Chương 5: Công việc Ma Pháp Ảnh Tượng
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi tôi hoàn thành việc báo cáo sinh tồn trên Ma Pháp Ảnh Tượng.
Trong những ngày cái lạnh mùa đông ngày càng tăng, sau khi đánh bại ma bệnh, cuối cùng tôi cũng bắt đầu những bài tập vận động nhẹ để rèn luyện cơ thể.
Mà, cũng chỉ là nhẹ nhàng thôi.
Tôi vẫn chưa thể chạy, thậm chí đứng lâu một chút cũng khó khăn, cơ thể suy nhược và yếu ớt đến cùng cực.
Thế này thì e là ngay cả một phần vạn uy lực nắm đấm của ta ngày xưa cũng không tái hiện nổi.
Mà nói đúng hơn, nếu tôi đấm thật thì chắc xương cốt toàn thân sẽ nát vụn, gân cơ đứt sạch sành sanh mất.
―― Không cần phải vội.
Phải đến năm kia tôi mới nhập học vào Học viện Artwall.
Bây giờ đã là cuối năm nên năm nay sắp hết, nhưng vẫn còn trọn vẹn hơn một năm nữa.
Đến lúc đó, chỉ cần rèn luyện cơ thể đến mức có thể sinh hoạt như người bình thường là được.
Đã chữa khỏi bệnh rồi mà lại tập luyện quá sức dẫn đến hỏng người... để tránh cái kết cục lãng xẹt như thế, tôi định sẽ cứ thong thả mà làm, không vội vàng.
Việc báo cáo sinh tồn xem như đã đặt một dấu mốc tạm thời cho gia đình Liston.
Tuy nhiên, cuộc sống của tôi cũng chẳng thay đổi gì đặc biệt.
Nếu nói có thay đổi, thì chỉ là buổi sáng tôi ngồi cùng bàn với cha mẹ, cùng ăn sáng với họ.
Buổi trưa họ không về, buổi tối thì giờ về của cha mẹ không cố định nên cũng chẳng quy định gì. Nếu trùng giờ thì ăn cùng, chỉ ở mức độ đó.
Hiện tại anh trai Neil đang trong kỳ nghỉ đông nên về nhà, vì thế ba bữa ăn đều có anh ấy ăn cùng.
―― Việc quan sát anh trai luyện tập kiếm thuật từ trên xe lăn cũng đã trở thành thói quen hàng ngày của tôi lúc này.
Vừa nhìn anh Neil và cô hầu gái riêng của anh ấy, Lynette, đang giao đấu bằng mộc kiếm, tôi vừa thong thả trò chuyện với Rinokis đứng phía sau.
"―― Nhìn cậu chủ Neil, quả nhiên là mạnh lên rất nhiều phải không ạ?"
"―― Ừ. Nếu so với hồi mùa hè."
Phải, nếu so với đợt về thăm nhà kỳ nghỉ hè, chuyển động của anh ấy đã tốt hơn hẳn.
Đặc biệt là ―― có thể thấy anh ấy đã ý thức được thanh kiếm, về mặt hình dáng, cũng là một dạng gậy gộc, và sử dụng vũ khí khá khéo léo.
Hồi mùa hè nhìn thấy, anh ấy chỉ toàn dùng sức mạnh cơ bắp vung vẩy loạn xạ.
Chuyển động của anh ấy hiện giờ, tuy vẫn là một đứa trẻ nhỏ, nhưng đã ra dáng một kiếm sĩ rồi.
... Đúng vậy, nếu mục đích là "chém" thì không cần phải vung hết sức bình sinh. Hãy áp lưỡi kiếm vào và để nó trượt đi. Đừng đỡ trực diện mà hãy nương theo lực để gạt đi. Phải rồi... nếu cơ thể nhỏ bé và yếu sức, thì ngược lại hãy thực hiện những chuyển động tận dụng điều đó ――
"―― Thưa tiểu thư. Có thư gửi đến cho người ạ."
Hửm?
Đang mải mê đánh giá chuyển động của anh trai trong đầu, tôi bỗng bị gọi bởi một giọng nói không quen tai.
Quay lại nhìn, tôi thấy bác làm vườn có vẻ ngoài phúc hậu đang đứng đó, hai tay cầm hai xấp thư.
Cả hai bên đều dày cộm.
Chắc xấp đó là của cả gia đình.
Tính ra tôi trở thành Nia cũng đã hơn nửa năm rồi, nhưng đây là lần đầu tiên có thư gửi đến.
Dạo trước, khi vừa tròn năm tuổi, ngoài gia đình và thân thích, tôi tuyệt nhiên không có tin tức gì từ bên ngoài. Vậy nên, tôi cũng chẳng nghĩ rằng mình có ai để thư từ qua lại.
"Tôi xin phép nhận ạ."
Rinokis đỡ lấy chồng thư từ tay người làm vườn rồi chuyển sang cho tôi.
"...Hả? Tất cả là cho tôi sao?"
Rõ ràng là thư gửi đến gia đình, thế mà cô ấy lại đưa hết cho tôi.
"Có vẻ là vậy đấy ạ."
Rinokis gật đầu, nhưng... cái gì thế này? Tôi hoàn toàn mù tịt.
Mấy chữ đơn giản thì tôi đọc được.
Tôi lật xem từng phong bì trong xấp thư dày khoảng hai mươi bức, nhìn vào tên người nhận... tất cả đều đề gửi "Nia Liston".
Nói cách khác, là gửi cho tôi.
"Còn đống kia?"
"À, là gửi cho ngài Niel. Cô giữ giúp tôi nhé?"
Xấp thư trên tay còn lại của người làm vườn dày hơn phần của tôi một chút, có vẻ là thư gửi cho anh trai. Vì hiện tại anh ấy đang trong giờ huấn luyện nên có lẽ Rinokis đã quyết định nhận thay.
"Vậy tôi xin phép quay lại làm việc đây," người làm vườn nói rồi rời đi.
Mà, quan trọng hơn là đống thư này.
