Cuồng Loạn Tiểu Thư, Nia Liston

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 02 - Chương 4: Quán trọ Chuột Bóng dưới ánh đèn mờ

Chương 4: Quán trọ Chuột Bóng dưới ánh đèn mờ

Tôi đã dùng lời lẽ khéo léo để lừa phỉnh Rinokis, cuối cùng cũng xoay xở để có thể hành động một mình.

Cái cớ "Muốn đi một mình vì tò mò xem mấy loại nội y táo bạo" thế mà lại hiệu quả với Rinokis. Thành thật mà nói, dù con bé có vẻ bán tín bán nghi, nhưng cũng đành chịu.

Dù sao thì cô nàng cũng đã hoàn thành xuất sắc công việc, nên cứ cho qua đi.

Kể cả khi ánh mắt đó có chút ngờ vực, thì đệ tử vẫn là đệ tử. Mấy chuyện vặt vãnh cứ nhắm mắt làm ngơ vậy. Đã nhận làm đệ tử rồi thì phải yêu thương cho ra trò chứ.

Năm ngoái, suốt ngày chỉ lo quay phim chụp ảnh, nhưng mỗi khi đến Vương đô, tôi đều tranh thủ lúc rảnh rỗi ghé qua đây vài lần——

"Đã hoàn thành rồi sao."

Lần đầu tiên nhìn thấy, nơi này chỉ là đống phế tích của một quán rượu cũ.

Nhưng mỗi lần ghé thăm, tôi lại thấy có gì đó mới mẻ hơn, những chỗ hỏng hóc được tu sửa lại, chứng kiến quá trình phế tích hồi sinh thành một quán rượu.

Kể từ lần đầu tôi đến đây, đã khoảng một năm trôi qua.

Trong một năm này, việc cải tạo tiến triển liên tục, và giờ đây nó đã tái sinh thành một quán rượu khang trang từ trong ra ngoài.

Lần trước đến đã có khách khứa, nhưng vẫn chưa có biển hiệu.

Giờ thì tấm biển hoành tráng đã được treo lên, chắc hẳn là đã hoàn thiện rồi.

Không còn là quán rượu chó hoang nữa, mà là cái tên được viết trên biển: "Quán Ảnh Thử Mờ Sáng".

Nằm sâu trong con hẻm nhỏ tách biệt khỏi trục đường chính, bầu không khí chẳng mấy tốt đẹp với toàn những kẻ trông có vẻ bất hảo, nhưng quán rượu tái sinh "Quán Ảnh Thử Mờ Sáng" dường như đã được chấp nhận đàng hoàng.

Trước cửa quán, kẻ say khướt nằm lăn lóc giữa ban ngày ban mặt, kẻ tay xách chai rượu đi loạng choạng như quên mất đường về, nói sao nhỉ, đúng là một khung cảnh sa đọa tiêu điều y như tưởng tượng.

Mà, buôn bán thịnh vượng là tốt rồi.

"Này, cái gì kia, con ranh đó——"

"Suỵt! Đừng nhìn, đừng nói gì cả. Chạm mắt nó là bị đánh nhừ tử đấy."

"Hả? Mày nói cái gì—— hự!?"

"Tao bảo là đừng có nói mà lị! Mày làm liên lụy khiến tao bị nó ghim thì tính sao hả! Đừng có làm nổi bật!"

Có vẻ như một tên trông rất nổi bật đang giáo dục cho gã lính mới chưa biết gì về tôi.

Tốt, tốt lắm. Kẻ mạnh thì tôi hoan nghênh, nhưng kẻ yếu mà cứ dây dưa vào thì phiền phức lắm. Tôi không có sở thích bắt nạt kẻ yếu. Nhưng tôi cũng không thích phân biệt đối xử, nên nếu muốn thì tôi cũng sẽ đấm cho.

Mỗi lần đến đây, tôi đều dùng nắm đấm để khiến đám người kiếm chuyện phải im miệng, nên có vẻ chuyện này đã được phổ biến rộng rãi rồi.

Biết về tôi——chắc cũng có kẻ từng nhìn thấy tôi đâu đó trên Magic Vision, nhưng hiện tại thì chưa thấy tin đồn hay náo loạn gì xảy ra.

Nia Liston trên màn ảnh, và Nia Liston ra vào chốn này.

Dù có giống nhau đến đâu, dù có cùng mái tóc trắng hiếm gặp đi chăng nữa, thì chắc hẳn người ta vẫn khó mà tin rằng hai hình tượng đó là một.

Hoặc là, bọn họ thực sự không muốn dính dáng đến. Vì Nia Liston còn là con gái của một quý tộc.

——Mặc kệ những cư dân nơi hẻm nhỏ đã được "giáo dục" kỹ lưỡng đến mức dù say xỉn vẫn phải lảng tránh ánh mắt khi thấy tôi, tôi bước vào quán rượu.

Tiếng khoe khoang chiến tích ầm ĩ bỗng chốc nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Những tiếng thì thầm to nhỏ bàn tính chuyện xấu xa cũng ngưng bặt.

Những điệu cười thô bỉ im bặt như chưa từng tồn tại.

Mấy gã ra vẻ sói đơn độc đang lặng lẽ nâng ly một mình bên quầy bar đồng loạt đứng dậy nhường chỗ.

"——Chào mừng, Lily."

Ngay khi tôi bước vào, sự ồn ào của quán rượu tranh tối tranh sáng liền lắng xuống——người duy nhất cử động là cô nàng đẫy đà với cơ thể dường như được cấu thành từ 80% sự gợi cảm.

Cô ấy là Fressa.

Nghe nói là người quen của Anzel, được thuê làm việc tại quán rượu hẻm nhỏ này.

Nhìn qua thì là một người phụ nữ trưởng thành với ngực và mông đồ sộ——nhưng đó không phải là cơ thể của một phụ nữ bình thường. Cách rèn luyện rất khác thường.

Hơn nữa, đó không phải là cơ thể của người theo đuổi võ đạo, mà nói đúng hơn là ám sát... Thôi, ở cái chốn này mà đi soi mói chuyện người khác thì không hay.

Dù sao thì ở đây ai chẳng có uẩn khúc. Kể cả tôi.

"Yo, Lily. Lâu rồi không gặp."

Tôi không do dự đi thẳng đến quầy bar, ngồi xuống chiếc ghế trước mặt gã bartender trông chẳng có chút động lực nào.

"Lâu rồi không gặp, Anzel. Chúc mừng khai trương 'Quán Ảnh Thử Mờ Sáng' nhé."

——Nhân tiện thì Lily là biệt danh của tôi.

Không biết ai là người bắt đầu gọi thế, nghe đâu là lấy từ "Tuyết Độc Linh Lan" do liên tưởng từ mái tóc trắng.

Ở cái chốn này mà xưng tên thật thì đúng là có vấn đề, nên tôi cũng chẳng buồn đính chính.

"À, cuối cùng cũng xong. Nói vậy chứ khai trương từ tháng trước rồi."

Vậy sao. Cũng được một thời gian rồi nhỉ.

Lần trước đến là khi nào ta... có lẽ là khoảng hai tháng trước. Hơi lâu quá rồi.

Nhưng chuyện đó cũng đành chịu thôi. Hồi đó tôi đâu có sống ở Vương đô, thời điểm có thể đến đây thực sự rất hạn chế.

"Từ giờ chắc tôi sẽ ghé qua được nhiều hơn một chút."

Dù sao thì hai tuần trước tôi đã bắt đầu sống ở Vương đô rồi. Tuy là ở ký túc xá học viện.

"Học viện hả?"

Tôi không trả lời, định gọi một loại rượu mạnh... nhưng nghĩ lại, dù là quán rượu tồi tàn trong hẻm nhỏ, một đứa bé sáu tuổi mà gọi rượu thì cũng hơi kỳ.

Khi tôi và Anzel trò chuyện như vậy và hòa nhập vào như những vị khách bình thường, quán rượu cũng từ từ lấy lại sự ồn ào vốn có.

Chỉ là những ghế bên trái và bên phải tôi vẫn trống trơn.

Anzel chính là gã đàn ông mặc vest mà tôi đã giao chiến khi đến khu phế tích này ngày trước.

Tôi không hỏi chi tiết, nhưng nghe nói anh ta không phải là mafia.

Ngược lại, anh ta làm công việc kiểu như vệ sĩ chuyên giải quyết những rắc rối bạo lực mà ngay cả mafia cũng cần đến.

Có vẻ anh ta không muốn bị hỏi thêm, nên tôi cũng không hỏi. Tôi cũng chẳng hứng thú lắm nên không tò mò.

Anzel này, chỉ để giữ liên lạc với tôi, đã mua lại quán rượu này.

Nghe nói anh ta đã dùng hết tiền tiết kiệm bấy lâu nay, dốc cạn gia tài để mua mảnh đất này.

Sau đó, thuê đám côn đồ sống quanh đây, sửa chữa và cải tạo tòa nhà.

Cuối cùng thì khai trương, và trở thành như bây giờ.

——Ban đầu, anh ta thực sự mua mảnh đất này chỉ để liên lạc với tôi.

Anh ta bảo vì thấy rẻ hơn tưởng tượng nên quyết định mua đại. Nghĩ rằng sửa sang một chút là có thể ở được.

Coi như mua nhà riêng thì cũng không lỗ vốn, anh ta nghĩ thế.

Nhưng vì thế mà trở nên trắng tay, nên anh ta nảy ra ý định kiếm tiền sinh hoạt dựa trên nền tảng sẵn có, và quyết tâm mở quán rượu.

