Đặc Ân Của Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Volume 02 - Chương 2 Hồi 5: Luyện kim thuật đích thực

“Haah... Không khí bên ngoài đúng là tuyệt nhất!”

Cuộc càn quét quái vật ở khu hầm mỏ đầu tiên đã kết thúc suôn sẻ. Vừa ra khỏi hầm, anh Hughes liền thở phào một hơi khoan khoái.

“Chưa đến lúc tận hưởng đâu, chúng ta phải quay lại báo cáo đã.”

“Biết rồi, biết rồi. Nhưng sau đó là giờ cơm trưa. Lại được nghỉ, sướng còn gì bằng.”

Họ gọi chúng tôi lại, và cả nhóm cùng hướng về lối vào khu mỏ.

Nơi đó có một khoảng đất trống được san phẳng để tiện cho việc vận chuyển quặng và dụng cụ ra vào mỏ. Không giống những khu vực đá lởm chởm xung quanh, nơi này trông khá gọn gàng. Hôm nay, chiếc xe ngựa của chúng tôi được đỗ ở đó, biến nó thành điểm tập kết. Nghe nói ngày xưa khi mỏ còn hoạt động, đây từng là nơi nghỉ chân của các công nhân.

“Ồ!”

Chúng tôi rẽ lối đi xuyên qua đám cỏ dại cao đến thắt lưng, vượt qua những ngọn đồi nhỏ, men theo những khu vực đá lởm chởm, thỉnh thoảng lại có những cơn gió mạnh thổi qua. Một bên là vách đá nên chẳng có gì che chắn. Những cơn gió lồng lộng, mang theo hơi ấm của mặt trời đem lại cảm giác thật tự do và khoan khoái.

Khi tôi đưa mắt nhìn theo hướng gió, con đường dẫn từ thị trấn Gimul hiện ra trước mắt. Dưới bầu trời trong xanh không một gợn mây, con đường thẳng tắp trải dài qua thảm cây xanh um tùm trông thật thanh bình.

“Ryoma. Xin hãy cẩn thận. Bên đó là vách đá đấy.”

“Em cảm ơn ạ.”

Anh Zeph lên tiếng nhắc nhở. Đúng là lại gần quá sẽ rất nguy hiểm. Cỏ mọc um tùm cũng khiến tôi khó thấy đường dưới chân...

Nhìn xuống, tôi thấy một lượng lớn đất đá được chất thành đống bên dưới vách đá. Có phải đó là thứ người ta gọi là bãi thải không — một ngọn núi nhân tạo hình thành từ đất đá đào lên từ mỏ? Tôi chưa bao giờ được tận mắt thấy nó.

Tuy không thể gọi là đẹp, nhưng đống đất đỏ au với những mảng cỏ dại mọc lởm chởm vẫn toát lên một sức sống mãnh liệt của thiên nhiên. Tuy nhiên...

“Thật lãng phí...”

Nghe nói sản lượng sắt ở khu mỏ này đã cạn kiệt. Nhưng biết đâu đó chỉ là quặng thôi, còn hàm lượng sắt trong đất thì sao? Đất có màu đỏ thế kia chính là màu của oxit sắt, của rỉ sét mà? Nếu dùng Luyện kim thuật, có lẽ mình vẫn tách sắt ra được... Nhưng chắc sẽ phiền phức lắm, vì Luyện kim thuật bị coi là một trò lừa bịp.

Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, cả nhóm đã về đến điểm tập kết. Không hiểu sao, ngài Reinhart và phu nhân Elise đã đứng chờ sẵn ở lối vào.

“Mừng mọi người đã về!”

“Mọi chuyện sao rồi?”

“Thưa cha mẹ, con đã diệt được rất nhiều bọ ngựa hang động đấy ạ!”

“Hừm, xem ra mọi việc đều thuận lợi nhỉ.”

“Anh Ryoma đã chặn chúng lại giúp con, nên con có thể thoải mái dùng ma thuật. Anh ấy còn diệt được nhiều hơn cả con nữa!”

“Em đã bảo vệ con bé sao, Ryoma? Cảm ơn em nhé.”

“Nhưng... thực sự có nhiều bọ ngựa hang động đến thế ạ?”

“Có vẻ như khu hầm mà chúng em vào là một cái tổ của chúng. Ngoài ra không có một con quái vật nào khác ạ.”

“Ra vậy. Thế thì sau bữa trưa,hai đứa hãy thử một khu hầm khác xem sao. Lần này có muốn đi cùng bọn ta không? Ta cũng muốn xem Elia và Ryoma chiến đấu thế nào.”

“Thật ạ? Con sẽ cố gắng hết sức!”

