Dakara Boku wa, H ga Dekinai

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2289

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 122

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 08 - Chương 1

「Sao lại là tôi chứ?」

「Phù, suýt nữa thì gặp chuyện rồi...」

Ryosuke trở về từ lều của câu lạc bộ đấu vật nữ tại lễ hội trường, cậu nhìn quanh hành lang đông đúc rồi luồn vào lớp học của mình, lớp 2-B.

「Ồ, khá là đông khách đấy chứ.」

Bên trong lớp học đã được bố trí lại thành một quán cà phê, một món truyền thống không thể thiếu trong các lễ hội trường. Trong căn phòng tối đen vì rèm cửa đóng kín, một quả cầu gương làm từ giấy bạc và bìa cứng chậm rãi quay trên trần nhà, phản chiếu ánh đèn rải rác khắp bốn phía.

Dưới ánh đèn đó, các nữ sinh mặc những bộ váy dạ hội sang trọng, thuộc kiểu áo liền thân làm từ vải bóng bẩy, lưng khoét sâu, đang bước đi uyển chuyển. Họ rót cà phê và trà cho khách, trò chuyện vài câu để làm vui lòng họ.

「Night Club Peach」, đó là tên của quán cà phê này, cũng là tiết mục của lớp 2-B. Tuy có chữ 「Night Club」 nhưng đây vẫn là một quán cà phê. Tất nhiên, nó sẽ đóng cửa đúng giờ tan học khi lễ hội kết thúc, một Night Club nhưng thực chất là vậy đó. Chắc chắn sẽ không có những diễn biến mang tính eroge, kiểu như sau đó biến thành câu lạc bộ bí mật, nơi các nữ sinh thực hiện những dịch vụ nhạy cảm, gợi dục.

「Thôi vậy, dù sao cũng có Ohira đưa ra mấy đề xuất ngu ngốc. Nhưng mà, haiz… mặc dù váy và lưng trần của con gái rất đáng yêu, nhưng quá trình này là cả một địa ngục…」

Ryosuke lẩm bẩm khi luồn qua tấm màn tối ngăn đôi lớp học, cậu nhớ lại buổi họp lớp khi quyết định tiết mục này, vai cậu rũ xuống vẻ tiều tụy…

※ ※ ※

「À, không còn ai có ý kiến gì khác sao?」

Trong giờ họp lớp, Ryosuke đứng trên bục giảng nhìn quanh lớp. Cậu thầm giữ chức lớp trưởng, nên đang điều hành buổi họp lớp để quyết định tiết mục cho lễ hội trường của cả lớp.

「Không còn ai sao… À mà này, quán cà phê hầu gái, quán cà phê quản gia, quán cà phê đồ bơi… rồi cả nhà ma nữa à. Toàn những thứ cũ rích, cùng với mấy cái chuyện không thể thực hiện được như địa điểm hẹn hò nhóm hay đấu vật mèo. Này các cậu, có chịu nghĩ không đấy?」

Ryosuke vừa đọc qua các tờ giấy đã được thu thập vừa nói, cả lớp lập tức la ó phản đối.

「Đấu vật mèo là có thể thực hiện được mà!」

Ohira đập bàn quát lớn.

「…Tôi đã thu thập ẩn danh, vậy ra, đây là đề xuất của cậu à?」

「Không phải! Tôi đã đề xuất tiệm mát xa chân!」

「Mát xa chân? À, có đây rồi… Cái gì thế này, với khách nam thì nữ sinh sẽ dùng lòng bàn chân giẫm lên; với khách nữ thì để giải tỏa căng thẳng hàng ngày, nam sinh sẽ giẫm lên. Một tiệm mát xa mới lạ giúp chữa lành cơ thể và xua tan căng thẳng, hiểu rồi.」

「Thấy sao? Tuyệt vời đúng không?」

「Không, bị từ chối.」

「Sao lại thế Ryosuke! Cậu cũng thích bị giẫm lên mà!」

Ohira với vẻ mặt thảm thiết phản đối. Vài nam sinh gật đầu đồng tình với lời phản đối đó, còn phần lớn nữ sinh thì nhìn Ohira như nhìn rác rưởi.

「Đơn giản thôi, Ohira. Tôi thích bị giẫm lên. Nhưng tôi không muốn trao cái cảm giác sung sướng đó cho người khác! À, khoan đã. Tôi hiểu. Tôi hiểu mà. Tôi biết là không phải lòng bàn chân của tất cả các cô gái trên thế giới đều sinh ra để giẫm lên tôi đâu.」

Ryosuke giơ hai lòng bàn tay về phía Ohira ra hiệu dừng lại, cậu bình tĩnh nhìn quanh lớp, đặc biệt là các nữ sinh.

「Nhưng mà, ít nhất tôi cũng muốn ảo tưởng rằng lòng bàn chân của các cô gái trong lớp này là để giẫm lên mình chứ. Không, tôi đã ảo tưởng như thế đấy! Chính vì thế, tôi không muốn nhìn thấy ảo tưởng của mình tan vỡ ngay trước mắt. Sai rồi à, Ohira!」

「Sai! Sai rồi Ryosuke! Tôi cũng ảo tưởng rằng lòng bàn chân của các cô gái trong lớp là để giẫm lên mình mà. Nhưng này, cái lòng bàn chân vốn dành cho tôi đó lại dần trở thành lòng bàn chân dành cho người khác ngay trước mắt. Nhìn ngắm điều đó với cảm giác bất lực. Cậu không nghĩ rằng ở đó cũng có một kiểu masochism sao?!」

「Xin lỗi Ohira. Tôi không phải là một tên biến thái suy đồi như cậu đâu. Tôi là một tên biến thái lành mạnh, lành mạnh đến mức quá lành mạnh. Này, mọi người.」

Mọi người đều nhìn với ánh mắt lạnh lùng…

「À… à và, khụ. Dù sao thì đề xuất của Ohira cũng bị từ chối. Vậy nên, tôi nghĩ chúng ta sẽ chọn quán cà phê vì đó là ý kiến có số lượng nhiều nhất. Ai đồng ý xin giơ tay.」

Phớt lờ Ohira vẫn đang lẩm bẩm phàn nàn, Ryosuke đưa ra biểu quyết. Kết quả là, quán cà phê được quyết định một cách dễ dàng.

「À nhưng mà, vẫn muốn có chút ấn tượng…」

「Vâng ạ, vâng vâng!」

Iria vui vẻ, liên tục giơ tay lên. Vì thế, đôi ngực giả to tròn của cô rung lên bần bật.

「Chắc là một ý kiến tử tế chứ?」

「Gì mà thái độ thô lỗ thế! Iria có một ý kiến tuyệt vời lắm đấy nhé?」

「Ồ, vậy sao?」

「Ừm ừm. À thì, sắp tới Iria sẽ đóng vai một cô tiếp viên trong một chương trình TV đấy.」

Iria, một người mẫu ảnh đang nổi, tự hào nói.

「Thì sao chứ?」

「Ôi, cậu vẫn chưa hiểu sao? Quán cà phê á, hay là mình làm hẳn một cái cabaret đi!」

「Cái…」

Cùng lúc Ryosuke cứng họng, Lisara vội vàng giơ tay.

「Cô tiếp viên là gì?」

「À, ừm, đó là…」

Ryosuke gặp khó khăn khi giải thích. Vì cậu chưa từng đi, và lẽ ra cũng không nên đi. Nên Ryosuke chỉ biết qua TV thôi.

「À, đó là nơi để… tắm rửa gì đó, ừm.」

Mina bắt đầu giải thích sai lạc. Hơn nữa, cô còn e thẹn rụt rè. Ngay cả Iria cũng đỏ mặt cắt ngang lời Mina.

「Mina-chan, không phải đâu…」

「Ơ, vâng, vậy ạ?」

「Thì thế này. Ngồi cạnh đàn ông, dùng ngực ép vào họ rồi rót rượu, moi tiền là công việc của cô tiếp viên.」

Nghe Iria giải thích, Lisara và Mina ồ lên gật gù.

「Và còn được mặc những bộ váy thật đẹp nữa chứ. Thấy sao, có vẻ vui đúng không?」

「Này Iria, đầu tiên là rượu thì không được rồi đó?」

Trước lời nhắc nhở đó, Iria cố tình mím môi ngậm ngón trỏ vào rồi ngước nhìn Ryosuke.

「…Đồ keo kiệt.」

「Không, không phải keo kiệt đâu. Hơn nữa, Ranbashi-chan làm sao mà chấp nhận được chuyện đó… Cô ấy đang ngủ kìa.」

Thầy giáo chủ nhiệm Ranbashi đang ngủ gục dưới bục giảng, nước dãi chảy ròng… Ryosuke ôm đầu rồi lấy lại bình tĩnh, nhắc nhở Iria lần nữa.

「Mà này, như thế thì làm gì có vai trò gì cho con trai chứ?」

「Ấy, Iria còn có một ý tưởng tuyệt vời nữa mà!」

「Tuyệt vời… ý tưởng tuyệt vời của Iria à…」

「Thì thế này. Chọn một chàng trai thật đẹp trai trong số các bạn nam, rồi biến cậu ta thành quản gia thì sao? Như thế thì khách nữ cũng sẽ ùn ùn kéo đến, tiền vào như nước đó!」

Dù là Trưởng phòng chi nhánh Viễn Đông của Phòng Đặc nhiệm trực thuộc Liên minh cấp cao Công ty Bảo hiểm Nhân thọ Merilot, nhưng Iria lại phải sống trong cảnh nghèo túng, nên trọng tâm của cô nàng có lẽ là… moi tiền.

Thế nhưng, bất ngờ thay, các nữ sinh lại la hét ầm ĩ. Bất ngờ nối tiếp bất ngờ, họ có vẻ rất hào hứng.

「Thôi được rồi, việc moi tiền thì chắc chắn bị mắng nên bỏ qua. Còn làm dưới hình thức quán cà phê thì được… À nhưng mà, váy vóc hay đồng phục quản gia thì sao? Iria sẽ chuẩn bị à?」

「Cậu nghĩ tôi có tiền để làm chuyện đó sao? Hay là, nếu có trang phục thì tôi đã bán rồi chứ?」

Ryosuke bị Iria lườm với ánh mắt u ám.

「Vậy thì chúng ta chỉ có cách tự làm thôi sao?」

「Ryosuke, tôi có một bí sách đó. Cậu tin tôi được không?」

Lisara nháy mắt một cái.

「Bí sách?」

「Ừm. Vẫn còn thời gian đến lễ hội trường, nên tôi nghĩ tôi có thể chuẩn bị được.」

「Hiểu rồi…」

Gia đình Lisara là dòng họ Restall danh giá, một gia tộc á vương trong thế giới Thần Chết. Vậy thì chắc chắn họ có vô số váy vóc. Ryosuke đoán rằng Lisara định cho người chuyển chúng đến thế giới loài người để sử dụng. Sau đó trả lại cũng được, đây không phải là một ý tồi.

