Chương 7: Công việc tại Vương đô
Vương đô Artwall.
Xứng danh Vương đô, nơi đây phồn hoa đô hội, có lâu đài, có hoàng tộc, là thành phố trung tâm của Vương quốc Artwall.
Tên của Vương đô cũng là Artwall. Đây là đô thành duy nhất của đất nước này nằm trên vùng đại địa cắm rễ xuống biển.
Ngày nay, khi phi thuyền ra đời, lưu thông hàng hóa phát triển mạnh mẽ, biến nơi đây thành một đại đô thị tập trung đủ mọi thứ trên đời.
Hàng hóa tập trung thì con người cũng tập trung.
Đảo chính của lãnh địa Liston cũng khá sầm uất, nhưng so với nơi này thì chẳng thấm vào đâu.
Đúng là đại đô thị.
Nghe nói đô thành này trải dài hình chữ nhật từ phía mặt biển, rộng lớn đến mức đi bộ cả ngày trời cũng không thể đi từ đầu này đến đầu kia.
— Nghe là vậy, nhưng khi tận mắt chứng kiến thì đúng là choáng ngợp thật.
Tóm lại là người đông, đầy sức sống, và hàng hóa thì tràn ngập.
Với một kẻ có chiều cao chỉ đến thắt lưng hoặc ngực người đi đường như tôi, thú thật tầm nhìn bị thu hẹp nên khá bực bội. Đám đông chen chúc đến mức ấy đấy.
"Tiểu thư. Xin hãy đi sát vào để không bị lạc nhé."
"Ừ."
Rinokis cũng tốt nghiệp từ Học viện Artwall nên cô ấy bảo cũng có chút am hiểu đường đi lối lại ở Vương đô.
Phu nhân Lime chắc đang đợi, nên chúng tôi không thể đến quá muộn.
Không nên đi loanh quanh vô ích, cứ để cô ấy dẫn đường vậy.
"Nếu cần thì nắm tay tôi cũng được đấy ạ."
"Hai tay cô đang xách hành lý còn gì."
"A, đúng nhỉ. Vậy nắm tay áo tôi cũng được mà?"
"Thôi khỏi. Đi nhanh lên nào."
Tôi đâu còn ở cái tuổi lạc đường trong đám đông nữa. Nia thì năm tuổi, nhưng tâm hồn tôi chắc chắn đã già cỗi và khô khan hơn nhiều rồi.
"...Tôi cảm thấy từ khi tiểu thư không còn ngồi xe lăn nữa, sự tiếp xúc thân mật giữa chúng ta thiếu hụt hẳn đi."
Lại bắt đầu nói mấy câu khó hiểu rồi đấy.
"Sao cũng được, đi nhanh lên được không? Phu nhân Lime đang đợi đấy."
"Trẻ con lớn nhanh thật đấy... Tôi thấy cô đơn quá."
Tôi thực sự không hiểu cô ta đang nói cái gì nữa... Gì thế nhỉ? Bản năng làm mẹ của Rinokis thức tỉnh từ bao giờ vậy?
Mà thôi, tóm lại bây giờ phải di chuyển. Đang bắt người ta chờ.
Tôi hối thúc Rinokis – người đang vừa lầm bầm mấy câu than vãn khó hiểu vừa chần chừ – rồi lao vào giữa dòng người.
"Khu vực này là khu thương mại nên mới vậy. Các khu khác không đông người thế này đâu ạ."
Đúng như Rinokis nói, sau khi đi qua khu thương mại – dải đất san sát các cửa tiệm và sạp hàng – người qua lại đã vắng hơn hẳn.
"Đây là phố chính. Kia kìa."
Rinokis, hai tay lỉnh kỉnh hành lý, hướng mắt về phía xa của con phố chính.
Tôi cũng nhìn theo, và— A.
"Đã thấy rồi nhỉ. Trong chương trình 'Mỹ Cảnh'."
"Mỹ Cảnh" là chương trình phát sóng từ kênh Vương đô, chuyên giới thiệu những tuyệt cảnh của thế giới.
Đó là một trong số ít những chương trình mà tôi từng được phép xem.
— Chính là khung cảnh này đây.
Những cửa hiệu cao cấp sành điệu nằm dọc con phố chính rộng lớn, và tòa Vương lâu tráng lệ nằm sâu phía trong.
Hình như trong phim góc quay rộng hơn một chút thì phải. Vì được phát lại nhiều lần nên tôi đã ngắm khung cảnh này không biết bao nhiêu lần rồi.
Khác với Ma Tinh Bảng, nhìn tận mắt quả thực rất có sức lay động. Bởi nhìn qua Ma Tinh Bảng thì kích thước kiểu gì cũng bị thu nhỏ lại.
Liếc nhìn tòa Vương lâu đang nhuộm đỏ một bên, cuối cùng chúng tôi cũng đến được địa điểm cần tìm nằm ngay mặt tiền phố chính — nhà hàng "Hương Hắc Bách Hợp".
"Kính chào quý khách, tiểu thư Liston. Xin mời đi lối này ạ."
Nhìn qua là biết nhà hàng cao cấp rồi.
Tôi đã bảo Rinokis mang hành lý về khách sạn đã đặt trước rồi hãy quay lại, còn tôi sẽ vào quán trước, nhưng mà...
Vừa bước vào quán, một bồi bàn trung niên có vẻ lịch thiệp đã gọi đích danh tôi để chào hỏi. ...Quả không hổ danh quán cao cấp, chọn lọc khách hàng ghê thật. Những kẻ không biết tên hay khách vãng lai chắc sẽ bị từ chối phục vụ... Mà quán cao cấp thì thế cũng là bình thường. Chắc là phải đặt trước.
"Cảm ơn. Phu nhân Lime đâu?"
"Bà ấy đã đến cùng người đi kèm rồi ạ. Nào, xin mời."
Theo sự hướng dẫn của người bồi bàn, tôi không được đưa đến khu vực bàn ăn chung... mà được dẫn thẳng vào sâu bên trong.
"Phòng riêng sao?"
"Vâng. Là phòng này ạ."
Sau khi gõ cửa và có tiếng trả lời từ bên trong, cánh cửa được mở ra nhẹ nhàng không một tiếng động.
Tôi hơi thẳng lưng lên một chút rồi bước vào phòng riêng.
"—Đã lâu không gặp. Phu nhân Lime."
Người phụ nữ thuộc Đệ tam giai cấp Quý nhân, hiện đang làm gia sư dạy lễ nghi phép tắc cho con cái của tầng lớp Quý nhân — Helena Lime — nhìn tôi bằng ánh mắt ôn hòa nhưng không chút sơ hở.
"Lâu rồi không gặp, cô Nia."
Một người phụ nữ khoảng giữa tứ tuần, mái tóc vàng búi gọn gàng, mặc chiếc váy không phô trương nhưng đường cắt may rất có gu.
Đôi mắt màu xanh lục thẫm, quả nhiên vẫn ôn hòa nhưng đầy sự cẩn trọng.
Helena Lime.
Là phu nhân của Đệ tam giai cấp Quý nhân Joles Lime; trong hoàng tộc cũng có người từng được bà chỉ dạy. Uy tín xã hội cực kỳ cao.
— Bà là người đầu tiên tôi đến thăm trong chương trình "Nia Liston trải nghiệm nghề nghiệp".
Sau này tôi mới nhận ra, lý do chọn phu nhân Lime cho lần quay và phát sóng đầu tiên là để tạo thanh thế cho chương trình mới, đồng thời cũng là sự răn đe của nhà Liston – những người có mối thâm giao với bà – nhằm công khai cho mọi người biết rằng tôi và phu nhân Lime có quen biết.
Ma Pháp Ảnh Tượng vẫn chưa có độ nhận diện cao, chưa phổ biến rộng rãi trong công chúng.
Hơn nữa lịch sử của nó còn non trẻ, mọi thứ đều đang thực hiện theo kiểu dò đá qua sông. Chưa ai biết đâu là đúng đắn, chính đạo, hay đâu là thất bại, cấm kỵ.
Theo tin đồn tôi nghe được, hiện tại việc "cho trẻ con xuất hiện trên Ma Pháp Ảnh Tượng" vẫn còn hiếm, nên có một số Quý nhân tỏ thái độ phản cảm ra mặt với việc đưa trẻ con lên hình.
Phu nhân Lime là nước cờ để dập tắt những giọng điệu phản đối đó. ...Giờ thì tôi mới nghĩ ra.
Nếu chỉ trích tôi là trẻ con, thì cũng đồng nghĩa với việc chỉ trích cả phu nhân Lime, người diễn chung với tôi.
Chắc hẳn cũng có chút ý nghĩa răn đe mang tính chính trị kiểu đó.
Mà thôi, đó không phải chuyện tôi cần bận tâm.
Việc điều chỉnh đó đã có cha mẹ lo, tôi chỉ việc quay phim cho tốt là được.
"Hân hạnh được gặp mặt, tiểu thư Nia."
Sau khi tôi chào hỏi phu nhân Lime, người đàn ông ngồi ghế bên cạnh phu nhân đứng dậy chào.
"Ngài Julian phải không ạ? Lần đầu được gặp ngài. Tôi là Nia Liston."
Một mỹ nam tóc xanh.
Là bên ủy thác công việc lần này, và cũng là đối tượng công việc mà tôi sẽ làm.
Xét theo khía cạnh đó thì chắc chắn không sai vào đâu được.
"Vâng. Tôi là trưởng đoàn kịch Băng Hồng, Julian Lordheart."
...Hừm. Đây là mặt mộc của Julian sao.
Tôi từng thấy anh ta trên Ma Pháp Ảnh Tượng, nhưng đó là anh ta trên sân khấu, và qua màn hình Ma Tinh Bảng.
Quả nhiên khi không trang điểm đậm đà để lên sân khấu, không mặc trang phục hóa thân vào vai diễn, khuôn mặt mộc trông như một người hoàn toàn khác so với trên Ma Tinh Bảng.
Trên sân khấu, đúng là anh ta lòe loẹt và rực rỡ đến mức người ta muốn gọi bằng những danh xưng như "kép chính" hay "ngôi sao".
"Khuôn mặt mộc của anh cũng đẹp trai lắm."
Mái tóc xanh nổi bật, đôi mắt màu hạt dẻ sâu thẳm, một người đàn ông trạc hơn hai mươi tuổi. Dáng người cao ráo mảnh khảnh chắc hẳn rất ăn hình trên sân khấu.
"Haha, cảm ơn tiểu thư. Tiểu thư Nia cũng rất đáng yêu."
Chứ gì nữa?
Nhưng nói thẳng ra thì anh trai tôi còn đáng yêu hơn nhiều.
Chào hỏi xong xuôi, tôi cũng ngồi vào bàn.
"Phu nhân Lime, hôm trước đã phiền bà giúp đỡ nhiều. Bà đã xem chương trình phát sóng chưa ạ?"
"Rồi. Ta cũng xem vài chương trình có cô xuất hiện nữa."
Vậy sao. Bà ấy có xem à.
"—Chà, cũng không đến nỗi khó chịu. Tuy còn non nớt, nhưng ta thấy được thái độ cố gắng trở thành một thục nữ của cô."
À, là đánh giá về mặt lễ nghi phép tắc sao.
...Làm nghiêm túc quá thì khiến người ở nơi đến thăm bị khớp, nhưng làm trẻ con quá thì lại bôi tro trát trấu vào danh dự nhà Liston; đây là một chương trình đòi hỏi sự cân nhắc khá mệt óc.
Lúc đầu tôi còn nghĩ đơn giản—nhưng chính những lời dạy của phu nhân Lime dường như đã phát huy tác dụng về sau này.
Thất lễ thì làm tổn hại gia phong, phô bày sự thiếu hiểu biết thì bôi tro trát trấu lên mặt mũi gia đình, lơ là thì sẽ bị người ta lợi dụng.
Những lời bà ấy nói ra rả bên tai lúc đó, mỗi lần tiếp xúc với người khác khi quay phim, tôi lại phải suy ngẫm đôi chút.
"Được điểm đạt của phu nhân thì tôi yên tâm rồi."
"Đừng có đắc ý. Vẫn còn non nớt lắm, ta cũng đâu có nói là không bị trừ điểm nào đâu."
—Vẫn là một người nghiêm khắc như mọi khi.
Tuy nhiên, lời của những người như thế này, thực sự về sau ngẫm lại mới thấy đúng đắn. Đến mức trở thành tài sản lớn trong cuộc đời dài rộng.
Nhưng chắc trẻ con khó mà hiểu được.
Cho đến khi trưởng thành, nhìn lại và thấu hiểu được lời của phu nhân, thì chắc cảm tưởng cũng chỉ dừng lại ở mức "bà già này bị cái gì vậy" mà thôi.
"Thôi nào, phu nhân."
