Danshi Kinsei Game Sekai de Ore ga Yarubeki Yuitsu no Koto

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11509

Tập 01 - Chương 11

Chương 11

Mule Esse Eisbert là con gái út của nhà Eisbert.

Cũng như những gia tộc khác ở thế giới này, nhà Eisbert là một gia tộc công tước mẫu hệ nổi danh như một gia tộc pháp sư danh giá.

Cây phả hệ chỉ toàn phụ nữ nối tiếp phụ nữ, đến nỗi người ta phải nghi ngờ rằng liệu gia tộc này có thực hiện việc chọn lọc giới tính bị cấm hay không.

Mule có năm người chị gái. Tất cả đều tốt nghiệp Học viện Ma pháp Houjou danh giá với thành tích đứng đầu, ngay cả sau khi tốt nghiệp, họ vẫn tiếp tục khiến dư luận xôn xao bằng những thành tựu nổi bật trong mọi lĩnh vực từ chính trị, kinh doanh, cho đến ma pháp,..v..v..

Nói cách khác, nhà Eisbert là dòng dõi tinh hoa.

Đương nhiên, Mule sinh ra cũng mang trên mình những kỳ vọng ấy, nhưng mà……cô đã không thể đáp lại được mong ước của cha mẹ mình.

Chứng thiếu hụt ma lực bẩm sinh.

Lượng ma lực của cô gần như bằng không, thậm chí một ma pháp đơn giản cũng không thể sử dụng một cách đàng hoàng.

Cây đũa phép Ma pháp khí mà cô đeo bên hông cũng chỉ là đồ trang trí. Đúng như biệt danh của Mule,『Giả tạo』, cô bị người khác gọi với cái tên『Pháp sư giả tạo』.

Ngay cả khi không có tài năng về ma thuật thì cũng không sao nếu cô có thể bộc lộ tài năng ở một lĩnh vực khác.

Thế nhưng, cô lại không thể hiện được năng lực ở bất kỳ lĩnh vực nào. Dù có nỗ lực đến mấy, thành tích của cô cũng chẳng thể bì được với các cô chị chỉ làm một cách qua loa.

Ngày này qua ngày khác.

Mule miệt mài nỗ lực không ngừng nghỉ, cho đến một ngày nọ, người mẹ ruột mỉm cười nói với cô.

『Con không cần phải làm gì nữa đâu』

Ngay khoảnh khắc ấy, trái tim cô vỡ vụn.

Tất cả những gì còn lại với cô là vị trí ký túc trưởng ký túc xá Vàng《Flavum》có được nhờ vào khoản quyên góp khổng lồ của gia tộc Eisbert, cùng với sự kiêu ngạo mà cô tự khoác lên mình như một cách phản ứng lại những kỳ vọng từ một gia tộc danh giá.

Giờ đây, Mule không còn biết cách nào khác để thể hiện bản thân ngoài tỏ ra kiêu ngạo bằng lời nói và thái độ.

Cô tỏ ra như vậy nên ngay cả những người từng thông cảm với cô cũng dần rời bỏ cô như một lẽ tự nhiên. Chẳng biết từ khi nào, bên cạnh cô chỉ còn lại một người hầu gái duy nhất.

「Hức……ưu……ưaaa……!」

「S-sao Sanjou Hiiro, tự nhiên lại bắt đầu khóc vậy?」

「Chẳng, chẳng biết nữa……?」

Được dẫn đến phòng khách kiêm phòng ký túc xá trưởng trên tầng cao nhất của ký túc xá Vàng, tôi bật khóc nức nở khi nhớ lại đoạn kết trong route của Mule.

Phân đoạn đó……phân đoạn đó đó, không được rồi……Phân đoạn đó, đã không chỉ đơn thuần là yuri nữa mà đã trở thành câu chuyện về sự trưởng thành của Mule rồi……Cái tình tiết cuối cùng ấy, thật không công bằng mà, khóc mất……!

「Tôi……tôi là đồng minh của cô… Kẻ thù của cô… bất kỳ chướng ngại cản đường cô đến hạnh phúc……tôi sẽ dùng chính thân này loại bỏ chúng……!」

Ngồi trên chiếc sofa bọc da, tôi thì thầm với Mule đang ngồi đối diện.

「Chẳng hiểu lắm, nhưng đúng là một lòng trung thành đáng nể đấy! Sức hút ngút ngàn của ta đây thu hút được cả một gã đàn ông như thế này sao! Đúng không, Lily?」

Lily Classical.

Cô hầu gái đã không rời khỏi Mule cho đến tận giây phút cuối cùng, vẫn giữ nguyên tư thế trang nhã và cúi đầu chào.

「Mà này, ký túc trưởng」

Tôi lau nước mắt bằng chiếc khăn tay Lily-san đưa.

「Tại sao cô lại chọn tôi làm ứng viên chỉ định đặc biệt?」

「Ể?」

Đang gật gù hài lòng, cô quay lại nhìn Lily-san với vẻ đầy bối rối. Cô hầu gái trầm lặng đang chờ bên cạnh, vẫn nhắm mắt mà trả lời.

