Đặc Ân Của Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Volume 02 - Chương 2 Hồi 19: Thảo luận kinh doanh (Phần 1)

Ngày thứ ba của cuộc càn quét quái vật.

Vì trận hỗn chiến với Vua goblin hôm qua khiến nhiều người bị thương, cộng thêm việc một số mạo hiểm giả vô kỷ luật đã bị đuổi từ hôm kia, nên tiến độ tiêu diệt quái vật đang chậm hơn so với kế hoạch.

Sau sự việc ngày hôm qua, tổ đội của tôi đã được giải tán. Jeff và những người khác được giao nhiệm vụ chỉ huy các nhóm mạo hiểm giả hạng thấp.

Còn tôi, vì không cần ai chỉ dạy nhưng cũng quá thiếu kinh nghiệm để dẫn dắt người khác, nên đành tác chiến một mình cùng lũ slime.

Việc này hoàn toàn không ảnh hưởng đến hiệu quả công việc của tôi. Dơi hang động và chuột nhỏ có thể dễ dàng bị tóm gọn bằng cách bôi dung dịch dính lên mấy cây sào rồi vung tứ tung như bẫy chim. Còn bọ ngựa hang động thì bị xử lý gọn lẹ bởi đám slime độc. Chúng kéo dài cơ thể thành hình ngọn thương, xiên vào kẽ hở giữa cặp lưỡi đao của lũ bọ ngựa từ ngoài tầm tấn công, rồi xơi tái con mồi ngay tại chỗ.

Chẳng hiểu sao, lũ slime này dường như đang tự phát triển sức mạnh cá nhân bên cạnh sức mạnh bầy đàn thường thấy... Và cũng không hiểu sao, nhìn chúng chiến đấu với bọ ngựa hang động lại làm mình nhớ đến... cái gì ấy nhỉ, một trò chơi ở Trái Đất thì phải? Nó từng làm mưa làm gió một thời. Nhạc nền thì vui tươi, yêu đời thế mà lời bài hát lại hiếu chiến đến lạ.

Tôi cứ thế vừa diệt trừ quái vật vừa thong dong nghĩ ngợi những chuyện vẩn vơ như vậy.

Và thế là, buổi sáng kết thúc mà không có sự cố đặc biệt nào. Mà cũng phải, những chuyện như hôm qua đâu thể xảy ra mỗi ngày được.

Tôi có phát hiện một nhóm năm con goblin, nhưng chúng không có viện binh. Khi tôi báo cáo, họ xác định rằng đó chỉ là những con sống sót từ hôm qua, và mọi chuyện kết thúc ở đó.

Vào ca chiều, tôi bắt đầu thử nghiệm các kiểu chiến đấu của slime dính.

Ví dụ như, tôi để chúng di chuyển trong hầm mỏ bằng cách bám vào trần và treo mình lơ lửng. Lũ dơi hang động cứ bay loạn xạ khắp nơi thật phiền phức, chúng làm tôi nhớ đến lũ ruồi – vậy nên tôi để slime bắt chước giấy bẫy ruồi. Kết quả là, lũ dơi dính vào một cách dễ dàng và bị xơi tái nhanh chóng.

Hơn nữa, khi tôi ra lệnh cho con slime dính nhanh nhẹn nhất biến cơ thể thành một tấm lưới ngay khi nhảy lên, nó đã làm được. Khi tôi tóm lấy con slime đó và ném đi, nó bung ra thành một tấm lưới giữa không trung và bắt được rất nhiều dơi hang động trên đường rơi xuống đất.

Sử dụng một con slime dính khác, tôi lặp lại y như vậy.

…Và một lần nữa.

…Và một lần nữa.

…Trung bình mỗi lần bắt được bốn đến năm con dơi.

Cái này có vẻ hữu dụng cho nhiều việc đây! Slime dính đúng là tiện thật! Có vẻ như chúng có rất nhiều ứng dụng, hữu dụng cả trong chiến đấu lẫn đời sống thường ngày.

Phấn khích với khám phá này, tôi tiếp tục dùng slime dính để gom những con quái vật nhỏ cho đến khi hết giờ làm việc.

