Chương 2: Và rồi cuộc sống học viện bắt đầu
"Các tân sinh viên, vui lòng đi đến quầy tiếp tân trước."
Một người lớn đeo băng tay thêu huy hiệu của học viện cất tiếng gọi những người đang tụ tập trước cổng trường. Chắc là bao gồm cả tôi và Rinokis.
"Vậy nhé Nia. Từ giờ chắc em sẽ bận rộn chuẩn bị nhiều thứ lắm, nên chúng ta tạm chia tay ở đây."
Cân nhắc đến việc dỡ hành lý và chuẩn bị cho sinh hoạt, anh Niel và Linette nhanh chóng rời đi.
Dù sao thì từ giờ cũng sống cùng một nơi. Cơ hội gặp anh trai thì thiếu gì.
Tiễn anh trai xong, tôi làm theo chỉ dẫn của các nhân viên đeo băng tay đang đứng rải rác, đi về phía quầy tiếp tân mà có lẽ Leliared cũng đã đi trước đó.
Có lẽ do thời tiết đẹp nên quầy tiếp tân được bố trí ngoài trời.
Họ xếp bàn ghế dưới những túp lều che nắng, có vẻ việc tiếp nhận sẽ diễn ra ở đó.
Tôi nhanh chóng điền tên vào hồ sơ, thế là xong.
Sau đó tôi được phát một tấm thẻ gỗ chứng nhận đã hoàn tất thủ tục.
"——Em hãy đi đến ký túc xá dành cho quý tộc nhé."
Nhắc mới nhớ, tôi có nghe nói quý tộc và dân thường sẽ ngồi học cùng nhau, nhưng nơi ở thì hoàn toàn khác biệt.
Con cái quý tộc được phép mang theo một người hầu để lo liệu việc sinh hoạt cá nhân. Vì thế tôi mang theo Rinokis, và anh Niel cũng có Linette đi cùng.
Nghe nói ký túc xá dành cho quý tộc hoặc con cái thương nhân giàu có được thiết kế gồm phòng riêng cho chủ nhân và một phòng nhỏ bên cạnh cho người hầu.
Học viện Artwall có khuôn viên rộng lớn, nhưng hình như cả Trung học bộ và Cao học bộ đều có khu giảng đường và ký túc xá nằm trong cùng khuôn viên này.
Tuy nhiên vị trí nghe đâu là khá xa nhau, nên nếu không cất công đi gặp thì chắc cũng chẳng có chuyện tình cờ chạm mặt học sinh Trung học hay Cao học bộ đâu.
Về cơ bản, các sân vận động trong nhà và ngoài trời, sân huấn luyện, hay các phòng học có thiết bị đặc thù thì có vẻ là dùng chung, nhưng phía giáo viên sẽ điều chỉnh cẩn thận để tránh việc đụng độ nhau.
Cứ thế, tôi đã đến ký túc xá nữ dành cho quý tộc thuộc Tiểu học bộ.
Bước vào trong, đập vào mắt là khu vực nghỉ ngơi được bố trí bàn ghế. Nghe nói nhà ăn nằm ở chỗ khác, nên chắc sẽ không ăn uống ở đây đâu. Chà, giống như sảnh khách sạn vậy.
Có vài đứa trẻ trông có vẻ là tiểu thư quý tộc đang ở đó.
Nếu nhớ không nhầm thì thời gian học là sáu năm. Tôi hiện sáu tuổi, khi tốt nghiệp sẽ là mười hai tuổi.
——Sáu năm đối với một đứa trẻ là rất dài, và ý nghĩa cũng rất lớn.
Tôi bây giờ chỉ như một đứa trẻ ranh, nhưng những học sinh năm cuối mười hai tuổi ở đây chắc chắn đã phát triển rất nhiều cả về thể chất lẫn gương mặt. Thậm chí nếu chỉ xét về cơ thể thì có những đứa chắc đã lớn chẳng kém gì người trưởng thành.
Mà, nếu chỉ to xác mà mạnh được thì đời đâu có khổ.
Mấy cái bọn chỉ được mỗi cái to xác ấy à, việc tôi mạnh áp đảo và bỏ xa bọn chúng không cho hít khói là sự thật không thể lay chuyển. Thế nên mấy cái chênh lệch tuổi tác nhỏ nhặt ấy chẳng cần phải bận tâm làm gì. Hơn kém sáu tuổi? Với tôi chỉ là sai số cỏn con.
"——Tiểu thư, người kia có phải là quản lý không ạ?"
Theo hướng ngón tay Rinokis chỉ, giữa vòng tròn những đứa trẻ đang ngồi ghế, có duy nhất một người lớn.
Trông có vẻ là một phụ nữ trẻ, nhưng cô ấy không nhận ra chúng tôi mà đang cùng bọn trẻ xem cái gì đó.
"Là người quản lý sao?"
Vừa bước lại gần định cất tiếng gọi, thì cùng lúc đó tôi nhận ra họ đang làm gì.
Họ đang xem Magic Vision.
Hơn nữa còn là tập "Nia Liston trải nghiệm nghề nghiệp" mà tôi tham gia, cái tập đi bắt côn trùng vào mùa hè năm ngoái. Chiếu lại lần thứ n rồi... Chắc cũng cỡ đó. Tại chương trình có thể phát sóng vẫn còn ít mà.
"Hả? ...Hả?"
Cả bọn trẻ lẫn cô quản lý, lúc thì quay lại nhìn tôi, lúc thì nhìn vào Magic Vision, có vẻ đang hơi hỗn loạn.
Đúng rồi, nhìn bên nào cũng thấy tôi mà. Cảm giác cũng lạ thật. Chính tôi nhìn hình ảnh mình trên đó còn thấy hơi xấu hổ nữa là.
" ...Nia Liston, tiểu thư?"
"Vâng. Từ hôm nay em sẽ làm phiền mọi người ở đây ạ."
""Hảảảảảảảảảảả!?""
Kìa, có gì đâu mà phải ngạc nhiên dữ vậy. Cả cô quản lý. Cả bọn trẻ nữa.
Tôi cũng là trẻ con ở Artwall mà, dĩ nhiên là phải đến ký túc xá rồi. Nghĩa vụ công dân thôi.
"H-H-Hàng thật! Hàng thật kìa! Hàng thật đóooo!"
"Tóc màu trắng thật kìa!"
"Ôi trời ơi hàng thật nè, dễ thương quá! Dễ thương chết mất thôi!"
Đúng rồi đấy.
Hỡi lũ trẻ, thực thể đáng yêu bằng xương bằng thịt đã giá lâm rồi đây.
Cơ mà, nói về nhan sắc thì ông anh trai tôi còn đỉnh hơn nhiều.
——Nhìn phản ứng kiểu này, tôi mới thực sự cảm nhận được độ nổi tiếng của mình cũng "không phải dạng vừa" đâu.
Tôi đưa thẻ gỗ cho người quản lý—Trưởng nhà Calme, và nhận lại chìa khóa phòng.
"Bé Nia đã lên sáu rồi nhỉ. Thời gian trôi nhanh thật đấy..."
Nghe nói Trưởng nhà đã theo dõi tôi từ những tập "Trải nghiệm nghề nghiệp" thuở ban đầu.
Nơi đây là vương đô của Vương quốc Artwall, có thể nói là ngay dưới chân Thiên tử. Và đây là mái trường quy tụ những đứa trẻ sẽ gánh vác tương lai đất nước.
Chính vì thế, Magic Vision—thứ mà cả quốc gia đang dốc sức phổ cập—cũng được đưa vào từ sớm để lũ trẻ làm quen.
Nhờ học viện lắp đặt Ma Tinh Bản từ sớm, nên từ Trưởng nhà cho đến các học viên khóa trên, rất nhiều người đã dõi theo tôi kể từ ngày tôi tuyên bố khỏi bệnh.
Tính từ ngày đầu tiên tôi xuất hiện trên Magic Vision đến nay cũng đã khoảng một năm rưỡi.
Ngoảnh đi ngoảnh lại mà đã lâu đến thế rồi.
Tuy không phải là Trưởng nhà, nhưng chính tôi cũng muốn thốt lên đầy cảm thán.
Rằng kể từ khi siết cổ con ả bệnh tật—kẻ thù không đội trời chung của Nia—đến nay đã hơn một năm, tôi đã nỗ lực sống còn ra sao.
"Trong thời gian theo học, em nghĩ mình vẫn sẽ tiếp tục quay hình ạ. Có thể sẽ gây ra nhiều phiền toái, mong cô giúp đỡ em trong thời gian tới nhé."
"Ừ, cô cũng đã nghe Hildethora-sama dặn dò rồi. Nếu có chuyện gì khó khăn cứ đừng ngần ngại mà trao đổi với cô nha."
Hildethora đã ra tay trước rồi sao? Chà, so với câu "nhờ giúp đỡ" của tôi, lời nói của Hoàng tộc chắc chắn có sức nặng hơn nhiều.
"A, nói vậy thì, cô bé lúc nãy quả nhiên là bé Lelia rồi."
Có vẻ như Trưởng nhà đã không nhận ra Leliared.
Cũng phải, tôi hoạt động hơn một năm, còn bên kia chưa đầy nửa năm. Sự chênh lệch về thời lượng lên sóng chính là sự chênh lệch về độ nhận diện công chúng.
...Cơ mà, Trưởng nhà này mạnh thật đấy. Có vẻ đã được tôi luyện rất kỹ càng. Trong số những người tôi từng gặp, có lẽ bà ấy là kẻ mạnh nhất. Chắc bà ấy kiêm luôn vai trò hộ vệ cho lũ trẻ.
——Dù vậy, tôi vẫn có thể thắng dễ dàng, còn nhàn hạ hơn cả nhổ cỏ ngoài vườn. Kẻ mạnh thực sự đúng là hiếm có khó tìm.
Phòng ở trong ký túc xá không rộng cũng không hẹp, cảm giác vừa đủ.
"Tiểu thư. Từ giờ cuộc sống chỉ có hai ta bắt đầu rồi nhé."
"Phải ha."
"Nói cách khác là bắt đầu sống thử đó ạ."
"Tại sao lại nói lái sang kiểu đó?"
"Thế giờ ngủ luôn không? Ngủ chung ấy?"
"Dẹp mấy chuyện đó đi, mau dỡ hành lý ra."
Vừa nói mấy chuyện tào lao—mà có lẽ tôi nên tra hỏi xem rốt cuộc ả ta có ý đồ gì—tôi vừa cùng Rinokis sắp xếp đống hành lý mang từ nhà Liston.
Chà, diện tích này cũng đủ để đi quyền đấy. Nhưng để đấu tập đối kháng thì hơi chật một chút.
Chỉ là, việc có nhà tắm và nhà vệ sinh riêng thật sự rất đáng mừng. Đặc biệt là có bồn tắm. Tuy cần ma thạch, nhưng lúc nào cũng có thể xả nước nóng.
Thế này thì tôi có thể rèn luyện bất kể giờ giấc rồi.
