm giác dễ chịu như được giải phóng.
"Khư khư ha ha ha ha!! Chết đi chết đi chết đi!! Đau đớn đi, quằn quại đi, hãy chết dần chết mòn trong sự đau đớn mà không thể phản kháng!! Giống như khi mẹ tôi chết, giống như sau khi bị giũa nát, hãy chết trong bộ dạng thảm hại, khốn nạn và thấp hèn nhất đi!! Ahaha, Ahahahaha!!"
Nhìn con Goblin đã hoàn toàn mất đi nhân dạng đang vừa đau đớn vừa rúc đầu vào đống thức ăn, Minaris nghiến gót giày lên gáy nó.
"Nào nào nào, vẫn còn ăn được mà đúng không!! Khư ha, khư ha ha ha ha!!"
Tiếng cười man dại ngập tràn sự điên cuồng và khoái lạc của Minaris tiếp tục vang vọng một hồi lâu sau đó.
Cho đến khi tiếng gào thét của lũ Goblin tắt lịm và sự im lặng bao trùm, mãi mãi.
***
Chẳng mất bao lâu để hơi thở của sự sống biến mất khỏi lồng giam.
Những kẻ đã hóa thành xác chết Goblin nằm chồng chất lên nhau. Một phần sự trả thù của Minaris đã thực sự hoàn thành. Ngọn lửa trong lòng Minaris sau khi trả thù, thứ nhiệt lượng mà giờ đây cũng đã trở thành của tôi, đang gào thét trong hoan hỉ, tán thưởng và đê mê.
Cảnh tượng chúng tham lam ngấu nghiến thức ăn dù biết đó là con đường dẫn đến cái chết và sự hóa quỷ thật sự vui đến quặn cả ruột. Mỗi khi lũ buôn người và đám nô lệ gào thét vì cơn đau biến đổi cơ thể, hay rên rỉ vì kịch độc giết ma vật, một luồng khoái cảm tê dại lại chạy dọc sống lưng tôi.
"Tuyệt lắm, thực sự rất tuyệt, Minaris. Cấy cơn đói khát, rồi tẩm cả thuốc biến đổi ma vật lẫn độc giết ma vật vào thức ăn. Khà, quả nhiên mắt nhìn người của tôi không sai...!!"
Những lời từ tận đáy lòng buột ra khỏi miệng tôi.
Vui sướng không chịu nổi. Cô gái này thực sự đã suy nghĩ rất kỹ về cách làm sao để gây đau khổ nhất.
Những lời Minaris nói không chỉ là chém gió, cô ấy đã chứng minh điều đó ngay trước mắt tôi một cách không thể thuyết phục hơn.
Điều đó hòa quyện với khoái cảm từ sự trả thù mà cô ấy vừa thực hiện, chạy rần rật khắp cơ thể tôi.
"A a, cuối cùng cũng được một kẻ. Cuối cùng cũng xong một kẻ rồi, mẹ ơi."
Trong lồng giam, giữa trung tâm những xác chết Goblin nằm la liệt, Minaris đan hai tay đặt trước ngực.
Dáng vẻ đó trông như đang cầu nguyện, thậm chí toát lên vẻ thiêng liêng, khuôn mặt bình yên của cô ấy có lẽ đang nghiền ngẫm "trái ngọt" trả thù mà cuối cùng mình cũng hái được.
Đó chắc chắn là dáng vẻ của một ác quỷ báo thù chân chính. Tôi chỉ lặng lẽ ngắm nhìn Minaris, tự nhủ không thể làm phiền dư âm tuyệt vời đó của cô ấy.
***
Ngày hôm đó, một thương hội nô lệ nằm ở góc khu ổ chuột âm thầm bị tiêu diệt, và các nô lệ biến mất.
Vài ngày sau, khi một kẻ lẻn vào trộm cắp tại thương hội vắng tanh đó phát hiện ra, tòa nhà vẫn bị bỏ hoang không một bóng người.
Thứ mà tên trộm nhìn thấy chỉ là một núi xác chết Goblin đang phân hủy, bốc mùi hôi thối nồng nặc nằm chồng chất lên nhau trong lồng sắt.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