「Được rồi. Vậy thì, Lisara sẽ lo việc chuẩn bị trang phục. Còn chúng ta sẽ bắt đầu chọn người sửa sang lớp học, phụ trách bếp và chọn các quản gia.」

Thế là 「Club Peach」 đã bắt đầu hoạt động. À, tên quán 「Peach」 được lấy từ Học viện Momozono.

Và còn một điều nữa.

Bí sách của Lisara không phải là thuê từ gia đình Restall…

「Thì thế này. Gia đình Restall vốn đã phải chịu cảnh thiếu hụt linh lực trầm trọng rồi, làm sao có thể dùng linh lực để dịch chuyển đồ đạc vì chuyện này chứ. Đơn giản thôi. Mỗi ngày tôi sẽ lấy phần linh lực tự hồi phục từ sinh lực của Ryosuke, rồi dùng thuật thức để tạo ra.」

Lisara mỉm cười, rồi rút sinh lực — linh lực từ linh hồn dâm đãng của Ryosuke để tạo ra những bộ váy. Tất nhiên, chỉ với linh lực tự hồi phục của Ryosuke thì không đủ, tội nghiệp cả Caesar cũng bị lôi vào cuộc — và những ngày tháng khổ ải của những người đàn ông nhà Kaga đã bắt đầu.

Cuối cùng, gần như mỗi ngày cho đến lễ hội trường, cậu đều bị hút cạn linh lực, biến thành một cơ thể không còn hứng thú tình dục với các cô gái nữa…

※ ※ ※

「…Đúng là những ngày tháng địa ngục mà.」

Ryosuke thở dài khe khẽ khi bước vào khu bếp, rồi cậu bị vỗ nhẹ vào vai.

「Lạ thật đó. Cậu trở về một mình sao?」

Lyfaun Pygnote đứng đó, mặc chiếc quần đen không ly, áo sơ mi trắng và áo gilê, xoay xoay chiếc nơ bướm trên ngón tay. Cô ấy đang mặc chiếc áo sơ mi cổ cánh én bẻ ra phía trước, có vẻ như cô ấy chuẩn bị ra ngoài sảnh với tư cách quản gia.

「Đúng là người đứng đầu cuộc bình chọn được yêu thích nhất trong lớp, dáng quản gia của cậu hợp thật đó…」

Ryosuke chăm chú ngắm nhìn dáng vẻ quản gia của Lyfaun.

Lyfaun đã che giấu việc mình là Thần Chết cấp cao và là con gái, thâm nhập vào Học viện Momozono với thân phận nam sinh. Nhưng hôm nay, trong bộ đồ quản gia, cô ấy lại càng trở nên hoàn hảo hơn so với bình thường.

Mái tóc xanh được cắt ngắn gọn gàng, cặp lông mày thanh tú, hàng mi dài, dáng người thon gọn. Hơn cả, mọi cử chỉ của cô ấy đều rất tao nhã.

「Này, cậu nhìn tôi chằm chằm như vậy làm gì chứ?」

Hơi đỏ mặt, Lyfaun ngượng ngùng gãi mũi.

「À, chỉ là tôi thấy cậu hoàn toàn trở thành một quản gia thôi.」

「Vậy sao? Chà, nhà tôi cũng có quản gia mà, nên có lẽ là do tôi biết cách thôi.」

Lyfaun bình thản trả lời một điều bất thường. Nghe cô ấy nói, Lyfaun là một quý tộc cũ thuộc dòng dõi Restall.

「Nhưng mà, cậu cứ trầm trồ như vậy được sao?」

「Ý cậu là sao?」

「Ryosuke là vị trí thứ sáu đúng không?」

Lyfaun nhấn mạnh nhắc nhở.

「Thứ sáu á… À, cuộc bình chọn của các nữ sinh để chọn quản gia đó à. Vì một lý do nào đó lại có hai phiếu, nên tôi mới đứng thứ sáu đó. Hay nói đúng hơn là, hầu hết phiếu bầu đều rơi vào Lyfaun rồi, nên những vị trí từ thứ hai trở xuống chắc có ít phiếu lắm phải không?」

「Số phiếu không quan trọng đâu. Thứ hạng mới là điều cốt yếu.」

「Chà, đúng là vậy. Nhưng nam sinh chủ yếu phụ trách bếp, nên quản gia chỉ đến vị trí thứ năm thôi mà. Tôi đáng lẽ vẫn an toàn chứ.」

Ryosuke nghĩ mình chắc chắn sẽ không hợp với bộ đồ quản gia, không như Lyfaun. Cậu nhớ mình đã thở phào nhẹ nhõm khi trượt khỏi vị trí thứ sáu.

「Chuyện là thế này, Ikeda-kun, người đứng thứ năm, đã phải rút lui vì đau bụng. Và, vừa nãy theo cuộc họp lớp thì Ryosuke đã được đôn lên vị trí đó. May mắn là Ikeda-kun và Ryosuke có vóc dáng tương tự nhau nên có thể mặc vừa bộ đồ quản gia đó.」

「………………Hả?」

Ryosuke nghiêng đầu 45 độ.

「Bộ đồ đang treo ở cạnh lối vào kìa.」

Lyfaun chỉ về phía cửa sổ, quả nhiên có một chiếc quần không ly, áo sơ mi và áo gilê đang treo ở đó. Và một chiếc nơ bướm cũng được móc vào.

「À đúng rồi, chỗ thay đồ của nam sinh là ở phía sau tấm màn tối cạnh cửa sổ đó.」

Lớp học bị ngăn đôi bởi tấm màn tối lại được chia làm ba phần nhỏ hơn bằng những tấm màn tối khác. Giữa là khu bếp, hai bên là khu thay đồ nam và nữ. Tuy nhiên, khu thay đồ nam ở phía cửa sổ không rộng lắm, còn phía đối diện là khu thay đồ kiêm phòng nghỉ của nữ sinh, khá rộng rãi.

「Ưm… khoan đã!」

Ryosuke vô thức trừng mắt nhìn Lyfaun.

「Gì vậy?」

「Có khi nào Lyfaun cũng thay đồ ở bên nam sinh không?」

「Tôi thay đồ trong nhà vệ sinh. Hay là cậu muốn thay đồ cùng tôi sao? Cùng nhau khoe thân trần trụi ấy?」

Trước lời nói của Lyfaun, khu bếp trở nên ồn ào xôn xao.

「Lyfaun thì hơi trung tính mà…」

「Ryosuke-kun, cuối cùng cũng không phân biệt giới tính nữa sao…」

「Không biết ai sẽ là người ở dưới đây…」

Chủ yếu là các nữ sinh đang nghỉ ngơi thì thầm với nhau.

「Aaa, lại gây ra hiểu lầm vô ích rồi!」

「He he.」

Lyfaun làm vẻ mặt buồn cười nhìn Ryosuke đang ôm đầu.

「Chết tiệt, nếu cứ ở cạnh Lyfaun thì hiểu lầm sẽ càng tăng lên mất… Thôi đành chấp nhận mà đi thay đồ vậy.」

「Đó có vẻ là ý hay đó. À nhưng mà… thôi, sao cũng được.」

Lyfaun định nói gì đó nhưng lại dừng lại giữa chừng. Ryosuke hơi nghiêng đầu, rồi luồn qua tấm màn tối vào khu nam sinh – và ngay lập tức hiểu ra ý nghĩa của từ 「sao cũng được」 mà Lyfaun đã nói.

Ở cuối một không gian hẹp dài khoảng hai mét, Ohira đang bị dựng đứng dựa vào tường.

Cậu ta bị trói chặt bằng dây thừng vào một cây thánh giá làm bằng cây lau nhà, miệng bị bịt bằng một cái nút làm từ khăn tắm.

Hai nam sinh khác đang vây quanh Ohira, khóc lóc như thể đang cầu nguyện.

Nhìn kỹ, không, không cần nhìn kỹ cũng thấy tất cả đều là thành viên của MQP, tức là Hội bí mật những người yêu thích ái vật trong trường học 『Man-co Ka-pakku Party』.

「…………Ưm ~」

Ohira, chủ tịch MQP, rên rỉ gì đó nhưng Ryosuke hoàn toàn không hiểu.

「Chủ tịch, đừng quên mà!」

「Đúng vậy, kinh thư mà chủ tịch đã viết đã bị các cô gái… ra nông nỗi này rồi!」

Hai người nắm chặt những tờ giấy bị xé toạc, giơ ra trước mặt Ohira như thể để cho Ohira nhìn thấy.

「Này, đã viết gì trong đó vậy?」

Trước câu hỏi của Ryosuke, Ohira 「Ưm--」 rên rỉ nhưng chỉ gây ồn ào mà chẳng hiểu gì cả.

「Ohira, im đi.」

「…」

Ohira gục đầu xuống.

「Cố vấn à… Đây, đây là số đo ba vòng của những nữ khách hàng đáng chú ý hôm nay mà Chủ tịch Ohira đã liều mạng viết ra đó.」

「Hơn nữa, còn là tác phẩm công phu sau khi nghe lén cuộc trò chuyện và tìm hiểu cả trường lẫn tên tuổi. Đúng vậy, đích thị là kinh thư đó!」

Trước lời nói của hai người, Ryosuke không khỏi hít một hơi.

「Hơn nữa, còn bao gồm cả điểm kích thích đặc trưng nữa. Ví dụ như Tanaka-san năm hai trường Fujisaki, có đường cong mông tuyệt vời khi ngồi chẳng hạn.」

「Trên hết, Chủ tịch còn lén chụp bằng camera điện thoại và đánh số nữa.」

Trong thoáng chốc, không, Ryosuke cũng không nghĩ đó là tội phạm.

「Nhưng mà, công sức của chúng ta… đã tan thành mây khói bởi, bởi Iria-sama rồi!」

「Iria-sama sau khi về từ trận đấu vật đã ngay lập tức phát hiện hoạt động bí mật của bọn tôi… thẻ nhớ điện thoại bị xóa sạch, kinh thư bị xé toạc ngay trước mắt… Chủ tịch thì bị túm cổ áo, quăng vào đây.」

「Đúng vậy đúng vậy. Một lúc sau có mấy tiếng kêu lạ như 『Aaa』, 『Uhiii』, 『Thêm nữa』, 『Iria-sama』 vang lên… Rồi khi bọn tôi vào thì đã thành ra thế này rồi. Không, cái ánh mắt của Iria-sama như nhìn rác rưởi đó… Tôi cũng muốn bị trừng phạt như vậy lắm chứ!」

Hai người gật đầu đồng tình.

「Đúng là Iria… Chà, cậu ta đang đợi cơn giận nguôi ngoai đó mà.」

Ryosuke cười gượng, rồi cầm lấy bộ đồ quản gia và bắt đầu thay. Buồn thay, kích thước của chúng gần như giống hệt nhau, và cậu hoàn toàn có thể mặc vừa.