Nhìn tên người gửi, toàn là những kẻ tôi chẳng biết là ai. —Có thể Nia cũ biết chăng?
"Là cái gì vậy nhỉ?"
"Hả? Là cái đó chứ gì nữa ạ?"
Hửm?
"Cô biết sao? Rinokis."
"Vâng, tất nhiên rồi ạ."
Thấy tôi thực sự không hiểu, cô ấy nói như thể đó là chuyện hiển nhiên.
"—Chắc chắn là thư của người hâm mộ rồi."
***
Sau khi xem xong buổi huấn luyện hôm nay của anh trai, tôi trở về phòng riêng.
Ngay lập tức, tôi cắm con dao rọc giấy vào những bức thư không rõ người gửi, mở từng cái một.
—Ra là vậy, thư người hâm mộ sao.
[Mừng vì bệnh của bạn đã khỏi nhé.]
[Tớ cũng bị bệnh, nhưng tớ muốn trở nên khỏe mạnh như tiểu thư Nia.]
[Tôi cũng từng có một đứa con, nhưng cháu đã mất vì bệnh tật. Cháu nó cũng bằng tuổi tiểu thư Nia, lên năm. Tôi cảm thấy chuyện này không giống chuyện của người lạ chút nào, nên đã không kìm được mà viết thư.]
[Dễ thương quá. Cưới anh đi.]
[Từ cái nhìn đầu tiên anh đã không thể quên được em. Lần tới khi nào em lại xuất hiện trên Ma Ảnh vậy?]
[Thiên thần trắng trẻo dễ thương của anh. Mình viết thư làm quen nhé.]
[Mỹ ấu nữ! Mỹ ấu nữ!]
[Đây là bức thư của ác ma. Nếu không gửi bức thư có nội dung y hệt cho tám người khác thì bạn sẽ bị ác ma ám.]
[Chênh lệch tuổi tác bao nhiêu thì được nhỉ? Hơn hai mươi tuổi chắc là không được đâu ha?]
—Đây là phản hồi từ việc xuất hiện trên Ma Ảnh.
Fan... hay không thì tôi không biết, nhưng đây là phản ứng của xã hội đối với báo cáo sinh tồn của tôi, Nia Liston.
Vui... sao?
Thú thật, nhận được mấy thứ này tôi cũng chẳng biết nên nghĩ thế nào cho phải.
Cũng có những nội dung lo lắng cho mình, nên cứ... thành thật biết ơn là được nhỉ...?
.........
Thôi thì trước mắt, cứ bóp nát cái bức thư ác ma kia đã. Cái này tuyệt đối không phải là thư fan hay gì sất. Dù có mù tịt sự đời thì cỡ đó tôi vẫn biết.
Đây là phản hồi đầu tiên.
Và rồi, tôi thấm thía.
—Rằng đây không phải là kết thúc, mà là tín hiệu của sự bắt đầu.
***
Đã vài ngày trôi qua kể từ khi tôi và anh trai bắt đầu nhận được những thứ giống như thư người hâm mộ.
Thư gửi cho tôi một ngày khoảng hai, ba bức, còn thư gửi cho anh trai thì chắc khoảng mười bức.
Thực ra anh trai mới là người nổi tiếng.
Là do nội dung thư, hay do việc đột nhiên nhận được thư từ người lạ?
Tóm lại, tôi đã thử hỏi dò Lynette, hầu nữ riêng của anh trai về nội dung những bức thư gửi cho ông anh đang khá bối rối kia.
Nghe đâu bất kể nam nữ, nội dung thì thầm lời yêu thương nhiều vô kể, hoặc cũng không nhiều lắm.
Ra là vậy.
Anh trai Niel tuy vẫn còn là trẻ con nhưng đã sở hữu nét đẹp giống mẹ.
Tôi cứ nghĩ tương lai anh ta sẽ trở thành người đàn ông khiến phụ nữ phải khóc, nhưng có vẻ còn hơn thế nữa — anh ta sắp trở thành kẻ khiến cả nam lẫn nữ đều phải rơi lệ rồi.
—Mà, chắc là cũng bối rối lắm. Chuyện đó ấy.
Nếu là kẻ đã sống trọn một kiếp người như tôi thì có thể "à ra thế" rồi vo tròn ném vào sọt rác, nhưng đang ở thời kỳ thiếu niên đa cảm chưa đầy mười tuổi mà bị người lớn lạ mặt, bất kể nam nữ tán tỉnh thì chắc là khổ sở lắm.
............
Nếu tôi hỏi "Cảm giác được đàn ông mê hơn cả em gái mình là thế nào?" thì không biết có trở thành vết thương lòng cả đời không quên không nhỉ? Thấy tội nghiệp nên tôi sẽ không nói đâu.
Dù sao thì.
Vì nội dung thư từ có nhiều cái rất "ba chấm", nên cha mẹ đã bắt đầu kiểm duyệt trước khi đưa cho chúng tôi xem.
Tôi cho rằng đó là một quyết định đúng đắn và phù hợp.
Và rồi, dạo gần đây khi cả tôi và anh trai đều không còn được trực tiếp nhận thư nữa, thì ông ta lại đến.
"—Thưa tiểu thư. Lão gia và phu nhân đang cho gọi ạ."
Đó là vào buổi tối, ngay sau khi tôi dùng xong bữa tối với anh trai và trở về phòng.
Lão quản gia Jace đã lên tiếng gọi.
"Nia cũng được gọi sao?"
Trên đường đi, tôi hội ngộ với anh trai Niel và hầu nữ riêng Lynette, hai người vừa chia tay tôi ở phòng ăn lúc nãy, rồi cùng được dẫn vào phòng tiếp khách.
Ở đó có—
"Chào buổi tối, Niel. Và cả bé Nia nữa."
Rinokis thốt lên một tiếng "A". Với một người yêu thích Ma Ảnh như cô ấy, thì đây đúng là cảm giác người trong mộng quay trở lại. Lần trước cô ấy còn xin chữ ký nữa mà.
Phải, là quay trở lại.