「Dĩ nhiên là vì Sanjou Hiiro-sama đã lọt vào mắt xanh của tiểu thư rồi ạ」

「Đ-đúng vậy! Ta là Mule Esse Eisbert của gia tộc Eisbert đấy! Nói thật, phải gặp một tên đàn ông như ngươi làm ta thấy khó chịu, nhưng ngươi cũng có chút đáng chú ý nên ta mới đặc cách cho phép ngươi ngồi đó đấ──」

「......Tiểu thư」

Giật mình phản ứng lại, Mule khoanh tay「H-hừ!」.

「S-sao đâu chứ, ta đâu có nói gì sai đâu! Mẹ ta cũng nói rằng đàn ông chỉ là rác rưởi! Vốn dĩ, một tiểu thư nhà Eisbert như ta chẳng có lý do gì phải gặp một tên đàn ông như thế này cả! 

Chỉ là, cô ta, cứ nhất quyết đòi──」

「Hể, cô ta, nhỉ……?」

Tôi nhếch mép cười khẩy, vừa gấp chiếc khăn tay lại vừa lẩm bẩm.

「Suy ra từ những gì cô nói có nghĩa là,『Cô ta』mà Ký túc trưởng-sama đây nhắc đến đã yêu cầu ép tôi vào suất chỉ định đặc biệt, à?」

Nhận lại chiếc khăn tay từ tôi, Lily-san đưa tay lên day thái dương.

Mule lúng túng mắt đảo liên hồi, có lẽ đang cố đánh trống lảng, dùng ngón tay gõ lách cách vào chiếc đĩa lót tách trà.

Tôi mỉm cười gượng gạo, rồi gọi về phía sau lưng.

「Đằng nào cô cũng đang nghe đúng không. Đừng khách sáo nữa, vào đây đi」

Cánh cửa mở ra──

「Tsukiori」

Nhân vật chính của chúng ta, Tsukiori Sakura, bước vào.

Xoắn lọn tóc màu hạt dẻ của mình bằng đầu ngón tay, Tsukiori cầm lấy tách cà phê của tôi rồi nâng lên.

「Có vẻ như lưỡi kiếm bên hông cậu không phải thứ duy nhất sắc bén nhỉ」

「Cô không thể thành thật khen ’Cậu sắc sảo thật đấy, Sanjou Hiiro-san’ để chúng ta dễ nói chuyện hơn được à?」

「Thành thật mà nói thì, chắc là không đâu」

Nhẹ lướt vào phòng khách, cô ngồi xuống bên cạnh──rồi khoác lấy tay tôi.

「......Này, cô」

「Nè? Cậu phát hiện ra từ đâu vậy?」

Không phải cô đang làm nũng với một gã gần như vừa mới gặp lần đầu. Cô chỉ giả vờ như vậy để khóa chặt tay tôi lại, ngăn không cho tôi bỏ chạy mà thôi.

「Chỉ cần biết chút sự thế là có thể đoán ra ngay thôi đúng không? Mới lúc nãy, vị tiểu thư nhà Eisbert vừa “diễn thuyết” cả một bài diễn văn về việc ghét đàn ông đây, không lý nào lại đi chọn tôi, một gã đàn ông 0 điểm cả. Nếu vậy thì chỉ có thể là do ai đó giật dây. Tôi cũng đã nghi ngờ gia tộc Sanjou giở trò, nhưng bọn họ chẳng có lợi ích gì khi đưa tôi vào ký túc xá cả」

Tsukiori ghé sát nhìn thẳng vào tôi như đang ngắm một con thú trong lồng. Chỉ một cử động nhỏ ấy, bầu ngực mềm mại của cô áp vào cánh tay tôi.

「Nếu không phải gia tộc Sanjou thì chỉ có thể là một người trong học viện có dính líu đến tôi, hơn nữa còn muốn đưa tôi vào ký túc xá……Ứng viên duy nhất còn lại, chính là cô, Tsukiori Sakura. Hơn nữa ngay trước tiết chủ nhiệm, tôi cũng nghe được có người thấy Tsukiori giúp đỡ ký túc trưởng Mule」

Cái chuyện tôi nói là nghe được có người thấy, dĩ nhiên là bịa ra thôi. Bởi tôi đã cày nát trong nguyên tác lý do Mule chỉ định Tsukiori rồi.

「Người mà ký túc trưởng định chọn ban đầu làm ứng viên chỉ định đặc biệt, Tsukiori Sakura……là cô, đúng chứ? Biết được điều đó, cô đã nảy ra ý định dùng vị trí chỉ định đặc biệt đó để đưa tôi vào ký túc xá Vàng《Fraum》. Có phải cô đã nói đại loại như thế này đúng không?『Thực lực của Sanjou Hiiro ngang bằng với tôi. Nếu cô chịu để Hiiro vào ký túc xá, tôi cam đoan sẽ vào ký túc xá Vàng vô điều kiện」hoặc gì đó tương tự, đúng chứ?」

Có lẽ đối với Tsukiori và những người khác, lập luận tôi đưa ra dựa trên kiến thức nguyên tác quá mức kinh ngạc, tất cả họ đều mở to mắt nhìn tôi.

「Ừm, có vẻ mình đã tìm được thứ gì đó hay ho rồi」

Tsukiori mỉm cười, ôm chặt lấy cánh tay tôi như không để tôi trốn thoát.

