Dũng Giả Được Giải Phóng Khỏi Hóa Đá Sau 15 Ngày

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 52

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 771

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 11

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 446

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 372

Web Novel - Chương 91

Chương 91

Ngoại Truyện - Tất Yếu Mang Tên Nhân Duyên (1)

Nhân duyên lỡ làng một ngày nào đó sẽ quay trở lại.

Dù có đập tan và bóp méo vận mệnh của chính mình thì nhân duyên giữa người với người cũng không thể cắt đứt. Ở đó có một lực đàn hồi vô hạn vượt qua quy luật thế giới, nên dù bây giờ có đẩy ra thì một ngày nào đó nó cũng sẽ nhận lực quán tính và quay trở lại.

Nên đôi khi tôi vô thức nhìn ra cửa một cách thẫn thờ. Liệu một ngày nào đó có ai đó đạp cửa bước vào không.

Liệu người cần gặp tôi có tìm đến tôi ngay bây giờ không.

Sợ vị khách đó một ngày nào đó sẽ đến nên tôi vẫn chưa thể vứt bỏ thanh kiếm.... Nhưng Elly dù có giải thích thế nào cũng không chấp nhận điều đó.

"Luca."

"... Ừ."

"Haizz. Luca."

Ánh mắt bắn tới chứa đựng sự thương hại. Elly nhìn thanh kiếm tìm thấy dưới gầm giường rồi chống cằm bằng hai tay.

"Lần này là lần thứ mấy rồi nhỉ."

"Xin lỗi."

"Sao cứ giấu dao dưới gầm giường thế nhỉ. Sợ có cá sấu trốn dưới đó à?"

"Nếu bảo là thế thì em có chấp nhận không?"

"Không. Cái đó thì không được. Lần này em giận thật đấy."

Elly hơi nghiêng đầu rồi nheo mắt lườm tôi. Không có lời nào bào chữa nên tôi chỉ biết cúi gằm mặt. Thế là cô ấy thở dài và dang tay về phía tôi.

"Nhưng em giận anh thì được gì chứ. Bà chị này phải rộng lượng tha thứ thôi. Lên đây nào."

"Xin lỗi em Elly."

"Biết lỗi thì đừng có tiêu tiền vào mấy chỗ này nữa. Ông anh đẹp trai. Dạo này sổ chi tiêu đang nát bét đây này."

Cùng với cách gọi quen thuộc, làn da mềm mại ép chặt vào hai má. Luôn là chuyện thường ngày nhưng khi mùi hương bạc hà tươi mát xộc vào mũi, tinh thần lại choáng váng không cưỡng lại được. Elly cứ thế vô hiệu hóa tôi bằng mùi hương và vò rối tóc tôi.

"Nhớ là đâu có cho nhiều tiền tiêu vặt. Rốt cuộc mua mấy thứ kia ở đâu thế?"

"Chỉ là... tự lo liệu."

"Không phải ăn trộm đấy chứ. Dạo này trong làng đồn đại ầm ĩ là thấy người khả nghi."

"Đa phần là thắng được. Một cách chính đáng."

"Thắng được á? Anh..."

"Cái đó... không phải phi pháp đâu Elly."

Phải. Nói chính xác thì không phải phi pháp. Đa phần là đồ vật có được qua cá cược với đối thủ say rượu. Dùng một cái kim bắt chim đang bay. Hay ném kiếm làm rơi quả óc chó trên đầu. Không có kẻ say nào không nhận lời cá cược hoang đường đó và tôi đương nhiên thắng tất cả.

Có lần suýt nữa thắng được cả vợ người ta. Giờ nghĩ lại vẫn thấy thót tim. Trong lúc gặm nhấm ký ức đó, Elly đột nhiên cau mày.

"Anh đang nghĩ gì thế. Dạo này đi lang thang bên ngoài thi thoảng dính mùi phụ nữ khác về đấy nhé."

"Hiểu lầm thôi Elly. Em biết là không có chuyện đó mà."

"Cứ thế này là cấm túc đấy. Anh không biết chứ trong xóm cứ nghe thấy chuyện về anh đấy?"

"Đã không cho tập thể dục rồi thì cái đó tha cho anh đi."

"Không được. Từ hôm nay cấm túc. Tạm thời đừng nghĩ đến chuyện ra ngoài."

Thế thì lại lăn lộn trên giường cả ngày à. Trong lúc tôi tự cười nhạo bản thân, ngón tay Elly luồn vào trong áo. Tôi không từ chối mà tự nhiên ngẩng đầu hôn lên cổ cô ấy.