Người đang đợi ở phòng tiếp khách cùng với cha mẹ tôi là Benderio, người đảm nhiệm vai trò hướng dẫn viên cho chương trình "Danh lam thắng cảnh lãnh địa Liston" trên Ma Ảnh, gương mặt đại diện, đồng thời cũng là gương mặt nhẵn mặt đến phát ngán của chương trình.
"Có chuyện quan trọng một chút. Hai đứa ngồi xuống đi."
Chưa kịp chào hỏi đi thưa về gửi, cha mẹ tôi — người cha vẫn còn đang mặc đồ làm việc — bảo tôi và anh Niel ngồi xuống ghế sofa.
Một chiếc bàn thấp đặt ở giữa, cha mẹ ngồi bên phải, còn Benderio ngồi bên trái.
Vị trí cứ như thể chúng tôi đang bị đặt vào thế trung lập vậy.
"Mừng cha đã về, thưa cha. Thưa mẹ. Cháu chào chú Benderio."
Ồ, anh trai chào hỏi đúng lúc thật. So với tuổi thì chững chạc quá nhỉ.
Quả không hổ danh là trưởng nam của quý tộc giai cấp thứ tư. Nghĩa là sự giáo dục của cha mẹ đã rất thấu đáo sao?
"Mừng cha đã về. Cháu chào chú ạ."
Tiện thể thì tôi cũng chào luôn.
Cha tôi gật đầu một cái, rồi đi ngay vào vấn đề.
"Benderio có chuyện muốn nói, hai đứa nghe trước đã nhé."
Biết ngay mà.
Cha mẹ ở trong dinh thự Liston là chuyện đương nhiên, nhưng Benderio ở đây thì thật bất thường.
Nếu gọi tôi và anh trai đến trong tình huống này, thì không khó để tưởng tượng đó là việc của ông ta.
...Hay nói đúng hơn, người này đã đến đây thì tôi cũng lờ mờ đoán được là việc gì rồi.
Khi tôi và anh trai hướng ánh mắt về phía đó, Benderio mỉm cười với gương mặt quen thuộc và nói.
"Phản hồi của buổi phát sóng trước rất tốt. Nếu được thì hai đứa có thể xuất hiện trên Ma Ảnh một lần nữa không?"
Quả nhiên là dính dáng đến Ma Ảnh.
"...Cháu xin lỗi, nhưng trước khi trả lời, cháu có thể hỏi vài câu được không ạ?"
Anh trai cất giọng bình tĩnh.
"Đầu tiên cháu muốn xác nhận, việc cháu và Nia xuất hiện là để bán Ma Tinh Bản... hay nói cách khác là xuất hiện kiêm quảng cáo đúng không ạ?"
Hay là một phần của kế hoạch gặp gỡ và tiếp đãi mấy vị tai to mặt lớn nào đó?
Hay là gửi tin nhắn cổ vũ cho các mạo hiểm giả đi đến Đảo Nổi? Anh trai tiếp tục đặt câu hỏi.
Trong các chương trình mà tôi bị cấm xem, hình như cũng có mấy loại đó.
Trước câu hỏi của anh trai, Benderio trả lời: "Là quảng cáo đấy."
"Cả Ma Ảnh lẫn Ma Tinh Bản đều chưa được phổ cập rộng rãi. Hiện trạng là chỉ có một bộ phận quý tộc và người giàu có lắp đặt thôi. Vì vậy bây giờ cần phải quảng cáo bằng mọi giá. Phải lan rộng nó hơn nữa."
Chuyện này tôi cũng có nghe Rinokis nói rồi. Rằng lịch sử còn non trẻ hay gì đó.
Tại lãnh địa Liston, nơi có đài phát sóng và kênh truyền hình, thì kiến thức về Ma Ảnh và Ma Tinh Bản có vẻ cũng đã lan rộng được một chút. À, chắc ở Vương đô cũng phổ biến tàm tạm với lý do tương tự.
Tuy nhiên ở các lãnh địa khác, hiện trạng là có những nơi thậm chí còn chưa biết đến văn hóa Ma Ảnh là gì.
Nguyên nhân, nghe đâu vẫn là do chi phí quá đắt đỏ.
Bởi lẽ ngay cả một tấm Ma Tinh Bản nhỏ cũng có giá cao đến mức dân thường có thể sống được vài năm.
Hơn nữa, hình ảnh bay từ đài phát sóng tới, nếu không có thứ gọi là Tháp Ma Pháp ở gần để thu nhận, thì dường như sẽ không hiển thị được.
Thêm vào đó, còn cần cả đá ma thuật để vận hành Ma Tinh Bản nữa.
Để lan rộng văn hóa Ma Ảnh, tóm lại là đang thiếu thốn đủ thứ.
—Tôi muốn nghe chi tiết hơn một chút, nhưng giờ cứ gác lại đã.
Có vẻ anh trai biết chi tiết hơn tôi tưởng, nên khi nào không có cha mẹ, tôi sẽ hỏi anh ấy sau.
"Nếu vậy—người nên được trọng dụng lúc này là Nia ạ."
Hửm? Tôi á?
"Con gái của lãnh chúa, người đã sống sót trở về từ bạo bệnh nhờ Ma Ảnh.
Nia là sự hiện diện minh chứng cho khả năng rằng nếu có Ma Ảnh thì có thể làm được những điều kỳ diệu như thế này.
Hơn nữa hiện tại, trẻ con rất hiếm khi xuất hiện trên Ma Ảnh. Có lẽ vì điều đó hiếm lạ, nên sự quan tâm và kỳ vọng của khán giả dành cho Nia cũng đang tăng lên.
Nếu là Nia của hiện tại, em nghĩ con bé là người thích hợp nhất cho vị trí tháp quảng cáo để bán Ma Ảnh.
...Đến một đứa trẻ như cháu còn nghĩ được như vậy, thì cháu tin là cha, mẹ và chú Benderio cũng đang nghĩ thế."
Hô... dù là trẻ con, nhưng anh trai thông minh đến mức chẳng giống trẻ con chút nào.
