Chương 5
"M... một... hai... ba..."
"Ơ hay. Tư thế hỏng rồi kìa. Lại từ đầu."
"Hư ư ư... một... hai... a a!"
"Ơ ơ. Bị đánh một cái mà hỏng tư thế là không được. Lại."
"Mộộột..."
Hai người đang chơi trò chơi.
Luật chơi rất đơn giản. Thứ nhất. Không được làm hỏng tư thế và hoàn thành 50 cái squat. Tất nhiên là trong trạng thái đang thâm nhập và nếu đủ 50 cái thì hôm nay coi như xong. Không đụng đến nữa.
Thứ hai. Nếu trong lúc squat mà Rick xuất tinh thì có thể rút hông ra ngay trước đó. Nhưng nếu chưa xuất tinh mà rút hông ra thì phải làm lại từ đầu.
Quá đơn giản đến mức trẻ con cũng làm được. Rick nói vậy.
"Một... haaai..."
Mỗi lần Nadia squat là mồ hôi tuôn như mưa. Vì đan tay sau gáy nên hai cánh tay mở rộng, bộ ngực lớn của cô ấy lộ ra trần trụi và hai núm vú ướt đẫm bóng loáng vẩy mồ hôi vào không trung.
"Đúng rồi. Giờ làm tốt đấy. Cũng biết làm đấy chứ."
Rick cười khúc khích rồi thỉnh thoảng bóp ngực Nadia. Cô ấy rên rỉ đau đớn và vặn mình nhưng hắn giữ chặt không buông. Cuối cùng mỗi lần ngồi xuống cô ấy buộc phải dừng lại một chút để Rick sờ nắn thoải mái.
"Hai mươi lăm... hai mươi sáu..."
"A~ sắp bắn rồi. Giờ phải rút ra không nhỉ?"
"A... hư ư..."
Nadia có vẻ hơi mệt nên ngồi bệt xuống thở hổn hển. Tất nhiên, Rick tuyệt đối không có ý định để cô ấy nghỉ.
Chát
"Hự...!"
"Ơ ơ. Nghỉ là không được. Hay là định điều chỉnh à? Thế là phạm luật. Làm lại từ đầu nhé?"
"Hức hức..."
"Nào. Bắt đầu nhanh lên. Cái này cũng coi như giúp tu luyện đấy. Sợ nghỉ lâu người cứng lại ấy mà."
"Hai mươi bảảy..."
Thực ra là hai mươi tám.
Chà, có ý nghĩa gì đâu. Đằng nào trước khi đủ số lượng thì tên Rick kia cũng giở trò thôi. Bắt bẻ tư thế hỏng, hoặc là bắn luôn. Có trường hợp rút hông ra trước khi bắn nhưng làm sao đoán trúng thời điểm đó được.
Nadia dường như cũng có suy nghĩ giống tôi, từ nãy đến giờ cô ấy có vẻ buông xuôi, chỉ tập trung vào việc câu giờ. Thà rằng, buổi sáng mau đến. Để được giải thoát khỏi nỗi đau này.
Rick cũng nhận ra điều đó nên mỉa mai và vỗ đen đét vào mông cô.
"A làm cái gì thế. Chán ngắt. Hay là đang thưởng thức? Vì cặc tao ngon à?"
"Không phải thế... bốn mươi... mố... t..."
"Thế thì làm nhanh lên. Lắc hông tí đi."
"Bốn mươi... hai... a a..."
Lại lắc hông lần nữa, Nadia bỗng thốt ra tiếng rên vô cùng lả lơi. Nghe như đang làm nũng khiến Rick cười khẩy nói.
"Này. Dạo này mày nhạy cảm gớm nhỉ? Không đùa đâu. Giờ là đang tận hưởng đấy à?"
"Nói bậy..."
"Lúc đầu làm tao cũng thấy còn trinh mà cảm giác không tầm thường rồi. Có lúc vừa đút vào đã lên đỉnh luôn cơ mà? Cặc tao vừa khít bên trong à?"
"Đừng có cười... a a a... bốn mươi ba..."
Rick hiếm khi im lặng, chỉ vuốt ve nhẹ eo cô ấy. Cứ thế không có chuyện gì xảy ra, con số tăng dần và cuối cùng con số tưởng chừng không bao giờ đến đã thoát ra khỏi miệng cô ấy.
