Chương 13
Từ Học viện Ma pháp Houjou đi một chuyến xe buýt là đến thẳng công viên nơi tôi hẹn gặp Sư phụ. Quãng đường mất khoảng 15 đến 20 phút. Nhưng bốn giờ sáng thì dĩ nhiên là chẳng có chuyến xe buýt nào chạy cả. Tiện thể làm nóng người luôn, tôi quyết định chạy bộ đến điểm hẹn.
「Hộc, hộc, hà, hà……!」
Vừa điều hòa nhịp thở, tôi vừa tập trung cảm nhận dòng chảy ma lực. Nếu tập trung ma lực vào phần chân, tốc độ sẽ tăng lên, nhưng nếu bị trúng đòn vào phần thân trên không được bảo vệ thì có thể gây ra vết thương chí mạng.
Thường tại chiến trường, đối với một kẻ đang bị nhà Sanjou nhắm đến đây là nhận thức cần thiết. Cứ như vậy, ngay cả khi chỉ đang chạy bộ, tôi cũng phải tư duy như thể đang thực chiến.
Tưởng tượng ma lực mỏng đi, trải rộng ra.
Truyền một lượng ma lực tối thiểu cần thiết xuống chân, và dồn phần ma lực còn lại lên thân trên.
Từ từ, tôi dẫn ma lực vào đôi mắt. Gió thổi qua làm những hàng cây xao động, tôi bắt kịp hình ảnh một chiếc lá vừa lướt qua trước mắt. Phóng đại, phóng đại, phóng đại, tôi có thể nhìn rõ mồn một cả những đường gân trên chiếc lá đó.
「.........Ư」
Choáng váng.
Là do ảnh hưởng của việc dồn ma lực vào một chỗ quá đột ngột sao? Triệu chứng giống như chóng mặt khi cạn kiệt ma lực vậy.
Nhắm mắt lại, tôi phân bổ ma lực ra toàn thân rồi thở ra.
Quả nhiên, không thể đổ toàn bộ ma lực vào một bộ phận được. Lượng ma lực có thể lưu chuyển trong một lần là có giới hạn, nếu vượt quá giới hạn cho phép sẽ xảy ra phản ứng bài trừ.
Vốn dĩ, đâu phải lúc nào tình huống thuận lợi đến mức có thể chiến đấu trong trạng thái toàn lực được.
Phải tùy theo đối thủ mà đối mặt với lượng ma lực cần thiết tối thiểu. Phải xác định trước các chỉ số, tính toán xem sẽ chuyển bao nhiêu phần trăm ma lực vào đâu.
Cảm nhận ma lực đang chảy trong cơ thể và bao bọc bên ngoài cơ thể. Nắm bắt lượng ma lực của bản thân bằng con số cụ thể, và kiểm soát chính xác để điều tiết chúng là điều bắt buộc.
Vừa đủ đổ mồ hôi.
Khi tôi đến công viên, Sư phụ, người đã đến từ trước, quay ngoắt mặt đi.
「Tsuun!」
「......Khoan, cái gì vậy?」
Sư phụ quay mặt đi hướng kia và kêu lên.
「Tsuun! Tsun tsun tsuun!」
Vừa liếc mắt xem phản ứng của tôi, vị Sư phụ 420 tuổi lặp lại tiếng「Tsuun!」. Nhìn Astemir mới sáng ngày ra đã tràn trề năng lượng thế này, tôi vừa lau mồ hôi vừa bổ sung nước.
Thấy đệ tử chẳng mảy may quan tâm đến đòn tấn công ‘Tsun-tsun’ của mình, Sư phụ cau mày rên rỉ「Mumumu」.
「Con không hiểu sao?」
Khoanh tay, Sư phụ phồng má lên.
「Ta đang giận đấy nhé!?」
「À, vâng. Thế à」
「Hỏi lý do đi! Lý do ấy! Mau hỏi lý do đi! Sư phụ sẽ không cho con về cho đến khi con hỏi lý do đâu đấy nhé!」
「Tại sao người lại giận vậy ạ?(giọng đều đều)」
「Nghe nói con đã đính hôn với cô gái tên Snow hay gì đấy phải không?」
Mới đó mà thông tin từ chỗ Lapis đã rò rỉ ra rồi sao.