Lúc đầu, anh ta định giao quán cho ai đó quản lý, nhưng sau khi bắt tay vào sửa chữa, cải tạo, anh ta lại nảy sinh tình cảm với nó và quyết định tự mình đứng quán.

"——Một vệ sĩ bán sức mạnh kiếm cơm mà cứ thua mãi thì còn mặt mũi nào. Tao... tôi đã nghĩ nhất định sẽ trả thù cô..."

Lần trước đến, Anzel vừa lau ly vừa lẩm bẩm những lời đó với vẻ mặt chán chường.

Để gặp tôi, đối tượng trả thù, anh ta đã sở hữu nơi này. Tôi đã hứa sẽ đến, và thỉnh thoảng lại ghé qua.

Anzel nung nấu ý định trả thù đã thách đấu tôi, và thua liên tục.

Kết quả là, ý chí của anh ta bị bẻ gãy. Anh ta hiểu rằng tôi không phải là đối thủ có thể thắng được chỉ bằng mức độ rèn luyện bình thường.

Và giờ thì anh ta là chủ quán rượu. Chà, chuyện thay đổi chí hướng ban đầu cũng là thường tình thôi.

——Thực tế thì, dù sao đi nữa tôi cũng nói chuyện khá nhiều với Anzel.

Tôi không có ý định thắt chặt tình thân, cũng không định lui tới như khách quen... nhưng chẳng biết từ lúc nào tôi lại thường xuyên ghé đến.

Số người có thể nói chuyện với tôi như một võ sĩ đơn thuần chứ không phải là Nia Liston, quả thực rất ít.

Theo nghĩa đó, có lẽ tôi khá thích nơi này.

"Này. Uống cái này đi."

"Cảm ơn. Anh chu đáo thật đấy."

"Thật lòng thì tôi muốn bảo con nít đi về đi cho rồi."

Chuyện đó tôi cũng đồng ý.

Đây tuyệt đối không phải là nơi trẻ con sáu tuổi nên lai vãng. Nếu là đứa trẻ khác ngoài tôi thì tôi cũng sẽ nói vậy.

Mà, nhanh chóng nói xong chuyện cần thiết rồi rút lui là tốt nhất cho cả hai.

Tốn quá nhiều thời gian làm Rinokis vốn đa nghi phải lo lắng thì cũng tệ. Dù có đa nghi hay không thì làm người khác lo lắng cũng chẳng hay ho gì.

"...Anh thực sự chu đáo quá nhỉ."

Cầm lấy chiếc ly Anzel đưa, tôi nhận ra.

Không phải rượu.

Dù biết ở tuổi này không thể gọi rượu nhưng nếu được đưa ra thì đành chịu thôi——tôi đã thầm mong đợi như thế, nhưng Anzel lại đưa ra nước ép trái cây dùng để pha cocktail. ...Chậc, sống trong thế giới ngầm mà cư xử như người thường thế hả... Đưa rượu đây xem nào. Đây là đâu chứ, đâu phải sân chơi cho trẻ con!

Thôi thì... có giận cũng chẳng làm được gì, tạm thời cứ thế này đã. ...Muốn uống rượu quá...

"Vậy sao rồi? Có ai muốn đấu với tôi không?"

Đây là câu tôi nói mỗi lần đến đây.

Hai lần đầu, anh ta còn sắp xếp đối thủ bao gồm cả chính mình, nhưng từ đó về sau thì bặt vô âm tín.

Có vẻ như danh tiếng và thực lực của tôi đã lan truyền quá rộng trong giới này rồi.

Chà, cũng đành chịu thôi.

Nghe đâu cái băng đảng chó má gì đó đã bị tôi tiêu diệt rồi thì phải.

Chắc là đám côn đồ gần trăm tên mà tôi đã chơi đùa sau khi giao chiến với Anzel ở đây một năm trước.

Trong tình huống đó, làm sao mà tôi kiểm tra từng đứa xem nó là ai, có hoàn cảnh gì hay không được. Thế nên tôi đã tiêu diệt chúng mà không hề hay biết.

Tôi không biết sau đó bọn chúng ra sao... nhưng tôi đã nương tay rồi, chắc không có ai chết đâu. Biết đâu có kẻ sợ quá mà hoàn lương cũng nên.

Tôi chỉ nhớ là trận hỗn chiến đêm đó khá vui.

Nắm đấm không bị lương tâm cắn rứt thật sự rất sảng khoái.

"Không còn ai muốn đánh nữa đâu."

"Anh cũng được mà."

"Tôi cũng không muốn đánh nữa. Chẳng có hy vọng thắng, với lại giờ cũng có công việc đàng hoàng rồi."

Này khoan đã.

Định trở thành bartender, thành chủ kinh doanh quán rượu thật đấy à.

Tôi đã đánh giá cao tố chất không nương tay với trẻ con của Anzel, thế mà anh định sống lương thiện sao.

"Đừng nói những lời buồn tẻ thế chứ."

"Hả?"

"Sống buông thả hơn chút đi.

Kẻ nào chống đối thì đánh nhừ tử, kẻ nào ngáng đường thì đá bay đi, vừa tắm máu vừa hướng tới bá đạo đẫm máu. Cách sống đó hợp với Anzel lắm đấy."

"Kẻ hợp với cái đó chắc chắn là cô mới đúng. Cái bá đạo nguy hiểm đó thì cô tự đi một mình đi."

Thế nên tôi mới bảo là buồn tẻ.

Tôi tuyệt đối không nói là muốn có bạn đồng hành trên con đường bá đạo. Nhưng mà, dù là võ thuật hay gì đi nữa, nghe tin một kẻ mưu cầu sức mạnh từ bỏ con đường đó, chẳng phải rất buồn sao.

Dù có là thù địch, thì cũng là đồng chí cùng mưu cầu sức mạnh.

Đồng chí giảm bớt thì thật cô đơn.

Bá đạo là cô độc, trên đỉnh cao chỉ có một người đứng vững, chính vì thế lại càng cô đơn hơn.

"——Con ranh này là Lily hả!?"

Hửm?

Trong lúc tôi đang suy tính xem làm thế nào để lôi kéo Anzel đã hoàn lương quay lại con đường hắc đạo.

Khi tôi quay lại vì nghe thấy biệt danh của mình, một gã đàn ông to lớn với cái đầu trọc lốc và cơ bắp cuồn cuộn đang đứng đó một cách đầy phô trương.

"Ồ, sao đám người quanh đây lại sợ một con ranh thế này hả!? Con ranh cỡ này tao bẻ gãy cổ cái một!"

Và rồi, hắn vừa nhìn xuống tôi vừa buông lời hăm dọa.

Đám người xung quanh đang cười khúc khích, tủm tỉm.

Chắc vì đây là cảnh tượng thường thấy, đã xảy ra bao nhiêu lần ở khu này rồi. Bọn họ đã quá quen mắt. Kiểu như: À lại nữa, lần này đến lượt thằng đó bị đánh nhừ tử đây mà.

...Ưm. Trông cũng có vẻ sung sức đấy chứ.

Nhưng xét về độ to con hay độ cơ bắp thì vẫn thua Sư phạm đại lý của phái Thiên Phá ở học viện. Tất nhiên sức mạnh thì Sư phạm đại lý cũng hơn hẳn.

Trường hợp của tên này, chỉ là một tên côn đồ to xác có thêm chút lông lá mà thôi.

"Xin lỗi, tôi đang nói chuyện quan trọng. Anh có thể qua kia ngồi uống trật tự được không?"

"Hả!?"

"Cái này tôi mời. Qua đằng kia uống ngoan ngoãn đi."

Thấy tôi bảo "Qua kia đi", Anzel cũng hiểu ý, rót rượu vào ly rồi đặt lên quầy.

Gã đầu trọc nốc cạn ly rượu một hơi, rồi đập mạnh cái ly xuống mặt quầy.

"Tao sẽ làm cho mày phải khóc thét, ra ngoài mau, con ranh! Rồi tiếp theo là thằng bartender, đến lượt mày đấy!"

"Hả? Cả tôi nữa?"

"Tao sẽ dạy cho chúng mày biết là cần phải có vệ sĩ! Tao sẽ ở lại đây với một nửa doanh thu!"

Một lập luận bạo ngược khủng khiếp được thốt ra, nhưng Anzel chẳng hề thay đổi vẻ mặt thiếu động lực của mình.

"À thế à. Nếu mạnh hơn Lily thì rất mong được nhờ cậu."

Phản ứng chẳng có chút dao động nào nhỉ. Ở cái chốn này chắc anh ta cũng quen mặt mấy loại người này rồi.

Tóm lại tên đầu trọc này là kiểu ăn bám tống tiền à.

——Vậy thì, lương tâm sẽ không bị cắn rứt đâu. Có thể yên tâm mà đấm rồi.

"Anzel. Anh làm không?"

"Người bị gây sự là Lily mà. Giao cho cô đấy."

À thế à. Phiền phức thật nhưng đành chịu. Giá mà mạnh hơn chút nữa thì còn vui.

"Vậy thì ra ngoài giải quyết nhé. À, cứ để ly nước ép ở đó. Tôi quay lại ngay."

Nếu là phế tích thì đánh ở đây cũng được, nhưng giờ đây đã là quán rượu tử tế rồi.

Làm bẩn hay đập phá đều không được. Tôi cũng không muốn làm phiền các vị khách khác. Cũng không muốn cản trở việc làm ăn.