"Bốn mươi... chí... n."
Cuối cùng khi nhìn thấy điểm kết thúc của nỗi đau này, Nadia có vẻ an tâm hơn chút, từ từ ngồi xuống. Thế là như đã hẹn. Một câu nói vô cùng tàn nhẫn rơi xuống.
"Tư thế hỏng rồi."
"..."
Chết tiệt.
Đã đoán trước nhưng không có nghĩa là không tuyệt vọng. Đồng tử Nadia giãn ra nhìn về phía tôi, còn Rick không nói gì chỉ vuốt ve sống lưng cô ấy.
Im lặng một hồi lâu, hắn thốt ra một câu bất ngờ.
"Nhưng mà. Đến giờ cũng vất vả rồi nên không thể bắt bẻ cái này được."
"Hả...?"
"Nào, kết thúc đi. Hôm nay nghỉ ngơi chút. Dù sao làm ba ngày liên tiếp cũng mệt chết đi được. Mày cũng mệt rồi nên nghỉ đi."
"A..."
Nadia ngẩn người há miệng rồi cúi đầu xuống. Mái tóc vàng như tấm rèm che khuất khuôn mặt cô.
Làm gì thế Nadia. Làm nhanh đi. Rồi hôm nay nghỉ ngơi chút. Thời gian qua mệt mỏi lắm rồi mà.
Cô ấy không cử động một lúc lâu. Do quá mệt chăng. Tôi nhìn mà lo Rick đổi ý.
Nhanh lên. Cho dù bây giờ hắn có bắn đi nữa, thì rút hông ra ngay là được mà. Chỉ cần chịu đựng lần cuối cùng này là mọi chuyện được giải quyết. Làm ơn cử động đi. Nadia.
Cô ấy không cử động.
Thế là Rick từ từ thẳng lưng dậy và ôm cô ấy vào lòng. Rồi hai tay xoay tròn núm vú và nói vào tai cô.
"Sao. Tiếc à?"
"Không phải..."
"Thế sao dừng lại?"
"..."
Sự im lặng tàn nhẫn bao trùm, những âm thanh đời thường quen thuộc len lỏi vào. Tiếng côn trùng. Tiếng chim. Tiếng gió. Tiếng côn trùng. Tiếng chim. Tiếng gió. Mẹ kiếp. Ồn ào vãi.
Làm ơn câm đi. Không nghe thấy Nadia nói gì cả. Dù cô ấy không nói gì. Nhưng biết đâu đấy.
Ngay sau đó giọng ai đó vang lên. Nhưng đó không phải giọng nói tôi mong đợi.
"Thế thì rút ra. Tạm thời."
Nadia ngoan ngoãn nhấc hông lên. Ngay khi dương vật rút ra khỏi bên trong, Nadia thở dài đầy vẻ hụt hẫng.
"Tiếc thật đấy. Đúng không?"
Rick xoay người Nadia lại đối diện với mình rồi vuốt ve má cô. Cử chỉ ân cần như với người yêu.
"... Không phải."
"Thế sao lại dừng lại? Có thể rút ra nhẹ nhàng thế này mà. Sao không làm?"
"Cái đó..."
Nadia...?
Vì cô ấy quay đầu về phía Rick nên tôi không thấy vẻ mặt cô ấy. Tôi tha thiết mong cô ấy đang có vẻ mặt khinh bỉ, nhưng cô ấy không nhổ nước bọt vào mặt hắn, cũng không chửi rủa.
Chỉ ngậm miệng và cúi đầu xuống.
"Khó nói lắm hả? Con điên này. Biết sao được. Chồng phải ra tay thôi."
"Ưm!"
Rick lập tức hôn cô ấy. Nadia như giật mình run rẩy cánh tay, đặt tay lên vai hắn như muốn đẩy ra.
Thằng chó chết tiệt này. Đẩy ra đi Nadia. Nhanh lên. Đừng dùng đôi môi đã hôn lên trán tôi để hôn cái miệng bẩn thỉu của hắn.
Tôi đã mong mỏi như vậy. Rất lâu.
