Đặc Ân Của Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Volume 02 - Chương 2 Hồi 20: Thảo luận kinh doanh (Phần 2)

Thôi chết, phải làm gì với ngài Serge bây giờ...

“Xin lỗi ạ. Cháu có tật xấu là đôi khi cứ luyên thuyên một mình... Nếu có làm ngài khó chịu thì cháu thành thật xin lỗi.”

“Ồ, không hề, không hề! Tôi không thấy phiền chút nào. Chỉ là tôi quá đỗi ngạc nhiên thôi. Cậu Ryoma mới mười một tuổi mà đã liên tục đưa ra những ý tưởng sắc bén đến vậy.”

Thật vậy sao?... À phải rồi, mình mới mười một tuổi. Dù chỉ là chuyện đơn giản, nhưng một đứa nhóc bàn chuyện kinh doanh rành rọt thế này thì ai cũng phải ngạc nhiên thôi... Giống như việc có những bậc cha mẹ mừng rơi nước mắt chỉ vì thấy con mình chập chững biết đi vậy. Đâu ai lại đòi hỏi một đứa trẻ phải hành xử như người lớn. Có lẽ đó là lý do mình được đánh giá cao đến thế?

Vả lại, đây cũng không hẳn là ý tưởng của mình, mà chỉ là diễn giải lại các chiến lược quảng cáo thời hiện đại... Tất cả đều là những tính toán đơn giản, đầy thiếu sót. Mà khoan đã, thế giới này không có khái niệm giảm giá à?

“Ừm, bình thường mọi người không giảm giá ạ?”

“Cũng có chứ. Nhưng tôi chưa từng nghe nói đến việc dùng nó như một chiến thuật dài hạn... Hầu hết các đợt giảm giá được áp dụng khi thương nhân muốn lấy lòng khách hàng, hoặc khi họ muốn bán tháo hàng cho nhanh. Giảm giá một cách liều lĩnh sẽ chỉ làm tăng thua lỗ mà thôi. Ngoài ra, đôi khi nó được dùng để đuổi khéo những khách hàng phiền phức... hoặc ở một số cửa hàng ma mãnh hơn, vài thương nhân sẽ hét giá sản phẩm lên tận mây xanh rồi giảm giá để khiến nó trông như một món hời không tưởng.”

Trông ngài ấy có vẻ đang nói rất nghiêm túc...

“Trong trường hợp này, tôi đề nghị cậu Ryoma nên đăng ký với Hội Thương Nhân.”

“Hội Thương Nhân ạ?”

“Đúng vậy. Ở thị trấn này cũng có chi nhánh, nên cậu có thể đăng ký ngay. Mỗi vương quốc đều có Hội Thương Nhân riêng, quản lý mọi hoạt động thương mại trong lãnh thổ, từ gánh hàng rong cho đến các gian hàng, xe đẩy. Bất cứ ai muốn kinh doanh đều phải thông qua hội.”

Hả?! Vậy thì...

“Vậy là... cháu sắp làm chuyện bất hợp pháp sao ạ?”

“Không không, hội quản lý thương mại của vương quốc, nhưng điều đó không có nghĩa là họ giám sát tất cả mọi thứ. Dân làng ở những nơi hẻo lánh có thể tự do buôn bán với nhau, và cậu cũng được phép bán thảo dược mình thu hái cho một tiệm thuốc. Trẻ em hay mạo hiểm giả nhận việc để kiếm thù lao mà không qua hội cũng chẳng sao cả. Miễn là mức giá không quá vô lý thì sẽ không bị coi là bất hợp pháp. Sẽ không có vấn đề gì nếu cả hai bên đều đồng thuận. Tuy nhiên, dựa trên những gì cậu trình bày, khả năng rất cao là cậu sẽ kiếm được một khoản thu nhập đáng kể. Cậu có thể sẽ thu hút sự chú ý của hội vì đã khai phá ra một nguồn lợi mới.”

“May quá... Cảm ơn ngài Serge.”

“Không có gì. Xem ra tôi đã đánh giá thấp cậu rồi, cậu Ryoma ạ. Tôi không thể ngờ cậu lại có đầu óc kinh doanh đến thế. Tôi đã bỏ qua chuyện đăng ký với hội, vì đinh ninh rằng cậu chỉ định kiếm chút tiền tiêu vặt trong lúc làm mạo hiểm giả thôi.”

Không, ngài nói đúng rồi đấy. Chính cháu cũng đâu nghĩ xa đến vậy... Nhưng giờ thì mình nên nghe theo lời khuyên của ngài ấy.

