Chương Cuối: Dũng Giả Thứ Hai Cười Nhạo Bước Đi Trên Con Đường Phục Thù
Cảm giác như đang trôi nổi trong làn nước lờ mờ tối.
Giấc mơ kết thúc.
Tôi hiểu rằng nơi mình đang ở là ranh giới giữa ý thức và vô thức.
Nhìn xuống là bóng tối vô tận, nhìn lên thấy mặt nước sáng dường như đang dao động.
"Hải Nhân......"
Bất chợt, một cái bóng chập chờn hiện ra trước mắt.
Tiếng gọi tên tôi nghe đâu đó xa xăm, như bị phủ một lớp sương mù.
"Leticia......"
Hiện ra trước mắt là mái tóc đỏ như châu ngọc, ẩn chứa sắc độ đậm đà đáng gọi là đỏ thẫm hơn cả máu, và đôi mắt đen chứa đựng sức mạnh và ánh sáng mãnh liệt không thua kém gì.
Trang phục khoác lên cơ thể nhỏ bé so với sự trưởng thành đó là bộ váy Ma Vương nhuộm đen tuyền. Giống hệt bộ đồ khi tôi đối mặt với cô ấy lần cuối.
Đó là Ma Vương đời thứ 47, Leticia Loo Harlston.
"Hải Nhân, hãy đến, gặp thiếp......"
"Ư!! Ha, trong mơ mà cũng bắt tôi phải nghe câu đó sao."
Thốt ra khỏi miệng là lời tự giễu.
Chỉ mơ thấy chút chuyện quá khứ mà đã thấy thảm hại. Định dựa dẫm vào đối thủ mình đã từng tự tay giết chết đến bao giờ nữa.
"A, nhưng mà, ừ nhỉ. Một lần, tôi sẽ đi gặp nàng một lần nữa."
Phải đi gặp cô ấy đàng hoàng thôi.
Cô ấy của lần thứ hai chẳng biết gì về tôi cả.
Nên đây chỉ là cảm thương thôi.
Chỉ là sự chuộc tội tự thỏa mãn của kẻ ích kỷ là tôi muốn giải quyết cảm xúc của chính mình.
Dù vậy ít nhất, hãy tha thứ cho tôi một lần thôi. Nói với cô ấy một câu xong tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô ấy nữa.
Vì vậy, gửi vào câu nói đó, tâm tư của 『Lúc đó xin lỗi nhé』, và 『Tạm biệt, hãy sống hạnh phúc nhé』.
"Lần này, nhất định tôi sẽ là người nói trước. 『A, Ma Vương hỡi, ta sẽ cho nàng một nửa thế giới, nên hãy cùng ta phục thù nhé』."
Phục thù cái gì, cô ấy của lần thứ hai thậm chí còn không biết. Tôi cũng không định cho biết. Tất cả sẽ do tôi kết thúc.
Vì vậy, đó là lời nói bị từ chối là cái chắc.
Và, chính vì biết rõ điều đó nên mới là lời sám hối xấu xí chỉ để trừng phạt bản thân.
Dù biết sẽ không truyền đạt được, sẽ bị từ chối, nhưng cô ấy của lúc đó đã nói với tôi như vậy.
Nhất định tôi sẽ đi nói với nàng.
.........Làm vậy chắc chắn, tôi sẽ có thể từ bỏ nàng.
Dù nàng không ở bên, tôi vẫn có thể sống mà không cần dựa vào nàng.
A, nhưng mà...
"Ở thế giới lần thứ hai này, sau khi chết, không thể đến bên nàng cũng hơi tiếc nhỉ."
☆
".........Nhân, ......Chủ nhân."
"Ưm, a......, Minaris?"
Cơ thể bị lay nhẹ. Mở mắt ra, thứ ở trước mắt tôi là khuôn mặt hơi đỏ của Minaris.
Tôi biết mình đã ngủ quên. Nhưng khi cơn buồn ngủ ập đến, tôi nhớ là mình đã dựa lưng vào tường và ôm một gối, nhưng giờ cơ thể hoàn toàn nằm ngang. Nói đúng hơn là, phía sau đầu mềm mại vãi chưởng.
"Chào buổi sáng, Chủ nhân. Ngài gặp ác mộng sao?"
"Hửm? À, ta mơ thấy chút chuyện xưa ấy mà......, cơ mà, cái này..."
"Cái này là, ừm, tại vì 『Gian phòng Thủ Hộ Giả』 rộng hơn em nghĩ, dùng 『Huyễn Viêm Độc Quỷ』 quá nhiều nên bị say MP......"
Ừm, tôi cũng bị say MP nên ngủ quên mất, chắc là không kìm chế được.
Minaris, người luôn giữ vững lập trường nô lệ và là một người tháo vát, không bị cuốn theo đà khi không có chuyện gì.
Xấu hổ vì chuyện gối đầu lên đùi đến thế sao? Cô ấy cố giữ vẻ mặt vô cảm nhưng không kìm được khóe miệng đang hơi giật giật.
.........Chọc ghẹo một tí, chắc không sao đâu nhỉ? Với tư cách con người, có được không ta?
Tôi dùng sự tự chủ của người lớn đè nén sự cám dỗ muốn bắt nạt cô ấy đang nhen nhóm.
Say MP thì không trêu, say rượu cũng không trêu, trêu chọc hành động lúc say xỉn là điều cấm kỵ. Không biết lúc nào ngày mai sẽ đến lượt mình đâu.
Tôi ngồi dậy lắc đầu, tàn dư của cơn say MP lẫn trong cơn ngái ngủ cũng tan biến.
"Ta ngủ bao lâu rồi?"
"Em nghĩ khoảng một tiếng ạ."
"Vậy à, Thủ Hộ Giả chết chưa?"
"Dạ chưa, điểm kinh nghiệm chưa vào bảng trạng thái, nên em nghĩ vẫn chưa chết đâu ạ."
Cái lỗ tôi đục lúc nãy đã được lấp lại bằng da lông Garumu lột được trên đường đi. Từ cánh cửa nghe thấy tiếng Thủ Hộ Giả đang đau đớn lồng lộn khe khẽ, nên độc đang phát huy tác dụng tốt.
Tuy nhiên phương pháp này, tiền đề là phải đục được lỗ trên cánh cửa có độ bền cấp độ gần như không thể phá hủy. Và về cơ bản, trong số các Thủ Hộ Giả có khả năng kháng trạng thái bất thường khá cao, cần phải là Thủ Hộ Giả mà độc cực mạnh mới gây được sát thương sát nút giống như Thủ Hộ Giả 『Goblin King』 của hầm ngục này.
Hơn nữa, nếu dính phải kịch độc cấp độ đó, vũ khí, trang bị hay nguyên liệu thu được từ Thủ Vệ chắc chắn sẽ bị ăn mòn nghiêm trọng. Để ngăn chất độc phân hủy chiến lợi phẩm, ta buộc phải có biện pháp đối phó và lao vào căn phòng ngập tràn khí độc ngay khi vừa hạ gục nó. Bởi lẽ nếu để lâu, cái xác sẽ bị hầm ngục hấp thụ, lúc đó thì chẳng còn thu hồi được nguyên liệu hay bất cứ thứ gì. Đó là cái giá đi kèm.
Sở dĩ chúng tôi thực hiện được phương pháp này là nhờ sự hội tụ của các yếu tố: Thứ đồ "hack game" mang tên [Hỏa Tri Chu Cước Kiếm], khả năng vô hiệu hóa suy giảm chỉ số của [Huyễn Viêm Độc Quỷ], và tư tưởng "Ngoài điểm kinh nghiệm ra thì đếch cần gì khác".