"——Cảm ơn Người. Ký túc xá quý tộc quả nhiên có cả bồn tắm riêng nhỉ. Tôi từng ở ký túc xá thường dân nên toàn dùng nhà tắm công cộng thôi."
Khi tôi bảo Rinokis cũng có thể sử dụng bồn tắm, cô ả vừa cảm ơn vừa đáp lại như vậy.
"Vậy, giờ làm gì đây ạ? Ngủ nhé? Ngủ chung nha?"
"Không phải đã bảo là đi mua sắm đồ dùng cần thiết sao? Cả đồng phục nữa."
Quần áo thay đổi thì mang theo nhiều rồi, nhưng mấy món đồ lặt vặt thì dự định sẽ mua ở vương đô. Đồng phục cũng phải đi lấy ở tiệm may đã đặt trước.
Với lại, nghe nói quá trưa sẽ có buổi kiểm tra số đo cơ thể. Họ bảo ngày nào cũng tổ chức nên cứ làm trước khi vào học kỳ mới là được, nhưng nếu có thể thì tôi muốn làm luôn cho xong.
Muốn thong thả thì phải giải quyết việc cần làm đã.
"Đồ dùng cần thiết hả? Nếu không quá kén chọn thì cô nghĩ mua ở Căng tin học viện là có đủ hết đó."
Sau khi sắp xếp hành lý và nghỉ ngơi một chút, tôi định ra ngoài mua sắm theo kế hoạch.
Gặp lại Trưởng nhà Calme vẫn đang ở sảnh tầng một, tôi hỏi thử xem nên mua đồ dùng cho học viện và ký túc xá ở đâu thì nhận được câu trả lời như vậy.
Nói là gặp lại, nhưng chắc bà ấy cố tình đứng ở chỗ nổi bật để hướng dẫn cho tân sinh viên.
"Căng tin ạ?"
Nếu học viện có bán, thì đó sẽ là những dụng cụ được học viện chỉ định.
Vậy thì tôi dùng loại đó là được.
Tôi cũng chẳng đòi hỏi hàng cao cấp hay thiết kế cầu kỳ gì, bớt được khoản chi phí vô ích nào hay khoản đó.
Nhất là đồng phục, đắt đỏ vô cùng mà năm nào cũng phải may mới.
Tuy không có nghĩa vụ phải may mới hàng năm, nhưng nghe đâu cái đó liên quan đến thể diện hay quy tắc ứng xử của quý tộc gì đó. Vì bọn vương hầu quý tộc đa phần là lũ sĩ diện hão mà.
Tôi thì chẳng quan tâm đến cái chất quý tộc, nhưng không thể để cha mẹ và anh trai mất mặt, nên cơ bản tôi sẽ làm theo thông lệ. Cũng chẳng có chấp niệm gì đặc biệt.
Mà, chuyện đó để sau đi.
"Nếu vậy thì cũng chẳng có lý do gì để ra ngoài phố nhỉ."
Nếu có thể mua đủ ở Căng tin, thì lý do duy nhất để ra khỏi học viện là đi lấy đồng phục.
Phía cửa tiệm có yêu cầu "nếu được thì muốn khách mặc thử tại tiệm để xem có vừa người không rồi mới giao", nên tôi phải trực tiếp đến đó. Nói phiền phức thì cũng phiền thật.
Nếu chỉ là đi lấy đồ thì nhờ Rinokis hoặc dịch vụ chuyển phát là xong.
Nghĩ đi nghĩ lại thì đằng nào cũng phải đi, nhưng ngay lúc tôi đang suy tính...
"Lại gặp nhau rồi."
"A, Nia..."
Lại gặp cô ta rồi.
Cùng là tân sinh viên, lại đến cùng một thời điểm, nên tôi lại đụng độ cô nàng tóc đỏ ấy lần nữa——Leliared Silver.
Leliared có vẻ hơi bất mãn, nhưng vì lúc nãy đã nói hết những điều cần nói với tôi rồi, nên sự thù địch gồng mình vô ích kia cũng đã nhạt bớt. Hoặc có lẽ đã bị hầu nữ nhắc nhở.
"Cậu cũng đi mua sắm à?"
"Ừ. Với lại đi lấy đồng phục nữa."
A, nội dung mua sắm cũng giống nhau sao.
Không khéo tiệm may đặt đồng phục cũng cùng một chỗ ấy chứ. Cửa tiệm chuyên may đồng phục vốn cũng chẳng có nhiều.
"Đội quay phim của lãnh địa Silver cũng đang đến đấy."
Hửm?
"Đội quay phim á?"
"Phải. Họ bảo nhất định muốn phát sóng hình ảnh tôi lần đầu tiên mặc đồng phục."
Hừm... ra là vậy, quay cảnh lần đầu mặc đồng phục sao.
Cái này tôi không nghĩ đến nha.
Cả cha mẹ không đưa ra chỉ thị, cả Benderio, lẫn mấy đạo diễn trẻ của đội quay phim, tất cả đều không nhận ra.
Những cột mốc lớn, sự kiện hay lễ hội kiểu này không thể bỏ lỡ được. Chỉ cần xuất hiện trên hình ảnh một chút thôi cũng tạo ra phản ứng lớn, điều này đã được chứng minh qua những lần quay trước.
Tóm lại là...
"——Tiểu thư, vụ này không đi không được đâu ạ."
"——Ừ ta biết rồi."
Rinokis thì thầm, nhưng chẳng cần ả nói tôi cũng biết.
Đây chắc chắn là cơ hội tốt. Xuất hiện trên hình ảnh lúc này sẽ giúp độ nhận diện của tôi tăng lên, đồng thời quảng bá được phần nào đến các tân sinh viên năm nay và cả các học viên đang theo học.
Độ nhận diện trong giới quý tộc chắc cũng khá cao rồi, nhưng với thường dân thì đây vẫn là công nghệ chưa được biết đến nhiều. Xuất hiện trên kênh của lãnh địa Silver thì chỉ có lợi chứ chẳng có hại.
"Tôi lên hình cùng được không?"
"Hả? Cậu á? Tại sao?"
Ái chà, cái mặt nhăn nhó như thể ghét cay ghét đắng từ tận đáy lòng kìa. Trẻ con mà mặt mũi cau có quá.
"Cậu đang hợp tác để phổ cập Magic Vision đúng không? Tôi và cậu, nếu sớm cho mọi người thấy chúng ta thân thiết, thì sau này cũng dễ làm việc hơn."
"Có thân thiết gì đâu chứ."
Thì đúng là vậy.
"Từ giờ sẽ thân nên có sao đâu."
"Tôi nghĩ là không đâu! ——A, cái gì!? Sao lại nắm tay tôi!? Buông r... Á, sức mạnh gì thế này."
"Nào đi thôi. Chúng ta hãy nắm tay nhau thật thân thiết mà đi nào. Kháng cự là đau đấy nhé."
"Đau đau đau đau đau! Biết rồi, biết rồi, tôi đi mà! Đừng có vặn cổ tay! Cổ tay!"
Được rồi, thỏa thuận xong. Đi thôi.
Đội quay phim của lãnh địa Liston hiện giờ chắc không có ở vương đô.
Nhưng nếu để đội quay phim của lãnh địa Silver quay tại đây, kết quả là hình ảnh cũng sẽ được phát tại lãnh địa Liston. Miễn là họ chỉnh đúng kênh.
Đằng nào cũng sẽ phát lại nhiều lần, nên chắc chắn sẽ có nhiều người xem được vào khung giờ nào đó.
Vậy là tôi có thể hoàn thành trót lọt sự kiện ra mắt trong bộ đồng phục đầu tiên.
Được Trưởng nhà tiễn bằng nụ cười "quan hệ tốt ghê nhỉ", chúng tôi cùng nhau rời khỏi ký túc xá.
Leliared đã phản bác là "Không có thân!", nhưng nỗ lực vô ích thôi. Đang nắm tay nhau cùng đi thế này, đố ai dám bảo là không thân. Mà có bị nói thế tôi cũng chẳng quan tâm.
Điểm đến là tiệm may đã đặt đồng phục.
Đội quay phim lãnh địa Silver đang ở đâu thì cứ hỏi Leliared trên đường đi là ra. Dù tiệm may có khác nhau thì tôi cũng sẽ bất chấp mà lên hình cho bằng được. Không thoát được đâu, tuyệt đối không.
"——À này. Nia-sama, tôi xin phép một chút được không ạ?"
Thấy tôi không có ý định buông tay Leliared, cô hầu nữ của nhỏ—người chẳng còn cách nào khác ngoài việc đi theo sau—đã lên tiếng từ trên cao, đúng với lợi thế chiều cao của cô ta.
"Gì vậy?"
Định phàn nàn à? Tôi định thêm câu đó vào, nhưng cũng chẳng cần thiết phải gây hấn vô ích.
...Cơ mà, cô ta lẽ ra phải kiêm luôn vai trò hộ vệ, thế mà không định cứu Leliared sao?
Chắc cô ta nghĩ chuyện này cũng chẳng đến mức xô xát.
"——Nếu được thì, hay là mời cả anh trai của Người đến thì sao ạ? Tôi nghĩ bây giờ mà mời vợ chồng ngài Liston thì hơi khó, nhưng với những khía cạnh đời tư thế này, nếu có người thân ruột thịt bên cạnh thì ấn tượng của người xem sẽ khác hẳn đấy ạ."
Ồ. Anh trai à.
Nghe cô ta nói mới thấy, đúng là có anh trai, hay nói đúng hơn là có người thân hay không cũng tạo ra sự khác biệt lớn.
Vì có thể phát sóng cảnh nhập học hay mặc đồng phục kèm theo mấy lời hoa mỹ kiểu "Trong sự chúc phúc của gia đình" hay "Dưới sự dõi theo của người thân".
Nhưng mà, ông anh mình thì...
"Đ, đúng đó. Gọi anh Niel đến đi. Vốn dĩ hai người các cậu..."
"Hả?"
"Đau đau đau. Tạm thời buông tay ra chút đi! Tôi không chạy đâu!"
"Quan trọng hơn, anh trai tôi thì sao?"
"Đã bảo là tạm thời buông... A, không buông hả!? Không định buông hả!? Hự, sức mạnh kinh khủng... M, mà thôi cũng được. Tuyệt đối đừng có vặn thêm nữa nhé. Tôi không muốn khóc trước khi quay hình đâu..."
Có vẻ đau lắm rồi, Leliared bắt đầu xuống nước. Làm trẻ con khóc thì cũng thấy hơi tội lỗi. Dù vậy tôi cũng không định buông.
Mà, quan trọng hơn là chuyện anh trai.
"Hai người quan hệ xấu lắm à? Xem nào... từ hồi cậu lên Magic Vision bảo là đã khỏi bệnh ấy, anh Niel chưa hề xuất hiện lần nào đúng không.
Hai người ghét nhau đến mức không muốn diễn chung hay sao... chắc không phải thế chứ? Anh Niel còn ra tận cảng đón cậu kia mà."