Julian cảm thấy bầu không khí có vẻ căng thẳng nên lên tiếng can thiệp—nhưng thực tế thì cũng chẳng căng thẳng lắm.
Vì tôi chấp nhận điều đó, và phu nhân Lime cũng hiểu điều đó.
Mà, tôi cũng đâu phải trẻ con đến mức cái gì cũng bật lại, nên đó là chuyện đương nhiên.
Người bồi bàn lúc nãy dẫn đường bước vào, hỏi xem có thể dọn món lên chưa. Có vẻ như thực đơn của bữa ăn đã được quyết định sẵn.
"—Xin phép ạ."
Tiện thể thì Rinokis cũng đã đến và đứng hầu phía sau tôi. Vì là hầu nữ nên cô ấy không ngồi vào bàn. Dù tôi có bảo "cô đi ăn tối ở đâu đó đi cũng được", cô ấy vẫn kịch liệt từ chối.
Mục đích của Rinokis chắc là Julian. Vì cô nàng cực kỳ mê những người nổi tiếng trên Ma Pháp Ảnh Tượng.
Mà thôi tóm lại, chính chủ đã nói vậy thì đành chịu, cứ mặc kệ Rinokis vậy.
Phu nhân và Julian đang thưởng thức rượu khai vị, còn tôi chỉ đành rót đầy nước vào ly. ...Muốn uống quá đi mất. Tôi cũng muốn uống vang trắng. Vang đỏ cũng được. Nhìn người khác uống ngay trước mặt thế này quả thực có chút ức chế.
— Cứ nhìn chằm chằm vào ly rượu thì thế nào cũng lỡ miệng nói mấy câu không nên, thôi thì bàn chuyện công việc sắp tới vậy.
"Phu nhân và ngài Julian có quen biết nhau sao?"
Tôi nhớ mang máng bà ấy từng nói đây là yêu cầu từ một người quen.
Chắc người quen đó là Julian rồi.
"Không chỉ là người quen, mà còn là họ hàng nữa. Thật ra cậu ấy là cháu trai của ta."
Ồ. Ra là họ hàng.
"Tôi là con trai của chị gái dì ấy. Vì tính chất công việc nên tôi không công khai thân thế. Mối quan hệ giữa tôi và phu nhân... à nhầm, dì tôi, cũng chỉ có một số ít người biết thôi."
Không rõ chị gái của phu nhân Lime hiện giờ ra sao, nhưng nghe cách nói này thì chắc chắn là người trong giới quý tộc rồi.
Cái họ Lordhart mà anh ta xưng lúc nãy chắc là nghệ danh... Thôi, chuyện đó để sau này hỏi cũng được.
"Vậy thì, tôi sẽ tham gia đoàn kịch của ngài Julian với tư cách tạm thời, như vậy có đúng không?"
"Vâng. Tôi đã thấy tiểu thư Nia trên Ma Pháp Ảnh Tượng vài lần và rất mong muốn tiểu thư tham gia vào vở diễn sắp tới. Chính tôi đã nhờ dì liên lạc với tiểu thư."
Ra là vậy.
Nếu xem Ma Pháp Ảnh Tượng thì đúng là sẽ biết tôi và phu nhân Lime – người từng diễn chung – có quen biết nhau.
Hơn nữa, chuyện nhà Liston và nhà Lime có quan hệ tốt đẹp cũng là sự thật ai cũng biết. Với giới thượng lưu, thông tin chính là sinh mệnh.
"Vậy trước hết, xin hãy ngừng gọi tôi bằng kính ngữ."
"Dạ?"
"Tôi đến đây vì được mời đứng trên sân khấu với tư cách là một diễn viên. Từ giờ trở đi, xin hãy đối xử với tôi như một Nia bình thường làm việc dưới trướng trưởng đoàn Julian, chứ không phải con gái nhà Liston. Nếu trưởng đoàn cứ dùng kính ngữ với một diễn viên bình thường thì làm sao làm gương cho người khác được? Hơn nữa, bị đối xử như khách quý cũng khiến tôi khó làm việc."
Julian có vẻ suy nghĩ một chút, nhưng rồi gật đầu ngay.
"...Ừm, anh hiểu rồi. Nhờ em giúp đỡ nhé, bé Nia."
"Vâng. Mong được anh chỉ giáo, trưởng đoàn."
Ngay khi chúng tôi vừa trao đổi xong câu chào hỏi đó, tiếng gõ cửa vang lên, đồng thời cánh cửa bật mở.
"Xin lỗi vì đến muộn! Nia-sama đã đến chư... a, đến rồi..."
A, là nữ diễn viên chính, Băng Kết Tường Vi.
Người vừa lao vào không phải bản sao nam giới của Julian, mà là một phụ nữ.
Lucida Lordhart.
Mang cùng biệt danh với đoàn kịch Băng Kết Tường Vi, cô ấy là em gái song sinh của Julian, và cũng là nữ diễn viên chính của đoàn.
— Ra thế. Là Song Vương Tử sao.
Tôi đã từng thấy cô ấy đứng trên sân khấu qua tấm ma tinh thạch, cô ấy thường đóng các vai nam... hay còn gọi là "nam trang lệ nhân".
Vì vậy, dù là anh em song sinh một nam một nữ, cả hai lại được đặt cho biệt danh là "Song Vương Tử Băng Giá".
Cơ mà, khi không trang điểm sân khấu, tôi thấy cô ấy vẫn có nét nữ tính nhiều hơn.
Dù vậy, bảo là mỹ nam thì cũng không sai.
Bởi vì cô ấy giống hệt anh chàng đẹp trai Julian mà.
"Thưa dì, xin lỗi con đến muộn. — Nia-sama, lần đầu gặp mặt mà đã thất lễ thế này."
Lucida nói một lời với phu nhân Lime, người có địa vị cao nhất ở đây, rồi quỳ một chân xuống bên cạnh tôi.
"Vâng, tôi hiểu rồi. Từ giờ về sau hãy đối xử với tôi như một thành viên bình thường trong đoàn nhé, chị Lucida."
Tôi chấp nhận lời xin lỗi, cố tình gọi cô ấy là "chị" để đáp lễ, ý bảo cô ấy mau ngồi vào ghế đi.
Thật tình, làm ơn đừng có diễn mấy cảnh kịch nghệ đó nữa. Rinokis đang phấn khích tột độ rồi đấy. Tôi cảm nhận được ánh nhìn rực lửa từ phía sau. Tôi biết thừa trong lòng cô hầu nữ đang gào thét: "Tiểu thư! Là Băng Kết Tường Vi đó! Là Song Vương Tử Băng Giá đó, Song Vương Tử á á á!"
Lucida nhìn chằm chằm vào tôi, rồi mỉm cười. Ồ, nụ cười như đóa hồng chớm nở... quả không hổ danh là nữ diễn viên chính, khí chất thật rạng ngời.
"...Quả nhiên em đúng như mong đợi."
Mong đợi?
"Người đầu tiên đề xuất mời bé Nia chính là Lucida đấy. — Lucida, em đứng đó làm phiền bữa ăn của bé Nia đấy. Mau ngồi xuống đi."
"Em biết rồi."
Lucida đứng dậy, lùi lại một bước.
"— Rất vui được gặp em. Chị là Lucida Lordhart. Diễn viên của đoàn kịch Băng Kết Tường Vi."
"— Rất vui được gặp chị. Em là Nia. Cảm ơn chị đã mời em lần này. Tuy chỉ là người ngoại đạo, nhưng em sẽ cố gắng hoàn thành vai diễn bằng toàn bộ tâm sức."
Sau màn chào hỏi có phần hơi cứng nhắc, bữa tối diễn ra trong không khí hòa nhã, thoải mái hơn.
Những câu chuyện kinh nghiệm của Julian và Lucida, những người đã đứng trên sân khấu từ nhỏ, chứa đầy tình tiết thú vị và hài hước.
Nhưng cũng chỉ toàn là những chuyện vui vẻ thôi.
Chắc chắn họ đã trải qua không ít chuyện chẳng vui vẻ gì và đầy rẫy những trải nghiệm khó chịu. Dù không phải anh em, nhưng cái nghề bán sự nổi tiếng này kiểu gì cũng gây áp lực lớn lên cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi thì ba cái chuyện vặt vãnh đó quên ngay ấy mà.
Chà, chắc họ nghĩ không nên kể những chuyện khó nghe cho trẻ con trừ khi bất đắc dĩ.
Tôi đã vài lần bảo Rinokis "lui ra nghỉ cũng được", nhưng cô nàng vẫn cứng đầu đứng im không nhúc nhích suốt buổi, cho đến khi bữa tối thong thả trôi qua và món tráng miệng được mang lên.
"Vậy, ý con thế nào?"
Lúc đó.
Khi câu chuyện vừa ngắt quãng, phu nhân Lime – người nãy giờ chỉ đóng vai trò thính giả – hướng ánh mắt về phía Song Vương Tử. Nhắc mới nhớ, màu mắt của phu nhân và Lucida giống hệt nhau. Chuyện họ hàng chắc không phải nói dối.
"Lucida. Em quyết định đi."
"Được rồi. Cứ giao cho em."
Trả lời Julian xong, Lucida nhìn tôi với ánh mắt đầy nội lực, xóa tan bầu không khí êm đềm vừa rồi.
Hừm, xem ra có chuyện quan trọng cần nói.
"Bé Nia. Nếu em chỉ là một đứa trẻ bình thường, có lẽ chị sẽ không bao giờ tiết lộ chuyện này. Nhưng em đúng là cô bé như chị và dì đã nhận định. Nên chị muốn nói cho em biết."
...Nói vậy tức là, quả nhiên là "cái đó" sao.
"Có lý do đặc biệt nên mới cố tình mời tôi, đúng không?"
Tôi là kẻ ngoại đạo trong diễn xuất.
Chính vì thế, những người làm nghề nghiêm túc chắc chắn sẽ không muốn nhận một kẻ tay ngang như tôi.
Họ dốc hết tâm huyết vào vai diễn mỗi ngày, thực sự hóa thân thành người khác, nên mới chạm được đến trái tim khán giả.
Một đoàn kịch thực lực thì lại càng như vậy. Dù có muốn tìm người trợ giúp, họ chắc chắn vẫn muốn mời người có thực lực hơn là một kẻ nghiệp dư.
...Tôi đã nghĩ như vậy, và có vẻ tôi đoán trúng rồi.
Lý do họ mời tôi là để tìm kiếm một thứ gì đó ngoài khả năng diễn xuất.
Câu trả lời này nghe còn thuyết phục hơn.
"Có thể sẽ làm em phật ý, nhưng mà... thực ra là—"
***
Sau bữa tối với sự góp mặt của phu nhân Lime, Julian, Lucida, và theo một nghĩa nào đó là cả Rinokis, ngày hôm sau đã đến.
Tôi ngủ lại một đêm ở khách sạn, rồi cùng Rinokis đến địa điểm tập luyện thường xuyên của đoàn kịch Băng Kết Tường Vi đúng giờ hẹn.
Dù cái tên Băng Kết Tường Vi đang nổi, nhưng vì là đoàn kịch mới thành lập chưa lâu nên họ vẫn chưa có phòng tập riêng.
Đây là căn phòng họ thuê theo hợp đồng một tháng, nghe nói cứ khi nào chốt được lịch diễn là họ lại thuê chỗ này làm nơi tập luyện.
"Chào buổi sáng."
Tôi đến sớm hơn giờ hẹn một chút.
Trước cửa có treo tấm biển gỗ ghi "Đoàn kịch Băng Kết Tường Vi bao trọn", chắc là không nhầm đâu.
Mở cửa bước vào... ồ, có người kìa.
Bắt đầu là chàng hoàng tử tóc xanh tôi gặp tối qua, cùng khoảng mười diễn viên khác đang vươn vai hoặc cầm kịch bản. Trông đúng kiểu sắp sửa bắt đầu tập luyện.
Thấy tôi, Julian và Lucida mỉm cười, định bước lại gần, nhưng — trước khi họ kịp làm thế.
"— Muộn quá đấy người mới!"
Một cô gái với mái tóc vàng pha sắc đỏ, trông tính khí có vẻ nóng nảy, bước sầm sập đến trước mặt tôi.
— Ra là vậy. Cô gái mà Lucida nhắc đến là cô ta sao.
"Tôi không biết cô là con gái quý tộc hay cái thá gì, nhưng hiện tại cô chỉ là người mới thôi! Là người mới thì phải đến sớm hơn các tiền bối mà quét dọn đi chứ!"
Haizz.
"Tôi sẽ lưu ý."
Ừm... quả thật nói không sai.
Tôi nghe thấy tiếng tặc lưỡi của cô hầu nữ đứng sau lưng. Có vẻ Rinokis không hài lòng chút nào. Chắc phải dặn cô ấy đừng có động tay động miệng để đề phòng bất trắc.
