Chương 6: Nia Liston - Tham Quan Nghề Nghiệp
"Vậy Nia, nhờ em nhé!"
Vâng vâng. Tôi đứng dậy khỏi xe lăn, di chuyển đến trước máy quay.
"Ba, hai, một, —"
Ngón tay đếm ngược của đạo diễn hiện trường đứng cạnh máy quay thu lại, và buổi ghi hình bắt đầu.
"— Xin chào quý vị. 'Nia Liston: Tham Quan Nghề Nghiệp', hôm nay tôi xin phép được đến thăm nơi làm việc của một nghệ nhân phục chế đao kiếm."
Đến lần quay thứ năm thì tôi cũng đã quen.
Bắt đầu từ lớp học lễ nghi của một quý bà quý tộc giai cấp ba trong lần đầu tiên, tiếp theo là thu hoạch nông sản.
Sau đó là quay gộp hai số về nấu ăn và làm bánh để tiết kiệm thời gian và chi phí. Tổng cộng tôi đã hoàn thành bốn lần quay.
Vì cần kiến thức chuyên môn nên tôi không rõ chi tiết lắm.
Nhưng đại khái là biên tập lại những hình ảnh đã quay... trải qua công đoạn cắt ghép những cảnh hỏng hay những cảnh đặc sắc, rồi tổng hợp lại để phát sóng trên Ma Pháp Truyền Hình. Việc chèn âm nhạc cũng nằm trong giai đoạn này.
Và hôm qua, tập thứ ba về nấu ăn đã được phát sóng.
Anh trai đã quay lại Học viện Artwall, cha mẹ cũng không còn quá lo lắng về sức khỏe của tôi nữa.
Lần này, ngay cả Bendelio với gương mặt đậm nét, người luôn theo sát các buổi quay trước đây, cũng đã vắng mặt.
Những người xung quanh tôi đã không còn bận tâm về bệnh tình của tôi nữa.
Bản thân tôi, cũng như cô hầu gái riêng Rinokis – người cứ xem hình ảnh là lại bình phẩm này nọ, và cả đội quay phim với những gương mặt thay đổi chút ít mỗi lần, đều đã kha khá quen với việc ghi hình này.
Đã một tháng kể từ lần quay đầu tiên, và hai tuần kể từ lần phát sóng đầu tiên trôi qua.
Mùa đông vẫn chưa kết thúc, nhưng tôi cảm thấy hơi ấm của ánh nắng chiếu rọi đâu đó đã tăng lên.
Mùa xuân sắp đến rồi.
"— Ok cắt! Chuyển cảnh!"
Cảnh quay đầu tiên thế là xong.
Từ đây, chúng tôi sẽ đi đến xưởng của nghệ nhân phục chế đao kiếm, điểm đến của lần này.
Chính xác hơn là di chuyển đến gần đó, rồi vừa quay vừa đi vào thăm xưởng, theo kịch bản là vậy. Diễn như thể đây là lần đầu tiên nhìn thấy.
Trong khi vị đạo diễn hiện trường trẻ tuổi với gương mặt lạ lẫm đang chỉ đạo liến thoắng, tôi ngồi lên chiếc xe lăn mà Rinokis đẩy tới.
— Vẫn chưa thể hoạt động trong thời gian dài được.
Bệnh thì đã khỏi, nhưng cơ thể vẫn còn nghèo nàn. Đặc biệt là thiếu cơ bắp.
Trong lúc quay, tôi phải dùng sức mạnh của "Khí" để vận động cơ thể vượt quá giới hạn, nhưng nếu kéo dài thì sự mệt mỏi sẽ tích tụ đến mức kéo sang tận ngày hôm sau.
Nhưng mà, tôi đang được ăn uống đầy đủ và nghỉ ngơi cũng đầy đủ.
Cứ đà này thì khoảng một tháng nữa là có thể tốt nghiệp cái xe lăn này rồi.
"Thưa tiểu thư, tài liệu đây ạ."
"Ừ."
Việc di chuyển giao cho Rinokis, tôi đọc lại một lần nữa tập tài liệu tổng hợp về nghề phục chế đao kiếm và cái xưởng sắp tới này.
— Lần nào tôi cũng nghĩ, đã làm phiền nơi làm việc của thợ thủ công thì ít nhất không biết những điều cơ bản là rất thất lễ. Hơn nữa nếu không biết chút gì thì cũng chẳng nói chuyện được, phiền phức lắm.
Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được sự căng thẳng và những nỗ lực thầm lặng của Bendelio – kẻ có gương mặt đậm nét mà tôi từng ấn tượng là chỉ toàn uống rượu.
Chính vì có nhiều trải nghiệm mới mẻ nên đây cũng là dịp để học hỏi, và cũng là những kích thích khá tốt.
Những trải nghiệm này, chắc chắn kiếp trước tôi chưa từng nếm trải.
Toàn những điều chưa biết, toàn những thứ chưa từng làm, tôi cảm thấy việc quay phim này bắt đầu vui hơn một chút rồi... chắc thế.
"Nguy hiểm đấy, đừng lại gần lửa."
Trong cái xưởng nhỏ hơn tôi tưởng, có ba người thợ đang làm việc.
Ban đầu cả ba đều tập trung lại, nhưng người đàn ông trung niên có vẻ khó tính – dường như là người chịu trách nhiệm ở đây – chỉ nói mỗi câu đó bằng giọng khàn khàn rồi quay lại làm việc, trái với dự tính của chúng tôi.
Theo kế hoạch là sẽ nói chuyện một chút với cả ba người... nhưng mà, chuyện đó tính sau.
— Gã đàn ông kia, khá đấy chứ.
Vừa là thợ thủ công, nhưng dường như cũng là kẻ sử dụng đao kiếm. Dáng đứng, chuyển động và khí thế đều không phải của người thường.
Nếu gã là võ nhân chứ không phải thợ rèn, thì tôi cũng muốn nếm thử chút xem sao. — Cỡ đó thì phải dùng cả hai tay mới thắng được. Chân thì chắc không cần. Nếu gã thực sự nghiêm túc thì tay nghề cũng đáng gờm đấy.
Mà, chuyện đó để sau đi.
"— Vậy, bác có thể cho cháu biết bác đang làm công việc gì không ạ?"
Dù mạch buổi ghi hình bị khựng lại một thoáng do sự rời đi không báo trước của người đàn ông trung niên, tôi vẫn tiếp tục câu chuyện theo kịch bản.
Hai người có vẻ là đệ tử cũng hơi bối rối, nhưng họ đã nương theo dòng chảy mà tôi dẫn dắt để tiếp tục.
"Cảm ơn Nia nhé."
Hửm?
Khi việc quay phim tạm nghỉ một chút, vị đạo diễn trẻ tuổi sau khi chỉ thị cho xung quanh xong liền đi về phía tôi.