Chà, tôi nghĩ quan hệ cũng không tệ.
Vốn dĩ không diễn chung là do anh ấy có mấy fan cuồng quá khích, nên anh ấy bắt đầu né tránh việc quay hình.
Tất nhiên việc anh ấy bận học ở học viện và không sắp xếp được thời gian quay cũng là sự thật.
Nhưng việc không diễn chung kể từ lần đầu tiên, đó là ý muốn của anh ấy.
Nhân tiện thì mấy bức thư của fan cuồng đó, sau hơn một năm trôi qua, giờ thỉnh thoảng mới có một hai lá gửi đến lúc người ta đã quên béng đi. Đó là trong phạm vi tôi nắm được thôi nhé.
"Anh trai tôi có vẻ không muốn lên hình lắm. Nhưng mà——"
Nhưng mà, lần này ý muốn của anh trai bị bác bỏ nhé.
Vì sự phổ cập của Magic Vision, và vì gia tộc Liston.
Anh ấy cũng là trưởng nam nhà Liston, nên hợp tác một chút đi. Giờ người thân ruột thịt có thể gọi đến ngay chỉ có mỗi anh ấy thôi. Đã không có người thay thế thì đành phải để anh ấy lên sàn vậy.
"Rinokis. Bọn ta đến tiệm may trước, ngươi đi bắt anh ấy tới đây."
"Đã rõ."
"——Tuyệt đối phải mang tới đây. Dù có chuyện gì đi nữa. Ngươi hiểu ý ta chứ?"
"——Tất nhiên rồi ạ. Tất cả là vì Tiểu thư... à không, vì gia tộc Liston."
Leliared nhìn cuộc trao đổi đậm chất đoàn kết chủ tớ ấy với vẻ mặt đắng nghét không nói nên lời.
Rinokis không chỉ là hầu nữ mà còn là đệ tử của tôi. Nên cách đối đãi nó phải thế này.
Và thế là, cảnh Nia Liston thân thiết mặc thử đồng phục mới cùng Leliared nhà Silver, dưới sự dõi theo ôn hòa của hai người chị nhà Leliared và anh trai Niel Liston của tôi, đã được ghi lại.
Đoạn phim "Chuẩn bị nhập học của con gái lãnh chúa và khung cảnh giao lưu thân thiết giữa các gia đình"—bằng chứng cho thấy nhà Silver và nhà Liston có mối thâm giao—đã được quay và phát sóng trót lọt.
Bên lãnh địa Silver thì tôi không biết, nhưng nghe nói ở lãnh địa Liston phản hồi khá tốt.
Đặc biệt, nhờ Trưởng nhà Calme có nhắc qua một chút, nên với ý nghĩa là "Ghi chép trưởng thành của Nia Liston, người từng nằm liệt giường", đoạn phim được đánh giá cao và tạo hiệu ứng lớn hơn tôi tưởng.
Và rồi anh trai lại bắt đầu nhận được vô số thư từ người hâm mộ, khiến anh ấy càng muốn tránh xa Magic Vision hơn nữa, nhưng đó là chuyện của sau này.
"Đi ăn trưa, đi cùng đi."
Thử đồng phục xong, buổi quay hình cũng diễn ra suôn sẻ.
Leliared bảo sẽ đi ăn cùng các chị gái đã đến để quay hình, và lần này đến lượt tôi bị lôi đi theo.
――Trong lúc ghi hình, chúng tôi đều diễn tròn vai, nhưng thực tế hôm nay mới là lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt.
Đặc biệt là tôi, vì đã cưỡng ép chen ngang vào buổi quay nên cảm thấy hơi khó từ chối lời mời này.
"......Haizz...... Anh về trước đây......"
Anh trai tôi cũng cố diễn cho ra dáng khi lên hình, nhưng thực tế từ lúc bị lôi đến đây, anh ấy cứ cúi gằm mặt suốt.
Thế nên, quay xong là anh ấy lại cúi gằm mặt như một lẽ đương nhiên.
Quả nhiên, dù thế nào thì anh ấy cũng không muốn xuất hiện trên Magic Vision. Chắc là do nỗi kinh hoàng mang tên "thư người hâm mộ" sắp bắt đầu lại. Mà nói đúng hơn là chắc chắn sẽ tái diễn.
Nhưng biết làm sao được. Anh ấy là trưởng nam nhà Liston mà.
Tuy chưa có dự định xuất hiện tiếp trong tương lai gần, nhưng chắc chắn cơ hội đó sẽ lại đến thôi.
――Chuyện là vậy đó, anh trai tôi đã về trước.
Còn tôi thì đi ăn cùng hai người chị của Leliared...... chị cả và chị ba.
Chúng tôi được đưa đến một nhà hàng cao cấp và ngồi vào bàn. Lưu ý là ngồi sảnh ngoài chứ không phải phòng riêng.
Tôi cho hầu nữ của mình là Rinokis, cùng hầu nữ của Leliared lui ra một lát, bảo họ đi ăn trưa ở một nơi khác.
Rinokis có vẻ không muốn rời đi, nhưng lần này tôi bắt cô ấy phải đi. Vì tôi nghĩ mình và cô ấy nên giữ khoảng cách một chút.
Tôi nhìn những người chị em nhà Silver đang ngồi cùng hàng.
Cả ba đều có mái tóc đỏ tuyệt đẹp, chẳng cần nói cũng biết là người một nhà. Tôi chưa gặp người chị thứ hai, nhưng có lẽ rồi cũng sẽ có cơ hội thôi.
"Xin chào lại nhé. Lâu rồi không gặp, Nia."
"Vâng, em chào chị ạ."
Tôi đã gặp chị cả khi đài truyền hình lãnh địa Silver khai trương.
Tên chị ấy hình như là... Raffiné thì phải.
Raffiné Silver, chắc là vậy.
Tuổi tầm giữa hai mươi. Rất ra dáng một phụ nữ trưởng thành, trang điểm khéo léo, cơ thể phát triển tốt, ăn mặc sành điệu, đúng chuẩn một thục nữ quý tộc. Bao gồm cả cái nét có vẻ hơi đanh đá kia nữa.
Nhưng đây là lần đầu tiên tôi gặp người chị thứ ba.
Nếu Raffiné mang lại cảm giác của một phụ nữ trưởng thành, thì người này lại gây ấn tượng mạnh về sự mảnh khảnh. Cả ba chị em đều có gương mặt trông khá sắc sảo, cộng thêm vóc dáng đó khiến chị ấy toát ra bầu không khí giống như một thiếu niên.
"Năm nay chị lên năm ba Trung học bộ. Tên chị là Lilimi Silver. Rất vui được gặp em."
"Em cũng vậy ạ. Em là Nia Liston."
Vừa đáp lời, tôi vừa quan sát Lilimi.
......Hừm. Quả nhiên cô gái này đang rèn luyện cơ thể để chiến đấu bằng tay không. Sự cân bằng giữa cơ bắp, mỡ và trục cơ thể rất tốt.
Có thể thấy cô ấy không tập luyện quá sức, nhưng cũng không hề lơ là. Đúng vậy, không làm quá mức cũng là một phần quan trọng của tu hành.
Nhưng đáng tiếc thật. Về căn bản vẫn còn yếu lắm.
Cỡ này thì Rinokis của một năm trước chắc còn mạnh hơn.
"Chị Lilimi mạnh lắm đó nha. Năm ngoái chị ấy đạt Á quân tại Đại hội Võ thuật của Trung học bộ đấy."
"Hả."
Thế này á? Chỉ trình độ này thôi sao? ......Cái Đại hội Võ thuật đó, có ổn không vậy?
"Cậu ngạc nhiên lắm đúng không?"
Leliared làm vẻ mặt như thể vừa thắng trận...... mà thôi, nói ngạc nhiên thì cũng có ngạc nhiên thật, nên tôi gật đầu cho qua.
"Chị ấy là môn sinh của Thiên Phá Lưu, tớ cũng bắt đầu học từ năm ngoái đó."
A...... Thiên Phá sao.
"Cái phái Thiên Phá đó là............ à không, không có gì đâu."
――Cái phái Thiên Phá đó thực sự mạnh hả?
......Làm sao mà tôi có thể thốt ra câu vô lễ như thế được.
Võ thuật gia cũng có lòng kiêu hãnh, cũng có lễ nghi mà. Dù là tôi thì cũng không thể nói toẹt ra thế được.
Trong suốt một năm chỉ toàn đi quay hình, thi thoảng tôi cũng nghe thấy cái tên "Thiên Phá Lưu". Nghe đồn đó là một môn phái võ thuật tay không nổi tiếng, môn sinh đông đảo, kẻ mạnh cũng nhiều.
Thú thật là tôi đã rất mong chờ.
Càng nghe kể, tôi càng muốn bay đến đó để giao đấu ngay lập tức.
Tuy nhiên.
Tôi đã gặp bao nhiêu kẻ sử dụng Thiên Phá Lưu rồi――nhưng chẳng có lấy một kẻ nào mạnh cả.
Là do đám người tôi gặp quá yếu, hay bản thân cái môn phái đó chỉ đến thế thôi?
Nghe đâu vì nắm đấm của vị Thủy tổ đạt đến cảnh giới tối cao, có thể tung ra tiếng gầm vang như sấm sét bắn thủng trời xanh nên mới đặt tên là "Thiên Phá"......
――Nếu đã đạt đến cùng cảnh giới với tôi, thì không lý nào lại yếu được.
Mà, tôi có cảm giác mình còn đi xa hơn thế nữa kìa.
Tuyệt kỹ của Thiên Phá e rằng là "Khí Quyền - Lôi Âm". Nhưng cái chiêu đó lòe loẹt thì có thừa mà uy lực lại chẳng bao nhiêu. Tôi nghĩ nó giống một chiêu thức dùng để biểu diễn thì xuất sắc hơn.
......Thiên Phá thôi bỏ đi.
Dù có là môn phái võ thuật quý giá đến đâu, nếu yếu thì tôi không có hứng thú.
"Cậu có muốn thử không? Trông cậu cũng mạnh đấy chứ."
"Thôi khỏi, tớ đủ dùng rồi."
Gặp người của Thiên Phá Lưu thì nhiều, nhưng chẳng gặp được ai mạnh, chỉ toàn thất vọng nối tiếp thất vọng. Tốt nhất là không nên kỳ vọng nữa.
"Nhắc mới nhớ."
Lilimi bỗng lên tiếng.
"Trong buổi kiểm tra thể chất tân sinh viên năm nay, có một vị Đại diện Sư phạm tham gia đấy."
Hửm? Đại diện Sư phạm?
"Là một phần trong hoạt động tuyển môn sinh ấy mà. Vì từ Tiểu học, Trung học đến Cao đẳng bộ đều có câu lạc bộ Thiên Phá Lưu."
Câu lạc bộ? Không, cái đó quan trọng hơn.
"Đại diện Sư phạm, nghĩa là――mạnh lắm sao?"
Dù gì cũng là đại diện cho Sư phạm. Không thể nào yếu được.