“Trong trường hợp đó, nếu định kinh doanh dịch vụ giặt ủi, cháu nên đăng ký với hội. Cháu đã đăng ký với Hội Mạo Hiểm Giả và Hội Thuần Thú Sư rồi, liệu có vấn đề gì không ạ?”

“Cứ yên tâm. Tôi sẽ viết thư giới thiệu, nên việc đăng ký sẽ không gặp trở ngại gì đâu. Việc một người hoạt động ở nhiều hội khác nhau sẽ mang lại nhiều thông tin hơn, nên thực ra lại được hoan nghênh đấy. Hay là ngày mai cậu đi đăng ký luôn nhé? Tôi sẽ đi cùng cậu.”

“Ngày mai ạ... Cháu vẫn có việc ở hội mạo hiểm giả, nên chắc cũng chỉ về vào khoảng giờ này thôi ạ.”

“Không sao cả. Hội Thương Nhân luôn có vài nhân viên túc trực, nên có thể đăng ký bất cứ lúc nào. Đối với thương nhân chúng tôi, thông tin là huyết mạch. Chúng tôi phải có khả năng cung cấp thông tin khi nó vẫn còn nóng hổi.”

Kinh doanh 24/7 luôn sao...?

“Nếu vậy thì phiền ngài giúp cháu ạ.”

“Tất nhiên rồi!”

Oa?!

“Dịch vụ giặt ủi mà cậu nghĩ ra quả là một ý tưởng thiên tài! Nó có tiềm năng sinh lời khổng lồ, là một thị trường ngách mà chưa một thương nhân nào chạm tới, và có thể tạo ra một làn sóng hoàn toàn mới trong giới kinh doanh của thế giới này! Tôi, Serge Morgan, xin được góp một phần sức mọn!”

Ngài ấy bắt đầu đọc diễn văn hùng hồn luôn kìa?! Mình không ngờ chuyện lại xé ra to thế này... Mình chỉ mong kiếm thêm chút tiền tiêu vặt thôi mà...

“Ch-Cháu cảm ơn ngài rất nhiều. Có ngài giúp, cháu thấy yên tâm hơn hẳn.”

“Cậu khiêm tốn quá. Giờ đã đến nước này, chúng ta phải nghĩ xem nên mở cửa hàng ở đâu.”

Cửa hàng?! Cháu đâu có định làm lớn đến vậy!

“Hừm... Vẻ mặt đó cho tôi biết cậu không có ý định làm gì hoành tráng, đúng không?”

“Vâng ạ. Cháu chỉ nghĩ đến việc kiếm đủ tiền để sống thôi, nhiều nhất là vậy. Thế nên một quầy hàng ở góc phố là được rồi, hoặc cháu có thể tự đi đến từng nhà. Nếu có cửa hàng, cháu sẽ không thể tiếp tục làm mạo hiểm giả được.”

“Tôi hiểu rồi. Tuy nhiên, nếu là quản lý cửa hàng thì cậu không cần lo. Tôi có thể cho cậu mượn vài nhân viên của tôi.”

Không, thế không ổn.

“Kể cả khi có cửa hàng, việc giao nó cho người khác quản lý thì có hơi...”

Khi tôi nói vậy, ngài Serge cười gượng. “Hừm... Tôi nghĩ tôi bắt đầu hiểu những gì người của ngài Công tước đã nói rồi... Cậu Ryoma này, việc giao phó quản lý cho người khác không có gì là sai cả, cậu biết không?”

Hả?

“Đúng là hầu hết mọi người đều tự mình quản lý khi mới mở cửa hàng. Nhưng khi cậu đạt đến tầm cỡ của tôi, cậu có thể sẽ có nhiều chi nhánh. Khi đó, tôi không thể nào tự mình giám sát tất cả được. Vì vậy, tôi chọn những cấp dưới đáng tin cậy, đào tạo họ và giao cho họ phụ trách. Chuyện đó có gì lạ đâu?”

Nghe ngài ấy nói vậy cũng có lý... Ở Nhật, các chuỗi cửa hàng cũng thường thuê quản lý chứ đâu phải lúc nào cũng do chủ sở hữu điều hành...

“Đúng là không có gì lạ cả.”

“Đúng vậy. Hơn nữa, trên đời này có người hợp với việc quản lý, và có người thì không. Thay vì để một người không phù hợp phải gồng mình, sẽ tốt hơn cho cửa hàng nếu thuê một người có năng lực.”

“Điều đó cháu cũng hiểu ạ.”

“Còn về cậu, cậu Ryoma... Tại thời điểm này, tôi chưa thể đưa ra nhận định được. Ý tưởng và đầu óc kinh doanh của cậu cho thấy cậu có tố chất quản lý. Nhưng tôi không thấy cậu có khả năng đàm phán với đối thủ cạnh tranh. Suy nghĩ của cậu hiện rõ trên mặt cả rồi.”