Kẻ được dự báo sẽ khiến cả nam lẫn nữ phải rơi lệ trong tương lai quả nhiên có lời lẽ thật khác biệt.
"Việc quay phim cũng không phải là làm miễn phí, và vốn dĩ cháu cũng sắp phải quay lại Học viện Artwall rồi. Nếu quay lại ký túc xá thì cháu nghĩ sẽ khó mà sắp xếp được thời gian. So với việc đó thì—"
Nói rồi, anh trai nhìn sang tôi bên cạnh.
"Chẳng phải Nia, người hiện tại ngoài việc hồi phục cơ thể suy nhược ra thì chẳng có việc gì làm, sẽ dễ sắp xếp thời gian hơn sao? Em nghĩ về nhiều mặt cũng thuận tiện hơn nữa."
Là vậy đấy.
Tóm lại là anh ấy đang bảo tôi hãy xuất hiện đi.
"Ừm... Về mặt lý thuyết thì đúng là vậy."
Cha tôi cười khổ.
Lập luận của anh trai, có lẽ chính là điều mà những người lớn định dùng để thuyết phục chúng tôi.
"—Nia nghĩ sao? Con có muốn xuất hiện trên Ma Ảnh lần nữa không?"
Câu trả lời của tôi đã được quyết định.
"Con không đặc biệt muốn xuất hiện trên Ma Ảnh. Nhưng mà—"
Không muốn xuất hiện, nhưng có lý do để xuất hiện.
"Nếu cha và mẹ mong muốn, con sẽ làm. Con không thể tưởng tượng được cha mẹ đã phải chi trả bao nhiêu tình yêu, tâm sức và tiền bạc cho con.
Dù là trẻ con, con cũng muốn báo đáp đại ân này."
Người đời hay nói đại ân bất báo.
Nhưng tôi thì khác.
Nhận lấy cơ thể của Nia, sống thay cho Nia. Làm sao có thể không báo đáp cho được.
Cha mẹ nhìn nhau, vẻ mặt có chút khó xử.
"Không phải là cha mẹ muốn thế nào, mà mẹ muốn nghe ý muốn của con cơ."
Trước lời của mẹ, tôi trả lời không chút do dự.
"—Đáp lại mong muốn của cha mẹ, dốc hết sức mình để giúp đỡ cha mẹ trong khả năng có thể... đó là ý muốn của con.
Là con gái của nhà Liston, con nghĩ như vậy là sai sao ạ?"
Cứ như thế, việc tôi tái xuất hiện trên Ma Ảnh đã được quyết định.
Tuy là một diễn biến hoàn toàn không dự tính trước, nhưng chắc chắn phạm vi hành động sẽ được mở rộng.
Những cảm xúc tôi bày tỏ với cha mẹ không có gì là dối trá.
Nếu họ đang nhắm đến việc phổ cập Ma Ảnh, thì nhân tiện làm tròn đạo hiếu, tôi cũng sẵn lòng giúp đỡ một tay.
—Chuyện cơ thể đang ì ạch hết cả ra thì không nói làm gì, nhưng tôi cũng muốn cảm nhận bầu không khí thực chiến lắm rồi. Cứ đà này thì cảm giác chiến đấu cũng sẽ rỉ sét hết mất thôi.
Giá mà có sự kiện gì đó đẫm máu ở đâu đó thì tốt.
...Nếu được thì tôi muốn giết vài con ma thú hay thú hoang gì đó. Nhưng cái đó chắc vẫn còn là trèo cao quá nhỉ.
Kể từ ngày hôm sau khi việc tôi tái xuất hiện trên Ma Ảnh được quyết định, mọi chuyện bắt đầu tiến triển thực sự thần tốc—nhưng chuyện đó cứ tạm gác sang một bên đã.
Trước khi hành động, tôi muốn biết chi tiết hơn một chút về tình hình xung quanh Ma Ảnh và Ma Tinh Bản.
Bởi vì vai trò của tôi rất mơ hồ, và tôi vẫn chưa hiểu rõ.
Rốt cuộc thì tháp quảng cáo phải làm cái gì?
Chỉ cần phô ra sự nịnh nọt, luồn cúi đặc trưng của trẻ con là được sao? Hay là dùng võ lực để thống trị thế giới? Hay là dùng sức mạnh đè bẹp từng kẻ có quyền lực và thực lực? Cái này tôi muốn làm thử nha. Rất muốn làm thử nha.
—Giữ tâm thế bình thản mà lại có thể suy nghĩ ra những điều bạo lực đến mức này, tôi nghĩ chắc chắn kiếp trước mình đã sống một cuộc đời chẳng biết làm gì ra hồn ngoài việc chiến đấu.
Dẫu vậy, không thể vì lý do đó mà tôi từ bỏ những việc phải làm thay cho Nia.
Vậy thì, phải làm thế nào đây?
—Mang theo thắc mắc đó, vào bữa trưa ngày hôm sau khi Benderio đến, tôi đã thử hỏi anh trai.
Anh Niel hiểu rõ về chuyện trong lãnh địa Liston hơn tôi tưởng.
Đặc biệt, có vẻ anh ấy cũng thông thạo cả về giới Ma Ảnh mà cha mẹ đang dốc hết tâm huyết vào hiện nay.
Thế nhưng, khi tôi vừa cất tiếng hỏi, anh trai liền cau mày.
"Cha mẹ dường như không muốn để Nia dính líu quá sâu đến chuyện gia đình..."
"Giờ này còn nói chuyện đó sao? Chính anh là người đã hùng hồn diễn thuyết kia mà, sao bây giờ lại tỏ ra e dè thế?"
Nào là "Bây giờ là thời điểm vàng của Nia", nào là "Nia đang là xu hướng".
Rồi thì "Vì sợ đám người hâm mộ của mình nên anh sẽ dùng em gái làm lá chắn".
Tóm lại, anh ấy đã nói những điều đại loại như thế, trắng trợn đẩy tôi ra mặt còn gì.
"...Nói trước nhé, anh cũng không nắm rõ chi tiết đâu."