Mái tóc nâu hạt dẻ mượt mà của cô phảng phất hương thơm dầu gội. Đôi mắt long lanh, ngước lên nhìn tôi.

「Hiiro-kun」

Bằng sự quyến rũ áp đảo không thể chối từ, cô khẽ thì thầm.

「Cậu sẽ vào ký túc xá Vàng……phải không?」

N-người này, chỉ con gái thôi còn chưa thỏa mãn hay sao mà ngay cả một thằng đàn ông như tôi cũng định quyến rũ cho bằng được hay sao!?

「Đối với một tên đàn ông mà nói, ngươi cũng khá nhạy bén đấy! Đây chính là cái mà người ta hay gọi là sự đa nghi của kẻ hạ đẳng đó sao!? Đúng như lời Tsukiori nói! Như thế này, năm nay ký túc xá Vàng có thể nhắm đến hạng nhất rồi! Phải không, Lily!?」

「V-vâng… thú thực, tôi rất bất ngờ. Cứ như thể ngài đã tận mắt chứng kiến vậy」

Xin lỗi nhé, thực sự là tôi đã được chiêm ngưỡng qua màn hình rồi.

Ngồi vắt chân, Tsukiori mỉm cười đắc ý, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên chuôi kiếm. Nhận ra mình chẳng thể nào trốn thoát, tôi lẩm bẩm.

「Tôi sẽ vào, vào ký túc xá Vàng《Fraum》. Tôi cũng vắt óc suy nghĩ hết cỡ rồi, có lẽ đó là lựa chọn tốt nhất」

Khẽ mỉm cười, Tsukiori buông tay tôi ra──rồi kề môi sát vào tai tôi.

「Cuộc sống học đường từ nay……chúng ta sẽ chung một mái nhà rồi, nhỉ?」

Trước sự bối rối không kịp che giấu của tôi, cô chỉ để lại một nụ cười, rồi rời khỏi phòng.

Quả không hổ là nhân vật chính bách chiến bách thắng. Đúng là hệ ăn thịt, chuyên ép đối phương vào chân tường rồi khiến đối phương không thể chống cự mà sa ngã bằng nụ hôn sau đó.

「Phư phư, tốt lắm tốt lắm, với ma-nết-gi-mừn-sờ-kiu tài tình của ta, mọi việc đã được quyết định thật sờ-pít-đi! Thần tốc, chuyện tốt thì phải làm ngay, của thừa thì sao có phúc được, là vậy đó! Lily! Nhớ tuân thủ giới hạn tốc độ trên hành lang, dẫn tên này về phòng của hắn đi──」

「Không, tôi không cần một căn phòng bình thường đâu」

「Ể? Cái gì cơ? Ý ngươi là sao?」

Có lẽ vì quá bất ngờ, trong thoáng chốc, ký túc trưởng đã để lộ ra phản ứng dễ thương đúng với tuổi của mình. Cô đặt cả hai tay lên bàn nhún nhảy tưng tưng, rồi hắng giọng một cái như thể muốn lấy lại vẻ uy nghiêm của mình.

「S-Sanjou Hiiro, chuyện đó, ngươi có ý gì ?」

「Tôi là đàn ông mà. Tôi không có ý định làm phiền đến yuri──à không, sinh hoạt hằng ngày của ký túc trưởng và mọi người. Vậy nên, tôi sẽ sống trên gác mái. Các thiết bị chung, tôi sẽ chỉ sử dụng vào lúc nửa đêm hoặc sáng sớm, trong trường hợp vô tình bị ai đó nhìn thấy, tôi sẽ ngay lập tức bị một tay bắn tỉa bắn chết」

「Làm gì có chuyện đó! Cái gì mà tự tiện biến ký túc xá người ta thành một Death game vậy hả. Không có chuyện ta lại bỏ ra đống ngân sách chỉ để thuê một tay bắn tỉa về bắn nát óc ngươi đâu」

「Cô là ký túc xá trưởng cơ mà」

「Lily! Tên này đang cố thay đổi cả nội quy ký túc xá chỉ để tự sát này! Đã thế còn vênh mặt đắc ý nữa chứ! Hắn nghĩ ý kiến của mình sẽ được chấp nhận chắc!」

「Tiểu thư, thế giới này có đủ loại người mà」

「Cũng không thể chấp nhận loại người như thế này dưới cái gọi là đủ loại người đấy được!」

Đập bàn rầm rầm, Mule thở hổn hển trừng mắt nhìn tôi.

「Này ngươi! Ta là người của gia tộc Eisbert đấy! Siêu đỉnh luôn đấy nhé! Cho dù có xuất hiện trên trang nhất báo, trên sóng truyền hình quốc gia hay In the Hollywood cũng chẳng có gì lạ cả! Vốn dĩ một tên đàn ông điểm thấp như ngươi không đủ tư cách bắt chuyện với ta đâu──」

「......Tiểu thư」

「N-nhưng mà, Lily, tên này!」

「Tiểu thư」

「Ư~......」

Ký túc trưởng nghiến răng, toàn thân run lên vì tức, ngoảnh mặt đi chỗ khác. Lily-san, người đang theo dõi cảnh tượng đó, cúi đầu thật sâu với vẻ mặt đầy áy náy.