"Đương nhiên rồi. Chị còn chẳng đáng xách dép cho người ta nữa là...... ự."
Úi.
"Thất lễ."
Không gian trong quán đang khá náo nhiệt bỗng chốc im bặt trong tích tắc.
Có lẽ tôi đã lỡ để lộ chút đấu khí. Chắc là đã vô tình uy hiếp mọi người rồi.
Ra là vậy. Một Đại diện Sư phạm của cái phái Thiên Phá Lưu gây thất vọng kia đang ở ngay trong tầm tay sao.
......Vậy thì, thử kỳ vọng thêm một chút nữa xem sao nhé.
***
"――Nia tiểu thư là người như thế nào vậy?"
Tại một địa điểm khác, tách biệt với nơi chị em nhà Silver và Nia Liston đang dùng bữa sau khi buổi chụp hình đồng phục kết thúc êm đẹp.
Những người hầu nữ, vốn chỉ được cho phép nghỉ ngơi trong giờ ăn trưa, đang ở trong một quán cà phê gần đó có thể quan sát nhà hàng. Họ ngồi vào bàn cạnh cửa sổ, vừa ăn vừa cảnh giác.
Đó là Rinokis, hầu nữ riêng của Nia Liston.
Và Esuela, hầu nữ riêng của Leliared Silver.
――Esuela Blanket.
Một hầu nữ có vóc dáng cao ráo, phục vụ cho nhà Silver và bắt đầu đi theo Leliared Silver từ năm nay.
Tuy nhà Blanket cũng là quý tộc bậc tám, nhưng là con gái thứ ba thì cũng chẳng khác gì thường dân.
Sau khi tốt nghiệp Trung học bộ Học viện Artwall, theo lệnh cha, cô được gửi đến làm việc tại nhà Silver vốn có quen biết từ trước. Đó là chuyện của năm năm trước.
Năm năm trước――Esuela, người đã tiếp xúc và say mê môn võ Thiên Phá Lưu trong những năm tháng học viện, chính là người đã dạy Thiên Phá Lưu cho tam nữ Lilimi nhà Silver.
Và hiện tại, cô đang dạy cho Leliared.
Có thể nói, cô chính là người thầy của cả tam nữ Lilimi và con gái út Leliared.
"Như thế nào, là sao? Cô có ý gì?"
Với thân phận hầu nữ của một gia đình quý tộc, nếu có hành vi sai sót sẽ làm xấu mặt gia chủ.
Tưởng chỉ là chuyện phiếm, nhưng đôi khi lại vô tình để lộ thông tin quan trọng.
Dù tình thế đưa đẩy khiến hai hầu nữ phải ngồi ăn cùng nhau, nhưng chắc chắn đây không phải lúc để lơ là. Vì vậy, cả hai đều đang cảnh giác lẫn nhau.
Nhà Silver và nhà Liston.
Trước đây từng có quan hệ, nhưng cựu gia chủ nhà Liston đã sớm nghỉ hưu. Từ đó, sự giao thiệp giữa hai nhà cũng thưa dần. Chỉ dừng lại ở mức gửi thư chào hỏi theo mùa.
Nhưng gần đây, nhờ vào đài truyền hình Magic Vision, họ bắt đầu liên lạc mật thiết trở lại.
Nhờ có sự giao lưu đó mà Nia Liston mới có thể nhảy vào tham gia buổi quay hình tại lãnh địa Silver vừa diễn ra lúc nãy.
Chưa bàn đến ý muốn của người trong cuộc, nếu quan hệ giữa hai nhà không tốt, thì chuyện nhảy vào ngang xương như thế chắc chắn không thể thành hiện thực. Nếu không khéo còn bị kiện đòi tiền bồi thường vì "cản trở quay phim" cũng nên.
"Vị đó mạnh đấy. Mạnh một cách không bình thường."
Sau khi gọi món, trong lúc chờ đồ ăn lên, Esuela khơi mào chủ đề.
"Cô huấn luyện à?"
Nia Liston mới sáu tuổi.
Esuela không thể tin rằng cô bé vốn dĩ đã mạnh sẵn. Thực tế thì đúng là mạnh sẵn thật.
Nên cô ta nghĩ rằng, chắc hẳn cũng giống như mình, có một hầu nữ luôn theo sát để rèn luyện cho cô bé.
Nia mạnh, nhưng Rinokis cũng mạnh.
Esuela đánh giá rằng nếu giao đấu thì sẽ là một trận ngang tài ngang sức.
Cô ta không thể nào ngờ được một đứa trẻ sáu tuổi lại mạnh hơn cả Rinokis.
Thực tế thì Rinokis còn đang bái sư cô bé nữa là đằng khác.
"Chà, cũng không hẳn là sai, nhưng cũng không hoàn toàn đúng."
Giải thích thì rắc rối, mà có nói sự thật chắc cũng chẳng ai tin, nên Rinokis trả lời lấp lửng cho qua chuyện.
"Tôi cũng tò mò về Leliared tiểu thư đấy. Nghe nói cô ấy xem Nia tiểu thư là đối thủ cạnh tranh à......?"
"Vâng. Vị ấy cứ mỗi lần xem hình ảnh của Nia tiểu thư trên Magic Vision là lại cảm thán điều gì đó."
"Cảm thán, sao......"
"Kiểu như 'Mình dễ thương hơn' hay 'Mình còn làm tốt hơn thế' đại loại vậy......"
"À?"
"Là tiểu thư nói thế, tôi chỉ thuật lại thôi. Không phải tôi nói đâu nhé. Nhưng mà."
Trước tiếng gầm gừ trầm thấp của Rinokis, Esuela vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ.
"――Tôi cũng cùng ý kiến."
Không biết cô ta nói câu đó với ý đồ gì, nhưng chắc chắn nó đã thổi bùng lên một cơn bão trong lòng Rinokis.
"Hả? So với cái cô tóc đỏ vô lễ kia thì tiểu thư nhà tôi dễ thương gấp trăm lần nhé."
"Đó là trong mắt cô thôi. Trong mắt cô thì là vậy. Nhưng người đời nhìn vào thì sao nhỉ."
"Một con chó hoang tóc đỏ không được dạy dỗ đàng hoàng, mới gặp lần đầu đã chửi bới người khác mà dễ thương á? Cái 'người đời' trong mắt cô cũng lạ đời thật đấy."
"Mới có sáu tuổi đầu mà cái vẻ điềm tĩnh chẳng giống trẻ con chút nào, không thấy rợn người sao? Cứ như không phải trẻ con mà là người già ấy. Con bé đó, thực sự là trẻ con à?"
――Không hề nhận ra những vị khách bàn bên cạnh đã bắt đầu dời chỗ ra xa, hai cô hầu nữ nhìn chằm chằm vào nhau. Tuyệt đối không trừng mắt. Rất ôn hòa. Nhưng ánh mắt không hề dao động.
Cả hai đều cùng chung một suy nghĩ.
――Sớm muộn gì ta cũng sẽ giải quyết dứt điểm với ngươi, ta sẽ dùng nắm đấm để dạy cho ngươi biết sự dễ thương của tiểu thư nhà ta là như thế nào.
Hai người hầu nữ đột ngột ngắt quãng cuộc trò chuyện, ăn cho xong bữa, lặng lẽ rời quán mà không nói thêm lời nào, rồi ai nấy quay trở lại nhà hàng cao cấp nơi tiểu thư của mình đang ở mà không hé răng nửa lời.
Vừa đúng lúc đang dùng món tráng miệng, trưởng nữ Raffiné nhà Silver đang thao thao bất tuyệt màn chào hàng "nhất định em phải mặc thử bộ đồ do chị thiết kế".
――Nia vẫn chưa biết và cũng chưa từng xem kênh của lãnh địa Silver, nhưng Leliared xuất hiện trên Magic Vision đang rất được chú ý về mảng thời trang.
Nào là trang phục dễ thương, sành điệu, muốn được mặc thử bộ đồ giống vậy, vân vân.
Tất nhiên chẳng ai dám nói thẳng với Nia.
Raffiné khi ở nhà Silver, mỗi lần nhìn thấy Nia trên hình là lại than thở quê mùa, quê mùa. Rằng trang phục quê mùa quá, nếu là mình thì sẽ làm cho cô bé tỏa sáng hơn nhiều.
Nhân tiện thì trang phục quay hình của Nia thường là những bộ váy không quá lòe loẹt. Hoặc là đồ bảo hộ lao động tại nơi đến thăm.
Nói chung là trang phục đi ra ngoài điển hình của con gái nhà Liston.
Gọi là quê mùa thì hơi quá, nhưng vì đó là kiểu trang phục tiểu thư quý tộc điển hình và cổ điển thường thấy từ xưa, nên với những người chuyên nghĩ ra các thiết kế mới thì trông có vẻ nhàm chán.
"――Thưa tiểu thư. Nếu người đã dùng bữa xong......"
Về nhanh thôi nào.
Rinokis thì thầm với Nia, nhưng Nia đáp lại:
"Người ta bảo phải đi mua sắm cùng nữa. Hôm nay chắc không đi kiểm tra thể chất được rồi."
"......Vậy sao ạ."
Dù quan hệ giữa hầu nữ có xấu đi, thì cũng không cần thiết phải làm xấu luôn quan hệ giữa các tiểu thư.
Mà nói đúng hơn, nếu hai tiểu thư thực sự xích mích, thì không còn là lúc để hầu nữ đánh nhau nữa.
Mới gặp hôm nay, ban đầu Leliared có vẻ thù địch, nhưng giờ thì các tiểu thư có vẻ đang giao lưu khá tốt.
Tình hình này, nếu không có biến cố gì lớn, chắc sau này cũng sẽ không xích mích gì đâu.
Thế này là tốt rồi.
Thế này là được.
Rinokis bất chợt ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt của Esuela đang đứng đối diện bên kia bàn và các tiểu thư.
"――......"
"――......"
Ánh mắt của cả hai như đang nói lên tất cả.
――Sớm muộn gì cũng sẽ làm một trận, ta sẽ đấm cho cái sự dễ thương và tuyệt vời của tiểu thư nhà ta thấm nhuần vào cơ thể ngươi.
***
Chỉ còn vài ngày nữa là đến lễ nhập học.
Sắp sửa chính thức bắt đầu cuộc sống học đường, nhưng trước đó, có vài việc tôi phải làm cho xong.
Chuẩn bị đồng phục, nhận sách giáo khoa, và mua sắm các dụng cụ, vật dụng sinh hoạt cần thiết khác.
Nhân tiện thì sách giáo khoa là vật phẩm quý giá, được nhận dưới hình thức mượn từ học viện.
Nghe nói chỉ cần làm hư hại thôi là sẽ bị mắng té tát. Tất nhiên nếu làm mất thì phải bồi thường, và còn bị điều tra kỹ càng về quá trình làm mất cũng như tung tích của cuốn sách nữa.