"Ái chà. Vậy sao?"
"Ừ. Không phải do cha mẹ kể, mà là do anh tự mình điều tra thôi. Chuyện là, thực ra——"
Dù tôi cũng đã lờ mờ đoán được, nhưng nghe nói nhà Liston đang đầu tư một khoản tiền khổng lồ vào ngành công nghiệp Truyền Hình Ma Pháp.
Theo dự đoán của anh trai, số tiền rót vào đó lớn đến mức khiến gia tộc nghiêng ngả.
"Ban đầu, việc tham gia vào ngành này là để cứu em đấy, Nia, vì cơ thể em quá yếu ớt. Cha mẹ dự đoán rằng sớm muộn gì em cũng sẽ ngã bệnh nặng, nên quyết định du nhập công nghệ này thật sớm để tìm kiếm 'bàn tay cứu giúp' từ khắp nơi...
Nhưng theo anh thấy, ngoài lý do đó ra, họ còn nhìn thấy trước được nguồn lợi nhuận khổng lồ mà Truyền Hình Ma Pháp sẽ mang lại."
Chắc là vậy rồi.
Chỉ một tấm Ma Tinh Bảng nhỏ xíu thôi cũng tốn số tiền đủ cho dân thường sinh sống trong vài năm.
Dù nhà Liston có là giai cấp quý tộc đi chăng nữa, tài sản cũng đâu phải là vô hạn. Quả thật, nếu chỉ vì mạng sống của một đứa con gái mà tiêu tốn đến mức khuynh gia bại sản thì không thể nào chấp nhận được.
Tài sản của nhà Liston lẽ ra phải được dùng để bảo vệ và phát triển lãnh địa.
Có khi, họ còn dùng cả tiền thuế máu xương của người dân - thứ vốn dĩ không được phép đụng vào - để đầu tư cho ngành Truyền Hình Ma Pháp này cũng nên.
...Tóm lại, món nợ ân tình mà tôi phải gánh, xem ra không dễ gì trả hết được.
"Vậy, tình hình tài chính hiện tại có ổn không?"
"Anh không biết. Có vẻ như vài hòn đảo bay thuộc lãnh địa Liston đã được bán cho các thương gia, nhưng anh nghĩ nhà ta chưa đến mức phải vay nợ. Chắc là có mượn nợ ông nội... nhưng mà, anh nghĩ trong một hai năm tới vẫn chưa đến mức bế tắc sụp đổ đâu. Dù sao cũng chỉ là dự đoán thôi."
Nói cách khác là:
"Ngược lại, nếu trong vòng một hai năm tới mà không thu được lợi nhuận từ Truyền Hình Ma Pháp, thì nhà Liston sẽ lâm nguy."
"——Nia không cần bận tâm chuyện đó."
Anh trai tuyên bố đầy tin cậy, rồi cụp mắt xuống——chiếc nĩa đang ghim vào đĩa salad trên tay anh bắt đầu run lên bần bật.
"A-Anh có rất nhiều người hâm mộ giàu có mà... Chỉ cần anh cưới vợ hoặc đi ở rể thì tiền bạc sẽ xoay xở được thôi... May mà anh chưa có hôn ước, nếu anh bán thân mình đi thì..."
"Dừng lại đi."
Tôi buột miệng nói.
Thật tình, tôi không thể nào nghe hết câu được.
Tôi cảm giác mình đã hiểu lý do thực sự khiến anh trai bối rối trước mấy lá thư của người hâm mộ rồi.
Thông minh quá đôi khi cũng khổ.
Trẻ con không được phép suy nghĩ đến chuyện bán thân như thế. Mỗi người mỗi cảnh nên tôi không định thuyết giáo gay gắt, nhưng dù là người lớn làm thế cũng chẳng phải chuyện đáng khen ngợi gì.
"Anh là người thừa kế của nhà Liston đúng không? Trong trường hợp này thì phải là em chứ. Nếu đường cùng thì——"
Tôi sẽ trở thành Mạo Hiểm Giả, xông vào những hòn đảo bay chưa được khai phá, điên cuồng săn giết ma thú kiếm tiền. Đến nước này thì còn giữ kẽ cái gì nữa. ...Hửm? Nghe cũng không tệ lắm nhỉ?
Tôi đang nghĩ cách sống đó cũng rất khả thi, thì tiếng quát mắng của anh trai bay tới.
"Không được! Anh thà chết chứ không đời nào trở thành thằng anh trai vô dụng không bảo vệ nổi em gái!"
............
"Anh trai dễ thương thật đấy."
Nghe đến chuyện Truyền Hình Ma Pháp, Rinokis đang đứng hầu bên cạnh liền tỏ vẻ bồn chồn.
Khi chuyển sang chuyện tài chính của nhà Liston, lão quản gia Jace đang đứng hầu liền cụp mắt xuống.
Từ lúc anh trai thốt ra câu nói không giống trẻ con chút nào là "Nếu anh bán thân mình đi", Linette - cô hầu nữ riêng của anh ấy - bắt đầu lẩm bẩm đầy bất ổn "Nếu có tiền thì..." và tỏa ra một luồng khí tức nguy hiểm.
Thế nhưng, tất cả bọn họ đều mỉm cười trước sự nam tính này của Neil.
Tiện thể, tôi cũng đang mỉm cười.
Tôi không có ý định coi thường quyết tâm hay lời nói của anh ấy, nhưng tóm lại là anh ấy cực kỳ dễ thương. Nếu phát sóng cảnh này lên Truyền Hình Ma Pháp, chắc chắn lượng người hâm mộ sẽ tăng vọt. Phải chi phát sóng được nhỉ.
"Em thỉnh thoảng lại nhìn anh bằng ánh mắt bề trên đấy nhé."
Chuyện đó thì chịu thôi.
Nếu tính cả kiếp trước, tôi đã sống lâu gấp đôi anh rồi còn gì.
——Dù sao thì, vì ông anh trai dễ thương này, tôi phải tìm ra con đường sống thôi.