「Sanjou-sama, thay mặt chủ nhân, tôi thành thật xin lỗi về sự vô lễ này. Chỉ là, cô bé này, thường hay bị hiểu lầm──」

「Không không, xin cứ yên tâm」

Tôi vuốt tóc mái lên, ngắt lời cô.

「Trông tôi thế này thôi, nhưng với tư cách là một quý ông yêu mến Yuri, tôi rất tự tin vào mắt quan sát và trí tuệ sáng suốt của mình. Có thể cô sẽ ngạc nhiên, nhưng trong bài kiểm tra tự đánh giá gần đây, chỉ số IQ Yuri của tôi đạt 180 đấy」

「Chà, IQ 180……Thật đáng kinh ngạc……」

Trước mặt Lily-san, người đang đưa hai tay lên che miệng, tôi gõ nhẹ lên mí mắt của mình.

「Thị lực của tôi là 2.0 mà」

「Mắt quan sát với thị lực tốt thì có liên quan gì đến nhau chứ, đồ ngốcccc!」

「Nhìn thế này cũng đủ thấy rõ những gì ký túc trưởng nói không phải thật lòng」

Bên cạnh ký túc trưởng đang la hét ầm ĩ, Lily-san khẽ mỉm cười.

「Ngươi bị sao vậy!? Một tên đàn ông mà lại định thân thiết với Lily bằng mớ lý luận vô lý đó sao! Dù cái thế giới đa dạng kia có chấp nhận thì trời và ta cũng không cho phép chuyện đó xảy ra!」

「Ahaha, làm gì có chuyện đó (Chết thật, ghen tuông ra mặt luôn còn gì nữa! Cái mùi yuri đậm đặc này, không thể cưỡng lại được! Động cơ Yuri lâu lắm rồi mới nóng thế này! Chỉ còn cách đạp ga hết cỡ thôi! Động cơ yuri khởi động! Brừừừn brừm brừm brừừừn!)」

「Sanjou-sama, chúng tôi rất cảm kích sự quan tâm của ngài, nhưng ngài không cần phải sống trên gác mái đâu ạ……」

Tôi mỉm cười đáp lại Lily-san, người đang trông có vẻ lo lắng.

「Gia ngôn nhà tôi có câu『Kẻ nào cản trở tình duyên của các thiếu nữ, thay vì ngựa, chính ta sẽ đá chết hắn』. Gác mái is da best. Tôi nghe nói phòng ký túc xá này là phòng đôi, và đó là một môi trường lý tưởng để yuri nảy nở──à không, là môi trường mà các cô gái có thể an tâm khi ở cùng nhau, nên một thằng con trai như tôi chen vào là không được. Tôi sẽ tự dọn dẹp nên là xin được phép sống một mình ở đó」

「Nhưng mà……」

「Lily, mặc kệ hắn đi! Hắn đã nói là ổn rồi mà! Cứ để hắn làm theo ý mình!」

「......Vâng, đúng vậy nhỉ, nói thêm nữa thì sẽ gây phiền phức ngược lại cho ngài ấy mất nhỉ」

Huýt! Một pha hỗ trợ tuyệt vời đấy, ký túc trưởng! Ngầu quá đi!

「Vậy thì, tôi xin phép đi trước. Tôi còn phải tìm một điểm quan sát cố định trong ký túc xá này nữa」

Để tránh dính líu vô ích, tôi định chuồn khỏi phòng thật nhanh thì──

「À, phải rồi, Sanjou Hiiro」

Ký túc trưởng gọi lại.

「Hôn thê của ngươi đang đợi bên ngoài ký túc xá đấy. Nếu là gác mái, thì hai người sống chung cũng chẳng sao đâu. Mau đi đón cô ta đi」

「À, vậy sao, đi đón hôn thê của tôi à. Cảm ơn đã báo cho tôi biết」

Tôi mở cửa ra──

「HÔN THÊ CỦA TÔIIIII!?」

Tôi hét lớn làm ký túc trưởng giật mình ngã ngửa ra sau.

「C-c-c-c-c-chuyện gì vậy chứ!?」

「Chuyện gì là chuyện gì, chẳng phải ngươi có hôn thê sao? Cô ta hình như đã đợi khá lâu rồi nên ngươi mau đi đón đi thì hơn──A-này!」

Tôi đẩy tung cửa phòng ký túc trưởng ra, cuống cuồng lao đi trên hành lang.

Hôn thê của Hiiro──theo như thiết lập thì đúng là có tồn tại, nhưng không lý nào lại đột nhiên xuất hiện ở Học viện Ma thuật Houjou mà không báo trước được.

Đáng ra người ấy không thể xuất hiện được, nhưng mà……đến lúc này thì có xảy ra chuyện quái gì nữa cũng chẳng lấy làm lạ.

Tình hình hiện tại vốn đã đủ rắc rối rồi. Nếu vị hôn thê không rõ danh tính kia (Với một kẻ mê gái như Hiiro thì chắc hẳn đó là cô gái rồi) tham chiến nữa thì quả thật hết cách.

Đi thang bộ còn nhanh hơn đợi thang máy, tôi lao xuống cầu thang, nhảy cóc mấy bậc một lúc.