"Đáng lẽ anh phải là người đưa ra chỉ thị, vậy mà..."
À, là chuyện ban nãy sao.
"Những tình huống ngoài dự tính thường xuyên xảy ra mà. Anh sẽ quen ngay thôi."
Như quý bà dạy lễ nghi không tuân thủ thời gian mà cứ say sưa chỉ dạy.
Như những người nông dân cứ liên tục đưa đồ ăn bảo "ăn cái này đi, ăn cái kia đi".
Như lúc đang nấu ăn, dầu bắn lên mặt tôi khi đang nói. Tôi định cứ thế làm tiếp nhưng Bendelio và Rinokis lại hoảng hốt cho dừng quay.
Như lúc bánh quy nướng ngon hơn tưởng tượng làm tôi xúc động một cách kỳ lạ, hay lúc Rinokis giãy nảy lên đòi hỏi: "Tôi muốn ăn bánh quy Tiểu thư nướng! Muốn ăn muốn ăn! Tôi sẽ trả tiền mà!".
Mỗi lần quay phim, ít nhất cũng có một chuyện ngoài dự tính xảy ra.
Nói sao nhỉ, tôi nghĩ mấy chuyện bất thường cỡ này cũng là lẽ thường tình thôi.
"Ủa? Nia, xe lăn..."
Người thợ trẻ nhất và cũng xởi lởi nhất tròn mắt ngạc nhiên khi thấy tôi ngồi nghỉ trên xe lăn.
"Đừng bận tâm. Vì mới ốm dậy nên cơ thể tôi còn yếu thôi."
"A, hình như là em từng bị bệnh nhỉ?"
"Vâng. — Mà quan trọng hơn, phục chế đao kiếm đúng là một công việc vất vả nhỉ."
Bị lo lắng thừa thãi cũng phiền, nên tôi đổi chủ đề.
Thực ra, bản thân tôi cũng đang hơi để tâm đến chuyện này.
Tôi có cảm giác ngày xưa mình từng thản nhiên bẻ gãy đao kiếm hay làm móp méo áo giáp kim loại.
Nhưng mà, có người phá thì cũng phải có người sửa.
Nghe giải thích về quy trình phục chế một thanh kiếm gãy, cũng như thời gian cần thiết, thấy đúng là vất vả thật.
...Đã trót nhìn thấy nỗi khổ của người thợ rồi, tôi nghĩ từ nay mình nên tiết chế lại một chút.
Trước đây, nào là bẻ gãy danh kiếm, phá hủy thánh kiếm, nghiền nát tà kiếm, hình như tôi đã làm chuyện đó mỗi ngày như một sở thích vậy... Hình như tôi đã bẻ rắc rắc không chút nương tay...
Mong rằng đây chỉ là tưởng tượng của tôi thôi.
Kết tinh của kỹ thuật và nhiệt huyết của người thợ, một tác phẩm được hoàn thiện bằng cả việc bào mòn linh hồn, không thể nào lại bị phá hủy chỉ vì vui đùa nửa vời được. ...Tôi nghĩ thế.
— Tôi không có làm thế đâu nhỉ? Chắc là không đâu.
Cái việc suy nghĩ một cách tự nhiên như thế này, chứng tỏ là tôi đã từng... không không, không có đâu. Vì không có ký ức nên không biết, nhưng chắc chắn là tôi không làm đâu.
Sau một lúc nghỉ giải lao, chúng tôi bước vào nửa sau của buổi ghi hình.
"— Việc phục chế có nhiều giai đoạn."
Người thợ trẻ nhất đã quay lại làm việc, người trẻ thứ hai... mà thôi vì chỉ có ba người nên gọi là người thợ ở giữa đi — đang giải thích và hướng dẫn cho chúng tôi.
Chắc là lần đầu tiên quay Ma Pháp Truyền Hình, nhưng cách nói chuyện và thái độ của anh ta rất điềm tĩnh.
Chúng tôi di chuyển từ cửa tiệm bày biện đủ thứ đồ sang xưởng làm việc.
Có ba cái bàn làm việc đặt cách xa nhau, trên đó là dụng cụ sửa chữa và những vật dường như đang được phục chế.
Người thợ trẻ nhất đang cắm cúi làm những công việc tỉ mỉ, như thể đã quên mất sự tồn tại của máy quay.
Ngoài ra, ở phía trong cùng có vẻ là lò rèn để nung chảy kim loại. Chỉ nhìn từ xa thôi cũng cảm nhận được hơi nóng phả ra.
"Đằng kia là đang sửa chữa những vết xước nhỏ trên bề mặt."
Anh ta chỉ vào người thợ trẻ nhất đang ngồi ở bàn.
"Còn sư phụ đang làm việc ở bên trong là đang phục chế những món đồ ở giai đoạn mà dũa hay sơn không thể sửa được nữa."
Lần này anh ta chỉ vào phía trong. Ở đó có bóng lưng của người đàn ông trung niên ban nãy.
"Ngoài ra, không chỉ đao kiếm hay áo giáp, chúng tôi còn nhận sửa chữa, phục chế đồ trang sức và hàng thủ công mỹ nghệ. Chúng tôi cũng nhận sửa cả đồ da nữa, nhưng mảng này ít có đơn đặt hàng lắm."
Hể, cả đồ da nữa sao.
"Có lẽ là do mọi người không biết ở đây có nhận phục chế những thứ đó."
"À, đúng rồi. Có lẽ là vậy."
Quả thực, ấn tượng về việc chuyên kim loại ở đây rất mạnh.
Bởi lẽ xưởng này treo biển nhận sửa chữa đao kiếm mà.
"Món đồ mà Nia muốn nhờ, nằm ở đằng này."
――Vì đây là chương trình trải nghiệm nghề nghiệp, nên tôi sẽ thực sự bắt tay vào công việc sửa chữa và phục chế.
"Ô kìa. Là đoản kiếm nhỉ."
Tôi đón lấy vật nặng trịch nằm trong vỏ kim loại từ tay người thợ――và chẳng hiểu sao lại thốt lên bằng chất giọng cao vút hơn bình thường.
Cứ tưởng họ coi thường tôi là trẻ con, sẽ bắt tôi làm mấy việc vô nghĩa, sửa chữa ba cái thứ vớ vẩn có vứt đi cũng chẳng tiếc, sờ vào cũng chẳng ra tiền.
Cứ tưởng họ đã đánh giá thấp tôi rồi chứ.
Không ngờ lại là vũ khí thật.
Đúng là niềm vui ngoài mong đợi.
Dù cho có là một thanh đoản kiếm cùn hạng ba chán ngắt đi nữa, nhưng vì đã lâu lắm rồi mới được chạm vào vũ khí, lòng tôi đã rộn ràng cả lên rồi!