Nếu để người khác nhìn thấy năng lực đặc thù quá mạnh của Tâm Kiếm thì sẽ rất phiền phức, nhưng lần này thì khỏi lo chuyện đó.
"Trước mắt, trong lúc chờ con Thủ Vệ chết hẳn, tính xem nên phân bổ điểm kinh nghiệm thế nào đây."
Bản thân tôi không gây ra chút sát thương nào cho boss hầm ngục nên sẽ không nhận được kinh nghiệm. Tóm lại, số kinh nghiệm hiện có chính là tất cả những gì tôi kiếm được trong hầm ngục này.
Hiện tại, quỹ kinh nghiệm còn lại khoảng 15.000 điểm.
Dọc đường, tôi đã ném 3.000 điểm vào [Hoàn Lật Thử Đại Kiếm], 4.000 vào [Thủy Yêu Tinh Tích Nhận], và 36.000 vào [Dược Thang Trùng Vũ Kiếm]. Tổng cộng số kinh nghiệm kiếm được chưa đến 60.000. Nếu không phải gánh khoản nợ cấp độ mà cứ thế thăng cấp bình thường, lượng kinh nghiệm này đủ để đẩy tôi lên tầm level 50.
Thêm nữa, tôi vừa phát hiện một sự thật về [Thủy Yêu Tinh Tích Nhận] và [Dược Thang Trùng Vũ Kiếm]. Đó là năng lực của chúng dường như bị phong ấn và phải giải phóng theo từng giai đoạn.
Giống như [Hỏa Tri Chu Cước Kiếm] có chỉ số bổ trợ áp đảo giúp hỏa độc nung chảy kim loại, [Thủy Yêu Tinh Tích Nhận] có đặc tính tùy ý điều chỉnh nhiệt độ chất lỏng tạo ra, nhưng có vẻ phải tích thêm kinh nghiệm mới mở khóa được. [Dược Thang Trùng Vũ Kiếm] cũng tương tự; nó là thanh kiếm có khả năng tăng kháng tính với các loại trạng thái bất thường và hồi phục chúng, nhưng mỗi hạng mục lại đòi hỏi một lượng kinh nghiệm riêng.
Mất 6.000 để giải phóng Tâm Kiếm; các kháng tính Độc, Tê liệt, Giấc ngủ, Hóa đá, Mê hoặc mỗi loại tốn 2.000; và để mở khóa hiệu ứng đặc biệt giúp lan truyền tác dụng cho những người được tôi công nhận thì tốn 20.000. Tổng cộng phải trả 36.000 điểm. Hiệu ứng lan truyền này tối đa có thể áp dụng cho mười người, nhưng với lần giải phóng này, có vẻ chỉ giới hạn cho ba người thôi.
Mà, tôi cũng chẳng có ý định tuyển mộ bạn đồng hành lung tung như lối chơi ở vòng đầu tiên, nên chuyện này chẳng thành vấn đề.
Tạm thời, tôi suy tính cách phân bổ khoảng 15.000 điểm kinh nghiệm còn dư.
Cũng từng nghĩ đến việc đập vào trả nợ thăng cấp, nhưng nếu chỉ số cơ bản tăng lên thì lượng kinh nghiệm thu được sẽ giảm đi. Vậy thì, nước đi thông thường sẽ là ưu tiên giải phóng những Tâm Kiếm có năng lực đặc thù giúp lật ngược chênh lệch chỉ số.
Nói theo kiểu RPG, nếu lần đầu tiên là kiểu chơi "Chính đạo" chuẩn mực, thì lần thứ hai này chẳng khác nào kiểu chơi "Tà đạo" kèm theo đủ thứ ràng buộc (challenge run).
Nếu vậy, lựa chọn chắc chỉ còn lại mấy món này:
[Nghịch Cảnh Giả Quải Nhận]
Tổng chỉ số so với đối thủ càng thấp, uy lực của kiếm càng tăng.
Tuy nhiên, nếu đối thủ có tổng chỉ số thấp hơn mình, uy lực sẽ giảm ngược lại.
[Lợi Độc Châm Kiếm]
Bất kể sát thương nhiều hay ít, số lần gây sát thương càng nhiều thì hiệu quả độc gây sát thương duy trì lên đối thủ càng mạnh.
Tuy nhiên, bản thân thanh kiếm không được tẩm độc, nên nếu không nghĩ cách nhờ Minaris hỗ trợ thì không dùng được.
[Cảnh Giới Nhận]
Khi truyền ma lực vào kiếm, tiêu tốn một lượng nhỏ ma lực để phản lại toàn bộ đòn tấn công tầm xa của đối thủ với nguyên vẹn uy lực. Tuy nhiên, nó không có bất kỳ sức tấn công nào, và không thể dùng cách nào khác để hạ kẻ địch.
Nếu cân nhắc về chỉ số và MP, thì chắc sẽ giải phóng một trong ba món này.
Ngay khi tôi vừa nghĩ đến đó, cái túi áo dùng để đựng bình máu khẩn cấp bỗng phát ra ánh sáng vàng kim.
"Ngài ơi!?"
"À, được rồi, không sao đâu."
Tôi giơ tay trấn an Minaris đang hốt hoảng, rồi lôi từ trong túi ra một chiếc lọ nhỏ nhận được từ gã Jufein ở khu ổ chuột.
Chất lỏng bên trong chiếc lọ mang ánh kim vàng óng, khi tôi mở nắp và đặt xuống đất, liền bò ra ngoài như một con slime. Nó vừa nhúc nhích vừa tỏa sáng lấp lánh, rồi cứ thế trườn lên bức tường gần đó.
"Tốn thời gian hơn tôi tưởng đấy. Nếu vết bỏng của Vương nữ mà lành hẳn rồi thì mất hết ý nghĩa, nhưng để xem thế nào đã."
Mất công phơi bày bộ dạng xấu xí đó để sửa đổi ma pháp được yểm lên nó mà. Tôi đã cố gắng ngụy trang rất kỹ để không bị nhìn thấu ngay lập tức.
Dù sao thì, cũng giống như trò tôi làm với đám Hiệp sĩ và Vương nữ lúc đầu, đây cũng chỉ là một trò quấy rối đơn thuần, nhưng thành công thì vẫn tốt hơn.
Chỉ tiếc là dù xác nhận được nó đã kích hoạt, tôi lại không thể trực tiếp nhìn thấy cảnh Vương nữ quằn quại đau đớn. Do cơ chế hiệu ứng nên đành chịu thôi.
Trong lúc tôi đang suy nghĩ miên man, con slime bí ẩn kia đã bò lên tường đến độ cao ngang ngực tôi, rồi dàn mỏng ra phẳng lì như một cái màn hình tivi.
Và rồi, trên đó hiện lên hình ảnh của một nơi nọ.
"Cái này là..."
"Sảnh yết kiến ở Vương đô đấy, lúc trở thành đồng phạm cô cũng thấy rồi mà?"
Bên kia màn hình là hình ảnh của Vua, Hoàng hậu, Hiệp sĩ, và cả ả Vương nữ.
☆
Kể từ ngày đó, cái ngày phản bội đáng nguyền rủa ấy, đã hơn mười ngày trôi qua.
Ngày đó, tuân theo sấm truyền của Đại Tinh Linh, chúng ta đã thực hiện nghi thức triệu hồi Dũng giả. Đúng như lời sấm, sau khi hiến tế những tên thú nhân đã mua về, nghi thức triệu hồi Dũng giả đã thành công.