Sốt ruột, tôi bóp cò, bật nhẹ ra khỏi cửa sổ tầng ba──rồi đáp xuống đất.

Trước mặt tôi là một cô gái.

Cô ấy mỉm cười đầy tự tin, còn tôi mở to mắt vì kinh ngạc.

「Cô……sao lại……」

Vị hôn thê ngoài sức tưởng tượng ấy khẽ thì thầm.

「Đã lâu không gặp, chủ nh──」

Cô hầu gái tóc trắng từng làm việc tại biệt thự của nhà Sanjou……Snow, bị tôi nện cho một phát vào đầu.

「Bất ngờ thật đấy nhỉ, vừa mới gặp đã bạo lực gia đình sao? Nếu là một người hầu bình thường chắc chỉ biết khóc thút thít rồi thôi, nhưng với người ở đẳng cấp như tôi, đây chính là cơ hội khởi kiện dân sự về hành vi quấy rối để đòi bồi thường」

「Đùa thì cũng vừa vừa phải phải thôi chứ……haà…….? Làm ta vừa phải nhảy từ tầng ba xuống đấy, mồ hôi mồ kê nhễ nhại đây này biết không……? Cái gì chứ, ai cho cô dám tự tiện nhận là hôn thê của người khác mà chưa được sự đồng ý trước hả!? Tôi đã hoảng thật luôn đấy, biết không hả!?」

「Bản mặt lẫn cái đầu của chủ nhân vẫn ngu ngốc như mọi khi. Tôi thực sự ngưỡng mộ sự nỗ lực không ngừng nghỉ của ngài để duy trì sự ngu ngốc đấy. Tuyệt vời ghê luôn đó~」

「Cô còn không biết điều thì sắp được thấy chỉ số bạo lực của tôi cao đến cỡ nào đấy nhé……?」

「Được rồi được rồi, xin ngài thương mạch máu não của mình một chút đi. Tuy ở chỗ này có bất tiện, xin hãy mang cho tôi một tách trà hay gì đó đi. Mà nếu không phải loại lá trà đắt hơn 1 vạn thì tôi không uống nổi đâu, nên xin hãy cẩn thận」

「Trước đấy thì cô nên cẩn thận cách ăn nói của mình đi」

Học viện Ma thuật Houjou không cấm người hầu vào trong khuôn viên trường. Vậy nên việc chủ nhân đi cùng người hầu cũng không phải là hiếm.

Nhưng một trường hợp cực kỳ hiếm hoi……một cặp nam nữ đang cãi nhau dường như đã kích thích sự tò mò của các tiểu thư. Các nữ sinh trong ký túc xá tò mò thò đầu ra ngoài cửa sổ theo dõi chúng tôi và xì xào bàn tán.

「『Chao ôi~, một cô hầu gái siêu cấp xinh đẹp đang bị chủ nhân bắt nạt kìa!~』」「『Nhất định gã đàn ông kia đơn phương tán tỉnh cô ấy rồi!~』」「『Một câu chuyện tình yêu sắp bắt đầu ngay trước mắt mình sao!~』」

「Tự nhiên bắt đầu lồng tiếng vớ vẩn gì vậy hả? Cô gái nhà quê này tự cho mình là ngôi sao, rồi tưởng cả thế giới này là studio hay gì?」

Vô tình thu hút sự chú ý ngoài ý muốn, nên theo đề nghị của Snow, chúng tôi quyết định di chuyển.

 

Tại một quán cà phê trong khuôn viên Học viện Phép thuật Houjou. Một quán cà phê sang trọng nơi bạn có thể gọi đồ ăn nhẹ và thức uống ngay cả khi điểm là 0, tôi ngồi đối diện cô hầu gái bên kia tấm thực đơn.

「………」

「Này, đừng có nghiêm túc suy nghĩ xem gọi món gì nữa, làm ơn chuyển lẹ sang phần giải thích『Tại sao cô lại tự nhận là hôn thê của tôi』giùm tôi được không」

「Tất nhiên là không được rồi, nhưng mà, bữa này Hiiro-sama mời đúng không?」

「Mời thì mời, nên cô trả lời giùm được không?」

「Xin lỗi, cho tôi toàn bộ từ trên xuống dưới cái menu này. Với lại, tôi muốn gọi thêm mấy món như sushi giao tận nơi, nên ngài có thể gọi điện đặt giùm tôi ngay và luôn được kh──」

「Đừng có mà được nước lấn tới, vừa vừa phải phải thôi cô hầu gái…!」

「K-khuôn mặt xinh đẹp của tôiiii……!」

Tôi thực hiện cú "móng vuốt sắt" lên cô hầu gái xinh đẹp tự xưng này.

Và sau khi lẩm bẩm đánh giá ly parfait dâu tây và tách trà đen vừa được mang lên, cuối cùng cô hầu gái cũng bắt đầu nói.

「Nếu cứ tiếp tục thế này, em gái-sama của ngài sẽ phải lòng ngài mất, chủ nhân」

「......Hả?」

Những lời bất ngờ ấy khiến tôi suýt đánh rơi tách cà phê.