Mình dễ đoán đến vậy sao?!

“Xét đến tuổi tác, tôi chắc rằng cậu có thể che giấu cảm xúc tốt hơn những đứa trẻ khác. Nhưng nó sẽ không có tác dụng với bất kỳ thương nhân kỳ cựu nào đâu.”

“Cháu hiểu rồi...”

Ở kiếp trước, mình khá tự tin vào bộ mặt poker của mình cơ mà... Lẽ nào đó chỉ là do mình tự huyễn hoặc?

“Ngoài ra, tôi cho cậu mượn nhân sự cũng không hoàn toàn vì lòng tốt đâu. Ngài Reinhart đã dặn tôi phải giúp đỡ nếu cậu tìm đến, và bản thân tôi cũng tin vào tiềm năng mà tôi thấy ở cậu.”

“Tiềm năng... ngài thấy...?”

“Đúng vậy. Ngay cả khi không có lời giới thiệu của ngài Reinhart, tôi cũng đã để mắt đến cậu vì đã phát minh ra vải và chỉ chống thấm, cũng như tạo ra hàng loạt thỏi sắt khi còn nhỏ tuổi. Trên hết, cuộc thảo luận hôm nay hứa hẹn sẽ mang lại lợi nhuận lớn trong tương lai. Là một thương nhân, tôi không đời nào có thể bỏ qua chuyện này. Tôi muốn tham gia bằng mọi cách có thể, dù chỉ là tự trả tiền mua một chiếc túi ở cửa hàng của cậu. Nếu cậu cần vốn mở cửa hàng, tôi cũng sẵn lòng đầu tư.”

...Nếu ngài ấy sẵn lòng đi xa đến vậy, có lẽ mình nên...? Nhưng mà...

“Nếu ngài đầu tư vào cửa hàng và nó thất bại thì sao ạ?”

“Không thể nào mở một cửa hàng mà cứ sợ thất bại được. Ngay cả những thương nhân lớn cũng phải gánh chịu rủi ro. Hơn bất cứ điều gì, tôi tin rằng cửa hàng của cậu có khả năng sinh lời rất cao. Kể cả trong trường hợp xấu nhất là nó thất bại, cậu chỉ cần trả lại khoản lỗ cho tôi bằng cách làm thỏi sắt, vải và chỉ chống thấm là được. Chi phí vận hành hẳn sẽ khá thấp nếu cậu để slime lo việc giặt giũ, nên thiệt hại sẽ không lớn lắm. Tỷ lệ thành công cao, lại có cả phương án dự phòng cho thất bại. Tôi không thể nghĩ ra bất kỳ rủi ro thông thường nào có thể xảy ra ở đây. Vì vậy, không một thương nhân thực thụ nào lại bỏ qua cơ hội này.”

Tôi hiểu rồi. Chắc chắn mình có thể kiếm tiền bằng cách luyện sắt...

“Cháu hiểu rồi ạ. Cháu sẽ trông cậy vào sự giúp đỡ của ngài.”

“Giờ thì cậu đã hiểu quan điểm của tôi rồi chứ?”

“Vâng. Tuy nhiên, cháu sẽ tạm thời không nhận bất kỳ khoản đầu tư tài chính nào. May mắn là cháu có một ít vốn từ tiền thưởng bắt cướp lần trước.”

“Vậy chỉ cần nhân sự thôi sao?”

“Vâng ạ. Ngoài ra, nếu có thể, xin ngài hãy cho cháu mua các vật dụng cần thiết tại cửa hàng của ngài, bắt đầu từ những chiếc túi này. Khi có thời gian, cháu sẽ mang thỏi sắt đến. Việc này không liên quan đến cuộc thảo luận hôm nay. Cháu vốn đã định làm chúng, vì cháu được giao phụ trách khu mỏ mà.”

“Cảm ơn cậu. Tôi hy vọng công việc kinh doanh trong tương lai của cả hai chúng ta đều thuận buồm xuôi gió.”

Cuộc trò chuyện kết thúc, tôi mua những chiếc túi từ ngài Serge rồi rời khỏi cửa hàng.

■■■

Sau khi đi bộ về nhà trọ trên con đường tối mịt, tôi đã chạm mặt một Eliaria đang đằng đằng sát khí đợi sẵn.

“Tiểu thư...?”

“Anh Ryoma, anh đi đâu mà về muộn thế hả? Em đã lo lắm đấy, anh biết không...”

Sát khí của Eliaria dịu đi, rồi cô bé bật khóc. Dường như sau chuyện với vua goblin ngày hôm qua, cô bé đã thực sự lo lắng.