「Chết tiệt, đồ Ryosuke khốn kiếp… Làm quản gia thì đúng là gian lận mà!」

「Đúng vậy, đúng vậy. Sao cậu lại là người được yêu thích thế hả!」

「Tôi mới là người muốn hỏi điều đó đây này!」

Ryosuke vừa luồn tay vào áo vừa vô thức đáp trả. Có câu nói ngựa hay cũng nhờ áo gấm, nhưng câu đó chắc chắn là giả dối. Cậu nhìn mình trong tấm gương nhỏ đặt ở chỗ thay đồ, ai nhìn cũng thấy không hợp tí nào. Tràn ngập cảm giác lạc lõng. Ai đã bầu chọn cho cậu thì cậu không biết, nhưng thật là một tội ác. Ryosuke chỉ có thể nghĩ như vậy.

「Cậu phàn nàn gì thế? Cậu có thể nói chuyện với các cô gái trường khác một cách hợp pháp đó.」

「Tuy nhiên, tôi thì chắc là sẽ căng thẳng đến mức không nói được gì đâu.」

「…Vốn dĩ tôi cũng không nghĩ sẽ có ai gọi mình đâu.」

Ryosuke lẩm bẩm, hai người nhìn nhau… rồi đồng thanh nói.

「Hãy sống thật mạnh mẽ nhé!」

Với những lời động viên đầy ý nghĩa như vậy, Ryosuke hướng về phía sảnh.

Club Peach dường như đang rất đông khách, hàng người xếp dài tận hành lang bên ngoài. Trong số đó, Lyfaun còn bận rộn hơn cả các cô gái mặc váy.

Từ các chị lớn đến các bé gái tiểu học, cô ấy không ngừng tiếp đón. Còn các quản gia khác thì… không có mấy khách gọi, chỉ là nhân viên phục vụ bình thường.

「Đúng là vậy mà…」

Ryosuke nhìn quanh lớp học lẩm bẩm, thì Iria, đang kẹp khay dưới nách, bước nhanh đến.

「Ryosuke-kun, chậm quá à~」

Cô nàng bất ngờ bĩu môi phàn nàn.

「Xin lỗi, xin lỗi.」

「Bên này bận rộn lắm đấy nhé? Nếu rảnh thì giúp tôi vận chuyển đồ uống thay cho các cô gái đi!」

「…Mà này, bộ đồ đó có được không vậy?」

「Ý cậu là sao?」

Iria làm vẻ mặt khó hiểu. Quả thật chiếc váy của Iria màu bạc óng ánh như lụa, khoét sâu táo bạo để khoe khe ngực.

Mỗi bước đi, bộ váy lại lay động bồng bềnh, lấp lánh tỏa sáng. Hoàn toàn không giống trang phục của một nữ sinh trung học.

Vì thế, ánh mắt của các khách nam cứ thế đổ dồn về Iria mỗi khi cô nàng di chuyển.

(Mặc dù bộ ngực này là giả…)

Ryosuke cười gượng trong lòng, Iria lại ghé sát vào cậu thì thầm nhỏ.

「…Nếu cậu mà nói về ngực tôi, tôi sẽ không tha đâu đó.」

Đó là một giọng nói đáng sợ, đầy uy hiếp… Rồi cô ấy nhanh chóng rời ra.

「Vậy thì, Ryosuke-kun cũng cố gắng lên nhé.」

Cười một cách đáng yêu, Iria lại quay lại tiếp khách.

「Chà, tôi sẽ không nói đâu… nhưng đúng là cô ta có tính cách vặn vẹo thật.」

「Tôi cũng đồng ý.」

Giật mình quay lại khi nghe thấy một giọng nói bất ngờ vang lên, Lisara mặc chiếc váy đang đứng đó. Đó là chiếc váy trắng tinh khôi lưng khoét sâu mà Lisara đã mặc ở thế giới Thần Chết. Mái tóc đỏ cũng được búi cao ở sau gáy, giúp tôn thêm phần gáy và lưng.

「À, chiếc váy này ư? Tôi đã mang nó theo khi trở về đây từ thế giới Thần Chết đó.」

Lisara nhấc nhẹ vạt váy rồi xoay một vòng.

「Mang theo á, vậy mà lại quên nhận tiền sinh hoạt phí…」

「Bởi vì Ryosuke, cậu có vẻ thích chiếc váy này mà.」

Lisara xoay một vòng rồi trở lại trước mặt Ryosuke, nháy mắt một cái.

「Không phải, nếu vậy thì sai rồi đó Lisara.」

Ryosuke nhìn kỹ toàn thân Lisara từ ánh mắt nháy mắt đến tận đầu ngón chân, rồi thở dài. Trước phản ứng của Ryosuke, Lisara khẽ nhếch khóe mắt.

「Ý cậu là sao, Ryosuke. Ngay cả khi tôi đã đặc biệt cố gắng vì cậu cơ mà.」

Dù không lớn tiếng, Lisara vẫn trừng mắt sắc lẹm nhìn Ryosuke, vẻ mặt bĩu môi. Quả thật, khác thường so với Lisara, cô nàng đã thoa một lớp son môi mỏng và đánh má hồng nhẹ.

「…Khoan đã, ừm?」

Bỗng nhiên một nghi ngờ thoáng qua, Ryosuke khẽ nghiêng đầu.

「Gì vậy?」

「Cậu nói cố gắng vì tôi, nhưng lớp trang điểm là vì Club Peach đúng không?」

「Ể?」

「Vốn dĩ ngay cả chiếc váy cũng vậy mà…」

「Cái, cái đó là… À, cái đó là! Là tôi đã chọn cái váy mà Ryosuke có vẻ thích nhất trong số các lựa chọn, nên cậu phải biết ơn đó!」

Lisara vừa vung hai tay một cách khó hiểu vừa biện minh vì lý do nào đó.

「Ế, vậy thì có hơi độc đoán quá rồi.」

「Không sao hết! Hơn nữa, cậu thở dài trước bộ váy của tôi là sao!」

「À, là vì Lisara đã hiểu lầm đó.」

「Hiểu lầm?」

「Đúng vậy.」

Gật đầu sâu sắc, Ryosuke đặt tay lên vai Lisara. Trước hành động đó, Lisara căng thẳng, giật mình cứng người.

「Gì, gì vậy?」

「Nghe này, Lisara. Bộ váy này của cậu, vừa đẹp, vừa dễ thương, vừa gợi cảm, thuộc hàng cực phẩm đó. Tôi đảm bảo cho cậu.」

Ryosuke nhìn thẳng vào Lisara rồi quả quyết nói. Nghe những lời đó, Lisara nắm chặt hai tay vào nhau trước rốn, liên tục siết chặt rồi thả lỏng.

「À, à ha ha, gì vậy Ryosuke, cậu cũng hiểu ra rồi à. Đúng thế, ừm ừm.」

「Nhưng mà này,」

Ryosuke vẫn giữ nguyên tư thế, xoay Lisara nửa vòng.

「Hyan! Gì, gì vậy chứ!」

「Nghe này Lisara. Điểm quyến rũ nhất của bộ váy này là đây!」

Cậu giơ ngón trỏ phải ra, rồi lướt nhẹ────.

Là tấm lưng trần khoét sâu, đặc biệt là đường sống lưng nằm giữa hai xương bả vai cân đối.

「Fuaaaaah!」

Tiếng kêu kinh ngạc của Lisara vang khắp lớp học, mọi người đồng loạt quay đầu lại. Nhưng Ryosuke, không hề e ngại trước những ánh nhìn đó, vừa lướt ngón tay vừa nhấn mạnh.

「Nghe này Lisara. Tấm lưng này, chính là đường sống lưng làm nổi bật những đường cong tuyệt đẹp, đó mới là điểm quyến rũ nhất, là điểm mà tôi yêu thích nhất đó! Đúng vậy! Gáy, nơi cổ kết hợp với đường cong mềm mại của vai tạo nên một dòng chảy. Từ đó từ từ lướt xuống, đi qua thung lũng tuyệt đẹp của xương bả vai, đến eo, và cuối cùng là chạm tới mông… Đúng vậy, chỉ với một đường lưng, chúng ta đã có thể tưởng tượng ra một cô gái trần trụi rồi! Hơn nữa còn một điều nữa!」

Rút ngón tay ra, Ryosuke dang rộng hai tay lên trần nhà và hét lớn.

「Lưng không có gì thì có nghĩa là không mặc áo ngực đúng khônggg!」

Khoảnh khắc đó, tất cả nam sinh trong phòng đều đứng dậy, đồng loạt vỗ tay.

「Tôi mặc đàng hoàng mà!」

Lisara quay phắt lại với tốc độ kinh hồn, xông tới chỗ Ryosuke.

「Ể───?」

「Có cả loại áo ngực liền với eo và dây buộc nữa mà!」

「Dây buộc á!」

Mắt Ryosuke sáng rực.

「Gì, gì vậy?」

「Garter belt và stocking, đó không phải là giấc mơ của đàn ông sao. Món đồ không thể thiếu của nữ hoàng!」

「…Haizzz, Mina. Tôi nên phản ứng thế nào đây nhỉ.」

Lisara lắc đầu ngao ngán. Phía cuối ánh nhìn của cô, Mina, không biết từ lúc nào đã mặc váy, đang cười gượng.

「Ưm, nhưng mà Ryosuke-kun lúc nào chẳng vậy.」

「Chà, đúng là vậy thật.」

Lisara nhún vai trước lời Mina.

「Nói gì mà thất lễ thế… ưm?」

Ryosuke quay lại nhìn Mina, mắt tròn xoe.

Cô ấy khoe vai và xương quai xanh, với một đường xẻ táo bạo phía sau cổ, ôm lấy hai bên sườn, nhấn mạnh và nâng đỡ khe ngực. Bản thân thiết kế không quá kỳ quái, nhưng điều đáng nói là khe ngực đó tỏa ra một sự hiện diện đáng sợ.

Hai bầu ngực mềm mại ép sát vào nhau, dù biết đó là Mina, Ryosuke vẫn vô thức muốn luồn ngón tay vào giữa chúng.

「Khụ!」

Ryosuke vội vàng nắm lấy tay phải đang đưa ra của mình bằng tay trái.

「Sao vậy, Ryosuke-kun?」

「Hừ… Đàn ông thì lúc nào cũng là sinh vật muốn đâm vào thôi.」

Ryosuke cười tự giễu trước câu hỏi của Mina.

「Haizzz…」

「Ryosuke, vừa nãy cậu có đưa tay về phía ngực Mina đúng không?」

Lisara dường như đã tinh mắt nhận ra hành động của Ryosuke.

「Cái, cái đó không phải là ảo giác sao?」

「Thật vậy sao, Ryosuke-kun?」

Mina ghé sát mặt lại gần. Ryosuke không hiểu rõ lắm, nhưng vì lý do nào đó, gương mặt cô ấy có vẻ vui vẻ.

「Ryosuke-kun, cậu muốn chạm vào ngực tôi sao?」

「Chờ, chờ chút. Nếu cậu cúi người sát thế này thì, ối chà!」

Dưới mắt Ryosuke, khe ngực của Mina – hay nói đúng hơn, khoảng không gian mơ mộng nơi hai bầu ngực ép sát vào nhau – hiện ra. Nhìn từ trên xuống, kích thước của chúng càng hiện rõ.

