Đơn hàng cho thám tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

40 139

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

113 905

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

78 1053

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

76 962

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

34 127

Tập 1: Quán cà phê ngát hương phá án - 3-3: Suất bánh mì nướng (có thể chọn trứng rán, trứng bác, hoặc trứng luộc)

3-3: Suất bánh mì nướng (có thể chọn trứng rán, trứng bác, hoặc trứng luộc)

Sau giờ đóng cửa hôm đó, khi đã hạ đèn, vẫn có một người nữa đến với Emerald. Tiếng chuông cửa vang lên, và Miku nhanh chóng tươi cười lao ra đón khách.

"Chào bác ạ! Xin lỗi nhiều vì đã gọi bác đến vào tận giờ này ạ."

"Không sao đâu, nhưng mà…"

Yoshino bối rối nhìn quanh cửa hàng. Trừ Mahiro đang dọn quầy và Yuki đang ngồi trong góc nữa thì cả quán trống trơn.

"Thế cháu có chuyện gì cần nói à…?"

Tới đó thì biểu cảm của bà trầm hẳn vì để ý tới một bóng người nữa.

Atsuo đang ngồi bên cạnh cửa sổ.

Ông cũng vừa tới vì bị Miku gọi đến vì cùng một lý do.

"Bác đi đây."

Yoshino với lấy tay nắm cửa, nhưng cô đã vội níu lại.

"Một chút thôi ạ! Sẽ xong sớm thôi bác!"

"Sao bác phải nhìn mặt ông ta!?"

"Thôi mà, nào, nào." Cô cố làm dịu bà xuống, rồi dắt bà xuống ngồi cạnh Atsuo.

.

"...Ừ. Chúng ta đã mệt rồi, không khí cũng căng thẳng nữa."

Miku gật đầu. Phải rồi, đây là khoảnh khắc họ sẽ làm hòa trên nền nhạc này…

"...Ông làm đổ cơm trưa tôi làm."

Lời Yoshino nói làm cô đông cứng.

Hả? Cái gì đây…? Cô chưa nghe chuyện này bao giờ!

"Tôi nói rồi, đấy là tai nạn chứ tôi có cố tình đâu!?"

"Ai biết ông nghĩ gì? Trước đấy ông còn càm ràm suốt cơ mà!"

"Tại cô làm cơm nắm bằng rong biển ướt thì có!"

"Hả? Cơm nắm thì đương nhiên rong biển phải hơi ẩm rồi!"

"Cơm hộp thì ai dùng loại rong biển dính nhớp như thế!?"

(Ể! Đến đây mà họ vẫn cãi nhau về đồ ăn ư!?)

Nghĩ lại thì "làm hòa" tức là họ "đã cãi nhau". Không có cãi lộn thì không thể làm hòa được. Nhận ra điều này, Miku chỉ biết bất lực đóng máy tính lại.

"Cháu xin lỗi ạ! Có hiểu nhầm nên… thành ra tai nạn mất, bị lỗi tí ấy ạ! Bây giờ mới là chủ đề chính, nên hẳn xem cái này là hai người sẽ nhớ lại một chuyện quan trọng thôi!"

Cô cố gượng cười, nhưng Mahiro lại có vẻ lo lắng. Còn Yuki thì đã mất tăm.

Trong đầu cô hiện lên cảnh cậu ta mắng "Cô bị ngốc à?" rồi lắc đầu nguầy nguậy.

"Onodera, em có sao không?"

Anh Mahiro lo lắng hỏi, và Miku lặng lẽ gật đầu.

"Em ổn mà! Em đã giải được kha khá bí ẩn rồi!"

Cô cầm chiếc đĩa bên cạnh máy tính của mình lên. Chiếc đĩa này còn có lồng chụp bên trên, nên họ chắc chắn không biết trong đó có gì.

Cô đã chuẩn bị trước cho cả tình huống này rồi.

Miku thầm tự mãn vì độ kĩ càng của mình, cô bước về bàn của hai vợ chồng Kitagawa.

"Để hai người chờ lâu rồi."

Cô đặt chiếc đĩa xuống, và sau khi xác nhận hai người họ đang chú ý tới nó, cô chầm chậm nhấc lồng chụp lên.

