Danshi Kinsei Game Sekai de Ore ga Yarubeki Yuitsu no Koto

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11509

Tập 01 - Chương 14

Chương 14

Có thể nói ‘Quả không hổ danh là trường của các Ojou-sama’.

Học viện Ma thuật Houjou có tổng cộng ba căng tin, được đánh số từ một đến ba.

Theo quy tắc đặc thù của cái thế giới bị chi phối bởi điểm số này, người sử dụng căng tin từ một đến ba này bị giới hạn nghiêm ngặt dựa trên điểm số.

Căng tin số 1 dành riêng cho những người có điểm cao trên mười ngàn điểm.

Căng tin số 2 dành cho những người có điểm số trung bình trên 1 ngàn điểm trở lên. 

Căng tin số 3 thì ai cũng có thể vào được.

Riêng cái căng tin số 1 thực tình mà nói, nên gọi là sảnh yến tiệc thì đúng hơn là căng tin. Các tiểu thư bước vào đó, có lẽ vì tuân theo quy định trang phục, mà đến bữa tối ai nấy đều khoác lên mình những bộ váy dạ hội lộng lẫy.

Ngay cả cái căng tin số 3 thấp kém nhất cũng giống một nhà hàng hơn là căng tin.

Bởi lẽ, ở đây không tồn tại khái niệm ‘tự phục vụ’. Mỗi bàn đều có người phục vụ và đầu bếp túc trực riêng, hễ định ngồi xuống là sẽ có người kéo ghế cho, phục vụ tận răng.

Xung quanh các bàn ăn được bao bọc bởi những vách ngăn hình tròn, ly nước trước mặt vừa cạn là sẽ có người tự động rót thêm.

Nơi này phục vụ từ bữa sáng đến bữa tối, giá cả cũng phải chăng.

Nghe nói buổi tối còn phục vụ cả set món ăn theo kiểu Tây, nhưng một kẻ chẳng có duyên với tiền bạc hay phép tắc bàn ăn như tôi chắc sẽ chẳng bao giờ sử dụng đến đâu.

Và rồi.

「…………」

「…………」

Theo sau Lapis đi trước, tôi hiện đang ngồi tại một cái bàn trong góc căng tin số 3.

「…………」 

「…………」

Kể từ lúc Lapis đuổi khéo người phục vụ đi với câu『Bọn tôi chỉ mượn chỗ ngồi thôi』, sự im lặng đã kéo dài ngót nghét mười phút đồng hồ.

「…………」

「…………」

Ủa, cái gì đây, cái bầu không khí này là sao? Lễ tang sống cho tôi trước khi tôi thăng vì buổi huấn luyện sắp tới đấy à?

Không chịu nổi bầu không khí nặng nề này nữa, ngay khi tôi định mở miệng thì——từ bàn bên cạnh vọng lại một giọng nói ngọt ngào của tuổi trẻ.

「Nào, a~~~n!」

「Th-thôi mà, tớ không quen mấy trò này đâu……Xấu hổ lắm……」 

「Xung quanh có ai đâu mà sợ, không sao đâu không sao đâu mà! Nào, a~~~n!」 

「Đ-được rồi mà……A, a~~~n…...」

Tôi dồn toàn bộ sự tập trung vào đôi tai.

「Ngon không?」 

「Thì ngon, nhưng mà……」

Tuy chỉ là nghe tiếng thôi. Nhưng trong tâm trí của tôi hiện lên rõ mồn một hình ảnh một cô gái tomboy đang đỏ bừng cả mặt.

「X-xấu hổ quá đi…...」

Tôi lặng lẽ rơi nước mắt.

Thế giới này……hóa ra lại tươi đẹp đến nhường này sao……Tôi muốn nói lời cảm ơn tới Lapis vì đã dẫn tôi đến đây……Không, tôi muốn truyền tải cái niềm xúc động này……Lapis à, thế giới này đẹp đến thế này cơ đấy……Cả cậu nữa, có nghe thấy không……..Niềm cảm động này……

「Hiiro, à ừm, cái đó, nè……Ta muốn đưa cho cậu cái nà——Ủa sao cậu lại khóc!?」 

「Cô có nghe thấy không……Niềm cảm động này……」 

「Cậu đang nói cái gì vậy!? Đâu có bản nhạc nào đang phát đâu mà cậu cũng đứng lên vỗ tay tán thưởng được hả, dừng ngay lại đi!? Nào, lau cho sạch đi! Trông cứ như ta làm cậu khóc ấy!」

Lapis nhẹ nhàng áp chiếc khăn tay lên khoé mắt tôi. Sau khi cẩn thận lau hết nước mắt cho tôi, cô nàng lấy ra một bọc vải màu hồng và chìa ra trước mặt.