Thế nhưng, kẻ được gọi ra lại là một con quái vật. Đừng nói đến giáo dưỡng, ngay cả lý trí hắn cũng chẳng có bao nhiêu.
Uổng công ta đã định ban cho kẻ dị giới được triệu hồi theo lời sấm ấy một giấc mộng đẹp ngắn ngủi với tư cách là Dũng giả.
"......Ư."
Vết sẹo sau lưng nhói lên, đau buốt.
『 Tao sẽ không phục tùng tụi bay.
Đám rác rưởi tao giao cho tụi bay là để làm gương đấy.
Tao thề sẽ khiến tụi bay phải nếm trải những điều còn kinh khủng hơn thế.
Tao sẽ cướp đoạt tất cả mọi thứ, cứ liệu hồn mà chuẩn bị đi.
Từ Kẻ Báo Thù Thứ Hai 』
Trên tấm lưng từng được đám hầu gái ca tụng là trắng trẻo như sứ, giờ đây vẫn còn hằn lại tàn tích của những dòng chữ bị nung cháy khắc sâu vào da thịt.
Ma pháp hồi phục có thể hồi máu (HP), nhưng để xóa bỏ ngoại thương thì cần thời gian. Kẻ sử dụng ma pháp hồi phục có thể chữa lành tất cả trong một lần, e rằng khắp đại lục này chỉ có cấp bậc Đại Giám mục của Pháp Quốc mới làm được.
Dù vậy, nhờ được liên tục thi triển ma pháp hồi phục mỗi ngày, vết bỏng khắc trên lưng cũng đang dần lành lại. Giờ chỉ còn là những vết mờ, chắc vài ngày nữa sẽ biến mất hoàn toàn.
Đương nhiên, cơn đau cũng đã hết từ lâu, nhưng mỗi khi nhớ đến gã đàn ông đó, nó lại nhức nhối.
Ngày hôm đó, sau khi gã rời khỏi phòng, sợi dây căng thẳng đứt phựt, ta ngất đi như để trốn chạy khỏi cơn đau. Khi chúng ta được đám hiệp sĩ túc trực bên ngoài cứu giúp thì trời đã sang ngày mới, và lần tiếp theo mở mắt ra là trong phòng riêng tại Vương thành.
Kể cả Đoàn trưởng Hiệp sĩ, những hiệp sĩ thực sự mạnh mẽ vì trải qua nhiều trận chiến nên đều mang sẹo trên mặt và cơ thể. Họ không dư dả sức lực để xóa sẹo cho đẹp, và trên chiến trường, khuôn mặt đó còn có thể dùng để uy hiếp kẻ địch, nên họ cố tình để vậy. Khỏi phải nói, dung mạo của họ hung tợn đến mức nào.
Chính vì thế, để không làm Dũng giả - kẻ chưa biết gì - phải sợ hãi, ta đã chuẩn bị những hiệp sĩ chỉ được cái mã ngoài hào nhoáng, nhưng hiện tại một nửa số đó đang nằm trong viện điều trị.
Ngay cả ta, người được ưu tiên nhận ma pháp hồi phục liên tục, cũng phải mất tròn một ngày sau khi được cứu mới chữa lành khoang miệng bị nung nát và có thể nói chuyện được.
Đám hiệp sĩ thì thê thảm hơn: tứ chi bị bẻ gập, mặt mũi bị nghiền nát, chỉ còn thoi thóp sống.
Khuôn mặt sưng vù vì bị đánh, mái tóc lấm lem rũ rượi trên sàn, và tấm lưng bị nung chữ như đóng dấu gia súc của Vương nữ là ta đây.
Dù chưa rõ chi tiết chuyện gì đã xảy ra, nhưng rõ ràng đây là do con người làm, và thông tin về hung thủ thì hoàn toàn mù mịt.
Để đề phòng vạn nhất, rất nhiều hiệp sĩ đã bao vây tòa nhà, nên kết luận được đưa ra là hắn không thoát ra từ cửa mà đã dùng năng lực dịch chuyển để trốn thoát. Cho đến khi ta hồi phục và kể lại sự tình, Vương đô thậm chí còn chưa thiết lập trạm kiểm soát.
Thứ mà gã đàn ông đó lấy đi, nói là để làm quân phí, chính là chiếc vòng cổ chứng minh quyền kế vị thứ nhất của Hoàng gia.
Chiếc vòng có khắc huy hiệu Hoàng gia, không phải thứ dễ dàng quy đổi ra tiền, nếu định bán ở cửa hàng bình thường sẽ bị lộ ngay. Dù có mang ra ngoài Vương đô, việc truy dấu cũng không phải là không thể.
Chiếc vòng cổ đó là vật ta được thừa hưởng từ người chị gái đã khuất. Một con thú như hắn, không, một vật phẩm mà ngoài ta ra không ai được phép chạm vào.
"Tuyệt đối không tha thứ..."
Tuyệt đối không tha thứ. Ta sẽ lấy lại chiếc vòng cổ, và giết chết gã đàn ông đó sau khi hắn phải quỳ gối cầu xin lòng thương hại trong tột cùng đau đớn.
Thế nhưng, dù đã quyết tâm và cho hiệp sĩ đi thu thập thông tin, vài ngày trôi qua vẫn không tìm thấy manh mối nào đáng giá, khiến ta tưởng rằng nó đã bị mang ra khỏi Vương đô.
Mãi đến hôm qua, một quý tộc mới báo cáo rằng chiếc vòng cổ đã được tìm thấy.
Chiếc vòng cổ sẽ được hoàn trả trong buổi yết kiến đầu tiên của ngày hôm nay. Nghe nói một gia đình Bá tước, vốn bị ghẻ lạnh ở Vương đô vì thói chính nghĩa thái quá, đã tịch thu một lô hàng cấm được giao dịch ngầm, và chiếc vòng cổ nằm lẫn trong số đó.
"Vương nữ điện hạ, sắp đến giờ rồi ạ."
"Ừ, ta biết rồi."
Đáp lại lời hầu gái, ta chỉnh trang lại y phục một lần nữa rồi bước về phía Sảnh yết kiến.
Tại Sảnh yết kiến, ngồi trên ngai vàng là Phụ vương với thân hình vạm vỡ, Rogia Olorurea. Bên cạnh là Mẫu hậu Resilia Olorurea, người dù đã gần tứ tuần nhưng nhan sắc vẫn chưa hề phai nhạt.
Ngồi ở chiếc ghế đối diện là ta.
Bên cạnh Phụ vương, đứng giữa Người và Mẫu hậu là Tể tướng của đất nước, Lobenz. Còn đứng giữa Phụ vương và ta là Đoàn trưởng Hiệp sĩ Gidot.
"Vật phẩm này, thần xin được hoàn trả lại cho Hoàng gia."
Người hầu gái nhận chiếc vòng cổ từ tay vị quý tộc trạc tuổi trung niên đang quỳ giữa sảnh, rồi mang cả chiếc khay đựng vòng cổ về phía này.
Cố nén ham muốn lao đến giật lấy nó ngay lập tức, ta nhận chiếc vòng cổ từ tay hầu gái và đeo lên cổ.
Bỗng nhiên, phựt, ta cảm nhận được ma lực chứa trong chiếc vòng bao phủ lấy cơ thể mình. Đồng thời, toàn thân ta phát sáng màu xanh lục nhạt trong chốc lát, rồi ánh sáng đó biến mất không dấu vết.
"■, ■■■■!! Con có sao không!?"
Phụ vương nhìn về phía ta và hỏi. Nhưng ta không nghe được những từ đầu tiên Người nói.