「Khụ khụ khụ khụ khụ!」

Đối phương là Mina. Người bạn thanh mai trúc mã đã chăm sóc cậu từ khi cậu còn tè dầm, một người giống như thành viên trong gia đình. Dù ngực Mina có lớn đến mấy, dù cô ấy có trở nên dễ thương đến mức nào, Ryosuke cũng không mấy khi thấy kích thích.

À thì, ngực lớn là để mãn nhãn và cậu rất thích, nhưng cậu chưa từng nghĩ muốn xoa nắn! hay muốn bị kẹp vào!

Ấy vậy mà, sao lại thế này?

Tại sao cậu lại kích thích đến mức này?

Vừa bối rối như thế, hơi thở của Ryosuke lại càng dồn dập hơn.

「Được rồi được rồi, đến đó thôi nhé.」

Ryosuke bất ngờ bị Lisara túm lấy sau gáy một cách mạnh bạo, cậu bị đẩy ngửa ra sau một cách bất đắc dĩ.

「Thật là, cậu định làm loạn gì trong lớp học vậy chứ?」

Ngay cả khi đã kéo Ryosuke ra khỏi khe ngực của Mina, Lisara vẫn siết chặt sau gáy cậu.

「Đau đó.」

「Này Ryosuke, có vẻ như tôi quá dễ dãi với cậu rồi.」

「Dễ dãi chỗ nào chứ!」

Cố chịu đựng cơn đau ở sau gáy, Ryosuke vô thức hét lên.

「Khi tôi để cậu chạy thoát khỏi đấu trường đấu vật, mọi người đều nói với tôi như vậy đó. Nên, từ giờ trở đi, tôi quyết định sẽ nghiêm khắc hơn với Ryosuke.」

Cô ấy nghiêng đầu nhìn Ryosuke từ bên cạnh, mỉm cười.

「Nghiêm khắc á… Bây giờ tôi đã thấy đủ nghiêm khắc rồi mà. Rầm rầm, ví dụ như sẽ thay đổi điều gì chứ?」

「Để xem…」

Cuối cùng Lisara cũng buông tay khỏi sau gáy Ryosuke, đặt ngón trỏ lên miệng suy nghĩ.

「À, tôi biết rồi!」

Bộ não được giải thoát khỏi cơn đau bắt đầu hoạt động, Ryosuke chợt lóe lên một ý tưởng.

「Hả?」

「Chắc là từ nay sẽ không làm cơm hộp cho tôi nữa chứ gì!」

「Cơm hộp à? Chuyện đó thì khác chứ.」

Lisara cười gượng.

「Vậy thì chất lượng cơm hộp sẽ bị giảm sút.」

「Này, Ryosuke, dù là tạm thời, cậu vẫn là nguồn cung cấp linh lực cho tôi mà. Nếu cậu không khỏe thì tôi sẽ gặp rắc rối chứ. Vì vậy, tôi vẫn sẽ làm cơm hộp cho cậu như mọi khi.」

Lisara chỉ ra một cách rất nghiêm túc, Ryosuke thở phào nhẹ nhõm, đồng thời khẽ nghiêng đầu.

「Vậy thì, chuyện gì sẽ thay đổi chứ?」

「À… ừm, không.」

Cùng lúc Lisara suy nghĩ, Mina khẽ bật cười.

「Gì, gì vậy, Mina?」

「Ưm, không có gì.」

Mina trả lời câu hỏi của Lisara, nhưng gương mặt cô ấy lại cười khúc khích một cách trái ngược.

「…À, đúng rồi, phải rồi!」

「…Gì vậy?」

Lisara chỉ thẳng vào Ryosuke, khiến cậu vô thức nín thở.

「Tôi sẽ tịch thu 30 phút quyền điều khiển kênh TV. Mỗi lần Ryosuke làm chuyện gì kỳ cục, tôi sẽ cắt bớt thời gian đó, chuẩn bị tinh thần đi!」

Vừa nói vậy, Lisara vừa gật đầu một cách mãn nguyện. Nhìn Lisara như vậy, Ryosuke nhìn mặt Mina.

「Cái mà các cậu nói là nghiêm khắc là thế này sao?」

「À ha ha ha… Chắc là không còn cách nào khác đâu.」

Mina đưa ra một câu trả lời khó hiểu cho Ryosuke, rồi một mình mỉm cười.

「Vốn dĩ tôi cũng không nghĩ Lisara dễ dãi với tôi đâu…」

Khi Ryosuke đang vắt tay suy tư như vậy, thì Iria lại lên tiếng, giọng châm chọc, khó chịu với Ryosuke và Lisara.

「Này, định ngồi lê đôi mách đến bao giờ nữa vậy hả?」

Vừa kẹp khay dưới nách phải, cô nàng vừa dùng ngón trỏ trái chỉ thẳng vào Lisara.

「Đặc biệt là cô ả động đực kia á, đang lả lơi với ai thế hả!」

「Động, động đực á!?」

「Ôi chao, vậy ra không phủ nhận chuyện lả lơi sao?」

「Chắc chắn là cả hai rồi!」

「Ôi chao chao, cố gắng gượng ép quá nhỉ!」

Iria che miệng bằng tay trái, cười toe toét.

「Iriaaa!」

「Ấy, không được không được. Tôi không có thời gian để trêu chọc Lisara-san đâu.」

Hoàn toàn phớt lờ Lisara đang tức giận xù lông, Iria bắt đầu nói.

「Này nhé. Đang đông khách và bận rộn lắm đấy! Hơn nữa, với Mina-san, người được cho là chiến lực tiếp theo sau Iria, và Lisara-san bonus nữa, tôi đã nhận được rất nhiều phàn nàn hỏi khi nào hai người đó mới đến làm việc đấy! Mau chóng bắt tay vào công việc đi!」

Đúng là, thỉnh thoảng các vị khách lại liếc nhìn về phía này. Nói sao nhỉ, Ryosuke có chút khó chịu vì cảm giác như hai người đang bị biến thành trò mua vui.

「À, thật sự là tôi sao?」

Iria bất ngờ dùng đầu ngón tay chọc vào ngực phải của Mina, người đang hỏi một cách e dè.

「Hyan! Iria-san! Sao lại bất ngờ thế, a, ân, lại nữa!」

「Hừm. Cái bộ ngực tự nhiên đó, không cần cố gắng hay làm gì cũng phát triển một cách đáng nể, làm sao mà không được yêu thích chứ! Rốt cuộc đàn ông thì ai mà chẳng là lũ ngu bị ngực hút hồn chứ.」

Iria liên tục chọc vào ngực Mina với vẻ mặt khó chịu.

「Hơn nữa, cái độ đàn hồi này nữa chứ. Mềm mại như vậy, mà khi ấn vào lại có độ đàn hồi bùng nảy lên. Không thấy đó là gian lận sao?」

「Vâng, tôi cũng luôn nghĩ như vậy.」

Không hiểu sao Lisara cũng tham gia vào cuộc trò chuyện — và sau đó bắt đầu chọc vào ngực trái của Mina.

「Hiaaa! Li, Lisara cũng vậy!」

「Mấy cậu kia, đủ rồi đấy!」

Để bảo vệ Mina đang bối rối phát ra những tiếng kêu có phần gợi cảm, Ryosuke đứng phắt dậy.

「Ryosuke-kun.」

Mina thở phào nhẹ nhõm.

「Ryosuke… Chỉ là một chút thôi.」

Lisara cười gượng gạo có vẻ bối rối. Còn Iria thì trừng mắt nhìn Ryosuke với vẻ mặt bĩu môi.

「Gì vậy, có gì phàn nàn sao?」

「Có chứ, có rất nhiều. Nghe đây, ngực thì nên xoa bóp chứ không phải chọc ngoáy.」

「Hả?」

「Kể cả có chọc đi nữa! Cái kiểu chọc không có ý thức hay ý định gì như thế là báng bổ đó! Nghe đây, khi chọc thì phải dùng cả hai tay, như thế này, ở phần núm──」

「Ryosuke, cậu định làm gì với đầu ngón tay đó?」

Đó là một giọng nói thấp, rất thấp. Lisara trừng mắt nhìn Ryosuke, khóe miệng khẽ run lên. Với ánh mắt và giọng nói đó, ngón trỏ của Ryosuke, đang hướng về phía núm vú của Lisara, dừng lại đột ngột.

「À, không, chỉ là vô thức…」

「Vô thức cái gì mà vô thức!」

「Haizzz, lại lả lơi nữa rồi. Này, mau đi làm việc đi!」

Iria phát ngán, túm lấy tay Lisara.

「Này Iria, lả lơi cái gì mà lả lơi chứ!」

「Được rồi được rồi, nói gì cũng được hết. Này, nhanh nhẹn làm việc đi!」

「Ư… ưm, được rồi!」

Lisara miễn cưỡng gật đầu, rồi đi tiếp khách.

「Kính chào quý khách ~」

Khi nói vậy, cô ấy đã nở một nụ cười rạng rỡ đầy giả tạo. Bên cạnh cô, Iria cũng cười và tạo dáng, nhấn mạnh bộ ngực (giả) của mình để cạnh tranh.

「Thôi vậy. Mina, chúng ta cũng đi thôi.」

Ryosuke nhẹ nhàng vuốt tóc, quay lại nhìn Mina đang có vẻ hơi căng thẳng.

「Ưm… nhưng mà, tôi có làm được mấy chuyện đó không nhỉ?」

「Chà, với Mina thì, tôi nghĩ dù không nói gì nhiều, chỉ cần mỉm cười thôi thì đối phương cũng sẽ rất vui rồi.」

「Thật sao?」

「Tất nhiên rồi. Mặc dù cách nói của Iria có phần quá khích, nhưng tôi nghĩ sẽ không có người đàn ông nào nhìn bộ ngực đó mà không vui đâu.」

「Ngực của tôi… ừm…」

Mina phản ứng hơi lạ, không có vẻ gì là vui lắm. Ryosuke dùng đầu ngón tay vẽ một vòng tròn trong không khí, phác họa gương mặt Mina.

「Ryosuke-kun?」

「Hơn nữa, cậu còn có gương mặt đáng yêu nữa. Chắc chắn sẽ được yêu thích thôi.」

「Ể… đáng yêu á?」

「Tôi, một người có quan điểm riêng về con gái, đảm bảo đó. Cứ tự tin lên.」

「Cảm ơn, Ryosuke-kun!」

Mina rạng rỡ hẳn lên.

「Đúng rồi, chính là nụ cười đó. Nào, đi thôi.」

「Ưm.」

Khi Ryosuke bắt đầu bước đi, Mina liền nối gót theo sau.

Và một giờ sau.

「………………」

Ryosuke ngồi một mình ở góc.