"Là kiếm sao. Liệu em có làm được không nhỉ?"
"A, không, tiểu thư Nia sẽ lo phần vỏ kiếm. Còn thanh kiếm thì để tôi làm..."
...Gì chứ, thì ra là vậy à.
Làm mình mừng hụt một thoáng vì tưởng được chạm vào vũ khí thật. Phấn khích cho cố vào rồi lỗ to!
Mà, đành chịu thôi. Chuyện đã biết trước rồi.
Nếu là người lớn có suy nghĩ thấu đáo, chẳng ai lại để cho một đứa trẻ năm tuổi cầm vật sắc nhọn, lại còn là vũ khí nữa chứ.
Ngay cả khi quay chương trình nấu ăn, họ còn chẳng cho tôi cầm dao làm bếp nữa là. Chuyện rõ như ban ngày.
"Vậy phần thanh kiếm thú vị xin nhờ chú nhé. Em sẽ sửa cái thứ chán... à không, cái vỏ quan trọng để chứa thanh kiếm này vậy."
Tất nhiên là không được nói từ "chán ngắt". Dù đó có là tiếng lòng đi nữa.
Tuy tôi nghĩ mình đã lấp liếm khéo rồi, nhưng anh chàng đạo diễn hiện trường trẻ tuổi đứng sau máy quay đã bắt chéo tay ra dấu "×". Có vẻ không ổn rồi. Vâng vâng, tôi nói lại ngay đây.
Công việc phục chế vui hơn tôi tưởng.
Cái vỏ kim loại đầy vết xước, trong lúc tôi đánh bóng và trát đất sét vào các khe rãnh, dần dần trở lại hình dáng như lúc mới sinh ra.
Trước đây tôi toàn là kẻ đi phá hoại, không ngờ lần này lại chuyển sang phe sửa chữa, cảm giác thật mỉa mai... Không không, vì tôi không có ký ức của kiếp trước nên cũng chẳng biết mình có sở thích phá hoại trang bị hay không. Hơn nữa, ít nhất thì Nia Liston này không có sở thích đó. Kiếp này vẫn chưa phạm tội mà. A, không được nói là "chưa". Thôi bỏ đi.
Tự nhiên lòng dạ cứ xao động lung tung, nên thôi không nghĩ nữa.
"Xong rồi ạ. Chú thấy thế nào?"
Tôi ngồi cạnh người thợ chính trước chiếc bàn lớn, vừa quay phim vừa làm việc. Thi thoảng chúng tôi trò chuyện, mọi thứ diễn ra khá hòa nhã.
Chà, khâu biên tập chắc sẽ cắt gọt nhiều lắm, nên đoạn nào dùng được thì họ dùng thôi.
Tôi báo cho người thợ bên cạnh biết công việc phục chế đã hòm hòm. Vì tôi chưa được dạy cách sửa các vết xước nhỏ, nên tôi chỉ có thể làm đến đây thôi.
"...A, khéo tay thật đấy..."
Anh ta nhìn cái vỏ kiếm bằng con mắt nhà nghề, xem xét kỹ lưỡng rồi buột miệng lẩm bẩm. Tôi thì chẳng biết thế nào là tốt hay xấu, nên thôi, cứ coi đó là lời nịnh nọt đi.
"Tay chân em cũng khéo léo lắm ạ. Còn bên chú, việc sửa thanh kiếm thú vị kia tiến triển thế nào rồi?"
"Ừm, kiểu như thế này――"
Hô...
Nhìn qua là biết kiếm cùn. Nhưng có thể thấy người sử dụng đã trân trọng nó suốt nhiều năm, dấu ấn thời gian hằn lên rõ rệt. Mà nói thẳng ra thì chỉ là cũ kỹ thôi.
Do mải tập trung vào việc của mình nên tôi không để ý, nhưng qua tay anh ta, thanh đoản kiếm cùn cũ rích đó đã trở thành một thanh kiếm trông cũng tạm được.
Cái vỏ kim loại cũng không tệ, nhưng quả nhiên việc phục hồi đằng kia trông vui hơn hẳn.
Nửa sau của buổi ghi hình cũng diễn ra suôn sẻ――
"À, được rồi."
Cuối cùng, chúng tôi quyết định quay cảnh dùng thử thanh kiếm mà người đàn ông trung niên kia vừa sửa xong.
Đi về phía bên hông xưởng, có một khu vực cắm những cây cọc xuống đất, chắc là nơi họ thường dùng để thử kiếm.
Dựa vào cây cọc đó là một tấm khiên gỗ rách nát, trông như đồ phế thải.
Ông ta vung thanh trường kiếm vừa mới phục chế xong về phía đó.
――Phập, một âm thanh vang lên, lưỡi kiếm ăn vào đến giữa tấm khiên.
...Hừm.
"――Cắt! Cảm ơn mọi người!"
Vậy là xong toàn bộ cảnh quay tại xưởng.
Giờ chỉ còn lại cảnh tôi đứng đâu đó nói lời chào kết thúc nữa là xong nhỉ? Nếu không còn gì khác thì buổi quay hình kết thúc tại đây.
Trong khi mọi người bắt đầu chuẩn bị thu dọn――tôi cất tiếng gọi người đàn ông trung niên.
"Thanh kiếm đó không dùng cho thực chiến sao?"
"Hả?"
Tại nơi vừa xuất hiện sự căng thẳng đặc thù khi vung kiếm thật này, câu nói của tôi khiến một loại căng thẳng khác chạy dọc sống lưng mọi người.
Chỉ có tôi, người đàn ông trung niên, hai người thợ chứng kiến và Rinokis là cảm nhận được. Đội quay phim đang bận rộn thu dọn nên không nhìn thấy cũng chẳng nghe thấy.
"Bởi vì với tay nghề của ông, dù là kiếm cùn thì cũng thừa sức chém đứt cái khiên đó chứ?"
――Đến cả kẻ kém khoản vũ khí như tôi còn làm được kia mà. Người có tay nghề hơn tôi như ông ta thì không lý nào lại không làm được.
"Hừ. Ranh con thì biết cái gì."
"Vì không biết nên tôi mới hỏi đấy chứ."
Nói rồi, tôi ngồi xuống chiếc xe lăn mà Rinokis vừa đẩy tới.
"Xin lỗi nhé. Đúng là tôi đã thất lễ."
Không chém và không chém được, ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Vì không biết là trường hợp nào nên tôi sẽ không bàn sâu thêm nữa.
"...Nhưng mà, ngay cả tôi còn làm được. Vậy mà ông lại không làm cho tôi xem."
"Cái gì cơ?"
A, giận rồi. Ông ta bắt đầu cáu rồi. ――Đúng như kế hoạch!
Biết sao được chứ.
Ở một nơi tràn ngập vũ khí thế này mà đến một lần vung kiếm cũng không được phép, làm sao mà tôi nhịn nổi.