"Vâng, vâng, thưa Phụ vương, con ổn ạ."
Ta kiểm tra lại cơ thể, nhưng không cảm thấy có gì bất thường.
"Vậy sao, nhưng ánh sáng vừa rồi rốt cuộc là gì... ■■■■■, ■■■■■, khanh có biết gì không?"
"■■■, ■■ chỉ là một hiệp sĩ thôi, ■■, ■■ chắc sẽ biết gì đó chăng?"
"......Không, không thể nào, chuyện đó..."
Tể tướng với vẻ mặt nghiêm trọng lẩm bẩm điều gì đó.
Nhưng đến lúc này, ta mới nhận ra điều đang xảy ra với chính mình.
"■■■ à, ■ cũng không phải chuyên gia nên không dám chắc... nhưng ánh sáng ma lực vừa rồi, có thể là lời nguyền."
"C-Cái gì!? Nhưng mà, ■■■■ đâu có biểu hiện gì bất thường..."
"P-Phụ vương, con, giọng nói của Người, không, những từ ngữ chỉ người... không lọt vào tai con được."
"C-Cái gì, thế là sao!?"
Ta nghe được lời nói. Nhưng tên riêng của nhân vật hay đại từ nhân xưng thì lại bị xóa sạch khỏi thính giác.
Ta hoảng hốt định tháo chiếc vòng cổ ra, nhưng nó không chịu tuột ra.
"K-Không tháo được, chiếc vòng cổ không tháo ra được!!"
Lời nguyền, ngôn ngữ, nỗi bất an vì không hoàn toàn nắm bắt được chuyện gì đang xảy ra chạy dọc sống lưng.
Sau đó là khoảng thời gian hỗn loạn và vội vã.
Đầu tiên, những người am hiểu về ma pháp trong thành được triệu tập. Nhưng binh lính trong Vương thành chỉ học ma pháp để chiến đấu, không có khả năng giải mã nguyên lý của nó. Hơn nữa, đây dường như không phải loại nguyền rủa cần Thần quan giải trừ, mà cần phải xử lý thuật thức của chiếc vòng cổ.
Chiếc vòng cổ đã bị ngụy trang cao cấp, người không có kiến thức chuyên môn thì bó tay. Cuối cùng, quyết định được đưa ra là mời người từ Thành phố Học thuật đến để nghiên cứu và xử lý vào những ngày tới.
"Hôm nay đến đây thôi, ta muốn ở một mình. Các ngươi lui ra đi."
Nói xong, khi chỉ còn lại một mình trong phòng, ta nghiến răng ken két trước tình hình tồi tệ này.
Vào thời điểm này, với tư cách là người kế vị ngai vàng tiếp theo, ta cần tạo dựng nhiều mối quan hệ. Nói đơn giản là củng cố địa bàn.
Tổ tiên của Vương quốc là nữ, nên không có phong trào bài trừ Nữ vương, nhưng vẫn cần phải chứng minh thực lực.
Vì thế, ta phải tích cực tham gia giới xã giao, nhưng giờ đây đừng nói là tên người, ngay cả những từ như "hắn", "ngài", "tôi" hay "mình" cũng không nghe được.
Sinh hoạt bình thường với những người quen mặt thì không sao, nhưng trong giới xã giao cần kết nối quan hệ thì đây không chỉ là chí mạng, mà là thảm họa.
Dù có đưa nhân sự ưu tú từ Thành phố Học thuật về Vương đô, nhanh nhất cũng mất hai tháng. Và kể cả có tháo được chiếc vòng cổ này ngay, thì sự chậm trễ hai tháng này sẽ gây ra hậu quả gì, ta không thể đoán trước được.
"Hầy, không được. Suy nghĩ cứ trôi về hướng tiêu cực."
Tóm lại là mệt mỏi quá rồi.
Uống cạn cốc sữa ấm, ta chỉnh lại vạt áo ngủ rồi đứng dậy khỏi ghế.
Vừa chui vào chiếc giường làm từ lông ma thú cao cấp nhất, ý thức ta lập tức chìm vào giấc ngủ.
......Mà không hề biết rằng, những đêm không ngủ sẽ bắt đầu từ đây.
"Ư á á á á á á á!!"
"Hự, không được, ma pháp hồi phục hoàn toàn không có tác dụng."
"Vậy sao... Chết tiệt, người của Thành phố Học thuật vẫn chưa tới sao!!"
Trong phòng ta lúc nửa đêm, có Phụ vương và người sử dụng ma pháp hồi phục được triệu tập khẩn cấp.
Ba ngày kể từ khi ta đeo chiếc vòng cổ, sự thật tàn khốc đang từ từ len lỏi đến và tấn công ta.
Từng ngày trôi qua, vết bỏng sau lưng vốn dĩ đã gần như lành hẳn lại trở nên tồi tệ hơn.
Cứ như thể vết thương đang bị tua ngược thời gian vậy.
Cơn đau như bị thiêu đốt chạy dọc sống lưng.
Đây chính là cơn đau của vết bỏng đáng nguyền rủa mà ta đã mất bao ngày để chữa trị.
"Gư ư ư ư, ư, hộc, hộc a á!!"
Vết thương đang bắt đầu trở lại trạng thái của cái lúc ta còn không thể nằm ngửa được.
Cảm giác như miệng vết thương đang bị đầu kim khoét sâu từng mũi, từng mũi một.
Vì ma lực của chiếc vòng cổ bao phủ vết thương sau lưng và phát ra ánh sáng nhạt, nên ta biết thừa đây là trò của nó. Nhưng dù có báo cho Phụ vương thì cũng chẳng giải quyết được gì, ma pháp hồi phục cũng vô nghĩa.
Trong cơn đau, cảm giác về thời gian dần trở nên mơ hồ.
Phụ vương và người dùng ma pháp hồi phục đã biến mất khỏi phòng từ lúc nào. Không, hình như là ta đã cầu xin họ ra ngoài.
Lòng tự trọng của một Vương nữ không cho phép ai nhìn thấy bộ dạng thảm hại này.
"Tuyệt đối, không tha thứ..."
Dù không có bằng chứng, nhưng ta lờ mờ nhận ra đây là trò của gã đàn ông đó.
Chính vì thế, ta tuyệt đối sẽ không thốt ra lời than đau hay cầu cứu. Thay vào đó, ta dùng những sợi xích nung đỏ trói chặt cảm xúc đen ngòm sinh ra từ cơn đau ấy, nhuộm nó thành màu đen, đen nữa, đen kịt.
Kẻ đã làm ô uế chiếc vòng cổ này, con quái vật dị giới đội lốt người kia, ta nhất định sẽ dồn hắn xuống vực thẳm tuyệt vọng.
"Tuyệt đối, KHÔNG THA THỨ, tên khốn đó, ta nhất định sẽ trả thù!!"
Vừa nhai nuốt cảm xúc đã nhuộm đen vì đau đớn, Vương nữ là ta đây nếm trải trọn vẹn đêm nay. Không để rơi vãi dù chỉ một mảnh nhỏ.
"Gư, á á á á, híc, ư, a a a á á á!!"
Vì vậy, Vương nữ sẽ không ngủ.
☆
"Được lắm được lắm, hoạt động trơn tru phết."
Nhìn thấy Vương nữ trên màn hình của con slime bí ẩn bị bao bọc trong ánh sáng nhạt, tôi xác nhận thuật thức đã được viết lại đang hoạt động chuẩn xác.
Chỉ có cái thuật thức "Nhận thức trở ngại" được điều chỉnh để không nghe thấy từ ngữ chỉ người là có vẻ dễ bị lộ nhất, nhưng xem ra nó lại khớp vào tình huống một cách thú vị.