“Ôi chao. Nhưng trước hết, đến giờ ăn trưa rồi. Những người khác chắc cũng sắp về thôi. Trong lúc chờ đợi, kể cho ta nghe chi tiết về khu hầm đầu tiên đi.”

Thế là chúng tôi vừa báo cáo chi tiết, vừa dùng bữa trưa. Việc khám phá khu hầm thứ hai đành phải đợi sau đó.

■ ■ ■

“Nhân tiện, Ryoma này. Lúc nãy anh đang nghĩ gì vậy?”

“Lúc nãy ạ?”

Trong bữa trưa cùng bốn thành viên nhà Jamil, chúng tôi đang trò chuyện vui vẻ về những trải nghiệm buổi sáng và phong cách chiến đấu của Eliaria thì cô bé đột ngột đổi chủ đề. Nhưng tôi chẳng hiểu cô bé đang nói về chuyện gì.

“Là lúc anh nhìn phong cảnh rồi buột miệng nói ‘lãng phí’ đó.”

À, là lúc đó. Giờ thì tôi hiểu rồi, nhưng quả thật hơi khó trả lời.

“D-Dạ, không có gì đặc biệt đâu ạ.”

A, chẳng thuyết phục chút nào.

Ngay cả tôi cũng nhận ra lời nói của mình quá gượng gạo.

“Đáng nghi quá. Rất đáng nghi.”

“Em không giỏi nói dối nhỉ?”

“Có phải là chuyện không tiện nói không?”

“Em cứ nói thoải mái đi, không cần phải giữ kẽ đâu, em biết mà?”

Chắc là nói với những người này cũng không sao...

“Mọi người còn nhớ chuyện em kể trên xe ngựa khi đến Gimul không ạ? Ừm... về chuyện muối ấy ạ.”

“À... Anh hiểu rồi. Không sao đâu, ở đây chỉ có chúng ta, ông Sebas, Araune và Lilian thôi. Araune và Lilian cũng sẽ không hé nửa lời đâu.”

“Em hiểu rồi. Vậy con xin phép được nói ạ. Mọi người biết là em có thể sử dụng Luyện kim thuật đúng không ạ?”

“Em đã nói vậy.”

Ngài Reinhart là người đáp lời, nhưng sự chú ý của tôi lại đổ dồn vào Araune và Lilian. Hai cô hầu gái có hơi ngạc nhiên khi nghe đến Luyện kim thuật, nhưng tôi không thấy chút ghê tởm nào trên gương mặt họ. Tôi nhẹ nhõm tiếp tục.

“Vâng, và vì thế... Khu mỏ này sắp bị bỏ hoang đúng không ạ?”

“Đúng vậy. Mọi thủ tục đã hoàn tất rồi.”

“Có vấn đề gì với chuyện đó sao?”

“Em nghĩ chúng ta vẫn có thể khai thác sắt từ nó. Nếu dùng Luyện kim thuật.”

Lời nói của tôi lần này khiến mọi người sững lại.

“Chuyện đó... là thật sao?”

“Vâng ạ. Em đã kể cho mọi người nghe chuyện con tách độc ra khỏi muối trong Rừng Gana rồi đúng không ạ?”

“Đúng vậy.”

“Sắt cũng có thể được tách ra từ đất thải theo cách tương tự. Màu đỏ của đất có lẽ là do rỉ sắt... Ừm, mọi người biết là nếu để kiếm trong nước, nó sẽ bị rỉ sét chứ ạ?”

“Tất nhiên rồi.”

“Sắt trong đất cũng phản ứng tương tự và biến thành màu đó. Vì vậy, nếu phân giải nó một hoặc hai lần bằng Luyện kim thuật, ta có thể tách riêng sắt ra. Nhưng nếu một lượng lớn sắt đột nhiên xuất hiện từ một khu mỏ bỏ hoang thì sẽ rất kỳ lạ, phải không ạ? Lại còn vấn đề về Luyện kim thuật nữa... đó là lý do tại sao em thấy thật lãng phí.”

“Chuyện đó đúng là thật, nhưng... Ryoma này, nếu em nghĩ mình có thể làm được, em thử một lần được không? Anh rất tò mò về những gì em nói, và cũng có những cách hợp pháp để bán nó mà không gây ồn ào.”

“Vâng ạ.”

Tôi nhanh chóng đồng ý.

Tôi không quá bận tâm về việc giữ bí mật Luyện kim thuật của mình trước những người không xem đó là vấn đề. Dù sao thì, ngài Gain cũng chỉ tái tạo lại quy trình này theo yêu cầu của một người đến từ thế giới khác, nên nó rất đơn giản. Chỉ cần kiến thức khoa học và nguyên tố ở cấp độ phổ thông là đủ để sử dụng. Lý do Luyện kim thuật không phổ biến ở thế giới này là vì định kiến và sự thiếu hụt kiến thức đó.