Cơ mà, cái tiếng tặc lưỡi tôi nghe rõ mồn một ấy, cô nàng tóc vàng kia lại có vẻ không nghe thấy. Thôi thì không gây gổ là may rồi.
"Thiệt tình... bởi vậy tôi mới ghét bọn nghiệp dư!"
Không biết cô ta có hài lòng với câu trả lời của tôi hay không, nhưng sau khi xả xong những gì muốn nói, cô ta quay ngoắt lưng lại và trở về chỗ cũ.
Không, chắc cô ta cũng chẳng quan tâm tôi trả lời thế nào đâu.
Tóm lại là cô ta muốn dằn mặt tôi một phát phủ đầu thôi. Điều đó tôi hiểu. Đòn tấn công tiên phát chế nhân có ý nghĩa rất lớn, quyết định cục diện thắng bại về sau.
Cơ mà, ở đẳng cấp của tôi thì cố tình nhận đòn phủ đầu để đối phương tung hết sức ra rồi mới thắng, đó mới là bài bản. Chứ nếu tôi mà ra tay trước thì còn gì là thi đấu nữa. Kẻ mạnh là phải như thế.
Thôi, gác chuyện đó sang một bên.
Qua bờ vai của cô gái đang bỏ đi, tôi thấy Julian và Lucida đang cười khổ.
— Tôi gật đầu ra hiệu với ý bảo: Không sao đâu, không vấn đề gì.
Tên của cô gái tóc vàng đó là Shallo White.
Là ngôi sao thế hệ tiếp theo mà đoàn kịch Băng Kết Tường Vi đang thiếu.
"— Tiểu thư."
"Gì?"
"Giết ả kia đi ạ."
"Dừng lại ngay."
***
Buổi tập của đoàn kịch Băng Kết Tường Vi bắt đầu, và cũng đã bốn ngày trôi qua kể từ khi Rinokis thốt ra mấy lời sặc mùi máu me đó.
"Vậy để em giúp một tay—"
"Nhiệm vụ của ta mà."
Cầm cây lau nhà đã vắt kiệt nước, tôi chạy một mạch từ bức tường này sang bức tường kia.
Chạy đi chạy lại không biết bao nhiêu lần.
Lau dọn kỹ càng mỗi tuần một lần, còn lau sàn bằng cây lau nhà thì mỗi ngày hai lần, vào đầu và cuối buổi tập sáng.
"...Được rồi."
Và đó là công việc của tôi, một người mới.
Dù khởi nguồn là do bị Shallo sai bảo, nhưng rốt cuộc chính tôi lại là người tự nguyện nhận làm.
— Cảm giác này hoài niệm làm sao.
Thanh tẩy nơi rèn luyện chính là thể hiện sự tôn kính đối với mọi thứ liên quan đến võ đạo của bản thân.
Ai đã từng nói câu đó nhỉ?
Vì không có ký ức nên tôi không thể nhớ ra, nhưng tôi có cảm giác đó là lời răn dạy dành cho bản thân tôi khi xưa, kẻ đã từng quá ngạo mạn về sức mạnh của mình.
Đối diện với bản thân và mài giũa chính mình là Võ.
Nhưng Võ cũng là thứ sức mạnh phát ra bên ngoài.
Với nơi rèn luyện, với đồng môn và đồng chí cùng tranh đấu. Với môi trường để ta đối diện với bản thân, với những thứ tạo nên xương máu ta.
Hãy thể hiện lòng biết ơn và sự kính trọng với tất cả.
Nếu không có điều đó, thì đó không phải là Võ, mà chỉ là bạo lực.
Trừ ngày đầu tiên ra, hôm nay là lần thứ ba tôi thanh tẩy phòng tập vào sáng sớm.
Càng làm, tôi càng cảm thấy như sắp nhớ lại điều gì đó trong quá khứ.
— Có lẽ vì thế, hoặc đơn giản là vì tôi không ghét việc vận động cơ thể.
Tôi không cảm thấy khó chịu chút nào với công việc này.
Tôi đuổi khéo Rinokis – người cứ hở ra là đòi giết chóc – đi chỗ khác, rồi dọn dẹp xong xuôi và cất dụng cụ. Từ hôm qua, Rinokis đã bị đuổi khỏi phòng tập tạm thời, đến trưa mới được mang cơm quay lại.
Có cô ấy ở đây ồn ào và vướng víu lắm, thế này là tốt nhất.
"— Chào buổi sáng."
Trong lúc đó, các thành viên đoàn kịch bắt đầu lục tục kéo đến.
Người đến sớm nhất là trưởng đoàn Julian. Anh ấy lúc nào cũng sớm.
Ban đầu tôi tưởng anh ấy đến sớm vì ngại để tôi – một người mới – làm việc vặt một mình, nhưng hóa ra đó là thói quen của anh ấy.
Sau đó các diễn viên khác cũng đến — và trong số đó có cả cô ta.
Cô gái tóc vàng pha đỏ đã dằn mặt tôi vào ngày đầu tiên, Shallo White.
Và người đến đúng giờ boong là em gái trưởng đoàn kiêm nữ diễn viên chính Băng Kết Tường Vi, Lucida.
"Được rồi, bắt đầu buổi tập hôm nay nào. Trước tiên là khởi động giãn cơ."
Khi mọi người đã tập hợp đông đủ, Julian đưa ra chỉ thị.
Người thì tự vươn vai, người thì bắt cặp tập thể dục, có người thì đã khởi động xong xuôi, mỗi người một vẻ nhưng mà—
"Có cần tôi ấn giúp không?"
"Kh... Không cần, hự."
Shallo đang ngồi bệt xuống sàn, dang rộng hai chân và gập người về phía trước, nhưng có vẻ cơ thể cô ta hơi cứng. Không xoạc chân được cỡ đó thì coi chừng chấn thương đấy.
"Mà này, tại sao, cô lại, làm được, cái trò đó hả!"
Shallo, người đang thở không ra hơi vì cố ép cơ thể giãn ra, đang trố mắt nhìn tôi – kẻ đang đứng một chân ngay bên cạnh, còn chân kia thì duỗi thẳng tắp lên trời, áp sát vào mặt mình.
Sự dẻo dai luôn song hành cùng võ thuật. Cơ thể cứng nhắc sẽ khó di chuyển, dễ đứt gân khi phải phản ứng bất ngờ, và trên hết là phạm vi hoạt động bị thu hẹp. Đã là cao thủ nhất lưu, cơ thể ắt phải mềm dẻo.
Vì là trẻ con nên cơ thể Nia vốn dĩ đã khá mềm mại.
Chẳng mất bao nhiêu thời gian để tôi đạt được đến mức này.
Tôi nâng nốt chân còn lại lên, duỗi thẳng gân cốt, sau đó đứng chụm hai chân và gập người về phía trước. Mặt tôi áp sát vào hai đầu gối.
Sharo nhìn hành động của tôi với vẻ mặt nhăn nhó khổ sở.
"Có cần tôi ấn lưng giúp không? Nào, đừng khách sáo."
"Khoan, dừng, đừng có chạm vào! Á á á á!"
"A, cứng thật đấy. Cứng quá đi mất."
"Đau đau đau đau!"
Đau đớn nỗi gì. Muốn trở thành nữ diễn viên hạng nhất thì ít nhất cũng phải xoạc chân được chứ.
"Được rồi, bắt đầu tập thôi!"
Sau màn khởi động vừa giúp đỡ vừa tranh thủ trêu chọc Sharo đang kêu đau, cá nhân tôi muốn đi bài quyền... nhưng giờ không phải lúc, đành để về khách sạn rồi tập vậy.
Tôi và Sharo đứng cách nhau một quãng, mở kịch bản ra và bắt đầu thoại.
—Lần này cô ấy đóng vai chính "Người đàn bà đã yêu", còn tôi đóng vai đứa con.
Sau khi thoại thử một lượt từ đầu đến cuối, tôi lên tiếng:
"Hôm nay cô không nói câu đó nữa à?"
"Hả?"
"Cái câu: 'Tại sao tôi lại phải trông nom một đứa nghiệp dư chứ', ấy."
Đó là câu cửa miệng cô ấy nói mỗi ngày trước khi tập, từ ngày đầu tiên cho đến tận hôm qua.
"...Đứa trẻ không đáng yêu chút nào."
Về khoản không đáng yêu thì chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Sharo hiện tại cũng chẳng có chút nét dễ thương nào. Mà vốn dĩ tôi cũng đâu phải là "trẻ con".
—Tuy nhiên, có vẻ tâm trí cô ấy đã bắt đầu có chút dư dả rồi.
Cảm nhận được sự thay đổi nhỏ nhặt của Sharo, tôi chợt nhớ lại những lời Lucilda đã nói với mình vào đêm đó.
Đêm đó.
Tại buổi tiệc tối chúng tôi lần đầu gặp mặt ở nhà hàng "Hương Bách Hợp Đen".
Hồng trà thơm ngát hương hoa và bánh nướng trái cây khô được bày ra, nhưng chẳng ai động đến.
Bởi lẽ Lucilda đã mở đầu câu chuyện với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc.
"Có thể em sẽ thấy phật ý, nhưng mà... thực ra, tôi gọi em đến đây là vì muốn lợi dụng sự nổi tiếng và gan dạ của em."
Hô. Lợi dụng ư?
"Chị nói thẳng thắn quá nhỉ."
"Tôi không định nói chuyện với một 'đứa trẻ bình thường'. Nhưng tôi nghĩ với em, nói rõ ràng mọi chuyện thì em sẽ hành động đúng theo ý tôi hơn.
Em rất hiểu chuyện, và có vẻ cũng thông minh nữa. Ban đầu, nhìn thấy em trả lời phỏng vấn đầy đường hoàng trên Ma Pháp Ảnh Tượng, tôi đã để ý và hỏi dì tôi về ấn tượng đối với em.
—Gan dạ đến mức không giống một đứa trẻ, lại cực kỳ điềm tĩnh. Một khi đã hiểu ra vấn đề thì tiếp thu rất nhanh.
Tại bàn tiệc tối nay, tôi cũng có cùng ấn tượng như vậy."
Không giống một đứa trẻ sao?
Thực tế đúng là vậy, nên mong chị thông cảm. Bắt tôi cư xử như một đứa trẻ con thực thụ thì quá sức rồi.
"Trong vở diễn sắp tới 'Người đàn bà đã yêu', chúng tôi dự định dùng một diễn viên trẻ cho vai chính. Đó là cô bé sau này sẽ trở thành nữ minh tinh chủ lực của đoàn chúng tôi."
Diễn viên trẻ đóng vai chính.
Nhắc đến vai chính, là vai "góa phụ bỏ rơi con" đó ư?
"Không phải là chị Lucilda à?"
"Đúng vậy. Vai chính lần này là một người mới, hiện tại vẫn chưa có tên tuổi. Hay nói đúng hơn, vở kịch này sẽ là màn ra mắt của cô bé ấy. Trước đây cô bé từng đóng vai phụ, nhưng đây là lần đầu tiên đóng vai chính."
...Ra là vậy, cũng là để đào tạo lớp kế cận.
Về vai nam thì "Song Hoàng Tử Băng Giá" trước mặt tôi đây đã lo liệu gần đủ rồi, nên họ cần một nữ minh tinh chủ lực. Lucilda còn có khía cạnh là một mỹ nhân giả trang nam, nên họ cần một nữ diễn viên chuyên trị vai nữ.
"Cô bé ấy có thực lực, cũng có gan dạ. Tất nhiên tôi nghĩ cô bé cũng có phong thái để trở thành minh tinh chủ lực.
Hơn hết, vai chính là mục tiêu mà cô bé ấy luôn nhắm tới bấy lâu nay. Đương nhiên là khí thế đang hừng hực rồi.
—Vấn đề là, khí thế hừng hực quá mức."
À, không phải là tôi không hiểu.
"Bị áp lực tâm lý quá lớn nhỉ."
"Chính xác. Vì quá dồn sức nên cô bé có chút không nhìn thấy xung quanh."
Cứ nghĩ đơn giản là khi cơ hội đến, người ta thường gồng mình quá mức. Chuyện thường tình thôi.
"Mà, cứ tiếp tục tập luyện thì dần dần sẽ bình tĩnh lại, tôi nghĩ cuối cùng cũng sẽ ổn thôi.
—Chỉ có điều, cái vai diễn phải đối mặt thường xuyên với cô ấy... 'vai đứa con' ấy mà. Không tìm được đứa trẻ nào phù hợp cả. Đứa nào thử diễn chung với cô ấy hiện tại cũng đều cãi nhau hoặc bị khí thế của cô ấy đè bẹp."
Hừm.
"Vậy nên, chị định tìm một đứa trẻ 'người ngoài' có khả năng chịu đựng được?"