「Hừm… Biết ngay mà, chẳng có cô gái nào chịu bắt chuyện với mình cả. Mà nói đúng hơn là, mình nhặt khăn tay bị rơi lên thì bị mắng là 『Tôi định nhờ Lyfaun nhặt mà!』 nữa chứ. Ý nghĩa tồn tại của mình là gì chứ?」

Ryosuke đặt hai khuỷu tay lên hai đầu gối, gương mặt trắng bệch, gục đầu xuống. Trong lớp học, Lyfaun, Lisara, Mina, Iria đều bận rộn. À, ngay cả các nữ sinh khác cũng khá bận rộn, và ba nam sinh khác làm quản gia ngoài Lyfaun và Ryosuke cũng không phải là hoàn toàn không nhận được đơn hàng nào.

Đúng vậy, chỉ mỗi Ryosuke là bị ra rìa…

「Hừ, hừm hừm, vì thế tôi mới nói là mình không làm được mà. Chết tiệt, ai đã bỏ phiếu cho tôi vậy chứ. Chắc chắn là chơi khăm, tuyệt đối là chơi khăm mà.」

「Ôi chao, thật là một bộ dạng đáng xấu hổ đó, Ryosuke-kun.」

Đó là giọng của Tamano Hikaru. Ryosuke ngạc nhiên ngẩng mặt lên, quả nhiên Tamano Hikaru đang cười châm biếm, khóe miệng nhếch lên, gò má phải đỏ ửng.

「…Tiền bối, má anh sao thế?」

「Hừm, tôi chạm vào mông Iria-kun thì bị tát một cái.」

Tamano Hikaru vuốt tóc, cười tươi khoe hàm răng trắng bóng.

「Có biển cấm chạm vào mà.」

「À, tôi biết chứ. Nhưng mà này, được chạm vào không phải là bằng chứng đã giành được vinh dự được tôi lựa chọn sao. Tôi chắc chắn rằng cái mông lớn của Iria-kun cũng sẽ rất vui mừng đó.」

「Cái đó, vui mừng có lẽ không phải nghĩa đó đâu.」

「Không đâu, là double meaning mà. Thế mà Iria-kun lại không chịu kêu một tiếng 『ân』 đáng yêu nào cả. Tôi, một người là đội trưởng câu lạc bộ boxing này, đã bị tát mạnh vào má với tốc độ mà tôi không thể phản ứng kịp.」

Tamano Hikaru nói mà không hề có chút hối lỗi nào.

「Vậy, tiền bối đến chỗ tôi làm gì vậy? À, để cười nhạo tôi đang bị ra rìa à…」

「Hừm, cậu nghĩ tôi rảnh rỗi làm mấy chuyện đó sao?」

「À thì, đầu tiền bối lúc nào cũng chỉ có con gái thôi mà.」

「Gì chứ, tôi còn kém xa cậu mà.」

Nói rồi mỉm cười, Tamano Hikaru bất ngờ ngồi phịch xuống.

「…Anh đang làm gì vậy?」

「Iria-kun đòi tiền bồi thường vì tôi đã chạm vào mông cô ấy là phải mang cho cô ấy 300 gram thịt bò Matsusaka mỗi tối trong một tháng đó… Ryosuke-kun, làm ơn, hãy giúp tôi dàn xếp đi.」

「Nhưng mà, tiền bối giàu mà.」

「Hừm. Thật ra gần đây, chuyện tôi lén nhìn hầu gái nhà tôi thay đồ đã bị lộ. Tài khoản ngân hàng bị phong tỏa, tiền tiêu vặt cũng chỉ được 500 yên một ngày để ăn trưa thôi…」

「Làm gì không biết nữa… Nhưng mà, ừm. Đã chạm vào là sự thật, nên tiền bối nên quỳ lạy Iria, hoặc làm việc vất vả để trả nợ chứ.」

「Hừm. Ra là làm việc vất vả à. Chắc chắn với thân hình đẹp đẽ của tôi, Iria-kun cũng sẽ rất vui mừng thôi. Đúng vậy, chính tôi sẽ làm cho cơ thể của Iria-kun vui mừng! Đúng vậy, đúng thế, ưm, ưm ưm, tôi sẽ ban cho Iria-kun quyền được trải qua một đêm tuyệt vời cùng tôi!」

Tamano Hikaru nở một nụ cười đáng xấu hổ, vẻ mặt lả lơi, rồi quay lại chỗ Iria. Và đúng như dự đoán, anh ta bị ăn tát hai chiều…

「Ryosuke-kun, có vẻ cậu rảnh rỗi nhỉ.」

Mina đến thay thế, đứng cạnh Ryosuke.

「Mina, không sao chứ? Cậu đang bận rộn mà lại trốn việc ở đây à.」

「Ưm. Tuy được nhiều người gọi thì vui thật, nhưng mà tôi vẫn không quen mấy chuyện này đâu.」

Mina nhìn Tamano Hikaru đang bị Iria tát và giẫm đạp, rồi cười gượng. Quả thật, Mina, vốn hơi nhút nhát, khó mà có thể nói chuyện một cách khéo léo với người lạ, đặc biệt là đàn ông, lần đầu gặp.

「Chà, nhưng mà đâu phải là nói chuyện mãi, chỉ khoảng một phút thôi mà, phải không? Chỉ cần mỉm cười và gật đầu thôi thì không được sao?」

「Cũng đúng, nhưng tôi vẫn cảm thấy như vậy không đủ.」

「Không đủ?」

「Ưm. Tôi cứ nghĩ, liệu chỉ cần tôi mỉm cười thôi thì có thật sự ổn không…」

Nhìn Lisara đang mỉm cười một cách giả tạo để tiếp khách, Mina 「Haizzz」 thở dài.

「Đúng là Lisara vừa dễ thương vừa xinh đẹp. Hơn nữa, cô ấy còn trò chuyện rất vui vẻ nữa chứ.」

「Chà, tôi cũng nghĩ cô ấy xinh đẹp thật, nhưng nụ cười đó thì tệ lắm đó.」

「Tệ à?」

「Đúng vậy. Ngoài việc là nụ cười giả tạo, Lisara còn có vẻ như trong lòng đang muốn kết thúc sớm nhất có thể nữa chứ.」

「Vâng, thật sao?」

「Cậu không nhận ra sao?」

「Ưm ~…」

Mina chăm chú nhìn Lisara.

「Đúng là có vẻ hơi khác so với nụ cười thường ngày.」

「Đúng không? Kiểu như đeo mặt nạ vậy, cái kiểu nụ cười đó… tôi không nghĩ là đáng yêu đâu.」

Ryosuke nhìn Lisara, vô thức cười gượng.

「Vậy ra, Ryosuke-kun hiểu rất rõ về Lisara nhỉ.」

「Chà, dù sao cũng sống cùng nhau mà… và cũng bị làm phiền rất nhiều nữa.」

「Ưm, đúng thế.」

「Nhưng mà, tôi cũng hiểu về Mina mà?」

Ryosuke quay sang nhìn Mina đang đứng cạnh.

「Ể?」

「Cậu luôn lắng nghe câu chuyện của đối phương, thành thật gật đầu rồi mỉm cười mà. Ngay cả trong hoàn cảnh này cũng vậy.」

「…Vậy sao?」

Mina khẽ nghiêng đầu không hiểu.

「Đúng thế. Vì vậy nụ cười của cậu sẽ thực sự chạm đến đối phương, và trở thành một phần thưởng quá đủ rồi.」

Nên nói là vụng về hay thành thật đây. Mina luôn chân thành đối mặt với đối phương, không hề diễn kịch. Cô ấy không thể tạo ra một chiếc mặt nạ hoàn hảo như Lisara, rồi để một nhân cách khác đối ứng. Cô ấy ứng xử bằng chính con người thật của mình. Tất nhiên, cô ấy không hề lơ đễnh lắng nghe câu chuyện của đối phương như Iria, hay dùng nụ cười ve vãn để che đậy.

Vì lẽ đó, hễ ai nói chuyện với Mina đều sẽ bớt căng thẳng, và bị trói buộc bởi sự chân thật cùng lòng tốt của cô.

「Tớ đã nói rồi mà. Mina mà tham gia thì chắc chắn nổi như cồn, tớ nghĩ cậu ấy sẽ khiến đối phương vui vẻ theo một cách khác với Iria hay Lisara đó.」

「Tớ ngang hàng với Lisara?」

「Ừ. Không phải tớ thiên vị bạn thanh mai trúc mã đâu, cậu là một trong top 3 của lớp này đó. Chắc chắn là Mina mặc váy dạ hội sẽ rất dễ thương, lại còn siêu gợi cảm nữa.」

「...... Cậu không nịnh tớ đấy chứ?」

Mina ngước mắt lên nhìn dò xét.

「Này, cậu biết tớ không bao giờ nói dối về chuyện con gái mà. Nghe đây, nói dối bảo vật là đáng chết vạn lần đó.」

「Vậy à, ừm, Ryosuke-kun là vậy thật」

Mina khẽ cười khúc khích. Cứ ngỡ là vậy, ai ngờ cô nàng lại bối rối bồn chồn, đảo mắt lung tung một hồi.

「Sao v──」

「À, ừm......」

Vừa lúc Ryosuke định hỏi 「Sao thế?」thì Mina nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt mạnh mẽ.

「...... Gì vậy?」

「Ryosuke-kun nói, dễ thương với gợi cảm...... Ý là, ý là con trai sẽ muốn hẹn hò với tớ đúng không?」

「Hẹn hò?」

「Ừ, hẹn hò」

「Chà, tớ nghĩ chẳng có gã nào mà lại không muốn hẹn hò với Mina bây giờ đâu.」

Dù sao thì mỗi khi Mina di chuyển, ánh mắt của mọi người đều dồn vào bộ ngực của cô nàng. Vốn dĩ đã có rất nhiều fan ngầm của Mina, nhưng vì cô nàng hơi kín đáo, lại không có nhiều tiếp xúc với các bạn nam ngoài Ryosuke, nên chẳng ai dám tỏ tình hay vây quanh tâng bốc cả.

Nhưng nhờ có bộ váy dạ hội này, vẻ dễ thương và gợi cảm của Mina bỗng chốc được công nhận.

Rất có thể sẽ có những chàng trai định tỏ tình với Mina sau khi lễ hội trường kết thúc ấy chứ. Ryosuke nghĩ vậy, và không hiểu sao cậu lại cảm thấy hơi sợ hãi.

「Vậy thì Ryosuke-kun」

「Ừm?」

「Giờ, giờ giải lao, cậu sẽ, sẽ hẹn, hẹn hò với tớ chứ?」

Mina nở một nụ cười gượng gạo hiếm thấy.

「...... Hả?」

「Chẳng phải cậu bảo sẽ không có chàng trai nào từ chối hẹn hò với tớ sao?」

Mina tiến sát lại gần.

「Ừ thì, t, tớ có nói thế thật nhưng」

「Cậu không nói dối con gái mà đúng không?」

「Ờ, ờ」

「Vậy thì tốt rồi. Cậu sẽ hẹn hò với tớ vào giờ giải lao nhé?」

Mina dồn ép Ryosuke với một sự mạnh mẽ chưa từng thấy, khiến cậu bất giác gật đầu lia lịa.