Vốn dĩ, chiếc vòng cổ được yểm bốn hiệu ứng: [Tự động hồi phục HP], [Tăng nhẹ hiệu quả hồi phục], [Ghi lại ảo ảnh], và [Tự sửa chữa hư hại (Nhỏ)].
Trong số đó, tôi đã viết lại hai hiệu ứng. Xóa một cái, và dùng phần dư ra để viết thêm một cái mới.
Đầu tiên là [Ghi lại ảo ảnh], cái này tôi đổi thành [Nhận thức trở ngại].
Và [Tự động hồi phục HP] được đổi thành [Hồi phục nghịch đảo (Vi)]. Cái này sẽ tua ngược vết thương để hồi phục. Vì vậy, nếu đeo nó khi đang có vết thương sắp lành, vết thương đó sẽ từ từ trở lại trạng thái tồi tệ nhất một lần, rồi mới lành lại.
Nhưng nếu tháo vòng cổ ra thì hết chuyện, nên tôi đã xóa [Tăng nhẹ hiệu quả hồi phục] và cài vào đó ma pháp [Không thể tháo gỡ]. Sau đó, tôi ngụy trang cẩn thận để ngay cả người có kiến thức chuyên môn cũng không nhìn thấu ngay được.
Đó là những gì tôi đã xử lý trên chiếc vòng cổ.
[Ma Thiện Câu Nhận] có thể viết lại thuật thức ma pháp được yểm trong ma cụ. Nhưng tất nhiên nó không vạn năng, và tiêu tốn lượng MP cực lớn.
Chỉ viết lại các loại ma pháp tương tự thôi cũng tốn kha khá, còn nếu xóa hoàn toàn để yểm mới thì không có thuốc hồi phục (potion) là không làm nổi.
Nhờ mức tiêu hao tính theo tỷ lệ phần trăm tổng thể nên tôi mới dùng được ở cấp độ thấp này, nhưng nói ngược lại, dù cấp độ có tăng lên thì cũng không tránh khỏi việc bị "say MP".
Độ khó của việc viết lại cũng rất cao, phải vận dụng hết công suất các chỉ số ẩn như Kỹ xảo và Tốc độ phản ứng tư duy mới làm được. Dù cố gắng thế nào cũng khó mà rút ngắn thời gian thao tác vì sự cứng nhắc của nó.
Hơn nữa, càng viết lại thì hiệu năng gốc của ma cụ càng giảm, hiệu quả tổng thể cũng kém đi. Nhờ ơn đó mà tôi không thể cài thêm gì vào chiếc vòng cổ được nữa.
"Khà khà, nhìn đi, mới nãy còn làm mặt lạnh tanh mà giờ hoảng loạn chưa kìa. Chà, cái giá 60 đồng vàng đúng là đáng đồng tiền bát gạo."
"Chỉ nhìn phản ứng thế này thôi cũng thấy vui rồi. Đáng đời lắm. A, Ngài có thể đổi góc nhìn một chút không, cô ta bị khuất sau cái cột rồi."
Chúng tôi vừa cười vừa quan sát đám rác rưởi vật lộn khổ sở với chiếc vòng cổ một lúc.
"A, Thủ Vệ chết rồi kìa."
Đến khi hình ảnh bị ngắt quãng, cũng là lúc Thủ Vệ hầm ngục bị hạ gục.
Sau khi Minaris tẩy sạch độc, chúng tôi bước vào "Phòng Thủ Vệ" và thấy xác con Goblin King đã bị ăn mòn cùng với trang bị của nó.
"Nhanh chóng thu hồi lõi rồi té khỏi hầm ngục thôi. Chắc đám quái vật ta tỉa bớt ở khu rừng bên ngoài cũng sắp hồi sinh rồi, giờ này chắc bầy [Poison Garm] đang tập hợp và thống lĩnh đám quái vật khác đấy. Giờ quay lại có khi kịp xem cảnh cư dân Vương đô hay đám binh lính đang lùng sục ta bị quái vật tóm cổ lôi vào rừng. Tiện thể đi xem kịch hay nào."
"Vâng ạ. Vừa xem đám sâu bọ phản bội Ngài khóc lóc thảm thiết, vừa thưởng thức trà pha từ trái cây tìm thấy trong rừng thì còn gì bằng ♪"
Theo tập tính của loài Garm, chúng sẽ không rời xa khu rừng rậm rạp, nên có lẽ dù tràn vào Vương đô, chúng cũng sẽ lôi con mồi giết được vào rừng để ăn thịt.
Nếu chỉ là Garm thường thì binh lính cũng xử lý được, nhưng tấn công Vương đô lần này là bầy biến dị [Poison Garm] thống lĩnh quái vật rừng. Thời của tôi, bầy tấn công có khoảng bốn mươi con tính cả Poison Garm.
Poison Garm rất thông minh. Tôi đã cố tình để lũ Poison Garm quan sát tôi từ xa thấy cảnh tôi chiến đấu với quái vật vài lần. Chính vì thế, khác với lần đầu tiên, lũ Poison Garm sẽ dẫn theo một lượng lớn quái vật tấn công Vương đô. Số lượng Poison Garm chắc cũng đã tăng lên.
A, phải xem cho kỹ xem có bao nhiêu tên rác rưởi sẽ trở thành mồi ngon mới được.
Phía Vương nữ cũng giải trí phết, nhưng phạm vi quan sát được không thiên về hướng đau đớn thể xác, nên bên này cũng đáng mong chờ lắm.
Nhờ giấc mơ vừa rồi mà nỗi hận thù với những kẻ đã bán đứng tôi lúc đó lại hiện về rõ mồn một.
Và thế là, với tâm trạng hơi phấn khích, tôi chém bay cái Lõi hầm ngục (Dungeon Core).
[Thông báo hệ thống: Đã nhận được danh hiệu "Kẻ chinh phục Hầm ngục"]
[Thông báo hệ thống: Ma Súc Noãn Kiếm đã được giải phóng]
"Hửm, hình như có Tâm Kiếm mới được giải phóng. Ồ, à, ra là vậy. Đây là lần đầu tiên ta trực tiếp phá hủy Lõi hầm ngục nhỉ."
"Vậy sao ạ? Chúc mừng Ngài, thưa chủ nhân."
"Chinh phục bao nhiêu hầm ngục rồi mà giờ mới nhận được danh hiệu và Tâm Kiếm nhờ cái việc cỏn con này."
Lần đầu tiên tôi đã phiêu lưu rất ngoan hiền. Vì thế, với những hầm ngục được quản lý thì không nói, ngay cả khi tìm thấy hầm ngục hoang, tôi cũng chỉ vào điều tra, nếu may mắn thì hạ Thủ Vệ, còn Lõi thì không phá mà chỉ báo cáo cho lãnh chúa gần đó hoặc Guild.
Thế nên, đây là lần đầu tiên tôi chém một cái Lõi hầm ngục còn sống. Hơn nữa, tôi cảm nhận được một lượng kinh nghiệm kha khá vừa chảy vào. Tạm thời để việc kiểm tra hiệu ứng lại sau, tôi vừa thu thập tàn tích của Lõi hầm ngục vừa mở bảng trạng thái.
"...Này này, 25.000 kinh nghiệm, thật luôn hả?"
Chỉ chém một cái Lõi hầm ngục không biết chạy cũng chẳng biết phản kháng mà được chừng này kinh nghiệm sao. Lời to rồi.