"Đúng. Và khi nghĩ đến điều đó, tôi nhớ đến em. Tôi nghĩ nếu là em, người luôn cư xử điềm tĩnh trên Ma Pháp Ảnh Tượng, thì có thể đối mặt được với cô ấy.
Thêm vào đó, em cũng là một người nổi tiếng vừa vặn để làm bàn đạp cho cô ấy—danh tiếng của em ở Vương đô cũng đang tăng lên khá cao đấy."
Hô, danh tiếng của tôi ở Vương đô đang tăng ư?
Không biết có phải do bị hạn chế thông tin ở đâu đó không, mà ngay cả ở lãnh địa Liston tôi cũng ít nghe thấy những tiếng tăm kiểu này. Hóa ra ở Vương đô là vậy sao.
Chà, cũng bõ công tôi cố gắng xuất hiện trên hình.
"Tóm lại là làm bạn diễn cho một nữ diễn viên chính đang thừa nhiệt tình nhưng thiếu hiệu quả. Và chị muốn lợi dụng sự nổi tiếng của tôi để nâng cao độ nhận diện cho nữ diễn viên chính vô danh đó."
"Ừ. Em thấy sao?"
Lucilda đan hai tay trên bàn, nở nụ cười... không, môi cười nhưng mắt không cười, một khuôn mặt vừa có chút đùa cợt lại vừa nghiêm túc.
"—Em có chịu hợp tác với mưu hèn kế bẩn của người lớn muốn lợi dụng em đây không?"
............
"Chị cứ tự nhiên."
Nói rồi, cuối cùng tôi cũng đưa tách hồng trà tỏa hương hoa thơm ngát mà mình để ý nãy giờ lên miệng. Ồ, hương thơm xộc lên mũi, lan tỏa khắp cơ thể... thứ này tuyệt thật. Chắc là lá trà đắt tiền lắm đây.
"Tôi chỉ được mời đến với tư cách là diễn viên của đoàn kịch Băng Kết Tường Vi thôi. Dù ở đó có hoàn cảnh, lợi quyền, sách lược hay uẩn khúc gì đi nữa, tôi cũng chỉ làm công việc của mình.
Nếu mong muốn hơn cả công việc thì tôi không biết sẽ thế nào, nhưng nếu nằm trong phạm vi công việc, xin mời chị cứ lợi dụng thoải mái. Tôi coi như đó cũng là một phần của yêu cầu công việc đã nhận."
—Và nếu công việc thành công, sự nổi tiếng và độ nhận diện của tôi cũng sẽ tăng lên, khả năng các hợp đồng diễn xuất khác tìm đến trong tương lai cũng cao hơn.
Đặc biệt lần này không phải ở lãnh địa Liston quen thuộc, mà là công việc tại Vương đô. Đối với tôi, đây cũng là cơ hội tuyệt vời để nâng cao danh tiếng tại nơi này.
Nghĩ theo cách đó, thì tôi cũng đang lợi dụng họ thôi.
Tôi cũng đang lợi dụng yêu cầu của họ mà.
Nhưng mà, tôi sẽ ghi nhớ nội dung câu chuyện này.
Tóm lại là phải phối hợp nhịp nhàng với nữ diễn viên chính Sharo White.
Câu chuyện là như vậy.
***
Tôi tham gia tập luyện đã được hai tuần.
Buổi công diễn vở "Người đàn bà đã yêu" của đoàn kịch Băng Kết Tường Vi sẽ diễn ra sau một tuần nữa. Các thành viên trong đoàn đều đang bận rộn với việc tập luyện và làm đạo cụ.
Tôi cũng đã thuộc lòng toàn bộ lời thoại của "vai đứa con Satute bị mẹ bỏ rơi".
Thực ra, vì sử dụng trẻ con nghiệp dư nên nghe nói họ đã cắt giảm thoại khá nhiều. Thấy tôi diễn được, biên kịch đã nhăn nhó tiếc nuối: "Biết thế này thì đã để nhiều thoại hơn rồi".
"Nia. Tập lại lần nữa nào."
Hai tuần liền gần như dính lấy nhau, dù muốn hay không thì cũng trở nên thân thiết.
Sharo White, người từng có chút xung đột với tôi và mọi người xung quanh, giờ đã trút bỏ được áp lực. Cuối cùng cô ấy cũng bắt nhịp được với mọi người, cùng hướng về một mục tiêu chung.
Mà, Rinokis thì có vẻ vẫn không thích Sharo cho lắm.
"Được thôi."
Được Sharo, người đóng vai chính "Góa phụ bỏ rơi con Natasha", gọi, tôi bắt đầu lần thoại thứ ba trong ngày.
Vì phải lấy hơi từ bụng như diễn thật nên cả tôi và Sharo đều đã ướt đẫm mồ hôi.
Nghề diễn viên cũng vất vả thật.
"—Thưa tiểu thư. Đến giờ rồi ạ."
Đã đến buổi trưa. Rinokis, người dạo gần đây hay đuổi khách từ sáng đến trưa, đã đến phòng tập để đón tôi.
Sắp tới sẽ có buổi quay phim cho chương trình "Nia Liston đi thăm quan nghề nghiệp". Vì vậy, bình thường tôi tập đến chiều tối, nhưng hôm nay chỉ tập buổi sáng thôi.
Trưởng đoàn Julian và các nhân viên hậu đài lo đạo cụ sẽ ở lại đến tối, nên việc lau sàn buổi tối không phải là việc của tôi.
"A, đi rồi hả? Đi quay phim sao?"
"Ừ."
Ban đầu Sharo nhiệt tình đến mức hỏng việc, nhưng giờ thì đã thành thục hơn nhiều. Vẫn có sự căng thẳng, nhưng không còn gồng mình quá mức nữa. Tôi nghĩ mức độ thả lỏng thế này là vừa đẹp.
—Sharo White.
Trông có vẻ người lớn, nhưng thực ra chỉ là một thiếu nữ vừa mới bước sang tuổi mười bốn.
Mái tóc vàng pha đỏ hơi xoăn vểnh sang hai bên, chiều cao so với nữ giới thì thuộc hàng khá cao. Tuy nhiên, cứ như thể vẫn đang trong quá trình phát triển, thịt ở ngực và mông vẫn còn mỏng lắm.
Đôi mắt màu xanh đậm luôn chứa đựng ánh sáng của ý chí mạnh mẽ, là một cô gái khá xinh đẹp. Mà, tất nhiên là không thể sánh bằng nhan sắc của anh trai tôi rồi.
Để trở thành diễn viên, cô ấy đã một thân một mình từ quê lên Vương đô... hay nói đúng hơn, sau khi tốt nghiệp tiểu học tại Học viện Artwall, cô ấy không về quê mà gia nhập đoàn kịch và ở lại cho đến tận bây giờ.
Đúng lúc đó, "Song Hoàng Tử Băng Giá" vừa tách ra từ đoàn kịch khác, vì thiếu nhân lực trầm trọng nên đã tuyển mộ thành viên, và Sharo đã lọt vào đoàn kịch này.
Kể từ đó đến nay đã hai năm trôi qua.
Sharo nhận được cơ hội đóng vai chính, tràn đầy khí thế đến mức phản tác dụng.
Và rồi tôi, một kẻ nghiệp dư, được chọn làm diễn viên nhí đóng cặp, khiến cô ấy nổi cơn tam bành.
Nhận được vai diễn lớn hằng mong ước, nhưng khi bắt tay vào làm lại nghe tin một kẻ nghiệp dư có nguy cơ ngáng chân mình sẽ tham gia, thì tức giận cũng là điều dễ hiểu.
Mà, tôi cũng chẳng hơi đâu mà quan tâm đến hoàn cảnh của cô ấy. Tôi chỉ hoàn thành công việc của mình thôi.
"Rinokis, cô đã nói chuyện đó chưa?"
"A, chuyện đó ạ. Họ nói nếu thời lượng ngắn thì không vấn đề gì đâu."
Hô. Thật là may mắn.
"—Trưởng đoàn, chuyện kia có vẻ được rồi đấy."
"Hả, thật sao!?"
Chàng mỹ nam tóc xanh đang thảo luận về đạo cụ chạy vội về phía này.
"Thật sự có thể quảng cáo trên Ma Pháp Ảnh Tượng sao!?"
Giọng nói của anh ta to ngoài dự kiến, khiến các thành viên đoàn kịch đang tập luyện hay làm việc riêng rẽ cũng cảm thấy không thể bỏ qua mà xúm lại.
Giữa vòng vây của những người lớn ướt đẫm mồ hôi đủ mọi lứa tuổi, tôi lặp lại điều mà tôi đã báo trước cho riêng trưởng đoàn.
"Nghe nói nếu thời lượng ngắn thì có thể quảng cáo trên Ma Pháp Ảnh Tượng được đấy."
Ma Pháp Ảnh Tượng có hiệu quả quảng cáo rất lớn.
Lần này, chúng tôi có thể phát một đoạn phim quảng cáo lộ liễu kiểu "kịch sẽ diễn ra khi nào, ở đâu".
Tất nhiên chẳng có gì đảm bảo khán giả sẽ tăng lên. Nhưng khả năng tăng là rất lớn.
Tỷ lệ khách không giảm—tức là không có rủi ro, thì làm cũng chẳng mất gì. Chắc chắn là một nước cờ nên đi.
Phản ứng chia làm hai thái cực rõ rệt.
"Sharo! Đi mau!"
"Hả?"
"Khoan đã! Chuẩn bị trang phục! Cả trang điểm nữa! Phải tút tát cho thật bắt mắt vào!"
"Hả, hả?"
"Trước đó phải đi tắm đã chứ! Mùi mồ hôi nồng nặc rồi!"
"Làm gì có mùi đâu chứ! ...Không có đúng không?"
Ừ. Cũng chẳng có mùi gì đâu. ...Nói thế thì tôi cũng ướt đẫm mồ hôi đây, cũng thấy lo lo. Tôi cũng không sao chứ nhỉ?
Phản ứng của những thành viên đoàn kịch chưa biết đến hiệu quả quảng cáo của Ma Pháp Ảnh Tượng thì không mấy mặn mà.
Nhưng trưởng đoàn Julian, Lucilda và những người biết giá trị của nó, những người coi đây là "cơ hội quảng bá rộng rãi", thì lại vô cùng hào hứng.
Mà, tóm lại là.
"Sharo. Đến khách sạn tôi đang ở rồi cùng tắm nhé. Sau đó thay đồ rồi đi quay là vừa đẹp."
Đằng nào tôi cũng định tắm trước khi quay, nên Sharo đi cùng cũng chẳng sao.
Tôi tắm xong rồi đến trường quay.
Sharo tắm xong thì quay lại phòng tập một chút, diện trang phục và trang điểm lộng lẫy rồi mới đến quay chương trình quảng bá.
...Quyết định theo trình tự đó, chúng tôi vội vã rời khỏi phòng tập.
***
"Cắt!"
Cảnh quay đầu tiên đã kết thúc.
Nghe tiếng của ông đạo diễn hiện trường có khuôn mặt đậm chất "dầu mỡ", tôi hơi thả lỏng người.
"Tốt lắm bé Nia, hôm nay cũng dễ thương lắm! Cứ đà này mà phát huy nhé!"
Vì là buổi quay tại Vương đô, nên Bendelio, người có vẻ có chức vị cao nhất trong đội quay phim, cũng đã đến.
Cũng khá lâu rồi mới gặp lại, nhưng ông ta vẫn giữ nguyên cái mặt "ngấy mỡ" không thay đổi.
—Chương trình "Thăm quan nghề nghiệp" hôm nay, vì không phải ở lãnh địa Liston quen thuộc mà là ở Vương đô, nên tôi sẽ trải nghiệm làm món mì ống tại nhà hàng cao cấp nổi tiếng nhất Vương đô, "Hương Bách Hợp Đen".
Đúng vậy, chính là nhà hàng mà tôi đã dùng bữa cùng phu nhân Lime, trưởng đoàn Julian và Lucilda của Băng Kết Tường Vi.
Vào thời điểm đó chắc chắn vẫn chưa quyết định sẽ đến đây quay, xem ra cũng là có duyên.
Chính vì buổi ghi hình diễn ra ngay trên trục đường chính nườm nượp người qua lại, nên đã bị đám đông hiếu kỳ vây quanh. Chuyện này ở lãnh địa Liston cũng từng xảy ra, nên chẳng lấy gì làm lạ. Có lẽ, bản thân việc ghi hình vẫn còn là điều hiếm thấy.
Cảnh quay tiếp theo sẽ diễn ra bên trong cửa hàng, nhưng trước đó...
Nơi này khá lý tưởng để quay phim quảng bá cho vở kịch.