Mặc dù tôi cũng chẳng thích thú gì vũ khí cho lắm.
Nhưng lúc này đây, nếu có thể nếm trải chút cảm giác thực chiến, thì sao cũng được. Thật sự là sao cũng được hết.
"Vậy thì làm thử ta xem. Nếu mày làm được thì tao sẽ cho mày thấy. ――Kiếm của tao không phải đồ để trưng bày đâu."
À, ra là vậy. Ông không muốn phô diễn chứ gì.
"――Tiểu thư, không được đâu ạ."
Phớt lờ Rinokis đang can ngăn bằng giọng nhỏ nhẹ, tôi đứng dậy.
"Tôi mượn chút nhé."
Tôi chìa tay ra, người đàn ông trung niên làm vẻ mặt kiểu "Mày định làm thật đấy à?"... rồi trao thanh trường kiếm đang cầm cho tôi.
Ừm, nặng đấy.
Sức nặng rất vừa tay. Khác hẳn với kiếm gỗ.
Với tôi hiện tại thì nó hơi quá nặng... nhưng nếu chỉ nhắm vào mục tiêu bất động và vung một nhát thì chắc không vấn đề gì.
Tranh thủ lúc đội quay phim không nhìn thấy, làm nhanh cho xong nào.
Tôi thủ thế thượng――rồi vung xuống. Một âm thanh xé gió tựa tiếng thở hắt vang lên, lưỡi kiếm dừng lại ngay sát mặt đất. Và một phần bên trái của tấm khiên gỗ đã bị chém bay.
"Quả nhiên không phải dùng cho thực chiến nhỉ. Có vẻ không phải là thanh kiếm tốt lắm."
Tôi cảm thấy trọng tâm hơi lệch, và có chút vướng víu. Người ngoài nhìn vào chắc không nhận ra, nhưng lưỡi kiếm chưa được mài sắc hẳn hoi. ...Có khi nó không phải dùng cho thực chiến mà được coi như đồ cổ cũng nên. Hoặc là vật kỷ niệm chứa đựng tâm tư của cá nhân nào đó.
Tôi trả lại kiếm và nói "Của ông đây", ba người thợ nhìn tôi với vẻ mặt đờ đẫn.
"――Nia-chan, quay cảnh tiếp theo nào! Cảm ơn mọi người đã hợp tác quay phim hôm nay nhé!"
Đạo diễn hiện trường đang gọi. Có vẻ đến đây là hết rồi.
"Hôm nay cảm ơn mọi người rất nhiều ạ."
Tôi cũng cúi chào, ngồi lên xe lăn rời khỏi xưởng――và kết thúc buổi quay "Trải nghiệm nghề nghiệp" lần thứ năm.
A vui quá đi mất!
Đã lâu lắm rồi, dù chỉ một chút thôi, nhưng tôi đã được chạm vào cảm giác thực chiến! Quả nhiên là tuyệt vời! Những cảm giác tưởng chừng đã quên lãng như đang sống lại!
Phải mau chóng rèn luyện cơ thể thôi.
Và, tôi muốn sớm được bước vào thực chiến.
***
Nghe nói danh tiếng đang tăng cao.
Mùa đông chỉ toàn quay phim đã qua, mùa xuân đã tới.
Sắp tới anh trai Neil sẽ bước vào kỳ nghỉ xuân của Học viện Artwall và trở về nhà, nhưng vào một ngày ngay trước đó.
"――Danh tiếng của Nia khá lắm đấy. Nhờ vậy mà doanh số bán Tấm Ma Tinh cũng tăng vọt."
Tại bàn ăn sáng, tôi được phụ thân ban cho lời khen ngợi.
Thư của người hâm mộ gửi đến nhà Liston không tăng cũng chẳng giảm, mỗi ngày hai, ba bức, thỉnh thoảng cũng có hôm không có bức nào.
Tiện thể thì thư gửi cho ông anh trai vắng nhà vẫn đều đặn.
Những bức thư có nội dung nguy hiểm và quá khích chắc đã bị loại bỏ từ trước, nhưng tôi vẫn nghĩ không nên cho anh ấy xem thư của người hâm mộ. ...Mà, tôi không có lập trường để quyết định chuyện đó nên cũng chẳng nói được gì.
Chuyện của anh trai tạm gác sang một bên, xung quanh tôi chẳng có gì thay đổi nên cũng chẳng thấy danh tiếng hay gì cả.
Có vẻ như việc xuất hiện trên Ma Pháp Ảnh Tượng cũng bõ công đấy chứ.
Tôi hiện tại chỉ có thể liên tục xuất hiện trên Ma Pháp Ảnh Tượng qua chương trình "Nia Liston trải nghiệm nghề nghiệp", nên cũng không rõ phản ứng của công chúng là tốt hay xấu.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chi phí quay phim đâu có rẻ.
Xét đến khía cạnh đó, việc quay phim vẫn tiếp tục có thể coi là minh chứng cho danh tiếng và đánh giá tốt.
Bởi vì tốn chi phí mà vẫn tiếp tục nghĩa là nó có ý nghĩa.
Ra là vậy, danh tiếng tốt sao.
Gần đây thấy cha mẹ có vẻ vui vẻ lạ thường, hóa ra không phải là do tôi tưởng tượng.
Và rồi, cặp cha mẹ dạo này hay vui vẻ và hôm nay cũng đang vui vẻ ấy bắt đầu bàn bạc muốn mua cái gì đó thưởng cho tôi.
Phần thưởng mà tôi muốn bây giờ chỉ có một thôi.
Tôi muốn một kẻ mạnh cường tráng.
Một kẻ mạnh cứng cáp đến mức đấm hết sức cũng không hỏng.
...Cơ mà đời nào tôi nói được câu đó, nên chỉ bảo "Tùy cha mẹ quyết định ạ". A, nếu được cho một hòn đảo bay chưa khai phá thì cũng được. Ở đó chắc sẽ có thú hoang hay ma thú gì đó. ...Chắc chắn là không được rồi. Tài chính đang eo hẹp, làm gì có dư dả mà chia tài sản cho con cái.
Chuyện đó để sau, quay lại với Ma Pháp Ảnh Tượng.
Theo tính toán, hiện tại khoảng ba phần trăm dân số lãnh địa Liston đang sở hữu Tấm Ma Tinh. Nghe nói bán chạy đến mức đó.
Với thường dân thì cái giá đó vẫn còn quá tầm với――nhưng các thương hội lớn thì vốn đã mua từ trước, nay các thương hội nhỏ, công ty, các địa điểm do lãnh chúa điều hành... như nhà hát hay trạm hướng dẫn du lịch cũng đang tiến hành lắp đặt.
Nghe đâu có nhiều người hỏi xem có thể mua chịu được không, và kết quả là để đáp ứng nhu cầu đó.