Vừa tính toán trả bớt nợ kinh nghiệm sao cho không bị thăng cấp, tôi thu hồi xong những thứ cần thiết rồi rời khỏi "Phòng Thủ Vệ", bước ra phía ngoài hầm ngục.
"Ưm~, đúng là ánh mặt trời vẫn dễ chịu nhất, thưa Ngài."
Từ "Phòng Thủ Vệ", chúng tôi mất năm ngày để trở ra ngoài. Dù Lõi hầm ngục đã bị phá hủy, quái vật trong hầm ngục cũng không biến mất ngay lập tức, nên dù đi đường ngắn nhất nhưng vừa đi vừa quét quái cũng tốn thời gian hơn dự kiến.
"Phải ha, con người đúng là không sống dưới ánh mặt trời thì không tốt cho sức khỏe thật."
"Người ta bảo từ xưa ánh mặt trời đã chứa sức mạnh hoạt hóa của Tinh linh Ánh sáng mà. Thực tế là ở những vùng nhiều nắng, cây trồng phát triển tốt hơn các nơi khác đấy ạ."
"Cái đó chắc là do quang hợp thôi... Khoan, tùy vùng mà có khi được Tinh linh bảo hộ thật cũng nên? Dị giới mà lị."
Lần đầu tiên, vì mục tiêu quay về thế giới cũ nên tôi lúc nào cũng căng như dây đàn, chẳng có tâm trí hay hứng thú nghĩ đến mấy chuyện đó. Nhưng sau khi trả thù xong xuôi, bắt đầu làm nông nghiệp cũng không tệ. Chuyện tương lai xa vời đó, giờ chỉ như một giấc mơ mơ hồ, đến mức tôi còn chẳng thể vọng tưởng ra hình dáng của chính mình trong đó.
Giấc mơ mà bản thân tôi trước khi đến thế giới này có thể tưởng tượng ra một cách khá chân thực, giờ đây lại quá xa rời thực tế khiến tôi không thể hình dung nổi. Chắc chắn, cho đến khi hoàn thành mọi sự trả thù, tôi sẽ không thể mơ thấy giấc mơ xa xôi ấy.
Phải rồi. A, quả nhiên để tôi có thể sống thỏa mãn, tôi buộc phải cướp đoạt tất cả mọi thứ từ bọn chúng.
Vô tình xác nhận lại điều đó, chúng tôi vừa tán gẫu chuyện phiếm vừa tiến lại gần tường thành Vương đô.
Đúng như dự đoán, càng đến gần tường thành, tần suất gặp quái vật càng tăng. Chẳng mấy chốc, tiếng gầm gừ của loài Garm và tiếng rít kỳ quái của Goblin đã vọng lại.
"Ái chà, có vẻ trễ mất màn khai mạc rồi."
"Nhanh lên nào Ngài. Cứ đà này có khi lỡ mất cảnh hay đấy ạ."
"Ừ, tăng tốc chút nào."
Tận dụng kỹ năng [Ẩn Giấu Khí Tức] để lướt qua đám quái vật, chúng tôi đến được vị trí có thể nhìn thấy cái lỗ hổng trên tường thành hôm nọ.
Sau khi tiếp cận đến khoảng cách mà người trong thành không phát hiện ra để có thể thong thả quan sát, tôi leo lên một cành cây to gần đó, ngắm nhìn chiến trường từ xa.
"Ồ ồ, đang đánh nhau to kìa. Mà nói đúng hơn, chẳng phải đang đúng lúc cao trào sao?"
"Có vẻ như mới bắt đầu thôi ạ. Từ đây nhìn thấy thì mới có hai, ba người bị săn thôi."
Cái lỗ hổng mà chúng tôi tạo ra, vốn chỉ vừa cho hai người đi, giờ đã to bằng ba chiếc xe ngựa cỡ lớn. Nghĩ đến việc lần trước nó chỉ to bằng một chiếc xe ngựa, chứng tỏ cư dân vùng này ngu ngốc hơn tôi tưởng nhiều.
Bầy quái vật đang tấn công, theo những gì nhìn thấy, số lượng có lẽ gấp đôi lần trước. Giống hệt lần đầu, lũ [Poison Garm] từ cái lỗ hổng đó đang rải độc tê liệt, săn những người dân không thể cử động.
Hiện giờ đám binh lính nghe thấy tiếng ồn ào đang chiến đấu với quái vật. Độc tê liệt của Poison Garm là đòn sát thủ, dùng một lần xong phải đợi một lúc mới dùng lại được, nên binh lính và bầy quái vật đang ở thế giằng co.
Dù vậy, bị áp đảo bởi số lượng quái vật, những người dân dính độc tê liệt không đi lại tử tế được, từng người, từng người một bị móng vuốt và răng nanh của Garm thường, hay gậy gỗ của lũ Goblin hạ gục, rồi bị lôi tuột vào rừng.
Chỉ cần tập hợp được một nhóm mạo hiểm giả kha khá là sẽ đẩy lùi được ngay thôi, nhưng để xem, kết quả sẽ thế nào đây.
"Ha ha, phối hợp nhịp nhàng phết đấy chứ. Không biết đến khi mạo hiểm giả tới thì có bao nhiêu đứa bị 'thịt' nhỉ. Cá cược không?"
"Không được đâu Ngài. Rượu chè, gái gú và cờ bạc sẽ làm hỏng con người đấy. Không cần làm thế, chỉ riêng quang cảnh này cũng đủ làm mồi nhắm rồi. Mời Ngài."
"Ồ, thank you."
Tôi nhận lấy quả Ricoco mà cô ấy vừa hái trong rừng. Một loại quả kỳ lạ có vẻ ngoài và xúc cảm như táo xanh nhưng vị lại như dâu tây.
"Thank you?"
"Nghĩa là cảm ơn đấy. Ồ, lại một tên nữa đi đời."
Rộp, tôi vừa cắn quả ngọt vừa ngắm nhìn chiến trường.
Binh lính không phải là yếu, nhưng vì cái lỗ quá to nên không thể lo hết cho toàn bộ quái vật.
『 Á á á á á, dừng lại, ai đó, á á á á!! 』
Dù ở xa, nhưng đó chính là gã đàn ông đã dẫn tôi vào thành phố lần đầu tiên, rồi bán đứng tôi cho Vương nữ.
『 Cứu, không, ai đó cứu tôi với!! Cứu tôi, a a a!! 』
"Ha ha ha, ai thèm cứu. Đừng hòng tao cứu lần hai, cứ để quái vật ăn thịt rồi chết quách đi."
Tiếng hét của gã đàn ông bị Garm cắn nát chân, bị Goblin đánh đến tay cong vẹo dị dạng, nghe thật êm tai.
"A, Ngài ơi, mụ đàn bà kia chẳng phải cũng vậy sao? Trong ký ức của Ngài em thấy quen quen."
"Hửm? À, đó là vợ của gã kia. Ồ ồ, bị Goblin vây quanh kìa. Kiểu này không phải làm mồi mà là làm cái máy đẻ rồi, tội nghiệp ghê."
"Ngài nói dối tệ thật đấy. Khóe miệng đang cười kìa."
"Ây da, bị lộ rồi."
Tôi giả vờ làm mặt hề, cười nhạo những kẻ đang giãy giụa trên chiến trường.
Bọn chúng chỉ là những con tép riu không đáng để tôi trực tiếp ra tay giết, nhưng nhìn thế này cũng đủ vui rồi.
"Hửm... Này này, làm cái quái gì vậy ông già."
