Đơn hàng cho thám tử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

40 139

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

113 905

Ta Đâu Phải Phù Thủy

(Đang ra)

Ta Đâu Phải Phù Thủy

青空乐章

Cô mang theo di sản của một nền văn minh nhân loại khác, trao tặng cho thế giới non trẻ này hy vọng và phước lành.

78 1053

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

76 962

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

(Đang ra)

Tôi Đã Trở Thành Anh Trai Của Thiên Đỉnh

geulsseuneungongjang

Thế nhưng, dường như có gì đó bất ổn với tình trạng của em gái tôi.

34 127

Tập 1: Quán cà phê ngát hương phá án - 4-1: Cà phê caramel

4-1: Cà phê caramel

Đó vẫn mãi là một giấc mộng thoáng qua.

Cậu chợt tỉnh giấc giữa đêm. Mới giữa tháng Ba, vậy mà mồ hôi cậu đã chảy ướt đẫm lưng. Mất một hồi cậu mới nhận ra mình đã ngủ quên dưới bàn sưởi.

"Mấy giờ rồi?" Cậu mơ hồ ngước mắt, rồi sững lại.

Ngồi cạnh gối cậu là một người phụ nữ kì lạ mặc kimono.

Dù đèn có bật thì đây vẫn là đêm muộn. Thấy khung cảnh này, cậu tỉnh ngủ hẳn. Nhưng cậu không hề sợ, mà chỉ thấy tò mò.

Cô ấy đã ở đó bao lâu rồi? Người phụ nữ kì lạ đang nghiêng người đi, nhìn về phía tủ búp bê Hina trong phòng. Vạt áo của cô ấy gần đến mức chạm vào má cậu, làm cậu không thể nào nhìn được mặt cô ấy.

Cậu cẩn thận ngồi dậy, cố không tạo ra tiếng động nào. Nhưng trước khi cậu có thể vươn tay chạm tới thì dây điện của bàn sưởi cuốn vào cổ tay cậu, làm cậu ngã nhào.

"Oái!"

Người phụ nữ đó quay đầu lại. Hai người họ chạm mắt và nhìn chằm chằm vào nhau. Có thể chỉ có vài giây, hoặc tận vài phút.

Cô ấy nở một nụ cười nhẹ.

"Xin lỗi vì làm nhóc giật mình nhé. Ta không ngờ có trẻ con loài người ngủ ở đây."

Giọng cô ấy trong và thanh thoát như tiếng nhạc. Khuôn mặt cô ấy cũng đẹp như giọng nói của mình nữa. Mắt cô ấy hình hạnh nhân, mũi cũng cao và thẳng. Phần da lộ ra trắng muốt như tuyết, và bộ kimono họa tiết hoa anh đào chỉ làm cô càng nổi bật hơn. Còn có một mùi hương ngọt ngào tỏa ra từ cô ấy, như sữa hay kẹo bông gì đó, thật sự vô thực.

"Cô là ai… vậy?"

Cậu ngập ngừng hỏi, và người phụ nữ đó nghiêng đầu đáp.

"Búp bê Hina đấy."

…Nói dối.

Cậu bò ra từ dưới bàn rồi chỉ về tầng cao nhất của giá để búp bê.

"Nếu là búp bê Hina thật thì…"

Được nửa câu thì cậu khựng lại.

Nhà cậu có một bộ búp bê Hina bảy tầng vô cùng ấn tượng. Từng con búp bê khoác kimono lụa, yên vị ngồi giữa những vật trang trí sang trọng. Nhưng hai con búp bê ở tầng cao nhất đã biến mất. Búp bê Hoàng đế và Hoàng hậu đã đi mất, chỉ còn phần giá đỡ.

Đâu mất rồi…?

Trước khi cậu đi ngủ thì chúng vẫn còn đây mà, vậy chúng đi đâu mất rồi!?

"Hẳn hoàng đế đã lên xe kéo rời đi rồi. Ta thấy chán nên cũng lẻn khỏi bữa tiệc đó."