***
Vào cái đêm chúng tôi nói chuyện đó, Benderio lại vác bộ mặt nài nỉ đến tìm.
Đây là đêm thứ hai liên tiếp rồi.
"Hiện tại, phía đài truyền hình đang tiếp tục thảo luận xem nên đưa bé Nia lên hình theo hình thức nào."
Tại phòng khách nơi chúng tôi gặp nhau hôm qua, trước sự hiện diện của cha mẹ, anh trai và Benderio, ông ta bày ra hàng đống tài liệu trước mặt tôi.
"Chúng tôi gọi đây là 'Kế hoạch chương trình'... Dù đưa ra rất nhiều ý tưởng nhưng mãi vẫn chưa chốt được. Nhân dịp này, chúng tôi muốn mang đến để hỏi ý kiến của chính chủ xem sao.
Có cái nào làm cháu hứng thú không?"
Ra là vậy, tôi được quyền chọn sao.
Tôi cầm vài tập lên, lướt qua nội dung. Thỉnh thoảng nhờ anh trai ngồi bên cạnh đọc giúp.
——Trà trộn vào làm việc đồng áng cùng dân thường, quay cảnh đổ mồ hôi một cách đầy phô trương.
——Đi theo một Mạo Hiểm Giả nổi tiếng dưới danh nghĩa đệ tử trong một ngày, vừa đi vừa quay phim một cách phô trương để quảng bá cho Mạo Hiểm Giả đó.
——Dọn dẹp kho hàng lâu năm không đụng tới của một cửa tiệm lớn, quay phim những món đồ cổ hay vật phẩm kỳ lạ một cách phô trương.
——Đến thăm nhà của những người giàu có thích khoe khoang, tiếp cận họ với mục đích xin tiền quyên góp và quay phim một cách phô trương.
Vân vân và mây mây.
...Ừm.
Vốn dĩ tôi đâu có muốn xuất hiện trên Truyền Hình Ma Pháp, nên chẳng có cái nào làm tôi thấy hứng thú cả.
Thế nên cũng chẳng thể nói cái nào đúng hay sai.
——Nếu đã vậy thì.
Tôi đặt tập tài liệu xuống bàn, tuyên bố dõng dạc.
"Làm hết đi ạ. Mấy cái chú nghĩ ra ấy, làm hết luôn."
Việc bù đắp tài sản cho nhà Liston, nếu chỉ xuất hiện trên Truyền Hình Ma Pháp một hai lần thì cũng như muối bỏ bể thôi.
Thậm chí tôi còn chưa hiểu rõ việc này sẽ mang lại lợi nhuận như thế nào nữa. Mà thôi, mấy chuyện khó khăn đó cứ để cha mẹ và anh trai lo liệu.
Việc tôi có thể làm bây giờ là cứ xuất hiện trên Truyền Hình Ma Pháp, và phổ cập văn hóa này rộng rãi hơn hiện tại.
Trong quá trình chốt lại các nội dung chi tiết, cuối cùng chương trình đánh dấu sự tái xuất của tôi trên Truyền Hình Ma Pháp... hay đúng hơn là chương trình mà tôi sẽ phải quay đi quay lại nhiều lần, đã được quyết định.
Tên chương trình là: "Nia Liston: Trải nghiệm Nghề nghiệp".
Đó là một dự án mà tôi, Nia Liston, sẽ vừa trải nghiệm vừa giới thiệu nhiều ngành nghề khác nhau trong mỗi tập.
Có rất nhiều phương án được đưa ra, nhưng điểm chung của phần lớn trong số đó là "những việc muốn tôi làm đều có nghề nghiệp chuyên môn tương ứng".
Nếu vậy, chi bằng tôi bái sư những chuyên gia trong lĩnh vực đó và trải nghiệm nghề nghiệp trong nửa ngày, rồi quay lại hình ảnh đó. Nội dung là như vậy.
Với hình thức này, dựa trên tiêu chí "làm nhiều việc khác nhau" mỗi lần lên sóng, nếu khả thi thì tôi có thể thực hiện số lượng chương trình tương ứng với số lượng nghề nghiệp trên thế gian này.
Về cơ bản, số lượng chương trình đã được quay vẫn còn quá ít.
Nếu xem Truyền Hình Ma Pháp cả ngày, sẽ xảy ra hiện tượng những chương trình đã phát lại nhiều lần trước đó lại tiếp tục được chiếu.
Vì thế, tôi nghĩ khoảng thời gian từ lúc khởi động dự án đến ngày quay phim là khá gấp rút.
***
"Nào tiểu thư, xin mời đưa tay đây."
"Cảm ơn."
Thứ đến đón chúng tôi là một chiếc phi thuyền cỡ nhỏ đời mới nhất, tỏa sáng màu xám bạc.
Tôi định tự mình bước lên cầu thang, thì bị Benderio - người vừa bước xuống đón - với vẻ mặt nài nỉ, đề nghị được hộ tống.
Mọi việc được quyết định nhanh chóng, và giờ tôi đang trên đường đến buổi quay hình đầu tiên.
...Dù vậy, phi thuyền đời mới nhất sao...
Thú thật, tôi không thể tin nổi cái khối kim loại đặc sệt này lại có thể bay trên trời... Tôi cũng chẳng muốn leo lên lắm đâu, nhưng có làm mình làm mẩy ở đây cũng chẳng giải quyết được gì, nên đành leo lên cho nhanh vậy.
——Thực ra, tính từ lúc bàn chuyện tái xuất đến giờ mới chỉ trôi qua vài ngày.
Anh trai Neil vẫn chưa quay lại Học viện Artwall mà vẫn ở lại nhà Liston.
Và anh ấy đang đi theo ngay sau lưng tôi.
Anh ấy bảo vì đây là buổi quay hình đầu tiên của em gái nên sẽ đi cùng. Chắc cũng vì biết cha mẹ bận công việc không đi theo được. Anh ấy lo cho tôi. Dễ thương hết sức.