Nốc một hơi Cola không ga vào cổ họng, tôi vặn khớp cổ rồi đáp lại.
「Đúng là Sư phụ có khác, nắm bắt thông tin nhanh thật đấy. Không biết người nghe được từ cái cô Lapis nào, nhưng đúng như lời đồn, con đã đính hôn rồi. Bất ngờ thay, đối phương lại là cô hầu gái từng làm việc tại biệt thự riêng của nhà Sanjou. Con đã theo đuổi cô ấy từ lâu rồi, nhưng mãi gần đây mới nhận được sự đồng ý」
「Ta là Sư phụ của con cơ mà, sao ta chưa nghe gì cả!」
「Con chưa nói mà người đã nghe được thì người là siêu năng lực gia rồi đấy」
Sư phụ phồng má, lôi chiếc Nintend○ Sw○tch từ trong ngực áo ra.
「Mãi ta mới mua được cái Sw○tch này! Tá mua để chơi Sm○sh Br○s với đệ tử đáng yêu của ta! Thế mà ta lại bị NTR! Độ đệ cưng của ta bị người ta cướp mất rồiiii!」
「Tại sao tay cầm bên phải lại cắm vào bên trái, tay cầm bên trái lại cắm sang bên phải? Cô làm cái trò gì như kiểu giật phăng vô lăng ra nhét vào bảng điều khiển rồi mới lái xe thế kia?」
Sư phụ òa khóc nức nở.
「Thật đáng thương. Lapis cứ như người mất hồn, thẫn thờ cả ngày trời đấy biết không! Dù ta có chọc ngón tay vào hai lỗ mũi con bé đẩy lên, nó cũng hoàn toàn không phản ứng gì cả! Đồ máu lạnh! Đồ tồi tệ nhất! Chuyện tàn nhẫn như vậy mà con cũng làm được sao, rốt cuộc đầu óc con bị gì vậy hả!」
「Cái người dùng trò móc mũi để kiểm tra phản ứng của một công chúa như cô mới là máu lạnh ấy. Mang tiếng là hộ vệ của Lapis, tôi thực sự muốn hỏi cái đầu óc của cô khi dám làm đến mức đó đấy」
Có vẻ như trong lúc lời qua tiếng lại thì Sư phụ cũng đã bình tĩnh lại, cô ấy cất cái Sw○tch vào trong ngực áo.
「Ta là một người trưởng thành mẫu mực nên ta sẽ không phản đối chuyện đính hôn. Ngược lại, với một người đàn ông như con, có hôn thê sớm cũng là một cách tự vệ hiệu quả. Nó cũng giúp kiềm chế nhà Sanjou nữa đúng không nào」
「Không, thực ra con cũng không định công khai chuyện này với đám người nhà Sanjou đâu, nhưng……nếu bọn họ nghi ngờ một cách bất thường rồi động tay với Snow thì phiền phức lắm」
Vị sư phụ Elf với vẻ mặt "bề trên" gật đầu đầy nghiêm trọng.
「Nếu vậy thì việc đó cứ tuỳ Hiiro quyết định. Tuy nhiên, có một điều ta muốn con phải tuân thủ」
「Là gì?」
「Sư phụ >>>>>>>>>>>>>>>>> Hôn thê >> Những thứ khác. Trong bất kỳ trường hợp nào, tuyệt đối không được phá vỡ sơ đồ này」
「Cô đang nói vớ vẩn gì với vẻ nghiêm túc thế hả, con người này」
Vừa dứt lời, Sư phụ liền hét toáng lên đầy cường điệu.