Cô ấy mỉm cười như thể đang đọc vach vách suy nghĩ của cậu.

"Hinagashi ngon không? Ăn vụng cũng không sao đâu, nhưng mẹ nhóc sắp phát hiện ra rồi, nên chú ý đấy. Mà nhạc công thổi sáo ngừng chơi rồi, nên nhóc phải cẩn thận lúc chạm vào nhé. Lễ hội mà không có tiếng sáo thì chán lắm."

Miệng cậu há hốc, và cậu chỉ có thể nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đó.

Sao cô ấy biết cậu lén ăn vụng bánh kẹo…? Cả mẹ cậu cũng không biết vụ nhạc công, nên sao cô ấy…

"Vậy tin ta chưa nhỉ, Shohei?"

Cậu bật lại, ngạc nhiên hét lớn khi bị gọi thẳng tên.

Người phụ nữ đó chỉ cười.

Giờ cậu mới nhận ra gương mặt cô ấy hệt như búp bê Hina. Bộ kimono cũng giống nữa. Gần như là sao y bản chính.

Ra người này là búp bê Hina thật…

Khi cậu nhận ra điều này, mấy trò nghịch ngợm cậu từng làm cũng quay trở lại. Mặt cậu tái mét, nhưng búp bê Hina chỉ cười nhẹ, "Không sao, trẻ con loài người toàn vậy và."

Rồi búp bê của cậu bắt đầu kể rất nhiều chuyện. Rằng bố cậu khi còn nhỏ đã lỡ làm gãy bánh xe của xe kéo, rằng lúc cô nghỉ ngơi trong hộp thì đám chuột đã đến quậy phá. Cậu như bị cuốn vào câu chuyện của thế giới tí hon này.

"Ôi chao, ta phải rời đi rồi."

Thế nên lúc nghe vậy, cậu bất mãn rên rỉ.

"Ơ? Thế ngày mai thì sao? Ngày mai cô vẫn đến đúng không?"

"Mai là ngày 4, nên dạ tiệc sẽ kết thúc rồi."

"Thế thì năm sau… Năm sau cô đến sớm hơn đi! Như này không đủ thời gian gì cả!"

Nhưng búp bê chỉ nở một nụ cười buồn bã.

"Chúng ta sẽ không thể gặp lại nhau đâu. Hôm nay đặc biệt lắm đấy. Thôi nào, đừng phụng phịu chứ. Rồi nhóc sẽ lớn lên và quên mất ta thôi. Thế thì tốt hơn."

Không đúng, cậu sẽ không bao giờ quên chuyện này. Cậu nghĩ vậy, nhưng lúc được cô ấy xoa đầu thì cậu không nói ra được gì cả.

"Shohei, hứa với ta rằng nhóc sẽ giữ bí mật về cuộc gặp này nhé? Nhóc mà nói với người khác thì sẽ tệ lắm."

"Tệ lắm sao?"

"Bên cạnh ta đã có hoàng đế rồi. Nếu hoàng đế biết chuyện thì ngài sẽ ghen đó. Thế nên hãy giữ bí mật nhé?"

"Vâng…" Cậu ngập ngừng, và nét mặt búp bê cũng dịu đi.

"Vậy đây là bí mật giữa chúng ta nhé."

Búp bê Hina lấy ra một thứ trong vạt áo của mình. Là kẹo caramel. Cô cẩn thận bóc lớp giấy gói và nhét vào trong miệng cậu.

"Ngon không?"

Cậu gật đầu. Nhưng vị ngọt này chẳng là gì so với cảm giác đắng ngắt trong lòng cậu.

Sáng hôm sau, cậu lại thức dậy trong nệm.

Cảm giác buồn bã từ hôm qua vẫn còn. Cậu thở phào, rồi chợt cảm thấy vị ngọt trong miệng mình. Là vị của kẹo caramel.

Đó không phải mơ.

Niềm vui bùng lên trong lòng cậu, và cậu lao tới phòng khách.