Lỗi của mình.

Biết mình sai, tôi im lặng nghe cô bé vừa khóc vừa trách mắng. Cuối cùng, Eliaria cũng thấm mệt vì khóc và giận. Cô bé nói sẽ đi ngủ, rồi cùng các hầu gái rời đi, để lại tôi đứng đó.

“Em rất xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.”

“Không sao đâu, có vẻ như Elia đã mắng em đủ rồi.”

“Nhưng đúng là chúng tôi đã lo lắng thật đấy.”

“Lần sau cẩn thận hơn nhé.”

“Vâng, em sẽ ghi nhớ.”

“Vậy? Em đã làm gì mà về muộn thế?”

Tôi giải thích chuyện xe ngựa bị hỏng và mình đã ghé qua cửa hàng của ngài Serge khi đi ngang qua.

“Ra là em ở chỗ Serge à? Và anh thấy em đã nghĩ đến công việc mới của mình rồi.”

“Ngày mai có lẽ em sẽ lại về muộn. Em xin lỗi, em biết là mình vừa bị mắng hôm nay...”

“Miễn là em báo trước cho chúng tôi thì không sao. Ngày mai em định làm gì?”

“Em sẽ đi đăng ký ở Hội Thương Nhân với ngài Serge. Trong lúc chúng em thảo luận, quy mô cứ lớn dần lên cho đến khi cần phải đăng ký với hội.”

“Cái gì? Không phải chỉ là một công việc lặt vặt để kiếm thêm thu nhập thôi sao?”

“Ban đầu em cũng định thế, nhưng ngài Serge đã thuyết phục em mở một cửa hàng.”

“Một cửa hàng à? Cuộc thảo luận của em hẳn đã tiến triển khá xa nhỉ.”

“Ngài Serge nói rằng ngài ấy có thể thấy một ‘tương lai thịnh vượng đang chờ đợi’. Nhân viên cửa hàng cũng sẽ do ngài ấy cung cấp.”

“Không ngờ Serge lại khen ngợi em đến thế... Vậy khi nào em sẽ khai trương?”

Anh ấy vừa hỏi ngày khai trương mà không hề chớp mắt! Mình đã nghĩ mọi người sẽ sốc hơn nhiều chứ.

“Vẫn còn nhiều thứ phải quyết định về cửa hàng ạ... Nhưng tại sao không ai trong mọi người ngạc nhiên khi một đứa trẻ mười một tuổi nói rằng mình sẽ mở cửa hàng vậy ạ?”

“Dù sao thì cũng chẳng có giới hạn tuổi tác cho những việc này. Trẻ con bằng tuổi em vẫn thường có quầy hàng mà, và nhiều đứa trong số chúng cũng làm nhân viên bán hàng nữa.”

“Tuy đúng là chẳng có ai mở được cửa hàng riêng ở tuổi mười một, nhưng chúng ta đang nói về em cơ mà, Ryoma.”

“Em có phải một đứa trẻ bình thường đâu. Hơn nữa, nếu Serge đã đóng dấu bảo chứng thì chắc chắn là ổn rồi. Nhưng nếu có chuyện gì xảy ra, hãy chắc chắn là em sẽ dựa vào chúng tôi, được chứ? Đừng quên liên lạc thường xuyên nhé.”

Vậy là ổn thật sao?

“Em hiểu rồi ạ.”

Sau đó, tôi trở về phòng trong trạng thái lơ mơ và hoàn tất giao ước với bầy slime vừa phân tách hôm qua.

Số lượng slime được cập nhật như sau:

Slime Dính x907

Slime Độc x666

Slime Axit x666

Slime Tẩy Rửa x22

Slime Dọn Rác x3033

Slime Chữa Trị x2

Slime Kim Loại x1

Slime x1

Số lượng Slime Dính đã vượt quá 900, sắp đạt đến 1000.

Slime Độc và Slime Axit có cùng số lượng. Số 666... nghe có điềm gở thật.

Tôi rất vui khi thấy số lượng Slime Tẩy Rửa tăng gấp đôi. Lũ slime có vẻ đã mạnh hơn, có lẽ là do trận chiến với đám goblin ngày hôm qua? Khả năng Kháng tấn công vật lý của chúng khi ở dạng lớn và khổng lồ rất hữu ích. Nhưng không thể ngờ lũ slime lại học được cả Trượng thuật, Thương thuật hay Tay không chiến đấu...

Mình đã nghĩ ra nhiều thứ để dạy chúng, nhưng chưa từng tưởng tượng chúng lại học được những kỹ năng này. Mình nên thử nghiệm thêm nhiều thứ trong tương lai...