Dũng Giả Trở Lại Nở Nụ Cười Ngạo Nghễ Trên Con Đường Phục Hận

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 7 - Chương 1: Nơi nằm phía bên kia sự cao khiết

Chương 1: Nơi nằm phía bên kia sự cao khiết

Zolkia, thành phố sa mạc ngập tràn sắc xanh, nằm dọc theo đường biên giới phân chia Thú Quốc Guirmus và Pháp Quốc Lunaria.

Được bao quanh bởi những cồn cát mịn màng và những khu rừng cây cối mang nhiều đặc tính sinh thái kỳ lạ, đây là thành phố sở hữu truyền thuyết về một khu vườn nơi các tinh linh sinh sống nằm sâu trong rừng.

Nơi đây là một địa điểm quan trọng, đóng vai trò cửa ngõ từ Pháp Quốc tiến vào Thú Quốc.

Tư tưởng thú nhân chí thượng, vốn lan rộng khi sự đối đầu với Vương quốc theo chủ nghĩa nhân loại chí thượng ngày càng sâu sắc, cũng tương tự như ở Vương quốc: càng rời xa thủ đô và đến gần biên giới thì càng suy yếu.

Kể từ khi Đế quốc trỗi dậy khiến hai nước không còn tiếp giáp biên giới trực tiếp, ngoại trừ tầng lớp cai trị ở gần trung tâm vẫn giữ chủ nghĩa chí thượng vì lợi ích riêng, thì tư tưởng phân biệt chủng tộc đã dần phai nhạt. Người dân ở đây chịu ảnh hưởng bởi chủ nghĩa "ngoài ma vật và ma tộc ra thì ai cũng bình đẳng" của Pháp Quốc, hay tư tưởng "thực lực là tất cả" của Đế quốc.

Và hiện tại, thành phố này đã trở thành điểm nút giao thông giữa hai nước, xuất khẩu các loại cây mà tôi gọi là thực vật kỳ ảo. Hơn nữa, với việc sở hữu một hầm ngục độ khó cao tên là "Đấu trường Quân đoàn Xúc xắc", nơi đây đã trở thành cứ điểm vận chuyển vật tư và chiến binh ra tiền tuyến cuộc chiến chống lại Ma tộc đang vượt biển tấn công lục địa.

Một thành phố bao trùm bởi bầu không khí vũ trang khác thường, nhưng đồng thời cũng tràn ngập sự nhộn nhịp tựa như ma túy của nhu cầu thời chiến.

Đó là nơi mà chúng tôi đã đặt chân đến sau khi trở lại thế giới này.

Và chúng tôi đang liên tục lặn vào hầm ngục thuộc quyền quản lý của thành phố đó, "Đấu trường Quân đoàn Xúc xắc".

『Giiiruaaaaa!!』

"Uo, oa, oa!"

Bên trong hầm ngục, nếu nhìn từ trên cao xuống, nó được chia thành nhiều khu vực bởi các bức tường đá giống như tổ ong. Môi trường ở mỗi khu vực rất đa dạng, từ thảo nguyên, băng nguyên, cho đến nền cát hay sàn đá cứng. Ở bất kỳ khu vực nào cũng có một màn hình lớn chiếu hình ảnh của một loại ma vật nào đó, bên dưới là một bảng slot machine khổng lồ và vài cái cần gạt được lắp đặt.

Ngước nhìn lên là bầu trời xanh ngắt. Dù chúng tôi bước vào từ một lối đi giống như hang động dưới bầu trời đầy mây, nhưng ngay từ bước chân đầu tiên vào trong, ánh mặt trời đã chiếu sáng rực rỡ.

Đây là loại hầm ngục mà tôi gọi là kiểu dị nguyên, nơi môi trường bên trong và bên ngoài thay đổi hoàn toàn.

Tại một trong những khu vực được ngăn cách đó, Yuuto đang giao chiến với vài con ma vật giữa vòng vây của nền cát và những cái cây bằng đá.

"Hự, chết tiệt."

Ma vật cậu ta đang đối đầu là Woody Bear (Gấu Gỗ). Với hình dáng như một con gấu gỗ khổng lồ được chạm khắc, cùng viên ma thạch lớn lộ ra trước ngực, loài ma vật này được xếp vào hàng cao cấp trong hạng B nhờ sự hung bạo của nó.

Chiếc rựa (Nata) mà Yuuto vung lên găm vào vai con Woody Bear đến nửa lưỡi dao rồi khựng lại. Con quái vật giận dữ vung tay loạn xạ.

Yuuto lập tức buông vũ khí, nhảy lùi lại để tạo khoảng cách. Dù trông có vẻ nguy hiểm nhưng cậu ta vẫn nhìn thấu và né tránh đòn tấn công một cách chuẩn xác. Phán đoán không tệ.

"Yuuto, vung rựa bằng toàn bộ trọng lượng cơ thể. Vì nó không linh hoạt nên nếu không chặt đứt ngay thì động tác tiếp theo sẽ chậm một nhịp. Tìm khoảnh khắc để giành lại thế chủ động đi."

Tôi gọi với xuống Yuuto từ trên bức tường đá ngăn cách các khu vực.

"Hự, hự, cậu nói thì dễ lắm, hự, cái con này! Ăn đòn đi!!"

『Giru!?』

Nhắm vào khoảnh khắc đòn tấn công của đối phương bị lỡ đà, Yuuto đá mạnh vào chiếc rựa vẫn đang găm trên vai con quái, khiến cánh tay nó bị chém bay. Phập một tiếng, chiếc rựa cắm xuống nền cát. Con Woody Bear vẫn di chuyển như thể không biết đau, nhưng mất đi một cánh tay, đương nhiên nó bị mất thăng bằng.

"Hãy lắng nghe tiếng gọi của bữa tiệc dã thú, 『Hấp Ma Hiển Ma (Kyuma Kenma)』."

Tận dụng sơ hở lớn đó, Yuuto biến đổi cánh tay mình thành hình dạng y hệt con Woody Bear, rồi đập mạnh mũi nhọn của chiếc rựa vào viên ma thạch màu xanh lục lộ ra trên ngực con quái vật.

Viên ma thạch vỡ tan với tiếng "rắc", con Woody Bear mất đi sức mạnh, cứng đờ lại như đá rồi đổ gục xuống. Bảng slot hiển thị số lượng ma vật còn lại gắn trên tường đá chuyển từ '5' xuống '4'.

Ngay khoảnh khắc đó, toàn thân Yuuto phát sáng.

Đó là sức mạnh mang tên "Hấp Ma Hiển Ma" mà cậu ta có được nhờ khế ước với tôi. Một năng lực cho phép hấp thụ sức mạnh từ ma thạch đã phá hủy và lôi ra sức mạnh của ma vật.

"Phù, uwa!?"

"Nào nào đừng có lơ là. Phải luôn nắm bắt khí tức xung quanh. Cảm nhận sát khí đi."

"Cảm nhận sát khí cái gì chứ, aaaa chết tiệt!!"

Đối mặt với con Woody Bear tiếp theo lao đến không chút ngơi nghỉ, Yuuto lại bắt đầu chiến đấu. Bên này có vẻ không có vấn đề gì.

"Nếu phải nói thì, vấn đề nằm ở phía Mai sao..."

Khi tôi chuyển ánh nhìn sang hướng đó, cô em gái của tôi đang hòa nhập vào trận chiến một cách bất ngờ, không, phải nói là vượt xa dự đoán.

"A, Anh hai, bên này em diệt sạch rồi ạ. Tiếp theo làm gì đây anh?"

Với vẻ mặt tỉnh bơ quay lại nhìn tôi, sau lưng Mai là bầy Lamia đã bị chém tơi tả nằm la liệt trên sàn đá cẩm thạch.

Trên thanh thế đao trong tay em ấy, một luồng gió ma lực đậm đặc đang quấn quanh lưỡi đao.

Những mảnh thịt ma vật bị lưỡi đao đó chém qua, có cái bị thiêu cháy, có cái bị đóng băng, có cái bị hóa đá, có cái thịt phồng lên rồi nổ tung từ bên trong, lại có cái biến thành màu đen kịt do lời nguyền tai ương.

Lamia là loài ma vật có thân rắn và nửa trên là người, nếu xét đơn lẻ thì chỉ là ma vật hạng C, nhưng vì chúng sử dụng kỹ thuật ma pháp điêu luyện và chiến thuật bầy đàn, nên mức độ nguy hiểm của cả bầy có thể nhảy vọt lên hạng A trong một số trường hợp.

"......Thế này thì quả là."

『Vạn Ma Phong Nhẫn (Banma Fuujin)』.

Năng lực cho phép bao bọc vũ khí bằng những ngọn gió mang thuộc tính giả lập của Hỏa, Thủy, Thổ, Quang, Ám. Đó là sức mạnh Mai nhận được qua khế ước với tôi.

Mỗi đặc tính đều có cấp độ được thiết lập, mỗi khi giết ma vật thì cấp độ sẽ tăng lên và hiệu năng cũng tăng theo.