"Uống cho đã đi. Mày sẽ không bao giờ quay lại được đâu."

"Rồi rồi, ngoan nào. Tôi sẽ cho anh ngủ một giấc êm ái nên đi thôi nào—"

"Đừng có coi tao là trẻ con! Trẻ con là mày mới đúng!"

Chúng tôi bước ra khỏi quán rượu.

"Giờ mày xin lỗi thì tao tha..."

Khoảnh khắc gã đầu trọc đối diện vừa hé miệng định nói gì đó, tôi đã lướt ngang qua hắn.

Tiện tay bồi thêm một đấm vào bụng, nhưng đám say xỉn xung quanh chẳng ai hay biết, và tôi nghĩ bản thân kẻ bị đấm cũng ngất xỉu mà chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Cứ thế tôi quay lại quầy rượ... ối chà.

"Chừa lại cho hắn ít tiền trong ví. Với lại chỉ được lấy áo khoác thôi đấy."

Ở cái chốn này, kẻ nào ngất xỉu là xác định bị lột sạch sành sanh. Tôi chỉ buông lời nhắc nhở bâng quơ, chẳng nhắm vào ai cụ thể, bảo bọn họ đừng có lột sạch đồ của hắn.

—— Rồi, vào việc nào.

"Có ai mạnh không? Hay là ma thú cũng được?"

Sau khi nhanh gọn cho gã đầu trọc đi ngủ, tôi quay lại quán rượu, tiếp tục câu chuyện dang dở ban nãy.

Chà, dù tôi cũng chẳng kỳ vọng lắm.

Ban đầu cũng có kẻ thách đấu đấy, nhưng giờ thì tịt ngóm rồi. Gã đầu trọc ban nãy chắc cũng chẳng dám ho he nữa đâu. Mà có đến thì cũng phiền. Hắn yếu quá.

Tuy nhiên.

"Không biết có thỏa mãn được mong muốn của mày không, nhưng tao có một tin thú vị đây."

"Hửm?"

"Nghe đồn sắp tới sẽ tổ chức giải đấu loại trực tiếp tại Đấu Trường Ngầm đấy."

Ngầm? Đấu trường sao?

—— Quả là những từ ngữ kích thích tâm hồn hiếu chiến.

"Nói đơn giản thì đó là một đấu trường ngầm bất hợp pháp."

Khi tôi hỏi Đấu Trường Ngầm là gì, Anzel vừa lau ly vừa giải thích ngắn gọn.

"Là nơi để đám nhà giàu rảnh rỗi thỏa mãn cái dục vọng méo mó, muốn nhìn thấy người ta đánh nhau nghiêm túc, thấy máu và cái chết ấy mà."

Cái gì thế? Đúng như tưởng tượng nhưng chẳng phải thứ ta mong muốn.

"Cái chốn vui vẻ như thế mà cũng tồn tại ở cái Vương đô nổi tiếng hòa bình đến mụ mị này sao? Được đấy chứ. Quá được luôn ấy chứ. Sao đến giờ ông mới nói hả, làm tôi thấy khó chịu rồi đấy."

"Vì tao biết thừa nói ra sẽ thế nào mà. Kiểu gì mày cũng bắt đầu từ 'muốn xem' rồi leo thang thành 'muốn tham gia' cho coi, đúng không?"

Chà, tôi cũng chẳng có lý do hay bằng chứng gì để phủ nhận. Đúng là một câu hỏi thừa thãi vì nó quá chuẩn xác.

"Không được đâu."

Ánh mắt của Anzel nãy giờ vẫn dán vào chiếc ly trên tay, giờ chuyển hướng sang tôi.

"Đó là nơi có rất nhiều quý tộc hạ cấp lui tới. Người nổi tiếng mà đến đó là lộ tẩy ngay lập tức. —— Này, tiểu thư nhà Liston?"

... Hừm.

"Ông nhìn thấy tôi ở đâu rồi sao?"

"Tao có Ma Tinh Bản đấy. Dạo này ngày nào tao cũng thấy mặt mày trên đó."

Ồ. Fan hâm mộ chăng?

"Tôi tưởng luật ngầm là không được nói ra những chuyện như thế chứ."

"Không nói thì sao cản mày được."

"Nếu nghe tin này từ người khác rồi nông nổi lao vào Đấu Trường Ngầm làm loạn... thì chẳng phải nhà Liston sẽ tiêu tùng sao? Tao nói để rào trước đấy."

... Thế thì gay go thật. Ưu tiên hàng đầu của tôi là gia tộc Liston.

"Nhưng tôi muốn tham gia. Muốn tham gia."

Nghe được câu chuyện lay động lòng người thế này thì sao mà ngồi yên cho được. Có mùi của kẻ mạnh. Tôi nhất định muốn đi. Muốn đi, muốn đi.

"Nghĩ đến tuổi của mình đi. Ít nhất hãy nói là 'muốn xem' thôi chứ."

"Xem thôi, xem thôi mà. Không tham gia đâu. Không loạn nhập đâu. Tuyệt đối không đụng tay chân. Nha, được không? Chỉ xem thôi, xem thôi."

"Tao thà tin mấy thằng ngốc đòi mua chịu ở đây còn hơn tin lời mày."

Chắc vậy rồi.

Ngay cả tôi cũng tự thấy mình đang nói những lời chẳng đáng tin chút nào.

"—— Sao thế? Nhõng nhẽo thế kia trông cứ như trẻ con ấy nhỉ?"

Anzel thở dài chán nản. Lúc này, cô nhân viên Fressa với thân hình nảy nở phốp pháp – thật uổng phí khi ở trong cái quán rượu hẻm hóc này – ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi. Bộ ngực kia có nhét gì vào không thế? Chẳng phải quá to rồi sao?

"Trông tôi giống trẻ con lắm sao?"

"Nhưng hành động thì chẳng giống trẻ con chút nào."

Cái đó thì chịu thôi. Nếu coi cuộc đời này là sự tiếp nối từ kiếp trước, thì việc giả làm trẻ con ở độ tuổi này quả là khó nhằn. Bình thường đã phải gồng mình diễn rồi, nên ở đây tôi không muốn ép bản thân nữa.

"Là chuyện về cái Đấu Trường Ngầm kia."

"À, vụ đó hả. Đúng như dự đoán, em lại đòi tham gia chứ gì? Nội dung thì chẳng đáng yêu chút nào nhưng hành động thì dễ thương đấy."

Đừng có xoa đầu ta, đồ ngực bự.

"Cơ mà, tham gia thì khó chứ đi xem thì đơn giản mà?"

Cái gì!?

"Tao đã định rào trước kỹ càng rồi mới nói cái đó cơ mà."

Gì cơ, có cách sao? Ngay cả trẻ con như tôi cũng có cách vào Đấu Trường Ngầm ư?

"Tóm lại là Anzel cố tình trêu chọc để xem phản ứng của tôi, đúng không?"

"Không phải, đã bảo là không phải mà. Tao cũng có nỗi khổ riêng."

"Nỗi khổ? ... Mà thôi kệ đi. Quan trọng hơn là ông sẽ chỉ cho tôi cách vào Đấu Trường Ngầm chứ?"

"Ờ, tao nói. Nhưng cũng chỉ là cách chính công thôi đấy nhé?"

Phương pháp đến Đấu Trường Ngầm mà Anzel đưa ra cực kỳ hợp lý và chính đáng.

Ra là vậy, ra là vậy.

Với thân xác trẻ con này, tôi cứ nghĩ chỉ còn cách xông vào, nhưng hóa ra có thể đi đường đường chính chính từ cửa chính. Ra là thế.

"Nhưng bắt buộc phải cải trang đấy. Riêng việc là trẻ con đã gây chú ý rồi, lại thêm mái tóc đặc trưng kia nữa thì lộ chắc luôn."

Cải trang sao. Ừm, đúng là cần thiết thật.

Con gái nhà quý tộc mà lui tới chốn phi pháp thì chỉ tổ mang tiếng xấu cho gia đình. Tôi không thể gây rắc rối cho nhà Liston được.

"—— Được rồi, chuẩn bị ngay thôi."

Sau khi hỏi hết những thông tin cần thiết như thời gian, địa điểm, tôi uống cạn ly nước trái cây rồi đứng dậy.

Ấy, suýt quên.

"Fressa."

"Hửm?"

Ngay khi đứng dậy, tôi nhìn sang Fressa, người cũng đang đứng lên để quay lại làm việc.

"Cho tôi xem quần lót chút nhé?"

"Hả? ... Em làm cái gì thế Lily?"

Làm gì là làm gì, tôi đang tốc váy Fressa lên chứ sao. —— Về mấy con dao ném giấu trong đai đùi cô ấy, tôi sẽ coi như không thấy. Tôi biết thừa cô nàng này không phải dạng vừa ngay từ đầu rồi.

Và việc Fressa chẳng hề nao núng dù bị làm thế này bất ngờ cũng cho thấy cô ta quen với đàn ông đến mức nào.

"Cảm ơn nhé."

"Cảm ơn cái gì."

"Tôi đã hứa là sẽ đi soi quần lót thô tục mà. Nên tôi nghĩ là phải xem thật một lần cho biết."

"À, ra thế... mà khoan, giải thích thế thì ai mà hiểu được."

"Nhưng mà không thô tục đâu. Quần lót cô mặc bất ngờ là dễ thương đấy."

"Ơ, thế á? Cũng khá thực dụng mà——"

"—— Này. Đừng có làm loạn phong kỷ quán rượu của tao. Với lại mày làm cái trò gì ngay trước mặt tao thế hả. Quán này không phải chỗ để chơi gái đâu nhé."