Họ không nói chi tiết cho tôi, nhưng đại khái là chế độ trả góp đã được đưa vào áp dụng. Nếu có công ty hay cửa hàng tại lãnh địa Liston, kinh doanh được bao nhiêu năm, lợi nhuận thế nào... nếu vượt qua được các vòng thẩm định đó thì sẽ được mua.
Và, tại sao hiện tượng đó lại xảy ra――thì phải kể đến chương trình "Trải nghiệm nghề nghiệp" của tôi.
Quả nhiên, những cửa hàng được giới thiệu qua hình ảnh phát trên Ma Pháp Ảnh Tượng, sau khi phát sóng, doanh số và lượng câu hỏi gửi đến đều tăng đột biến.
Chuyện này đã được kiểm chứng qua hiệu ứng rượu vang vùng Bendelio, và trường hợp của tôi cũng xảy ra điều tương tự.
Tóm lại, Ma Pháp Ảnh Tượng mang lại hiệu quả quảng cáo đáng kỳ vọng.
Tất yếu sẽ xuất hiện những tiếng nói kiểu "Hãy đến cửa hàng của tôi, hãy trải nghiệm nghề nghiệp của tôi"――và có vẻ lợi nhuận sinh ra từ đó.
Cách thức kiếm lời từ Ma Pháp Ảnh Tượng, vốn vẫn còn đang trong giai đoạn dò dẫm, nay đang dần được xác lập.
Cứ đà này mà thuận lợi đi vào quỹ đạo, tài chính của nhà Liston chắc sẽ được vực dậy.
...Anh trai tuy có nói "Tài chính nhà Liston một hai năm nữa vẫn ổn", nhưng với tốc độ này liệu có kịp không nhỉ.
Đó là điều duy nhất tôi lo lắng.
"Cảm ơn vì bữa ăn. Con xin phép đi trước ạ."
Ăn sáng xong, tôi rời khỏi ghế.
"A, Nia. Chờ chút đã con."
Hai vị phụ huynh vừa tình tứ vừa tranh luận xem nên tặng gì cho tôi từ sáng sớm tinh mơ――Mẫu thân gọi giật tôi lại.
"Nhưng con sẽ làm phiền hai người mất?"
Ban đầu là nói chuyện của tôi, nhưng rồi lại chuyển sang tình tứ một cách tự nhiên. Thế này thì con chỉ là kỳ đà cản mũi thôi đúng không?
"Làm gì có lúc nào con là phiền phức chứ."
Mẹ cười nói, nhưng nói dối thế là không tốt đâu. Nửa đêm mà con cái xông vào phòng ngủ của đôi vợ chồng đang mặn nồng thì phiền chết đi được ấy chứ? Lỡ trẻ con bình thường mà tin thật thì làm sao. Mà thôi, tôi không phải trẻ con bình thường nên cũng chẳng sao. Là anh trai thì mới to chuyện.
"Quan trọng hơn là, có một yêu cầu công việc khác gửi đến cho con đấy."
Hô. Công việc khác.
"Nghĩa là, quay cái gì khác ngoài 'Trải nghiệm nghề nghiệp' ạ?"
"Ừ, đúng vậy. Và đó là yêu cầu từ một bên khác chứ không phải chúng ta."
...Ra là vậy. Cũng có kiểu này nữa sao.
Tôi đang hoạt động theo kế hoạch do đài truyền hình đề xuất, nhưng theo lời mẹ nói lần này, thì đây là yêu cầu công việc từ bên ngoài đài truyền hình... nói cách khác là từ khu vực tư nhân.
Đài truyền hình thuộc lãnh địa Liston, hay nói chính xác hơn là tài sản của cha tôi. Trường hợp của tôi, vì do đài truyền hình chủ trì nên được xem như đang thực hiện công vụ. Hoặc gọi là việc gia đình cũng được.
"Phu nhân Lime. Chắc con vẫn nhớ chứ ạ?"
A, vâng.
"Bà ấy là người đã chỉ dạy lễ nghi phép tắc cho con mà."
Đó là vị quý bà nhiệt huyết tôi từng gặp trong buổi quay hình đầu tiên của chương trình "Nia Liston đi thăm thú nghề nghiệp". Thực ra, bà ấy có địa vị cao hơn gia đình Liston, bởi bà thuộc Đệ tam giai cấp.
"Nghe nói nhờ bà ấy giới thiệu mà người ta muốn mời con làm diễn viên kịch đấy."
Kịch, diễn viên ư?
Trong lúc tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì, Rinokis đã thì thầm vào tai tôi:
"—Tiểu thư, tiểu thư! Là ra mắt với tư cách nữ diễn viên đó, nữ diễn viên!"
Nữ diễn viên, ra mắt?
...Sao tôi vẫn chẳng thấy hứng thú chút nào nhỉ.
"—Hể. Nhắc đến đoàn kịch Băng Kết Tường Vi thì đó là một đoàn kịch khá nổi tiếng ở Vương đô đấy."
Học viện Artwall đã bước vào kỳ nghỉ xuân, anh trai Neil của tôi cũng đã trở về.
Anh vừa lật xem cuốn kịch bản được gửi đến trước đó—một cuốn sách mỏng dùng cho việc diễn xuất mà tôi vừa nhận lời hôm nọ—vừa nói như vậy.
"Hình như là thế ạ."
Tôi đến giờ vẫn bị cấm... hoặc có lẽ mọi người quên béng mất rồi, nhưng tôi nghĩ lệnh cấm vẫn còn đó.
Cái gọi là Truyền hình Ma thuật mà tôi sắp xuất hiện, từ lúc tôi còn nằm liệt giường cho đến nay, những chương trình tôi được phép xem vẫn bị hạn chế nghiêm ngặt.
Trên Truyền hình Ma thuật cũng phát sóng các vở kịch, và nghe nói chúng chủ yếu được phụ nữ yêu thích.
Và dĩ nhiên, con bé nghiện Truyền hình Ma thuật nhà tôi—cô hầu nữ riêng Rinokis—đời nào lại bỏ qua.
Mấy thông tin bên lề kiểu này đã được cô ả rót đầy vào tai tôi rồi.
Lần này tôi sẽ đứng trên sân khấu với tư cách là diễn viên của đoàn kịch Băng Kết Tường Vi.
Đây là đoàn kịch do Trưởng đoàn Julian, một mỹ nam tóc xanh thành lập, vốn dĩ tách ra hoạt động độc lập từ đoàn kịch nổi tiếng nhất Vương đô.
Trưởng đoàn Julian đã đành, nhưng nghe nói cô em gái song sinh của anh ta cũng là một nữ diễn viên trụ cột rất được yêu thích.