Dù chỉ là hoạt động câu lạc bộ, nhưng có lẽ nhờ từng cầm thế đao ở thế giới cũ nên cách vận động cơ thể của em ấy đã ở mức khá tốt so với người mới. Sức mạnh tiêu diệt kẻ thù trong khi thử nghiệm đủ loại năng lực đó, thật khó tin là em ấy mới đến thế giới này được nửa tháng. Sức mạnh đó đủ để có một trận đấu ra trò với những mạo hiểm giả cấp cao.

(...Nhưng mà, cứ thế này thì sẽ chỉ dừng lại ở mức có một trận đấu ra trò rồi thua cuộc. Chà, phải làm sao đây nhỉ.)

Có lẽ, khi đối đầu với đối thủ ngang tầm, hoặc thậm chí là đối thủ yếu hơn một chút nhưng đã từng vượt qua lằn ranh sinh tử, em ấy sẽ không thắng được. Không phải do Mai tệ, mà đơn giản chỉ là thiếu kinh nghiệm thực chiến.

"Anh hai?"

"...Không, anh đang suy nghĩ chút thôi. Tiếp theo em hãy gạt cần theo thứ tự đỏ, xanh, đỏ, lục ở đằng kia."

Hầm ngục này đúng như cái tên "Đấu trường Quân đoàn Xúc xắc", bằng cách gạt cần, những con ma vật được chọn ngẫu nhiên sẽ xuất hiện với số lượng ngẫu nhiên theo bầy, và môi trường trong khu vực cũng sẽ thay đổi tương ứng.

Đây là hầm ngục dành riêng cho những kẻ cuồng chiến, nơi có thể chiến đấu trong những "nhà quái vật" (monster house) giả lập ngẫu nhiên như vậy.

"Cái này, cái này, cái này, cái này...... rồi."

Khi Mai gạt mấy cái cần, hình ảnh ma vật trên màn hình lần lượt thay đổi, và bảng slot đang hiển thị ba số 0 bắt đầu quay.

Chẳng mấy chốc chuyển động dừng lại, trên màn hình hiện ra hình ảnh Flame Leo (Sư Tử Lửa), loài ma vật hạng B có bờm rực lửa. Và trên slot hiện ra các con số '0', '1', '3'.

Ngay khoảnh khắc đó, sàn đá cẩm thạch biến thành mặt đất lổn nhổn đá dung nham, những cái cây bằng đá biến mất, thay vào đó là những tảng đá khổng lồ cỡ chiều cao con người đang trào magma từ trên đỉnh xuống.

Cánh cửa dẫn sang khu vực tiếp theo vừa mở ra khi bầy Lamia bị tiêu diệt giờ lại đóng lại.

Và rồi, những con sư tử lửa xuất hiện như trồi lên từ mặt đất. Mai đồng thời bắt đầu chiến đấu với chúng.

(Thật tình đáng ghét ghê, dù nói là cày cấp tốc độ cao để tăng level một lèo, nhưng không ngờ cả hai đứa lại mạnh lên đến mức này trong thời gian ngắn như vậy... Mình mất tự tin quá.)

Nếu muốn đảm bảo một mức độ an toàn nhất định ở thế giới này, thì việc tích lũy kinh nghiệm để đạt cấp độ cao vẫn là cách nhanh nhất. Dù việc tăng cấp vùn vụt sẽ khiến kỹ thuật bên trong khó theo kịp và không phải là cách làm đáng khen ngợi, nhưng vì có vẻ như đã bước vào tình trạng chiến tranh với Ma tộc nên không thể đòi hỏi quá nhiều được.

Tuy nhiên, dù so sánh với trường hợp của bản thân, tôi cũng chỉ biết tặc lưỡi thán phục trước khả năng làm chủ sức mạnh của hai người họ.

Đang chìm trong cảm giác hơi tủi thân, tự hỏi liệu trai xinh gái đẹp thì tài năng cũng khác biệt hay sao, thì tôi lại cảm nhận được khí tức ma vật trỗi dậy.

(...Mà thôi kệ. Dù sao cũng đã quyết định là hôm nay sẽ tiếp tục cày cấp thế này cả ngày rồi.)

Hầm ngục này có cơ chế là phải tiêu diệt hết bầy ma vật xuất hiện trong khu vực thì cánh cửa dẫn sang khu vực khác mới mở để đi tiếp.

Tuy nhiên, có một lần, một ma thuật sư học được phép bay đã nghĩ đến việc bay qua tường để đi tiếp. Và kết quả của việc thực hiện ý tưởng đó là ma thuật sư ấy mất đi nửa thân dưới và phải giải nghệ mạo hiểm giả.

『『『Gyaruaaaaaaaaaaaaa!!』』』

Từ xa có thể nhìn thấy một bầy thuộc tính long cấp thấp.

Những kẻ định dùng thủ đoạn gian lận để chinh phục hầm ngục sẽ bị bầy rồng tấn công như thế này. Hơn nữa, chừng nào còn ở vị trí cao hơn bức tường, dù có diệt sạch thì chúng cũng sẽ hồi sinh và tấn công lại chỉ sau một thời gian ngắn.

Khác với Glen của Leticia hay Tà Long, chúng chỉ là những con thằn lằn biết bay không có trí tuệ hay lý tính, nhưng rồng vẫn là rồng. Chỉ riêng năng lực thể chất đã là chủng loài sinh vật mạnh nhất hạng A.

Hơn nữa, ngoại trừ điểm kinh nghiệm ra thì chúng khác với bình thường, khi chết sẽ biến mất không để lại ma thạch hay xác, nên chẳng có chút lợi ích kinh tế nào.

Kết quả là chẳng còn ai dám vượt tường ở hầm ngục này nữa.

Nhưng chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi lúc này. Điều tôi muốn làm bây giờ là phân chia thật nhiều điểm kinh nghiệm cho hai người đang cùng tổ đội.

Tóm lại, đối với tôi, đây là một bãi săn có hiệu suất kinh nghiệm cực tốt.

"Ba mươi tám con, mỗi lần giết xong số lượng lại tăng lên chút ít, cũng đỡ thật."

Tôi tạo ra 【Lôi Thương Lệ Nhẫn (Raisou no Ruijin)】.

"───Vang vọng đi, giáng xuống đi, Lôi Đế khẽ rơi lệ. Nếu thế giới này là nơi nỗi buồn không bao giờ dứt, thì ít nhất hãy rơi lệ tại nơi đây. Không có tiếng đáp lại tiếng gào khóc, dù chỉ còn lại một mình, dù biến mất trong chớp mắt."

Ma lực được rót vào lưỡi kiếm màu xanh lam xếp chồng từ bảy vầng trăng khuyết đang gầm lên những tiếng lách tách.

Một câu niệm chú dài để gia tăng uy lực mà bình thường tôi không hay làm.

『Này, tên đó, lại nữa à...』 『Thật hả trời, hắn là ai vậy?』 『Tóc đen mắt đen, trong số mạo hiểm giả cao cấp có kẻ như thế sao?』 『Cái áp lực đó là gì vậy... Kinh khủng quá.』 『Tại sao một kẻ như thế lại vô danh được chứ?』

(Được lắm, được lắm, cắn câu tốt lắm.)

Dù nhiều mạo hiểm giả đã ra tiền tuyến chiến tranh, nhưng trong hầm ngục vẫn còn nhiều người khác ngoài chúng tôi.

Ngoại trừ những nhóm đang chiến đấu, đa số họ đều nhìn vào bầy rồng đang lao về phía tôi, rồi tưởng tượng ra điều sắp xảy ra và nhìn tôi chằm chằm.

"───Tiếng than khóc tương xứng nhuốm màu bóng tối, bức màn bi kịch không thể chạm tới nhuốm màu hoàng hôn."

(Nào, nhìn cho kỹ vào. Nhìn cho kỹ và khắc sâu vào mắt các người đi.)

Cái chu trình này tôi đã lặp lại không biết bao nhiêu lần.

Những ánh mắt ban đầu còn lạnh nhạt, nhưng khi thấy tôi giết rồng không chỉ một mà nhiều lần liên tiếp, đã chuyển sang sự kính sợ.

"───Gào thét đi Lôi Đế, 『Lôi Đế Khốc - Chung Dạ Hắc Lôi (Raitei Kokoku - Shuuya no Kokurai)』."

Khoảnh khắc đó, lượng ma lực được rót vào đến giới hạn chuyển hóa thành tia sét bạo ngược nhuộm màu đen kịt, đồng loạt tấn công vào bầy rồng đang lao về phía tôi.

Bạch bạch bạch bạch bạch!!

『『『Gyaruruaaaaaruauura!?』』』

Trong tiếng nổ vang rền không tồn tại lấy một khoảnh khắc ngắt quãng, bầy rồng bị tiêu diệt bởi uy lực rõ ràng là quá mức cần thiết, lớp vảy vốn mang màu sắc tương ứng với thuộc tính của chúng giờ đây đồng loạt nhuộm một màu đen.

Những con rồng cháy đen hoàn toàn rơi xuống như bị mặt đất hút lấy, rồi biến mất không để lại một hạt bụi.

『Hắn ta rốt cuộc có bao nhiêu chiêu vậy?』 『Lúc nãy là lửa, trước đó là băng, trước đó nữa là đất à?』 『Chỉ là ma thuật thôi sao, không phải chứ? Là năng lực đặc thù à?』 『Dù là gì đi nữa, hậu vệ ở đẳng cấp đó hiếm lắm đấy.』

Những giọng nói thốt lên đầy thán phục.