Nadia đặt tay lên vai Rick và không cử động. Chẳng mấy chốc, tiếng lưỡi quấn lấy nhau nhớp nháp vang vọng trong không khí đêm. Nước bọt chảy xuống cổ cô ấy đang ướt đẫm mồ hôi, bàn tay Rick bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể cô.
"Sướng không? Này. Sướng không?"
Làm gì có chuyện đó thằng chó. Đã làm những trò đó với Nadia. Đúng không? Nadia?
Cả hai chúng tôi cùng đặt câu hỏi. Câu trả lời của cô ấy là.
"... Ha."
Chỉ là một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Có vẻ như thế là đủ câu trả lời cho Rick, hắn cười và đặt cô ấy ngồi lên đùi mình. Và từ từ. Thậm chí là dịu dàng. Bắt đầu thâm nhập vào bên trong.
"A... ha ư... ha..."
"Đúng rồi. Từ từ xuống. Đúng rồi. Phù mẹ kiếp. Cái lồn này lúc nào ăn cũng dai."
"Ư ư... a..."
Dưới bàn tay của Rick, Nadia không hề có ý định kìm nén, mở miệng hết cỡ. Khác với những tiếng rên gần như tiếng hét trước đây, lần này dịu dàng và tràn đầy niềm vui như đang làm với người yêu.
Tại sao. Tại sao lại phát ra âm thanh như đang thưởng thức thế Nadia. Tại sao với cái thằng đó. Rốt cuộc tại sao.
Cô ấy thay câu trả lời bằng cách ôm chặt lấy Rick và thở hổn hển.
"Cử động đi nào. Đúng rồi."
"Ha... a..."
Nadia bắt đầu lắc hông chậm rãi trong khi vẫn đang thâm nhập. Khác với trước đây, không phải chỉ để kết thúc mà như muốn làm đối phương vui sướng.
"Này Nadia. Thời gian qua tao quá đáng lắm nhỉ? Buồn lắm hả?"
"C... câm đi..."
"Đừng thế. Thật lòng đấy. Tao quá đáng lắm à? Thế hả?"
Thằng đạo đức giả. Giờ mới nói mấy lời đó à? Tưởng thế là được tha thứ sao? Làm gì có chuyện đó. Nadia. Nói đi. Hãy trút hết sự căm hận bấy lâu nay lên hắn đi.
"Đương nhiên rồi... đồ rác rưởi."
Đây là... biểu hiện của sự căm hận sao? Tôi bối rối nhưng Rick nghe câu đó thì cười tinh nghịch và để lại dấu hôn đậm sau gáy cô ấy.
"Thế à? Vậy từ giờ tao dịu dàng hơn nhé? Muốn thế không?"
"T... tôi..."
"Muốn gì. Hả? Nói ngay tại đây đi. Muốn tao làm gì?"
"Cái tôi muốn là..."
Thoát khỏi ngươi. Không bị đau khổ bởi loại rác rưởi như ngươi nữa. Tôi muốn trả lời thay cho Nadia đang cứng họng.
Đó đương nhiên là điều Nadia muốn mà.
"T... tôi..."
"Ha... phiền phức thật."
Rick mệt mỏi với thái độ do dự đó, ôm chặt lấy cô ấy và thì thầm.
"Nếu trả lời khó khăn thế thì tao cho vài lựa chọn nhé. Này Nadia. Nếu bây giờ mày không nói yêu tao thì tao sẽ kể hết chuyện xảy ra thời gian qua cho cả nhóm biết. Nếu Luca tỉnh lại thì tất nhiên kể cho cả Luca nữa."
"C... cái đó không được!"
Thằng khốn nạn. Nếu là ngày xưa thì tôi nghĩ Nadia sẽ không mắc bẫy lời đe dọa rẻ tiền đó, nhưng giờ thì không còn hy vọng đó nữa.
"Thế à? Vậy nói yêu tao đi. Nói là giờ không có tao thì không sống nổi. Nói dối thế đi. Thì tao sẽ không nói với ai cả."
Rick rất khôn ngoan. Đến mức nghiến răng.
Và Nadia thì...
"... Thật không?"
Nadia thật ngu ngốc. Đến mức xé lòng.
"Ừ. Thật mà. Với lại, quan hệ của chúng ta bây giờ, cũng không tệ lắm đúng không? Nói thật thì gần gũi hơn bất cứ ai trong cái nhóm này mà."