「Ý cô là sao?」

「Sao với trăng gì nữa, nói sao ý vậy đó. Dạo gần đây, cô em gái-sama của ngài hễ mở miệng ra là lại『Onii-sama thế này, Onii-sama thế nọ~』, đến mức tôi còn nghĩ liệu có phải cô ấy có khối u ác tính trong não hay không, nên đã cho cô ấy chụp MRI sơ qua. Đáng ngạc nhiên là kết quả hoàn toàn bình thường」

「Cô, mới hôm trước vẫn còn cảm thấy biết ơn tôi mà……? Cái kiểu ăn nói đó là sao vậy……? Do cách dạy dỗ sao……?」

「Từ đây trở đi, là trực giác của một mỹ nữ」

Snow chống tay lên cằm, dùng đầu muỗng khuấy ly parfait.

「Tôi nghĩ rằng, sớm muộn gì tình cảm ấy rồi cũng sẽ chuyển thành tình yêu」

Từ từ.

Tôi lấy một tay che mặt, tuyệt vọng ngước lên bầu trời.

「Âu mai gót! Shit!」

「Phát âm tiếng Anh bẩn chuẩn trình bản xứ luôn mà」

Day trán, tôi thở dài trước tách cà phê đang bốc khói.

「Mà, con bé ấy từ trước đến giờ đã từng trải qua yêu đương tử tế bao giờ đâu. Bị cuốn vào rắc rối của nhà Sanjou, có lẽ cũng chẳng có ai thật sự thực sự đứng về phía cổ. Dù đối phương là một gã đàn ông 0 điểm, thì việc phải lòng một kẻ chẳng biết từ đâu chui ra như tôi cũng không phải là không thể」

Dập mạnh chiếc ghế đang ngả ra sau xuống đất, tôi nhìn thẳng vào Snow.

「Ra là vậy, nhờ chỉ số Yuri IQ cao bẩm sinh của mình, tôi đã hiểu ra rồi. Cô, một cô gái si tình đang che giấu tình cảm của mình với Rei, đang đề nghị tôi hợp tác đúng không? Kiểu như『Ngài có thể tìm cách giúp tôi hẹn hò được với Rei-sama được không ?』......Câu trả lời là YES. Cả vai cha xứ trong lễ cưới cứ giao cho tôi. Nhìn thế này thôi chứ Kuji-kiri hay Amen tôi đều thạo lắm đấy. Hãy kéo cả Tsukiori và các nữ chính khác vào nữa, tất cả chúng ta cùng Happy nào?」

「Ngài nhầm rồi. Tôi chưa từng yêu một người phụ nữ nào trong suốt cuộc đời mình」

Cô hầu gái lắc đầu ngán ngẩm.

「Ngài nghe cho kỹ đây này, Rei-sama ít nhiều cũng đang có thiện cảm với chủ nhân. Trước khi thiện cảm này trở thành tình cảm lãng mạn, chúng ta cần phải khiến cô ấy từ bỏ. Chính vì vậy, tôi mới nói rằng tôi sẽ tự nguyện đứng ra đóng vai hôn thê của chủ nhân đấy」

「Thế là cô lập tức bắt đầu cái trò chơi đồ hàng đó mà không thèm hỏi ý kiến của tôi à?」

「Yayy~」

「Dấu V cái quái gì hả, tôi lấy mấy ngón tay vênh váo đó của cô để chơi dây bây giờ!」

Áp dấu V lên má, Snow chĩa đầu chiếc thìa về phía tôi.

「Tôi thực sự biết ơn ngài. Vậy nên tôi đang cố gắng để trả lại ơn nghĩa đó đấy. Đối với Hiiro-sama, nếu thiện cảm mà Rei-sama và những người khác dành cho ngài lỡ chuyển thành tình cảm yêu đương thì sẽ rất phiền phức, đúng chứ?」

「Khá lắm hầu gái, hiểu rõ mong muốn của tôi một cách xuất sắc」

Tôi nhìn xuống mặt chất lỏng màu đen bên dưới.

「Về phía tôi thì, tôi cũng muốn Snow được hạnh phúc bên một cô gái nào đó……Dù nói là hôn ước giả đi nữa thì liệu nó có cản trở chuyện đó không?」

「Như vậy là áp đặt đấy ạ. Chính chủ nhân cũng chưa bao giờ cố ghép đôi ai với ai một cách vô lý đúng không. Ngài luôn xác nhận tình cảm của hai phía rồi mới âm thầm hỗ trợ. Nhờ vậy mà tỷ lệ thành đôi của các hầu gái ở biệt thự phụ đã vượt qua chín mươi phần trăm rồi đấy」

「Cô nhận ra rồi à? Chính tôi cũng nghĩ là mình đã làm rất tốt. Cảm ơn cô」

「Vậy, ngài tính sao?」

Khuấy ly parfait rỗng không tạo nên một âm thanh trong veo, Snow, người đang gục mặt xuống bàn, liếc nhìn tôi.

「Hôn ước giả……làm chứ……?」

Mái tóc trắng trong suốt, làn da mịn màng trắng muốt. Bộ ngực đầy đặn phập phồng theo từng nhịp thở toát lên vẻ nữ tính, đôi mắt xinh đẹp chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng một mình tôi.