Trước phản ứng đúng như dự đoán, tôi cười thầm.

Đúng rồi, các người càng kinh ngạc, sự tồn tại của ta càng trở thành lời đồn đại, thì kế hoạch của ta càng tiến triển.

Tôi liếc nhìn những mạo hiểm giả đang quay trở ra ngoài, bỏ lại tôi vẫn đang ở lại trong hầm ngục.

(Cố gắng lên nhé? Bởi vì các người là những con mồi rải thính rất tươi ngon mà.)

***

"......"

"Hừm, khó khăn lắm mới ra ngoài được mà thời tiết chán quá."

Lâu lắm mới ra khỏi hầm ngục, khác với bầu trời xanh ngắt bên trong hầm ngục kiểu dị nguyên, bên ngoài trời âm u nặng trĩu, không khí ẩm ướt.

Cá nhân tôi thích trời nắng ráo sau khi bế quan tu luyện hơn. Vì như thế cảm giác giải phóng sẽ tăng lên.

"Chà, đi đâu ăn... mà có vẻ cũng không phải lúc nhỉ."

Vươn vai xong quay lại nhìn, tôi thấy Yuuto và Mai đang không giấu nổi vẻ mệt mỏi.

"Anh hai? Không lẽ anh định trở thành ông anh tồi tệ không cho cô em gái yêu quý thời gian sửa soạn sao?"

"Ha ha ha... Quả nhiên là tớ cũng muốn nghỉ một chút trước đã."

"Chịu thôi. Trước mắt cứ về nhà trọ đã. Yên tâm, anh đã điều tra kỹ rồi. Ở phía tây thành phố có một nhà trọ, đồ ăn thì dở tệ phải tự nấu, nhưng ông chủ là một người sành sỏi đã nhập về những chiếc giường được mệnh danh là 'Giấc ngủ thiên sứ' từ khắp nơi."

Cả hai đều không có ý kiến gì và đi theo tôi về nhà trọ.

Trong thành phố, đủ loại thú nhân đi lại tấp nập.

Lúc mới đến thành phố này, họ còn ngó nghiêng xung quanh với vẻ tò mò hiếm thấy, nhưng giờ thì chẳng còn chút sức lực nào cho việc đó nữa.

Một lát sau, tòa nhà mục tiêu hiện ra.

"Còn phòng trống không?"

"...Vào đi, phòng ba người ở tầng hai, trong cùng."

Một ông lão thú nhân thuộc hệ bò sát, với đặc điểm là đôi đồng tử xẻ dọc và lớp vảy ở rìa khuôn mặt, ngồi ở quầy lễ tân.

Khi tôi thả những đồng bạc trả trước leng keng vào lòng bàn tay, ông chủ nhà trọ cười nhếch mép.

Căn phòng chúng tôi đến theo chỉ dẫn có nội thất đơn giản, nhưng lại có ba chiếc giường trắng tinh khiết, có rèm che sang trọng, toát lên vẻ phẩm chất không hề ăn nhập với căn phòng.

"Ồ, cái này đáng mong đợi đây... ơ, a! Hai đứa này!"

"......"

Chưa kịp để tôi nói gì, hai người họ đã lao đến giường nhanh hơn cả tôi và đổ gục xuống hai chiếc giường hai bên.

Có vẻ họ mệt thật sự, cứ thế ngủ say như chết.

"Yare yare... nói thế thì cũng hơi quá đáng thật."

Vì hai đứa hấp thụ sức mạnh vùn vụt nên tôi cũng tự giác là đã ép họ quá mức so với dự định.

Trời vẫn còn sáng, thôi thì cứ để họ nghỉ ngơi một lúc vậy.

"Nào, trước khi kiểm tra độ êm của giường thì xử lý xong phần sắp xếp thông tin bên này đã."

Tôi ngồi xuống chiếc giường còn lại bên cửa sổ, xa lối ra vào nhất.

"Status Open (Mở bảng trạng thái)."

Bảng trạng thái của hai người họ mở ra, thuộc về những chiến binh siêu hạng nhất.

Cấp độ được cưỡng ép tăng lên bằng điểm kinh nghiệm tôi tuồn sang thông qua khế ước 【Phục Thù Thánh Kiếm】. Quả nhiên nguyên nhân là do người dị giới, không chỉ cấp độ mà biên độ tăng trưởng cũng vượt mức bình thường.

Tuy nhiên, kỹ thuật vẫn còn non nớt, cấp độ kỹ năng không thể cày cấp tốc độ cao được, và cách chiến đấu sử dụng những kỹ năng đó vẫn chưa đạt đến cảnh giới điêu luyện. Dù vậy, mạnh đến mức này thì tạm thời cũng yên tâm rồi.

"Cả hai đều hấp thụ nhanh hơn mình nghĩ, giờ chỉ còn xem khi vượt qua giai đoạn hoàn thiện thì sẽ phát triển đến đâu thôi."

Tạm thời, việc huấn luyện hai người họ thế là ổn.

"Còn lại là chuyện của chính mình."

Tôi mở bảng trạng thái của bản thân để nhìn lại những gì mình có thể làm.

Tôi đã vứt bỏ nguyên tắc mình luôn tuân thủ từ khi thế giới thứ hai bắt đầu để tăng cấp.

Lý do tôi không tăng cấp là vì tôi nghĩ đó sẽ là sự mỉa mai cay độc nhất dành cho hắn, Leon, kẻ luôn cố chấp với những thứ như cấp độ và điểm kinh nghiệm.

Dù vậy tôi vẫn phán đoán là mình có thể xoay xở được, và nghĩ rằng sẽ không có vấn đề gì lớn.

Nhưng sự chủ quan đó đã dẫn đến việc bị cưỡng chế trục xuất về thế giới cũ và bị tước đoạt ký ức.

Kết quả là tôi đã gặp lại được Mai và Yuuto, điều đó thật tốt, nhưng đó cũng chỉ là kết quả mà thôi.

Tóm lại là tôi đã suýt chết.

"...Chưa đạt đến thời kỳ toàn thịnh, nhưng chỉ số cũng đã hồi phục được tám phần rồi."

Với lượng kinh nghiệm khổng lồ kiếm được trong hầm ngục, tôi đã giải phóng toàn bộ Tâm Kiếm đang trong trạng thái phong ấn.

Cấp độ mới chỉ hồi phục khoảng ba phần, nhưng vốn dĩ chỉ số của tôi phần lớn dựa vào sự bổ trợ của Tâm Kiếm nên về mặt năng lực cũng đã đủ dùng.

Hiện tại, tính mạng tôi chỉ bị đe dọa khi chiến đấu với những Ma tộc sừng sỏ bên ngoài Đại Kết Giới, hoặc khi Đại Kết Giới bị phá hủy và phải chiến đấu với những kẻ lão luyện của lục địa này khi họ lấy lại sức mạnh vốn có.

『Đại Kết Giới』, thứ kìm hãm kịch liệt năng lực của Ma tộc bên trong và cự tuyệt sự xâm nhập của Ma tộc từ bên ngoài.

Đại Kết Giới được coi là thiên địch của Ma tộc này được Thần Thánh Tinh Thể cấu trúc nên bằng cách mượn sức mạnh của con người sinh ra trên lục địa này.

Vì vậy, khi Đại Kết Giới bị phá vỡ, tài nguyên dùng để duy trì kết giới sẽ được giải phóng và con người trên lục địa này sẽ lấy lại chỉ số vốn có.

Số người có thể kiểm soát hoàn hảo chỉ số tăng đột ngột là rất ít, nhưng không phải là không có.

"Chỉ số thì ổn rồi, còn lại là về danh hiệu."

Một vài danh hiệu đã xuất hiện khi tôi từ thế giới cũ trở lại thế giới này.

『Người trở về』, 『Người tái lai』, 『Kẻ đập tan』, 『Kẻ nắm giữ Thần Tình』.

Và, 『Kẻ thống trị báo thù』 biến đổi từ 『Chủ nhân của kẻ báo thù』.

Ba cái 『Người trở về』, 『Người tái lai』, 『Kẻ đập tan』 thì không sao.

Tôi đã kiểm tra, chúng cũng giống như các danh hiệu khác, giúp gia tăng chỉ số.

Vấn đề là hai cái còn lại.

Một là 『Kẻ nắm giữ Thần Tình』.

Danh hiệu này khi dùng Giám Định để kiểm tra chi tiết thì bị lỗi font chữ, không thể đọc được nội dung. Có một danh hiệu không rõ lai lịch cũng đáng lo, và nghe cái tên thì có vẻ nguyên nhân là do giọng nói nghe được trong không gian khe hở của dịch chuyển dị giới, điều này chẳng dễ chịu chút nào.

Và cái còn lại là 『Kẻ thống trị báo thù』.

Bản thân danh hiệu chỉ giúp tăng nhẹ toàn bộ chỉ số, nhưng đi kèm với nó, hiệu quả của 【Phục Thù Thánh Kiếm】 đã được cập nhật.