「Tại vì! Ta là người tìm ra Hiiro trước mà! Nghĩ thế nào đi nữa thì Sư phụ cũng phải được ưu tiên chứ, ưu tiên! Nếu ta rủ chơi Sm○sh Br○s thì Hiiro có nghĩa vụ phải vứt hôn thê sang một bên để đến gặp ta! Quyết định vậy nhéee! Rồi, chốt đơn! Đây là quyền hạn của Sư phụ, không chấp nhận phản đối──」
「Không, con gặp Snow trước khi gặp Sư phụ mà」
「……………………」
Tôi đi vòng quanh vị Sư phụ đã im bặt, đá liên tục vào chân cô ta.
「Nói gì đi chứ, hả, sao im re rồi hả. Dùng cái bộ não đã được ủ vô ích suốt 420 năm để phản biện đi xem nào」
Tôi lùi lại giữ khoảng cách, đưa hai tay lên miệng làm loa, gồng mình hét lớn.
「Lêu lêu~! Vị trí của cô còn dưới cả hôn thê nữa~!」
「Đứng lạiiiii~! Hiirooooo~!」
Trái ngược với câu thoại dài thườn thượt đó, Sư phụ mở to hai mắt chạy tới với tốc độ "nghiêm túc", bị vị Sư phụ đang khóc lóc thảm thiết tóm lấy rồi khóa khớp, tôi khuất phục trước bạo lực và ngay lập tức xin lỗi trong nước mắt.
Sau khi bắt tôi xin lỗi chán chê, Sư phụ – người đã dùng bạo lực để thắng cuộc cãi vã– nở một nụ cười rạng rỡ và nói:
「Khởi động xong rồi, hôm nay chúng ta cũng luyện tập thật hăng say nhé!」
「......Rõ~」
Astemir ném cho tôi ma pháp khí có hình dạng một cây gậy.
Ngay khi bắt lấy nó, nặng trịch, cả hai tay tôi khụy xuống.
Nó nặng gấp mấy lần thanh Kuki Masamune tôi thường đeo bên hông……Đã thế, cái cò kích hoạt lại cứng ngắc như thể bị cố định lại.
Nói là cứng thì chưa đủ, tôi không nghĩ nó được thiết kế để có thể bóp được. Nếu không có cò kích hoạt, chắc tôi còn chẳng nhận ra đây là một ma pháp khí.
Đen kịt, thô kệch, nặng nề……Nó trông cứ như một khối sắt đơn thuần.
「Cái gì đây?」
「Hắc Giới《Canon》」
Sư phụ khoanh tay lại, giơ một ngón tay lên và nói nhỏ.
「Nó là một ma pháp khí không có khe cắm. Tương truyền rằng trong quá khứ, những Elf cổ đại từng cai trị Thánh Điện Quang Đô《Alfheim》, rất ưa chuộng di vật cổ xưa này
「Khoan đã, không có khe cắm……thì kích hoạt ma thuật kiểu gì?」
「Có ma pháp có thể phát động mà không cần khe cắm đúng không?」
Tôi từ từ mở to mắt ra.
「Ma pháp vô thuộc tính sao……」
Sư phụ gật đầu.
「Không, nhưng mà, vô lý đúng không. Nếu không có bộ điều khiển hệ thống tạo sinh, ma lực sẽ không duy trì được bất kỳ hình dạng nào cả và sẽ tan biến」
「Quả thực khả năng quan sát của con rất sắc bén, nhưng vẫn có một cách duy nhất để sử dụng nó」
Quan sát thật kỹ Hắc Giới, cuối cùng tôi cũng nhận ra.
Chẳng lẽ, thứ này là『Nanashi』sao?
Một vật phẩm rơi ra từ con Boss của『Hầm ngục Cây Thế Giới』được mô tả『Ma pháp khí không thể sử dụng. Là đồ cổ, ngoài việc bán lấy tiền thì vô giá trị』, một item đổi tiền.
Trong Esco, đó chính là cái thứ được gọi là『Nanashi』.
Nhưng mà, nếu tôi nhớ không nhầm thì có điều kiện để biến Nanashi thành một vũ khí mạnh……Tôi chợt nhận ra.
「Ma Nhãn à」
Sư phụ mỉm cười vui vẻ.