Bị ánh mắt lườm nguýt của Anzel xua đuổi, tôi rời khỏi quán rượu.

Bước qua gã đàn ông đầu trọc ở trần vẫn đang ngủ ngon lành, tôi quyết định hôm nay sẽ quay về.

Thời gian hành động đơn độc không có nhiều. Dù sự nghi ngờ ngày càng tăng, nhưng chắc hẳn Rinokis, người luôn tận tụy với công việc, đang đợi tôi.

Vốn dĩ cô ấy cũng là nhân lực do nhà Liston thuê, có thể coi là người của nhà Liston.

Nếu được thì tôi cũng không muốn gây rắc rối cho cô ấy.

Thế nên, hôm nay cứ về đã —— trong đầu vẫn tơ tưởng về Đấu Trường Ngầm.

***

—— Ngay sau khi đứa trẻ tóc trắng lạc lõng rời khỏi "Bạc Ảnh Thử Đình".

Lại thêm một người phụ nữ mặc đồ hầu gái, cũng lạc lõng không kém, bước qua gã đầu trọc ở trần đang nằm lăn lóc trên đất rồi tiến vào quán.

"..."

Vừa bước vào, cả quán rượu im phăng phắc.

Người hầu gái chẳng bận tâm đến bất cứ điều gì, đi thẳng đến ngồi vào chiếc ghế quầy bar mà đứa trẻ tóc trắng vừa ngồi ban nãy.

"—— Ông không nói chuyện gì thừa thãi chứ?"

Vừa mở miệng, thậm chí còn tỏa ra sát khí, người hầu gái trừng mắt nhìn gã pha chế có vẻ đang chán đời kia.

"Tao chỉ nói những chuyện cần thiết thôi. —— Với lại cô em, tao đã nói bao lần rồi, đây là quán rượu. Khách không uống rượu thì không phải là khách. Mời về cho."

"Nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy, tôi sẽ giết sạch mọi người ở đây. Biết chưa?"

"Biết rồi, biết rồi. Mời cô lượn cho."

"Nếu để lộ thông tin của cô ấy, tôi cũng sẽ giết đấy."

"Vẫn chẳng nói lý lẽ gì cả... Chỉ chăm chăm nói điều mình muốn thì đâu gọi là hội thoại."

Đúng là vậy thật.

Người hầu gái đang đằng đằng sát khí —— mục đích của Rinokis đến đây không phải để trò chuyện mà là để cảnh cáo, và tùy tình hình, cô ta đến để thực sự bịt đầu mối.

Mỗi khi Nia Liston đến Vương đô để quay Magic Vision, cô bé lại ghé qua đây.

Nơi từng là một quán rượu hoang phế, giờ đã lột xác thành một quán rượu hoạt động đàng hoàng.

Tình hình thuận lợi khiến việc đi lại dễ dàng hơn, nhưng cũng khiến nơi này trở thành chốn tụ tập đông người hơn.

Với tư cách là hộ vệ của Nia, và cũng là hầu gái của nhà Liston, kết quả của việc hành động để hoàn thành cả hai nhiệm vụ đó chính là lời cảnh cáo này.

—— Kể từ khoảnh khắc nhận ra Nia bắt đầu lui tới đây và sẽ còn tiếp tục lui tới, Rinokis đã đơn thương độc mã xông vào cảnh cáo, và tùy trường hợp, cô đã hạ đo ván không biết bao nhiêu kẻ.

Thực ra cô cũng đã vài lần giao chiến với Anzel.

Thực lực có vẻ ngang ngửa, và vì lần nào cũng có nguy cơ kéo dài nên trận đấu vẫn chưa ngã ngũ —— nhưng trong thâm tâm, cả hai đều nghĩ "không muốn đánh nhau nữa".

Rinokis muốn tránh bị thương vì sợ ảnh hưởng đến công việc sau đó.

Còn Anzel thì biết rõ người hầu gái này có quan hệ mật thiết với Nia. Nếu làm bị thương hầu gái và chọc giận Nia thì đúng là thảm họa.

Việc Anzel thuê một người quen có thực lực —— Fressa, cũng là để đối phó với Rinokis.

Để khi cần kíp, hai người có thể cùng nhau ngăn cô ta lại.

Đối với họ, Rinokis là một kẻ cực kỳ phiền toái —— bởi vì nếu giết cô ta, chắc chắn Nia sẽ tìm đến.

Rinokis tuy mạnh khủng khiếp so với tiêu chuẩn hầu gái hay hộ vệ... nhưng Nia lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Nếu thứ đó mà nghiêm túc thì chắc chắn sẽ là sự diệt vong. Nếu muốn, cô bé có thể hủy diệt cả một quốc gia.

"—— Nè."

Cũng giống như lúc làm với Nia ban nãy, Fressa ngồi xuống cạnh người hầu gái.

"Hay là dứt khoát lần sau cô đi cùng Lily luôn đi? Cô bé có vẻ cũng vất vả khi phải tách riêng với cô, mà cô cũng tò mò muốn biết Lily và bọn tôi nói chuyện gì ở đây đúng không? Thế thì cứ đi cùng nhau là được mà."

"..."

Rinokis không thèm quay đầu lại, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Anzel.

Như thể muốn nói rằng người khác thế nào cũng mặc kệ, chỉ cần khống chế được kẻ cầm đầu là xong.

Fressa nhún vai ngán ngẩm rồi quay lại làm việc.

"Xong việc rồi thì đi nhanh đi. Lily đang đợi đấy."

"..."

Không nói thêm lời thừa thãi nào, người hầu gái không biết giao tiếp rời khỏi ghế.

Tiếp nối đứa trẻ tóc trắng, đợt khách thứ hai là cô hầu gái cũng đã rời đi.

"... Mỗi lần nhìn thấy lại càng thấy nguy hiểm hơn, con nhỏ đó."

Anzel thở dài, nốc cạn một ly rượu rẻ tiền dùng để bán.

—— Lần đầu đến đây thực lực còn ngang ngửa, nhưng giờ thì anh cảm giác mình không thể thắng nổi cô hầu gái đó nữa. Mỗi lần cô ta đến là một lần thấy mạnh hơn. Chắc là do Lily huấn luyện.

Không thắng nổi nữa rồi, anh nghĩ. Thực lực của người hầu gái đã vượt qua Anzel.

Và giờ đây, cô ta đã trở thành một tồn tại còn nguy hiểm hơn cả Lily.

Lily vẫn còn ôn hòa chán.

Nói chuyện còn hiểu, và trừ khi có hành động thù địch rõ ràng, cô bé hiếm khi nổi điên.

Nhưng người hầu gái thì khác.

Đặc biệt là cái khoản không thể giao tiếp, thật sự rất tệ. Một kẻ phiền toái không thể thỏa hiệp thì chẳng khác nào tai ương. Đã thế lại còn không thể dùng vũ lực để loại bỏ.

Đám côn đồ và những kẻ vô gia cư nghèo kiết xác say rượu làm loạn đâu có biết nỗi khổ tâm của Anzel.

"Biết làm sao bây giờ..."

—— Khách khứa thế nào cũng được, nhưng với Anzel, người vừa có được một cửa tiệm cần bảo vệ, cô hầu gái kia quả là một tảng đá đè nặng trong lòng.

***

"Tiểu thư vừa nói gì cơ? Xin hãy nhắc lại lần nữa."

"Ta sẽ đi Đấu Trường Ngầm."

"Xin lỗi, tôi nghe không rõ lắm. Xin hãy nhắc lại lần nữa."

"Ta sẽ đi Đấu Trường Ngầm. Đây là lần thứ ba rồi đấy."

"Để xác nhận cho chắc chắn, tôi hỏi lại lần nữa được không?"

"Ta sẽ đi Đấu Trường Ngầm."

"Giờ tôi khóc lóc van xin ở đây thì Người có từ bỏ không?"

"Đừng tưởng lần nào làm thế ta cũng mủi lòng nhé. Ta sẽ đi, Đấu Trường Ngầm."

"Tôi sẽ mách ngài Bá tước đấy."

"Ta sẽ khăng khăng là mình không đi."

"Người đâu phải trẻ con, đừng có nhõng nhẽo nữa."

"Nhìn đâu cũng thấy không phải trẻ con mà."

—— Phản ứng từ chối dữ dội thật.

Sau khi rút lui khỏi quán rượu "Bạc Ảnh Thử Đình" của Anzel, tôi hội ngộ với Rinokis tại quán cà phê đã hẹn trước và quay trở về ký túc xá.

Trong lúc Rinokis đang pha trà và hỏi "Vụ quần lót thô tục thế nào rồi?", tôi vừa trả lời "Bất ngờ là toàn cái dễ thương thôi" —— vừa tỉnh bơ thông báo như một câu chuyện phiếm thường ngày.

Rằng tôi muốn đi Đấu Trường Ngầm.

Và đương nhiên là bị từ chối.

Rinokis, người mà tôi coi là cửa ải khó khăn nhất, quả nhiên đã phản ứng gay gắt nhất đúng như dự đoán.

Lần bị ngăn cản dữ dội thế này là từ hồi tôi lén định đi đến hòn đảo bay chưa được khai phá. Nhớ lại thì lần đầu tiên cô ấy khóc lóc van xin cũng là lúc đó nhỉ. Chắc thấy hiệu quả nên giờ cứ muốn tôi từ bỏ cái gì là lại giở chiêu đó ra...