Và rồi, trong lúc đang nói chuyện, người xuất hiện ở đó là ông chủ tiệm vũ khí. Dù ở gần cái lỗ nhưng cửa tiệm của ông ta nằm ở vị trí có thể coi là vùng an toàn, tại sao ông ta lại ở đây?
"Này! Này này dừng lại đi đồ ngốc!!"
Không biết bị chạm mạch ở đâu, ông chủ tiệm vũ khí như muốn bảo vệ người dân, vung vẩy thanh kiếm mà ông ta còn chẳng cầm cho vững về phía quái vật, rồi đưa cái lọ gì đó cho người dân bị trúng độc không cử động được.
Người dân nhận lấy, uống xong liền có thể cử động. Chắc chắn thứ ông ta đang cho họ là thuốc giải độc.
"Bọn chúng không có giá trị gì để bảo vệ cả!! Hơn nữa, cửa tiệm của ông làm gì có dư dả đến thế...!!"
"Ngài ơi, không được, kích động nữa là bị phát hiện đấy ạ."
"Chậc, xin lỗi."
Được Minaris nhắc nhở, tôi giấu lại khí tức để trấn tĩnh cảm xúc vừa đi quá giới hạn.
Trong lúc đó, ông chủ tiệm vũ khí vẫn chạy đi phân phát thuốc giải độc, hoặc giúp đỡ mọi người chạy trốn.
Kể cả thuốc giải độc, mấy món đồ hồi phục đó giá cả cũng không rẻ. Tôi khuyên ông ta mua tích trữ là vì giá thuốc giải độc sẽ tăng vọt trong tình huống này. Chứ không phải để ông ta dùng vào việc này.
"......Nhận ra đi chứ. Bọn chúng không có giá trị gì để ông phải làm đến mức đó đâu."
Số thuốc đã phát, tính cả phần đưa cho binh lính, đã hơn mười lọ. Phần đưa cho binh lính có thể sau này sẽ được trả tiền, nhưng phần đưa cho người dân thì không.
Lũ khốn đó, kể cả khi được cứu mạng, nếu bị đòi tiền thì chúng cũng sẽ trơ tráo khăng khăng rằng mình đâu có nhờ vả, rồi thản nhiên quên đi ân nghĩa.
Với một cửa tiệm đang kinh doanh cầm chừng như hiện tại, việc gánh chịu khoản lỗ chí mạng đó là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Hơn hết, bản thân việc ở lại nơi này đã là một sự nguy hiểm. Theo quan sát của tôi, ông chú này chỉ đang cầm cự nhờ vào chỉ số nhỉnh hơn người thường một chút, có lẽ do lai tạp dòng máu dị chủng.
Có thể thấy rõ ông ta chẳng phải binh lính được huấn luyện bài bản, cũng chẳng phải mạo hiểm giả từng vào sinh ra tử nơi chiến trường.
Chính vì thế, khoảnh khắc ấy đến như một lẽ tất yếu. Khi ông chú đang cố cứu một cô gái không thể cử động, một con Goblin đã lao tới đánh lén từ phía sau.
"Hự, chết tiệt!!"
"Chủ nhân!!"
Đó gần như là một hành động phản xạ.
Tôi cường hóa đôi chân bằng [Ma Lực Thao Tác], kích hoạt kỹ năng 『Phi Cước』 cùng [Thiên Khu] đã nâng cấp, lao đi theo đường thẳng ngắn nhất.
"Gugya!?"
"Cái gì!?"
Cuộn lên một màn bụi mù, tôi lao tới, chẳng cần kỹ thuật gì cao siêu, tung một cú đá gãy cổ con Goblin và thổi bay nó đi.
"C-Cậu em là..."
"Tại sao lại đến chỗ này? Những kẻ ở đây không có giá trị để cứu đâu."
Tôi buông lời phũ phàng vào mặt ông chú chủ tiệm vũ khí đang ngẩn người ra vì kinh ngạc.
"Với cửa tiệm của ông, thuốc giải độc đâu phải thứ rẻ tiền. Tại sao lại cố tình làm cái trò ném tiền qua cửa sổ như vậy?"
Chuyện trong thành, người trong thành rõ nhất. Chính vì thế, một người sống gần gũi với cư dân quanh đây như ông chú này thừa hiểu rằng, số thuốc giải độc đã dùng coi như là biếu không cho bọn họ.
"...Cậu đã cứu tôi, tôi rất cảm kích, nhưng nói không có giá trị để cứu thì hơi quá lời rồi đấy."
"Cứu cái loại người mà sau khi được cứu đến một lời cảm ơn cũng không có, cũng chẳng thèm giúp đỡ người xung quanh mà chỉ biết cắm đầu bỏ chạy sao?"
"Không phải tất cả đều như vậy. Có phải người tốt hay không thì chưa cứu làm sao mà biết được."
"Hừ, tôi biết đấy! Vì lũ chúng nó thực sự đã..."
"Nếu vậy thì cậu định trơ mắt nhìn đứa trẻ này bị ma vật giết chết sao hả!?"
Định nói tiếp rằng "thực sự đã phản bội tao", nhưng lời chưa thoát khỏi miệng đã bị tiếng gầm giận dữ của ông chú chủ tiệm vũ khí át đi.
Nghe vậy, lần đầu tiên tôi mới nhìn thấy cô gái đang run rẩy được ông chú che chở phía sau.
.........Thì đã sao chứ.
Cư dân ở đây đã phản bội tao.
Miệng thì nói là ân nhân, là biết ơn, nhưng sau lưng thì bán đứng tao để đổi lấy tiền.
Đúng, chúng đã phản bội.
............Phản bội? Có thật vậy không?
Cô gái đang run rẩy trước mắt, được ông chú chủ tiệm vũ khí che chở này, thực sự đã phản bội tao sao?
"...Không phải, tôi... không biết đứa trẻ này."
Như để xóa tan tiếng lẩm bẩm vô thức vừa thốt ra, một giọng nói khác vang lên.
"Chậc, là mạo hiểm giả sao."
Có lẽ những mạo hiểm giả đang lưu trú tại Vương đô đã tập hợp lại. Khác với binh lính, một nhóm người với trang bị không đồng bộ đang tiến tới.
".........Này, đây là quà tạ lỗi và cảm ơn. Chắc đủ để bù đắp cho số thuốc giải độc đã dùng rồi chứ."
Tôi vừa nói vừa ném một đồng tiền vàng về phía ông chú chủ tiệm.
"Nhưng, đây là lần cuối tôi cứu ông. Món nợ với ông ở kiếp... lần đầu tiên coi như xí xóa. Lần sau, tôi sẽ không cứu nữa đâu."
"A, này, cậu em!!"
Tôi không quay đầu lại trước tiếng gọi của ông chú, vội vã quay trở lại chỗ Minaris trước khi đám đông tụ tập.
"Chủ nhân, tại sao ngài lại bỏ đi?"
"...Bởi vì ông chú đó chắc chắn không phải là đối tượng trả thù của tôi. Hơn nữa, tôi cũng có chút mắc nợ ông ta ở lần đầu tiên."
"Nguy hiểm lắm. Tuy em không nghĩ Chủ nhân sẽ dễ dàng bị giết, nhưng việc này có thể gây trở ngại cho cuộc trả thù sau này."
Ánh mắt của Minaris lạnh băng.
Chính vì thứ gắn kết chúng tôi là sự trả thù, nên Minaris lo ngại về khả năng xuất hiện chướng ngại vật.
"Ngài là đồng phạm trả thù của em. Em sẽ rất phiền nếu ngài vấp ngã ở những chỗ như thế này. Xin đừng làm những chuyện khiến bản thân gặp nguy hiểm nữa."