Cái tên Băng Kết Tường Vi của đoàn kịch hình như cũng bắt nguồn từ biệt danh của cô diễn viên trụ cột thời còn ở đoàn cũ.
—"Tuy là đoàn kịch mới nhưng có thể nói họ đã có chỗ đứng vững chắc rồi ạ. Aaa, không ngờ có thể nhìn thấy 'Băng Chi Song Vương Tử' bằng xương bằng thịt! Xúc động quá đi mất!" —Con bé nghiện Truyền hình Ma thuật nhà tôi đã nói như thế.
Tiện thể thì danh xưng "Băng Chi Song Vương Tử" đó hình như là biệt danh gọi chung cho cả hai người, Trưởng đoàn Julian và cô em gái song sinh. Nhiều biệt danh quá, phiền phức thật.
"Anh hai đã xem bao giờ chưa? Kịch của đoàn Băng Kết Tường Vi ấy ạ."
"Ừ. Mà, không phải xem ở nhà hát mà là xem qua Truyền hình Ma thuật thôi."
Hô.
"Em cũng nên xem thử nhỉ?"
"Đúng vậy. Giữa việc hoàn toàn không biết gì và biết chút ít thì vẫn khác nhau chứ."
Ra là vậy.
"Rinokis. Gì cũng được, khi nào Truyền hình Ma thuật chiếu kịch thì báo cho ta."
Tôi nói với Rinokis đang đứng hầu bên cạnh, nhưng cô ấy lại không chấp thuận.
"Dạ không, tiểu thư vẫn chưa được dỡ bỏ lệnh cấm đâu ạ..."
A, đúng rồi. Là vậy ha.
Vừa nãy tôi cũng mới nghĩ tới xong, tôi vẫn đang bị hạn chế những chương trình được xem và không được xem.
"Cảm giác cái lệnh cấm đó giờ cũng lỗi thời rồi nhỉ. Vở kịch lần này là 'Người đàn bà đang yêu', và vai của Nia là 'đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi Satute' đúng không?"
Tôi cũng nghĩ đúng như lời anh nói.
Nói sao nhỉ, mục đích hạn chế chương trình là để tôi không phải nhìn thấy những mặt nhơ nhuốc của người lớn, hay những thứ có tính kích thích mạnh.
Nhưng giờ đâu phải lúc ngồi xem chương trình.
Với yêu cầu công việc lần này, tôi sẽ phải đắm mình vào chính cái phần nhơ nhuốc của người lớn, cái phần kích thích mạnh đó đây.
Vở kịch mời tôi tham gia, nói một cách đơn giản, nhân vật chính là một góa phụ đang rung động vì tình yêu, bị giằng xé giữa vai trò người phụ nữ và người mẹ, phải lựa chọn giữa người đàn ông mình yêu hay đứa con của mình.
Kết cục là góa phụ đó bỏ rơi con mình để chạy theo tình yêu. Chà, nói sao nhỉ, một nội dung như xát muối vào tim nếu nhìn từ góc độ một đứa trẻ.
Là tôi thì không sao, nhưng tôi nghĩ đây không phải là vở kịch hay vai diễn nên để cho một đứa trẻ bình thường đóng.
...Không, nếu là những đứa trẻ nhắm đến con đường diễn viên chuyên nghiệp từ nhỏ thì có khi đây lại là điều chúng mong muốn. Nhưng tôi đâu có nguyện vọng làm diễn viên.
"Nhân tiện, Nia này."
"Dạ?"
"Cái em làm nãy giờ là tập diễn kịch à? Hay là múa thế?"
—Đây là bài quyền võ thuật... Tôi nghĩ thế. Cơ thể tự động di chuyển trong vô thức chứ tôi không có ký ức về nó, nên chính tôi cũng không biết chính xác.
"Chỉ là vận động nhẹ thôi ạ."
Tôi chỉ trả lời qua loa như vậy.
Đông qua xuân tới, cuối cùng tôi cũng đã tốt nghiệp khỏi chiếc xe lăn.
Và rồi, dạo gần đây khi cơ thể bắt đầu có chút da thịt, có chút thể lực, sinh hoạt thường ngày không còn gặp trở ngại—tôi bắt đầu tập đi quyền như thế này.
Tập ngoài vườn cũng được, nhưng sợ gây chú ý và thu hút ánh nhìn của đám người hầu, nên tôi quyết định tập trong phòng riêng rộng thênh thang này.
Thật chậm rãi.
Vừa di chuyển vừa từ từ vận "Khí".
Tuyệt đối không dùng tốc độ, phản lực, gia tốc hay đà, chỉ đơn thuần di chuyển thật chậm rãi.
Di chuyển cơ thể một cách chính xác, xong động tác thì tĩnh lại.
Làm một lần là thở dốc, mồ hôi tuôn ra như tắm.
Làm hai lần là mệt rã rời đến mức không đứng vững nổi.
—Nếu có thể tập cái này cả ngày, tôi mới có thể bước sang giai đoạn tiếp theo.
Quả nhiên chuyện này, đường còn dài lắm.
"............"
"............"
Và, có vẻ như anh trai tôi không nhận ra.
Nhưng với hầu nữ riêng của anh ấy là Lynette, và hầu nữ riêng của tôi là Rinokis, họ không nhìn thấy tôi đang tập kịch hay múa.
Tất nhiên, cũng chẳng phải vận động nhẹ.
Với những cô gái đang quan sát bài quyền của tôi với vẻ mặt nghiêm túc kia, thông qua bài quyền, có lẽ họ đã lờ mờ nhìn thấy sức mạnh ẩn chứa bên trong tôi.
Tôi lập tức xin phép cha mẹ, và chỉ được cấp quyền xem các chương trình liên quan đến diễn kịch trên Truyền hình Ma thuật.
...Chậc.
Cá nhân tôi thì muốn xem mấy chương trình về mạo hiểm giả hay thám hiểm quanh các đảo nổi cơ... nhưng riêng vấn đề này, cha mẹ tôi không hề dễ dãi.
Aaa, tôi muốn nhìn thấy máu cơ. Tôi muốn xem mấy cảnh chiến đấu máu nóng sục sôi, thịt nát xương tan cơ.
...Mà thôi được rồi. Giờ thì tài chính của nhà Liston quan trọng hơn nguyện vọng của tôi.
Ngay sau khi có giấy phép, vào những ngày không phải quay phim, tôi cùng anh trai xem rất nhiều chương trình kịch nghệ.
Trong số đó, có phát sóng cả kịch của đoàn Băng Kết Tường Vi mà tôi sắp đứng chung sân khấu, hay vở "Người đàn bà đang yêu" do các đoàn kịch khác diễn. Ra là vậy, cũng đáng để tham khảo. Tôi sẽ phải diễn cái này sao.
Hừm.
Cơ mà.