Tối hôm đó.

Khi tôi đang trên đường về thị trấn bằng xe ngựa, bánh xe bỗng dưng gãy nát ngay khi chúng tôi vừa đến nơi. Rầm! Dù không ai bị thương nặng, chiếc xe đã chao đảo dữ dội. Vì sẽ rất nguy hiểm nếu cứ đi tiếp, tôi và các hành khách khác đành xuống đi bộ nốt quãng đường còn lại.

“Chà, đi bộ một chút cũng tốt.”

Mặt trời đã lặn hẳn. Mùi thức ăn tối bắt đầu lan tỏa trong không khí, có lẽ là từ các nhà hàng trong khu vực. Đã có những người sốt sắng bắt đầu nhậu nhẹt từ giờ này, thỉnh thoảng tôi còn nghe thấy những tiếng cười nói vui vẻ. Vừa đi bộ vừa tận hưởng bầu không khí yên bình, tôi đi ngang qua Công ty Thương mại Morgan của ngài Serge.

…Nghĩ lại thì, mấy lọ thuốc hồi phục ma lực mình nhận từ ngài ấy hôm qua thực sự đã cứu cả bọn một phen… Mình cũng có thể xem qua vài cái túi để tham khảo cho dịch vụ giặt ủi của mình nữa. Chắc ghé qua một chút cũng không sao.

Vừa nghĩ vậy, tôi liền đẩy cửa bước vào. Ngài Serge đang đứng nói chuyện với một nữ nhân viên ở quầy.

“Mừng cậu đã đến, cậu Ryoma!”

Với đôi mắt tinh tường của một thương nhân, ngài ấy phát hiện ra tôi ngay lập tức và mời tôi vào văn phòng. Dù tôi cũng sẵn lòng đứng chờ nếu ngài đang bận...

“Hôm nay cậu đến có việc gì vậy?”

“Những lọ thuốc hồi phục ma lực mà cháu nhận được từ ngài hôm trước đã giúp ích rất nhiều trong công việc ngày hôm qua. Vậy nên, một là cháu muốn đến để cảm ơn ngài. Hai là cháu đang muốn tìm một thứ, nên cháu tự hỏi liệu ngài có biết cửa hàng nào tốt không ạ.”

“Vậy sao, tôi rất vui khi nghe sản phẩm của cửa hàng chúng tôi hữu ích với cậu. Thật vinh dự khi cậu ghé qua cửa hàng của tôi để tìm đồ. Cậu cần gì thế?”

“Cháu đang tìm một số lượng khá lớn túi vải chắc chắn, chất liệu rẻ cũng không sao ạ. Về kích cỡ thì… cháu vẫn chưa quyết định.”

“Ồ? Tôi có thể hỏi cậu định dùng chúng vào việc gì không?”

“Chuyện hơi dài một chút, nhưng thật ra là…”

Đến đây, tôi giải thích quyết định tự lập của mình cho ngài Serge nghe. Ngài ấy tỏ ra ngạc nhiên nhưng cũng rất ngưỡng mộ, sau đó liền thể hiện sự quan tâm đến ý tưởng kinh doanh dịch vụ giặt ủi của tôi.

“Một công việc phụ giữa các nhiệm vụ mạo hiểm giả, và cũng là để cân nhắc các lựa chọn sau khi giải nghệ… Cậu Ryoma, cậu còn trẻ tuổi mà đã chuẩn bị kỹ lưỡng quá nhỉ.”

Đó là vì thực ra tôi đã 42 tuổi rồi… Tôi không chắc mình so với những người đàn ông lớn tuổi khác ở Nhật Bản thì thế nào, nhưng ít nhất tôi cũng đủ tỉnh táo để biết mình đang làm một công việc nguy hiểm. Tôi cũng chưa từng nghe nói đến bảo hiểm hay lương hưu ở thế giới này. Mà kể cả có đi nữa, điều kiện để nhận được chắc cũng rất khắt khe.

“Dạ không, không, cháu không giỏi giang đến thế đâu ạ.”