Thời tiết đẹp, lại nằm dọc theo trục đường chính. Chỉ cần căn chỉnh góc máy một chút, chắc chắn sẽ thu được hình ảnh tôi, chị Shalo và cả lâu đài Artwall làm nền phía sau.
Quả là một địa điểm đậm chất Vương đô. Hơn nữa, nội thất trong quán và vở kịch cũng chẳng liên quan gì đến nhau.
Giờ chỉ còn chờ chị Shalo, người đã quay lại phòng tập để khoác lên mình thứ chiến phục gọi là trang phục diễn và trang điểm... nhưng chị ấy vẫn chưa tới.
Tuy nhiên, thay vì Shalo, người tiến về phía tôi lại là Rinokis.
"—Tiểu thư, tôi xin phép một chút được không ạ?"
Nhìn vẻ mặt nghiêm trọng và tông giọng hạ thấp của cô ấy, có vẻ là chuyện quan trọng.
"Có chuyện gì vậy?"
Tôi cũng hạ giọng thì thầm để không ai nghe thấy, phối hợp với Rinokis. Cô ấy liền báo cáo:
"Shalo White đang bị bọn côn đồ quấy rối."
Hả...?
Shalo bị côn đồ quấy rối sao?
Hỏi kỹ lại mới biết, trong lúc tôi đang quay cảnh đầu tiên, Rinokis thấy Shalo đến muộn nên đã đi kiểm tra tình hình.
Kết quả là cô ấy thấy Shalo đang bị năm tên côn đồ vây quanh trong một con hẻm vắng người. Có vẻ là như vậy.
Chắc là Shalo định đi đường tắt qua con hẻm đó.
"Bởi tôi là hầu nữ kiêm hộ vệ của Tiểu thư."
Nên cô ấy đã không can thiệp giúp đỡ, ý là vậy.
"Cô làm thế là đúng rồi."
Ai cũng có hoàn cảnh riêng. Rinokis trung thành với công việc của mình, ưu tiên tôi hơn Shalo. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Nếu phán xét dựa trên cảm tính thì có thể người ta sẽ thấy lấn cấn.
Nhưng như đã thấy, Rinokis đã báo lại cho tôi. Nếu cô ấy bỏ mặc Shalo vì ghét bỏ thì đã chẳng mất công nói với ai làm gì.
Và giờ cô ấy đang chờ chỉ thị của tôi để hành động.
"Mau đi gọi vệ binh hoặc dân quân tới đây, nhanh lên."
"Tôi hiểu rồ— Ơ? Tôi đi ạ?"
"Đó là chuyện trọng đại liên quan đến nữ diễn viên chính tương lai đấy. Mau đi đi."
"Ơ, nhưng mà, xung quanh có đầy người, đâu nhất thiết phải là tôi..."
"Cô còn lải nhải cái gì nữa! Nhanh lên!"
Hiếm khi tôi to tiếng, khiến mí mắt Rinokis nheo lại một nửa. Biểu cảm gì thế kia? Chẳng thèm che giấu sự nghi ngờ chút nào.
"Tiểu thư, người sẽ không đi đâu đấy chứ?"
"............Hả? Cô nói gì cơ?"
"Tiểu thư sẽ không đi cứu cô gái đó đâu nhỉ? Người không định một mình đi đến đó đâu nhỉ? Người không đang nghĩ kiểu như 'Ái chà, xuất hiện mấy cái bao cát đấm được rồi đây, hưng phấn quá đi', đúng không ạ?"
"Làm gì có chuyện đó!"
Tôi chỉ định đi xem tình hình một chút, nếu thấy Shalo gặp nguy hiểm thì sẽ làm gỏi tất cả bọn chúng để tế cờ thôi! Hưng phấn cái gì chứ, thật xúc phạm! Đấm mấy con tép riu, mấy thằng lưu manh cỏn con đó thì có gì mà vui!? Niềm vui thực sự nằm ở việc giao đấu với cường giả kia! Đấu với kẻ yếu thì chỉ tổ mất công kiềm chế để không lỡ tay làm quá, cùng lắm cũng chỉ có thể nương tay đến mức vừa làm vừa chơi để kéo dài thời gian tận hưởng thôi chứ báu bở gì!
"Mau đi đi! Nhanh! Nhanh lên! Khẩn trương lên! Nhanh!"
"............"
Rinokis với khuôn mặt chẳng buồn che giấu sự nghi ngờ và ngờ vực, vừa đi vừa ngoái lại nhiều lần để xác nhận tôi không di chuyển, cuối cùng cũng chịu đi theo mệnh lệnh.
Đi rồi.
...Đi rồi, đúng không?
—Được rồi, nhanh lên nào! Trời ơi, từ lúc trở thành Nia đến giờ, đây là lần đầu tiên mình thấy rạo rực từ tận đáy lòng thế này!
Tôi nhắn Benderio chờ một chút, rồi lặng lẽ tách khỏi đoàn làm phim và đám đông hiếu kỳ.
Hình như cô ấy bảo thấy ở con hẻm đằng này... A, đây rồi! Vẫn còn ở đây! Tận năm tên!
"—Cái gì chứ! Buông ra!"
"—Thôi nào, thôi nào. Ăn mặc thế này là để mời gọi bọn anh chứ gì? Bọn anh sẽ chơi với cưng mà."
Tuyệt vời!
Shalo, người đã biến hình thành nữ diễn viên nhờ trang phục và lớp trang điểm, đang bị năm gã đàn ông vây quanh. Cánh tay bị nắm chặt, thân thể bị khống chế, xem ra không thể cử động được.
Hừm.
Thế này thì, thế này thì...!
Bị khống chế trái với ý muốn của bản thân, nghĩa là dù ai nhìn vào, dù có lỡ tay làm chết một hai mạng người thì ai cũng sẽ phán là điều kiện phòng vệ chính đáng đã được thiết lập! Sự hưng phấn không thể kìm nén được nữa rồi!
Nếu được đòi hỏi thì có cường giả ở đây thì tốt biết mấy.
Năm tên này, nhìn thế nào cũng chỉ là đám tép riu, loại mà giết chúng còn chẳng tốn sức bằng việc mài móng tay.
Bọn chúng không rút dao ra nhỉ? Rút ra thì tốt biết mấy.
Tôi không đòi hỏi xa xỉ đâu, nhưng ít nhất cũng muốn có chút cảm giác căng thẳng nhỏ bằng hạt cát, kiểu như nếu lơ đễnh lúc đang ngái ngủ thì có thể bị xước da chẳng hạn.
"Á, ơ kìa."
Tôi vừa nén nhịp tim đang đập thình thịch, vừa tiến lại gần bọn chúng.
"Hả?"
Đám đàn ông và Shalo quay lại.
"C-cho em... tham gia với... được không?"
Nếu bị từ chối thì làm sao đây—tôi rụt rè hỏi thử.
"Này, đừng có lại đây! Ai đó gọi người giúp với!"
Shalo khi nhận ra người đang đến gần là tôi liền biến sắc và hét lên, nhưng—
"Ái chà!"
Hai tên côn đồ bước tới, một tên chặn đường lui của tôi. Và tên còn lại nắm lấy cánh tay tôi.
"Há há há! Nhờ con nhóc ngốc nghếch này mà việc nhẹ nhàng hơn hẳn!"
"Hiểu rồi chứ? Nếu cứ lề mề mãi, tao sẽ bẻ gãy tay con ranh này đấy."
Ồ, đúng là mấy thằng lưu manh điển hình như trong tranh vẽ.
—Phải nói là thuận lợi không thể tả.
"Nè."
"Hả?"
Tôi nói với tên côn đồ đang nắm tay mình, gọi là báo trước một tiếng.
"Thế này là coi như các người đã lôi tôi vào cuộc rồi đúng không? Đã bị lôi vào thì tôi đành phải tiếp chiêu thôi đúng không? Là phòng vệ chính đáng nhỉ? Mà nói chứ, anh không nắm chặt hơn chút nữa thì—"
Tôi dùng bàn tay không bị nắm, cầm lấy bàn tay lỏng lẻo của hắn—cụ thể là ngón cái, rồi bẻ ngược lại hết cỡ.
"Gãy đấy nhé?"
Một vật thể tựa như cành cây khô có sức kháng cự mạnh, không chịu nổi áp lực, đã gãy lìa.
"Á á á—hự!"
Ngay khoảnh khắc hắn định hét lên vì đau đớn, mũi chân của tôi đã găm vào yết hầu hắn.
Chỉ là một cú đá vòng cầu thôi.
Lại còn là cú đá của một đứa trẻ năm tuổi, mới ốm dậy, uy lực chưa bằng một phần triệu thời kỳ toàn thịnh của kiếp trước.
Dù sao cũng là trẻ con, cơ bắp không đáng tin cậy lắm.
Nên so với tay thì chân vẫn có lực hơn. Mà yết hầu cũng là điểm yếu chí mạng, ngược lại lực không quá mạnh có khi lại tốt hơn. —Lỡ có giết chết thì cũng là phòng vệ chính đáng. Chẳng có gì phải bận tâm.
"Quả nhiên, mình vẫn thích mạnh hơn một chút."
Không thể phủ nhận là chất lượng quá kém.
Thế này thì chẳng cần vận "Khí" làm gì. Dù là cơ thể của đứa trẻ năm tuổi, chỉ cần dùng kỹ thuật bài bản cũng thừa sức thắng.
Nhưng mà, chà, bù lại thì lấy số lượng bù chất lượng vậy.
Nắm đấm không bị lương tâm cắn rứt thật là sảng khoái.
Vẫn còn bốn tên nữa để tôi vung nắm đấm.
Tuy không có nhiều thời gian, nhưng vì tâm trạng đang tốt nên chắc tôi sẽ nương tay đến chết để tận hưởng thật nhiều vậy!
"—Cái quái gì thế! Con ranh này là cái quái gì!"
Sau khi từ từ, chậm rãi, kỹ lưỡng hành hạ và hạ đo ván ba tên, có vẻ như tên cuối cùng đang khống chế Shalo đã vỡ vụn tinh thần.
Hắn thô bạo đẩy Shalo ra, đôi tay run lẩy bẩy rút con dao ra thủ thế. Khuôn mặt méo xệch vì sợ hãi.
...Thế nên tôi mới ghét bọn côn đồ kém chất lượng. Hơi tí là bị nỗi sợ nuốt chửng.
Mất cả hứng.
"M-mày nghĩ bọn tao là ai hả! Không thấy cái huy hiệu này sao!"
Ngay trước khi tôi định bảo hắn có thể đi được rồi, gã lại thốt ra một câu không thể bỏ qua.
"Huy hiệu? Chẳng lẽ là Mafia?"
Vì không quan tâm nên tôi chẳng để ý, nhưng khi nhìn sang bốn tên đang nằm đo đất... quả nhiên chúng đều đeo huy hiệu có hình vẽ giống nhau.
Nếu vậy thì—nếu vậy thì!
"Có đồng bọn sao? Chắc chắn là có đồng bọn mạnh mẽ đúng không? Số lượng đông cũng được. Có khoảng một trăm người không? Hay nhiều hơn? —A, tôi không có ý định tiêu diệt tổ chức đâu, cứ yên tâm khoản đó. Thế nên là, nhé, hãy tập hợp thật nhiều người mạnh mẽ lại giúp tôi."
"—Rốt cuộc mày là cái thứ gì vậy hảaaa!"
Ủa? Hắn lại càng sợ hãi hơn. Kỳ lạ thật.
"Bình tĩnh nào. Hít thở sâu vào. Nếu muốn thì anh chạy cũng được mà—tôi chỉ cần dựng bốn tên kia dậy rồi hỏi lại thôi.
Để xem nào... Đêm hai tuần nữa, tôi sẽ đến gặp các người. Hãy chuẩn bị tiếp đón nồng hậu nhé. Được chứ? Hứa nhé? Đã hứa rồi đấy nhé?"
Nói xong, tôi giật lấy cái huy hiệu được may trên áo của một tên côn đồ đang nằm gục.
Thiết kế này... là hình con chó à?
So với Mafia thì giống một nhóm côn đồ hơn nhỉ.
Mà, chẳng biết chúng là Mafia nổi tiếng hay chỉ là một băng nhóm, nhưng cứ mang cái này đi hỏi thăm thì chắc cũng tìm ra sào huyệt thôi.
"Nhớ nhé? Hứa rồi đấy? Thất hứa là tôi giận đấy."
Hắn đang sợ chết khiếp, chắc cũng chẳng thể nói chuyện đàng hoàng được nữa.
Vậy thì cũng chẳng có lý do gì để nán lại lâu.
"Hẹn gặp lại hai tuần nữa. —Chị Shalo, đi thôi."
Chắc Rinokis cũng sắp dẫn vệ binh hay dân quân tới rồi, thả chúng đi trước lúc đó vậy. Tôi còn phải quay phim nên không thể rời đi, lại còn phải làm chứng với đám lính về việc chúng đã bỏ trốn nữa.