「Chính xác. Trực giác nhạy bén của con khiến ta phải thán phục đấy. Hiiro, điều ta đánh giá cao ở con không phải là năng lực bẩm sinh. Cũng không phải khả năng nỗ lực. Mà chính là trực giác tốt và sự lỳ lợm trong thực chiến đấy」
「Cám ơn vì lời khen nhưng mà……Ma Nhãn à……con có thể khai mở được sao……?」
「Tố chất thì đã có. Chẳng phải con là người thừa kế hợp pháp duy nhất của tông gia nhà Sanjou sao?」
Điều tra kỹ thật đấy. Chuyện Hiiro là người thừa kế hợp pháp của tông gia Sanjou là thông tin chỉ được đề cập trong tài liệu thiết lập thôi đấy.
Giờ nói mới để ý, Sanjou Hiiro hội tụ đủ điều kiện để khai mở Ma Nhãn.
Do một vài nguyên nhân bẩm sinh, các toán tử ma thuật nội sinh đặc biệt được tạo ra sẽ tích tụ vào mắt, khiến bản thân con mắt biến đổi thành một ma pháp khí mô phỏng.
Con mắt biến đổi đó──được gọi là Ma Nhãn.
Cò kích hoạt có thể được kích hoạt bằng cách truyền ma lực vào trong mắt.
Vì bản thân con mắt vừa là ma pháp khí vừa là mạch điều khiển, nó chỉ có thể phát động một loại ma pháp đặc thù duy nhất, nhưng uy lực của nó là tuyệt đối, ngoài ra còn nó còn tạo ra hiệu ứng phụ (Có vẻ Sư phụ định bắt mình sử dụng Hắc Giới《Canon》bằng hiệu ứng phụ này).
Ma Nhãn có tỷ lệ khai nhãn cao nhất thông qua di truyền huyết thống. Xuất thân càng cao quý, tỷ lệ khai nhãn càng tăng. Các gia tộc công tước trong thế giới ESCO được thiết lập là có khoảng 3% tỷ lệ khai mở Ma Nhãn. Ma Nhãn mà gia tộc Sanjou sở hữu──『Bình Minh Tự Sự』.
Trong route của Rei, nếu hoàn thành các sự kiện và thỏa mãn đủ điều kiện, Rei có thể khai nhãn với tỷ lệ thấp.
「Khoan, chẳng phải đốt cháy giai đoạn quá sao? Trước tiên con muốn học ma pháp thuộc tính Thủy và nắm vững cơ bản của kiếm thuật cùng cung thuật cơ mà」
「Tất nhiên, khai mở Ma Nhãn không phải là mục tiêu hiện tại. Đó là chuyện của sau này cơ. Nó còn phụ thuộc vào vận may, môi trường và hoàn cảnh nữa」
Sư phụ dùng đầu ngón tay vuốt cằm mình và mỉm cười bí hiểm.
「Tuy nói là vậy, việc nhận thức về nó từ sớm hay muộn khiến tỷ lệ khai nhãn khác biệt một trời một vực. Ta nghĩ việc làm quen với Hắc Giới và hướng đến mục tiêu ngay từ bây giờ là điều không thể thiếu」
Cá nhân tôi thấy việc này hơi vội vàng.
Nhưng đã nhận người đó làm sư phụ rồi nên lời của sư phụ là tuyệt đối, tôi đành đeo thanh Hắc Giới nặng nề vướng víu đó lên hông.
「Vậy, người sẽ dạy con cái gì trước đây?」
「Căn bản của kiếm thuật bắt đầu từ việc vung kiếm. Nhưng mà, vừa chạy đến đây xong lại bắt thực hiện bài tập luyện đơn điệu luôn thì cũng hơi bị chán nhỉ」
Sư phụ mỉm cười ẩn ý.
「Chúng ta bắt đầu từ bắn cung nhé? Nhưng, thứ ta dạy cho con không phải là cung tên thông thường」
Ngay trước mắt tôi, Sư phụ kéo cò kích hoạt──
「Với con, thứ này chắc chắn sẽ thuận tay hơn nhiều so với cung tên thông thường」
Thứ『Cung tên』được tạo thành vượt xa tưởng tượng của tôi.