"Được rồi. Vậy thì làm em bé đi. Nghĩ xem đẻ mấy đứa chưa?"

"Anh không đẻ mà nói mạnh mồm nhỉ? Nhưng mà, cũng không tệ. Em thì thú thật càng nhiều càng tốt."

"Vậy trước đó phải đi du lịch chuyến đã. Có con rồi thì không có thời gian đâu."

"Chưa đi trăng mật mà. Có nơi nào muốn đi không?"

"Không. Và có ổn không Luca? Giờ anh ghét đi xa mà."

"Cái đó..."

Lời của Elly lúc nào cũng xuyên thấu trọng tâm. Ngẩng đầu lên thấy cô ấy đang nhìn chằm chằm tôi với vẻ mặt nghiêm túc. Nhìn dáng vẻ đó tôi không thốt nên lời.

Ký ức quá khứ không nên tồn tại lại khuấy đảo tâm trí. Nhưng ngay trước khi bị cơn ác mộng như vong hồn đó bắt giữ, Elly cười tít mắt và kéo mạnh tai tôi.

"Du lịch gì đó thôi đi. Cứ sống dính lấy em là được."

"Xin lỗi. Tại anh."

"Cứ nói thế nữa là em cắn đấy."

"Cái đó làm ơn tha cho anh..."

Dù van xin khẩn thiết nhưng Elly không tha thứ mà để lại vết răng trên vai tôi. Lúc đó tôi mới tìm lại nụ cười và nheo mắt.

"Vậy thực sự không đi du lịch cũng được à? Sau này không được nói khác đâu đấy."

"Không thì... cũng không đến mức cả đời không đi. Nếu có cơ hội tốt thì không sao."

"Cơ hội tốt à. Ví dụ như?"

"Chà. Con cái lớn hết rồi thì có thể suy nghĩ xem."

"Ha ha..."

Cái đó là bao giờ nhỉ. Nhìn Elly thản nhiên vẽ ra bức tranh tương lai, tôi thấy bản thân cứ nhớ về chuyện quá khứ thật ngốc nghếch.

Tất nhiên tôi biết không thể quên vĩnh viễn. Nhưng ở bên Elly, tôi lại chìm vào cuộc sống thường nhật êm đềm lúc nào không hay. Có lẽ đây là tất cả cuộc đời còn lại chăng.

Hòa mình vào cuộc sống bình yên và từ từ rửa trôi vết thương quá khứ.

Nếu có thể sống như thế thì còn gì bằng.... Nhưng cuộc đời, luôn ném cho ta bài tập đã quên vào khoảnh khắc không ngờ tới nhất.

"Mà này Luca. Hôm nay có chuyện gì à?"

"Chuyện gì?"

"Hình như bên ngoài có khách đến?"

"Hử?"

Lúc đó tôi mới ném ánh nhìn ra phía cửa. Đúng như Elly nói, sự hiện diện của ai đó đang tiến về phía này. Ban đầu tưởng là cảm giác sai nhưng nó nhanh chóng cụ thể hóa thành tiếng gõ cửa của ai đó.

Cốc. Cốc. Cốc.... Cốc. Cốc. Cốc.

"... Đâu có ai đến."

"Chắc thư từ gì đó. Ra xem đi Luca."

"Ừ..."

"Đừng có mơ đến cái kia. Biết chưa?"

Liếc nhìn về phía thanh kiếm, Elly vỗ mạnh vào lưng tôi. Tôi nuốt sự tiếc nuối và cẩn thận đi về phía cửa. Thế là giọng nói của người phụ nữ lạ mặt dần vang lên.

"Anh Luca. Có nhà không ạ?"

"..."

"Hưm. Biết là tìm đúng rồi mà. Anh Luca? Có trong đó không ạ?"

"..."

"Biết là có nhà rồi nên cứ mở cửa đi ạ. Không phải người xấu đâu anh Luca. Ngược lại là đằng khác ấy chứ~"

Rốt cuộc là ai.

Dù có vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ ra ai. Giọng điệu trơn tuột nói năng huyên thuyên khiến tôi nhớ đến cô gái tóc đỏ nào đó nhưng giọng nói khác và quan trọng hơn không thể là cô ta được.

Sự bất an dần lan tỏa trong lòng. Tôi nhanh chóng quét mắt tìm thứ có thể dùng làm vũ khí. Và cẩn thận mở cửa....