Có lẽ họ không quản lý quá nghiêm ngặt, nhưng đó là loại vật phẩm họ không muốn dễ dàng lọt vào tay các quốc gia khác. Nói trắng ra thì đó là cả một khối thông tin đồ sộ.
Tại đây, những đứa trẻ không có nhà ở vương đô vương quốc Artwall sẽ phải sống toàn bộ trong ký túc xá.
Nhưng vì trẻ em được tập hợp từ khắp vương quốc, bất kể đảo nổi nào, nên số trẻ em sống ở vương đô chỉ đếm trên đầu ngón tay. Chắc chỉ khoảng mười phần trăm. Hẳn là không nhiều đâu.
——Chuyện là vậy đấy.
"Đi thôi, Nia."
"Vâng, vâng."
Hôm nay nhỏ đó vẫn năng động thật.
Chúng tôi rảo bước đuổi theo Leliared Silver và cô hầu nữ cao kều, những người mà sau bao chuyện xảy ra cũng đã trở nên thân thiết hơn đôi chút.
Cả hai bên đều có người hầu đi theo. Vì chưa chính thức vào năm học mới nên việc mang theo người hầu vẫn được cho phép. Chà, tôi thì thích đi một mình hơn... nhưng vì Rinokis cứ nằng nặc đòi theo nên đành phải dẫn cô ấy đi cùng.
Đầu xuân tiết trời vẫn còn chút se lạnh, nhưng tôi và Leliared đều đang mặc áo thun ngắn tay và quần đùi, một bộ trang phục chẳng có mấy tác dụng trong việc giữ ấm hay phòng vệ.
Đúng vậy, chúng tôi chuẩn bị tham gia kiểm tra thể chất.
Đồ của Leliared là hàng may đo riêng vừa vặn với cơ thể, còn tôi thì mặc đồ thể dục mua ở căng tin. Dù sao trẻ con cũng lớn nhanh, chỉ mặc được khoảng một năm là cùng, nên tôi thấy thế này là được rồi.
Càng đi về phía sân vận động, số lượng những đứa trẻ mặc cùng loại đồ thể dục càng tăng lên.
Chúng tôi cũng hòa vào dòng người đang dần đông đúc ấy mà tiến bước.
——Có vẻ như ánh mắt của những người xung quanh hướng về phía chúng tôi được chia làm ba loại.
Một là ánh mắt nhìn những người bạn đồng khóa bình thường.
Hai là ánh mắt tò mò, hiếu kỳ khi thấy Nia Liston và Leliared Silver, những gương mặt thường xuyên xuất hiện trên Magic Vision.
Và cuối cùng là sự e dè vì có người hầu đi theo... tức là ánh mắt dành cho con cái nhà quyền quý.
Dù cho dạo gần đây ý nghĩa của chế độ giai cấp đã suy yếu, nhưng có lẽ hoàng tộc và quý tộc vẫn là những đối tượng mà họ không muốn dây dưa hay chuốc lấy rắc rối.
Mà, dù là gì thì cũng chẳng cần bận tâm. Cũng đâu phải họ đang chĩa sát khí vào mình.
Tại sân vận động, việc kiểm tra thể chất đang được tiến hành ở một vài khu vực đã được phân chia.
"——Được rồi. Các em viết tên vào đây, chạy một vòng sân vận động từ phía bên phải, rồi quay lại đây nhé."
Chúng tôi đi đến quầy tiếp tân, nơi chỉ kê trơ trọi một chiếc bàn ở ngoài trời, nhận tờ giấy từ nhân viên và điền tên ngay tại chỗ.
Trên giấy có các dòng kẻ và khoảng trắng. Các mục đã được chia sẵn, có lẽ là để điền kết quả kiểm tra sắp tới vào.
Nhận lại tờ giấy, chúng tôi đi về hướng nhân viên chỉ dẫn.
Nhân tiện thì tờ giấy của chúng tôi đã bị các cô hầu thu lại ngay lập tức. Chắc là lòng tự trọng của người hầu không cho phép chủ nhân phải cầm dù chỉ là một tờ giấy.
——Đầu tiên là đo chiều cao và cân nặng.
"Tớ cao hơn, nhưng Nia lại nặng hơn nhỉ... Nhưng cậu đâu có béo đâu? Thậm chí còn thon thả hơn tớ mà?"
Ừ, chắc là do sự khác biệt về cơ bắp. Vì cơ bắp nặng hơn mỡ mà.
——Tiếp theo là đo lực cơ bắp bằng cách nâng tạ.
"Tiểu thư. Không được dùng toàn lực đâu đấy nhé."
"Ta biết rồi mà."
Không cần Rinokis nhắc tôi cũng biết. Nếu dùng toàn lực thì tôi sẽ vượt xa cả mức trung bình của người lớn mất.
Vốn dĩ việc xuất hiện trên Magic Vision đã khiến tôi nổi bật rồi, nổi bật theo chiều hướng tiêu cực thì không tốt chút nào.
Nổi bật thì cũng được thôi, nhưng cần phải có sân khấu và tình huống phù hợp. Ngoài những lúc đó ra, việc gây chú ý có nguy cơ tạo ấn tượng xấu. Đời là thế mà.
Mà, ngay trước mắt tôi đang có một đứa trẻ sáu tuổi "chuẩn mực" để tham khảo đây rồi.
Những gì liên quan đến năng lực thể chất, cứ bắt chước Leliared là ổn.
——Bắt đầu từ đo lực cơ bắp, rồi đến chạy cự ly ngắn, chạy cự ly dài, chúng tôi lần lượt hoàn thành các bài kiểm tra.
"Hộc, hộc... Tại sao cái gì cậu cũng nhỉnh hơn tớ một chút thế hả..."
Là vì dù đối thủ là trẻ con thì tôi cũng không muốn thua.
Thật ra tôi cũng chẳng đặc biệt muốn thắng... hay đúng hơn là lần nào tôi cũng định sẽ thua sát nút, nhưng đến phút chót thì cái tính "không muốn thua" lại trỗi dậy.
Chà, võ giả thì bản tính vốn hiếu thắng cả mà. Thông cảm cho tôi đi.
——Và rồi, ở bài kiểm tra cuối cùng, điều mà tôi vẫn luôn băn khoăn đã được làm sáng tỏ.
"Đo ma lực sao. Tớ, hay nói đúng hơn là nữ nhân nhà Silver, tất cả đều là màu 'Đỏ' đấy."
Bài kiểm tra cuối cùng dùng để kiểm tra đại khái lượng và tính chất ma lực.
Màu "Đỏ" mà Leliared nhắc đến là màu sắc định danh cho thấy người đó có tài năng về thuộc tính Hỏa.
Con người ai cũng sở hữu ma lực.
Nói rộng hơn thì cả động vật và ma thú cũng có.
Ngay cả việc vận hành Magic Vision cũng cần dùng ma lực của bản thân để bật tắt công tắc.
Tuy nhiên, thời nay người ta không còn quá coi trọng việc ma lực lớn hay nhỏ nữa. Thời đại này khác với ngày xưa, cái thời mà chiến tranh còn triền miên.
Không, có lẽ những người có lượng ma lực lớn hoặc màu sắc định danh hiếm gặp vẫn là ngoại lệ chăng? Tôi từng nghe nói điều đó rất có ích cho việc tìm kiếm việc làm.
Nhưng đó thật sự chỉ là một phần ngoại lệ nhỏ nhoi. Ai cũng có ma lực, nhưng ngược lại, liệu ai cũng có thể sử dụng ma pháp hay không, thì câu trả lời là không. Còn tùy thuộc vào lượng ma lực và độ tương thích nữa.
Và những nơi có thể sử dụng ma pháp cũng khá hạn chế.
Bây giờ là thời đại như thế đấy.
Đặc biệt là Artwall, nơi hòa bình đến mức bị các nước khác gọi là "Artwall hòa bình đến mụ mẫm". Chẳng có mấy kẻ nghĩ đến chuyện khao khát sức mạnh để tự vệ.
"——Vâng. Màu định danh là 'Đỏ'."
Chúng tôi xếp hàng vào một trong vài hàng người đang đợi, và khi được cô gái trẻ ở quầy tiếp tân mời, chúng tôi chạm tay vào quả cầu pha lê.
Kết quả của Leliared, người luôn kiểm tra trước tôi một bước, là màu "Đỏ". Đúng như cô ấy đã tự nhận.
Cách đo ma lực rất đơn giản, chỉ cần chạm tay vào quả cầu pha lê đặt trên bàn là xong.
"Quả nhiên là 'Đỏ' nhỉ. Lượng ma lực thì sao ạ?"
"Chà... Khá nhiều so với mức trung bình đấy."
Hô. Vậy thì có lẽ Leliared có thể sử dụng ma pháp được đấy.
"Mời người tiếp theo."
Và rồi đến lượt tôi.
............
Tôi cũng đã lờ mờ cảm thấy từ trước, nhưng quả nhiên tôi——
"...Ơ, ơ kìa... Không hiện màu định danh nhỉ..."
Tôi biết ngay mà.
Dù có chạm vào pha lê bao lâu, hay kiên trì xoa nắn nó thế nào, quả cầu pha lê vẫn chẳng có chút biến chuyển.
Nếu theo ví dụ của Leliared lúc nãy, thì trung tâm quả cầu pha lê lẽ ra phải nhuộm màu định danh mới đúng.
Tuy nhiên, đây là điều tôi đã dự đoán được.
"Kể từ khi suýt chết hơn một năm trước, màu tóc của em đã không trở lại như cũ."
Tôi nghĩ rằng, chắc chắn thứ gì đó giống như mạch ma lực trong cơ thể này đã bị hỏng rồi.
Ma pháp sư khi sử dụng ma lực quá độ thì tóc sẽ bạc đi.
Tôi——cơ thể của Nia, có lẽ đang liên tục xảy ra tình trạng đó. Có lẽ cô bé Nia nằm liệt giường khi ấy đã vắt kiệt cả khí lực lẫn ma lực để giành giật sự sống.
Từ lúc bắt đầu để ý thấy màu tóc không hồi phục, tôi đã luôn nghĩ như vậy.
——Lần quay hình đầu tiên, cô nhân viên trang điểm đã rất bận tâm về màu tóc của tôi. Và cả cha tôi cũng đã phiền não không biết phải làm sao.
Nguyên nhân sâu xa chắc chắn là do chuyện này.
Tôi đã không còn sở hữu màu sắc định danh mà ai cũng có.
Nói một cách nào đó, có thể coi đây là di chứng của việc suýt chết.
Mà, dù vậy thì đã sao chứ.
Tôi nghĩ chắc từ kiếp trước tôi đã không dùng được ma pháp rồi. Nên tôi cũng chẳng đặc biệt khao khát nó.
Đến cái tuổi này rồi, giờ mới dùng được ma pháp thì làm được gì, tôi cảm thấy thế đấy. Dù thân xác này mới sáu tuổi.
May mắn là tôi vẫn dùng được chút ma lực để bật công tắc Magic Vision.
Chỉ cần làm được thế là đủ. Tôi chẳng cần tố chất ma pháp làm gì.