「...N-này.」

Cô nàng quay mặt đi với đôi má ửng hồng, cộc cằn chìa cái bọc màu hồng ấy ra bằng một tay. Tôi bối rối nhận lấy nó.

「Tiền phúng điếu cho đám tang sống của tôi hả...?」

「Đ-đồ ngốc, nhìn thế nào cũng là bento mà. N-nãy giờ cậu nói linh tinh cái gì thế hả.」 

「Bento?」

Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôi e dè mở cái bọc. Khi tháo nút thắt nơ ra, một hộp cơm nhỏ hình bầu dục hiện ra. 

Màu phấn đào dễ thương. Hộp cơm hai tầng được cố định bằng dây chun có hình nhân vật chú thỏ.

「Rồi, tôi đưa cái này cho Tsukiori là được hả?」

「Hả? Tại sao lại lôi tên nhỏ đó ra ở đây?」

Ể, đáng sợ quá……Cổ cáu thật kìa……Đ-đúng là theo kịch bản thì quan hệ giữa Lapis và Tsukiori giai đoạn đầu rất tệ, nhưng mà……hình như có lẫn cả sát khí trong đó thì phải……?

Đột nhiên thay đổi thái độ hoàn toàn.

 Lapis ngúng nguẩy, ấp úng.

「Thì là, cậu đó, sáng nào cũng tập luyện với Astemir từ sớm đúng không……Ta nghĩ chắc cậu không có thời gian ăn sáng……Nên là, làm bento……Phần này tuy nhỏ nhưng chắc cũng lót dạ được một chút trước khi vào học……」

Tôi nhìn chằm chằm vào hộp bento.

「Cái này, cho tôi á!?」 

「T-thì đúng là thế chứ sao」 

「Cô tự làm hả!?」 

「Ừ-ừm……Trong các Cung thủ Ngự Ảnh《Alv》có một người giỏi nấu ăn……Ta đã học thử làm……Chắc là, ta nghĩ ta cũng làm khá ổn……」

Tôi cúi xuống nhìn hộp cơm tự làm lấp lánh với vẻ mặt tuyệt vọng. 

T-toang rồi……Bento tự làm là toang hẳn rồi……Hoàn toàn là tình tiết trong Romcom rồi……Nhưng Lapis lẽ ra không có tình cảm nam nữ với tôi mới phải……Không thể nhầm được……Phải giữ khoảng cách bằng cách nhấn mạnh việc mình đã có hôn thê, vừa phải tìm hiểu xem tại sao mình lại rơi vào tình thế này mới được……

「Tôi, có hôn thê rồi mà nhỉ (Phong thái kẻ mạnh)」 

「Ừ, ta biết」 

「Hả, a……hmmm……(Kẻ thua cuộc)」

Với đôi tay run rẩy, tôi mở chiếc hộp Bento Pandora ra. 

Tầng một là cơm trắng. Tầng hai có trứng cuộn, thịt viên, rau luộc ngâm tương, măng tây cuộn thịt. Toàn những món tốn nhiều công sức được xếp ngay ngắn, khiến tôi bất giác nhắm mắt lại đóng nắp hộp.

Phù—, thở ra một hơi dài, tôi lấy tay che mắt. 

Hàng thật rồi……Mấy món điển hình trong truyện tranh thiếu nữ rồi……Cảm giác như nó dồn hết tâm tư của một nàng công chúa chưa từng nấu nướng nghiêm túc bao giờ hiện lên rõ mồn một luôn……Một đầu bếp tình yêu tuyển chọn toàn những món ăn chạm đến đáy lòng của con trai luôn……

「Nè Hiiro」

Lapis ngước mắt lên nhìn tôi, quan sát xem phản ứng của tôi.

「Cậu có ghét món nào không……? Với lại, món cậu thích……ta muốn biết」

Muốn biết hả!? Muốn biết, muốn biết, muốn biết lắm hả!? Tôi cũng muốn biết cách nào để từ chối trả lời trong tình huống này mà không làm tổn thương đối phương mà không phải nói dối đây này!?

「…………」

Im lặng! Đó mới là câu trả lời chính xác.

「......Ta không nghe rõ」

Lapis chuyển sang cái ghế ngồi bên cạnh tôi——rồi nằm ra bàn, ngước lên nhìn với đôi má đỏ bừng.

「Nói lại lần nữa đi」

Trả lời! Đó mới là đáp án chính xác. 

Tôi liếc nhìn tình hình ngày càng tồi tệ, mồ hôi túa ra, mặc kệ điều đó, sự việc cứ thế tiếp tục tiến triển không phanh. 

Lapis với đôi má ửng hồng, nghiêng đầu đáng yêu rồi lấy ngón tay chọt chọt vào cánh tay tôi.

「......Cậu không ăn à~?」

Tại sao. 

Tại sao lại thành ra thế này. 

