Đặc Ân Của Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Volume 01 - Chương 1 Hồi 12: Đăng ký tại hội

Vừa đặt chân đến Hội Thuần Thú Sư, thứ đầu tiên tôi thấy là những cỗ xe kéo và ma thú buộc la liệt ở khu vực nghỉ chân. Vì đây là một thị trấn mỏ, ma thú chủ yếu được dùng để vận chuyển, nên tất cả những con tôi thấy đều thuộc loại to lớn. Qua quan sát, tôi nhận ra có rất nhiều ma thú trông giống bò và ngựa, xen kẽ là một vài con tựa lợn lòi. Ma thú nhỏ hơn được phép vào trong, nên tôi có thể mang lũ slime của mình vào sau khi chúng dùng kỹ năng Tối thiểu hóa. Bên trong hội phần lớn là người, nhưng thỉnh thoảng tôi cũng bắt gặp vài con goblin đang lăng xăng khuân vác đồ đạc. Giữa khung cảnh đó, anh Reinhart dẫn chúng tôi đến quầy lễ tân.

“Chào mừng đến Hội Thuần Thú Sư chi nhánh Gimul. Quý khách có việc gì hôm nay ạ...?”

“Tôi muốn đăng ký cho cậu bé này và con gái tôi, đồng thời cung cấp một số thông tin.”

“Tôi hiểu rồi ạ. Mời quý khách vào trong.”

Cô lễ tân dẫn chúng tôi vào một căn phòng ở phía sau. Trong lúc ngồi chờ và nhấm nháp trà, một người đàn ông mặc trang phục sang trọng hơn hẳn các nhân viên khác bước vào, tay cầm theo một tập giấy và bút. Đó là một người đàn ông trông đã có tuổi, với mái tóc hai màu trắng đỏ được rẽ ngôi tám-hai và vuốt keo cứng đơ, phản chiếu ánh đèn lấp loáng. Ông ta nhìn chúng tôi qua cặp kính gọng vàng rồi cất tiếng.

“Lâu quá không gặp, ngài Reinbach. Cả Reinhart và Elise nữa.”

“Rất vui được gặp lại ông.”

“Mừng là ông vẫn khỏe, Taylor.”

Xem ra người đàn ông này quen biết với gia đình công tước.

“Ta vẫn khỏe chán. Nhưng ta chưa gặp hai đứa trẻ này bao giờ. Tên ta là Taylor Smit, hội trưởng Hội Thuần Thú Sư chi nhánh Gimul. Mà này... Reinbach, ông có hai đứa cháu à? Ta cứ ngỡ chỉ nghe nói có một, nhưng dạo này trí nhớ kém quá... Xin lỗi nếu ta nhầm nhé.”

“Cháu gái duy nhất của tôi là Eliaria đây. Còn cậu bé này tên là Ryoma. Chúng tôi tình cờ quen biết vài ngày trước. Tôi muốn đăng ký cho thằng bé vào hội cùng với cháu gái tôi. Và tôi muốn ông nâng hạng cho nó nhanh nhất có thể.”

Ông có thể yêu cầu thẳng thừng như vậy sao?!

Tôi nghĩ thầm khi liếc nhìn ngài Reinbach, nhưng ông vẫn giữ vẻ điềm tĩnh lạ thường.

“Ta và Taylor là bạn cũ. Lão là người đáng tin cậy. Cháu không cần lo lắng đâu, Ryoma.”

Ông Taylor cũng thản nhiên đáp lời.

“Nếu là người được Reinbach giới thiệu thì ta có thể chiếu cố phần nào. Tuy nhiên, cậu bé cần có năng lực và thành tích tương xứng để tăng hạng. Về điểm đó thì ta không thể nhân nhượng được.”

“Sẽ không có vấn đề gì đâu. Ta đưa ra yêu cầu này chính là vì năng lực của Ryoma vượt xa tuổi của nó.”