「Cảm ơn cậu!」

Mina vui vẻ cười tươi, rồi bước ra xa Ryosuke một bước. Với động tác đó, bộ ngực của cô nàng rung rinh nảy lên đầy đặn, Ryosuke bất giác nhìn theo. Nhận ra điều đó, Mina đỏ bừng mặt, hai tay ôm ngực che đi.

「...... Ryosuke-kun thật là biến thái」

「Ể...... À, không, thì là」

「Vậy hẹn cậu vào giờ giải lao nhé」

Không để Ryosuke kịp nói thêm câu nào, Mina đã quay lại làm việc.

「Chuyện, chuyện gì vừa xảy ra vậy......」

「Trốn việc mà còn trò chuyện vui vẻ với Mina, Ryosuke cậu cũng biết điều nhỉ」

Lisara bưng khay, dừng lại trước mặt Ryosuke và liếc nhìn cậu từ trên xuống. Có vẻ như cô nàng đang trên đường đi lấy thêm đồ order cho bếp.

「Vui vẻ gì chứ, cậu bảo tớ thì tớ biết nói sao. Mina là người bắt chuyện trước mà」

「Hai người nói chuyện gì vậy? Tớ hơi lo cho Mina, nhưng trông cậu ấy khỏe hẳn ra rồi đấy」

Lisara liếc nhìn Mina, người đang nói chuyện với vẻ mặt tươi rói.

「Ừm. Tớ chỉ hứa là sẽ hẹn hò với cậu ấy vào giờ giải lao thôi mà」

「...... Hẹn hò?」

Lisara chớp mắt liên tục, hết lần này đến lần khác, và nói với vẻ không thể tin được.

「Chắc là cậu ấy muốn cùng tớ đi dạo quanh lễ hội trường thôi. Nhờ có kế hoạch lần này, đánh giá của Mina đã tăng vọt rồi, chắc cậu ấy muốn có vệ sĩ để từ chối mấy gã theo đuổi thôi mà?」

Vừa giải thích với Lisara, Ryosuke vừa tự thuyết phục bản thân. Đúng vậy, nếu là ý đó thì sự chủ động bất thường của Mina cũng có thể hiểu được. Chắc chắn đó là sự tuyệt vọng của cô nàng vì cảm thấy bất an trước ánh mắt của đám con trai.

「Hừm...... Mina thật là bất hạnh」

Lisara buông thõng vai xuống, rồi nhìn Ryosuke với vẻ mặt ngán ngẩm.

「Ý cậu là sao?」

「Không có gì đâu. Nhưng mà, haizz」

Lần này, Lisara lại đột ngột thay đổi, nhìn Ryosuke với vẻ trách móc.

「Sao...... Sao vậy?」

「Khôông có gìi ~. Nhưng mà, tớ cứ nghĩ là với một người nghiêm túc như Ryosuke, giờ giải lao cậu sẽ giúp tớ tìm 《Irregular》thôi chứ」

Lisara quay mặt đi, nhưng vẫn liếc trộm Ryosuke và nói với giọng điệu cố tình tra hỏi.

「Nhưng mà, giúp gì chứ...... Chẳng phải mục tiêu còn lại chỉ là cô Ranbashi đang ngủ gật kia thôi sao?」

Đầu của Ranbashi, người đang ngồi trước tấm màn đen để giám sát hoạt động của học sinh, cứ gật gù liên tục, và khóe miệng cô nàng còn chảy cả nước dãi......

「Không thể tin được đó là một người phụ nữ độc thân gần ba mươi tuổi nhỉ」

Ngay cả Lisara cũng có giọng điệu hơi khó xử.

Cô giáo ba mươi tuổi của Ryosuke và những người khác, đó là Ranbashi. Nếu chỉ nhìn vào thông số đó, người ta có thể dễ dàng tưởng tượng ra một người chị quyến rũ, nhưng vẻ ngoài của cô nàng thì ai nhìn vào cũng thấy là một đứa trẻ tiểu học, lời nói và hành động thì chậm chạp và nội dung thì tùy tiện. Cô nàng hiếm khi thể hiện tinh thần trách nhiệm, và không có chút uy nghiêm nào.

Vì vậy, cô nàng đã được chọn vào 《Immortal》, một trong Bát Kỳ Chúng, những người đứng đầu trong số những người kỳ dị và khác người của Học viện Momozono.

Nhân tiện, cô nàng còn là một người nghiện rượu vô độ, và tiền lương của cô nàng gần như biến mất vào tiền rượu. Tuy nhiên, đồng thời cô nàng cũng nổi tiếng là người uống giỏi, và Paoy Malbec, một Shikigami cấp bốn, đồng thời là bạn nhậu của Ranbashi và là cấp dưới của Iria, dường như bị cô nàng đánh gục mỗi đêm.

「Nhưng mà, cô ta có thực sự là 《Irregular》không? 《Irregular》là một tồn tại đặc biệt trong số những người dị thường có linh lực gấp hàng ngàn, hàng vạn lần so với người bình thường, một tồn tại đặc biệt trong số những người đặc biệt, rất hiếm thấy cơ mà? Nhìn thế nào cũng không thấy giống」

Nghe lời của Ryosuke, Lisara thở dài.

「Đúng là vậy đó. Theo tài liệu về 《Bão Lôi Thần》còn sót lại trong nhà của Lyfahn, các ứng cử viên 《Irregular》trùng với Bát Kỳ Chúng...... Haizz, vì tiền bối Onizaki cũng không phải, nên người còn lại chỉ là thầy Ranbashi thôi, nhưng tớ cũng cảm thấy nghi ngờ」

「Chà, nhưng cứ điều tra thử xem sao. Dù sao thì tớ cũng không nghĩ ra được điều ước nào khác ngoài rượu cho cô Ranbashi cả」

「Không biết chừng. Vì cô ấy đi uống mỗi đêm mà, hơn nữa dạo gần đây còn là với Malbec nữa chứ?」

Những gì Lisara nói cũng rất hợp lý. Vì cô nàng uống mỗi đêm, nên những mong muốn liên quan đến rượu có lẽ đã được thực hiện hết rồi. Hơn nữa, Malbec, người có thể đo được linh lực dù chỉ là một Shikigami cấp bốn, luôn ở bên cạnh cô nàng. Nếu điều ước đã được thực hiện, thì có lẽ cô nàng đã nhận ra sự thức tỉnh của mình với tư cách là một 《Irregular》ngay tại chỗ rồi.

Và trong trường hợp đó, Iria, người có ham muốn thăng tiến mạnh mẽ và tính cách vặn vẹo dù chỉ là một cô gái và không đời nào im lặng được.

「Ra là vậy. Nhưng nếu vậy thì điều ước hay mong muốn từ linh hồn của cô Ranbashi là gì?」

「Hay là...... À, có lẽ cô ấy đang tìm kiếm một đối tượng kết hôn đúng với lứa tuổi của mình thì sao?」

Lisara bừng sáng và khuôn mặt tươi tỉnh hẳn lên. Đôi mắt cô nàng ánh lên một chút tò mò. Ryosuke nghĩ bụng, sao mấy cô gái lại thích chuyện tình cảm đến thế nhỉ......

「Ừm, hơi khó tưởng tượng cô Ranbashi lại có chuyện đó đó」

「Kệ đi. May mắn là thầy Ranbashi là giáo viên chủ nhiệm của chúng ta, nên sẽ có rất nhiều cơ hội để hỏi ra mong muốn thực sự từ linh hồn của cô ấy」

Lisara tự động viên mình.

「Thôi, dù sao thì bây giờ phải cố gắng làm việc này đã」

「...... Hiếm thấy nhỉ. Tớ cứ tưởng cậu khó chịu ra mặt vì phải làm trò cười đấy chứ」

Lisara thừa nhận một cách đơn giản.

「Đúng là Ryosuke tinh ý thật」

「Thì ai mà không biết chứ. Nụ cười bình thường của Lisara khác hẳn mà」

「Khác ở chỗ nào?」

「Khác ở chỗ...... Cứng nhắc hay là mắt không cười hay là, à, đúng rồi, không có sự hớ hênh」

「Hả?」

「À, không, ý tớ là không có sự hớ hênh theo nghĩa tốt ấy...... Tớ thấy Lisara bình thường có vẻ hớ hênh hơn đó」

「...... Mình cho Ryosuke thấy bộ mặt lơ đễnh đến vậy sao?」

Lisara lẩm bẩm tự hỏi.

「Vậy, Lisara mà lại dồn hết tâm huyết vào Club Peach này thì là chuyện lạ đó」

「Là Iria」

「Iria?」

「Cái con bụng dạ đen tối đó, từ lúc nào đã so sánh số lượng khách hàng chỉ định rồi. Sau đó vì số lượng khách hàng chỉ định của mình nhiều hơn tớ một chút, mà lên mặt dạy đời này nọ về sức hút của phụ nữ đó!」

Lisara nghiến răng ken két và nắm chặt nắm đấm trước mặt.

「Lisara Restall này, người vừa là người thừa kế tương lai của gia tộc Restall danh giá trong giới Shikigami, vừa tốt nghiệp thủ khoa trường đào tạo Shikigami của gia tộc Restall dù ngực giả, mà lại thua cái con bụng dạ đen tối phản bội gia tộc rồi gia nhập cái tổ chức yếu kém như Merlo, đời nào có chuyện đó chứ. Hừ, tớ biết chứ, vì không thể thắng tớ bằng thực lực của một Shikigami, nên định dùng sức hút của một cô gái để phân thắng bại đúng không, hừ hừ, ư hứ hứ」

Lisara nở một nụ cười đáng sợ và cười thầm.

「Dù có cố gắng vung vẩy cái vẻ gợi cảm thô tục đó thì cũng vô ích thôi, tớ sẽ cho ả ta thấy ngay là ả không thể thắng được vẻ đẹp và khí chất, và cả vẻ đẹp của tớ!」

Cố tình tuyên bố vẻ đẹp đến hai lần, Lisara sải bước đi.

「Chà, nói sao nhỉ...... Lisara với Iria, dù cạnh tranh nhau nhưng lại rất thân thiết, hay là cùng đẳng cấp nhỉ」

Ryosuke chỉ biết cười khổ.

「Nhưng mà chán thật......」

Cậu mãi không nhận được cuộc gọi nào từ ai cả. Dù có chờ đợi đến đâu, chẳng có một nữ khách hàng nào gọi Ryosuke cả. Đôi khi cậu tự mình đi chào hàng, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt kỳ lạ.

「Chà, tớ cũng vậy thôi, chỉ đi khi thấy có cái gì đó thu hút như hình dáng mông, ngực hay gáy hoặc khoảng hở giữa váy và đùi thôi mà......」

Ryosuke lại trở về góc phòng và khoanh tay.

「Chà, thế này đi. Đằng nào cũng không ai gọi mình, hay là làm việc gì có thể làm bây giờ thôi vậy」

Quyết định vậy, Ryosuke xách ghế và ngồi cạnh Ranbashi, người đang ngủ gật ngon lành và chảy cả nước dãi.

「Nào, giờ thì......」

Ryosuke khẽ ghé sát miệng vào tai Ranbashi.