Và rồi hai tuần sau, chúng sẽ quay lại tìm tôi như cá hồi lội ngược dòng. Lũ lượt kéo đến. Dẫn theo cả đồng bọn.
—A, mong chờ quá đi mất. Thật sự là mong chờ không chịu nổi!
"Thế, vụ vừa rồi là sao?"
Không hổ danh là người chịu trách nhiệm đoàn làm phim, Benderio chẳng cần tôi nói cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để quay phim với hậu cảnh là lâu đài Artwall và đứng đợi.
Không bỏ lỡ cảnh quan bắt mắt này. Lâu rồi mới gặp lại, quả nhiên Benderio rất được việc.
Vì đã để đoàn làm phim và quan trọng hơn là phía cửa hàng phải chờ đợi, nên việc ưu tiên hàng đầu là cùng Shalo quay phim quảng bá cho vở kịch.
Nữ diễn viên chính Shalo White của vở kịch "Người đàn bà đang yêu" do Kịch đoàn Băng Hồng thực hiện, cùng với tôi trong vai đứa trẻ bị bỏ rơi, đã thông báo rõ ràng ngày giờ và thời gian công diễn.
Thời gian công diễn là một tuần.
Chỉ có hai ngày diễn cả trưa và tối, còn lại chỉ diễn buổi tối.
Từ giờ sẽ là một tuần tập luyện, rồi một tuần công diễn chính thức.
Và sau đó là lễ hội đẫm máu vào hai tuần sau đang chờ đợi, đó là lịch trình của tôi tại Vương đô.
Món ngon nhất được để dành đến cuối cùng, lịch trình này cũng không tệ. Chắc chắn mỗi lần đếm ngược từng ngày còn lại, tôi sẽ không kìm được sự rạo rực, và tâm trạng cũng sẽ phấn chấn lên.
Mà chuyện đó để sau, giờ là thông báo quảng bá.
—Nghĩ kỹ thì, so với một nữ diễn viên chính vô danh, nếu để "Song Vương Tử Băng Giá" hoặc chính Băng Hồng Lucida - cái tên làm nên thương hiệu kịch đoàn - đến thì hiệu quả quảng bá có lẽ cao hơn. Nhưng mà ai cũng còn nhiều bỡ ngỡ, nên sai sót thế này cũng là thường tình.
"Em chỉ đi cứu chị Shalo thôi mà."
Dù có bị hỏi "vụ vừa rồi là sao" về chuyện trong con hẻm lúc nãy, tôi cũng chẳng biết trả lời thế nào khác.
"Nói dối."
Khoác lên mình bộ váy bó sát được thiết kế sang trọng cũng là trang phục cho vở kịch sắp tới, cùng lớp trang điểm hơi đậm, Shalo trông già dặn hơn hẳn so với tuổi thật mười bốn, thẳng thừng nói.
Rằng tôi nói dối.
Nhân tiện thì tôi biết là chị ấy có độn ngực một chút, dù chỉ là chút xíu.
"Em hành hạ bọn nó trông vui vẻ thế kia mà. Không phải em đến cứu chị, mà là em muốn hành hạ ai đó, ai cũng được chứ gì? Mà sao em mạnh quá vậy?"
"Oan ức quá. Nghe tin chị Shalo gặp chuyện lớn, em đã quên cả bản thân mà lao đến đấy."
"Vâng vâng, cảm ơn nhé. Nhìn thế nào thì chuyện của chị cũng chỉ là thứ yếu thôi, nhưng dù sao cũng cảm ơn em."
Thật là oan uổng.
Cảm giác muốn đấm bọn côn đồ và muốn cứu Shalo của tôi đều ngang bằng nhau mà.
"...A, xin lỗi chị. Em phải đi quay tiếp đây."
Phần của Shalo đến đây là hết, nhưng tôi còn cảnh quay ở "Hương Hắc Bách Hợp".
Về phần mình, tôi cũng muốn dặn dò Shalo kiểu bịt miệng để chị ấy không mách lẻo với Rinokis, nhưng có vẻ không còn thời gian nữa.
—Nhân tiện thì đám vệ binh Rinokis dẫn tới, sau khi lấy lời khai đơn giản thì tôi đã xin phép cho họ về sớm. Những lúc thế này cái tên nhà Liston thật có tác dụng, đỡ phiền phức hẳn.
Vấn đề là Rinokis cứ nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ suốt từ nãy đến giờ. Quay xong chắc chắn sẽ bị tra hỏi cho xem. Thật u sầu.
Thôi, chuyện của cô ấy để sau tính.
Ngay bây giờ tôi phải thực hiện trải nghiệm nghề nghiệp tại nhà hàng "Hương Hắc Bách Hợp".
Vốn dĩ việc quảng bá vở kịch đã tốn công tốn sức rồi, không thể để mọi người chờ lâu hơn nữa.
"—Nia-chan. Chút nữa được không?"
Trong khi đoàn làm phim đang chuyển máy móc vào cửa hàng, chẳng hiểu sao Benderio lại tiến về phía này với vẻ mặt đăm chiêu.
Gì vậy nhỉ.
Bình thường những lúc thế này anh ta sẽ đi gặp người của nơi đến thăm để bàn bạc lần cuối trước tiên cơ mà.
Chưa kịp để tôi hỏi "Có chuyện gì thế?", anh ta đã búng tay "tách" một cái và chỉ vào Shalo.
"Cô bé đó khá đấy chứ. Sao nào? Lần này thử quay hai người xem sao? Thế thì hiệu quả quảng bá cũng cao hơn nhỉ?"
"Hả?"
Shalo ngạc nhiên, và tôi cũng ngạc nhiên không kém.
Chương trình "Chuyến Thăm Nghề Nghiệp của Nia Liston" đã thực hiện được nhiều số, nhưng ghi hình hai người cùng lúc thì đây là lần đầu tiên.
"Hiếm khi mới quay ở Vương đô mà. Những lúc thế này có thêm khách mời sẽ tạo cảm giác đặc biệt, tôi nghĩ cũng hay đấy chứ."
Cái gì mà cảm giác đặc biệt chứ.
Chà, từ trước đến nay tôi vẫn luôn làm theo lời của Benderio và các đạo diễn hiện trường, nên nếu họ đã chỉ đạo thế thì tôi cũng chỉ biết chấp nhận và cố gắng thôi.
"Nếu ngài Benderio đã phán đoán như vậy thì tôi không có ý kiến."
Là công việc của ông ta, chắc hẳn ông ta sẽ không làm gì bất lợi đâu.
Có vẻ hài lòng với câu trả lời của tôi, Benderio quay cái mặt nài nỉ sang phía Shalo.
"Còn cô thì sao? Chà, tuy là không trả được nhiều cát-xê đâu nhé. Nhưng có lỡ làm gì sai thì bé Nia sẽ bọc lót cho, cứ thoải mái mà làm thử xem? Đằng nào cô cũng đã cất công lên đồ đến đây rồi. Hay là cô ghét máy quay?"
"Ơ, chuyện đó..."
Shalo nhìn tôi với vẻ mặt khó xử, nhưng tôi chẳng hiểu có lý do gì để mà khó xử cả.
"Có gì đâu mà phải phân vân? Vở kịch sắp tới chị đã vất vả mới giành được vai chính, chị rất muốn nó thành công đúng không? Vậy thì phải quảng bá cho đàng hoàng chứ."
"...Em nói vậy thì chị không còn lý do gì để từ chối rồi."
Và thế là, chương trình chuyến thăm nghề nghiệp đột ngột chuyển thành phiên bản hai người, buổi ghi hình bắt đầu.
Nữ diễn viên tân binh vô danh Shalo và nam đầu bếp trung niên của nhà hàng nổi tiếng Vương đô "Hương Hắc Bách Hợp" cùng nhau làm món mì Ý theo đúng kịch bản đã bàn trước.
Trước một Shalo đang căng thẳng, và một ông đầu bếp còn căng thẳng hơn cả Shalo, tôi vừa thao tác vừa liên tục gợi chuyện, dần dần hai người họ cũng lấy lại bình tĩnh.
Cách làm mì và nước sốt, những lưu ý và tâm thế khi nấu nướng, những câu chuyện thành công và thất bại trong nghề, gu đàn ông của Shalo, gu phụ nữ của đầu bếp, chuyện về người khác giới đầu tiên mà họ nấu cho ăn, chuyện ông đầu bếp đang tuyển người yêu, rồi chuyện ông ta bắt đầu thao thao bất tuyệt về mẫu phụ nữ lý tưởng... Ngay khi ông đầu bếp bắt đầu tiếp thị bản thân một cách mãnh liệt rằng mình đang nghiêm túc tìm bạn đời thì buổi ghi hình kết thúc.
Cuối cùng, chúng tôi nếm thử món mì do chính mình làm ra, và buổi quay hôm nay khép lại.
Tiện thể thì đây cũng là bữa trưa của tôi, nên từ sáng tới giờ tôi chưa ăn gì cả.
Mấy cảnh quay ăn uống thế này việc điều chỉnh dạ dày phiền phức thật.
"—Nia-san, hôm nay cảm ơn cô nhiều lắm."
Theo lời ông đầu bếp, lần trước khi được đài truyền hình Vương đô phỏng vấn, ông ta đã căng thẳng đến mức cứng đờ người, nấu ăn hỏng mà nói năng cũng hỏng, kết quả là thành phẩm không thể nào phát lên Ma Pháp Ảnh Tượng được.
Vì lần thất bại trước nên lần này ông ta lại càng áp lực hơn.
"Nhờ có cô mà lần này mọi chuyện đã suôn sẻ. Thật sự, cảm ơn cô rất nhiều!"
Tôi, và e rằng cả Benderio cùng toàn bộ ê-kíp quay phim, chắc chắn đều đang nghĩ cùng một điều.
—Suôn sẻ quá mức quy định rồi đấy.
Chắc chắn là nói nhiều quá rồi, ông chú này. Đừng có mà tuyển người yêu trên sóng chứ.
Dù sao thì, tuy có chút vấn đề nhưng buổi ghi hình cũng kết thúc êm đẹp.
Giờ chỉ còn việc chuẩn bị cho vở kịch vào một tuần sau.
***
Sau khi việc quay phim cho "Chuyến Thăm Nghề Nghiệp" kết thúc, thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt.
Ban đầu tôi còn cố tình giả vờ bận rộn, tung ra tuyệt kỹ để lảng tránh sự truy hỏi của Rinokis về vụ Shalo bị đám côn đồ gây sự, nhưng rồi tôi bận tối mắt tối mũi thật.
Thời gian để nhờ anh trai dẫn đi tham quan Vương đô cũng mãi không sắp xếp được, rốt cuộc có lẽ tôi sẽ đón ngày công diễn chính thức mà không có cơ hội đó.
Các buổi tập thông tầm diễn ra liên miên, tôi cũng đổ mồ hôi mỗi ngày cùng với những diễn viên đã nhập vai hoàn hảo như thể đang sống thật với nhân vật.
Tôi là dân nghiệp dư, cũng chẳng có chí hướng làm diễn viên, nên vốn dĩ không định dồn quá nhiều tâm huyết—nhưng bị ảnh hưởng bởi sự nghiêm túc của những người xung quanh, tôi nghĩ mình cũng đã hoàn thành vai diễn ở mức tạm được.
Tôi không định tự mãn rằng một kẻ mới vào nghề tầm thường như tôi đã có thể diễn xuất sắc như dân chuyên nghiệp. Thế nên chỉ là mức tạm được mà thôi.
Chắc là đạt điểm đỗ, ở mức vừa đủ để người ta xem mà không thấy chối mắt.
Chỉ còn vài ngày nữa là đến buổi công diễn, gương mặt của Trưởng đoàn Yurian, Lucida và các thành viên trong đoàn kịch đều trở nên nghiêm nghị. Những gương mặt thực sự tràn đầy khí thế.
Trong phòng tập lúc nào cũng lan tỏa một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
—Tình hình thế này làm tôi cũng bắt đầu để tâm.
"Nè chị Shalo."
"Hửm?"
Đứng bên cạnh tôi quan sát cảnh tập luyện của người khác là Shalo, nữ chính của lần này.
Mọi người đều rất quyết tâm, nhưng trong số đó, Shalo White, người đang cố gắng bám chặt lấy cơ hội vừa nắm được bằng toàn bộ sức lực, là người có khí thế mạnh mẽ hơn bất cứ ai.
Hồi đầu mới tập, chị ta đã vài lần xung đột với nhiều người về cách diễn xuất hay lời thoại. Cũng từng có lúc nhiệt huyết và sự hăng hái đó trở nên công cốc.
"Chị cứ tát tôi thật cũng được đấy."
"...Hả? Em nói gì cơ?"