“Chỉ là để tránh những kẻ không mời mà đến thôi... Ta muốn nghe thêm, nhưng trước hết chúng ta sẽ lo việc đăng ký. Chỉ đăng ký thôi thì không có vấn đề gì cả.”

Ông Taylor rút hai tờ giấy từ tập hồ sơ kẹp dưới cánh tay, rồi đưa cho tôi và Eliaria.

“Đầu tiên, ta muốn hai cháu điền thông tin vào đơn này. Cháu có cần ai viết hộ không, Ryoma?”

“Cảm ơn ngài đã quan tâm. Cháu có thể tự mình viết được ạ.”

Tôi nhanh chóng điền vào đơn và nộp lại. Các thông tin cần thiết là: tên, tuổi, chủng tộc, và thời gian học ma thuật thuần hóa hoặc triệu hồi.

“...Tiểu thư đây mới lập khế ước đầu tiên vào ngày hôm trước nhỉ. Chúc mừng cháu.”

“Cháu cảm ơn ông nhiều ạ.”

“Ta cầu chúc cháu sẽ trở thành một thuần thú sư tuyệt vời trong tương lai.”

Ông Taylor nở một nụ cười thân thiện với Eliaria, trước khi chuyển sang xem tờ đơn của tôi.

“Còn Ryoma thì lập khế ước đầu tiên từ ba năm trước. Ma thú của cháu hiện tại là gì?”

“Là slime ạ.”

Khi tôi trả lời là slime, ông Taylor tỏ vẻ khó xử.

“Slime thì hơi khó đấy... Suy cho cùng, công việc chính của các thuần thú sư ở thị trấn này là vận chuyển hàng hóa giữa các khu mỏ. Nếu cháu có ít nhất là goblin hay kobold thì sẽ dễ giới thiệu việc làm hơn. Chúng ta có quy định không được giới thiệu những công việc rõ ràng không phù hợp qua dịch vụ của hội. Cháu cần có thành tích để tăng hạng, nghĩa là phải hoàn thành từng công việc nhỏ một. Nhưng nếu cháu không thể nhận việc thì cũng chẳng có cách nào để tăng hạng cả.”

Nếu công việc không được hoàn thành tốt thì uy tín của hội sẽ bị ảnh hưởng, nên cũng đành chịu thôi. Hay là mình nói cho ông ấy về nghiên cứu của mình nhỉ?

Với ý nghĩ đó, tôi nhìn sang ngài Reinbach để xin phép, rồi trình bày cho ông Taylor về hai loài slime mới cùng phương pháp lập khế ước với slime lớn mà tôi đã khám phá ra. Ông Taylor lắng nghe thông tin về hai loài mới mà không có phản ứng gì đặc biệt, rồi ngắt lời tôi trước khi tôi kịp nói về slime lớn, vẻ mặt ông càng trở nên khó xử hơn.

“Hừm... Dù bình thường ta sẽ coi phương pháp lập khế ước với slime lớn là một thành tích đáng kể...”

“Có vấn đề gì sao ạ?”

Ngài hội trưởng giải thích với vẻ mặt cay đắng.

“Gần đây, Hội Thuần Thú Sư có xu hướng xem trọng những ma thú mạnh mẽ như một thước đo cho một thuần thú sư xuất sắc.”

“Chuyện đó đâu có mới. Thời chúng ta còn là lính mới người ta cũng nghĩ vậy mà.”

“Ông nói đúng. Nhưng những năm gần đây tình hình còn tệ hơn, và số người có suy nghĩ đó trong ban lãnh đạo cấp cao của hội cũng tăng lên. Chi nhánh này vẫn còn có ta, nhưng vì đây là nơi tập trung những ma thú mạnh phù hợp cho việc vận chuyển, nên những kẻ có tư tưởng đó sẽ không sớm rời đi đâu. Kỹ năng của một thuần thú sư không nên chỉ được quyết định bởi sức mạnh ma thú và thứ hạng, thật đáng buồn khi phải chứng kiến cảnh này.”