Nhưng lần này thì không được đâu.

Tôi sẽ đi. Đấu Trường Ngầm.

"Mà ngay từ đầu thì cái Đấu Trường Ngầm gì đó... Người lấy thông tin ở đâu ra vậy?"

"Chuyện đó quan trọng gì đâu. Sao cũng được mà."

"Hoàn toàn không ổn chút nào —— nhưng mà thôi, bỏ qua chuyện đó."

May quá. Bị truy cứu thì phiền lắm. ... Mà khoan, không truy cứu không phải là do lộ rồi đấy chứ?

"Nhưng mà, chuyện này quá sức vô lý rồi còn gì? Tiểu thư giờ đã là người nổi tiếng, đến những nơi nguy hiểm như thế sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nhà Liston đấy."

Câu đó Anzel cũng nói rồi.

Và rồi, tôi hỏi về cách để tránh né rủi ro đó.

"Thêm nữa, tôi nghĩ việc này sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến giới Magic Vision đâu. Tiểu thư là gương mặt thường xuyên xuất hiện trên đó, nên tiếng xấu của người chắc chắn sẽ bị phơi bày ra ánh sáng."

...Hả?

"Vậy sao? Chuyện này với chuyện kia thì có liên quan gì?"

"Tôi cho rằng kênh của lãnh địa Liston hiện tại duy trì được một nửa là nhờ vào danh tiếng của Tiểu thư. Rất nhiều người đang nhìn nhận Tiểu thư như một đứa trẻ thanh liêm, trong sạch và không vấy bẩn. Chính vì thế, nếu lộ ra sự thật nào đó đi chệch hướng, hay nói cách khác là phản bội lại hình tượng ấy dù chỉ một chút, thì chẳng phải hậu quả sẽ rất lớn sao?"

Cái đó... căng thật.

Gia tộc Liston là ưu tiên hàng đầu, nhưng kế đến quả nhiên vẫn là các vấn đề liên quan đến Magic Vision.

Sắp tới còn phải đẩy mạnh quảng bá hơn nữa, tôi không thể tự lấy đá ghè chân mình được.

Hơn nữa, nếu gây ảnh hưởng xấu đến ngành công nghiệp Magic Vision, tôi cũng sẽ gây phiền phức cho cả Leliared và Hildethora.

Quả nhiên là quá nhiều xiềng xích, rào cản và rủi ro...

Tuy nhiên, tôi vẫn không thể nào từ bỏ Đấu trường Ngầm.

Anzel cũng đã nói, hay đúng hơn là lý do tôi moi tin được từ hắn, nằm ở chỗ "lần này đột nhiên áp dụng luật thi đấu đặc biệt".

Đấu trường Ngầm vốn dĩ mở cửa hàng tuần, và những trận tử chiến vẫn diễn ra định kỳ.

Nhưng lần này, họ chuẩn bị luật lệ đặc biệt và tổ chức với quy mô lớn hơn hẳn.

Điều này có nghĩa là gì—theo lời Anzel thì dường như "đó là minh chứng cho việc họ đã chuẩn bị được những quân cờ đặc biệt".

Tôi không biết kẻ tổ chức là Mafia hay quý tộc, nhưng những kẻ liên quan đến thế giới đó luôn tìm kiếm những kẻ mạnh xuất hiện trong Đấu trường Ngầm vì sĩ diện, vì thể diện, vì thú vui hoặc vì cá cược.

Và việc áp dụng luật đặc biệt cho một sự kiện vốn diễn ra hàng tuần, điều đó có nghĩa là—

Chẳng phải họ đã chuẩn bị được những người tham gia đặc biệt chưa từng có sao? Chẳng phải sẽ có những kẻ mạnh đặc biệt chỉ xuất hiện một lần này thôi sao?

Anzel, kẻ đã lăn lộn trong thế giới ngầm, đã nhận định như vậy.

Vì thế hắn mới nói với tôi. Nói với tôi, kẻ luôn mải miết tìm kiếm những kẻ mạnh.

Dù hắn có rào trước là "không có bằng chứng xác thực", nhưng tôi hoàn toàn bị thuyết phục bởi suy đoán đó.

Giả sử không có người tham gia đặc biệt nào, thì ít nhất nếu được xem những kẻ tương đối mạnh đấm nhau hay đổ máu, tôi cũng thấy tạm chấp nhận được. Chắc chắn sẽ không phải là một chuyến đi vô ích.

Vì những uẩn khúc đó, tôi nhất định muốn thực hiện chuyến đi đến Đấu trường Ngầm lần này... nhưng có vẻ việc đi lại khó khăn hơn tôi tưởng.

...Đành vậy thôi.

"Hiểu rồi."

"Tiểu thư hiểu cho là tốt!"

"—Ta tuyệt đối sẽ không thi đấu. Ta chỉ đi xem thôi."

Đây chẳng phải là sự nhượng bộ lớn rồi sao!

Tôi đã nghĩ chỉ cần đến được đó thì mọi chuyện sẽ nằm trong tay mình, nhưng quả nhiên là nên bỏ ý định thi đấu thôi!

Gì chứ, chỉ cần đứng từ bên ngoài khiêu khích kịch liệt một chút để tạo thành tình huống "đối phương gây sự trước"... à không không, mấy trò đó cũng nên bỏ qua đi.

Thôi thì đi thật. Chỉ đi xem thật thôi là được.

Làm ơn hãy cho tôi thấy những kẻ mạnh của thời đại này mà tôi có thể chấp nhận được đi.

"Tiểu thư, vấn đề là ở cái địa điểm ấy, chứ không phải chuyện đi hay không đi, thi đấu hay không thi đấu."

"Ta sẽ cải trang nên không sao đâu. Miễn không bị lộ danh tính thì sao cũng được mà."

"Cho dù lùi một trăm bước, coi như cải trang là ổn đi nữa, thì Tiểu thư định lẻn vào bằng cách nào? Dù có cải trang, đó cũng không phải là nơi một đứa trẻ nhỏ thế này có thể đến. Tôi nói trước, tôi sẽ không tiếp tay đâu đấy nhé."

Chính là nó.

Vấn đề lớn nhất nằm ở đó, nhưng tôi cũng đã nghe được giải pháp rồi.

"Mấy chuyện đó ta đã tính cả rồi. Thật ra là—"

Ngay khoảnh khắc tôi định tự mãn nói ra giải pháp—

"—Nia! Có ở đó không, Nia!"

Cùng với giọng nói trẻ con, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

Khách khứa vào giờ này sao? Mất hứng thật.

—Tôi đã nghĩ là mất hứng, nhưng việc biết được thực tế hoàn toàn trái ngược sẽ là chuyện của ngay sau đây.

Tôi và Rinokis tạm thời đình chiến, chuyển sang tâm thế đón khách.

Dựa vào giọng nói và khí tức vừa rồi thì—

"Nia! Nghe ta nói này!"

Ngay khi Rinokis vừa mở cửa, người lao vào với khí thế chẳng giống một nàng công chúa chút nào chính là Tam công chúa Hildethora.

Thêm vào đó, còn có Leliared nhà Silver, người có lẽ đã bị cô ấy lôi xềnh xệch đến đây, và cả cô hầu nữ cao lớn nữa.

"Trước tiên cứ bình tĩnh lại đã nào?"

Tôi đẩy tách hồng trà đã hơi nguội về phía Hildethora, người đang lấm tấm mồ hôi trán và sấn sổ lao về phía tôi ngay khi ngồi xuống bàn. Đây là tách trà Rinokis pha cho tôi, nhưng vì mải tranh luận nên tôi chưa kịp nhấp môi.

Dù sao thì, cũng lâu rồi mới gặp lại Hildethora.

Hình như là từ sau vụ bàn bạc ý tưởng về việc người xem tham gia Magic Vision, từ đó đến nay bặt vô âm tín.

Lâu ngày mới gặp, nhưng nhìn bộ dạng này của Hildethora, có vẻ cô ấy đã nghĩ ra một kế hoạch hay ho rồi.

Và giờ cô ấy đến đây chính là để thông báo việc đó. Kéo theo cả Leliared nữa.

Chà, liệu có phải là một kế hoạch khiến tôi phải thốt lên kinh ngạc không đây? Hy vọng là vậy.

Hừm.

Tuy nhiên, tôi cũng là người đã gắn bó với phương tiện truyền thông mang tên Magic Vision này suốt thời gian qua. Khi thì vứt bỏ cái tôi, khi thì gác lại việc công, tôi đã dốc hết tâm huyết và thời gian để liên tục xuất hiện trên hình ảnh.

Dù không bằng nhân viên kế hoạch của đài truyền hình, nhưng tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều về các ý tưởng.

Liệu thứ cô ấy làm ra có thực sự khiến một người như tôi ngạc nhiên được không?

—Dù tôi đã tỏ ra tự tin như thế, nhưng tôi lập tức phải kinh ngạc.

Hildethora chẳng chút khách sáo cầm lấy tách trà, trình diễn màn uống cạn một hơi đầy hào sảng chẳng giống công chúa chút nào—rồi nói mà chưa kịp lấy lại hơi.

"Tổ chức Đại hội Võ thuật với sự tham gia của người xem đi! Chúng ta sẽ phát sóng nó trên Magic Vision!"

............

Cái gì cơ!? Đại hội Võ thuật!?

Hildethora và Leliared, những vị khách không mời mà đến, ngồi xuống ghế. Sau khi Rinokis rót trà cho hai người họ, chi tiết về cái Đại hội Võ thuật đã khiến tôi kinh ngạc trong vòng ba giây bắt đầu được kể ra.