"...?"

Nhưng dù có ném ánh nhìn thế nào cũng không thấy mặt người. Trong lúc tôi ngơ ngác nhìn quanh, giọng nói vang lên từ bên dưới.

"Anh Luca. Ở đây ạ."

"Ơ..."

Lúc đó tôi mới cúi đầu xuống. Và chạm mắt với cô bé nhỏ nhắn đang nhìn chằm chằm về phía này.

"Chà. Đẹp trai hơn tưởng tượng đấy. Dù thấp hơn suy nghĩ một chút."

"..."

"Xin lỗi nhé. Lần đầu gặp mà hơi thất lễ nhỉ."

Cô bé lại huyên thuyên. Rồi nhún vai và chìa bàn tay nhỏ bé về phía tôi.

"Rất vui được gặp. Tôi là Cố vấn đặc biệt của Đội điều tra trực thuộc Hoàng thất, Weather. Anh là Luca ở Lorenheim, đúng không ạ?"

"..."

Tôi không để tâm đến chức danh dài dòng đó mà nhìn dáng vẻ của cô bé. Thế là khuôn mặt mệt mỏi cực độ dưới mái tóc được chải chuốt gọn gàng thu hút sự chú ý đặc biệt. Quầng thâm đậm kéo xuống đôi mắt trũng sâu, hay đôi môi nứt nẻ nghiêm trọng, hay nhân trung thấp thoáng vết máu mũi. Dù thế nào cũng không phải khuôn mặt của thiếu nữ bình thường.

Tầm này thì ấn tượng là quản lý cấp trung bị công việc hành hạ hơn là thiếu nữ thôn quê vui vẻ. Thấy tôi suy nghĩ hơi lâu, cô bé tên Weather búng tay tách tách trước mắt tôi.

"Anh Luca. Đang nghe đúng không ạ. Anh Luca?"

"..."

"Anh Luca?"

"Nhầm người rồi."

Nhưng dù sự tình thế nào thì câu trả lời của tôi đã được định sẵn. Giờ tôi chán ngấy việc bị cuốn vào chuyện phiền phức rồi. Định đóng cửa lại thì cô ta vội vàng thò chân vào khe cửa.

"Ái chà... Đừng thế chứ. Không phải người kỳ quặc đâu mà."

"Biết rồi nên đi cho. Đây là đất tư nhân."

"Biết nhưng tôi có lời muốn nói. Dành chút thời gian thôi."

"Không quan tâm."

Dù từ chối thế nào cô bé vẫn bám riết lấy tôi. Không biết có phải do cảm giác không nhưng quầng thâm dưới mắt có vẻ đậm hơn thì phải.

"Và dù là đất tư nhân nhưng nếu có lệnh của Hoàng đế bệ hạ thì không sao đâu anh Luca. Nên cho tôi vào được chưa?"

"Lệnh của Hoàng đế bệ hạ à. Vậy thì cứ dẫn lính đến đây xem. Lúc đó hãy nói chuyện."

"Dù dẫn bao nhiêu người đến cũng chẳng có tác dụng gì với anh Luca mà. Nên tôi mới nhờ vả thế này."

"... Không biết cô biết bao nhiêu về tôi nhưng khi còn nói tử tế thì đi đi."

"Không được đâu. Nhất định phải nói chuyện. Vì dù có vứt bỏ vận mệnh thì anh Luca vẫn còn nhiều điều tò mò mà."... Vận mệnh.

Nghe từ đó tay tôi vô thức dừng lại.

Tôi chỉ đảo mắt nhìn cô bé. Sự căng thẳng sắc bén lâu ngày lại sục sôi trong bụng. Nhưng cô ta xòe bàn tay trống không ra và mở miệng không chút dao động.

"Không mang vũ khí đâu nên đừng căng thẳng. Vậy giờ vào được chưa? Dũng giả."

"Này, nhưng mà ai thế?"

Elly đón khách mà không hiểu đầu đuôi câu chuyện, dọn ra bàn tiếp khách đơn giản rồi mới cẩn thận đặt câu hỏi. Thế là câu trả lời y hệt lúc nãy vang lên.

"Rất vui được gặp chị Elly. Tôi là Cố vấn đặc biệt của Đội điều tra trực thuộc Hoàng thất..."

"Mấy cái đó thôi đi. Cô thực sự là ai?"

"... Tên là Weather. Nhưng công việc chủ yếu không phải là cái đó."