“Cậu khiêm tốn quá... Nhưng một tiệm giặt ủi, hửm? Khung giá từ một đồng xu đồng nhỏ đến một đồng vàng vừa có vẻ là một mức giá hợp lý, cả mạo hiểm giả lẫn dân thường đều có thể chi trả. Tuy nhiên, cậu cũng cần thuê nhân công để giặt giũ, và phải đảm bảo chất lượng làm hài lòng khách hàng. Kể cả khi cậu có thể tự mình quán xuyến lúc đầu, một khi lượng khách tăng lên, e là cậu sẽ không kham nổi đâu.”

À, tôi quên nói với ngài ấy về slime tẩy rửa.

“Có một điều cháu quên chưa nói. Xin ngài đợi một lát.”

Tôi lấy một con slime tẩy rửa từ Nhà Không Gian của mình ra.

“Đây là ma thú của cháu, một loại slime gọi là slime tẩy rửa.”

“Ồ? Tôi chưa bao giờ nghe nói về loại slime này.”

“Đây là một loài slime mới mà cháu tình cờ phát hiện ra. Cháu đã nộp thông tin cho Hội Thuần Thú Sư, nhưng hiện tại cháu là người duy nhất trên thế giới này có giao kèo với chúng.”

Chính các vị thần đã nói với tôi đây là một loài mới, vậy nên không thể có ai khác thuần hóa slime tẩy rửa ngoài tôi được.

“Con slime đó thì có liên quan gì đến chuyện này?”

“Con slime này sở hữu một kỹ năng gọi là Tẩy rửa, cho phép nó chỉ ăn chất bẩn. Đương nhiên, những món đồ bị nó ăn chất bẩn sẽ trở nên sạch sẽ. Thậm chí còn sạch hơn cả giặt giũ thông thường.”

Nghe tôi nói, ngài Serge há hốc miệng không nói nên lời. Chắc là khó tin thật…

Tôi quyết định trình diễn trực tiếp cho ngài ấy xem.

“Chỉ nói thôi thì chắc khó hình dung ạ. Mời ngài xem cái này. Miếng vải này là khố của goblin, cháu lấy được từ công việc hôm nay. Nếu ngài muốn, cháu có thể cho ngài thấy con slime này ăn hết vết bẩn và biến nó thành một miếng vải sạch ngay trước mắt ngài.”

Ngài Serge nuốt nước bọt và gật đầu, đáp lại dứt khoát. “Vâng, xin mời cậu.”

“Ngài có muốn Giám định nó cho chắc không ạ?”

“Ừ, tôi sẽ làm. Mặc dù với cái mùi kinh khủng này thì không thể nhầm được, đây chắc chắn là khố của goblin…”

Ngài Serge vừa nói vừa cười nhẹ, rồi thực hiện Giám định. Sau khi kết quả xác nhận đó đúng là một miếng vải từ goblin, tôi đưa nó cho con slime tẩy rửa. Con slime nuốt miếng vải vào trong cơ thể như thường lệ, rồi bắt đầu xoay tít nó như một cái máy giặt. Miếng vải trở nên sạch hơn ngay trước mắt chúng tôi. Cuối cùng, con slime tẩy rửa nhả miếng vải ra bàn làm việc trong văn phòng. Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy 30 giây.

Ngài Serge do dự nhặt miếng vải lên. Nó rõ ràng có màu sắc khác hẳn lúc trước. Ngài ấy Giám định nó. Kết quả chắc hẳn đã hiện ra là một miếng vải sạch, vì ngài ấy phấn khích nắm chặt tay tôi, tuôn ra một tràng khen ngợi không ngớt về việc biến chiếc khố bẩn thỉu của goblin thành một tấm vải sạch bong kin kít.

Tay mình vẫn còn bẩn vì vừa chạm vào cái khố goblin… Ngài Serge dường như nhận ra điều đó qua vẻ mặt của tôi và khẽ cau mày. Đây là thời điểm hoàn hảo để giải thích về việc tắm bằng slime tẩy rửa và để ngài ấy trải nghiệm. Dĩ nhiên là chỉ trên tay thôi.