Cuộc trò chuyện hơi lạc đề, nhưng rõ ràng là có thể tăng hạng bằng thành tích nghiên cứu. Tuy nhiên, mỗi khi lên hạng, thông tin đó sẽ được gửi về thủ đô kèm theo lý do. Một cuộc xem xét sẽ được tổ chức để quyết định việc thăng hạng có hợp lệ không, và một cuộc điều tra sẽ được tiến hành nếu có nghi ngờ. Hơn nữa, vì xu hướng bảo thủ đã nói trên, những thông tin liên quan đến slime không được xem trọng. Do đó, ngay cả khi thông tin về slime lớn được chấp thuận, khả năng cao là sẽ không được thăng hạng. Kể cả khi có được thăng hạng, đó cũng không phải là một vị trí đủ cao để có tiếng nói. Trong trường hợp đó, việc công bố kết quả nghiên cứu chẳng khác nào bán rẻ thành quả của mình một cách vô ích, chỉ tổ rước thêm phiền phức. Có lẽ tốt hơn là nên từ bỏ...

“Xem ra mọi thứ ở đây đã thay đổi khá nhiều so với thời của tôi.”

“Đúng là thời thế thay đổi mà. Vài người kỳ cựu đã nghỉ hưu, nên những gương mặt trẻ hơn bắt đầu xuất hiện trong ban quản lý cấp cao, kéo theo đó là sự thay đổi trong quan điểm về ma thú. À, ta không nên nói thêm nữa, không thì lại thành ra than vãn mất. Bây giờ, chúng ta hãy tiếp tục quy trình. Một khi đã đăng ký, thức ăn cháu mua cho ma thú sẽ được giảm giá, và cháu cũng có thể yêu cầu được hướng dẫn thêm. Kể cả khi không cần những thứ đó, thẻ hội cũng có thể dùng để xác minh danh tính, nên có nó cũng không hại gì. Giấy tờ của các cháu không có vấn đề gì, nên việc còn lại chỉ là xác nhận ma thuật thuần hóa. Các cháu có thể cho ta xem kỹ năng thuần hóa trên bảng trạng thái, hoặc ma thú đã thuần hóa cũng được.”

Cả tôi và Eliaria đều cho ông xem kỹ năng thuần hóa trên bảng trạng thái của mình.

“Tốt. Vậy thì, hai cháu hãy đặt bảng trạng thái của mình lên phiến đá này.”

Phiến đá ông lấy ra có một vết lõm hình chữ nhật, giống hệt như bệ thờ trong nhà thờ. Chỉ khác là lần này, có một tấm kim loại được chèn sẵn, và bảng trạng thái sẽ được đặt vào phần trống còn lại. Eliaria làm trước, sau đó đến tôi. Khi tôi đặt bảng của mình lên phiến đá, chữ viết hiện lên trên tấm kim loại.

“Vậy là cả hai cháu đã được đăng ký. Chào mừng đến với Hội Thuần Thú Sư.”

Ông Taylor nói, trước khi hỏi lại về hoàn cảnh của tôi một lần nữa, trong phạm vi tôi sẵn lòng tiết lộ. Tôi đã kể cho ông ấy những chi tiết tương tự như đã kể cho gia đình công tước.

“...Trong trường hợp đó, sao cháu không coi việc tăng hạng ở Hội Thuần Thú Sư là một mục tiêu dài hạn, và thử đăng ký ở Hội Mạo Hiểm Giả xem sao? Nếu cháu có thể sống một mình trong rừng suốt ba năm và có kỹ năng hạ gục vô số gấu đen, thì thế là quá đủ rồi.”

“Thế mà tôi đã hy vọng có thể giao thằng bé cho bàn tay tài giỏi của ông đấy.”

“Ra vậy. Xin lỗi vì không giúp được gì.”

“Đó không phải lỗi của ông. Dù sao thì Ryoma cũng sẽ ổn ở Hội Mạo Hiểm Giả thôi.”