Khế ước với nội dung bình đẳng trước đây là nếu một bên chết thì cả hai cùng chết, giờ đã được thay thế bằng việc tôi trở thành kẻ bề trên hoàn toàn. Khi tôi chết, mọi người sẽ chết. Nhưng nếu ai đó trong khế ước chết, tôi sẽ không chết.

"Chậc, mình đâu có mong muốn cái thứ thế này..."

Giữa tôi và đồng phạm không cần phải có sự phân biệt nào cả.

Thứ tôi mong muốn là một khế ước mà máu và sinh mạng hòa quyện vào nhau sền sệt đến mức không thể quay đầu lại được nữa.

Khi tôi vừa thở dài như thế, có tiếng lạch cạch vang lên từ cửa sổ.

"Hửm? A, về rồi đấy à."

Tôi đóng bảng trạng thái và đứng dậy bên cửa sổ.

Tôi đẩy cửa sổ trượt lên cái rầm, một cơn gió khô khốc thổi ùa vào.

"Ồ, mừng trở về, hai đứa."

"Kyupii" "Chuuu"

Lọt qua khung cửa sổ mở toang là Slakichi và Chuusuke.

Ngay khi đến thành phố này, tôi đã để chúng tản ra khắp thành phố để thu thập thông tin.

Nhân tiện, thông tin về nhà trọ này tôi cũng nghe được từ hai đứa nó trong lúc chiến đấu trong hầm ngục.

"Được rồi được rồi, xin lỗi vì bắt hai đứa làm việc quá sức nhé. Ăn xong thì nghỉ ngơi thong thả đi."

Tôi lấy ma thạch nhặt trong hầm ngục cho Slakichi, và lấy phô mai cao cấp cất giấu trong túi ra cho Chuusuke.

Vừa ngắm nhìn hai con vật bắt đầu ăn một cách vui vẻ, tôi vừa suy nghĩ về thông tin của thành phố.

Kết quả thu thập thông tin từ Slakichi và Chuusuke cho thấy, thời gian trôi qua ở thế giới này kể từ khi tôi rời đi gần như bằng với thời gian tôi sống ở thế giới cũ. Tuy nhiên, theo kiến thức của tôi, phải một thời gian nữa tình trạng chiến tranh quy mô lớn thế này mới xảy ra. Hơn nữa, đáng lẽ Thú Quốc mới là nơi đầu tiên đứng mũi chịu sào trong tình trạng chiến tranh, nhưng có vẻ như lần này chiến trường chính lại là Pháp Quốc.

(Leticia và Lilia không có trong thành phố sao... Thời điểm có khác biệt, nhưng có lẽ họ đã thâm nhập vào đó rồi.)

Trong số những thông tin nghe được, có cái tên của một Ma Tướng quân dường như đang xuất hiện tại chiến trường chính, 『Bạo Viêm Ma Nhân - Adirius』.

Đó là một nửa kẻ thù mà Leticia đang truy đuổi, kẻ chủ mưu đã dẫn dụ con Tà Long giết chết anh trai Leticia.

Nếu lịch sử diễn ra đúng theo đại cương, thì Leticia đang nhắm vào Adirius, kẻ cầm đầu phe chủ chiến đang thực hiện cuộc tấn công mãnh liệt. Ở lần thứ nhất, ngay sau khi Adirius phá hủy Thần Thánh Kết Tinh, Leticia đã đánh úp bất ngờ và móc sạch cả ba trái tim của hắn.

Tất cả chỉ để tạo ra khoảnh khắc đó. Leticia đã sử dụng sự đối lập giữa 『Phe Ma Vương』 và 『Phe Ma Tướng』 làm bình phong, thậm chí lợi dụng cả lập trường ôn hòa để hoàn thành cuộc báo thù.

Lần này, chắc hẳn Leticia cũng sẽ hành động tương tự.

Trong khoảng thời gian đó, mục tiêu Lilia sẽ chỉ còn lại một mình. Về phần Lilia, ta định sẽ nhắm vào lúc ả đơn độc, nhưng chuyện đó phải đợi tình hình tiến triển thêm chút nữa.

Vì vậy, kẻ đầu tiên cần phải xử lý là hắn ta.

Quyền đấu sĩ cao khiết, Leon Gairud.

Hiện tại hắn đang dẫn đầu đơn vị ở tiền tuyến, chiến đấu dũng mãnh tựa sư tử. Nếu thông tin chính xác, hắn hẳn đã đến thành phố này từ hôm qua để tìm kiếm thứ gì đó.

"Nếu hắn cắn câu thì tốt quá... mà, không được thì cũng chẳng sao, kiểu gì cũng xử được thôi."

Cuối cùng, điều đáng lo ngại nhất là về Minnalis và Shuria.

Sau khi trở lại thế giới này, không, ngay cả trước khi trở lại, ta vẫn cảm nhận được mối liên kết mờ nhạt còn sót lại.

Ta không biết hai người họ đã sống sót ra sao từ tình huống ngay trước khi ta bị tống khứ khỏi thế giới này. Nhưng chắc chắn là họ vẫn bình an vô sự.

Vấn đề là ta không biết vị trí của họ, cũng không nắm được tình hình hiện tại ra sao.

(Bị Meteria bắt giữ ư...? Không, nếu vậy thì tại sao hai người họ vẫn còn sống? Ả ta đâu có lý do gì để giữ mạng cho hai người đó... Chẳng lẽ họ đã thoát được khỏi nơi ấy?)

Không, thông tin quá ít. Dù rất bứt rứt nhưng cứ chồng chất suy luận lên suy luận thì cũng chỉ thành ảo tưởng mà thôi.

Thông tin về chính Meteria cũng quá thiếu thốn. Quả nhiên, chỉ còn cách kiên trì thu thập tin tức, hoặc chờ đợi sự liên lạc từ hai người họ, những người có lẽ đang lẩn trốn khỏi sự truy đuổi của Meteria.

Về 『Phân thể Ma Hoàng Thụ』 xuất hiện một cách khó hiểu, ta cũng không thu được manh mối gì đáng giá ở thành phố này. Tuy nhiên, chừng nào Leticia còn khỏe mạnh như thế kia, thì thứ đó chắc chắn được sinh ra từ một hệ phả khác không liên quan đến nàng...

"...Không được rồi, quả nhiên là thiếu thông tin."

Ta cắt đứt dòng suy nghĩ tại đó, cho rằng nghĩ thêm cũng vô ích.

Chợt nhận ra, hai con thú cưng sau khi chén sạch ma thạch và phô mai đã ngủ say sưa ở mép giường với vẻ thỏa mãn.

Nhìn dáng vẻ đó, cơn buồn ngủ cũng ập đến với ta. Có vẻ như ta đã tích tụ mệt mỏi mà không hề hay biết.

"Mặt trời vẫn còn cao nhưng mà..."

Thôi kệ, ta chui vào chăn, cố gắng không đánh thức hai con thú đang ngủ trên giường mình.

Còn rất nhiều điều phải suy nghĩ.

Nhưng giờ thì ngủ đã. Để trấn an sự hưng phấn khi những kẻ mình muốn giết đang tụ tập tại nơi này.

Để vạn nhất không bỏ lỡ cơ hội báo thù.

Để chữa lành sự mệt mỏi, hãy ngủ thật sâu, thật sâu, thật sâu và không suy nghĩ gì cả.

Và rồi, ta khẽ nhắm mắt lại.

『Đằng nào thì cũng chẳng thể có được giấc ngủ an lành như thế đâu.』

Ta cố phớt lờ giọng nói của chính mình đang thì thầm bên tai.

Ta đang mơ về ngày xưa.

Lâng lâng và thiếu thực tế, ta đồng hóa với những ký ức tựa như một bộ phim tóm tắt.

Tính khách quan và chủ quan hòa quyện vào nhau, ta dần dần nghiền ngẫm nhận thức rằng đây là một giấc mơ.

『Thế giới này chứa đầy những sự dối trá đê hèn nhất.』

Khi biết về sự tồn tại gọi là Ma Vương, không, về cái cơ chế gọi là Ma Vương, ta không thể không nghĩ như vậy.

Thông thường, Ma tộc có một thứ giống như ma thạch gọi là Ma hạch trong cơ thể. Ma tộc có khả năng tái sinh mạnh mẽ, tùy điều kiện mà có thể tái tạo cả tim, nhưng nếu Ma hạch nằm đâu đó trong cơ thể bị phá hủy thì sẽ chết.

Và Ma tộc trở thành Ma Vương sẽ sở hữu một Ma hạch khác làm bằng chứng cho ngôi vị, tách biệt với Ma hạch của chính mình.

Ma hạch đặc biệt đó được gọi là 『Ma Vương Hạch』.

Cùng với sức mạnh to lớn, đó là hạt giống của Thế Giới Thụ chứa đầy tà khí, thứ sẽ biến cơ thể Ma tộc trở thành Ma Vương thành Ma Hoàng Thụ.

Khi Ma Vương biến thành Ma Hoàng Thụ, cái cây đó sẽ phát tán tà khí ra xung quanh.

Trong một trăm năm cho đến khi cái cây đó khô héo, quái vật sẽ trở nên hung hãn và năng lực của Ma tộc sẽ tăng lên.

Vì vậy Dũng giả phải đánh bại Ma Vương. Phải phá hủy cái hạch duy nhất được sinh ra trên thế giới đó, và thanh tẩy tà khí của nó. Chỉ có Dũng giả mới có thể thanh tẩy tà khí đó.