Linette, hầu nữ riêng của anh trai và Rinokis, hầu nữ riêng của tôi mang theo xe lăn đi phía sau. Khi đoàn người nhà Liston đã lên hết, chiếc phi thuyền lập tức tăng độ cao.
Chúng tôi vẫy tay chào lão quản gia Jace cùng các người hầu và thợ làm vườn đang tiễn bên dưới, bóng dáng họ dần dần xa khuất.
Đảo Bay.
Người ta nói rằng vốn dĩ nó là một đại lục lớn cắm rễ sâu hơn cả đáy biển, nói cách khác, đây là những mảnh vỡ của đại lục đang trôi nổi.
Tương truyền ngày xưa, "Kẻ Xé Toạc Đại Địa Vikeranda"... một con ma thú cấp đặc biệt, hay còn được gọi là Thần Thú, đã xé toạc đại lục, khiến những mảnh vỡ của vùng đất ấy bay lên trời.
Đó chính là hiện tượng Đảo Bay.
Vẫn còn những vùng đất cắm rễ dưới biển sót lại, nhưng người ta nói hơn một nửa đã biến thành những mảnh vỡ.
Chuyện đó được cho là đã xảy ra từ vài trăm năm trước.
Vào thời điểm đó, hiện tượng Đảo Bay chắc chắn đã gây ra những thiệt hại nghiêm trọng và to lớn, nhưng——
Động thực vật trên Đảo Bay khi tiếp xúc với sự thay đổi môi trường đột ngột đã tiến hóa theo cách riêng để sống sót qua cuộc cạnh tranh sinh tồn.
Những cá thể mạnh mẽ, nhờ sự thay đổi của môi trường mà trở nên mạnh hơn nữa... hoặc tuyệt chủng, và những sinh vật mới đã ra đời.
Chính vì thế, hệ sinh thái của các Đảo Bay được cho là tồn tại riêng biệt theo số lượng đảo, tất cả đều khác nhau.
Và không chỉ là chuyện về sinh vật.
Dù chưa được giải mã hoàn toàn, nhưng nghe nói trên các Đảo Bay thường xuyên xuất hiện những mê cung được gọi là Hầm Ngục.
Nguyên nhân chưa rõ——nhưng người ta cũng cho rằng thứ này được sinh ra do sự biến đổi của môi trường.
Kể từ khi phi thuyền được phát minh, phương tiện di chuyển sang các Đảo Bay lân cận cuối cùng cũng được đảm bảo, từ đó việc điều tra và thám hiểm những Đảo Bay hoang sơ chưa từng có dấu chân người đã bắt đầu vào khoảng một trăm năm trước.
——Tiện thể, tại Vương quốc Artwall, những giai cấp quý tộc như nhà Liston được giao quyền quản lý các Đảo Bay lớn và những đảo nhỏ xung quanh.
Với niềm tin chắc chắn sẽ thu được tài nguyên từ việc điều tra và khai phá, nghe nói lãnh địa nào cũng đang tiến hành khảo sát các Đảo Bay.
——Lần đầu tiên nhìn từ trên cao xuống, hòn Đảo Bay nơi có dinh thự nhà Liston hiện ra. Từ đó di chuyển tầm mắt ra xa, có thể thấy một hòn Đảo Bay lớn với rất nhiều tòa nhà.
Đó là Lãnh địa chính Liston hay còn gọi là Đảo Chính, hòn đảo lớn nhất thuộc lãnh thổ Liston.
Đài truyền hình cũng nằm ở lãnh địa chính đó, là nơi cha mẹ tôi đến làm việc mỗi ngày.
Tôi cũng thấy vài hòn đảo đang trôi nổi khác, nhưng do khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ lắm.
Nghe nói ông nội đằng nội, người đã chuyển giao quyền thừa kế gia tộc từ khá sớm, đang sống ở một hòn Đảo Bay nhỏ nào đó. Là cái nào nhỉ?
"——Ông nội đang sống ở hòn đảo kia kìa. Ông cũng lo lắng cho Nia suốt đấy. Khi nào có dịp, em nên đến thăm ông."
Nghe tôi hỏi, anh trai đứng bên cạnh liền chỉ tay giải thích. Ra là cái đó. Tiện thể, Học viện Artwall nơi anh trai đang ở ký túc xá nghe nói nằm ở Vương đô Artwall.
............
Đảo Bay đúng là tuyệt thật, nhưng mặt biển trải rộng bên dưới cũng kinh khủng không kém.
Nghe nói vùng đó cũng chịu ảnh hưởng của hiện tượng Đảo Bay nên sinh vật nguy hiểm đã gia tăng.
Vùng gần bờ thì có thể đánh bắt cá tương đối an toàn, nhưng nghe đồn ngoài đại dương bao la kia là hang ổ của những loài ma thú khổng lồ. Dù là ở thời đại này, nó vẫn quá nguy hiểm đến mức không thể tiến hành điều tra.
Nghe nói Vương đô không phải là mảnh vỡ đại lục mà là vùng đất cắm rễ dưới biển... nhưng lãnh địa chính Liston đã lớn thế này rồi, chẳng lẽ còn có đại lục nào lớn hơn thế nữa sao.
"Bé Nia, chúng ta thảo luận một chút được không?"
Benderio cất tiếng gọi chúng tôi, những người đang mải ngắm cảnh mà chưa chịu vào trong khoang tàu.
Phi thuyền được gia công khả năng kháng gió bằng Ma Thạch, nên không chịu ảnh hưởng nhiều bởi gió.
Vốn dĩ trên cao gió rất mạnh, nhưng nhờ đó mà dù có đứng trên boong tàu cũng không bị gió quật hay bị tiếng gió át mất tiếng nói. Tất nhiên, phi thuyền cũng không rung lắc mấy.
Nghe nói hòn đảo nơi có dinh thự nhà Liston cũng được thi triển loại phép thuật này.
...Mà, tạm gác chuyện đó sang một bên, ở đây nói chuyện bằng giọng bình thường cũng đủ nghe rồi, nên bàn bạc tại đây cũng được.