Hội Mạo Hiểm Giả cũng có quy tắc không giao nhiệm vụ cho người thiếu năng lực, nhưng tiêu chí đánh giá của họ chỉ thuần túy dựa vào sức chiến đấu và kỹ năng sinh tồn. Thế nên, tôi sẽ không gặp vấn đề gì.

“Ta không thể giúp gì về thứ hạng, nhưng cháu có thể đến gặp ta bất cứ khi nào gặp khó khăn. Ta sẽ luôn lắng nghe cháu.”

Ông Taylor kết luận như vậy, và sau đó chúng tôi thẳng tiến đến Hội Mạo Hiểm Giả.

■ ■ ■

Và thế là, chúng tôi đến Hội Mạo Hiểm Giả, nơi... cả bọn ngay lập tức bị đám côn đồ gây sự.

Chà, đó là kịch bản sáo rỗng thường thấy, nhưng thực tế thì không hề. Mọi chuyện diễn ra bình thường, chúng tôi được một cô lễ tân giải thích các quy định cơ bản.

Trước hết, Hội Mạo Hiểm Giả có tám hạng dựa trên chữ cái, từ G đến A, và S là hạng cao nhất. Nhìn chung, bạn chỉ có thể nhận những công việc có cùng thứ hạng với mình. Tuy nhiên, bạn có thể lập tổ đội hoặc tham gia vào các nhóm lớn do hội tập hợp để giảm độ khó và nhận những công việc cao hơn một hoặc hai hạng.

Tôi đã qua giới hạn tuổi mười tuổi. Nhưng hội sẽ kiểm tra khả năng của bạn cho đến khi bạn mười ba tuổi, và ngay cả khi bạn chọn một công việc đúng hạng, hội vẫn phải phê duyệt trước. Đây là một biện pháp an toàn để ngăn những đứa trẻ quá hăng hái trở nên liều lĩnh. Hạn chế này được gỡ bỏ ở tuổi mười bốn, từ đó về sau, thất bại trong nhiệm vụ sẽ là trách nhiệm của riêng bạn. Bạn sẽ bị phạt vì vi phạm hợp đồng, và thậm chí có thể gây nguy hiểm cho chính mạng sống của mình. Hơn nữa, nếu thị trấn gặp nguy hiểm, hội sẽ gửi lệnh triệu tập đến tất cả mọi người có mặt. Có thể từ chối lệnh triệu tập, nhưng cần có lý do chính đáng hoặc một khoản phí miễn trừ lớn. Nếu không đáp ứng một trong hai điều kiện đó mà lại trốn tránh, các hình phạt lên đến mức bị trục xuất khỏi hội có thể được áp dụng.

Sau khi nghe giải thích xong, tôi phải làm một bài kiểm tra năng lực chiến đấu, nhưng...

“Em phải dùng hết sức thật ạ?”

“Để xem nào... tốt hơn là cứ dùng hết sức ở đây, để họ thấy được khả năng thực sự của em.”

“Đúng vậy. Như thế là tốt nhất.”

“Nếu có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ hỗ trợ cháu.”

“Anh cố gắng lên nhé!”

“Đừng lo, cứ bung lụa đi.”

Mọi người khuyến khích tôi từ một góc của sân tập. Cô lễ tân và một người đàn ông cơ bắp với gương mặt góc cạnh, trông có vẻ khó tính, bước vào sân.

“Nhóc là đứa đăng ký hôm nay à?”

“Vâng, cháu là Ryoma Takebayashi. Rất vui được gặp bác.”

“Được rồi. Kia là người giám hộ của nhóc sao?”

“Đúng vậy. Rất vui được gặp ông.”

“Các vị có thể tự do quan sát, nhưng tôi yêu cầu không được can thiệp vào bài kiểm tra.”

“Tất nhiên rồi.”

Nói xong, người đàn ông quay lại phía tôi.

“Vậy là nhóc chọn cung. Được rồi, bắt đầu nào. Đầu tiên, nhóc có năm mũi tên để bắn năm mục tiêu đằng kia. Mỗi mục tiêu một mũi tên.”

