Chương 51: Sự thật nổ não!
(Góc tác giả: Cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn chờ đợi! Cuối cùng cốt truyện chính cũng có thêm tiến độ rồi.)
"Phù..."
Tắt stream xong, tôi thở phào một hơi nhẹ nhõm.
"Hôm nay mọi người điên quá, hỏi cả đống câu làm stream lố giờ lúc nào chẳng hay... cơ mà miễn là viewer mình thấy vui là được rồi."
Ngồi tự kỷ một mình trong phòng, tôi lầm bầm.
"Cuối tuần sau có hẹn off collab với Hana-san, phải tính xem lúc nào tạt về quê một chuyến mới được..."
Thế là tôi quyết định nhắn nhẹ cho mẹ. Dù sao cũng lâu rồi chưa mò mặt về, khéo mọi người ở nhà lại lo sốt vó.
Gửi tin xong, tôi đánh răng rửa mặt rồi leo lên giường, ngủ lúc nào chẳng hay.
Sáng hôm sau, tôi lết xác dậy đi làm thêm.
Dù đã xin nghỉ phép một khoảng sau đợt Comiket, nhưng sau tựu trường tôi vẫn có ca.
Tất nhiên là chỉ làm buổi sáng thôi.
Tan làm về đến phòng thì thấy mẹ đã rep tin nhắn.
Tình hình là đầu tuần sau ông bô mới đi công tác về. Phụ thân tôi đi lắm phết.
Thế là tôi chốt lịch thứ Hai sẽ về, rồi xắn tay áo lên cày cuốc bù lại đống video dự trữ đã xài hết sạch đợt vừa rồi—nào là ngồi edit mờ cả mắt, nào là quay source mới.
Nhắc mới nhớ, dạo này tôi đang cày một con game FPS. Bình thường mấy thể loại sinh tồn toàn góc nhìn thứ ba hoặc lai tạp, nhưng con này thì thuần góc nhìn thứ nhất luôn—khá là dị.
Cơ mà trộm vía lại hợp rơ phết: tuy không chơi không ảo như dân chuyên, nhưng thi thoảng tôi cũng lọt top khá sâu.
Ngặt nỗi, tôi toàn vừa chơi vừa stream trực tiếp luôn chứ không phải quay sẵn rồi up, nên khâu cắt highlight phải tự thân 100%.
Đâm ra việc edit nó cũng khác bọt so với làm video có sẵn kịch bản. Không cần trau chuốt quá, nhưng phải dò tìm đoạn hay nên vẫn ngốn cả khúc thời gian.
Với lại, khi lock in chơi game thì cái nết nói chuyện của tôi thi thoảng hơi bị tục một tí—thế nên bị ai chê thì cũng chịu thôi.
Những ngày cuối tuần bận tối mặt với combo đi làm + stream + edit vèo cái đã trôi qua. Chớp mắt đã tới thứ Hai: ngày xách cặp về quê.
Nhà tôi ở thành phố Gifu, tỉnh Gifu. Nhiều người cứ tưởng nó sát Nagoya. Ừ thì xét về khoảng cách địa lý đường chim bay thì gần thật, nhưng khi phải di chuyển bằng phương tiện công cộng thì ngốn hơn cả tiếng rưỡi đồng hồ.
Tiền xe buýt với tiền tàu cộng lại đắt vãi chưởng, tính ra tiền đi lại có khi bằng xừ nó tiền thuê một cái phòng trọ bé tí luôn rồi.
Thử nhẩm xem: 2000 yên/ngày cho việc di chuyển nếu cứ đi đi về về liên tục. Bắt tôi ngày nào cũng dậy từ gà gáy rồi ném tiền qua cửa sổ thế thì ngu ngốc quá đúng không. Tính ra, thà cày thêm cuốc làm thêm rồi dọn ra ở riêng như bây giờ còn khỏe thân và hời hơn chán.
May mà có chính sách miễn học phí cấp 3 nên lúc chọn trường cũng nhẹ đầu hẳn. Đúng là phải đội ơn chính phủ vì mấy cái phúc lợi này.
À quên, không ai hỏi nhưng tôi cũng cho thêm thông tin rằng: Khứa Yuuto đang học theo diện học bổng ưu tiên bên câu lạc bộ điền kinh. Thằng chả đúng chuẩn con nhà người ta trong truyền thuyết, văn võ song toàn.
Lan man thế đủ rồi, quay lại chuyện chính. Lúc ngồi lắc lư trên xe buýt về nhà, tôi lôi điện thoại ra hóng stream của Senko no Schwarz.
Nghe đâu ổng có việc đột xuất phải dời lịch, nên mới mở stream sớm hơn dự kiến. Mới có gần trưa—khá là hiếm thấy với khung giờ hoạt động của ổng.
Xuống trạm xe buýt gần nhà, tôi vừa lững thững đi bộ về trong khi cắm tai nghe nghe ổng chém gió.
Ngay khúc hỏi đáp marshmallow, ổng đang trả lời câu hỏi của một viewer:
『Các bạn hỏi về con trai tôi á.』
Hình như Schwarz-san có một cậu quý tử, mà theo lời ổng miêu tả thì thằng bé dễ thương lắm.
『Thằng bé là một đứa con ngoan, nấu ăn giỏi, biết dọn dẹp, ngoại hình cũng sáng sủa, tính cách thì... đôi khi tôi thấy thằng bé có hơi ngây thơ quá mức.』
Tôi thầm nghĩ, Ước gì mình có ông bố tâm lý như này, chắc chắn con cái cũng sẽ được nhờ... Vừa nghĩ ngợi mông lung, tôi vừa bước tới trước cửa nhà.
Nghĩ thế xong, tôi đẩy cửa bước vào nhà.
Nhìn tôi lù lù xuất hiện, mẹ tôi giật mình.
"A, Yuki-chan, con về rồi đấy à. Già rồi nên mẹ lú lẫn quá... quên béng mất hôm nay là thứ Hai."
"Chào mẹ con mới về! ...Mẹ lại quên ngày quên tháng nữa rồi chứ gì."
"Bệnh kinh niên rồi, chịu thôi con ạ."
"Để con đi cất đồ đạc cái đã."
"Ừ cất đi con. Ngoài kia nóng lắm nhỉ? Xong xuống uống miếng trà nhé?"
"Dạ vâng."
"Thế đi cất đồ trước đi. Bố cũng đang ở trong phòng đấy, lên gọi bố xuống luôn cho vui."
“Rõ ạ.”
Thế là tôi lạch bạch chạy lên lầu 2, mở cửa bước vào phòng bố. Trên tai vẫn đang cắm nguyên một bên tai nghe.
"Bố ơi, con về rồi này!"
『Bố ơi, con về rồi này!』
"Hả?"
『Hả?』
Một hiện tượng dị thường xảy ra: Tôi nghe thấy chính giọng nói của mình vang lên từ trong tai nghe.
"VÊÊÊÊÊAAAAA!!!?????"
『VÊÊÊÊÊAAAAA!!!?????』
Bố tôi giật bắn mình, nảy tưng người lên rồi hét lên một tiếng thất thanh.
Và rồi, cái giọng nói đó, cái âm thanh phát ra từ trong tai nghe, đã phanh phui một sự thật động trời.
Ông bố ruột của tôi lại chính là Senko no Schwarz—kịch bản cỡ này thì có nằm mơ cũng chả ai dám nghĩ tới!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