Trên bộ cung tên ấy, cây cung không tồn tại. Chính xác hơn, nó không tồn tại dưới dạng một cây cung thông thường mà mọi người hình dung.
Ở mặt sau cánh tay của sư phụ Astemir có một mũi tên đang gắn chặt vào.
Đó là một mũi tên được hình thành từ dòng nước.
Mũi tên nước chuyển động một cách khó tin, uốn quanh cánh tay phải của cô. Lượng ma lực khổng lồ đến mức khiến người ta rùng mình dao động, làm không gian xung quanh trông như bị bẻ cong.
Tĩnh lặng──Khoé miệng Sư phụ cong lên
Trong khoảnh khắc, mục tiêu bị xuyên thủng.
Không thấy. Không, nó dùng thủ thuật để không thể nhìn thấy.
Mũi tên vô hình《Nil Arrow》trúng giữa thân cây cổ thụ, xuyên qua nó, tạo ra một lỗ hổng trống hoác. Không có âm thanh nào khi mũi tên bắn đi, chỉ có cái lỗ được tạo ra trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Chỉ còn lại một giọt nước duy nhất……nằm giữa ngón trỏ và ngón giữa của Sư phụ.
Giọt nước rơi xuống, phát ra tiếng tách.
「Mũi tên vô hình《Nil Arrow》」
Cô ấy mỉm cười.
「Nó có 3 ưu điểm.
Thứ nhất, nó biến cánh tay thành cung nên không cần mang theo cung.
Thứ hai, nó tạo mũi tên mỗi khi sử dụng nên không cần mang theo tên.
Thứ ba──」
Sư phụ giơ ngón trỏ trước miệng.
「Mũi tên này không nhìn thấy được, và không phát ra âm thanh」
「......Ghê thật」
Buột miệng trầm trồ, tôi gật đầu.
「Đúng là nếu dùng cách này, có thể giải quyết vấn đề không thể sử dụng ma pháp khí thứ hai do thiếu ma lực……Nó vừa kiêm luôn việc rèn luyện ma pháp hệ Thủy, vừa không cần phải đổi từ kiếm sang cung……Nó đáp ứng hoàn hảo mong muốn bao quát được từ tầm gần đến tầm trung của con……!」
「Phư phư phư!」
Sư phụ khoanh tay trước ngực, phổng mũi cười.
「Wahahaha! Thấy sao hảa! Sư phụ của con lợi hại lắm đúng không, Hiiro! Muốn hủy bỏ hôn ước chưa nào! Có sư phụ tuyệt vời như thế này con đúng là kẻ may mắn nhất đấy nhé!? Uu~n!?」
「Không, thật sự, cô……à không, người thật tuyệt vời. Vốn dĩ người làm sư phụ của một kẻ như Hiiro thật không đáng. Nếu là một người bình thường, họ sẽ chỉ quăng đại một bộ cung tên là xong chuyện. Người đáp ứng hoàn hảo yêu cầu của con, lại còn đưa ra đề xuất tốt hơn gấp mấy lần, chỉ có Sư phụ mới làm được thôi」
「Tự, tự nhiên khen người ta thật lòng như thế, đáng sợ quá……」
Astemir Clouet la Killicia.
Người phụ nữ này không chỉ đơn thuần là mạnh. Cô còn có trí tuệ để nghĩ ra chiến thuật phù hợp.
Mũi tên vô hình《Nil Arrow》......Xét đến hoàn cảnh của tôi hiện giờ, rõ ràng đây là nước đi tối ưu nhất.
Dù đã chơi game gốc và biết đến sự tồn tại của Mũi tên vô hình《Nil Arrow》, tôi vẫn đưa ra một yêu cầu tầm thường như『Hãy dạy con cách dùng cung bình thường』.