Ông ta chỉ vào năm cái bia được xếp thành một hàng. Tôi làm theo chỉ dẫn, đứng trước vạch kẻ và nhắm vào mục tiêu. Tôi dang chân rộng bằng vai, lắp tên, kéo dây cung và nhắm. Các động tác của tôi không một chút do dự, tôi bắn từng mũi tên một cách mượt mà trong khi thay đổi mục tiêu. Không hoảng loạn, không ồn ào.

Khi tôi lặng lẽ bắn xong, năm mũi tên đã cắm thẳng vào chính giữa các hồng tâm. Kỹ năng dùng cung của tôi đã tăng lên đáng kể sau khi đến thế giới này. Tôi từng tập bắn ở kiếp trước, nhưng không thể nào nhanh nhẹn được như thế này. Nhân tiện, phong cách tôi theo là cung thuật cổ của Nhật, vốn không đòi hỏi các bước dừng phức tạp như tám giai đoạn bắn (Hassetsu) của cung đạo hiện đại. Tôi vẫn có thể dừng lại giữa chừng nếu cần, nhưng môn cung đạo mà gia đình tôi dạy chú trọng vào việc bắn trúng mục tiêu nhanh và chính xác đến mức nào. Ngày xưa, chỉ cần tôi chần chừ một chút thôi, nắm đấm và tiếng quát của cha sẽ bay thẳng vào mặt tôi. Những ký ức như vậy ùa về trong tâm trí, nhưng tôi nhớ ra mình đang giữa kỳ thi và ngay lập tức nhìn lại người giám sát. Ông ta đã đi đến chỗ các mục tiêu để kiểm tra, trước khi quay lại.

“Tất cả đều trúng hồng tâm. Dù chúng không phải mục tiêu di động, nhưng nhóc làm tốt lắm. Tiếp theo là mục tiêu di động, nhìn vào bức tường đằng kia.”

Người đàn ông chỉ vào bức tường đối diện lối vào bằng ngón tay thô kệch của mình. Một phần của bức tường là một cây cột, và dọc theo cây cột có một cái lỗ giống như rãnh.

“Đó là một công cụ luyện tập ma thuật cho đạn đạo do một mạo hiểm giả tên Kengo thiết kế từ lâu. Ông ta nổi tiếng vì sử dụng một vũ khí ma thuật gọi là shotgun.”

Khoan đã? Chắc chắn là người từ thế giới khác rồi. Ai lại mang shotgun đến thế giới của kiếm và ma thuật cơ chứ?

“Ông ta dừng lại ở hạng C vì không thể sử dụng vũ khí ma thuật của mình nữa, nhưng phần đời còn lại ông ta sống khá thoải mái, nhờ vào phát minh này của mình. Cháu thấy đấy, công cụ này rất có giá trị cho việc luyện tập.”

Không thể sử dụng vũ khí của mình? Súng hỏng hay hết đạn? Chắc chắn gã đó đã làm phật lòng ngài Gain và các vị thần rồi, nếu không thì đã chẳng đến nông nỗi này! Chỉ cần tỏ ra lễ phép một chút thôi là các ngài ấy đã sẵn lòng ban cho khả năng sửa chữa vũ khí và tái tạo đạn dược rồi...

Trong khi những suy nghĩ đó lướt qua tâm trí tôi, lời giải thích vẫn tiếp tục.

“Các mục tiêu sẽ bay ra từ cái lỗ trên cột, nhóc chỉ cần bắn vào chúng. Sẽ có năm mươi mục tiêu, và số mũi tên nhóc có cũng là năm mươi. Điểm của nhóc phụ thuộc vào việc nhóc bắn hạ được bao nhiêu.”

Vậy về cơ bản, đây là bắn đĩa sét bằng cung tên...

“Cháu hiểu rồi ạ.”

“Tốt. Tiếng còi của ta sẽ là tín hiệu. Cố gắng hết sức nhé.”

Nói xong, người đàn ông đưa cho tôi một ống tên rồi lùi lại, trong khi tôi giương cung sẵn sàng chờ đợi.