Và rồi, phải giành lấy thời gian cho đến khi Ma Vương Hạch lại ký sinh vào một Ma tộc nào đó, và bảo vệ thế giới.

.........Chuyện như thế, làm sao ta có thể làm được.

Cần một thời gian dài để Ma Vương biến thành Ma Hoàng Thụ. Nhưng trường hợp của Leticia thì khác.

Không phải đã biến thành Ma Hoàng Thụ, cũng không phải Ma Vương Hạch bị phá hủy, Leticia dường như được chuyển nhượng Ma Vương Hạch từ Ma Vương đời trước nên không có thời gian.

Mạng sống chỉ còn tính bằng vài năm ngắn ngủi.

Leticia đã vươn tay về phía ta, muốn trải qua khoảng thời gian đó một cách yên bình.

Với khuôn mặt buồn bã, khuôn mặt cam chịu, nàng nói rằng chẳng còn cách nào khác.

Như kế hoạch ban đầu, để nhân loại và Ma tộc không thể tranh đấu, nàng muốn chia đôi thế giới hoàn toàn.

Dồn toàn bộ sức mạnh của Dũng giả và Ma Vương để tạo ra một kết giới mà không ai có thể đi qua.

Và rồi, chúng ta sẽ cùng nhau trải qua khoảng thời gian ít ỏi còn lại trong khe hở của kết giới đó.

.........Chuyện như thế, ta không thể chấp nhận được.

Ta quyết định tìm cách tách Ma Vương Hạch ra khỏi cơ thể Leticia.

Trong trận chiến với Tà Long đột nhiên xuất hiện trên chiến trường, cả phe nhân loại và phe Ma tộc đều chịu thiệt hại mang tính hủy diệt.

Dù ta và Leticia đã xoay xở hạ được Tà Long, nhưng cả hai bên đều không còn dư lực để gây chiến hay làm gì nữa.

Ta giao Leticia đang yếu đi sau trận chiến với Tà Long cho chị gái của nàng là Lilia, và Leon, một võ sư cao khiết và công bằng, rồi lên đường.

Ta đã tìm kiếm, tìm kiếm, tìm kiếm mãi cách cứu Leticia, và rồi, cuối cùng cũng tìm thấy.

Từ một Vampire sống từ thời thượng cổ, ta có được thông tin về sự tồn tại của bí bảo 『Anh Trí Chi Thư』, thứ có thể ban cho mọi tri thức tồn tại trên thế giới nếu ước nguyện.

Dưới đáy sâu của một di tích mục nát, ta có được thông tin về hầm ngục nơi có thể lấy được 『Anh Trí Chi Thư』.

Sâu trong rừng Elf, ta lặn lội vào hầm ngục bị phong ấn nơi lũ ma thú hung ác làm tổ để tìm 『Anh Trí Chi Thư』.

Vượt qua gần năm trăm tầng, quét sạch bầy ma vật cấp Boss sinh sôi như rác rưởi, ta đã đến được nơi cần đến và có được tri thức mong muốn.

Ta đã biết cách lấy Ma Vương Hạch ra và phá hủy nó mà vẫn giữ được mạng sống cho Leticia.

Đúng vậy, ta đã tìm thấy rồi.

Cách để cứu Leticia. Ta tìm thấy rồi.

Thế nên ta đã trở về. Ta đã trở về rồi đây.

Này, Leticia.

Để giữ lời hứa với em, sau khi ta đã gạt bỏ bàn tay của em.

Vậy mà..., tại sao...

"Đừng có đùa chứ... tại sao, lại nhanh đến thế này."

『GAAAAAOOOOOO...!!』

Cơ thể em đang bị Ma Hoàng Thụ nuốt chửng.

Ta đã chiến đấu với Leticia, người đã biến thành Ma Hoàng Thụ.

Không có thời gian để do dự. Ý thức của Leticia đã hoàn toàn im bặt, Ma Hoàng Thụ bắt đầu tạo ra các phân thể như để tìm kiếm thức ăn, nuốt chửng mọi sinh mệnh xung quanh và bắt đầu gây ra thiệt hại.

Cả nhân loại lẫn Ma tộc đều không còn dư lực để ngăn chặn Ma Hoàng Thụ đang hoàn toàn mất kiểm soát, nếu ta không kìm hãm nó thì thương vong sẽ tiếp tục gia tăng.

Trận chiến kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Nó mạnh hơn bất cứ thứ gì ta từng chiến đấu, và ta cứ kiên trì trong tuyệt vọng, tìm cách nào đó để cứu Leticia.

Nhưng ta cũng biết điều đó là không thể. Bởi vì với tri thức ta đã liều mạng để có được, ta biết rằng một khi Ma Hoàng Thụ đã nảy mầm thì tuyệt đối không còn cách nào tách Leticia ra được nữa.

...Không, vẫn còn một cách duy nhất để cứu Leticia.

Không phải phá hủy cái hạch mà Ma Hoàng Thụ sở hữu, mà là hút hết tà khí bên trong nó và phân tán ra thế giới.

Chỉ cần tìm thấy Ma Vương Hạch đang ở đâu đó, ta đã có đủ kỹ thuật và tri thức để thực hiện điều đó.

Tuy nhiên, ta đã không thể tìm ra Ma Vương Hạch giữa trận chiến. Không, cho dù có nhìn thấu vị trí của Ma Vương Hạch, có lẽ ta cũng không thể thực hiện phương pháp đó.

Bởi vì ta là Dũng giả. Vì ta đã biết đến những nơi tươi đẹp của thế giới này.

Vì ta đã trót yêu thế giới nơi ta đã trải qua cùng Leticia.

Tà khí bị rút ra từ Ma Vương Hạch mà không được thanh tẩy sẽ xâm lấn thế giới đậm đặc đến mức ngay cả Ma tộc, những kẻ có thể hấp thụ nó để cường hóa bản thân, cũng không thể chịu đựng nổi.

Ta biết rằng nàng không mong muốn thế giới trở nên vỡ nát, nơi hầu hết sinh vật đều chết sạch.

Dù vậy, ta đã do dự, do dự, do dự mãi. Vừa dồn ép con quái vật cây đen kịt đã nuốt chửng Leticia vào tâm, vừa nhận ra Ma Hoàng Thụ đang bắt đầu tự hủy, nhưng ta thậm chí không thể đưa ra quyết định kết liễu nó.

Cứ thế dây dưa chiến đấu tiếp, sự thiếu tập trung đã dẫn đến tình thế nguy hiểm.

Khoảnh khắc sắp chết, ta đã được cứu bởi Leticia, người vừa lấy lại ý thức.

『Quả nhiên ta muốn thử tiêu diệt thế giới với tư cách Ma Vương xem sao. Thắng hay thua cũng không được oán hận nhé.』

Nàng vỗ vào lưng ta với lời nói dối vụng về lộ liễu đó, và rồi ta xuyên thủng trái tim Leticia, nơi đã bị biến thành hạch. Cuối cùng ta cũng kết thúc trận chiến.

Đã kết thúc, mất rồi.

"Leticia..."

"Fufu, đang ôm một mỹ thiếu nữ thế này mà làm cái mặt gì vậy hả?"

"Tại sao, lại nhanh như vậy... Đồ ngốc, dùng ý chí mà cầm cự chứ, anh, anh đã tìm được rồi mà... anh đã tìm được cách cứu em rồi mà? Này, em đã nói sẽ cùng đi đến thế giới của anh cơ mà. Đã hứa sẽ để anh giới thiệu với gia đình anh rằng em là người yêu của anh cơ mà."

Ta biết ngọn lửa sinh mệnh của Leticia đang tắt dần.

Ta biết nó đang dần dần rơi rụng và tan biến khỏi cơ thể mà ta đang ôm chặt.

"Tiếc quá, nhưng thiếp e là không thể theo chàng về thế giới bên kia được rồi. Mà, thế cũng tốt. Kaito cứ cho thiếp nhận mãi, nợ chồng chất nợ, thế này là xóa nợ hết nhé. Đã bảo rồi mà, thiếp là người phụ nữ có vay có trả sòng phẳng đấy."

Nàng cười khanh khách như mọi khi, vậy mà.

"Chắc chắn, hãy trở về thế giới cũ, về quê hương, về với gia đình. A, nhưng mà bị lãng quên ngay thì tức lắm nên hãy khóc lóc một thời gian đi nhé. Xây cho thiếp cái mộ siêu hoành tráng vào, rồi chỉ nghĩ về thiếp mà gào khóc đi. Kaito, chàng lúc nào cũng chỉ nghĩ về gia đình ở thế giới cũ thôi. Trong một khoảng thời gian thiếp sẽ độc chiếm Kaito! Kukuku, a, nghĩ thế thì cái chết cũng đáng mong chờ đấy chứ."

Nàng cười tinh nghịch như mọi khi, vậy mà.

"À, còn nữa, điều cuối cùng đây. Hãy sống sao cho khi chết đi không còn gì phải hối tiếc. Thiếp đã cho chàng mạng sống của thiếp, nếu chàng sống một cuộc đời hời hợt bỏ cuộc giữa chừng, thiếp tuyệt đối không tha đâu. Thiếp sẽ dõi theo đàng hoàng đấy, liệu hồn. Nếu để thiếp thấy bộ dạng hèn nhát, thiếp sẽ đầu thai để đấm chàng, hoặc hóa thành ma ám lấy chàng đấy."