Ánh mắt chị ta không hề di chuyển, vẫn dán chặt vào diễn xuất của các thành viên đoàn kịch. Có vẻ chị ta còn chẳng hiểu tôi đang nói gì.
"Cảnh đứa trẻ Satchute bị bỏ rơi chạy theo gã công nhân ấy, lúc chị hất đứa trẻ đang bám riết lấy mình ra rồi tát bằng tay trần đúng không? Cái đó ấy, chị cứ tát thật cũng được."
Chỉ là cái tát của phụ nữ thôi mà, có ăn bao nhiêu phát tôi cũng chẳng xi-nhê gì.
—Tôi vốn là dân nghiệp dư, vẫn luôn băn khoăn liệu có cần chút tính chân thực đó để đóng góp cho vai diễn hay không.
Ít nhất thì so với việc tát giả vờ, tát thật sẽ mang lại cảm giác bức bách chân thực hơn, tôi nghĩ vậy.
"À, chị hiểu tấm lòng của em, nhưng mà nè. Làm thế là không được đâu."
"Không được là sao?"
"Hồi trước chị cũng từng nói y như vậy. Rằng cứ đánh thật đi. Nhưng Trưởng đoàn bảo nếu làm quá trong diễn xuất, khán giả sẽ bận tâm đến chuyện đó mà phân tán sự chú ý, không tập trung xem diễn xuất được nữa, cảm xúc sẽ bị đứt đoạn.
Kịch suy cho cùng vẫn là kịch, nếu vượt quá phạm vi của một màn trình diễn thì khán giả sẽ không thể yên tâm mà xem được, nên là không được... Hình như phương châm là vậy đó."
Ra là thế.
Vì là kịch nên dù có chuyện gì xảy ra khán giả vẫn yên tâm xem được, còn nếu làm quá lố thì họ sẽ bận tâm chuyện đó mà chẳng còn tâm trí đâu để xem kịch nữa, hả.
...Nghe chị ta nói mới thấy, đúng là vậy thật.
Vở kịch "Người Đàn Bà Đã Yêu" lần này là để lăng xê cho nữ diễn viên ngôi sao thế hệ mới Shalo White.
Cảnh cô ấy từ bỏ tư cách người mẹ và vứt bỏ đứa con là cảnh quyết định biến cô ấy từ một người mẹ thành một người đàn bà điên vì tình. Có thể nói đó là điểm nhấn lớn nhất của vở kịch.
Quả thật ở một cao trào như thế, nếu chị ta tát tôi - một diễn viên nhí - thật, thì sự chú ý sẽ dồn vào đứa trẻ bị đánh là tôi hơn là chị ta. Có khi tôi còn nhận được những ánh nhìn lo lắng cũng nên.
Đúng như tựa đề, nhân vật chính là "Người Đàn Bà Đã Yêu".
Vì là vở diễn hướng tới đối tượng người lớn, nên nếu hình ảnh "đứa trẻ đáng thương bị đánh đập và vứt bỏ" trở nên quá nổi bật, chắc chắn sẽ có nhiều người lớn cảm thấy đau lòng. Trong kịch vốn đã gặp đủ chuyện bi thảm rồi, mà trên đó còn bị đánh thật nữa thì chắc chắn người ta sẽ chú ý đến điều đó.
Nếu thế thì họ có thể sẽ không còn tận hưởng vở kịch một cách thuần túy được nữa.
—Cơ mà diễn xuất đúng là lằng nhằng thật đấy.
Cứ như giải quyết mấy mối quan hệ con người phức tạp bằng một nắm đấm có phải đơn giản, minh bạch, vui vẻ và sảng khoái hơn không.
"Hôm nay tới đây thôi! Không ai được ở lại tập thêm đâu đấy, về sớm nghỉ ngơi đi!"
Hôm nay cũng tập từ sáng, thoắt cái đã đến chiều tối, tiếng hô giải tán của Trưởng đoàn Yurian vang lên.
Còn hai ngày nữa là đến công diễn.
Chỉ còn ngày mai là có thể tập luyện.
Mấy ngày nay cấm việc ở lại tập thêm. Để tránh bị ốm, cũng như tránh chấn thương vào thời điểm nhạy cảm này, mọi người rất chú ý không để ai tập luyện quá sức.
"Nia."
"Không được."
"Một chút thôi mà. Đi mà."
"Tập một chút rồi kiểu gì chị cũng hăng máu lên cho xem."
"Giúp chị đi mà. Giúp chị đi màaa."
Mấy ngày nay bị cấm ở lại tập thêm, Shalo toàn lăn sang khách sạn tôi đang thuê.
Chị ta nằng nặc đòi tôi tập cùng vì nhất định muốn luyện thêm, rồi kêu là trời tối muộn nên ngủ lại luôn. Cứ thế, mối quan hệ nhập nhằng này cứ tiếp diễn theo kiểu sự đã rồi.
Đúng là phiền phức.
Nếu tôi không phải dân nghiệp dư thì tôi đã phản đối kịch liệt rồi, nhưng với tư cách là một kẻ ngáng đường, tôi cảm thấy việc cung cấp môi trường cho nữ diễn viên chính diễn xuất thoải mái cũng không tệ lắm...
Mà nói đúng hơn, vốn dĩ việc Shalo có ở đây hay ngủ lại cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi mấy, nên tôi sao cũng được.
Nếu có vấn đề thì chỉ là do dạo này khoảng cách giữa tôi và Shalo gần gũi quá nên tâm trạng Rinokis cực kỳ xấu. Cái này mới là vấn đề nan giải đây. Rất khó xử.
"Nia-chan, phiền em chút được không?"
Trong lúc tôi đang bị nữ diễn viên với giọng điệu nũng nịu bám chặt lấy, Trưởng đoàn Yurian đi tới.
"Xin lỗi vì đã muộn thế này. Anh muốn đưa vài tấm vé, em có muốn mời ai không?"
A, phải rồi.
"Gia đình và người quen của em có nói nếu được tặng thì chuyển cho họ. Vậy nên—"
Để xem, đầu tiên là bố mẹ.
Anh trai Neil. Hầu nữ của anh ấy là Linette nữa, chắc không nên để cô ấy rời xa anh trai.
Còn cả Benderio nữa, ông ta cũng làm mặt nài nỉ xin vé.
Rinokis bảo sẽ túc trực bên cánh gà sân khấu nên chắc không cần phần của cô ấy đâu nhỉ.
Với lại, nghe nói ông nội cũng muốn xem, nhưng không thấy tin tức gì thêm. Cảm giác ông ấy sẽ đến, nhưng khả năng không đến cũng cao.
—Thôi, phần của ông nội bỏ qua đi. Dù sao tôi cũng chưa gặp bao giờ.
"Em xin năm vé ạ."
"Được rồi. Anh sẽ chuẩn bị năm vé cho buổi công diễn cuối cùng."
Ồ, buổi diễn cuối cùng sao.
Nhắc mới nhớ, nghe nói buổi diễn cuối cùng sẽ có quay phim... mà thôi giờ sao cũng được.
Anh trai đang đi học thì không nói, chứ bố mẹ và Benderio chắc cần điều chỉnh lịch trình, nên có một khoảng thời gian giãn cách sẽ tốt hơn.
Nếu là buổi diễn cuối cùng thì còn khoảng một tuần nữa. Chắc sẽ xoay xở kịp.
"Vé ngày đầu tiên bán hết sạch rồi phải không ạ?"
Shalo vui vẻ hỏi, Trưởng đoàn Yurian cũng gật đầu đầy phấn khởi.
"Ừ, không chỉ ngày đầu đâu. Người hỏi mua cũng rất nhiều, đà này thì buổi diễn ban trưa chắc cũng ổn thôi. Có vẻ hiệu quả quảng bá đang rất tốt."
—Buổi diễn tối sẽ diễn ra liên tục trong một tuần. Buổi diễn trưa có hai suất, nghe nói vé này không bán trước mà sẽ phát hành trong ngày.
Các thành viên đoàn kịch sẽ ra đường mời gọi người qua đường vào xem, một phương pháp thu hút khán giả khá là "táo bạo".
Nghe nói các đoàn kịch mới nổi hay làm thế, nên Kịch đoàn Băng Hồng cũng định làm theo.
"Với lại Shalo này, không được làm phiền Nia-chan đâu đấy."
"Em biết rồi ạ."
"Đùa hả!? Chị đâu có làm phiền đâu đúng không!? Tối nay mình lại ngủ chung nha!?"
"Ngủ chung cái gì. Phiền lắm đấy. Chị về giùm tôi cái được không?"
Việc Shalo có ở trong phòng hay không tôi thì sao cũng được, nhưng Rinokis để ý chuyện đó hơn tôi nhiều. Dạo này tâm trạng cô ấy thực sự rất tệ. Khổ thật đấy.
Dù nói vậy, nhưng Shalo vẫn cứ xông vào phòng tôi thuê, nài nỉ tập luyện, rồi lấy cớ đường đêm đáng sợ để ngủ lại như mọi khi.
***
Cứ thế, ngày công diễn chính thức đã bắt đầu.
Vào giờ ăn sáng tại nhà gia tộc Silver, Ma Pháp Ảnh Tượng luôn được bật.
—"Kị, Kịch đoàn Băng Hồng, vở 'Người Đàn Bà Đã Yêu', mong mọi người ủng hộ!"
Một nữ diễn viên trông cứng đờ vì căng thẳng đang thông báo về vở kịch với những cử chỉ đầy vẻ non nớt. Trang phục và gương mặt thì chững chạc, nhưng có vẻ là một nữ diễn viên trẻ hơn so với vẻ ngoài.
—"Chúng tôi đợi các bạn tại nhà hát."
Và tiếp theo đó là hình ảnh thiếu nữ áo trắng, người có tần suất xuất hiện ngày càng tăng kể từ lần đầu tiên hiện lên trên tấm Ma Tinh.
Một nữ diễn viên đang căng thẳng tột độ và một đứa trẻ nhỏ bình tĩnh đến lạ thường.
Sự tương phản khá rõ rệt này ngược lại lại thu hút ánh nhìn.
Nia Liston.
Chương trình mang tên cô bé bắt đầu phát sóng từ đài truyền hình ở lãnh địa Liston vào mùa đông.
Chưa đầy nửa năm sau, giờ cô bé lại đứng trên sân khấu kịch.
"Hừm."
Ngồi xem những hình ảnh đó tại bàn ăn sáng, Lãnh chúa lãnh địa Silver, Vixon Silver, nhìn Nia Liston - người dạo này hay xuất hiện từ sáng sớm - và hôm nay ông cũng có cùng một suy nghĩ.
(Trông khỏe mạnh đấy chứ. Với lại điềm tĩnh thật.)
Thiếu nữ áo trắng lúc nào cũng điềm tĩnh đến mức khó tin rằng đó là một đứa trẻ năm tuổi.
Lần đầu nhìn thấy, vì mới ốm dậy nên sắc mặt con bé xanh xao, gầy gò đến mức đáng lo ngại, nhưng dạo này đã có da có thịt, trông giống một đứa trẻ bình thường rồi.
—Tuy thái độ và lời nói thì chẳng giống trẻ con chút nào.
Khó mà tin được con bé bằng tuổi với con gái út của ta, lúc nào cũng bình thản và không bao giờ thất thố.
Trong kế hoạch đi thăm và trải nghiệm nhiều nghề nghiệp khác nhau, con bé đã cho thấy nhiều dáng vẻ, nhưng duy chỉ có dáng vẻ hấp tấp hay hoảng loạn là ta chưa thấy bao giờ.
"Diễn xuất cũng được đấy, nhưng Nia-chan hôm nay trông quê mùa ghê..."
Người luôn miệng nói câu đó là chị cả, hai mươi bảy tuổi, hiện đang điều hành một công ty thời trang.
Chẳng biết do khó ở hay ngứa mắt mà lần nào chị ấy cũng nhăn nhó mặt mày.
Xin nói thêm, chị ấy chưa có kế hoạch kết hôn.
"Hê hê, hê hê hê... Nia-chaaaan, chị sẽ đi xem kịch nhaaa~ hê hê hê hê..."
Chị hai, họa sĩ hai mươi tuổi, là fan cuồng của thiếu nữ màu trắng ấy.
Có điều, cái điệu cười cợt nham nhở, tiếng cười khả ố cùng ánh mắt như muốn liếm láp người ta khiến con bé trông chẳng khác nào một tên tội phạm biến thái.
Là một người cha, tôi thấy thật đau lòng, nhưng ngày nào tôi cũng phải trăn trở về việc này. Rằng con đường kết hôn của chúng nó xem ra còn xa vời lắm.
— Con gái thứ ba hiện ở ký túc xá cao trung Học viện Artwall nên vắng mặt.
Và, đứa con gái út cùng tuổi với thiếu nữ màu trắng kia.