Ngược lại, Sư phụ ngay sau khi nghe câu chuyện của tôi đã nghĩ ngay đến khả năng vận dụng của Mũi tên vô hình《Nil Arrow》. Nếu cô ấy định cho tôi sử dụng cung tên thường, thì dù tôi có nằm bẹp dí vì cạn ma lực, cô ấy vẫn có thể dạy những tư thế hay cách bắn cơ bản kia mà.
Sức mạnh của người phụ nữ này là sự tổng hợp.
Tất cả mọi yếu tố đan xen vào nhau, cấu thành nên vị thế của một kẻ mạnh
──Rồi một ngày, con sẽ vượt qua cả ta
Thật sự, liệu có ngày tôi vượt qua được người phụ nữ này sao?
「Nhưng mà Hiiro, Mũi tên vô hình《Nil Arrow》này có một nhược điểm lớn. Nói đúng hơn, chính vì cái nhược điểm đó nên con mới nói『Hãy dạy con cung thường』 đúng chứ. Vậy, vấn đề đó là gì nào?」
「Khe cắm」
Trước câu trả lời ngay lập tức của tôi, Sư phụ gật đầu hài lòng.
Thanh Kuki Masamune của tôi có 3 khe cắm. Để sử dụng Mũi tên vô hình《Nil Arrow》này cần tối thiểu 3 khe cắm được lắp mạch điều khiển.
Tôi giơ ba ngón tay lên.
「『Thuộc tính: Thủy』,『Kiến tạo: Mũi tên』,『Thao tác: Bắn』......Bản thân việc bắn mũi tên tạo từ ma thuật thì con cũng đã nghĩ tới, nhưng để bao quát từ tầm gần đến tầm trung, việc buộc phải thay đổi mạch điều khiển là một sơ hở quá chí mạng.
Chính vì thế, con đã định dùng cung thường」
「Cận chiến dùng ma pháp khí, tầm trung dùng cung tên thường, ý con là vậy nhỉ?」
Tôi gật đầu đáp lại Sư phụ.
「Lý do Sư phụ dùng Mộ Bia Vô Danh cũng tương tự vậy phải không?」
「Không, cái đó chỉ là chấp thôi. Vì taaaaa~ mạnh lắm màààà~?」
Độ ngứa đòn thật kinh khủng.
「Cơ mà, Sư phụ mất công gợi ý Mũi tên vô hình《Nil Arrow》này cho con, chứng tỏ có cách giải quyết vấn đề khe cắm đúng không?」
「Chính xác. Nhưng, quả nhiên cách đó thì ngay cả Hiiro cũng không nghĩ r──」
「Là băng đạn」
Mắt Sư phụ từ từ mở lớn.
「Tạo ra một cái vòng, như thế này, sử dụng điểm đầu làm điểm phóng….Tức là tạo sẵn 1 băng đạn những mũi tên xung quanh cánh tay. Lúc này, những gì cần thiết chỉ là khe cắm『Thuộc tính: Thủy』,『Kiến tạo: Mũi tên』. Dư 1 khe cắm nên vẫn có thể tạo ra lưỡi kiếm vô thuộc tính. Trong lúc tạo đống mũi tên nước này, con sẽ giữ khoảng cách tầm trung để tập trung phòng thủ, nếu bị rút ngắn khoảng cách thì vẫn có thể dùng kiếm vô thuộc tính để kìm chân」
Tôi nói「Đến đây là bước một」rồi giơ ngón tay thứ hai lên.
「Sau khi hoàn tất tạo băng đạn, con sẽ thay mạch điều khiển, dùng 1 khe cắm để lắp『Thao tác: Bắn』. Chỉ cần duy trì được ma lực, con có thể bắn Mũi tên vô hình《Nil Arrow》bất cứ lúc nào, và vì còn dư 2 khe cắm nên ngay cả cận chiến cũng có thể xử lý được. Thậm chí, con có thể chuyển sang tấn công trong trạng thái đã chuẩn bị sẵn sàng này」
Sư phụ cười tít cả mắt──
「Tốt」
Cô ấy ôm chầm lấy đầu tôi, xoa loạn xạ.