「Với tôi thì chuyện này cũng tiện cho tôi thôi, và nếu chỉ là giả vờ thì cũng chẳng có vấn đề gì cả, nhưng……nếu là Lapis thì còn được, chứ Rei thì liệu có tin không?」

「Chúng ta cháo lưỡi ngay trước mặt cô ấy là được chứ gì?」

「Đừng có tung chiêu cuối ngay từ nước đầu tiên」

「Trước mắt thì」

Snow chuyển sang ngồi cạnh tôi, ôm lấy cánh tay tôi, áp cơ thể mềm mại của mình vào.

「Chúng ta thử nhé, trò chơi đóng giả hôn thê này」

「Ừm……nhưng mà, chuyện này, có thực sự ổn không?......Đúng là không thể ép buộc yuri được……nhưng mà……?」

Chỉ vì đây là một thế giới game yuri cấm đàn ông, không có nghĩa là tất cả mọi người đều thích con gái.

Hơn nữa, Snow chỉ là một nhân vật nền, không phải là nữ chính có thể chinh phục. Chính bản thân cô ấy cũng nói『Chưa từng yêu một người phụ nữ nào trong suốt cuộc đời của mình』, vậy thì việc tôi cố tình ép buộc ghép đôi cô ấy với một cô gái khác cũng chỉ là sự ích kỷ của tôi mà thôi.

Nếu đúng vậy thì giả vờ làm hôn thê chắc là cũng được nhỉ……? Nhưng mà, cứ có cảm giác như mình đang bị con bé mồm mép lanh lợi này dắt mũi ấy nhỉ……?

「Vậy thì, hôn ước thành lập. Đối với một Hiiro-sama không có chút kỹ năng sống nào, thì kỹ năng tuyệt vời có thể xử lý mọi việc nhà của cô hầu gái dễ thương này chắc chắn sẽ hữu ích lắm đấy. Kể từ hôm nay, tôi sẽ sống cùng với Hiiro-sama. Hãy khóc vì sung sướng đi」

「Khoan đã, đột nhiên sống chung thì có nhiều vấn đề lắ──」

「Ngài sẽ sống ở cái ký túc xá đó đúng không? Chúng ta là hôn thê của nhau, hơn nữa người hầu có thể tự do ra vào học viện, nên không có vấn đề gì cả, phải không?」

「Ể? À~,mà, ừm,……đúng vậy nhỉ……?」

Snow kéo tôi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

「Vậy thì, Darling kiêm ví tiền, xin hãy nhanh chóng thanh toán hóa đơn này đi」

「Ừm, đúng vậy nhỉ……?」

Bị thúc giục, tôi rút thẻ tín dụng ra khỏi ví. Như phản xạ định thanh toán cho xong thì──nhân viên quay lại với vẻ mặt khó xử.

「Thành thật xin lỗi quý khách, thẻ tín dụng này không thể sử dụng được ạ. Có phải nó đã bị khóa do vượt quá hạn mức không ạ?」

「Không thể nào, tôi giàu mà, không có chuyện có hạn mức đâu. Bởi, cái này, là thẻ đe──á」

Chợt nhận ra lý do thẻ tín dụng không dùng được, tôi bất giác thốt lên thành tiếng.

Mấy con mụ già nhà Sanjou dám khóa thẻ của mình sao!? Mà, mình đã làm đến mức đó nên vậy cũng là đương nhiên thôi!

「……Snow, cô có bao nhiêu tiền?」

「Hả? Ngài đang coi thường hầu gái à?」

Snow mở chiếc ví tiền lẻ hình con mèo ra và kiểm tra bên trong.

「Một trăm ba mươi hai yên」

「Tôi liếm hết cả người cô luôn bây giờ!?」

Tôi kiểm tra lại ví của mình một lần nữa rồi mỉm cười.

「……Tôi là kiểu người không có thói quen mang theo tiền mặt trong người」

「Hà, vậy sao……Tại sao, tự nhiên ngài lại nói chuyện đó vậy?」

Có lẽ đã ngộ ra vấn đề, Snow im bặt, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

「Lẽ nào, chủ nhân, thẻ của ngài bị kh──」

「Kích hoạt bài phép tức thời! Ta, từ bộ bài trên tay, đưa quan hệ hôn thê vào quầy thanh toán!」

「Hả!?」

「Chiếc thẻ tín dụng bị khóa đã đánh thức bản năng của một thằng rác rưởi! Triệu hồi đồng bộ hôn ước! Việc thanh toán nhờ cả vào cô đấy, My Honey!」

Bóp cò, tôi bỏ trốn nhanh như thỏ đế, nhưng lại bị cú húc của Snow, người đã phản ứng cực nhanh, làm cho ngã sấp mặt.

「Nếu chết thì cùng chết, phải không nào My Darling……!」

「Cô quên mất thân phận của mình trước khi là hôn thê à, hầu gái kia……! Hãy dùng cái kỹ năng việc nhà tuyệt vời của cô ở lại rửa bát để cứu chủ nhân khỏi tình thế hiểm nghèo này đi!」

Chúng tôi cứ thế giằng co nhau một cách khó coi trước mặt người nhân viên đang lúng túng không biết phải làm sao.

Kết cục, Rei, người được tôi gọi điện đến, tuy miệng phàn nàn nhưng trông con bé có vẻ vui mà trả toàn bộ hóa đơn cho tôi.