Sau đó, ngài ấy cẩn thận Giám định lại tay mình, rồi lại tiếp tục cơn mưa lời khen dành cho tôi.

Ngài ấy… Mình biết ngài Serge là người tốt, ngài ấy không hề coi thường mình vì ngoại hình. Nhưng mà cứ phải nghe khen mãi thế này cũng mệt thật…

“Tôi xin lỗi vì đã hành động đáng xấu hổ như vậy. Nhưng con slime này thật sự tuyệt vời! Với nó, tôi chắc chắn việc kinh doanh giặt ủi của cậu Ryoma có thể khai trương mà không gặp vấn đề gì. Giá cả, tốc độ và kết quả… Tôi có thể thấy công việc kinh doanh của cậu phát đạt ngay trước mắt mình.”

Ngài ấy có vẻ hơi bị kích động…

“Dù sao thì, cháu đang tự hỏi loại túi kích cỡ nào thì phù hợp ạ? Thật xấu hổ khi phải thừa nhận, nhưng cháu không có kiến thức gì về thị trường trong lĩnh vực này cả.”

“Để xem nào… Để tôi cho người mang một vài mẫu tới đây,” ngài Serge nói, rồi ra lệnh cho một người hầu mang vài cái túi đến.

“Như cậu thấy, chúng có kích thước tăng dần từ trái sang phải. Cái ngoài cùng bên trái sẽ đựng đủ một bộ quần áo người lớn.”

“Cháu nghĩ một cái lớn hơn một chút sẽ tốt hơn. Các gia đình sẽ có nhiều quần áo hơn, còn đàn ông độc thân thì thường thấy việc giặt giũ phiền phức nên hay để dồn lại. Ngoài ra, cháu nghĩ khách hàng sẽ thấy đáng tiền hơn nếu họ có thể giặt bốn hoặc năm bộ quần áo với một đồng vàng vừa, thay vì một bộ cho mỗi đồng. Lượng công sức bên phía cháu không thay đổi nhiều lắm dù là một bộ hay năm bộ, nên miễn là cháu có thể kiếm đủ số tiền tối thiểu để sống, cháu sẽ không đòi hỏi quá nhiều. Cháu nghĩ sẽ có lợi hơn nếu đặt giá rẻ để nhiều người sử dụng dịch vụ lặp lại.”

Lợi nhuận mỏng nhưng quay vòng vốn nhanh. Đó cũng là phương châm của mình ở kiếp trước... Lấy ví dụ như quán cơm thịt bò mình hay ăn trưa chẳng hạn.

Những cửa hàng tôi thường ghé gần như đã cố định. Từ góc nhìn của các cửa hàng đó lúc bấy giờ, tôi hẳn là một khách hàng quen. Tôi không biết mình đã trả tổng cộng bao nhiêu tiền cho các cửa hàng trong khu phố ở kiếp trước, nhưng tôi chưa bao giờ phàn nàn. Tôi biết ơn vì họ đã hỗ trợ cho lối sống của tôi khi đó.

Dựa trên suy nghĩ đó, việc đảm bảo có khách hàng quen là một điều quan trọng, và một mức giá rẻ sẽ là một vũ khí mạnh mẽ để làm điều đó. Dĩ nhiên, đó là với giả định rằng công việc được thực hiện một cách thỏa đáng.

Trong lúc tôi đang mải mê suy nghĩ, không hiểu sao ngài Serge lại bắt đầu nhìn tôi với ánh mắt sáng rực…

“Tuyệt vời. Cậu Ryoma có một đầu óc kinh doanh tuyệt vời, biết nhìn về tương lai thay vì bị che mắt bởi lợi nhuận trước mắt. Tôi, Serge Morgan, vô cùng ấn tượng.”

Cảm giác kỳ lạ này là gì đây? Mình chỉ nói dựa trên kinh nghiệm ở kiếp trước thôi, nhưng số lời khen mình nhận được đã vượt qua ngưỡng khó chịu và đi thẳng vào vùng gây mặc cảm tội lỗi rồi… Mình thấy có lỗi với những người đang nghiêm túc học quản trị kinh doanh ở Nhật Bản quá… Chà, có lẽ nếu mình coi đây là một buổi brainstorming thì cũng được…

“Trong trường hợp đó, cậu nghĩ sao về những chiếc túi này? Một chiếc túi cỡ này có thể đựng vừa quần áo trong hai ngày của một gia đình trung bình từ ba đến bốn người.”