"...Hả, ra là vậy. Hả..."

Và rồi, cứ mỗi lời nhiệt huyết tuôn ra từ miệng Hildethora vẫn chưa hết phấn khích, sự ngạc nhiên và hứng thú trong tôi lại dần nguội lạnh.

—Đúng rồi ha, tôi tự nhủ. Thì ra là thế ha.

Đại hội Võ thuật.

Cái tên nghe thì khiến con tim rộn ràng, máu huyết sục sôi đấy, nhưng chủ đề của câu chuyện lại khác hẳn.

Vì mục đích chính không phải là võ thuật, mà là phổ cập Magic Vision.

"—Tiểu thư, xin hãy vững tâm."

Rinokis đang đứng hầu phía sau, người đáng lẽ chỉ nhìn thấy lưng tôi, dường như lo lắng cho vẻ chán nản của tôi nên khẽ thì thầm.

Yên tâm đi. Ổn mà. Ta vẫn còn Đấu trường Ngầm. Vẫn còn mục tiêu chính. Nên dù có thất vọng với cái Đại hội Võ thuật mà Hildethora hừng hực khí thế mang đến thì cũng không sao cả. A, không sao đâu. Ổn mà, ta hiểu mà.

"Suy nghĩ thấu đáo thật đấy."

Bản thân câu chuyện khá đơn giản nên có vẻ Leliared cũng đã hiểu.

Tôi thì càng nghe nội dung càng thấy tụt hứng thay vì bình tĩnh lại, nhưng thôi đành chấp nhận vậy. Vì vẫn còn mục tiêu chính nên đành chấp nhận vậy. Vì có mục tiêu chính mà... Haizz.

"Cũng được đấy chứ nhỉ."

Xốc lại tinh thần, tôi nói.

Đúng như Leliared nói, suy nghĩ rất thấu đáo. Bao gồm cả việc nó rất dễ hiểu.

"Những người ở nơi xa xôi cũng có thể xem được. Đó chính là điểm thu hút lớn nhất của Magic Vision mà."

Đại hội Võ thuật mà Hildethora mang đến là một sự kiện do Học viện tổ chức, với người tham gia là các học viên.

Tóm lại, đó là giải đấu để quyết định xem ai là kẻ mạnh nhất trong Học viện.

Tại Vương quốc Artwall, việc trẻ em từ sáu đến mười hai tuổi theo học tại Học viện là nghĩa vụ.

Và những ai không thể đi lại vì lý do khoảng cách sẽ vào ở ký túc xá, sống xa gia đình.

Kế hoạch Đại hội Võ thuật đã nhắm vào điểm đó.

Chế độ giáo dục bắt buộc đang được thực thi này vẫn còn non trẻ.

Ngày xưa cũng có trường học nhưng phải trả phí. Giới quý tộc thì không nói, nhưng trong số những người lớn thuộc tầng lớp bình dân hiện nay, có khá nhiều người không được đến trường. Nghe nói vì tốn học phí rồi sinh hoạt phí, nên khó khăn về nhiều mặt.

Nói cách khác, những phụ huynh bình dân không biết con cái mình đang sống thế nào tại Học viện.

Thế nên ý tưởng được đưa ra là một Đại hội Võ thuật bao hàm ý nghĩa "công khai một phần đời sống Học viện".

"Dù chưa phủ sóng được khắp cả vương quốc, nhưng nhiều khách sạn quy mô vừa và quán ăn đã đặt Ma Tinh Bản, và các cơ sở để xem Magic Vision cũng đang tăng dần lên.

Vì lý do công việc nên không thể đến Vương đô. Theo quy định thì người ngoài không được phép vào trong Học viện. Thời gian có thể gặp con cái chỉ giới hạn trong các kỳ nghỉ dài.

Chắc chắn có rất nhiều phụ huynh ở địa phương lo lắng cho con mình. Chính vì thế—"

Nếu đứa con mà họ không biết đang sống thế nào ở Học viện tham gia Đại hội Võ thuật thì sao?

Chẳng phải cha mẹ sẽ muốn nhìn thấy dáng vẻ dũng cảm của con mình dù chỉ một lần sao—đó là ý tưởng.

Đúng vậy, tóm lại là, Đại hội Võ thuật chỉ toàn trẻ con thì làm sao có cao thủ xuất hiện được. ...Haizz. Thất vọng thật sự.

Nó cũng tuân theo ý tưởng khởi nguồn là sự tham gia của người xem.

Đối với các bậc phụ huynh, người thân của họ là con cái sẽ xuất hiện trên hình ảnh. Trừ khi gia đình bất hòa lắm, còn không thì chắc chắn họ sẽ muốn xem.

"Lợi dụng tấm lòng cha mẹ thương con để nâng cao độ nhận diện cho Magic Vision sao? Quả không hổ danh Hilde, mưu mô thật."

"Nia! Cách nói chuyện!"

Ở chỗ này có tô vẽ lời nói cũng chẳng để làm gì. Thậm chí tôi còn coi đây là nơi có thể góp ý thẳng thắn không kiêng dè nữa là.

"—Được rồi Lelia. Những gì Nia nói không sai. Thực tế khi bàn bạc kế hoạch với người của đài truyền hình, cũng có ý kiến như vậy. Rằng công chúa Hilde bụng dạ đen tối thật đấy. Đâu phải là lời nên nói với một đứa trẻ tám tuổi. Thiệt tình."

Nếu nói vậy, tôi nghĩ việc lợi dụng tấm lòng cha mẹ cũng đâu phải là điều một đứa trẻ tám tuổi nên nói. ...Mà khoan, tôi cũng đâu có tư cách để nói. Xét về tuổi tác tâm hồn thì tôi còn hơn thế nhiều.

"Nhưng mà, được thôi. Ta đã nói thẳng vào mặt họ rồi."

Hildethora hớp một ngụm hồng trà, rồi tuyên bố.

"Việc đó thì có vấn đề gì sao? ...Ta đã hỏi thế đấy."

Ồ, mạnh miệng gớm.

"Là chuyện đôi bên cùng có lợi, thì làm gì có chuyện lợi dụng hay không? Thỏa mãn khao khát muốn xem của phụ huynh, còn chúng ta nhắm đến việc phổ cập Magic Vision.

Có chỗ nào là vấn đề sao?"

............

"Chà, nếu có vấn đề thì là cái mặt đắc ý của Hilde lúc này nhìn phát ghét."

"Đúng đấy. Sao cậu lại đắc ý thế chứ? Đằng nào cũng là cùng nghĩ với người lớn ở đài truyền hình mà. Có phải một mình cậu nghĩ ra đâu. Mà ý tưởng gốc cũng là do Nia nghĩ ra còn gì."

"...Hai người, nói năng cũng ghê gớm lắm nhé."

Khi tôi và Leliared ném ánh mắt khinh bỉ về phía đó, Hildethora hắng giọng để xua tan bầu không khí khó chịu.

"Thôi... Thôi nào, tóm lại là kế hoạch đã bắt đầu chạy rồi, giờ chỉ cần có sự hợp tác của các cô là giúp ta nhiều lắm rồi."

Ra là vậy, kế hoạch đã hoàn thiện rồi sao.

Nghĩa là dù chúng tôi không hợp tác, việc tổ chức Đại hội Võ thuật cũng đã được quyết định.

"Cụ thể thì tớ và Nia phải làm gì?"

Đúng, vấn đề là ở đó. Và còn một điều nữa.

"Nếu bị ràng buộc thời gian dài thì khó sắp xếp lịch trình lắm đấy."

Cả ở lãnh địa Liston lẫn lãnh địa Silver đều đang bắt đầu quay phim rồi.

Đúng là tôi đã nói sẽ hợp tác với Hildethora, nhưng không có nghĩa là được phép lơ là việc quay phim của lãnh địa mình.

"Việc chúng ta làm là cái gọi là dẫn nhập thôi. Kiểu như trang trí cho lối vào ấy. Chứ một khi Đại hội Võ thuật đã diễn ra thì chúng ta còn làm được gì nữa đâu."

Cũng đúng.

Quả thật tôi cũng chẳng muốn thi đấu. Trà trộn vào đám trẻ con để thi đấu thì làm được gì. Cái trò bắt nạt trẻ con đầy ác ý đó, tôi không làm được.

Dẫn nhập sao. Tức là công việc sẽ kết thúc khi Đại hội Võ thuật bắt đầu à. Cụ thể là làm gì nhỉ?

"Được chưa? Đầu tiên là—"

—Từ chuyến viếng thăm bất ngờ của nhóm Hildethora, một cuộc họp nghiêm túc đã bắt đầu.

Và nó kéo dài đến tận đêm.

Câu chuyện về Đấu trường Ngầm bị gián đoạn do sự xuất hiện của Hildethora vẫn chưa hề bị lãng quên. "Vậy thưa Tiểu thư. Chúng ta quay lại chuyện Đấu trường Ngầm nhé."

Ngay khi trời tối và khách khứa vừa ra về, câu chuyện quan trọng lại được tiếp tục.

"Tạm gác lại đi. Ta mệt mỏi vì nói chuyện quá rồi."

Không ngờ lại thành ra một cuộc họp kéo dài đột xuất thế này. Hôm nay thế là đủ rồi. Mệt quá. Đầu óc tôi đang từ chối hoạt động.

—Ngày dự kiến tổ chức Đại hội Võ thuật tại Học viện khá gấp.