「Cùng là người của gia tộc Sanjou, nếu bị lan truyền những tin đồn không hay thì chính tôi cũng là người gặp rắc rối. Nếu chỉ là tiền tiêu vặt thì tôi có thể xoay sở được, nhưng để làm vậy thì tôi cần phải định kỳ kiểm tra trực tiếp tình hình tài chính của Onii-sama. Đây là nghĩa vụ của một người em gái, nên tôi đành miễn cưỡng phải làm vậy thôi. Đành phải làm vậy thôi. Tại người anh trai phiền phức này nên tôi đành phải làm vậy thôi」

Chết dở. Cứ thế này thì sẽ đi vào route bị Rei nuôi mất.

Tôi và Snow nhìn nhau, một lần nữa xác nhận sự cần thiết của việc hôn ước giả──và từ ngày hôm đó, cuộc sống của tôi với hôn thê giả Snow đã bắt đầu.

Tóm lại, cuộc sống của tôi lại thay đổi hoàn toàn một lần nữa, thế nhưng những thay đổi đi kèm với cuộc sống mới không chỉ dừng lại ở đó.

Trong tiết sinh hoạt ngày hôm sau, một làn gió mới của sự thay đổi lại thổi đến.

「V-vậy thì, các em! T-tuy có hơi đột ngột, nhưng Học viện Ma thuật Houjou của chúng ta, sẽ tổ chức trại định hướng sau hai tuần nữa !」

Cô Marina, rụt rè tuyên bố.

「C-có lẽ, có những em đã biết rồi, nhưng trại định hướng của học viện này là một sự kiện có quy mô rấttttt lớn! Ch-chắc chắn, nó sẽ giúp cho tất cả các em ở lớp A này trở nên thân thiết hơn──khụ! khụ!」

Vừa nghe cô giáo nói, tôi liếc nhìn Lapis. Cô nghiêng người về phía trước, đôi mắt lấp lánh.

──Sắp khai giảng rồi, và ngay sau khi nhập học là có "cái đó", đúng không?

Mà, cô ấy đã mong chờ đến thế kia mà.

Vì tôi kéo cô vào rắc rối của nhà Sanjou, nên ngày hôm đó Lapis đã không mua được bộ váy……Lapis vừa quay người lại, mắt chúng tôi chạm nhau.

Cô ấy mấp máy môi, ra hiệu.

『S-A-U G-I-Ờ H-Ọ-C Ở L-Ạ-I』

Để chuộc lỗi, tôi gật đầu, thấy vậy cô ấy mỉm cười rạng rỡ.

Cũng sắp đến lúc rồi, mình cũng phải bắt đầu chuẩn bị cho trại định hướng thôi. Nếu không cẩn thận, có khi chết thật.

Nghĩ về trại định hướng sắp tới, thử thách lớn đầu tiên đối với nhân vật chính……tôi một mình hạ quyết tâm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Gốc là 百戦錬磨: Bách chiến luyện ma, nghĩa là dày dạn kinh nghiệm qua trăm trận chiến Management skill: Kỹ năng quản lý. Đoạn này con bé cố ý dùng tiếng anh cho sang chảnh ấy, kiểu mấy đưa nói chuyện hay chêm mấy từ tiếng anh Speedy: nhanh chóng 疾風迅雷: Tật phong tấn lôi: nhanh như gió bão, sấm chớp Câu này đang nói ngược lại thành ngữ 残り物には福がある: Có may mắn trong những thứ còn sót lại. Ám chỉ rằng những thứ người khác bỏ lại hoặc những phần cuối cùng của một điều gì đó thường ẩn chứa giá trị hoặc may mắn lớn nhất デスゲーム (desu gēmu): trò chơi tử thần Nhắc lại là con bé này nói chuyện chuyên chêm tiếng anh vào Thang đo của Nhật bản trong đó thị lực bình thường cỡ 0.7 gốc là ナイスフォロー (naisu forō): nice follow 10k yên Iron claw, một đòn trong đấu vật chuyên nghiệp dùng lòng bàn tay bóp mặt đối phương Kuji-kiri (九字切り), có nghĩa là "chín nhát chém tượng trưng," là một nghi thức cổ xưa của Nhật Bản liên quan đến việc sử dụng chuỗi 9 cử chỉ tay (kết ấn) kết hợp với các từ ngữ thần chú để đạt được sự tập trung tinh thần, sức mạnh, chữa lành, hoặc thậm chí các khả năng siêu nhiên. 9 ấn (Kuji-in) bao gồm: Rin, To, Sha, Kai, Jin, Retsu, Zai, Zen. Nghe quen đúng không? Nó chính là mấy từ trong mấy bộ có chủ đề âm dương sư ấy. Ví dụ như bộ sousei no onmyouji ピース/peace : cái handsign giơ tay chữ V khi chụp ảnh ấy Đại loại là câu trên「Hả? Ngài đang coi thường hầu gái à?」thì từ coi thường là 舐める(Nameru) và từ liếm khắp người 舐め回す(Namemawasu) về cơ bản là đồng âm Yugioh Ref タックル: Tackle: cú húc trong môn bóng bầu dục