Cô ta lúc đó mới định nói ra sự thật. Nhưng câu chuyện tiếp theo cũng là nội dung hoang đường.

"Tôi là nhà tiên tri, anh Luca ạ. Làm công việc dự đoán tương lai của mọi người và ngăn chặn tai nạn."

"Nói nhảm."

"Và việc bị nghi ngờ như thế cũng là một phần vai trò của tôi. Nhưng tôi thực sự là nhà tiên tri đấy."

Dù giọng nói nghiêm túc nhưng tôi chỉ khịt mũi. Tự xưng là nhà tiên tri thì chỉ có kẻ điên hoặc kẻ lừa đảo thôi.

Và nếu có nhà tiên tri thật sự thì đã không để thế giới trôi đi theo kiểu đó.

"Cô là nhà tiên tri thật sự á."

"Vâng. Khó tin nhưng là vậy đấy."

"Ra thế."

"Vâng. Nên là... Á!"

Ngay khi cô ta trả lời, tôi búng trán không báo trước. Tốc độ cũng không nhanh lắm nhưng cô ta không tránh được và ôm trán.

"A ư... Đau quá..."

"Luca. Làm thế với khách là quá đáng đấy?"

"Nếu là nhà tiên tri thật sự thì đã tránh được rồi. Không phải sao cô Weather?"

"Xin lỗi nhưng tôi không đọc được tương lai của anh."

Lời bào chữa tiện lợi thật đấy. Dù không nói ra miệng nhưng niềm tin với cô ta đã chạm đáy. Nhưng Weather bắt đầu nói ra câu chuyện kỳ lạ.

"Vì với người tùy tiện vượt thời gian thì không có khái niệm tương lai. Không phải sao anh Luca?"

"..."

"Nên quá khứ thì đọc được phần nào nhưng tương lai của anh thì hoàn toàn không biết. Chắc là Kẻ Chiếm Hữu, hoặc người chuyển sinh. Hoặc là người hồi quy."

"Rốt cuộc đang nói nhảm cái gì... Cô rốt cuộc là ai?"

"Đã bảo rồi mà, là nhà tiên tri. Anh chẳng phải đã quen với lời tiên tri của tôi rồi sao?"

"Không lẽ..."

"Đùa thôi. Lời tiên tri đó là do chính Nữ thần Ennesik đưa ra mà. Người truyền đạt thì có thể có vài người."

Cô ta nhìn tôi với vẻ mặt đầy ẩn ý. Rồi xoa xoa quầng thâm dưới mắt và tiếp tục nói.

"Dù sao quan trọng không phải cái đó. Trước tiên tôi nói về lý do tìm đến được không?"

"Ừ. Vậy Elly đợi chút..."

"Không. Tôi muốn cùng nghe. Tôi tìm đến cả hai người mà."

"Cả tôi nữa?"

"Vâng. Chị Elly nhất định cũng phải nghe cùng. Và xin nói trước là nội dung nói từ bây giờ đều là tuyệt mật. Hiểu chứ?"

Weather khẽ hắng giọng. Rồi chỉnh giọng và mở lời.

"Cách đây không lâu, tại vùng biên giới tiếp giáp với vùng đất ma tộc đã xảy ra vụ việc một nhân viên bên chúng tôi đào ngũ. Dù là chuyện thường ngày nhưng vấn đề là nhân viên đó không trốn sang lãnh thổ đế quốc mà trốn sang lãnh thổ ma tộc."

"Ý là phản bội à?"

"Ưm... Ý đồ thì không rõ. Theo lời khai của nhân chứng thì ngược lại là sang đó để lập công, nhưng sự thật thì không ai biết. Nhưng bản thân việc đào ngũ không thành vấn đề. Việc nhân viên đó gây ra sau này mới thực sự là vấn đề lớn."

"Là gì?"

"Đã ký khế ước với con rồng độc ác ngủ say trong vùng đất ma tộc và trở thành một thể dung hợp đang làm loạn. Vào thời điểm sắp ký hiệp ước bất khả xâm phạm với ma tộc thì đây quả là chuyện khó xử."

Rồng à.

Tiếng gầm của những con rồng tôi chém giết khi thoát khỏi vùng đất ma tộc vang lên như ảo giác trong đầu. Không biết con rồng độc ác kia có phải là một trong những con tôi giết lúc đó không. Trớ trêu thay, trong số những nhân duyên lỡ làng, kẻ quay lại đầu tiên không phải con người mà là ma tộc.