"Nia thông minh hơn anh nghĩ đấy, và có vẻ em cũng muốn biết rõ sự tình, nên anh sẽ nói sâu hơn một chút.
Nếu chỉ là một đứa trẻ bình thường thì anh đã chẳng nói đâu, nhưng anh nghĩ nếu là em thì sẽ ổn thôi."
Hà. Nói sâu hơn sao.
"Anh Bendelio. Chuyện này đã được cha mẹ em cho phép chưa ạ?"
Ánh mắt anh trai tôi trở nên nghiêm nghị. Đáng yêu thật. Dáng vẻ người anh cố gắng bảo vệ em gái quả là một cảnh tượng không tệ. ...Tôi thực sự không có ý coi thường đâu, nhưng đúng là đáng yêu thật đấy.
"Không, chưa được phép. Nhưng anh nghĩ nếu Nia nắm được mục đích thì sẽ dễ hành động hơn.
— Em đâu phải kiểu trẻ con chỉ biết làm theo lời người khác bảo, đúng không? Em có chính kiến riêng và dám nói lên điều đó. Em không hề giống vẻ ngoài yếu đuối của mình. Chắc chắn em sẽ không vì sợ người lớn mà giấu đi mong muốn của bản thân đâu nhỉ."
Nhìn chung thì đúng là vậy, và tôi cũng hứng thú với những gì Bendelio muốn nói.
"Anh Hai, chúng ta cứ nghe thử xem sao ạ."
Vốn dĩ chuyện này không phải do Bendelio van nài mà chúng tôi miễn cưỡng chấp nhận.
Suy cho cùng, đây chỉ là câu chuyện về việc gia đình Liston nỗ lực vì gia tộc Liston mà thôi.
Trái lại, tôi nghĩ Bendelio – người đối xử lịch sự ngay cả với trẻ con và quyết định nói ra những điều vốn không nên nói với chúng – là một cộng sự đáng tin cậy. Dù gương mặt anh ta trông hơi đậm nét quá mức.
Thấy anh trai im lặng với vẻ mặt miễn cưỡng, tôi gật đầu với Bendelio.
Và rồi, anh ta bắt đầu trình bày.
"Tóm lại, trước mắt chúng ta cần số lượng. Là số lượng chương trình phát sóng ấy. Anh muốn ít nhất phải đạt mức phát lại cách ngày một lần. Vì thế lịch trình có thể sẽ hơi bận rộn đấy."
À, hèn gì dạo này toàn thấy chiếu lại.
Đúng là số lượng chương trình được phát sóng vẫn còn quá ít.
"Nếu thấy không khỏe, em cứ nói thẳng đừng ngại nhé. Dù sao thì sự mệt mỏi cũng sẽ lộ ra mặt thôi. Có cố quay thì cũng không thể phát sóng một Nia với khuôn mặt như thế được."
Ra là vậy.
Tóm lại là đừng cố quá. Tôi sẽ chú ý.
"Tiếp theo, tóm lại là cần một gương mặt đại diện. Anh nghĩ chúng ta cần một nhân vật nổi tiếng đến mức nhắc đến lãnh địa Liston là nhắc đến người đó, một đại diện của lãnh địa Liston.
Ví dụ, khán giả sẽ nghĩ: vì người này xuất hiện nên nhất định phải xem, muốn xem chương trình này. Một nhân vật có sức hút như thế."
"Giống như ngài Bendelio sao?"
"Anh thì không. Anh vốn phụ trách đội quay phim, và giờ cũng không có ý định từ bỏ vị trí đó. Thế nên anh mới ở đây.
Chỉ là vì không có ai thích hợp nên anh mới phải làm thôi... Phải rồi, đợi Neil lớn hơn chút nữa, liệu cậu bé có chịu làm chương trình 'Liston Lãnh Địa Du Ký' thay anh không nhỉ?"
"...Đ-Để em suy nghĩ đã."
Anh trai tôi, người đang cảm thấy hơi nặng nề vì chuyện người hâm mộ, tỏ ra tiêu cực với việc xuất hiện trên Ma Pháp Truyền Hình. Mà, tôi nghĩ thế cũng là đương nhiên.
"Quay lại chủ đề chính, hiện tại người có thể được gọi là ngôi sao của Ma Pháp Truyền Hình thì chỉ có Đệ tam Công chúa Hildethora của Vương quốc Artwall mà thôi."
Hể. Có người như thế sao.
"Vì em bị cấm xem khá nhiều chương trình, nên em chưa từng thấy Công chúa Hildethora đó bao giờ."
"Hả, a, vậy sao!?"
Nhìn cái cách Bendelio ngạc nhiên, có lẽ vị Công chúa Hildethora đó thực sự là người nổi tiếng.
"Mà, thôi thì, dần dần... em sẽ hiểu thôi, nên chuyện này cứ gác lại đã.
— Còn về điều em băn khoăn, là có cần thái độ nịnh nọt để lấy lòng người lớn hay không, thì..."
À, phải rồi, là chuyện đó.
Lúc tôi hỏi câu đó, anh ta làm cái mặt hơi ớn lạnh rồi bảo "để anh nghĩ đã". Hình như cả anh trai tôi cũng ớn lạnh thì phải.
"Sức hút của em nằm ở bầu không khí điềm tĩnh, sự bình thản và lòng can đảm không biết sợ là gì. Anh nghĩ thay vì cố tạo ra một nhân vật tươi sáng, cứ để tự nhiên như thế sẽ tốt hơn."
Vậy sao.
Vậy là không cần phải nịnh nọt à. Không cần phải nói mấy câu kiểu "Sau này em muốn làm cô dâu~" à.
Tốt quá rồi. Tôi cũng chẳng muốn nịnh nọt ai cả.
"Em hiểu rồi. Em sẽ diễn xuất tự nhiên. ...Tuy nhiên, nếu có gì thiếu sót thì anh cứ nói nhé. Em sẽ cải thiện trong khả năng có thể."
"Ừ, cứ giao cho anh. Anh tuyệt đối sẽ không làm ra một chương trình bôi tro trát trấu vào cái tên Liston đâu."
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