Nhưng thành thật mà nói, nếu chỉ đơn giản là tách sắt ra...

Oxit sắt, tức là sắt đã bị oxy hóa.

“Oxy hóa” là quá trình vật chất kết hợp với oxy. Trong trường hợp này là sắt kết hợp với oxy.

Mà oxy thì có sẵn trong không khí ta đang hít thở.

Vậy Luyện kim thuật cần làm gì? Chỉ cần dùng ma lực để tách sắt và oxy ra, đưa sắt trở về trạng thái ban đầu là được. Về cơ bản là quá trình khử oxy.

...Nếu mình giải thích đến đây, có lẽ ngài Reinhart và Eliaria cũng làm được.

Nếu chừng đó là chưa đủ, tôi có thể giải thích chi tiết hơn về oxy. Chắc cũng chỉ mất chưa đến một giờ. Dù vậy, tôi không có ý định dạy họ chi tiết nếu không được hỏi.

Nếu họ muốn sử dụng nó cho mục đích kinh doanh hoặc cá nhân, họ hoàn toàn có thể tự do làm vậy. Dù nó được tạo ra bởi ý thích bất chợt của một người từ thế giới khác, nó vẫn là một kỹ năng hợp pháp ở thế giới này.

■ ■ ■

Sau bữa trưa.

“Ryoma, thế này được chưa em?”

“Vâng ạ, em cảm ơn rất nhiều.”

Tôi vẽ vòng tròn ma thuật cần thiết cho Luyện kim thuật lên mặt đất — một hình vuông bên trong một vòng tròn — và đặt những thùng chứa đầy đất đỏ đã được chuẩn bị sẵn lên trên.

“Em sắp bắt đầu đây ạ. Sẽ rất nguy hiểm đấy ạ, nên mọi người nhớ đừng bước vào trong vòng tròn nhé.”

Sau lời cảnh báo, tôi truyền ma lực vào vòng tròn, khiến nó phát ra một màn ánh sáng mờ ảo. Mọi người đều im lặng, chăm chú quan sát với vẻ thích thú tột độ.

Lúc đầu mình cũng y như họ... Nhưng bây giờ, cảm giác này chỉ như bật máy tính lên thôi... Mà không, có khi bây giờ bật máy tính mình còn phấn khích hơn ấy chứ. Vì hoài niệm mà. Oái, không được lơ đãng, phải tập trung làm việc...

Có nhiều vòng tròn ma thuật khác nhau cho các mục đích Luyện kim thuật khác nhau, và cái tôi đang sử dụng bây giờ là vòng tròn phân tách. Nếu tôi muốn chỉ tách oxit sắt ra khỏi đất, phần đất thừa sẽ tự động nổi lên và bay ra ngoài vòng tròn. Lúc này, thứ duy nhất có thể đi qua màn ánh sáng là đất, và khi ánh sáng biến mất, những hạt bột màu nâu đỏ vẫn còn lại bên trong thùng. Dùng ma thuật Giám định cho thấy đó đúng là oxit sắt.

Tôi lại phân tách nó một lần nữa, tách oxy ra khỏi oxit sắt. Thứ còn lại là những hạt bột màu bạc lấp lánh. Trong trạng thái này, chúng sẽ bị gió thổi bay mất... Tôi vẽ vòng tròn kết hợp, một vòng tròn và một ngôi sao năm cánh, bên cạnh vòng tròn phân tách.

Vòng tròn này đòi hỏi trí tưởng tượng và kiến thức của người dùng về chất ban đầu và chất kết quả, nhưng nó cho phép các vật liệu bên trên được kết hợp lại. Vậy nên, nếu tôi dùng nó để biến đống bột này thành một khối... Xong.

Tôi Giám định khối kim loại vừa hoàn thành để kiểm tra lần cuối, và nó đúng là sắt nguyên chất 100%. Không thể nhầm lẫn được.

...Ừm, việc mình nghĩ như vậy chính là bằng chứng cho thấy mình đã quá quen với Luyện kim thuật, dù lúc đầu mình đã từng rất phấn khích trước hiện tượng khó tin này. Có người để so sánh ngay trước mặt càng khiến mình nhận ra điều đó rõ hơn.

“Anh Reinhart, thành công rồi ạ. Anh hãy tự mình xác nhận.”

Tôi đưa khối sắt cho ngài Reinhart, người đang chăm chú nhìn vào tay tôi. Ngài ấy lập tức chạm vào nó, gõ thử, lật qua lật lại và giơ nó lên dưới ánh nắng trước khi tự mình dùng ma thuật Giám định.

“Sắt, ừm. Đúng là sắt rồi. Em đã thực sự tạo ra sắt... Anh... thật sự xin lỗi em, Ryoma.”