"Hắn hiện đang không phân biệt ma tộc hay con người, cứ thấy sinh vật sống là nuốt chửng và cày nát vùng đất ma tộc. Xét về mặt nào đó thì với chúng tôi, và cả ma tộc cũng là mối đau đầu đáng kể."

"Nên quyết định xử lý à."

"Vâng. Coi như là chiến dịch hợp tác đầu tiên với ma tộc. Nhưng vì là lần đầu nên sự hợp tác không tích cực lắm. Chỉ là nhắm mắt làm ngơ cho chúng tôi thực hiện chiến dịch trên đất của họ. Chỉ thế thôi cũng cảm kích lắm rồi."

"Có lý do để phải là tuyệt mật nhỉ."

"Vì đúng là bắt tay với ma tộc mà. Dù sao thì bên phải loại bỏ thể dung hợp đó là phía chúng tôi. Đau đầu thật. Phải tìm người quen thuộc với vùng đất ma tộc mà lại đủ kỹ năng để bắt hắn."

"Nên."

"..."

"Nên tìm đến tôi, ý là thế à?"

"Chà..."

Nghe tôi nói, Weather bỏ lửng câu nói. Rồi trả lời bằng giọng điệu khó xử.

"Chúng tôi tự bắt cũng được. Nhưng sẽ tốn thời gian và nhân lực, chắc chắn cũng sẽ có thương vong. Nhưng có hai người có thể xử lý việc này vô cùng đơn giản. Kiếm sĩ vô danh được điểm chỉ là Dũng giả. Hoặc thiên tài ma pháp ngàn năm có một."

"..."

"Tất nhiên... nếu hai người cùng đi thì sẽ kết thúc nhanh hơn nhiều. Trước mắt theo dự đoán của tôi thì chắc cả hai sẽ trở về mà không có một vết xước. Cứ coi như đi khởi động lại cơ thể lâu ngày không dùng..."

"Không được."

Nhưng lúc đó Elly cắt ngang bằng giọng dứt khoát. Rồi ôm chặt lấy đầu tôi và lắc đầu.

"Vùng đất ma tộc á. Tuyệt đối không được. Lần đầu gặp nói thế này hơi ngại nhưng cô nói thế là trơ trẽn đấy."

"Cô Elly. Trong ký ức không có nhưng cô cũng từng đến vùng đất ma tộc rồi đấy ạ. Và quan trọng hơn là với năng lực cỡ cô thì tuyệt đối không nguy hiểm đâu."

"Tôi cũng nghe qua nên biết. Nhưng không được là không được. Xin lỗi nhưng mong cô về cho."

"Chà... Phải rồi. Đột nhiên chấp nhận thì cũng là câu chuyện hơi khó khăn."

Quan sát biểu cảm của chúng tôi, Weather đột nhiên lôi ra một túi nặng trịch. Đặt xuống bàn, tiếng leng keng vang lên nặng nề. Chỉ thế thôi cũng dễ dàng đoán được nội dung bên trong là gì.

"Là tiền đặt cọc. Xong việc muốn bao nhiêu sẽ đưa thêm bấy nhiêu. Nghe nói dạo này kinh tế gia đình hơi khó khăn. Thế này chẳng phải đề nghị không tồi sao?"

"... Ưm."

"Tầm này ở vùng biên giới hoa anh đào nở đẹp lắm đấy. Nếu không phải tranh chấp với ma tộc thì đã là nơi du lịch không tồi rồi."

"..."

"Cứ do dự thế này thì tôi thôi không nói bằng lời nữa mà nằm rạp xuống như chó van xin đấy. Nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Lúc nãy thấy thảm mới giặt sạch sẽ mà không thấy tiếc sao?"

Sự trơ trẽn đến mức này thì đúng là đẳng cấp. Trong lúc đó Elly đang lén kéo cái túi đặt trên bàn về phía chúng tôi. Dù vậy thấy tôi do dự, Weather mở miệng bằng giọng trầm thấp.

"Có lẽ câu chuyện này sẽ giúp ích hơn cho việc quyết định. Nhân viên đào ngũ đó, là kỵ sĩ khá nổi tiếng. Nên bên phía chúng tôi cũng đang chú trọng vào việc cứu hộ hơn là tiêu diệt."

"Kỵ sĩ nổi tiếng à?"

"Vâng. Có thể anh Luca cũng biết đấy."

"Nadia Leonhart. Có từng nghe qua bao giờ chưa?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!