Khi chiếc lồng được nhấc lên, hương hoa ngạt ngào trào ra. Mùi hương này tươi mới, nhưng cũng ngọt ngào vô cùng. Không khó nhận ra đó là hoa oải hương.

Đó là một túi hoa oải hương khô mà Miku đã vội vã đi mua sau giờ đóng cửa, và một bưu thiếp Hokkaido.

Hai thứ này hẳn sẽ nhắc họ nhớ về tuần trăng mật. Hoặc ít nhất là nhớ lại về lời hứa quay lại đó sẽ giúp họ quên đi mình đang giận nhau.

Lần này sẽ ổn thôi. Hai người họ sẽ tha thứ cho nhau…

Vậy mà biểu cảm của họ lại hiện rõ cáu bẳn.

"Hả!? Tại sao chứ!?"

Miku rên rỉ, và Atsuo trầm mặc đáp lời cô.

"Hôm nọ cô ta đến Hokkaido rồi."

"Nhưng… bác ấy có đến Furano đâu ạ!"

"Còn đem về mấy món đồ kì quặc nữa."

Đồ lưu niệm…? Sống lưng cô lạnh toát. Đương nhiên đi du lịch thì sẽ có đồ lưu niệm rồi. Và đồ lưu niệm nghĩa là…

Đồ ăn!

Khỉ thật! Cô cũng có ngờ ngợ rồi, nhưng muộn quá.

"Cô ta đi tới tận Hokkaido mà toàn đem mấy món dị dạng về! Ai lại phủ chocolate lên đồ mặn chứ!?"

"Hả? Món đấy hơi bị nổi tiếng đấy nhá!"

"Đồ lưu niệm thì cần gì phải độc với chả đáo! Cứ mua bánh quy Shiroi Koibito là được rồi!"

Cô vội ụp lồng chụp lại rồi mang nó về quầy. Sau khi đặt chiếc đĩa xuống, cô chỉ biết thở dài.

(Lại sai nữa rồi…! Sao lại như thế chứ…)

Một giọt mồ hôi chảy xuống trán Miku. Khi cô đang dựa đầu vào quầy suy nghĩ, Mahiro cũng ngưng tay pha cà phê mà quay ra.

"Này, Onodera à…"

"K- Không sao đâu ạ! Em biết bí ẩn là gì rồi, em chắc cú luôn!"

Họ cãi nhau vì đồ ăn. Quá rõ ràng rồi. Quan trọng là tìm cách nào né chủ đề đó, nhưng đến mức này rồi thì cô chỉ còn cách dùng chiêu cuối thôi.

Cô lại mở máy, bật nhạc lên. Lần này không phải nhạc phim, mà là âm thanh tiếng nước sông chảy vô cùng thư giãn.

Cô vội cầm chiếc rổ lọc bên bàn lên, rồi chạy về phía họ.

Vợ chồng Kitagawa vẫn đang cãi nhau qua lại về khẩu vị đối phương. Miku lao tới, đổ hết chiếc rổ lọc lên trên đầu họ.

Những chiếc lá vàng, cam, đỏ, bay lất phất trong không khí. Đúng hơn là giấy màu cắt thành hình lá phong đang rơi xuống. Những chiếc lá rực rỡ và tiếng nước chảy róc rách làm vợ chồng Kitagawara bình tĩnh lại, rồi ngưng cãi nhau.

Hẳn họ đang nhớ về chuyến đi tới thung lũng Akigawa.

Vì có nhắc tới cà ri nên lẽ ra phải né đi. Nhưng Miku vẫn chọn chủ đề này. Lý do cũng đơn giản thôi.

Cô chưa từng gặp ai ghét cà ri cả.

Cà ri là vua ẩm thực. Ai cũng thích nó, và dùng cà ri thì có thể che lấp được mọi hương vị khác. Cắm trại gia đình thì hẳn chỉ có cay vừa hoặc cay ít, và nguyên liệu cũng bị giới hạn. Không thể nào họ có thể cãi nhau được. Không thể nào.

Nhưng lá còn chưa đụng tới bàn thì Atsuo đã mắng trước.

"À đúng, lần đó cô cứ cho thêm nước xong phá hỏng nồi cà ri tôi làm nhở!?"