Lý do... phải tìm ra lý do……Dù tôi đã tuyên bố rõ ràng là có hôn thê rồi mà tình hình còn tệ hơn trước là sao……Chắc chắn……chắc chắn phải có lý do gì đó……Nếu không nắm được nguyên nhân để tìm cách ứng phó thì toang mất…...!

「S-sao tự nhiên cô lại làm bento? Chúng ta chỉ là bạn bè thôi mà?」

「Có phải bạn bè đâu」

Hả!?

「Là kỳ phùng địch thủ mà, đúng không」

O, OK! OK! GOGOGOGOGOGO!

「Làm bento cho đối thủ thì lạ lắm sao……?」

「L-lạ chứ sao không. Người ta có câu ‘gửi muối cho kẻ thù' chứ gửi cả bento tự làm cho kẻ địch thì chẳng phải như ý là có tình cảm với họ hay sao?」

「T-tình...cảm……?」

Cuối cùng, cô nàng cũng tự nhận ra được rồi sao. 

Lapis mở to mắt, làn da trắng ngần chuyển sang đỏ rực.

「K-không phải……! C-cái này, không phải ý đó đâu! T-ta! Là do!」

「Oke oke, không sao đâu, trước tiên cứ bình tĩnh đã. Cuối cùng thì chúng ta cũng hiểu lòng nhau rồi. Cảm giác an tâm này làm tim tôi đập chậm lại rồi đây. Cái này không phải kiểu cơm hộp mang hương vị thanh xuân chua ngọt đâu nhỉ. Công chúa của Thánh Điện Quang Đô《Alfheim》đời nào lại đi tán tỉnh một tên đàn ông đã có hôn thê chứ」

「Ừ-ừm……Ta, ano……Tại tự nhiên Hiiro bảo là có hôn thê……」

Nắm chặt hai tay đặt lên đầu gối, Lapis bắt đầu ngập ngừng kể.

「Ta đã suy nghĩ rất nhiều……Chuyện thi đấu hay đi chơi cùng nhau……Những chuyện đó, giờ có lẽ sẽ gây phiền phức nên chắc không làm được nữa đâu nhỉ……Vốn dĩ, ngay từ đầu ta cứ tự ý bám theo cậu đòi『Đấu đi đấu đi!』......Lợi dụng lòng tốt của Hiiro để ở nhờ nhà cậu……Ta nhận ra mình chẳng làm được gì cho Hiiro cả……」

Trước mặt thằng tôi đang xanh mặt vì cảm giác tội lỗi, cô gái ấy vẫn tiếp tục dệt nên những lời chân thành.

「Ở học viện, ta chẳng có lấy một người bạn……Ngoài Hiiro ra, ta chẳng có ai để nói chuyện một cách bình thường…...T-ta biết tiếp cận đàn ông đã có hôn thê là không được…...Nhưng nếu có thể, ta muốn được đối xử như trước đây……Ta đã dồn hết, tất cả những điều đó……để thử làm hộp bento này……Xin lỗi cậu……」

Nhìn Lapis trông như sắp khóc đến nơi.

Tôi mở hộp cơm ra, và hết những món ăn trông ngon lành đó vào miệng. 

Trước mặt Lapis đang ngơ ngác, tôi ăn sạch sành sanh rồi mỉm cười với cô ấy.

「Ngon đỉnh luôn. Cô có năng khiếu đấy」 

「Hiiro…...」 

「Chúng ta là kỳ phùng địch thủ, không hơn không kém. Nếu vậy thì cứ cư xử như trước giờ cũng đâu có vấn đề gì phải không」 

「Vậy thì…...!」

Tôi gật đầu với Lapis khi thấy cô nàng tươi tỉnh trở lại.

「Cứ như trước giờ thôi. Thi thoảng tôi sẽ chấp nhận lời thách đấu, muốn đi chơi cùng nhau thì cứ đi thôi」

Thấy khuôn mặt Lapis rạng rỡ hẳn lên, tôi mỉm cười.

「Vì là kỳ phùng địch thủ mà, chúng ta ấy. Là kỳ phùng địch thủ. Không hơn không kém, chỉ là kỳ phùng địch thủ thôi. Nếu cô có cô gái mình thích, tôi sẽ ủng hộ, và cậu cũng sẽ hỗ trợ đường tình duyên của tôi và hôn thê. Bởi vì sao, vì là kỳ phùng địch thủ. Ở thế giới này, nam và nữ không bao giờ có chuyện yêu nhau được. Vì sao ư, vì là kỳ phùng địch thủ. Tôi và cậu là kỳ phùng địch thủ——」

「Vậy thì, từ mai ta cũng sẽ làm bento cho cậu nhé!」 

「Ể?」

Như thể muốn nói ‘câu chuyện đến đây là hết’. Lapis gói lại hộp cơm, cười tươi vẫy tay chào tôi rồi chạy biến đi.