"Mẹ, mẹ ơi! Hôm qua con gặp được búp bê Hina đấy! Cô ấy đẹp lắm, còn cho con kẹo nữa!"

"À, thế à? Mơ đẹp lắm đúng không?"

"Là thật mà!"

"Rồi, rồi." Mẹ cậu gạt phăng niềm tin của cậu đi, và quay lại chuẩn bị bữa sáng. Khi thấy cậu vẫn ngoan cố, mẹ cậu chỉ gắt lên, giục cậu chuẩn bị nhanh hơn.

Cậu phụng phịu đi ra hành lang. Từng bước chân của cậu đều vô thức hướng về phòng khách. Cậu đứng yên ngoài cửa phòng, nhìn giá trưng bày.

Ở hàng đầu là búp bê Hoàng đế và Hoàng hậu, giờ đã trở lại như cũ.

Nhưng đó thực sự không phải mơ.

Phải không? Cậu ngước lên nhìn hai con búp bê ở hàng trên cùng, rồi đơ người.

Búp bê Hoàng đế và Hoàng hậu, đều mặc kimono hoa anh đào thêu chỉ vàng như thường. Nhưng mắt chúng đang mở to.

Hoàng hậu có đôi mắt sáng rực và nụ cười dịu dàng. Hoàng đế thì cười lộ cả răng, chằm chằm nhìn cậu.

"Hứa với ta rằng nhóc sẽ giữ bí mật về cuộc gặp này nhé? Nhóc mà nói với người khác thì sẽ tệ lắm… Tất cả mọi người. Tất cả…"

"Áaaaaaaa! Cháu xin lỗi!"

Cậu quỳ xuống xin lỗi, nhận ra mình đã lỡ phá vỡ lời hứa.

Nhưng búp bê Hina vẫn không nghe thấy lời khẩn cầu của cậu mà nhìn chằm chằm.

.

"Ngon quá đi!"

Phần sốt caramel thấm đều vào lớp sữa, làm dịu đi vị đắng của cà phê. Cốc cà phê caramel ngon tê người làm Miku tự mình vô thức thả lỏng.

"Có bị ngọt quá không?"

Khi Mahiro hỏi vậy, cô chỉ lắc đầu.

"Em thích kiểu này. Hợp với bánh lắm ạ."

Bây giờ đang giữa tuần lễ Vàng. Chỉ có Mahiro và Miku ở trong quán. Vì đang chưa đến giờ mở cửa, nên họ thường sẽ bắt đầu chuẩn bị, nhưng hôm nay Mahiro lại chuẩn bị một cốc cà phê caramel cho cô thử.

"Vậy là ngọt một chút cũng được nhỉ? Có ý kiến của phụ nữ tốt thật đấy."

Thấy anh gật gù ghi chép lại, cô cười còn tươi hơn.

"Món nào anh pha cũng ngon hết. Nhưng lạ thật, anh làm đồ uống ngon thế mà sao nấu ăn lại dở thế ạ?"

Anh ấy chỉ khựng lại chớp chớp mắt.

"Anh đâu có nấu dở. Nhưng mỗi lần anh định nấu thì ai cũng cố ngăn lại. Anh thích nấu ăn mà, có khi còn khá ngon nữa."

"..."

Miku im bặt, cảm giác như bản thân vừa đụng phải chủ đề gì đó không nên.

Cô trầm ngâm tìm chủ đề gì đó nói tiếp, nhưng anh đã mở lời trước.

"Đây cũng là lần cuối chúng ta được thư thả nói chuyện như này đấy, Onodera. Anh sẽ nhớ em lắm."

Nghe anh nói vậy thì cô mới nhớ là hôm nay là ngày cuối làm việc ở đây.

Đã được hai tuần từ trò cá cược đó. Ngày mai cô không cần phải đến Emerald nữa.

Ban đầu yêu cầu là cô phải làm việc không công, nhưng Mahiro vẫn trả lương cho cô. Rồi lúc anh biết cô đang cố tiết kiệm chi phí thì anh đã đưa cô thẳng tiền mặt. Lòng tốt của Mahiro là vô bờ bến, từ việc cung cấp phần ăn nhân viên đến giúp cô dời ca làm.