“Hả?! Tại sao anh lại xin lỗi ạ?! Xin hãy ngẩng đầu lên đi ạ!”

Tôi sững người trước lời xin lỗi đột ngột. Chuyện gì đã xảy ra trong một khoảng thời gian ngắn như vậy?

Ngài Reinhart ngẩng đầu lên, nhưng vẫn mang vẻ mặt hối hận.

“Chuyện là thế này... Luyện kim thuật dùng để kiếm tiền vốn là một chiêu lừa đảo rất phổ biến. Anh tin em không phải người như vậy, nhưng thú thật, anh đã không tin em có thể tạo ra sắt thật. Anh đã nghi ngờ lời nói của em.”

À, ra là vậy.

“Vậy nên việc yêu cầu em cho anh xem trong khi vẫn nghi ngờ em là...”

“Nếu nó giống với phương pháp của những kẻ lừa đảo, em không trách anh đã nghi ngờ đâu ạ. Cũng không có thiệt hại gì cả, nên không sao đâu ạ.”

“Anh rất cảm kích vì em nghĩ như vậy. Nhưng mà... Luyện kim thuật đích thực thật tuyệt vời. Ai mà ngờ sắt có thể được tạo ra từ đống đất đó chứ.”

“Và sắt này rất tinh khiết. Trông nó gần giống như bạc vậy.”

“Đúng thật. Có phải vì nó được làm từ Luyện kim thuật không?”

“Thật không may, thứ này không thể bán được nguyên trạng. Dù nó chắc chắn là sắt thật và Luyện kim thuật của cậu Ryoma rất tuyệt vời...”

Vấn đề không nằm ở Luyện kim thuật, mà là ở độ tinh khiết. Đây là một khối sắt nguyên chất được tạo ra bằng cách thu thập các hạt sắt và làm cứng nó lại bằng ma thuật. Sắt có độ tinh khiết siêu cao sẽ có độ bóng, mềm và dễ uốn, đồng thời ít bị rỉ sét hơn sắt thông thường.

...Hay đúng hơn là mình nhớ đã từng nghe trên TV nói vậy. Chứ mình chưa bao giờ tưởng tượng sẽ tự tay làm ra nó. Mà thực tế, bản tin đó cũng đâu có nói đến loại sắt siêu tinh khiết 100%, nên có lẽ đây là do tác dụng của ma thuật. Nếu dùng lẽ thường ở kiếp trước, việc phân tách bằng ma thuật vốn đã kỳ quặc rồi.

Thôi, chuyện đó để sau... biết vấn đề có nghĩa là có thể nghĩ ra giải pháp. Nếu độ tinh khiết quá cao, mình chỉ cần hạ nó xuống là được, phải không?

Tôi vẽ một ngôi sao sáu cánh trong một vòng tròn và đặt phần đất đã loại bỏ lúc nãy lên trên.

Mục đích của vòng tròn sao sáu cánh là để pha trộn, cho phép nhiều loại chất được trộn lẫn với nhau một cách đồng đều. Nó không phải là một vòng tròn được sử dụng thường xuyên, nhưng nếu chỉ để giảm độ tinh khiết... Tôi nghĩ thầm trong lúc quan sát màu sắc của khối sắt mờ dần thành một màu sẫm hơn. Cuối cùng nó cũng đạt đến màu của một sản phẩm sắt thông thường, nhưng điều đó không có nghĩa nó giống hệt. Các tạp chất trong sắt có sự khác biệt, ví dụ như sắt có nhiều carbon hơn sẽ cứng hơn nhưng cũng giòn hơn.

Đó là lý do tại sao tôi không biết liệu nó có thể được sử dụng như sắt thông thường hay không. Khi tôi nói điều đó với ngài Reinhart, ngài ấy cười và nói thế này.

“Trong trường hợp đó, anh biết những thương nhân đáng tin cậy có thể xem xét chuyện đó cho em. Nếu em muốn, anh có thể giới thiệu họ.”

“Thật ạ? Em rất muốn ạ.”

“Tất nhiên rồi. Để xem nào, ai sẽ phù hợp nhỉ... Hay là một thợ rèn thì sao?”

Vì đã tự tay tạo ra nó, tôi cũng tò mò về chất lượng của nó. Đó là lý do tại sao tôi đã nhờ vả, nhưng...

Sau đó, ngài Reinhart trở nên quá tập trung vào việc quyết định sẽ nói chuyện với ai đến nỗi ngài ấy không tham gia vào cuộc càn quét quái vật buổi chiều.

Eliaria có vẻ hơi dỗi vì chuyện đó, cô bé đang phụng phịu phồng má... Mình nên làm gì đây?