Sao cái nào cái nấy cũng lòng vòng, dây dưa rễ má thế nhỉ. Thi thoảng lại lăn ra hát. Rồi lại múa.
Không có vở kịch nào giải quyết tất cả bằng một cú thiết quyền à?
Cứ dây dưa lằng nhằng nên mới gây phiền phức cho xung quanh, rồi cuối cùng chìm trong vũng lầy yêu hận đen ngòm. Làm cho dứt khoát đi. Người lớn cả rồi mà không rạch ròi được thì làm ăn gì. Mấy cái dằn vặt đó hãy để dành cho cái thời niên thiếu tự ý thức quá mức, thiếu kinh nghiệm sống nên không dám bước tới ấy.
"Tuyệt vời thật."
...Tôi thì nghĩ thế, nhưng phản ứng của mọi người xung quanh lại khác.
Anh trai tôi thì trầm trồ, còn mấy cô hầu nữ riêng thì cảm động đến rơi cả nước mắt. Cái vừa rồi hay ở đâu? Câu chuyện về mối tình đầu của một gã đàn ông mới chớm già, ấp ủ hình bóng một người phụ nữ từ nhỏ đến tận sáu mươi tuổi, cuối cùng cũng thành hiện thực lúc sắp chết, thật sự hay chỗ nào? Hồi còn trẻ chỉ cần nói một câu "Anh thích em", hoặc tùy tình hình mà hôn một cái hay đè người ta ra, nếu nhát gái thì tặng bó hoa với bức thư tình là đã có một cuộc đời khác rồi, không phải sao? Thật sự thấy hay hả?
............
Chắc là hay thật. Họ khóc thế kia mà.
Nói sao nhỉ, cái này là sao đây.
Tôi nên nghĩ là cảm xúc của mình đã khô héo rồi ư? Hay nên gọi là quá thực dụng?
—A, còn nữa.
Dù xem đoàn kịch nào, nhìn thấy nữ diễn viên nào, cũng chẳng có ai dễ thương hơn anh trai tôi cả.
Lúc anh ấy đi vắng tôi có hỏi thử, cả Rinokis và Lynette đều đồng quan điểm.
Hèn gì đến tận bây giờ thư của người hâm mộ vẫn gửi đến nườm nượp.
"Tay nghề lại lên rồi nhỉ."
"Vâng. Tương lai đáng mong chờ lắm đây."
—Lúc thì đi xem anh Neil tập kiếm thuật.
"Bé Nia, hôm nay cũng nhờ con giúp đỡ nhé!"
"Vâng, mong mọi người giúp đỡ ạ."
—Lúc thì quay chương trình "Nia Liston đi thăm thú nghề nghiệp".
"Tại sao vẫn còn gửi đến... Mình chỉ xuất hiện có đúng một lần..."
"Anh hai đúng là người nổi tiếng nha."
—Lúc thì vừa quan sát vừa thầm nghĩ "Dễ thương ghê" khi thấy ông anh trai than thở về việc thư của người hâm mộ cuồng nhiệt cứ gửi đến không ngớt, dù anh ấy chưa từng xuất hiện lại trên Truyền hình Ma thuật kể từ sau cái tin báo tôi còn sống.
Những ngày tháng như thế trôi qua trong chớp mắt—
Kỳ nghỉ xuân vốn ngắn ngủi của anh trai kết thúc, cũng là lúc tôi thu dọn hành lý xong xuôi. Nói là vậy, chứ tôi cũng chỉ phó mặc hết cho cô hầu Rinokis.
Tại bãi đỗ phi thuyền nằm ở rìa hòn đảo nơi gia tộc Liston tọa lạc, một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ đã sẵn sàng cất cánh.
"Đi phi thuyền của anh hai thấy yên tâm hẳn."
Dù đã đi phi thuyền nhiều lần, nhưng trong tôi vẫn có một phần không thể tin nổi là một khối kim loại lại có thể bay được. Có một phần trong tôi không thể không hoài nghi.
Phi thuyền nhỏ của anh trai, chỉ riêng bề ngoài là được ốp gỗ theo phong cách hoài cổ, nên nói sao nhỉ, cảm giác rất nhẹ nhõm.
Ít nhất thì đồ gỗ trông cũng dễ nổi, dễ bay hơn là một cục sắt.
"Bên trong xịn lắm đấy. Em muốn xem buồng động cơ không?"
"Dạ thôi khỏi."
Mấy thứ sặc mùi kim loại thì không cần cho em xem đâu. Em cũng chả muốn nhìn.
"Hai người đi cẩn thận nhé. —Lynette, Rinokis, nhờ hai cô chăm sóc cậu Neil và tiểu thư."
Được tiễn đưa bởi lão quản gia Jades, chiếc phi thuyền hoài cổ rời khỏi dinh thự Liston.
Công việc diễn viên lần này sẽ diễn ra tại nhà hát ở Vương đô Artwall.
Nếu dùng phi thuyền thì chỉ mất khoảng nửa ngày là tới, nhưng cứ mỗi lần tập lại phải di chuyển thì tiếc thời gian quá, nên tôi sẽ ở lại Vương đô một thời gian.
Cũng không hẳn là tiện thể, nhưng vì thời gian gần trùng khớp nên tôi quyết định đi ké chuyến trở lại ký túc xá học viện của anh trai.
"Đến nơi anh dẫn em đi tham quan Vương đô nhé?"
"Cảm ơn anh hai. Khi nào biết lịch trình bên này em sẽ nhờ anh ạ."
Không phải tôi không hứng thú với việc tham quan Vương đô, nhưng tôi đâu có đi chơi, nên việc đó để lúc rảnh rỗi hẵng hay.
Đầu tiên, khi đến Vương đô, tôi có lịch hẹn gặp phu nhân Lime, một quý nhân thuộc Đệ tam giai cấp.
Phu nhân Lime là người đã đảm nhiệm vai trò giáo viên dạy lễ nghi phép tắc cho tôi trong lần quay hình đầu tiên của "Nia Liston đi thăm thú nghề nghiệp".
Vốn dĩ bà ấy có mối quan hệ tốt với cha mẹ tôi nên khi nhờ xuất hiện trong chương trình, nghe nói bà ấy đã vui vẻ nhận lời.
Và lần này, yêu cầu công việc... không, chính xác thì người ủy thác là người khác, nên gọi là môi giới chăng? Là theo dạng được bà ấy giới thiệu.
Từ việc xuất hiện trên kênh truyền hình lãnh địa Liston, cho đến việc giới thiệu công việc lần này.
Chỉ những phần nhìn thấy được thôi đã chịu ơn bà ấy khá nhiều rồi. E rằng nếu tính cả những phần không nhìn thấy, tôi còn chịu ơn nhiều hơn nữa. Tôi thật sự không thể ngẩng đầu lên nổi trước phu nhân Lime.