"Thế... à..."
"Nên nói mau đi. Yêu tao."
"..."
Sự im lặng khó chịu. Nhưng dường như tôi đã biết câu trả lời của cô ấy. Tôi cố gắng củng cố ý chí và làm rỗng đầu óc.
"... Yêu anh."
Nhưng khi câu trả lời của cô ấy thực sự vang lên, câu nói đó lấp đầy tâm trí tôi.
"Yêu anh."
"Thật không?"
"Ừ... yêu anh..."
"Thật lòng chứ?"
"Phải. Yêu anh."
"Hơn cả thằng Luca?"
Nghe câu đó, Nadia do dự một chút. Rất ít đến mức không nhận ra.
"... Ừ."
Và thốt ra câu đó, cô ấy bắt đầu lắc hông dữ dội hơn.
Rick cũng nhấp nhô theo chuyển động của cô ấy, cô ấy cũng dần tăng tốc. Cuối cùng nhìn cô ấy chuyển động như đang nhảy múa, Rick cười sảng khoái.
"A... giờ bắn thật đây. Cắn chặt lồn vào. Bắn hết vào đấy."
"Ha... ư... a hự... a a a!"
"Đúng rồi. Thế đấy. Bắn thật đây!"
"A a a!"
Tiếng rên của Nadia vỡ òa cùng lúc Rick bẻ gập hông thô bạo. Khoảnh khắc mọi thứ lên đến đỉnh điểm. Một cảnh tượng thu hút mắt tôi.
Như muốn sà vào lòng Rick, đôi chân của Nadia ôm chặt lấy hông hắn một cách trân trọng.
Như không muốn bỏ lỡ giọt tinh dịch nào của hắn trong suốt quá trình xuất tinh, cô ấy ôm chặt lấy hắn.
"Phù... bắn một tràng đã đời. Nhưng trông có vẻ tiếc nuối nhỉ? Làm nháy nữa không? Thế nào?"
"..."
Nadia dựa vào người hắn thở hổn hển một hồi lâu. Và trả lời nhỏ đến mức tai tôi không nghe thấy.
"..."
Vì không muốn nghe nên tôi cố tình không lắng tai. Tất nhiên tôi đoán được nội dung.
Vì Rick lại bắt đầu lắc hông như thú vật.
Người ta nói nếu sự việc kéo dài thì nạn nhân sẽ nảy sinh hiện tượng kỳ lạ là đứng về phía thủ phạm. Gọi là cái gì ấy nhỉ. Chắc là...
Không. Thôi đi.
Vì tôi biết không phải như thế.
Những sự thật Rick nói, tôi đã biết từ rất lâu rồi. Chỉ là tôi phủ nhận sâu trong lòng thôi.
Tôi biết Nadia từ lâu đã không giúp ích gì cho tổ đội. Nên mới đề nghị chiêu mộ thêm. Tôi lờ mờ nhận ra giới hạn của bản thân mà.
Thực lực của tôi cũng tăng vọt nhờ học lỏm kiếm thuật của Leo hơn là học từ cô ấy.
Tôi cũng biết những lời khuyên của cô ấy toàn là lời vô dụng. Là hiệp sĩ mà chẳng có chiến lược, cũng chẳng sáng tạo. Mười câu cô nói còn không giá trị bằng một câu Elly thốt ra.
Điều duy nhất tôi không biết là. Cô là người phụ nữ lẳng lơ và dâm đãng. Là loại phụ nữ bị tên du côn như Rick xoay như chong chóng.... Không phải... không thể nào... không thể... nhưng mà...
Nadia. Trả lời đi.
Có thật không?
Cô thực sự là loại người đó sao?
Câu nói xa mặt cách lòng, có phải nghĩa là gần xác thịt thì lòng cũng gần không?
Điều cô thực sự muốn là gì? Niềm tin hiệp sĩ? Vinh quang đánh bại Ma Vương? Người đệ tử kiêm đồng đội tin cậy?
Hay là, vòng tay của người đàn ông mạnh mẽ thỏa mãn dục vọng?
Giờ thì. Thực sự không biết nữa....
Ngày hôm sau. Bobby tỉnh lại sau giấc ngủ dài.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