"...Xin lỗi. Nhưng nhờ ông chú đó mà tôi nhận ra. Cách làm đó, cách làm lần này không ổn chút nào."
Ngoài ông chủ tiệm vũ khí kia, ở Vương đô cũng từng có những người, dù không trực tiếp, nhưng đã đưa tay giúp đỡ tôi.
Có kẻ đã mật báo nơi ẩn náu của tôi. Nhưng cũng có người dù nhận ra tôi nhưng không hề tố giác.
Nếu tố giác, họ đã có thể nhận được một khoản tiền lớn, nhưng họ lại bảo tôi hãy rời đi vì không muốn dính líu.
Cô bé xa lạ kia dù chẳng hiểu chuyện gì, vẫn đưa cho tôi viên kẹo quý giá của mình.
Ở đất nước này, vẫn có những kẻ không quay lưng lại làm kẻ thù. Vậy thì, cách làm này không được. Tôi không hề tính toán đến việc giết cả những người như vậy trong kế hoạch lần này.
"Trả thù thì không được nhầm lẫn đối tượng. Lần này hỏng rồi. Đối tượng trả thù bị lẫn lộn quá nhiều tạp chất. Có quá nhiều cái chết không cần thiết cho sự trả thù bị cuốn vào. Quan trọng hơn là, chính tôi cũng không nhận ra điều đó."
Đó chắc chắn là ranh giới để không đánh mất lý trí mà tôi không được phép quên.
Nếu thực sự cần thiết cho việc trả thù, tôi sẽ không do dự giết chết những kẻ từng có chút quan hệ hữu hảo. Nhưng nếu cứ giết chóc không suy tính chỉ vì điều đó dễ dàng, tôi sẽ trở thành một con quái vật thực sự, đánh mất cả mảnh ghép nhân tính cuối cùng còn sót lại nhờ Leticia.
Trả thù là cảm xúc. Không phải bản năng, mà là mảnh ghép của trái tim con người.
Nếu trở thành con quái vật mất đi cả lý trí, chắc chắn tôi sẽ không thể đi đến đích.
Vương nữ phải giết, Vua cũng phải giết, Vương phi, Tể tướng, Đoàn trưởng Hiệp sĩ, cả lũ Hiệp sĩ, tôi sẽ giết sạch không chừa một mống, không một chút từ bi.
Hành hạ, đày đọa chúng, rồi nghiền nát chúng bằng hiện thực phi lý và sức mạnh tàn bạo ngay tại tận cùng của sự hối hận.
Tôi phải thực hiện một cuộc trả thù hoàn hảo, không pha tạp bất cứ thứ gì thừa thãi.
Vì vậy, phải chọn lọc. Phải suy nghĩ ra phương pháp để nhìn thấu, để sàng lọc những đối tượng thực sự đáng bị trả thù.
Cuộc trả thù này không cần tạp chất.
Phải làm cho cuộc trả thù này trở nên thuần khiết nhất có thể.
Ông chú chủ tiệm vũ khí kia, cả cô bé đang run rẩy kia nữa, họ không phải đối tượng trả thù, và cái chết của họ cũng chẳng khiến kẻ thù của tôi đau khổ.
Từ đầu đến cuối, họ là những tạp chất không liên quan đến sự trả thù của tôi.
Đó không phải là sự liên lụy bất khả kháng đi kèm với trả thù. Thủ đoạn kém hiệu quả như vậy không phải là trả thù. Mục đích và phương tiện đang bị đánh tráo.
Không suy nghĩ sâu xa, không có giác ngộ sắt đá, tôi đã hành động chỉ dựa trên cảm xúc khiến tình hình tồi tệ hơn.
Hành động lần này của tôi chắc chắn là một thất bại.
Nếu cứ bước qua ranh giới sai lầm này, chắc chắn tôi sẽ không thể sống vì sự trả thù cho đến phút cuối cùng.
"Đi thôi, Minaris. Hãy suy nghĩ thật nhiều, thật nhiều để thực hiện cuộc trả thù hoàn hảo. Chúng ta không phải là những kẻ giết người vì khoái lạc, cách làm tạo ra hàng đống xác chết vô dụng cho sự trả thù chắc chắn sẽ không bền lâu. Hãy thực hiện một cuộc trả thù cực phẩm, được trau chuốt kỹ lưỡng hơn. Đối tượng trả thù vẫn còn rất nhiều."
Nói rồi, tôi quay lưng lại với tường thành Vương đô.
Để bước tiếp bước tiếp theo.
Bỗng nhiên,
"Ngài đang tự tiện chìm đắm vào cái gì thế? Bài thuyết giáo của em vẫn chưa kết thúc đâu."
"Au, au úa, Minaris ơi!?"
Minaris véo mạnh vào má tôi, kéo giãn ra.
Không khí đang được tôi đúc kết thật ngầu đã bị phá hỏng hoàn toàn.
"Em không có ý kiến gì về việc ngài cứu chủ tiệm vũ khí kia. Điều khiến em tức giận là vì chuyện đó mà Chủ nhân đã đặt bản thân vào nguy hiểm. Về điểm đó, ngài thực sự hiểu chưa hả? Chính Chủ nhân đã nói vì sức mạnh chưa đủ nên phải thận trọng mà, đúng không?"
"X-Xin lỗi mà, lần sau tôi sẽ chú ý, nên là, tha cho tôi..."
"...Thực sự, làm ơn hãy thực sự chú ý. Một mình em không thể gánh vác hết tâm nguyện trả thù này đâu. Ngài định thực hiện một cuộc trả thù hoàn hảo đúng không? Vậy thì đừng có coi thường sự an toàn của bản thân mình."
Nói rồi, Minaris thở dài và cuối cùng cũng chịu buông tha cho miếng thịt trên má tôi. .........Tưởng đứt ra luôn rồi chứ, cô ấy véo khá là nghiêm túc đấy.
"Vậy, sau đây chúng ta sẽ làm theo như đã bàn trước?"
"Ừ, trước tiên hãy đi về phía Bắc. Điểm đến đầu tiên là Thành phố Học thuật 『Elmia』."
Nói rồi, tôi nhìn lại tường thành Vương đô lần cuối, nơi mà có lẽ một thời gian dài nữa tôi sẽ không nhìn thấy.
Lũ ma vật đã bị các mạo hiểm giả bất ngờ xuất hiện tiêu diệt hoặc bị thương phải rút lui.
Khi sự chênh lệch về số lượng bị đảo ngược, lũ ma vật không còn cửa thắng. Chẳng bao lâu nữa nơi đó sẽ lấy lại được sự bình yên.
"Cứ đợi đấy, Vua, Vương phi, Vương nữ, Hiệp sĩ, và lũ rác rưởi đông đảo kia. Tao nhất định sẽ kéo cổ chúng mày xuống tận đáy địa ngục."
Chẳng biết do nhân quả gì, nhưng đây là cuộc đời thứ hai mà tao đã may mắn có được.
Lần thứ nhất chúng mày đã chà đạp tao. Vậy nên, lần này đến lượt tao.
Nào, hãy lên đường thôi.
Trên con đường trả thù chẳng sinh ra được điều gì tốt đẹp này.
Hãy vừa đi vừa cười nhạo cái quá khứ đã kết thúc của tao.
Dù chẳng thể nói với ai.
Cái cuộc đời chó chết này, cái cuộc đời chẳng thể tự hào với ai này.
Ít nhất, để tao có thể nghĩ rằng mình đã không sống một 『cuộc đời bỏ cuộc giữa chừng』.
..................Tao sẽ vừa cười vừa bước đi trên con đường trả thù này.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