Vốn dĩ so với mấy đòn tấn công bằng ma pháp, đấm đá tay chân còn nhanh hơn nhiều. Với tôi thế là được rồi.
Hơn nữa, di chứng này là bằng chứng cho thấy Nia Liston đã sống sót một cách kiên cường. Nói cách khác, nó là vết sẹo, là huân chương.
Vậy thì chẳng có lý do gì để cảm thấy mặc cảm cả.
"Lần đầu tiên tớ nghe nói không có màu định danh đấy."
Sau khi hoàn thành bài đo ma lực cuối cùng, buổi kiểm tra thể chất kết thúc. Giờ chỉ còn việc nộp lại tờ giấy đã điền đầy đủ cho quầy tiếp tân.
"Tớ hoàn toàn mù tịt về khoản ma pháp. Chuyện đó lạ lắm sao?"
Vốn dĩ không hứng thú với ma pháp nên tôi nghĩ mình chỉ biết mấy kiến thức thường thức thôi.
Leliared có vẻ dùng được ma pháp chắc sẽ biết rõ hơn một chút. Dù tôi cũng chẳng đặc biệt muốn biết.
"Đúng vậy. Chuyện có dùng được ma pháp hay không là một nhẽ, nhưng màu định danh là thứ ai cũng có. Nghe nói nó giống như bản chất của người đó vậy."
"Hừm, thế à."
"Ơ hay, cái kiểu trả lời qua loa gì thế hả."
"Quan trọng hơn là đi thôi nào."
"Quan trọng hơn là sao? Chính cậu hỏi còn gì, nghe cho hết đi chứ... A, đi đâu đấy?"
"Đến chỗ chị gái cậu đang đợi."
"...À, nhắc mới nhớ là có hẹn nhỉ."
Thú thật là tôi đã mong chờ chuyện này suốt.
Dù tôi nghĩ có kỳ vọng thì cũng chỉ thất vọng thôi, nhưng mà, tôi vẫn không thể không kỳ vọng.
Tôi sắp đi gặp Quyền sư phạm của phái Thiên Phá.
Hôm qua khi dùng bữa với chị em nhà Silver, tôi đã nói với tam nữ Lilimi Silver về việc sẽ đi tham quan câu lạc bộ.
Cô ấy bảo sẽ đợi, nên tôi đoán hôm nay cô ấy cũng sẽ ở đó.
Trước tiên là nộp tờ giấy kiểm tra thể chất cho quầy tiếp tân, và——
"Hiện tại ở nhà thi đấu đang có buổi giới thiệu câu lạc bộ đấy. Nếu có hứng thú thì các em ghé qua xem thử nhé."
Người ở quầy tiếp tân gợi ý.
Gọi là tình cờ, hay đúng hơn có lẽ đây là cơ chế để hướng dẫn nhẹ nhàng cho tất cả mọi người đến đó.
"Nè Nia."
Vì có chị gái ở đó nên Leliared cũng quyết định đi cùng tôi.
"Nia định vào câu lạc bộ Thiên Phá Lưu hả?"
Không đời nào.
Tôi nghĩ nắm đấm của tôi và Thiên Phá rõ ràng là khác biệt về trường phái. Thế nên chẳng có lý do gì để nhập môn cả. Cũng chẳng có gì để học. Bảo tôi học gì từ kẻ yếu hơn mình chứ? Tôi không muốn nghe mấy lời ngụy biện kiểu như học hỏi từ cả kẻ yếu đâu. Vì tôi đã vượt qua giai đoạn đó rồi. Đã học xong rồi. Chắc thế. Dù không có ký ức, nhưng tôi nghĩ vậy.
Hay đúng hơn, vấn đề nằm ở trước đó nữa kìa.
"Không phải vấn đề cảm xúc mà là vấn đề lập trường. Chắc tớ không có thời gian dành cho câu lạc bộ đâu."
"Ừm, chà, cũng đúng... Tớ thì muốn vào lắm."
Tôi và Leliared phải tiếp tục công việc Magic Vision.
Vì đã lỡ hứa với Tam công chúa Hildethora là sẽ cùng nhau phát triển ngành công nghiệp Magic Vision trong tương lai, nên không thể vì cuộc sống học đường bắt đầu mà ngưng hoạt động được.
——Về vấn đề thực tế, tôi còn có một rào cản cao ngất ngưởng là tình hình tài chính khó khăn của nhà Liston. Dù có vào ký túc xá học viện thì cũng không thể buông tay khỏi công việc được.
"Lelia muốn trở nên mạnh mẽ sao?"
"Tất nhiên. Tớ muốn mạnh hơn cậu."
"Hả? Hơn tớ?"
"Về nhan sắc và tính cách thì tớ tự tin là mình thắng, nhưng sức lực thì tớ đang thua mà. Là con gái nhà Silver, tớ không muốn thua cậu ở bất cứ phương diện nào."
"Hahaha."
"Sao cậu lại cười chứ."
"Ư hư hư hư hư. Không, không có gì... Hừ, hừ hừ... Trở nên mạnh hơn tớ sao? Thật á?"
"Sao cậu lại cười!"
Dù biết là cô ấy không thể nào địch lại được, nhưng tôi vẫn thấy hơi vui.
Không phải chế giễu, cũng không phải coi thường.
——Tôi thật sự mong cô ấy sẽ vượt qua tôi.
"Cười tủm tỉm cái gì chứ! Tớ tuyệt đối sẽ không thua đâu!"
——Mong là sẽ được như thế.
Thời đại chiến tranh đã kết thúc, và kỹ thuật phi thuyền đã thu hẹp khoảng cách của thế giới trong những năm gần đây.
Tuy nhiên, mối đe dọa của ma thú đối với nhân loại vẫn còn đó, và vì vẫn còn những công việc nguy hiểm như thám hiểm đảo bay hay chinh phục hầm ngục, nên "kỹ thuật chiến đấu" vẫn rất được trọng dụng.
Anh Niel cũng đổ mồ hôi sôi nước mắt với kiếm thuật, và nghe nói trong học viện cũng có những tiết học dạy "cách chiến đấu".
Và ở các câu lạc bộ, nghe nói là nơi tập hợp những đồng chí muốn được dạy "cách chiến đấu" chuyên sâu hơn——hoặc là tự mình dấn thân vào vũng lầy——ngoài giờ học chính khóa.
Tất nhiên cũng có những câu lạc bộ văn hóa hay sở thích, nhưng nghe nói hiện tại trong nhà thi đấu chỉ toàn là các câu lạc bộ liên quan đến đấm đá bạo lực đang chờ sẵn.
——Dẫu vậy, ở cái xứ Artwall hòa bình đến mụ mẫm này, số lượng người trẻ không mưu cầu sức mạnh chiến đấu đang ngày càng nhiều lên. Cảm thấy thời thế thay đổi thật đấy.
Bên trong nhà thi đấu lát sàn gỗ rộng thênh thang, có rất nhiều tân sinh viên, cùng đông đảo những người từ người lớn đến học sinh đang giới thiệu và chiêu mộ thành viên cho câu lạc bộ.
Nhìn cảnh này, tôi không khỏi nghĩ rằng chuyện giới trẻ xa rời võ thuật có khi là nói dối cũng nên.
"Kiếm thuật, ma pháp, rìu, cung, thương... nhỉ."
Nhìn lướt qua một lượt, có vẻ như các câu lạc bộ sử dụng những loại vũ khí đó đang tiến hành giới thiệu và chiêu mộ.
"A, Thiên Phá ở đằng kia phải không?"
Theo hướng ngón tay Leliared chỉ, có thể thấy bóng dáng những người lớn mặc võ phục màu xanh lam sẫm, không cầm vũ khí.
"Tớ đi đây."
"Không, tớ cũng đi nữa. Chị Lilimi cũng ở đó mà."
Ôm theo tâm trạng háo hức, chúng tôi đi về phía khu vực chiêu mộ của câu lạc bộ Thiên Phá Lưu và——
"A, bé Nia!"
Ngay lập tức bị tam nữ nhà Silver, Lilimi, người đang chờ sẵn phát hiện, và bị lôi vào giữa đám người mặc võ phục Thiên Phá.
Này này, thô bạo quá đấy. Không cần vội vàng thế đâu, nếu muốn chơi cùng thì tôi sẽ chơi với các người bao nhiêu cũng được mà.
"——Là cô bé này đây! Tân binh đầy triển vọng!"
...Hửm?
Lời giới thiệu của Lilimi có chút gì đó lấn cấn, nhưng mà——không, quan trọng hơn là chuyện này.
"...Ra là vậy."
Có cả người lớn, trẻ con và người cùng trang lứa lẫn lộn, nhưng đặc biệt là gã to con ở chính diện.
Gã đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như một tảng đá kia chắc là Quyền sư phạm trong lời đồn.
Nhìn cái mặt râu ria đó thì chắc chắn đã ngoài ba mươi, nên hẳn không phải là học sinh của học viện rồi.
——Nhìn qua thì cũng không tệ, nhưng cũng chẳng mạnh lắm.
Đây là kiểu tận dụng thể xác.
Cảm giác như lấy cơ bắp làm chủ đạo hơn là độ tinh thông của kỹ thuật. Sự cân bằng của một võ giả quá kém. Thế này thì chỉ là một kẻ cục súc dựa vào sức mạnh thôi.
Nhưng nói thế không có nghĩa là hắn yếu.
Cơ thể trời phú là một chuyện, nhưng có lẽ hắn cũng có thứ gì đó giống như tài năng võ thuật.
Nhưng mà, dù tôi có vừa đọc kịch bản quay phim đi nữa, phần thắng vẫn nằm chắc trong tay. Đối thủ chỉ ở trình độ đó mà thôi.
Điểm đáng khen duy nhất là dù bây giờ tôi có tung hết sức, hắn chắc cũng không chết ngay được.
Khối cơ bắp đó quả thực không phải để trưng. Tuy nhiên, tôi nghĩ hắn vẫn sẽ bị thương đấy.
"Cô bé này là đứa trẻ mạnh mẽ mà cậu nhắc tới sao?"
Gã Đại diện Sư phạm to lớn, cùng đám người mặc võ phục xung quanh đều nhìn tôi với vẻ ngờ vực. ...Cũng có vài đứa trẻ trông có vẻ có tố chất đấy chứ. Tuyệt thật.
Ngặt nỗi, tên Đại diện Sư phạm lại quá yếu. Dạy dỗ thế này thì tố chất tốt đến đâu cũng chẳng khá lên nổi.
"Hân hạnh. Tôi là Nia Liston."
Tạm thời cứ chào hỏi xã giao đã.
Chẳng biết sắp tới thế nào, nhưng nếu được, tôi muốn đấm vài tên.
Quả nhiên là để trút giận vì nỗi thất vọng này. Thiên Phá phái thực sự quá tệ hại.
Tôi không rõ Lilimi đã hiểu lầm hay giải thích về tôi ra sao với các môn sinh Thiên Phá phái.