「Ngày mai cũng giờ này nhé! Hiiro, cố lên! Ta ủng hộ cậu! Vì là kỳ phùng địch thủ mà!」

Trong khoảnh khắc, tôi bị hớp hồn trước vẻ đáng yêu đó. 

Khi tỉnh lại, tôi ôm cái bụng nặng trĩu bước về phía phòng học lớp A. 

Tôi bàng hoàng ngồi xuống chỗ của mình. 

Ôm mặt bằng hai tay, tôi thều thào với Tsukiori ngồi bên cạnh.

「Cứu tôi với, Tsukiori……Trước khi mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa……Nhanh lên……Nhanh cứu tôi với……Tsukiori...Hãy cứu rỗi tôi đi……Xin cô đấy……Tsukiori……Cứu……」 

「Hửm? Ngoan nào ngoan nào, ổn cả rồi, ổn cả rồi」

Đừng có cười rồi xoa đầu tôi một cách suồng sã như thế chứ……! Cô là nhân vật ‘cool ngầu’ cơ mà……!? Đừng có dùng đôi tay ngọc ngà đó chạm vào đầu cái giống đàn ông con trai…...!

Chứng kiến cảnh tượng của chúng tôi, Ojou lót đường Ophelia ngồi bên trái cười khẩy.

「Ara ma ara ara ma ma, bẩn thỉu quá đi mất. Thật bẩn thỉu, quá bẩn thỉu. Một ngày đẹp trời thế này, một buổi sáng sảng khoái thế này mà lại đi chạm vào một gã đàn ông.Cô quả đúng là hạng thường dân nhỉ, Tsukiori Sakura, phải chăng đến thường thức cô cũng không biết hay sao? Ô hô hô」 

「Ngoan nào ngoan nào」

「N-nghe người khác nói đi chứ!」

Cho đến bây giờ hai bên vẫn chẳng có dấu hiệu gì sẽ hòa thuận, hai người này xem ra vẫn ghét nhau như chó với mèo. 

Giữa một ‘Ojou lót đường’ Ophelia trông như sắp cắn người tới nơi và một Tsukiori hoàn toàn không thèm để ý đến cô ta (tức là tôi ở giữa), dường như có tia lửa tóe ra.

Từ đáy lòng, tôi mong hai người họ ‘chiến’ nhau tới bến mà đừng kẹp tôi ở giữa. Tôi tin rằng, chính từ đó, sợi dây gắn kết Yuri chắc chắn sẽ nảy nở.

Tôi không muốn kẹp giữa tiểu thư Ojou và Tsukiori làm kỳ đà cản mũi hai người đâu. Phải cố hết sức để không dính dáng đến hai người này nữa.

Ngay khi tôi vừa hạ quyết tâm như vậy, Marina-sensei bước vào lớp và tiết chủ nhiệm bắt đầu.

「V-về việc chia nhóm để hoạt động cùng nhau trong trại định hướng……C-cô nghĩ giao cho các em trong khi chưa biết rõ về nhau thì cũng hơi không ổn……N-nên phía chúng tôi đã quyết định sẵn rồi」

Danh sách chia nhóm được dán lên bảng đen. Ngước lên nhìn bảng, tôi đứng chết lặng với vẻ mặt tuyệt vọng.

「A, hay quá. Chung nhóm với Hiiro-kun nè」

「H-hảảả!? Ta, thường dân và đàn ông cùng một nhóm sao!? Bắt ba người này hoạt động chung ư!? T-ta từ chối! Người chịu trách nhiệm đâuuu! Gọi người chịu trách nhiệm ra đâyyyy!」

「…………」

Tsukiori Sakura, Sanjou Hiiro, Ophelia von Margeline.

Nhìn ba cái tên được xếp lại thành Nhóm 5, tôi nở một nụ cười mỉm và gật đầu.

Thôi, hết cứu rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

コース料理 (Kōsu ryōri):Course Meal: Bữa ăn phục vụ theo từng món (Khai vị -> Súp -> Món chính -> Tráng miệng), thường thấy trong ẩm thực Pháp/Tây phương sang trọng. 甘酸っぱい (Amazuppai) Hương vị của thanh xuân, tình yêu tuổi học trò (vừa ngọt ngào vừa ngại ngùng) パステルカラー (Pastel Color) ラブコメ (Rabukome):Viết tắt của Love Comedy 敵に塩を送る (Teki ni shio o okuru): Điển tích tướng Uesugi Kenshin gửi muối giúp đỡ kẻ thù là Takeda Shingen khi lãnh thổ Takeda bị cấm vận muối. Ý là Cạnh tranh công bằng, không lợi dụng lúc đối thủ khó khăn), Như đã giải thích từ trước, 噛ませ(Kamase) trong 噛ませお嬢 (Kamase-ojou) tức Ojou lót đường còn có nghĩa là cắn