Giọng nói ấy, giọng nói luôn vỗ vào lưng kẻ hèn nhát như ta, giờ đây sao đau đớn và khổ sở quá.

"Leticia..."

"Nào nào, định làm cạn khô nước mắt ở đây sao? Thiệt tình, đã bảo là thắng hay thua cũng không oán hận rồi mà. Nào, cười lên, cườiii lênnn điii!"

Bàn tay vươn ra yếu ớt kéo hai má ta sang hai bên.

"Đau... em làm gì vậy. Cái đồ bạo lực này..."

Cơ thể Leticia đang dần biến thành cát bụi.

Cơ thể không thể chịu đựng nổi Ma hạch của Leticia, thứ đã bị Ma Hoàng Thụ ô nhiễm và nhận được ma lực khổng lồ của Ma Vương.

"Nè, nào, cười đi, thiếp muốn chàng cười."

"Ư, thế này, à."

"Pupu, cái mặt xấu xí quá đi. Thế này là sao, tương lai hói đầu chắc luôn."

"....Hức, đồ ngốc, em nhìn đi đâu mà nói thế. Nhìn mái tóc dày rậm này đi, mắt em là mắt mấu gỗ à."

"Fufun, mắt nhìn của thiếp có độ chính xác cao lắm đấy nhé? Kukkuku."

Trước những lời nói đùa như mọi ngày, nụ cười gượng gạo ta cố tạo ra dường như sắp vỡ vụn.

Khuôn mặt cố tạo ra và hình dáng trái tim quá xa cách, mọi thứ đều đau đớn không chịu nổi.

Tay chân của Leticia đã biến mất.

Thời gian còn lại hầu như không còn nữa.

"Thật là, em này. Đến tận lúc này mà..."

"Kuku, kukuku. Aaa... quả nhiên, không được rồi."

Méo mó, méo mó, méo mó.

"Không muốn chết, thiếp không muốn chết."

"Leticia..."

Như thì thầm, như rò rỉ ra.

"Thêm chút nữa, thêm chút nữa chút nữa chút nữa thôi, tại sao, tại sao chứ."

"Leticia! Leticia...!!"

Những lời nói vỡ vụn và sụp đổ.

"Không chịu đâu, thiếp muốn ở bên Kaito. Thiếp, thiếp, thiếp... hức."

Bởi vì nàng biết nó sẽ vỡ tan như bong bóng và biến mất.

"Yêu chàng. Yêu chàng lắm, thích lắm, thích đến mức không biết làm sao..."

Như thể tỉnh mộng, nàng khắc sâu khuôn mặt đẫm nước mắt đó vào tâm trí ta một cách mãnh liệt.

"A, anh yêu em... Yêu, em, Leticia. Anh rất thích em. Anh cũng... rất yêu em..."

Ôm lấy nắm cát đã mất đi hơi ấm, ta cứ thế lặng lẽ khóc.

Lạnh quá, lạnh quá, lạnh quá...

Thế giới này lạnh lẽo đến thế sao?

Thế giới này vốn dĩ vô sắc đến thế sao?

Ngôi làng hoang tàn ven biển.

Giao phó cơ thể đầy thương tích cho khúc gỗ trôi, làn da chạm vào bãi cát bị mặt trời nung nóng.

Nhiệt độ cơ thể bị cướp đi theo máu chảy ra từ toàn thân, và do ảnh hưởng của trạng thái bất thường cực mạnh gây ra bởi loại độc dạng bột bị ném bất ngờ - Chú Độc - ta thậm chí không thể dùng dịch chuyển để trốn thoát.

"..."

Ngước nhìn bầu trời trong vắt, ngay cả ánh nắng chói chang như thiêu đốt giờ cũng chỉ thấy lạnh lẽo hư không.

Cứ như thể ta đã quay lại lúc mới đến thế giới này vậy.

Cảm giác như toàn bộ thế giới đang từ từ ép nát con người ta.

Hồi đó, ta cảm thấy như những con quái vật mơ hồ không thể nắm bắt đang đeo từng cái cùm nặng nề lên chân ta khi ta bước đi trong đầm lầy.

Phải chạy, phải chạy, phải thoát khỏi con quái vật đó, nếu không sẽ chìm sâu xuống nơi không thể thở được, một thế giới trong lồng chim vô vọng như thế.

"...Hahaha, không, còn tệ hơn lúc đó nữa chứ."

Bởi vì cái lồng của sự bất an và cô độc do chính ta tạo ra đã được Leticia phá vỡ.

Bởi vì ta đã biết rằng đây không phải là thế giới trong lồng chim.

"...Quả nhiên, phải nói là rất đáng khen ngợi đấy, Kaito."

"Bẫy cậu lúc đang không khỏe, đánh lén bất ngờ, hai người hợp sức mà mãi mới... tôi không nghĩ là sẽ vất vả đến thế này."

Vì vậy, hình bóng hai người trước mắt trông như những con quái vật băng giá.

Một bên là người thú sư tử mặc võ phục của võ sư chuyên dùng nắm đấm để chiến đấu, Leon.

Một bên là nữ ma nhân xinh đẹp mặc áo choàng kiểu váy màu tím ra dáng một pháp sư, Lilia.

Chính vì tin tưởng đến mức giao phó Leticia cho họ, nên hai người họ trông như những kẻ xa lạ.

"Chú độc cấp độ khiến tôi không thể dịch chuyển... lại còn trạng thái bất thường vượt qua cả kháng tính... thứ này, các người kiếm ở đâu ra vậy?"

"Đó là 『Chú độc của Nữ Hoàng Tiên』."

Có lẽ vì nghĩ đây là kết thúc, Leon trả lời không chút giấu giếm. Và sự thật có thể tưởng tượng ra từ câu trả lời đó lại làm trái tim ta rên rỉ.

"Ra là vậy, chuyện giết con sâu bọ rác rưởi đó là nói dối sao?"

Nữ Hoàng Tiên, kẻ thống trị loài Tiên.

Loài Tiên không hề có lấy một mảnh nhỏ nào của sự dễ thương được kể trong truyện cổ tích.

Đối với chúng, con người là đồ chơi.

Những việc chúng làm không ở mức độ có thể gọi là trò đùa ác ý. Khiến người ta lạc trong rừng rồi chết đói, gọi bầy ma vật lớn đến, làm trang bị hư hỏng trầm trọng mà không ai hay biết, đó mới chỉ là dạo đầu.

Bắt cóc trẻ sơ sinh mới đẻ để chơi đùa đến chết thay cho đồ chơi. Xóa ký ức của những người xung quanh về một người nào đó để chiếm đoạt người đó làm của riêng. Biến những người được chọn theo hứng thú nhất thời thành người thực vật chẳng vì ý nghĩa gì đặc biệt.

Và bọn chúng tẩy não những người liên quan để tiếp tục những trò chơi đó. Ngoại trừ nạn nhân, nhận thức của những người khác bị bóp méo một cách hiển nhiên như thể hành động tàn bạo đó chưa từng xảy ra, hoặc coi đó là chuyện tự làm tự chịu.

Những kẻ có thể chống lại chỉ là một phần rất nhỏ.

Vì vậy, dù làm bao nhiêu chuyện tày trời, chỉ có một số ít người biết sự thật.

"Đúng rồi nhỉ, hắn ta cứ khăng khăng đòi tự mình giết Nữ Hoàng mà."

Có một người đàn ông đã mất tất cả vì sự tùy hứng của loài Tiên.

Người đàn ông đó chỉ đang sống một cuộc sống bình thường, bỗng một ngày bị cướp mất ký ức về cha mẹ, vợ và con mình.

Người đàn ông được con Tiên tùy hứng đó để mắt tới, đương nhiên đã từ chối khi nó nói 『Hãy làm bạn chơi của ta đến lúc chết』.

Và rồi, con Tiên tức giận đã cướp đi thị lực mắt phải, sự tự do của tay trái, và hầu hết tuổi thọ của anh ta.

Người đàn ông chưa đầy ba mươi tuổi đó, với khuôn mặt nhăn nheo méo mó, vò nát mái tóc đã bạc trắng, trút hơi thở cuối cùng trong nước mắt trước mặt ta, một kẻ xa lạ tình cờ gặp gỡ.

Để lại cuốn nhật ký tuôn ra những lời như tiếng thét.

Đọc cuốn nhật ký đó, không, chúng ta đã tiêu diệt làng Tiên để cắt đứt nguồn gốc tội ác đó. Trong khi ta làm mồi nhử quậy phá, Leon sẽ kết liễu thủ lĩnh của chúng là Nữ Hoàng Tiên.

Câu chuyện là như vậy. Nhưng giờ nói chuyện đó cũng chẳng để làm gì.

So với lý do tha mạng cho Nữ Hoàng Tiên, giờ ta có chuyện muốn hỏi hơn.

"Tôi đã luôn lo lắng cho các người. Tôi đã lo lắng thừa thãi cho các người quá nhiều."