Nhưng việc của tôi đã kết thúc ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấu thực lực gã Đại diện.
Rốt cuộc chỉ là một câu chuyện gây thất vọng. Thật tình.
Đã vậy thì tốt nhất nên nhanh chóng rút lui, cùng Rinokis đi ăn món gì đó ngon lành thôi.
Cơ thể này chắc cũng sắp tiêu hóa được bít tết dày cộp rồi, mà không phải thịt cũng được. Một bữa cơm bình dân ngon lành để ăn ngấu nghiến, chẳng cần chút phong thái quý tộc nào, nghe cũng tuyệt đấy.
Ăn xong, đã lâu rồi mới lại tu hành một trận ra trò.
Cả tôi lẫn Rinokis dạo gần đây đều chưa được rèn luyện thỏa mãn.
Công việc quay phim đã được đẩy nhanh tiến độ để kịp lễ nhập học, nên tôi dư ra vài ngày. Đây là khoảng thời gian chuẩn bị cho cuộc sống học đường.
Vì đã vào ký túc xá nên không thể đi trọ ở nơi xa... được.
Nhưng vương đô rất rộng lớn. Chắc chắn vẫn còn nhiều thứ thú vị mà tôi chưa thấy.
Nào, đã quyết thế rồi thì mau chóng cáo từ thôi.
Thú thật tôi cũng ngứa tay muốn đấm vài người, nhưng tôi tự tin mình phân biệt được việc nên làm và không nên làm.
Là một võ sĩ, tôi luôn dành sự tôn trọng nhất định cho đối thủ.
Dù đối phương là võ sĩ yếu kém, tôi cũng không muốn có những hành động đơn phương vấy bẩn lòng kiêu hãnh của họ.
Đánh bại sư phụ thê thảm trước mặt đệ tử hay trước công chúng. Tát cho đến khi khóc thét. Vừa cười cợt vừa né tránh để biến đối thủ thành trò hề đến mức suy sụp tinh thần... những việc như thế tôi tuyệt đối sẽ không làm. Tôi đã quyết định rồi. ...Hình như kiếp trước tôi làm hơi nhiều, nhưng tóm lại giờ thì không.
Bởi Sư phụ là người luôn muốn giữ thể diện trước đệ tử, không muốn lộ ra dáng vẻ yếu đuối.
Cho dù sau lưng có thể không được như vậy.
Nếu chuyện Đại diện Sư phạm bị một đứa trẻ sáu tuổi đánh bại đồn ra ngoài, hắn sẽ chẳng còn chỗ đứng nữa. Quả nhiên không thể làm đến mức đó được.
"Vậy tôi xin phép."
Đã giới thiệu bản thân rồi, nhưng tôi không định nói câu "mong được giúp đỡ". Tôi cũng chẳng có ý định gia nhập Thiên Phá phái.
"Này chờ đã. Đâu cần vội vàng thế."
...Đã định êm thấm rời đi rồi. Ông định cản tôi sao, hỡi Đại diện Sư phạm?
"Thế nào? Có hứng thú với Thiên Phá phái không? Ta sẽ rất vui nếu em gia nhập câu lạc bộ của ta đấy."
Giọng nói dội xuống từ tảng đá sừng sững.
Vừa cho đông đảo môn sinh vây quanh, gã to xác vừa đứng ra đàm phán, cái cảnh tượng này là sao đây? Bản thân hắn chắc không định uy hiếp, nhưng bố cục này sặc mùi đe dọa.
Tôi đã cố gắng tỏ ra tôn trọng, nhưng gã to xác này có vẻ chẳng thèm nể nang gì tôi cả.
Phiền phức quá, hay là đấm quách cho xong, đệ tử hay gì thì mặc kệ. Ngay khoảnh khắc tôi vừa nghĩ thế...
"Thật không may, Tiểu thư là do tôi chỉ dạy. Người không thể gõ cửa môn phái khác được."
Rinokis chen vào đúng thời điểm tuyệt diệu. E là cô ấy làm vậy để bảo vệ tên Đại diện Sư phạm chứ không phải tôi. Đúng là một hầu nữ hiểu chuyện.
"Vâng, chuyện là như vậy đấy ạ. Tôi đã có sư phụ rồi."
Mấy lời nói dối kiểu này chúng tôi đã thống nhất với nhau từ khá lâu rồi.
Với thiết lập là tôi học thể thuật từ hầu nữ Rinokis, nên chuyện tôi mạnh mẽ là đương nhiên.
Thực tế thì ngược lại.
Là tôi đang rèn luyện cho Rinokis.
"Phải rồi. Rinokis, ngươi hãy đấu với ông ta để chứng minh thực lực đi."
"Hả?"
Nếu tôi ra tay, kết cục sẽ chỉ bi thảm và đáng thương cho bất cứ ai, nhưng nếu là Rinokis đấu với Đại diện Sư phạm thì chắc không vấn đề gì. Rinokis tuy vẫn ở độ tuổi thiếu niên, nhưng cũng là người lớn rồi.
"Nếu ông chứng minh được mình mạnh hơn cô ấy, tôi sẽ cân nhắc việc đổi môn phái. Đằng nào tôi cũng muốn làm đệ tử của kẻ mạnh hơn."
"Không, Tiểu thư, chuyện đó..."
"Ta không phiền đâu."
Trước sự chần chừ của Rinokis, gã to xác nở nụ cười ngạo nghễ như thể gãi đúng chỗ ngứa.
"Tiểu thư nói rất đúng. Trong võ thuật, kẻ mạnh nên là người dẫn dắt đệ tử."
Hắn nói cũng có lý.
Nhưng chỉ mạnh thôi thì chưa đủ đâu nhé. Nếu nghĩ võ sĩ chỉ cần sức mạnh thì vẫn còn non nớt lắm.
Cơ mà, không có gì vô nghĩa hơn một võ sĩ yếu đuối, đó cũng là chân lý.
"Ơ kìa..."
Tôi vẫy tay ra hiệu cho Rinokis - người đang thốt ra cái giọng thảm hại kiểu "làm thật hả trời" - ghé tai lại gần.
"Haizz, gì vậy ạ?"
Tôi thì thầm với Rinokis đang quỳ gối xuống.
"Ta sẽ quan sát cách ngươi dùng 'Khí'. Cho ta xem võ nghệ ngươi đã mài giũa trong một năm qua. Nếu thắng, phần thưởng là ta sẽ đi ăn bất cứ món gì ngươi muốn."
"Hả, hả... thế còn nếu thua...?"
"Một ngày khổ hạnh trọn vẹn nhé. Ngươi thích cái đó lắm đúng không?"
"Tôi không có thích! Người lại định đẩy tôi xuống cái địa ngục đó nữa sao..."
Ồ, thích đến mức chỉ nhớ lại thôi cũng rùng mình sao. Vậy thì với tư cách sư phụ, ta nhất định phải đáp lại kỳ vọng đó rồi. Dù thắng hay thua thì sắp tới cũng sẽ cho ngươi nếm trải thôi.
"Dọn đường là công việc của đệ tử. Nào, đi đi."
Thấy bên này đã bàn bạc xong, Đại diện Sư phạm bắt đầu chỉ đạo nhanh gọn.
Đầu tiên là tạo sân đấu.
Chỉ là cho môn sinh vây quanh khu vực, nhưng cũng đảm bảo được một khoảng trống hẹp không ai xâm phạm.
Sau đó, thông báo sắp diễn ra trận đấu giao lưu phái để thu hút các tân sinh viên đang phân vân chọn câu lạc bộ.
Có vẻ nhiều đứa trẻ bị thu hút, dòng người đổ về khá đông.
"Này. Sắp có trò hay à?"
"Ừ. Năm nay Thiên Phá phái bọn ta sẽ tuyển được nhiều học viên lắm đấy."
Những người lớn cầm kiếm và thương cũng kéo đến, trao đổi vài câu như vậy với Đại diện Sư phạm.
À há, ra là vậy.
Lý do muốn tôi gia nhập là để lôi kéo thêm nhiều môn sinh sao.
Dù sao tôi cũng là người nổi tiếng xuất hiện trên Magic Vision mà.
Thế nên chắc hắn tính dựa vào việc tôi gia nhập để câu kéo đám tân sinh viên chạy theo phong trào.
"Ủa, khoan, cái gì? Có chuyện gì thế?"
Khi hiện trường đột nhiên trở nên sôi động, Leliared cũng tiến lại gần.
Cô nàng đứng ngoài vòng đàm phán với Đại diện Sư phạm nên có lẽ không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
"Nghe nói là tranh giành tôi, nên hầu nữ của tôi và Đại diện Sư phạm sẽ đấu với nhau."
"Hả!? Tranh giành Nia á!? Cái gì thế, cảm giác như gái đẹp bị kẹt giữa hai người đàn ông vậy!?"
"Đàn ông? Tớ không hiểu lắm nhưng mà... xin lỗi nhé. Tớ đào hoa quá."
"Hả, hả!? Hả!? Tớ có để bụng đâu chứ!?"
À, thế à. Thế thì tốt.
"Xong việc này chúng ta ra ngoài ăn nhé?"
"Hả, ừ, cái đó thì được thôi nhưng mà... quan trọng hơn là hầu nữ của cậu, có ổn không đấy?"
Leliared nhíu mày nhìn về phía xa, tôi cũng nhìn theo ánh mắt đó.
Ở đó, một cô gái trẻ có vóc dáng tiêu chuẩn và một gã đàn ông to lớn như tảng đá dựng đứng đang đối mặt nhau.
Nhìn sự chênh lệch thể hình thì không thể nào thắng được, kết quả đã quá rõ ràng.
Trông chỉ giống một bố cục như vậy thôi.
"Ổn mà. Rinokis mạnh lắm."
Là đệ tử của tôi, nếu không thắng được cỡ đó thì tôi phiền lòng lắm.
Mà, nhìn kiểu gì cũng không thấy yếu tố thua cuộc nào, nên tôi nghĩ đây là trận đấu đã biết trước kết quả, xem hay không cũng được.
Tuy nhiên, với những kẻ nghiệp dư chỉ có thể đánh giá qua yếu tố bề nổi là sự chênh lệch thể hình, thì đây có vẻ là một màn trình diễn khá kích thích.
Rất nhiều kẻ hiếu kỳ đã tụ tập lại, vây quanh hai người đang đối đầu, bao gồm cả tôi và Leliared đang đứng ở hàng đầu một cách tự nhiên.
"Người đó mạnh đấy ạ. E rằng còn hơn cả người đàn ông kia."
Trước sự tương phản ngoại hình quá chênh lệch, Leliared có vẻ lo lắng nhiều hơn.
Đến mức phải hỏi hầu nữ của mình là "thấy thế nào?".
Tuy nhiên, như để thổi bay nỗi lo của Leliared, cô hầu nữ cao ráo bình tĩnh đưa ra ý kiến. Nhận định có vẻ giống tôi.
"V-Vậy sao... Nếu Esuera đã nói thế thì chắc là vậy rồi."
"Thấy chưa? Tớ đã bảo rồi mà?"