Một khi công tác chuẩn bị cho đại hội chính thức bắt đầu, việc quay phim cho đại hội của chúng tôi chắc cũng sẽ bắt đầu theo.

Hildethora cũng đã tính toán kỹ, cô ấy đã lên lịch trình để có thể quay vào giờ nghỉ trưa hoặc sau giờ học.

Đã được dọn sẵn mâm bát đến thế rồi thì chỉ còn nước làm thôi.

Vì biết rõ điều đó nên cuộc họp cũng không thể lơ là được.

Tuy nhiên, nếu là vận động tay chân thì tôi tự tin có thể làm cả ngày, chứ tôi không giỏi việc dùng đầu óc cho lắm.

Chắc hẳn ở kiếp trước, tôn chỉ của tôi là "đấm trước tính sau" cũng nên.

Thế nên giờ mới mệt mỏi thế này.

Hôm nay vẫn còn mấy bài quyền chưa tập, lát nữa phải hoàn thành cho xong... vậy mà tôi chỉ muốn nghỉ ngơi một chút thôi.

"Không được ạ. Chuyện quan trọng cần phải giải quyết dứt điểm sớm."

Thế nhưng phản ứng của Rinokis lại vô cùng lạnh lùng. Cảm giác như ý chí "tuyệt đối không cho đi Đấu Trường Ngầm" đang truyền thẳng từ cô ấy sang tôi.

"Chuyện quan trọng gì chứ, quyết định đi là đi rồi mà?"

"Tôi không nhớ là mình đã chấp thuận chuyện đó."

Chậc, đứa đệ tử cứng đầu này... phen này phải ra uy một lần mới được. Với tư cách là một sư phụ.

"——Đệ tử không được cãi lời sư phụ!"

Tôi trừng mắt quát lớn, nhưng đôi mắt Rinokis cũng mở trừng trừng đáp trả.

"——Trước khi là sư phụ, Người là con gái nhà Liston! Tôi không thể để con gái nhà Liston đến một nơi không phù hợp như thế được!"

...Cái này gọi là cứng họng không cãi được câu nào đây mà.

Lý lẽ chính đáng đanh thép ấy dựng lên sừng sững như một bức tường vô hình chọc trời.

Đệ tử này mạnh thật đấy... không ngờ lại có thể bật lại tiếng quát của sư phụ ngay lập tức như vậy.

Cảm giác như đấu võ mồm thì tôi chẳng còn cửa thắng nào nữa rồi.

"Ngay từ đầu ấy ạ.

Tiếp nối câu chuyện trước khi nhóm ngài Hildethora đến, Người định lẻn vào nơi phi pháp như Đấu Trường Ngầm bằng cách nào? Người bảo là đã có phương án rồi đúng không? Chẳng lẽ Người có đồng phạm?"

Hừm...

"Vẫn chưa có. Ta định từ giờ đi thuyết phục một người. Thế nên Rinokis, thế này nhé."

"Không được ạ."

"Nếu thương lượng thành công, cô hãy cho phép ta đi Đấu Trường Ngầm nhé."

"Không được ạ."

"Nếu thương lượng thất bại, ta sẽ từ bỏ. Lúc đó ta sẽ từ bỏ một cách đàng hoàng. Hứa đấy."

"Không được ạ. Xin hãy từ bỏ ngay tại đây và ngay bây giờ."

"Ít nhất cũng phải nghe người ta nói hết đã chứ! Ta còn chưa kịp nói gì cô đã bật chế độ từ chối rồi là sao!"

"Không cần nghe cũng biết! Đã bảo không được là không được ạ!"

Cái này gọi là hết thuốc chữa đây mà.

Đệ tử này thực sự quá mạnh... Con bé này, chẳng lẽ nó còn sở hữu tuyệt kỹ nào cao siêu hơn cả khóc lóc van xin sao...

Cứ thế, kẻ đòi đi người cấm cản, hai bên tranh cãi đến khô cả cổ họng, trải qua một đêm như hai đứa trẻ con cãi nhau cho đến tận sáng.

Không ngờ đường đường là một kẻ có ký ức tiền kiếp, sống đến sáu tuổi đầu rồi mà lại phải trải qua một đêm tồi tệ như vậy... mà thôi, bỏ đi.

"——Không được đâu ạ. Tuyệt đối là không được."

Từ lúc sửa soạn buổi sáng, chuẩn bị bài vở, xách cặp, rời ký túc xá, cho đến tận lúc đi bộ đến trường, Rinokis vẫn cứ lải nhải điệp khúc "không được, không được" ngay sau lưng tôi.

Thú thật, trước sự chấp niệm này của cô ấy, tôi bắt đầu cảm thấy hay là mình chịu thua cho rồi.

Nhưng tôi sẽ không thua đâu.

Về khoản võ thuật, ai khiến tôi bỏ cuộc được thì cũng đáng nể đấy.

Người hầu chỉ được phép đi theo đến bên ngoài tòa nhà trường học, không được phép vào trong.

"——Tuyệt đối không được đâu đấy ạ!"

Rinokis vẫn nói vọng theo, chẳng thèm bận tâm đến ánh mắt của đám trẻ xung quanh đang đi học, còn tôi thì hoàn toàn lờ đi và bước thẳng vào trường.

Mới sáng sớm ngày ra đã gây chú ý theo kiểu kỳ quặc thế này, nhưng biết sao được, đành chịu thôi.

"——Sao thế? Có chuyện gì à?"

Nghe thấy giọng nói không phải của Rinokis vang lên từ phía sau, cuối cùng tôi cũng quay lại.

Đương nhiên đứng đó không phải là Rinokis trong bộ đồ hầu nữ, mà là cô bé tóc đỏ——Leliared.

Có vẻ cậu ấy đi ngay phía sau một chút, nghe thấy tiếng "truy sát" của Rinokis nên chạy tới xem sao.

"Bất đồng quan điểm chút thôi."

Tôi chỉ nói lấp lửng như vậy, cô bé gật đầu "À".

"Hiểu rồi. Là do Nia sai chứ gì."

Sao lại khẳng định chắc nịch thế? Cậu đã nghe đầu đuôi câu chuyện đâu. ...Cơ mà, dù có nhìn nhận thiên vị đến đâu thì đúng là tôi sai mười mươi thật.

"Chuyện đó để sau đi, gặp cậu đúng lúc lắm. Tớ có việc muốn nhờ Lelia đây."

"Việc xấu thì tớ không hợp tác đâu nhé."

"Tớ đã nói gì đâu."

"Đằng nào cậu cũng lại nghĩ ra mấy trò kinh khủng chứ gì? Kiểu như làm người ta bị thương, hạ nhục hay đổ máu ấy. Thế nên mới bị hầu nữ cấm cản đúng không? Kiềm chế lại đi."

Cô bé này rốt cuộc coi tôi là cái gì vậy không biết. ...Mà, cũng không phải là không có suy nghĩ đó. Nhưng mấy chuyện kiểu đấy tôi chỉ nghĩ đến trong khoảng sáu phần mười thời gian một ngày thôi mà.

"Tớ chỉ muốn gặp chị gái cậu thôi."

"Chị gái? ...Ý cậu là chị Lilimi á?"

"Ừ."

Kể từ ngày kiểm tra thể chất đến giờ tôi chưa gặp lại Lilimi Silver.

Ký túc xá và khu học xá của khối Trung học và Cao trung nằm cùng khuôn viên với khối Tiểu học nhưng hơi tách biệt một chút. Thế nên, nếu muốn đi gặp thì cũng không phải là không đi được.

Hôm đó, tôi đã đánh bại vị Đại diện Sư phạm, người có lẽ gần như là sư phụ của cô ấy, nên cũng có chút cảm giác khó xử khi gặp mặt.

"...Cơ mà, chị Lilimi cũng bảo muốn gặp lại Nia."

"Thế thì tiện quá còn gì!"

"Tớ ghét cái điệu cười đó của cậu ghê."

Gì mà thất lễ thế.

"Cậu không định lôi chị Lilimi vào chuyện gì mờ ám đấy chứ? Dù cậu có kinh khủng thế nào thì chắc cũng không tính đến mức đó đâu nhỉ?"

"Không có."

"Thật không? Trong giai đoạn quan trọng ngay trước thềm Đại hội Võ thuật thế này, cậu sẽ không gây thêm rắc rối thừa thãi nào đâu nhỉ?"

"Không gây đâu."

"...Sao tớ cứ thấy không tin tưởng được Nia thế nào ấy..."

Thất lễ thật. Quá sức thất lễ. Vô lễ hết sức.

Nhưng dù sao thì cũng là đối tượng dễ nắm bắt hơn Rinokis.

Rinokis thì đúng là không có chỗ nào để bám vào mà thuyết phục, từ chối đến mức không thể giao tiếp nổi. Còn Leliared thì miễn là còn nói chuyện được, ắt sẽ thuyết phục được.

——Việc này dễ như bỡn tay trẻ con ấy mà!

Và thế là, tôi tận dụng triệt để thời gian cho đến khi tan học, dùng lời lẽ ngon ngọt dụ dỗ Leliared và chốt được cái hẹn đi gặp Lilimi.

Vậy là đột phá được cửa ải đầu tiên.

Coi như đã tiến thêm một bước đến Đấu Trường Ngầm.

***

Cuộc sống học đường đã bắt đầu được hơn hai tuần.

Cả tôi, Leliared và Hildethora đều trở nên bận rộn với các công việc liên quan đến Magic Vision.