Hơi ấm đã rơi khỏi lòng bàn tay và mất đi.

Và cảm giác của những lưỡi dao đâm từ bên trong hai cánh tay, đang ngoáy sâu vào trong da thịt.

"Này, nói cho tôi biết đi. Rốt cuộc các người muốn làm cái gì vậy, Leon, Lilia?"

...Lý do khiến hơi thở lạnh lẽo đến mức đóng băng tầm nhìn này.

"Này, nói cho tôi biết đi, Leon. Ngay cả chút thời gian ít ỏi còn lại của Leticia cậu cũng không đợi được sao? Cậu không thể tin tưởng tôi đến thế sao? Cậu muốn vinh dự đánh bại Ma Vương sao? Trong tình huống đó, cậu nghĩ làm thế thì chiến tranh sẽ dừng lại sao?"

"..."

Ngước lên, ta thấy Leon với vẻ mặt vô cảm.

"Này, nói cho tôi biết đi, chị Lilia. Leticia đã ngưỡng mộ chị đến thế cơ mà. Tại sao, tại sao đến cả chị cũng đứng về phía đó? Này, đừng có đùa, đừng có đùa chứ!!"

"..."

Ngước lên, ta thấy Lilia với khuôn mặt bình thản và lạnh lùng.

"Tôi cứ nghĩ đơn giản là thời gian còn lại ít hơn dự tính. Việc các người không có mặt, tôi cứ nghĩ là có lý do gì đó, hoặc nếu không thì là bị cuốn vào sự bùng nổ của Leticia, nhưng mà!!"

Két, tiếng nghiến răng vang lên.

『Nói cho tôi biết, nói cho tôi biết đi.』

Trái tim bị siết chặt và lạc lối, phát ra giọng nói như vắt kiệt.

"Tại sao trong Ma Hoàng Thụ lại không có Ma Vương Hạch?! Lilia! Tại sao tôi lại cảm thấy ma lực mà Ma Vương phát ra từ viên ma thạch gắn trên cây trượng chị đang cầm!!"

Cảm giác như sâu trong tai đang sưng tấy lên ong ong.

『Đau quá, đau quá, đau quá, đau quá.』

Bề mặt tinh thần đã hoại tử phát ra tiếng thét bi ai.

"Tại sao lại phản bội tôi và Leticia!! Leon!! Lilia!!"

Giọng nói thốt ra từ đáy bụng thiêu đốt cổ họng.

"...Kaito, cậu không biết gì cả. Trên đời này không được phép tồn tại cả 『Dũng giả』 lẫn 『Ma Vương』."

Những lời thốt ra từ cái miệng hé mở của Leon là như vậy.

"Tôi cảm thấy có lỗi với cậu. Tôi cũng nghĩ tiểu thư Leticia rất đáng thương. Tuy nhiên, nếu không phá vỡ cái 『Cơ chế』 này ở đâu đó, vở kịch hề nhảm nhí này sẽ tiếp tục lặp lại, những méo mó tích tụ dần dần rồi sẽ phá hủy thế giới này. Thế giới bị tà khí xâm lấn, rồi cũng sẽ được thanh tẩy, nhưng thế giới đã vỡ nát thì không bao giờ quay lại như cũ được."

"Cậu đang... cậu đang nói cái gì vậy?"

"Chúng tôi đã hành động từ rất lâu trước khi cậu đến thế giới này, để biến thế giới này thành của cư dân thế giới này. Giác ngộ để gánh vác tội lỗi, chúng tôi đã làm xong từ lâu rồi. Cho dù có mất đi thứ gì, cho dù có bước đi trên con đường độc ác trái đạo người."

Không, Lilia lắc đầu.

"Kể từ ngày ra tay với anh trai, gánh lấy tội giết người thân, tôi đã không còn được phép quay đầu lại nữa rồi."

"A, anh trai...? Khoan đã, anh trai của chị, chị nói ra tay với anh trai... kẻ thù đó đã..."

Kẻ thù đó lẽ ra Leticia đã giết rồi chứ.

Nhưng Lilia tiếp tục nói như thể không định kể thêm gì nữa.

"Tất cả đã là chuyện quá khứ. Để cứu thế giới, chỉ còn cách làm như vậy. Đã có lúc tôi nghĩ biết đâu đấy. Nhưng rốt cuộc, cả 『Ma Vương』 và 『Dũng giả』 đều không thể thoát khỏi kịch bản. Vì vậy, nhất định phải cần đến Ma Vương Hạch này, 『Thần Hạch』 này. Và cả sức mạnh 『Thần Vực』 cư ngụ trong Kaito nữa."

"Thế nên là các người đang nói cái gì vậy hả, tôi đếch hiểu gì cả!!"

Không hiểu, không hiểu, không hiểu, KHÔNG HIỂU.

Những từ ngữ vô nghĩa, sự bực bội như bị khói bao vây dâng lên.

"『Dũng giả』 và 『Ma Vương』 không được phép tồn tại. Leticia sẽ phá hủy thế giới này. Để cứu thế giới này, dù thế nào thì các người cũng phải chết."

Vì thế giới? Giết vì 『Dũng giả』 và 『Ma Vương』 không được phép tồn tại?

"Đừng có đùa!! Leticia, phá hủy thế giới? Cô ấy, cô ấy đã nói không muốn ai phải chết thêm nữa, thậm chí còn bảo hãy giết cô ấy trước khi biến thành Ma Hoàng Thụ cơ mà!! Vậy mà, vậy mà!!"

"Không được đâu... Bản thân sự tồn tại của 『Ma Vương』 là một trong những thiết bị sân khấu ăn mòn thế giới này. Là dị vật của thế giới này, đối trọng với 『Dũng giả』 là cậu."

"Cứ đà này, sớm muộn gì thế giới này cũng bị ăn mòn hết. Chỉ chồng chất những bi kịch và hài kịch vô nghĩa chỉ để làm vui lòng thần linh... thế giới còn lại bã cặn sẽ bị vứt bỏ như rác rưởi."

Thiết bị sân khấu? Ăn mòn? Chỉ để làm vui lòng thần linh?

(Chết tiệt, quá nhiều thứ không hiểu!)

Ta không thể chấp nhận bất cứ điều gì họ nói. Không chấp nhận, nhưng ta đã hiểu ý chính của câu chuyện.

Bọn chúng chắc không nói dối. Không phải đôi mắt đục ngầu vì dục vọng, ở đó có một niềm tin vững chắc.

Chưa bàn đến chuyện có thật hay không, bọn chúng tin rằng chỉ cần ta và Leticia còn sống là sẽ gây hại cho thế giới này.

Ngay khi hiểu ra điều đó, mọi nghi vấn đều biến thành những thứ vô nghĩa, sức lực từ cơ thể ta bỗng chốc tan biến.

"...Thôi, được rồi. Thôi được rồi, hãy cho tôi nghe một lần nữa thôi. Việc Leticia bị Ma Hoàng Thụ nuốt chửng sớm hơn dự tính rất nhiều, là do các người gây ra sao?"

"...Đúng vậy, người rút 『Ma Vương Hạch』 ra là tôi. Vì tôi rút ra mà để lại tà khí, nên tà khí bị 『Ma Vương Hạch』 kiểm soát đã đồng loạt biến cơ thể thành Ma Hoàng Thụ, và cứ thế mất kiểm soát."

A, xác định rồi. Ngay lúc này, một phần trái tim đang gào thét của ta đã chết.

Tóm lại, ta đã chọn sai người để gửi gắm Leticia, chọn sai người để tin tưởng.

Nếu hai kẻ này hợp tác phản bội, thì việc làm gì đó với Leticia đang yếu ớt quả thực quá dễ dàng. Đặc biệt là Leticia lại hoàn toàn tin tưởng Lilia.

Ma lực tụ tập vào nắm đấm của Leon đang thủ thế ngang hông, tỏa ra ánh sáng vàng kim.

Ma lực xoáy tròn trên đầu cây trượng của Lilia đang giương lên, tỏa ra ánh sáng màu đen tối.

"...Tôi không định biện minh. Kaito, tôi sẽ giết cậu và lên cấp. Để cứu thế giới, 『Dũng giả』 cần phải chết."

"『Dũng giả』, 『Ma Vương』, 『Thánh nữ』 hay 『Vương nữ』, thế giới này đều không cần. Chúng tôi không phải là những quân cờ đồ chơi, nên vì thế giới, tôi sẽ giết cậu."

Chuyện đó sao cũng được.

Thôi, sao cũng được. Ta mệt rồi.

Bởi vì, ta, chúng ta đã chẳng còn biết cái thế giới mà mình muốn bảo vệ là cái gì nữa rồi. Đã cố gắng, cố gắng, cố gắng hướng tới một cái kết hạnh phúc nơi mọi người đều có thể mỉm cười.

Kết cục là bị những người mình tin tưởng phản bội thế này đây.

Trên bề mặt trái tim đã thối rữa nát bấy, ta cảm thấy dây thần kinh truyền tải điều gì đó quan trọng đã đứt phựt.

"Thôi, được rồi. Các người, giờ đã là,"

──────...Kẻ thù của ta rồi.

"Hự, 『Kim Sư Hống』!!"

"『Ảnh Thực Băng』!"