"............"
Vẫn như mọi khi, con bé tỏ vẻ khó ở, nhưng mắt thì dán chặt vào hình ảnh trên Ma Pháp Ảnh Tượng.
— Chẳng biết nó coi Nia Liston là đối thủ từ bao giờ.
Mặt mũi rõ ràng đang cau có, nhưng nó lại chẳng hề có ý định rời mắt khỏi hình bóng cô bé kia.
Cô con gái út Lelia Red, đứa vốn tính bộc trực, cảm xúc luôn lộ rõ trên mặt, lần đầu tiên lại cho thấy dáng vẻ như đang kìm nén điều gì đó.
Khó mà nói là nó thích con bé kia được.
Nhưng chắc chắn là nó có để tâm.
Hiểu được tâm tư đó, Vixzon lên tiếng:
"Lelia. Có muốn đi xem kịch không?"
Từ nhà Silver đến Vương đô mất chưa đến nửa ngày.
Tối lên tàu bay ngủ một giấc, sáng hôm sau là tới nơi.
Nghe nói buổi công diễn kéo dài một tuần, nên nếu sắp xếp lịch trình thì chắc cũng xoay sở được một ngày.
Vốn dĩ Vixzon cũng chẳng phải lãnh chúa nhiệt huyết gì cho cam. Ông chỉ muốn chuyển giao quyền thừa kế gia tộc càng sớm càng tốt, hễ có cơ hội là trốn việc ngay.
"Ricule bảo sẽ đi đấy. Con có muốn đi cùng không?"
Riculebita — cô con gái thứ hai — nở nụ cười nhớp nháp "Hê hê?", nhìn cha mình rồi quay sang nhìn Lelia Red. Ông bố suýt chút nữa đã buột miệng "Đừng có nhìn bằng cái mặt đó", nhưng kịp nuốt ngược vào trong.
"Chị hai. Đừng có nhìn em bằng cái mặt đó."
Lelia Red thì có vẻ không kìm nén được.
"— Con không đi. Tại sao con phải cất công lặn lội đi gặp Nia Liston chứ? Đừng có đùa. Đằng ấy phải tự tìm đến đây mới đúng."
"Hê hê. Cha chỉ hỏi là 'Có muốn đi xem kịch không?' thôi mà, chứ có hỏi là đi xem Nia-chaaaan đâu, xin lỗi xin lỗi đừng ném nĩa nguy hiểm lắm nguy hiểm lắm!"
Kết cục, Lelia Red không đi xem kịch.
— Tuy nhiên, sau khi xem đoạn phim ghi hình buổi công diễn cuối cùng phát sóng những ngày sau đó, cô bé đã quyết định sẽ không đứng ở "phía người xem" nữa, mà sẽ bước sang "phía người diễn".
***
Cùng thời điểm bữa sáng ồn ào đang diễn ra tại nhà Silver.
— "Kị, Kịch đoàn Băng Hồng, vở diễn 'Người đàn bà đã yêu', mong mọi người ủng hộ!"
— "Chúng tôi đợi các bạn tại nhà hát."
Trên Ma Pháp Ảnh Tượng, một nữ diễn viên chính vô danh chưa ai từng thấy, và Nia Liston — cô bé diễn viên nhí đang dần trở thành gương mặt đại diện của lãnh địa Liston — đang đứng cạnh nhau gửi lời chào.
Cô bé đang xem đoạn phim ấy khẽ lẩm bẩm.
"...Đến rồi sao."
Chủ nhân căn phòng xa hoa đang dùng bữa sáng một mình.
Bên cạnh là vài người hầu đứng đợi lệnh, bất động như những vật trang trí.
"Nhắn với Hoàng huynh. Báo là ta sẽ đến gặp huynh ấy vào giờ ăn trưa."
"Tuân lệnh."
"Lịch trình hôm nay là thăm hỏi bệnh viện đúng không?"
"Vâng. Dự kiến đi ngay sau khi tan học ạ."
"Ta hiểu rồi."
Sau thông báo về vở kịch, hình ảnh Nia Liston làm món mì pasta tại nhà hàng khiến người ta luyến tiếc không muốn rời mắt, nhưng cô bé đã nhanh chóng dùng xong bữa và đứng dậy.
— Tam Công chúa Vương quốc Artwall, Hildetora. Năm nay bảy tuổi.
"Nàng công chúa dễ gặp bất ngờ" — biệt danh đó ra đời khi cô bé bắt đầu xuất hiện trên Ma Pháp Ảnh Tượng và thu hút sự yêu mến của công chúng, đến mức hiện nay ở Vương đô không ai là không biết tên.
Cô bé đã luôn chờ đợi.
Chờ đợi một thiếu nữ cùng trang lứa trỗi dậy giống như mình.
— Và cô tin chắc rằng điều đó cuối cùng đã đến.
Nhà Liston đã bắt đầu lăng xê Nia một cách rõ ràng. Bằng chứng là việc tiến vào Vương đô, các hoạt động và ghi hình tại đó.
Nếu cứ đà này phát triển thuận lợi, chắc chắn vài năm tới họ sẽ chạm mặt nhau.
Hildetora thầm nhen nhóm ngọn lửa đấu chí tận sâu trong lòng, mong chờ thời khắc ấy.
***
Tại khu nhà kho rộng lớn ở Vương đô Artwall.
Phía Bắc, Nam và Tây tương đối yên bình, hoặc ít nhất cũng được sử dụng đúng chức năng kho chứa hàng.
Nhưng phía Đông lại là sào huyệt của thế giới ngầm. Càng đi sâu vào trong càng hỗn loạn: nào là nơi ẩn náu của tội phạm, nào là đấu trường ngầm, rồi cả sòng bạc phi pháp.
Đây là một trong số ít những góc khuất tăm tối tại Vương quốc Artwall, nơi vốn dĩ hòa bình, thịnh vượng và không tồn tại khu ổ chuột.
Sâu trong phía Đông đó, tại một nhà kho cũ nát chẳng biết giờ thuộc về ai, là căn cứ của bọn chúng.
Vốn là nhà kho nên không gian rộng thênh thang nhưng luôn tối tăm mờ mịt, bàn ghế vứt bừa bãi. Mùi rượu và thuốc lá ám vào từng ngóc ngách; những gã đàn ông và đàn bà sống dựa vào cộng đồng này đang tụ tập ồn ào.
Một góc trong cái nhà kho tồi tàn ấy là chỗ ngồi đặc quyền của kẻ cai trị.
Gã đàn ông ngồi trên ghế sofa cao cấp, hai bên ôm ấp hai ả đàn bà ăn mặc hở hang.
Một gã đàn ông thô bỉ thích trang sức vàng, thích đến mức dát vàng từ đầu đến chân. Hắn mặc chiếc áo sơ mi phanh ngực rộng hoác, nói thật là dưới con mắt đàn ông thì trông rất chướng mắt.
Xung quanh hắn là khoảng bốn tên thuộc hạ thân tín. Mấy ả đàn bà có thể thay đổi, chứ đám thuộc hạ thì vẫn là những gương mặt quen thuộc.
"Sếp, ông gọi tôi?"
Trước mặt cái đám "nhìn kiểu gì cũng không thấy lương thiện" đó, một người đàn ông mặc vest đen bước tới.
Tên là Anzel. Nghề nghiệp: vệ sĩ.
Dáng người mảnh khảnh, chẳng cao lớn gì, nhưng tay nghề rất khá. Đủ trình độ để làm hộ vệ cho mafia.
"Ồ, Anzel."
Chẳng biết đang nói chuyện gì mà cười hô hố, gã đàn ông dát vàng... Nehirga, chủ thuê của Anzel, ném ánh mắt về phía gã vệ sĩ với vẻ tâm đắc. Có vẻ hắn đã uống rượu nên người hơi lắc lư.
"Ngồi đi."
"Thôi khỏi. Tôi chỉ là vệ sĩ thôi."
Dù được chính ông trùm mời, Anzel từ chối ngay lập tức.
"Mày vẫn cứng nhắc như mọi khi nhỉ."
Chuyện thường ngày ở huyện rồi, nên giờ cũng chẳng ai nói gì nữa.
"Xin lỗi nhé. Đây là một trong số ít những nguyên tắc của tôi."
Không quá thân thiết với chủ thuê, nhưng công việc đã nhận thì nhất định phải hoàn thành.
Đó là hai nguyên tắc sắt đá của Anzel.
Là quy luật anh ta tự đặt ra để sống sót giữa đám cặn bã của thế giới ngầm này. Chính nhờ quy luật ấy mà anh ta được tin tưởng và giao việc.
Chẳng ai đi giao việc cho kẻ không đáng tin cả. Đơn giản là vậy.
"Thôi được rồi. Tao có việc muốn nhờ mày đây. Tất nhiên thù lao sẽ rất hậu hĩnh."
"Hả, việc gì thế?"
"Cái đám tay chân của tao... à, cái gì ấy nhỉ? À đúng rồi. Băng 'Chó Zigzag'. Mấy thằng ranh con ở đó mới mang về một tin thú vị lắm."
"Chi tiết thì thôi khỏi. Tôi có biết cũng chẳng liên quan gì. Quan trọng là ông muốn nhờ việc gì?"
"Mày vẫn là một thằng chán ngắt. Ít ra cũng để tao kể chuyện kiếm chác vui vẻ cho sướng mồm tí chứ."
Biết mấy cái đó làm quái gì, đó là cảm nghĩ thật lòng của Anzel.
"Thôi tao nói kết luận luôn. Mày đi đập nát hết mấy cái băng nhóm ranh con quanh đây cho tao. À, không được giết đâu đấy."
"Hả?"
Một mệnh lệnh khá bất ngờ. Khó hiểu và không nắm bắt được ý đồ thực sự.
Mấy thằng nhóc khao khát bước chân vào thế giới ngầm, đối với những kẻ đã lún sâu trong bùn lầy thì chúng chỉ là những con tốt thí tiện lợi, dùng xong vứt bỏ mà không để lại hậu họa.
Lý do gì phải tiêu diệt chúng?
— Mà, chuyện đó với Anzel cũng chẳng quan trọng, nên anh ta không hỏi.
"Làm thế thì đối thủ hơi bị đông đấy. Ông có tính thêm vào thù lao không?"
Các nhóm trẻ trâu lớn nhỏ cũng phải tầm hai mươi nhóm. Nếu tính cả thành viên thì chắc chắn vượt quá một trăm người. Không phải việc một hai ngày là xong.
"Cái đó thì được, nhưng còn một việc nữa."
"Còn nữa?"
"— Đi bắt cóc con nhỏ Nia Liston về đây. Mày biết chứ? Nia Liston ấy."
Đến rồi.
Ngay trước khi bị gọi đến, Anzel đã nghe phong thanh vài thông tin.
Rằng Nehirga đang quan tâm đến vụ một đứa trẻ tên Nia Liston xích mích với đám trẻ ranh. Anh ta nghe được từ một ả đàn bà mới lúc nãy còn là đồng nghiệp.
Thực ra việc bản thân có dính líu đến vụ này hay không vẫn còn là nghi vấn, nhưng giờ thì chỉ thị cụ thể kèm tên cá nhân đã rõ ràng. Vụ đập nát mấy băng nhóm kia chắc chắn cũng liên quan đến Nia Liston.
"À, vâng. Cái tên thỉnh thoảng vẫn xuất hiện trên báo chí mà. Tiểu thư nổi tiếng của quý tộc Đẳng cấp 4. ...Ông bảo bắt cóc con nhóc đó á? Vụ này cho tôi xin kiếu được không."
"Hả?"
"Tôi suy cho cùng cũng chỉ là vệ sĩ thôi. Dọn dẹp đám trẻ ranh thì tôi có thể làm như một phần của việc bảo vệ an ninh quanh sếp. Nhưng bắt cóc trẻ con thì liên quan gì đến hộ vệ đâu."
Và nếu nói thật lòng, anh ta không muốn gây chuyện với quý tộc.
Dù thời đại thay đổi, rào cản thân phận đã thấp đi, quý tộc và bình dân giờ cũng chẳng khác nhau là mấy.
Nhưng dù vậy, vẫn có những giới hạn không được phép vượt qua.
Bắt cóc con cái quý tộc thì quân đội Artwall sẽ vào cuộc mất. Lúc đó thì mất mạng như chơi. Thậm chí cả cái khu kho bãi phía Đông này cũng sẽ bị san phẳng.
"Chậc, hiểu rồi. Thế thì mày cứ tẩn cho con ranh đó một trận đi. Việc bắt người để bọn tao lo. Thế thì được chứ gì?"
"Thế thì được. Vậy tôi sẽ làm theo hướng đó."
Và thế là, Anzel bắt đầu hành động.
Mục tiêu là đám trẻ trâu và Nia Liston.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