「Cái cảm giác đó! Chính là cái cảm giác đó đấy, Hiiro! Đồ đệ yêu quý của ta! Đúng là đồ đệ cưng, đồ đệ cưng! Ta đã nghĩ Lapis là thiên tài, nhưng cả con nữa cũng lại là thiên tài thiên tài thiên tài! Dễ thương! Sao mà dễ thương thế hả, Hiiro!」
「Mấy trò này, cô làm với Lapis không được à?」
Bị vò đầu tơi tả, rồi lại bị ôm chặt cứng, tôi vất vả lắm mới thò mặt ra khỏi cái nhà tù da thịt mềm mại đó.
「Con cũng hiểu cái mánh khóe làm mũi tên biến mất rồi」
「......Hả?」
Đẩy vị Sư phụ đang ngẩn người ra, tôi lắp mạch điều khiển cần thiết vào ma pháp khí.
Hít vào, thở ra.
Tạo hình mũi tên nước──nhưng nó không ổn định.
Có lẽ do chỉ số năng lực thuộc tính Thủy không đủ chăng.
Mũi tên tù tròn, thân cong vẹo phế phẩm kia đừng nói đến chuyện trúng mục tiêu, tôi còn chẳng nghĩ nó bay tử tế được. Chỉ riêng việc tạo ra một sản phẩm lỗi chưa hoàn thiện thế này thôi cũng đã hút cạn ma lực của tôi chỉ trong một lần, khiến mắt tôi hoa lên, loá cả mắt.
Mạch điều khiển, suy cho cùng cũng chỉ là công cụ hỗ trợ cho hình ảnh tính toán tưởng tượng trong não của ma pháp sư.
Dù có lắp mạch điều khiển『Kiến tạo: Mũi tên』thì việc đó là mũi tên như thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào hình ảnh tưởng tượng của ma pháp sư.
Quang cầu《Light》chỉ là một hình cầu đơn giản nên tưởng tượng rất dễ.
Nhưng mũi tên thì lại khác. Với kẻ không thuộc câu lạc bộ bắn cung như tôi, mũi tên là một thứ xa lạ, cũng khó hình dung ra cách chúng bay như nào. Chưa kể là, việc kết hợp chúng với hình ảnh của nước cũng rất khó khăn nên rất khó để định hình chúng cụ thể.
Hình ảnh tưởng tượng kết hợp trong não của tôi quá sơ sài, nên mới ra đời sản phẩm như nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ con thế này.
「............!」
Cánh tay đóng vai trò bệ phóng cũng không ổn định, có lẽ do ngắm không chuẩn, mũi tên nước tôi bắn ra bay lệch về một hướng khác.
Đúng vậy, nó đã trúng.
Mũi tên nước gắn sau cánh tay vẫn y nguyên đó như thể chưa hề được bắn ra, nhưng cái cây cổ thụ nằm lệch khỏi mục tiêu ngắm đã bị thủng một lỗ.
Nhìn thấy kết quả đó, tôi thở dài thườn thượt.
「Hoàn toàn không được. Chết mất. Mới nãy nói băng đạn các thứ rõ hay, nhưng chỉ ổn định một mũi tên nước thôi đã mệt chết rồi, cảm giác còn chẳng dùng nó tử tế được.
Vốn dĩ ngay từ đầu còn chẳng nghĩ nó sẽ trúng đối th──」
「Chỉ mới, một lần」
Sư phụ nhìn tôi cứ như thể vừa nhìn thấy ma.
「Chỉ mới nhìn, đúng một lần……mà đã nắm được cách bắn Mũi tên vô hình《Nil Arrow》......lại còn áp dụng được nữa sao……?」
「Hả, ừm. Không biết có giống cách bắn của Sư phụ không nữa」
Cảm thấy mệt mỏi do cạn ma lực, tôi nói.
「Thực chất, chiêu đó là lặp lại việc tạo hình mũi tên nước hai lần đúng không?