Khối ma lực mang khuôn mặt sư tử hung tợn gầm lên, ép nát không khí lao tới.

Móng vuốt bóng tối phân giải và moi móc mọi thứ nó chạm vào sắc bén xé toạc không khí lao tới.

Nếu ta dính trực diện trong tình trạng đầy rẫy debuff hiện tại, thì sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Đó là nếu dính trực diện.

"Nuốt chửng đi, 『Bạo Thực』."

" "Cái gì!?" "

Một thứ gì đó chỉ có thể gọi là cái lỗ tối đen ngòm hiện ra trước mặt ta. Cái lỗ đó nuốt chửng đòn tấn công, rồi biến mất như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trên tay ta là thanh đại kiếm dày cộm có màu thịt tươi rói, [Đại Tội Chi Kiếm • Quá Thực Chi Chiểu Quái Nam].

Đây là lần đầu tiên ta cho bọn chúng thấy việc sử dụng ở trạng thái 『Sai khiến』 dạng kiếm chứ không phải trạng thái 『Giải phóng』 dạng người.

Kỹ năng ta có được để hạn chế nhược điểm và tăng tính tiện dụng.

Bộ Đại Tội hình thành ở dạng kiếm cũng giống như các Tâm Kiếm khác, có thể sử dụng mà không cần niệm chú, không có nhược điểm.

Tuy nhiên, nó không có năng lực phi lý và sức cưỡng chế như Tâm Kiếm dạng người ở trạng thái 『Giải phóng』, chỉ có thể sử dụng sức mạnh hạn chế ở mức thấp hơn cùng tính chất. Một sức mạnh đánh đổi uy lực của con bài tẩy để lấy sự tiện lợi.

Nhưng điều quan trọng ở đây là sự tiện lợi đó, và việc hai kẻ trước mặt đã biết sức mạnh ở trạng thái 『Giải phóng』 dạng người.

" "Hự!!" "

Hai đòn tấn công mà bọn chúng dồn khá nhiều ma lực đã bị nuốt chửng sạch sẽ trong tích tắc.

Không bỏ lỡ một thoáng sơ hở tạo ra do sự cảnh giác, ta sử dụng Tâm Kiếm tiếp theo.

"Chơi đi, 『Sắc Dục』."

"Chết tiệt!?"

"Ư hự!!"

Ta vung thanh kiếm mảnh có lưỡi kiếm bảy màu, [Đại Tội Chi Kiếm • Thất Sắc Hạp Chi Đồng Nữ], chiếc hộp xuất hiện từ phía sau nuốt chửng hai người bọn chúng.

"Bay đi đâu đó đi."

Chiếc hộp nhốt hai người bọn chúng phát ra tiếng Gyurun rồi biến mất.

Ta không giết. Bộ Đại Tội ở trạng thái 『Sai khiến』 không đủ sức mạnh để giết bọn chúng. Nhưng có thể dịch chuyển bản thân bọn chúng đi.

Nếu ta không thể dịch chuyển do Chú độc, thì chỉ cần thổi bay đối thủ đi đâu đó là được. Dù sao thì cũng đã dùng sức mạnh thổi bay đi thật xa, nên chính ta cũng không biết là đi đâu.

"...Tạm thời, phải di chuyển đã."

Trước mắt phải ẩn mình và nghỉ ngơi cơ thể. Đã sử dụng bộ Đại Tội, Meteria chắc chắn sẽ biết vị trí của ta.

──────『Dũng giả』 cần phải chết.

──────Vì thế giới, tôi sẽ giết cậu.

"...Ai mà thèm quan tâm chứ."

Ta nắm chặt cái túi đựng Ma hạch của Leticia đeo trên cổ.

Có những kẻ nói sẽ giết vì ta đã trở thành Ma Vương.

Có những kẻ nói sẽ giết vì ta là Dũng giả.

"Ta sẽ về... Ta sẽ trở về thế giới cũ..."

Những lời đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần thốt ra.

Và rồi sự tĩnh lặng trở lại, chỉ còn ánh mặt trời chói chang và gió biển mặn chát quay về.

Nhưng giờ đây.

...Ngay cả sự lạnh lẽo đó của thế giới, ta cũng chẳng còn cảm thấy nữa.

"A, chết tiệt, cảm giác tệ thật..."

Trái ngược với ý thức tỉnh táo ngay lập tức, sự thức giấc đó mang lại cảm giác khó chịu như thể có con giun nhớp nháp đang quằn quại trong sâu thẳm miệng. Mỗi khi sự báo thù đến gần, ký ức ngày xưa lại hiện về trong mơ, tái hiện chi tiết bao nhiêu thì lại càng khoét sâu vào vết thương bấy nhiêu.

Trong phòng, ánh nắng ban mai chiếu vào sáng rực.

Vậy mà, cả Mai và Yuuto vẫn đang ngủ say sưa trên giường.

"Fuehehe, gối đùi... của anh hai..."

"Nn... cá hộp, cá hộp tấn công..."

Những lời nói mớ đầy rẫy điểm để bắt bẻ.

"Mục đích cũng là để tạo áp lực lên tinh thần mà nhỉ."

Ta nhẹ nhàng gạt mái tóc đang vương trên khuôn mặt ngủ có vẻ hạnh phúc của cô em gái.

"Vẫn biết là không yếu đuối đến mức bị suy sụp... nhưng mà trâu bò quá đấy."

Cả hai đều đã vượt qua ranh giới bằng sự 『muốn làm』 chứ không phải 『phải làm』 ở thế giới cũ, nơi cái chết của con người xa vời hơn thế giới này rất nhiều.

Tuy nhiên, dù có tinh thần thép để giết đối thủ, nhưng sát ý hoang dã trực tiếp đập vào người sẽ làm cơ thể tê liệt. Cách duy nhất để khắc phục là ngâm cơ thể trong sát khí liên tục để làm quen.

Hồi đó ta đã lao vào thực chiến khi chưa hiểu rõ giác ngộ giết chóc cũng như nỗi sợ bị giết, và phải mất nhiều thời gian mới quen được với việc trao đổi mạng sống. Đêm nào cũng run rẩy trong chăn không ngủ được.

"So với hồi đó thì chà chà."

Nên gọi là mặt dày hay là vô tư đây.

"............, nhưng mà, ngủ hơi nhiều rồi đấy."

" "Hự!!" "

Khi ta quất một luồng sát khí hơi mạnh vào, hai người phản ứng giật nảy mình, bật dậy và nhìn quanh dáo dác.

"Yo, chào buổi sáng."

"............Anh hai, nếu định tập kích đêm thì phải làm lúc chỉ có hai người thôi chứ ạ?"

"Chào buổi sáng. Cơ mà cách gọi dậy đó hại tim lắm đấy... Dù sao thì cũng nhờ chạy trốn khỏi bầy cá thu đóng hộp mà tôi mới thoát nạn."

Nghe giọng điệu nhẹ tênh của tôi, hai người họ nhìn nhau rồi thả lỏng cơ thể.

Nếu xét đến việc ngày đầu tiên tôi làm trò tương tự mà bọn họ còn chẳng thèm nhận ra, cứ thế ngủ say như chết, thì có thể nói đợt cắm chốt trong hầm ngục này đã đạt được thành quả kha khá rồi.

Tuy nhiên...

"Ba mươi điểm. Phản ứng quá chậm. Phải tỉnh dậy ngay thời điểm sát khí vừa nhen nhóm chứ không phải đợi đến lúc nó ập vào người. Cách xử lý sau đó cũng tệ. Nếu có thời gian nhìn quanh tìm nguồn gốc sát khí thì hãy di chuyển trước đi. Cảm thấy sát khí mà không làm gì thì muốn chết hả? Ngu hả? Đần độn hả?"

Tôi vừa cười tươi rói vừa buông lời phũ phàng.

"Hức, a-anh hai, nghiêm khắc quá..."

"A, ahaha, đúng là miệng lưỡi độc địa hơn hẳn rồi nhỉ..."

"Có nói giảm nói tránh cũng vô ích thôi... Thế này đi, lần tới nếu thất bại tôi sẽ vẽ bậy lên trán hai người. Và phải để nguyên như thế trong nửa ngày đấy."

Thấy hai người họ nhăn mặt, tôi thở dài.

(Mà, giờ cứ ném bọn họ ra chiến trường là sẽ tự khắc được tôi luyện thôi. Cũng sắp có một sân khấu vừa vặn rồi.)

Nếu mồi nhử tôi rải ra hoạt động tốt, chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ bị lôi ra chiến trường. Khi xung quanh tứ phía đều là sát ý, các giác quan sẽ bị mài giũa dù muốn hay không. Bản năng sẽ dạy cho họ cách bộc lộ các giác quan trần trụi nhất.

"Nào nào, giờ chúng ta đi chốt hạ vụ mồi nhử đây, tỉnh táo lại đi. Sau đó còn phải chuẩn bị sơ chế con cá câu được nữa, không có nhiều thời gian rảnh đâu."

Bốp bốp. Tôi vỗ tay hai cái, hai người họ mới chậm chạp chuyển động.

Để câu được con cá đáng lẽ đang bị thu hút bởi mồi nhử, cuối cùng tôi sẽ thả xuống một miếng mồi thật ngon lành.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!