"Chứ sao! Cà ri phải lỏng chứ! Đặc sệt quá ai mà ăn được!"

Độ đặc á!?

Miku cứng đơ người. Bây giờ thì cô chỉ muốn ôm đầu trước chủ đề này thôi.

"Cái thứ cà ri lỏng toẹt đấy không thể nào tồn tại được!"

"Cà ri đặc sệt còn vô lý hơn!"

"Thế thì uống canh cà ri luôn đi!"

"Hả!? Ông chả biết canh cà ri với cà ri thường khác nhau gì hả? Khẩu vị của ông bị khuyết tật thật hay sao!?"

Nhìn cặp đôi trước mặt cãi nhau qua lại, cô chỉ biết trố mắt ra nhìn.

Cô chẳng làm được gì hơn cả. Những thứ cô đã cố gắng làm đều phản pháo. À không, không chỉ phản pháo, mà nó còn đi lệch hướng, kéo theo mọi thứ sụp đổ hẳn.

"Chậc! Sao tôi lại cưới người như ông chứ!?"

"Tôi nói câu đó mới đúng! Lúc nào tôi cũng sợ cái khẩu vị của cô, nhưng giờ tôi thấy nó thảm hại thật!"

"Ông mà nói được câu đấy hả!?"

"Đương nhiên là nói được rồi! Cái đồ đầu nhồi đường này!"

Càng nói thì họ càng cãi to hơn. Sắp vượt quá tầm kiểm soát rồi. Cứ đà này thì không làm hòa được. Tệ hơn là có khi còn ly hôn…

Ly hôn. Miku cứng người trước từ đó. Không thể nào. Nhưng thấy cặp đôi này đang cãi vã đến vậy thì sao cô chối bỏ khả năng đó được?

"Đủ rồi, tôi về đây."

Khi Atsuo đứng dậy, Yoshino cũng định rời đi.

"Tôi cũng thế. Nay tôi qua nhà chị gái đây."

"Khoan, từ từ đã ạ…!"

Mặt cô trắng bệch.

Giờ mà để họ đi thì sẽ muộn mất. Làm sao bây giờ. Vợ chồng Kitagawa sẽ ly hôn mất.

Họ sẽ ly hôn vì cô.

"Hai người đi rồi ạ? Bữa ăn vẫn chưa hết mà."

Miku quay ngoắt lại, cả người cô sững sờ vì ngạc nhiên.

Yuki đang đứng đó với một chiếc khay có lồng chụp.

Tay áo cậu ta được xắn cao, và còn đeo tạp dề quanh hông. Bây giờ cô mới nhận ra cậu ta đã bận bịu làm gì đó trong bếp.

Dù có mắng mỏ than vãn rằng đó không phải việc của mình, cậu ta cũng lo cho vợ chồng nhà Kitagawa.

"Yuki…"

Cậu nhẹ nhàng lách qua người cô, đặt chiếc đĩa xuống bàn.

Xong rồi. Không cần lo lắng về thứ gì nữa. Yuki sẽ giúp họ làm hòa.

Cô lau nước mắt, an tâm nhìn cậu nhấc chiếc lồng chụp lên. Nhưng cô há hốc mồm khi thấy thứ ở trên đĩa.

Viền bánh vàng óng. Từng lát táo lấp ló đang lấp lánh như đá quý. Ngoài ra còn có một cốc cà phê đá cao ngất. Nhưng trên đó lại còn có một viên kem vani.

Rõ ràng là món bánh táo và cà phê phủ kem lạnh.

Là món ăn tai tiếng đã biến buổi hẹn đầu của họ thành thảm họa.

Yuki lại còn tươi cười nói với họ.

"Hai người ăn lúc còn nóng nhé."

Đồ ác quỷ!

Sao cậu ta lại có thể làm ra một điều tệ bạc như vậy!? Tại sao? Tên quỷ dữ vô tâm này!

(Mình không chịu nổi nữa…!)

Đúng như Miku nghĩ, Atsuo nhổ thẳng miếng đầu ra.

"Ngọt quá! Ăn kiểu này sớm muộn gì cũng bị tiểu đường cho xem!"

"Im đi! Ông cũng uống rõ nhiều cà phê còn gì? Nó ăn mòn dạ dày bây giờ!"