「Điều gì cũng...... Thành hiện thực...... Bất cứ điều gì...... Theo ý muốn......」

Ryosuke lẩm bẩm thì thầm.

「Ư...... Ưm......」

「Nào, mong muốn của cô là gì...... Bất cứ điều gì, đều có thể thành hiện thực......」

Ryosuke lặp đi lặp lại nhiều lần, thổi vào giấc mơ của Ranbashi.

(Khư khư khư, mình đúng là thiên tài mà. Cái kế hoạch moi ra điều mà linh hồn thực sự mong muốn từ tiềm thức sâu thẳm vô phương phòng bị được gọi là giấc mơ này. Mình phải sợ hãi trước cái kế hoạch quá ư là tràn ngập trí tuệ này mới được)

Ryosuke tự tin tuyệt đối và tiếp tục. Sau đó──,

「Ư ư, munya...... K, Kaga...... Ryosuke...... Kun...... Munya」

Cô nàng bắt đầu nói tên của Ryosuke!

(Ế, chẳng lẽ cô Ranbashi thích mình rồi sao. Không ổn rồi, nhưng mà cô giáo này được gọi là Immortal vì vóc dáng không thay đổi từ thời học sinh cho đến tận bây giờ mà...... Không loại trừ khả năng bên trong cô nàng vẫn còn là một học sinh trung học đâu đấy. Dù vẻ ngoài chỉ là học sinh tiểu học thôi)

Ryosuke trở nên bối rối, và tiếp tục thì thầm.

「Ryosuke-kun...... Munya...... Tớ......」

「Tớ, tớ......?」

Ryosuke nuốt khan.

「Tớ...... Ồn ào quá」

「Hả?」

Ryosuke ngẩn ngơ nhìn mặt Ranbashi.

「Từ nãy đến giờ cô làm cái gì vậy hả. Cứ lẩm bẩm gãi tai cô, lại còn ồn ào nữa...... Uổng công cô đang ngủ ngon lành」

Không, cô có cần phải tuyên bố ngang nhiên việc trốn việc như vậy không...... Ryosuke nghĩ bụng.

「Không ai để ý nên cô rảnh quá hả?」

「Ư」

Hành động không nên có của một giáo viên. Không hề đếm xỉa đến hay tha thứ cho những vết thương trong lòng học sinh.

「Chà, ừm, nếu cô vô dụng đến vậy thì......」

「V, vô dụng...... Hừ, dù đã biết trước rồi, nhưng nghe trực tiếp thì trái tim thuần khiết của em tan nát rồi」

「Ừ. Hay là cô xuống đội hai, làm việc ở bếp ấy. Như vậy thì cô cũng không bị tà ma quấy nhiễu mà ngủ gật được」

「Ít, ít ra thì cũng che giấu việc mình trốn việc đi chứ!」

「Ừm, nhưng mà cô tin tưởng mọi người trong lớp mà. Vì sẽ không có rắc rối nào xảy ra, nên cô không cần phải quan sát kỹ càng đâu」

Cô giáo cười tươi và thốt ra những lời vô trách nhiệm.

「Haizz...... Nhưng thôi, vì kế hoạch đã thất bại rồi, nên mình ngoan ngoãn xuống bếp làm việc thôi」

Không còn cách nào khác, Ryosuke đứng dậy và chui qua tấm màn đen dẫn đến bếp. Nhìn theo bóng lưng Ryosuke, Ranbashi trầm ngâm suy nghĩ.

「Mơ, ừm, nếu được ước bất cứ điều gì...... Ước mơ của cô là trốn việc và uống rượu từ giữa trưa...... À, phải rồi, gọi Mal-san nữa, ê hế hế hế」

Cô giáo độc thân gần ba mươi tuổi lẩm bẩm những ước mơ tồi tệ nhất.

※ ※ ※

「...... Đến đây làm gì vậy?」

Lisara trừng mắt nhìn vị khách trước mặt, không hề che giấu sự ác cảm.

「Tôi dù gì cũng là giáo viên đó. Cái kiểu nói chuyện đó không chấp nhận được đâu đấy」

Vị khách mở miệng với vẻ mặt không vui.

Đó là một người phụ nữ to lớn hơn là cao lớn, cao trên mét tám mươi. Ngay cả khi mặc bộ đồ thể thao màu xanh lam đơn giản, người ta vẫn có thể dễ dàng nhận thấy những cơ bắp phát triển của cô ta, và mái tóc ngắn màu trắng thì bù xù.

「Vậy, cô đến lớp này có việc gì, thưa cô Alcalea Raygyl đang cải trang thành giáo viên thể dục?」

Lisara rót trà lúa mạch vào chiếc cốc đặt trước mặt Alcalea với những cử chỉ và lời lẽ thô lỗ một cách kính cẩn.

Alcalea là người số ba của 《Tứ Lôi Phủ》, cán bộ cao cấp của 《Bão Lôi Thần》, những người có ý định phá hoại mối quan hệ giữa Shikigami và con người hiện tại, và đang trà trộn vào Học viện Momozono với tư cách là giáo viên thể dục để tìm kiếm 《Irregular》theo lệnh của người đứng đầu Galdarblog.

Vừa hôm trước, cô ta vừa mới thực chiến trong trường học để tranh giành ứng cử viên 《Irregular》.

Không khí lễ hội trường mà cô đang tranh giành số lượng khách hàng chỉ định với Iria cho đến lúc đó bỗng chốc tan biến, Lisara dồn hết sự căng thẳng vào cơ thể với tư cách là một Shikigami cấp một.

Alcalea nhìn Lisara với vẻ khó chịu.

「Sao vậy. Tôi còn chưa kịp chỉ định ai thì cô đã xông đến đây, vậy mà thái độ lại gai góc đến vậy」

「Đương nhiên rồi. Tôi không thể có thái độ thân thiện với một đối tượng không có chút ý thức chung nào và không biết sẽ gây ra chuyện gì」

「Hừ. Cô được lắm」

Alcalea uống cạn ly trà lúa mạch một hơi, và đưa chiếc cốc rỗng cho Lisara. Lisara không hề che giấu sự khó chịu và thô bạo rót trà lúa mạch vào chiếc cốc đó.

「Mục đích là 《Irregular》? Hay là Lyfahn, người đã phản bội các người?」

Lisara vừa hỏi vừa dò xét khuôn mặt của Alcalea.

「Tôi không nghĩ là cần thiết phải nói với cô. Hơn nữa, cái tên Lyfahn đó sắp tàn đời rồi」

「Ý cô là sao?」

Ý địch bỗng chốc bộc lộ ra.

Đối với Lisara, Lyfahn, người cứ chọc ngoáy Ryosuke, chẳng là gì ngoài kẻ gây rối. Dù vậy, vì Ryosuke đã công nhận anh ta là đồng đội, nên Lisara cũng chấp nhận anh ta. Hơn nữa, Lisara dần dần bắt đầu quan tâm đến Lyfahn khi chiến đấu cùng nhau và trải qua những khoảnh khắc bên nhau.

「Sao trăng gì chứ. Lyfahn đã trực diện phản bội tên Galdarblog đó, và biến hắn thành kẻ thù của mình rồi. Cái ngày hắn bị xử lý cũng không còn xa nữa đâu. Các cô cũng biết sự đáng sợ và sức mạnh của Galdarblog mà đúng không?」

「Chuyện đó thì......」

Người đàn ông nhận được danh hiệu 《Stanza》chỉ được trao cho những Shikigami mạnh mẽ trong giới Shikigami, đó là Galdarblog. Hắn có một số mặt biến thái, nhưng có kiến thức uyên bác và sức mạnh chiến đấu mạnh mẽ từng thuộc về gia tộc Restall, và đã nhiều lần giao chiến với Ryosuke, người đã thức tỉnh 《Gram》.

Và Lisara thậm chí còn không thể đánh trúng Galdarblog.

「Hừ, có vẻ như cô biết rõ đến phát ngán nhỉ」

Alcalea cười nhếch mép.

「Không có gì để cô tự mãn cả. Người ta gọi đó là cáo mượn oai hùm đấy」

「Cô nói gì cơ!」

Alcalea đập tay xuống bàn.

「Dù sao thì cô nói về Lyfahn như vậy, thì mục đích cô đến đây vẫn là 《Irregular》, tức là thầy Ranbashi đúng không?」

「C, chuyện đó thì──Khốn kiếp」

Alcalea bực bội uống một hơi hết ly trà lúa mạch, và đứng dậy vì nghĩ rằng mình không còn việc gì với Lisara nữa. Ngay lúc đó,

「Này này, đâu cần phải làm dữ vậy chứ」

Một giọng nói lả lơi vang lên.

「À, xin lỗi, tôi, tôi xin lỗi」

Một nữ sinh đang bị một gã khách quấy rối và định bỏ chạy, nhưng cổ tay cô đã bị hắn ta nắm lấy.

「...... Ra là vậy」

Một ý nghĩ xấu xa lóe lên trong đầu Lisara, và cô khẽ cười khúc khích.

「Thầy Alcalea」

「...... Gì vậy, ghê tởm」

Alcalea nghi ngờ.

「Dù gì cô cũng đang làm giáo viên, nên cô sẽ giúp học sinh chứ đúng không」

「Hả, tại sao tôi lại phải làm chuyện đó」

「Ủa, chẳng phải cô là giáo viên sao. Nếu cô bỏ mặc học sinh đến chết, thì không chỉ việc tìm kiếm 《Irregular》trở nên khó khăn đâu, mà việc tiếp tục làm giáo viên cũng khó nữa đấy? Đến lúc đó, không biết Galdarblog sẽ nổi giận đến mức nào đây」

「...... Khốn kiếp, nhớ đấy!」

Với khuôn mặt hối hận, Alcalea đứng dậy và hùng hổ tiến về phía rắc rối──túm lấy gáy của gã trai lả lơi và dễ dàng nhấc bổng hắn ta lên.

Sau đó, cô ta lầm bầm phàn nàn và dẫn hắn ta đến phòng giáo viên.

「Ít nhất thì giờ cũng đuổi được cô ta đi trong khoảng một tiếng nhỉ」

Lisara cười khổ, rồi liếc nhìn Ranbashi, người vẫn đang ngủ gật.

「Vấn đề là, làm sao để moi móc từ cô giáo đó đây...... Haizz, vì cô đang ngủ nên mình thì thầm vào tai cô ấy hỏi điều ước là gì chắc」

Cô không hề hay biết mà lại nghĩ ra một kế hoạch giống hệt Ryosuke.

※ ※ ※

「Phù, đàn ông vẫn tìm thấy chỗ đứng của mình trong công việc mà」

Ryosuke lau mồ hôi cần lao và hài lòng gật đầu trước cách làm việc của mình.

「Nhìn này, cái thùng rác trống rỗng sạch sẽ này!」

Cậu vung vẩy thùng rác nhiều lần trên khu tập kết rác, và long trọng xác nhận rằng không có gì rơi ra.