Đầu tiên, tạo ra hai mũi tên nước nhìn thấy được chồng lên nhau ở mặt sau cánh tay là lần một. Dùng『Thao tác: Bắn』bắn một trong hai mũi tên đó đi, khi nó đã vào quỹ đạo thì giải trừ tạo hình mũi tên nước. Lúc này mũi tên nước sẽ trở nên vô hình, nhưng bản thân khối ma lực đã vào quỹ đạo nên vẫn tiếp tục bay. Ngay thời điểm mũi tên ma lực vô hình chạm mục tiêu, nếu thực hiện tạo hình mũi tên nước một lần nữa, đối phương sẽ không thấy được đường đạn.
Tóm lại, mũi tên nước tạo ra lần đầu là giả. Mục tiêu thực sự là khiến đối phương nghĩ mình đã bắn mũi tên nước, nhưng thực chất là bắn đi mũi tên ma lực vô hình vào quỹ đạo……Có sai không?」
Trong không khí, ma lực……tức các toán tử ma thuật phân tán rải rác với số lượng lớn, một khi đã hòa lẫn vào đó thì rất khó để truy vết ma lực.
Vì thế, đối thủ không thể nhìn thấy quỹ đạo của ma lực đang bay về phía mình.
Đó chính là thủ thuật của Mũi tên vô hình《Nil Arrow》.
「......Phư, phư phư」
Sống lưng tôi bỗng lạnh toát.
Sư phụ với đôi mắt sáng rực, hơi thở dồn dập, đang nhìn chằm chằm vào tôi.
「Tuyệt vời……Chẳng phải là tuyệt vời sao, cái nguyên liệu này……Đến đâu……sẽ còn mạnh mẽ đến đâu……Một khối tài năng……Thiên tài……Đồ đệ cưng của ta……Thông minh, mạnh mẽ và dễ thương hơn bất kỳ đệ tử nào……Phư phư……Ta sẽ làm con mạnh hơn nữa……More More More…...!」
Sư phụ chộp mạnh lấy vai tôi.
「A, ano, Sư phụ, con, hôm nay đã cạn ma lự──」
「Đêm nay ta sẽ không cho con ngủ đâu」
「Không, ano, bây giờ đang là buổi sáng, và ban ngày con còn phải đến trường……Sư, Sư phụ……Tại sao lại rút kiếm thật……Kiếm thuật cơ bản bắt đầu từ vung kiếm cơ mà……Khoan, đợi chú──」
Aaaa~! Nỗi thống khổ của tu luyện~!
Tiếng gào thét không thành lời của tôi vang lên, và tôi bị Astemir vắt kiệt ngay từ sáng sớm.
Phải thuyết phục vị Sư phụ đang tươi cười vung vẩy thanh kiếm thật rằng sau giờ học tôi sẽ quay lại, đến khi trốn thoát được khỏi đó thì cũng gần như muộn học.
Thở không ra hơi, tôi trèo qua cổng trường đã đóng, vừa nghĩ bụng may mà vẫn kịp giờ học thì──khi tiếp đất vào trong khuôn viên, tôi chạm mắt cô ấy.
「Hiiro」
Có vẻ như đã chờ sẵn ở đây, Lapis cụp mắt xuống và đung đưa một chân.
「......Đi với ta một chút」
Bầu không khí không cho phép từ chối.
「Ừ, ừm」
Như bị kéo đi bởi sự căng thẳng bao trùm lấy cô ấy, tôi đi theo sau lưng Lapis.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
常在戦場 (Jōzai senjō): Tâm niệm rằng mọi lúc mọi nơi đều là chiến trường, không bao giờ được lơ là cảnh giác. (Triết lý của Samurai) オーパーツ:OOPArts:Out-of-Place Artifacts: Những cổ vật có trình độ kỹ thuật vượt xa thời đại mà chúng được tìm thấy 雲散霧消: tan thành mây khói Vô Danh 勝負強さ (Shōbu-zuyosa): Bản lĩnh chiến đấu 払暁叙事 (Futsugyō Joji) 雲泥の差 (Undei no sa):Sự khác biệt giữa mây và bùn