"Việc của tôi mà!"

"Ừ rồi, việc của ông cả!"

Hai vợ chồng họ ngồi xuống ghê. Và rồi…

Ông Atsuo đặt viên kem của mình lên miếng bánh táo của Yoshino.

"...Hả?"

Cô bối rối chớp chớp mắt. Họ vẫn cãi cọ một chút, nhưng không hề có ý định rời đi.

"Ưm, hai người làm gì thế ạ?"

Khi cô hỏi vậy, họ cũng ngưng cãi vã.

Atsuo ngẩng đầu, ngại ngùng nói.

"Xin lỗi vì phá mất cách trình bày của quán nhé, nhưng cô ta thích ăn kem với bánh táo nóng lắm. Bác không muốn gọi món ngoài thực đơn xong làm phiền mấy đứa."

"Bác cũng không thích gọi thêm kem riêng lắm vì đắt hơn nhiều. Nhưng như này thì… vị đắng của cà phê cũng không tệ, ăn suốt cũng thích."

"Nhưng mà, khoan đã… hồi buổi hẹn đầu thì hai người đã…"

Yoshino cao giọng.

"Tự nhiên bị làm thế thì ai chả giận."

"Cái đó tôi nói mới đúng." Atsuo xen vào.

"Tôi cũng thế! Nhưng ngon nên thôi cũng được. Coi như trong cái rủi có cái may. Ông không thích đồ ngọt nhưng vẫn ăn cái này chứ gì?"

Bà cắt một miếng bánh táo lớn rồi chĩa về phía Atsuo. Ông không cầm lấy chiếc dĩa mà ăn thẳng luôn.

"À, ngon thật. Đúng là bánh ở đây ngon nhất."

"A… Cháu cảm ơn…"

Miku chẳng nói được mấy, từng câu từ cô thốt ra đều méo mó ngập ngừng.

Sao vậy…? Sao tự nhiên lại thành ra thế này!? Cô cố suy nghĩ, nhưng vẫn không theo kịp tình hình.

"Thế nên tôi mới bảo cô để họ yên mà."

Yuki lẩm bẩm, quay về sau quầy. Cô vội vã đuổi theo để gặng hỏi.

"Tôi không hiểu! Sao tự dưng lại thành ra thế này? Sao họ lại đổi ý thế?"

"Đương nhiên là vì hai người họ muốn làm hòa rồi."

Mahiro khẽ nói lúc đang đánh bóng đồ thủy tinh.

"Onodera à, em đang cố làm Yoshino hoặc Atsuo xin lỗi trước, đúng không?"

"Hở? À vâng… Nhưng thế thì họ mới làm hòa chứ ạ?"

"Ừ. Nhưng lúc cãi nhau thì chẳng có đúng sai gì hết. Mấy trận cãi nhau xảy ra vì hai người cùng sai. Nên quan trọng là không phải bắt một bên xin lỗi, mà là tạo ra bầu không khí cho họ bình tĩnh hòa hoãn."

"Nhưng sao hai món đó giúp họ làm hòa được ạ? Bánh táo với cà phê phủ kem lạnh là thứ đã phá hỏng buổi hẹn đầu của họ mà?"

"Ngày xưa giáo viên dặn cô 'Nghe kĩ lời người khác nói' đúng không?"

Yuki xen vào, và Miku chỉ biết im lặng dần.

"Nghĩ kĩ về buổi hẹn đầu đó đi."

"Thì… họ đi xem phim vào buổi sáng, rồi ngồi cà phê đến chiều… Khoan đã?"

Vợ chồng Kitagawa đã cãi nhau ngay buổi hẹn đầu từ món bánh táo và cà phê phủ kem lạnh họ gọi. Nhưng họ vẫn ngồi cùng nhau đến chiều sao?

Nghĩ đến vậy thì cô chợt nhận ra một điều.

"Sự mâu thuẫn này chính là chìa khóa giải mã vấn đề rồi!"

"Cô bị ngốc à? Chả có mâu thuẫn gì cả. Hồi đấy làm gì có điện thoại. Nếu họ rời đi vì cãi nhau thì không liên lạc lại được đâu. Có cãi nhau, nhưng không đến mức rời đi. Thế thôi."