"Mà chuyện của anh hai ở học viện thế nào rồi? Có làm tốt không? Có ăn uống đầy đủ không đấy? Nếu vì lỗi của bản thân mà cãi nhau với bạn bè thì phải tự mình xin lỗi nhé. Với lại không được vứt quần áo đã cởi lung tung đâu đấy."
"Mẹ đấy à."
A, nhắc mới nhớ hình như mẹ cũng dặn anh ấy mấy câu y hệt.
Nhưng mà phải nói thôi. Một đứa trẻ miệng còn hôi sữa sống ở ký túc xá, lại sống xa nhà. Là người thân mà không lo lắng mới là lạ.
"Anh vẫn đang cố gắng sống sao cho không hổ thẹn với tư cách trưởng nam nhà Liston đây."
Hô.
"Thế thì tốt quá rồi. Thế còn? Những chuyện khác có ổn không?"
"Chuyện khác?"
"Ví dụ như, có làm cô gái nào khóc không đấy? Bằng mấy lời nói hay hành động gây hiểu lầm chẳng hạn."
"............"
A, sự im lặng này. Cái kiểu lảng tránh ánh mắt này. Đã làm người ta khóc rồi chứ gì.
"Mà... chà, không sao đâu. Trong chuyện đối nhân xử thế Lynette cũng nghiêm khắc lắm. Ít nhất thì, dù vẫn còn non nớt nhưng anh nghĩ mình không sống buông thả đâu."
Hô. Hầu nữ riêng Lynette sao.
Cô ấy luôn ở gần anh trai, nhưng không có mấy tiếp xúc với tôi nên tôi không rõ tính cách cô ấy lắm. Số lần nói chuyện cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mà cô ấy đang ở kia kìa.
Nếu cô ấy mạnh hơn chút nữa thì chắc tôi sẽ để tâm hơn... mà, đòi hỏi sức mạnh quá mức ở một người hầu thì cũng hơi tàn nhẫn.
Nhắc mới nhớ, hình như Rinokis có nói là từng học cùng lớp với cô ấy ở Học viện Artwall thì phải.
...Thôi kệ, giờ không cần bận tâm chuyện đó.
"Nghe nói ở Vương đô em cũng sẽ tranh thủ thời gian rảnh để quay 'Thăm thú nghề nghiệp' hả?"
"Vâng, có vẻ là vậy."
Đằng nào cũng phải đến Vương đô, nên tiện thể quay phim ở đó luôn.
Gã Bendelio với bộ mặt chán đời, dạo gần đây chẳng còn theo đoàn phim nữa, nay bỗng dưng vác mặt đến tận dinh thự Liston và đề nghị với tôi như thế.
Chương trình "Chuyện Dạo Chơi Lãnh Địa Liston" mà gã tham gia vốn dĩ được định khung là phải quay trong lãnh địa. Thế nên về cơ bản, không có chuyện quay ở Vương đô. Hay nói đúng hơn, chẳng có cảnh quay nào nằm ngoài lãnh địa cả.
Nhưng trường hợp của tôi, vì tôn chỉ là "trải nghiệm nghề nghiệp", nên địa điểm không quá quan trọng.
Thế nên, một công việc khác ngoài diễn kịch – quay phim tại Vương đô – đã bị nhồi nhét vào lịch trình một cách đầy gấp gáp.
Chắc hẳn giờ này, tại đài truyền hình, người ta đang nháo nhào lên lịch, điều chỉnh thời gian, chốt hẹn địa điểm và cắm đầu cắm cổ soạn thảo kế hoạch.
Chính vì chưa có gì được quyết định, nên tôi cũng chẳng biết buổi quay sẽ diễn ra thế nào. Kể ra cũng có chút mong chờ.
"Anh cũng tham gia chứ? Đã mất công quay ở Vương đô rồi mà."
"...Không đâu. Anh sẽ không lên hình nữa."
Ái chà. Dứt khoát ghê. Ông anh trai đang hờn dỗi cũng dễ thương thật đấy.
Chuyến du hành thong thả trên bầu trời đã kết thúc đúng như dự kiến.
Xuất phát từ lãnh địa Liston vào sáng sớm, sau nửa ngày đường, đến chiều tà thì Vương đô đã hiện ra trước mắt.
— Vùng đại địa rộng lớn cắm rễ xuống biển khơi đang nhuộm màu đỏ rực dưới ánh hoàng hôn.
Không phải là những hòn đảo bay – những mảnh vỡ của đại địa – dáng vẻ đường bệ ấy khiến người ta cảm nhận được sự uy nghiêm và hùng tráng xứng tầm nơi ở của một vị Vua.
Cập bến tại cảng dành cho phi thuyền, chúng tôi đã đặt chân lên đất Vương đô Artwall an toàn.
Nơi này có vẻ là bãi đáp dành cho học sinh Học viện Artwall và những người liên quan, nên phi thuyền có thể giao phó lại cho các nhân viên làm việc tại cảng.
"—Thưa ngài Niel. Thời gian không còn nhiều đâu ạ."
Vừa bước xuống, Lynette – hầu nữ riêng của anh trai – đã lên tiếng nhắc nhở. Anh tôi gật đầu: "Ừ, ta biết rồi."
"Nia, xin lỗi em nhưng đến giờ rồi."
"Giờ giới nghiêm nhỉ. Xin anh cứ đi đi, đừng bận tâm."
Tôi đã nghe chuyện này trên đường đi.
Giờ giới nghiêm của ký túc xá tiểu học thuộc Học viện Artwall khá sớm; nghe nói nếu không về kịp, cổng sẽ đóng lại.
Lộ trình ban đầu vốn có chút dư dả thời gian. Nhưng vì tôi đi cùng nên mọi thứ đều bị trễ một chút, kết quả là đến nơi vào phút chót.
Việc phải bay tránh những đám mây tích điện lớn chắc cũng làm tốn thêm chút thời gian.
Nếu trễ giờ giới nghiêm thì sẽ không được vào ký túc xá cho đến sáng hôm sau, đành phải vất vưởng qua đêm ở đâu đó.
Kỳ nghỉ xuân vẫn còn vài ngày nữa nên có ngủ bên ngoài cũng chẳng sao, nhưng có vẻ anh tôi muốn nhanh chóng về ký túc xá.
Vì vấn đề tài chính của nhà Liston, chắc anh ấy muốn tránh những khoản chi tiêu lãng phí.
"Xin lỗi nhé. Gặp lại em sau."
Chào hỏi qua loa xong, anh trai và Lynette chạy bước nhỏ về phía Vương đô đang nhuộm màu hoàng hôn rồi khuất bóng.
Nào thì.
"Chúng ta cũng đi thôi nhỉ."
"Vâng."
Và rồi, chậm hơn một chút, tôi và Rinokis cũng bắt đầu rảo bước.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