Cô cũng thấy nhẹ nhõm rằng mình sẽ không phải gặp thằng nhóc cao trung kiêu căng ác độc đó nữa, nhưng từ biệt anh Mahiro và Emerald thật khó.

"Đừng thế chứ."

Cô sững lại.

Hẳn suy nghĩ của cô hiện hết lên trên mặt rồi, vì anh chỉ dịu dàng cười.

"Không phải như em nghĩ đâu. Có em ở đây vui lắm, Onodera, nhưng vì thế nên anh mới mong em có thể tìm việc và đến một môi trường em thích. Có rất nhiều công ty sẽ muốn có em, chỉ là em chưa nhận ra được điểm mạnh của mình thôi. Anh chắc chắn."

"Anh Mahiro…"

Miku thấy mắt mình hơi ươn ướt. Khi cô đang cố không khóc, Mahiro nói.

"A, sắp đến giờ rồi. Bắt đầu chuẩn bị thôi nhỉ?"

"Vâng! Mong là hôm nay cũng đông khách ạ!"

"Mà hôm nay anh muốn em đi chạy việc này hơn."

"Ơ, chạy việc ạ?"

"Ừ, anh nghĩ cái này để phụ nữ làm hợp hơn."

Nói vậy, anh rút chiếc bút trên túi áo trước ngực ra và viết gì đó lên một tấm giấy ăn.

Trên đó viết "Cổng Kaminarimon, Asakusa, 1 giờ chiều". Mahiro còn ghi cách đi đến đó từ Kichijoji và đổi chuyến ở đâu nữa.

Quản lý quán cà phê thì có việc gì ở Asakusa chứ? Mà còn là phụ nữ sẽ làm hợp hơn?

"Không sao đâu, em tới đó là nhận ra luôn thôi."

"Em hiểu rồi ạ."

Trước khi cô kịp hỏi thì anh đã đáp rồi. Tới nhường này mà cứ gặng hỏi thêm thì thất lễ quá.

Miku gật đầu, kiểm tra lại giờ giấc. Còn chưa đầy một tiếng tới giờ hẹn. Xét đến việc phải chuyển tàu thì đi luôn bây giờ là hợp nhất.

"Vậy em đi đây ạ."

"Xin lỗi vì lần nào cũng báo gấp nhé. Cảm ơn em."

Mahiro tiễn cô rời đi cùng một câu "Cẩn thận đấy nhé!"

"Hừm, việc gì thế nhỉ?"

Lúc đi dọc theo đường Kichijoji đến ga tàu, Miku giơ tờ giấy lên trước ánh nắng.

Cô nhớ có một khu bán đồ nhà bếp ở Kappabashi. Có lẽ anh đang cần mua những món đồ mà phụ nữ sẽ thích.

Trong lúc đang suy nghĩ thì điện thoại của cô rung lên trong túi.

Là một email có chủ đề "Thông báo kết quả vòng phỏng vấn thứ hai".

Không mở ra thì cô cũng biết rồi. Bị từ chối.

"Chúng tôi chúc bạn may mắn trong tương lai." Vì câu đó thường được thêm vào cuối thông báo từ chối, những ai tìm việc đều nhận biết được. Nếu cô đậu thì chủ đề sẽ là "Xác nhận ngày tháng buổi phỏng vấn tiếp theo", nên thế là đủ.

Hộp thư của Miku toàn thư báo từ chối. Chúng chiếm lấy một phần lớn dung lượng hộp thư. Vốn đã áp lực rồi, mà bây giờ mọi thứ như đổ sập.

Cô chẳng biết đi con đường nào nữa. Cô còn chẳng biết mình muốn gì. Cô vẫn cố gắng đi tìm đáp án đúng, nhưng không biết đáp án là gì thì sao tìm được?

Miku nhét điện thoại lại vào túi, rồi đi nhanh hơn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bánh kẹo dùng trong lễ hội búp bê (Hinamatsuri).