「...... Vô nghĩa」

Sau khi vào bếp, công việc được giao cho Ryosuke, người không biết nấu ăn là...... Về cơ bản là không có. Đã có nhân viên chuyên trách rửa bát đĩa, và người ta cũng đã đủ để kê bàn ghế, nên việc cậu có thể làm chỉ là nhặt rác trên sàn và dọn dẹp mà thôi.

「Không, nhưng đây cũng là một công việc quan trọng, đúng vậy, là một công việc quan trọng...... Haizz」

Vừa tự nhủ như vậy, cậu vừa lững thững quay trở lại vài mét trên hành lang. Đúng lúc đó, Alcalea chạy vụt qua trước mắt Ryosuke với những bước chân thô bạo.

「...... G, gì vậy?」

Cậu hơi ngơ ngác trước sự gấp gáp của cô ta.

「Đi vệ sinh à」

Cùng lúc cậu đi đến kết luận đó, Ryosuke đã đến được lớp học.

「Ryosuke」

Vừa định chui qua tấm màn đen để vào bếp, Lisara đã gọi cậu lại. Không biết tại sao, nhưng trông cô nàng có vẻ khá khó chịu.

「Sao thế?」

「Alcalea」

「À, cô ta vừa chạy thẳng về phía nhà vệ sinh đấy」

「...... Haaaaaaaaaaaaa」

Cô nàng thở dài một hơi thật sâu.

「Đâu có chuyện đó. Giờ này cô ta đang nói chuyện với thầy Ranbashi ở đằng kia rồi ấy」

「Ế...... À, giờ mới để ý cô ấy không ngủ gật」

Không có bóng dáng của Ranbashi trên chiếc ghế quen thuộc.

「Cô ta xông vào đây với vẻ mặt nghiêm trọng và bảo là có chuyện muốn hỏi thầy với tư cách là giáo viên, rồi dẫn thầy Ranbashi vào trong luôn」

「Để moi móc điều ước của cô Ranbashi à」

「Ừ, không thể nghĩ ra lý do nào khác」

「Tớ cứ tưởng cô ta đi vệ sinh chứ. Bị lừa rồi......」

「...... Đó là do Ryosuke ngốc quá thôi chứ bộ」

Lisara lắc đầu ngán ngẩm, sau đó rên rỉ đầy hối hận.

「Aaaish. Nếu biết vậy, mình nên thì thầm vào tai thầy Ranbashi đang ngủ gật và bảo cô ấy nói điều ước, rồi thực hiện kế hoạch tác động vào tiềm thức mới phải」

「À, cái đó không được đâu」

「Ể?」

「Vì tớ làm rồi mà thất bại」

Lisara ngơ ngác.

「...... Ý cậu là, Ryosuke đã thực hiện cái kế hoạch thì thầm với thầy Ranbashi đang ngủ rồi?」

「Ừ」

Ryosuke gật đầu thẳng thắn.

「............ Ư ư, mình lại có chung ý tưởng với Ryosuke. Đúng là bất cẩn cả đời mà」

Lisara thất vọng đến mức thô lỗ. Ryosuke định nói một câu phàn nàn với Lisara, nhưng đột nhiên bị một cánh tay to lớn đẩy sang một bên.

「Uwa!?」

「Tránh ra, đồ quấy rầy」

Là Alcalea. Cô ta dễ dàng đẩy Ryosuke sang một bên, rồi hùng hổ chạy ra khỏi lớp học.

「Gì vậy...... Chẳng lẽ cô ta đã moi được điều ước của cô Ranbashi rồi?」

Nghe lời của Ryosuke, Lisara vội vàng chạy vào bếp.

「Thầy Ranbashi đâu?」

Trước giọng nói gấp gáp của Lisara, một nam sinh ngập ngừng chỉ tay về phía khu vực nam giới được ngăn cách bởi tấm màn đen.

「Cảm ơn」

Lisara nở một nụ cười tươi tắn với nam sinh, rồi không chút do dự bước vào khu vực nam giới.

「Này này, lỡ như có ai đang thay đồ thì sao」

Ryosuke đuổi theo hỏi,

「Không có ai thay đồ cả, nên không sao đâu」

Lisara đáp tỉnh bơ.

Ở tận cùng của khu vực, Ohira vẫn bị trói. Và ở phía trước ánh mắt của Lisara là Ranbashi đang ngậm mực khô và...... Vì lý do nào đó, có cả Malbec.

「Hai người đang làm gì vậy......」

Lisara câm nín. Chẳng trách cô lại như vậy, vì giữa hai người đang ngồi bệt xuống sàn nhà, có những lon bia rỗng lăn lóc, và trên tay họ đang cầm rượu one-cup.

Không thể tin được đó là những việc mà giáo viên chủ nhiệm và giáo viên bán thời gian lại làm trong lúc lễ hội trường đang diễn ra.

「Làm gì á...... Ừm, tiệc rượu? Đúng không Ran?」

「Uhm uhm, đúng đó ~ ạ. Đúng không Mal-san?」

Malbec và Ranbashi trả lời mà không hề cảm thấy tội lỗi.

「Này, uống rượu ở trường vào ban ngày ban mặt thì là vấn đề lớn đấy」

Ngay cả Ryosuke cũng cạn lời mà nói, nhưng những người đương cuộc lại thản nhiên.

「Ahahahaha, vì hôm nay là lễ hội trường mà. Tức là đang có lễ hội đó. Lễ hội thì không cần phải khách sáo chứ ~ ạ. Không uống rượu thì làm sao gọi là lễ hội được」

Malbec với bộ đồ bó sát ngực hơi chảy xệ của cô đang cười ha hả. Cô ta say bí tỉ rồi......

「Đúng vậy. Vì đang là lễ hội mà ạ. Vì nhân tiện nên em đã gọi điện cho Malbec-san và nhờ cô ấy mang rượu và đồ nhắm đến đấy ạ ~」

Ranbashi ngồi xổm và cười rạng rỡ trong khi nhấm nháp rượu.

「Không được, ngay cả tớ cũng không thể hiểu được cái kiểu này......」

「Tớ hiểu cảm giác của cậu lắm...... Chà, dù có ôm đầu cũng vô ích thôi」

「Đúng vậy, ừm, đúng vậy」

Lisara vỗ nhẹ vào má và tự động viên bản thân.

「Hai người ơi, em hỏi một câu được không ạ?」

「Sao cũng được nhào vô luôn đi, đúng không Ran」

「Tất nhiên rồi ~ ạ, đúng không Mal-san」

Malbec và Ranbashi nhìn nhau và nói với nhau, không biết có gì buồn cười, và cười khúc khích.

「Ha, hai người say rồi. Ờm, Alcalea...... Em nghĩ là thầy đã đến rồi, hai người đã nói chuyện gì vậy ạ?」

Lisara cố gắng chen lời vào giữa những tràng cười của hai người.

「Ưm, à, người đó hả? Gì ấy nhỉ? Quên mất tiêu rồi ~ ạ」

Malbec chỉ suy nghĩ trong một khoảng thời gian rất ngắn, rồi ngay lập tức bắt đầu uống rượu. Ngược lại, Ranbashi suy nghĩ khá nghiêm túc, rồi vỗ tay.

「Đúng rồi đúng rồi. Cô ấy hỏi em muốn làm gì, nên em nói là vì không đủ rượu nên em muốn đi mua ạ ~」

「Chẳng lẽ, vì vậy nên cô ta đã vội vàng đi mua rượu ư......」

Ryosuke nhớ lại hình ảnh Alcalea chạy hùng hổ ra khỏi lớp học. Nếu vậy thì, phải nói là khá đơn giản hay sao ấy nhỉ......

「Dù nghĩ thế nào thì cũng chỉ là nói ra những ham muốn tức thời thôi mà」

Có vẻ như Lisara cũng có cùng một cảm giác.

Sau đó, Alcalea mang một túi nilon siêu thị mà người ta chưa từng thấy, và hùng hổ bước vào trong.

「Hai người làm gì đấy. Nghe đây, cái này là──」

Cô ta liếc nhìn Ryosuke và Lisara và định nói gì đó, nhưng đã bị những tiếng reo hò náo nhiệt của Ranbashi và Malbec lấn át.

「Không không, Alcalea ấy hả. Tôi đã đánh giá lại cô rồi đó ~. Ưhm uhm, bất ngờ cô cũng là người tốt nhỉ. Nè, lại ngồi đây đi nào」

Malbec nắm lấy cánh tay của Alcalea và thúc giục cô ta ngồi xuống.

「Cái gì chứ, tôi là」

「Đúng vậy. Vì nhân tiện nên chúng ta sẽ có buổi họp mặt thân mật đó ~. Dù sao thì cùng uống với người đã mua rượu cũng vui hơn, và buổi tiệc cũng náo nhiệt hơn nữa」

Trước lời đề nghị của Ranbashi, Alcalea miễn cưỡng ngồi xuống và lấy ra một lượng lớn rượu từ túi nilon, và mở một lon bia trong số đó.

「Đến nước này thì chịu thôi. Ranbashi, tôi sẽ chuốc say cô và moi móc đủ thứ đó. Nhìn vậy thôi chứ tôi nổi tiếng là người uống giỏi đấy」

Alcalea tu một ngụm bia.

「Ryosuke, chúng ta ra ngoài thôi」

「Ra ngoài được không? Dù sao thì Alcalea đó cũng đang định điều tra về Ranbashi đó」

Nghe lời của Ryosuke, Lisara liếc nhìn Alcalea, và cười khẩy.

「Cô ta thiếu chuẩn bị đó. Thầy Ranbashi chỉ muốn có rượu từ linh hồn của mình thì Malbec đang uống chung với cô ấy mỗi đêm đã phải nhận ra rồi chứ, em cũng đã nói rồi mà」

「À, cũng đúng」

「Đúng vậy. Vì vậy nên chúng ta ra ngoài thôi. Vì ở đây toàn mùi rượu thôi mà......」

Lisara và Ryosuke cạn lời trước bữa tiệc của những người lớn hư hỏng, và chui qua tấm màn đen.

「Ư ưm, nhưng mà cũng có khả năng vạn nhất xảy ra...... Ryosuke, em nhờ anh được không?」

Lisara, người định quay trở lại tiếp khách, quay lại nhìn Ryosuke.

「Nhờ gì?」

「Ừm. Lâu lâu anh nghe trộm cuộc trò chuyện của buổi tiệc đó cũng được. Nếu có chuyện gì đó cực kỳ náo nhiệt hoặc có gì đó bất thường xảy ra thì mình chú ý thôi...... Với lại, nếu Alcalea chuốc say thầy Ranbashi, thì cô ta có thể moi móc thông tin từ cô ấy đó」

「À, ra vậy...... Nhưng mà」

Có ai có thể chuốc say được Ranbashi hay không nhỉ.

「Tớ không nghĩ Alcalea có thể thắng được cô Ranbashi nổi tiếng là người uống giỏi đâu」

Lisara cười khổ. Có vẻ như cô ấy cũng nghĩ giống Ryosuke.

「Thôi được rồi, thỉnh thoảng tớ sẽ để ý」

Lisara nói 「Nhờ anh nhé」rồi quay trở lại chiến trường với Iria.

---