"Thế hai món đó là chìa khóa à? Nhưng họ cãi nhau vì vậy mà! Hai người họ đều nói vậy hết!"

"Tôi bảo cô phải nhớ khẩu vị của khách quen đi rồi."

Yuki bất lực nói.

"Lúc tôi kiểm tra lại hóa đơn hôm qua thì Yoshino, người thích món ngọt, lại gọi cà phê. Và Atsuo, ghét đồ ngọt, lại mua đồ ngọt xong tống cho cô. Thế đã đủ gợi ý chưa?"

Mắt cô mở to.

Đúng là Yoshino thường gọi trà xong thêm rất nhiều đường. Còn Atsuo thì ghét đồ ngọt. Vậy sao họ lại gọi hay cố ăn mấy món này? Lẽ ra cô phải để ý hơn mới được.

"Cà phê vương vị kem, và bánh táo phủ kem vương hương cà phê… Đều là khởi đầu cả. Cô đang cố tìm điểm chung của họ, nhưng có khác biệt cũng chả sao. Thế nên họ mới cưới nhau tới giờ chứ, đúng không?"

"Phải rồi nhỉ." Miku nói, ngước mắt nhìn về phía hai người kìa.

Vợ chồng nhà Kitagawa có vẻ vẫn cau có. Nhưng họ chỉ nói năng qua lại mà không hề có ý xấu. Tuy khác hẳn hình ảnh yên bình mọi khi, nhưng họ vẫn trông vô cùng gắn bó.

"Nói thật thì tại cô mặc kệ lời khuyên của tôi nên tình hình mới tệ như này."

Cô rúm người lại khi bị mắng.

"Tôi xin lỗi…"

"Cô lại còn làm họ suýt ly hôn nữa, tệ thật."

"Tôi xin lỗi thật mà…!"

Cô ngoan ngoãn cúi đầu, nhưng rồi hơi ngước lên.

"Nhưng Yuki đã giúp tôi mà."

Nghe vậy, cậu ta cau mày, đưa tay sửa kính.

"Đương nhiên rồi. Khách quen là nguồn thu nhập chính mà."

Cứng đầu ghê. Miku cười nhẹ, giữ những suy nghĩ đó lại trong lòng.

Cô nhìn qua chỗ ngồi của cặp đôi nọ.

Mọi thứ bắt đầu từ trứng rán.

Nước tương hay sốt? Họ cãi nhau to đến mức như sắp đánh nhau tới nơi.

Vì đó là món ăn thường ngày quan trọng, nên họ mới cãi vã và có vẻ như chẳng hiểu nhau chút nào. Nhưng bây giờ họ đang vui vẻ chấp nhận sự khác biệt về khẩu vị.

Dù bên ngoài nhìn vào thấy bất lực, người trong cuộc lại có thể hòa hợp.

Có điểm chung cũng tốt, nhưng khác biệt cũng vậy, và nếu không tôn trọng chúng thì cuộc hôn nhân không thể thành công được.

Cặp đôi đó hẳn là cặp đôi hòa hợp nhất nhà hàng này.

.

"Luộc kĩ!"

"Không, luộc lòng đào chứ!"

Lại có tiếng cãi vã từ bàn cạnh cửa sổ.

Trước mặt vợ chồng Kitagawa, đương nhiên rồi, lại là suất bánh mì nướng. Bốn miếng bánh nướng giòn, kèm với bơ, còn có sa lát khoai tây với xà lách và thịt xông khói làm món phụ.

Món trứng hôm nay chính là trứng luộc.

"Anh Mahiro, hay là mình dọn hết gia vị đi, để lại muối với tiêu thôi nhé? Giới hạn suất đó thành trứng bác thôi nữa."

Miku lầm bầm, và Mahiro bất lực cười. "Ừ, em nói đúng."

Cặp đôi có khẩu vị trái ngược lại lần nữa cãi vã về món trứng.

Những chuyện xảy ra trong hôn nhân thì người ngoài không thể hiểu được, nhưng có một chuyện chắc chắn phải tuân theo:

Không được tham gia vào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Một loại bánh quy mà có chocolate trắng hoặc chocolate sữa kẹp giữa hai miếng bánh quy lưỡi mèo.