"Dù vậy thì Esuera nhà tớ vẫn mạnh hơn nhé!"
...Hừm.
Rinokis và hầu nữ bên này chắc sẽ có một trận ra trò đấy, nhưng chưa biết rõ ai sẽ thắng.
Cô hầu nữ này e là biết khái niệm về "Khí". Hoặc giả, đã đạt đến trình độ võ thuật chạm tới ngưỡng đó. Cô ta có khả năng đó.
Chính vì thế, cô ta không nghi ngờ gì về chiến thắng của Rinokis.
Cách rèn luyện cơ thể của tên Đại diện Sư phạm kia là kiểu bỏ qua sức mạnh của "Khí". Nếu biết thì hắn đã chẳng xây dựng một cơ thể dựa dẫm vào cơ bắp đến mức đó.
Nhưng nói ngược lại, nếu hắn học được "Khí", có lẽ sẽ trở thành một cao thủ đáng gờm. Thế thì cũng thú vị đấy chứ.
Mà, chuyện đó cứ gác sang một bên đã.
"Hôm nào đó cho họ đấu thử xem."
Có lẽ tôi cũng nóng tính. Hễ đệ tử bị đánh giá thấp là cơn giận lại dồn về một chỗ khác thường.
Nếu cơn giận thông thường bốc lên đầu, thì nói sao nhỉ, chuyện liên quan đến đệ tử hay người thân cận lại khiến tôi sôi máu trong bụng.
Không đời nào ta chấp nhận, không đời nào ta nuốt trôi cục tức này.
"Hả? Đấu á? Esuera sẽ thắng cho xem?"
Cái vẻ mặt coi đó là đương nhiên, và hoàn toàn tin tưởng vào chiến thắng của hầu nữ mình một cách thuần túy không chút tà ý—nói ngược lại là tin chắc Rinokis sẽ bại trận—của Leliared, thật sự rất chọc tức tôi.
"...Hê. Vậy quyết định là sẽ cho họ đấu nhé."
Một mặt tôi nghĩ chấp nhặt gì trẻ con, nhưng mặt khác, quả nhiên chuyện đệ tử là ngoại lệ. Chuyện của bản thân thì có thể cho qua phần nào, nhưng chuyện đệ tử thì khác.
Nói sao nhỉ, nó giống như chậu cây cảnh quý giá mà tôi đã vun trồng—đúng, giống như Bonsai vậy.
Là chậu Bonsai tôi đã dồn bao tâm huyết, công sức để nâng niu chăm sóc từng chút một. Bị kẻ khác coi thường thì làm sao mà không giận cho được. Dù đối phương là trẻ con. Ta không tha đâu.
Xung quanh đang hào hứng trước trận đấu giữa cô gái và gã khổng lồ.
Còn tôi, người đã biết rõ kết cục trận đấu, lại đang hào hứng theo một nghĩa khác.
Luật lệ đơn giản được giải thích.
Không đánh quá hăng—đặc biệt là trước mặt lũ trẻ, để tránh phơi bày những cảnh tượng gây sốc như máu me be bét, tay chân gãy gập theo hướng không tưởng, hay người lớn khóc lóc gào thét. Họ dường như sẽ đấu với sự cân nhắc về mặt an toàn.
Nói là vậy, nhưng đó là điều kiện áp đặt lên Đại diện Sư phạm, còn với Rinokis thì hắn tỏ vẻ rộng lượng cho phép cô muốn làm gì thì làm.
Cũng không phải không hiểu được.
Trong mắt người nghiệp dư, sự chênh lệch thể hình này là tuyệt đối, nên nếu bảo đấu ngang hàng mà không chấp chút luật nào thì sẽ không gây ấn tượng tốt lắm.
Đại diện Sư phạm có thể bị coi là hẹp hòi, thậm chí Thiên Phá phái sẽ bị dán nhãn là tàn nhẫn, là ác quỷ, là ma vương không chút tình người khi ra tay thật lực với một cô gái.
Nếu thế thì thay vì thu hút tân sinh viên, lại thành ra phản tác dụng. Lũ trẻ sẽ sợ chạy mất dép.
Xét về chênh lệch thực lực thì tôi hơi thấy tội nghiệp cho Đại diện Sư phạm, nhưng chính hắn là người đề ra luật này nên đành chịu thôi.
Một thiếu niên mặc võ phục Thiên Phá phái bước ra làm trọng tài, đứng giữa hai người và giơ một tay lên.
Tiếng ồn ào của lũ trẻ xung quanh im bặt.
Không khí trở nên nặng nề với sự căng thẳng khi trận đấu bắt đầu.
Rinokis thủ thế, Đại diện Sư phạm cũng thủ thế.
Và rồi—
"Bắt đầu!"
Cùng với tiếng hô của thiếu niên, cánh tay vung xuống—
Bốp!
Kết thúc.
Một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng vỗ tay vang vọng khắp nhà thi đấu.
"Đẹp lắm."
Được đấy chứ. Tốc độ khá lắm.
Tuy nền tảng vẫn còn chưa vững, nhưng cũng đã dùng được "Khí" đàng hoàng.
Đại diện Sư phạm vẫn giữ nguyên tư thế thủ không hề nhúc nhích, còn Rinokis thì đã thu hẹp khoảng cách và đứng ngay trước mặt hắn từ lúc nào.
Cô ấy giải trừ thế thủ, cúi chào một cái, rồi chẳng bận tâm đến xung quanh đang im phăng phắc, quay trở lại chỗ tôi.
"Xong rồi ạ."
"Ừ. Đòn vừa rồi tốt đấy."
Không đổ máu, tay chân không gãy gập dị dạng, và người lớn cũng không khóc lóc gào thét.
Nếu có chuyển động hào nhoáng hơn thì người xem có lẽ sẽ thấy thú vị hơn, nhưng với luật lệ đã đặt ra thì thế này là được rồi. Làm quá thì lũ trẻ lại sợ.
Cũng chẳng cần thiết phải lộ bài cho đối thủ tiếp theo xem.
"Hả? ...Hả?"
"Là cú đá thấp. Chân phải cô ấy quất vào cứ như một ngọn roi vậy."
Ai nấy đều hiện lên dấu chấm hỏi trên đầu, nhưng những người hiểu chuyện, bắt đầu từ tôi, đều đã hiểu rõ.
Thấy Leliared vẫn còn đang bối rối, cô hầu nữ cao lớn cất lời:
"Một đòn rất mạnh đã giáng vào đùi. Dựa vào âm thanh đó, có vẻ như người đàn ông kia đang trong trạng thái thả lỏng cơ bắp. Tôi nghĩ hiện giờ ông ta đang rất đau đớn. Đau đến mức không thể cử động được."
Nhìn kỹ lại, trên gương mặt của vị đại diện sư phụ đang đứng bất động trong tư thế thủ thế kia, mồ hôi hột đã vã ra như tắm.
Có lẽ lúc bị đá thì chưa kịp nhận thức, nhưng giờ thì cơn đau thể xác đã ập đến muộn màng.
"Vậy thì, đúng như đã hứa, chúng ta đi ăn trưa thôi nào. Lelia, đi thôi."
"Hả? Ơ? ...Dạ?"
"Rinokis, em muốn ăn gì?"
"Món tiểu thư tự tay nấu là tuyệt nhất ạ."
"Hiểu rồi. Vậy ra nhà hàng nhé. Hiếm khi mới ở thủ đô, chúng ta đến 'Hương Hắc Bách Hợp' đi. Ta cũng muốn chào hỏi đầu bếp một chút."
"Ơ, không, ý em là món tiểu thư nấu..."
"Lelia, đi nào."
"Hả? ...Ơ kìa?"
***
——Sau buổi tham quan câu lạc bộ hôm ấy, vài ngày sau, chúng tôi bình an đón lễ nhập học.
Và rồi, ngay trong ngày nhập học.
"——Được rồi, cắt! Tốt lắm!"
Đội quay phim của đài truyền hình thủ đô đã có mặt tại học viện.
Chính xác hơn là do Hildethora mang tới.
Từ giờ trở đi, họ sẽ tiến hành quay phim ngay tại khuôn viên trường.
Mục đích chính của chương trình là để Tam công chúa Hildethora, người đang cực kỳ nổi tiếng tại thủ đô, thể hiện thiện chí chào đón các tân sinh viên.
Thêm tôi và Leliared vào nữa, đây là lần đầu tiên ba người chúng tôi cùng lên hình.
Cũng chẳng liên quan lắm, nhưng đây là lần đầu tôi thấy đạo diễn hiện trường là nữ giới. Ở lãnh địa Liston không hề có nữ đạo diễn nào. Mà thôi, giờ chuyện đó sao cũng được.
Đầu tiên là cảnh ba người đứng đàm tiếu vui vẻ trước cổng trường.
Tiếp theo là cảnh thưởng thức trà trong phòng của Leliared tại ký túc xá nữ, và Hildethora chơi một bản nhạc bằng nhạc cụ dây để chúc mừng lễ nhập học.
Cuối cùng, Hildethora đích thân dẫn tôi và Leliared đi tham quan khuôn viên trường.
Vì vẫn còn nhiều trẻ em chưa biết đến Magic Vision, nên việc này cũng mang ý nghĩa phô diễn cho thấy thủ đô cũng có những nét văn hóa hiện đại như thế này.
Buổi ghi hình diễn ra trong hỗn loạn.
Bất kể ai lọt vào khung hình thì máy vẫn cứ quay, và xung quanh chúng tôi lúc nào cũng có đám học sinh hiếu kỳ vây quanh.
Mấy đứa thích gây chú ý thì thò mặt vào, mấy đứa tò mò vì lạ lẫm thì bám theo, lại có đám tụ tập chỉ để chiêm ngưỡng công chúa Hildethora, rồi chạy cắt mặt qua ống kính. Hay cứ đứng lỳ ra đó. Tóm lại, buổi quay phim này náo loạn hết cả lên.
Nếu là đội quay phim ở lãnh địa Liston, tôi cảm giác đã có vài sự cố hình ảnh khiến buổi quay phải hủy bỏ rồi.
Nhưng thực tế là, dù có chuyện gì xảy ra, quá trình quay vẫn tiếp tục.
Và ngay ngày hôm sau, nó đã được phát sóng một cách nhanh chóng.
Đoạn đầu thì không nói làm gì, nhưng mấy cảnh đi tham quan trường học thì đúng là lộn xộn và bát nháo. Tôi còn lo không biết phát sóng những hình ảnh thiếu liên kết thế này có ổn không nữa.
Cảm giác mọi thứ cứ rời rạc, chẳng có chút thống nhất nào. Nói thẳng ra thì chính là sự hỗn loạn.
Tuy nhiên, hình ảnh những đứa trẻ mới nhập học vui đùa một cách ngây thơ và vô tư lự, trông cũng không đến nỗi tệ.
Chắc thế này cũng được rồi. Hẳn là vậy.
Cứ thế, cuộc sống học đường của tôi đã bắt đầu.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