“Vâng, nó có vẻ tốt vì cũng có thể chứa đồ của một người trong một tuần. Cháu sẽ chọn loại đó. Ngài có thể chuẩn bị hai đến ba túi cỡ gấp đôi, cũng như cỡ gấp năm lần loại này được không ạ?”

“Có thể sắp xếp được, nhưng như vậy không phải là quá lớn sao?”

“Nếu chiếc túi trước đó được sử dụng ở cấp độ cá nhân, thì túi lớn gấp đôi sẽ được dùng cho các nhóm nhỏ, chẳng hạn như các tổ đội mạo hiểm giả. Túi lớn gấp năm lần có thể được dùng cho các nhóm lớn, chẳng hạn như thợ rèn có nhiều người học việc, hoặc công nhân tại các công trường xây dựng.”

Ví dụ như…

“Với tỷ lệ một bộ quần áo mỗi ngày, túi cá nhân có thể chứa bảy bộ. Gấp đôi là 14 bộ, và gấp năm lần sẽ chứa được 35 bộ. Nếu túi cá nhân là 1 đồng vàng vừa, tức là 10 sute. Túi cỡ gấp đôi có thể là 1 đồng vàng vừa và 8 đồng xu đồng nhỏ, tổng là 18 sute. Rồi túi cỡ gấp năm lần có thể là 4 đồng vàng vừa, tức 40 sute, coi như giảm giá cho nhóm. Ngài thấy sao ạ? Sẽ có nhiều người cân nhắc dịch vụ hơn nếu có giảm giá. Và nếu không có đủ người để lấp đầy một túi nhóm, họ có thể rủ thêm người khác, giúp lan truyền tin tức về dịch vụ giặt ủi… Ngoài ra, nhiều người hơn có nghĩa là quần áo bẩn cũng sẽ tích tụ nhanh hơn. Một người sẽ mất 14 ngày để lấp đầy một túi, nhưng 14 người chỉ mất một ngày… Càng có nhiều khách hàng, cháu càng có thể thu được nhiều tiền hàng ngày hơn, và khách hàng sẽ trả ít hơn trên đầu người. Nhìn từ góc độ dài hạn, nó chắc chắn sẽ mang lại lợi nhuận, nên cháu nghĩ mình nên đẩy mạnh điều đó để thu hút khách hàng.”

Brainstorming – cứ tự do đề xuất ý tưởng mà không phán xét nội dung. Lâu lắm rồi mới làm lại, nhưng không ngờ mình vẫn ‘chém’ khá tốt.

“Thợ rèn và các công trường xây dựng là những nơi làm việc đặc biệt bẩn thỉu, vì vậy quần áo của họ chắc chắn sẽ cần được giặt sạch. Trong những trường hợp đó, những người công nhân biết đến dịch vụ giặt ủi qua công việc của họ cũng có thể mang quần áo cá nhân của họ đến giặt. Họ cũng chủ yếu là đàn ông, nên chắc hẳn sẽ có không ít người ghét dọn dẹp, hoặc thấy nó phiền phức. Thực tế, khi cháu hỏi một số mạo hiểm giả hôm nay… Nếu họ truyền tai nhau ở nơi làm việc, thì những loại khách hàng đó cũng có thể…”

Đúng lúc này, tôi nhận ra tình trạng của ngài Serge.

…A! Chết rồi... Ngài Serge đang đứng hình, mắt tròn xoe... Mình lại sa vào cái tật cũ, cứ thao thao bất tuyệt một mình rồi... Ở kiếp trước, không biết bao nhiêu lần mình thất bại trong giao tiếp và công việc cũng chỉ vì cái tật này... Có lẽ vì lâu lắm rồi mới được bàn chuyện làm ăn nên mình lỡ mất kiểm soát chăng?