Tuy nhiên, không phải là không có thời gian rảnh.

Thế nên đúng như dự định ban đầu, Leliared đã gia nhập câu lạc bộ Thiên Phá Lưu. Có vẻ một phần lý do là để đuổi theo người chị đang học ở khối Trung học.

Tôi đã tốn thời gian thuyết phục Leliared kỹ lưỡng, và cậu ấy đã đồng ý dẫn tôi đến chỗ sinh hoạt câu lạc bộ sau giờ học hôm nay.

Mục đích chính xác của tôi không phải là chị gái cậu ấy, nhưng mà thôi, sao cũng được.

——May mắn là, cô hầu nữ thuộc hệ "từ chối" Rinokis luôn đợi tôi về ở phòng ký túc xá, nên sau giờ học tôi cũng có chút thời gian tự do.

Tuy nhiên nếu đi quá lâu, chắc chắn cô ấy sẽ đi tìm.

Không có dư dả thời gian để ra khỏi khuôn viên trường, nhưng nếu chỉ tạt ngang tạt ngửa đâu đó trong trường thì chắc sẽ không bị nghi ngờ.

Vì lẽ đó, tôi không về ký túc xá ngay mà cùng Leliared đi đến nơi đám học trò Thiên Phá Lưu đang luyện tập.

"Nia không vào câu lạc bộ Thiên Phá Lưu à? Cậu cũng đang tu luyện mà đúng không?"

"Ừ. Nhưng tớ đủ dùng rồi."

Hiện tại, không chỉ riêng Thiên Phá Lưu, tôi cũng chưa gặp được ai mạnh đến mức khiến tôi muốn xin thọ giáo cả. Gia nhập cũng chẳng có ý nghĩa hay lý do gì.

"Nhưng tớ cũng có hứng thú."

Nhắc đến câu lạc bộ Thiên Phá Lưu, gã to con như tảng đá đó đang làm Đại diện Sư phạm.

Với cơ thể đó thì dù tôi có lỡ tay đấm thật một chút chắc cũng không hỏng đâu. Điều đó mới thật sự hấp dẫn làm sao.

"A, cậu vừa nghĩ đến chuyện gì đẫm máu đúng không?"

"Đâu có?"

Sao lại biết hay thế.

Sao lại biết tôi đang tưởng tượng cảnh đấm bay gã Đại diện Sư phạm chứ.

Mới quen nhau chưa đầy một tháng sao mà... chẳng lẽ tôi dễ đoán thế sao? Bất ngờ là tôi lại dễ đoán vậy à?

Tôi vừa trò chuyện với Leliared vừa rời khỏi tòa nhà học, cùng nhau đi về hướng khác với ký túc xá.

Tôi chưa đi bao giờ, nhưng nghe nói rải rác khắp khuôn viên rộng lớn của học viện là các tòa nhà dùng cho hoạt động câu lạc bộ.

Võ đường mà câu lạc bộ Thiên Phá Lưu sử dụng cũng là một trong số đó, nghe nói học sinh từ Tiểu học, Trung học đến Cao trung đều tập trung ở đó để đổ mồ hôi luyện tập.

"Thế nào? Thiên Phá Lưu có vui không?"

"Cái câu hỏi trịch thượng gì thế kia."

Hơi trịch thượng một chút cũng là lẽ thường thôi. Cùng là sáu tuổi nhưng tôi có ký ức tiền kiếp mà.

"Nói cho mà biết, hầu nữ của tớ mạnh hơn hầu nữ của cậu đấy nhé."

À, nhắc mới nhớ, thiết lập của chúng tôi là cả hai đều đang học võ thuật từ hầu nữ.

Leliared thì chắc là thật, còn tôi thì ngược lại.

——Chắc phải tìm dịp nào đó cho hai cô hầu nữ đấu với nhau xem sao, nhưng ưu tiên hiện tại là Đấu Trường Ngầm. Chuyện hầu nữ đại chiến để sau cũng được.

"Mà Nia theo trường phái nào thế?"

"Ai biết? Tớ cũng chẳng mấy khi để ý."

"Nhưng không phải là Thiên Phá... A."

Hả?

"Nia, đừng có nói gì thừa thãi nhé. Cũng cấm không được đấm người ta bất thình lình, tóm lại là mấy chuyện gây đổ máu là không được đâu đấy."

...? Tự nhiên sao thế? ...A, là cái đó hả.

"Tớ không có nhiều thời gian đâu."

Không nhanh lên là Rinokis sẽ đến tìm mất.

"Biết sao được. Chịu khó chút đi."

Trong lúc đang nói chuyện, chúng tôi đã bị khoảng sáu thằng nhóc cầm mộc kiếm vây quanh.

Có vẻ như đã bị mai phục.

Vì không có chút sát khí hay địch ý nào, nên nhìn từ xa trông chỉ như một đám trẻ con tụ tập.

...Nhìn thể hình thì chắc là học sinh lớp ba hoặc lớp bốn. So với học sinh lớp một như chúng tôi thì trông khá to con. Mà, dù sao cũng vẫn là trẻ con.

"——Lelia. Bỏ cái Thiên Phá Lưu đó đi, sang Kiếm Thuật Đạo Trường đi em."

Thằng nhóc có vẻ là thủ lĩnh của nhóm dõng dạc tuyên bố.

Ra là vậy, mục đích là lôi kéo thành viên. Bắt bỏ Thiên Phá Lưu để sang câu lạc bộ của bọn chúng. Là chuyện này sao.

"Người quen à?"

"Gọi là người quen thì... biết nói sao nhỉ."

Có vẻ là một mối quan hệ khó nói hết trong một lời.

"À thì, cứ coi như là học trò của đối thủ cạnh tranh với Đại diện Sư phạm đi. Tớ với mấy tên này cũng chỉ gặp nhau vài lần ở đây thôi."

Học trò của đối thủ cạnh tranh với Đại diện Sư phạm.

Ra thế, không phải trực tiếp liên quan đến Leliared, mà là từ ân oán giữa các chủ võ đường với nhau.

"——Lujin! Kia đúng là Nia đấy! Nia Liston!"

"——Tao biết rồi! Nhìn cái đầu tóc bạc kia là biết chứ gì!"

Trong lúc chúng tôi thì thầm bên này thì bên kia cũng xì xào bàn tán. Tôi cũng nổi tiếng phết đấy chứ. Tôi vẫy tay cái là bọn nó nhao nhao lên "Uầy hàng thật kìa". Trở thành người nổi tiếng rồi đây.

Cơ mà cái thằng thủ lĩnh tên Lujin kia.

Ít nhất cũng phải gọi là tóc trắng (bạch kim) chứ. Tuổi tinh thần có thể già nhưng tuổi thể xác này chắc chắn là gái sáu tuổi mơn mởn đấy nhé.

"Đúng lúc lắm! Cả Nia nữa, đi cùng Lelia sang đạo trường bọn anh luôn đi!"

Hả, cả tôi nữa á?

Lujin nói kiểu tiện thể hốt luôn một mẻ, làm năm thằng nhóc đi cùng cũng ồ lên "Uôoooo" khá nhiệt tình. ...Mà? Được chào đón thì cũng không thấy tệ lắm?

"Tớ không phải môn sinh Thiên Phá Lưu nên xin kiếu."

"Bọn anh không để bụng đâu!"

Ồ, câu trả lời dứt khoát sảng khoái ghê. Nhưng mà tôi để bụng đấy.

"Lujin, hôm nay tha cho bọn em đi. Nia thực sự không liên quan gì đâu."

Leliared bước lên chắn trước mặt tôi, nói như thể che chở. Ồ... cô bé này định bảo vệ tôi sao. Lúc được anh trai che chở tôi đã thấy rung rinh rồi, giờ được Leliared che chở cũng không tệ chút nào. Rất lẫm liệt và dễ thương. Muốn cho tiền tiêu vặt ghê.

"Nói trước nhé, tớ nói vì tốt cho các anh thôi. Tốt nhất đừng dính dáng đến Nia."

Hửm?

"Con bé này nguy hiểm lắm. Thực sự rất nguy hiểm."

...Ơ kìa?

"Lelia?"

Tôi đang nghĩ được che chở dễ thương quá, hóa ra là ngược lại à?

Đây là bố cục bảo vệ bọn họ khỏi tôi sao?

"Đi nhanh lên. Trước khi bị nó ghim."

"Lelia?"

"Trong lúc tôi còn đang giữ nó lại thì đi nhanh lên."

"Lelia?"

"Còn đứng ngẩn ra đó làm gì!? Đi mau lên!"

"Này."

Đến mức này thì chắc không phải hiểu lầm nữa đâu nhỉ? Là đang bảo vệ bọn họ thật đúng không?

...Tôi chưa từng nổi điên trước mặt Leliared lần nào mà. Sao lại bị nhận định như thế này chứ.

...Mà, cũng chẳng sai lắm.

Nếu không có tôi ở đây, tình huống sẽ là một bé gái ít tuổi hơn bị sáu thằng con trai cầm vũ khí vây quanh.

Là người theo nghiệp võ, sao có thể nhắm mắt làm ngơ. Đây là vụ việc đáng lẽ phải dùng thiết quyền chế tài để giáo dục lại. Thế nên lời cô bé nói theo một nghĩa nào đó là đúng.

...Nếu Leliared định dàn xếp êm đẹp thì tôi cũng không phản đối.

Nếu là người lớn thì còn đỡ, đằng này là xích mích giữa trẻ con với nhau. Tôi cũng muốn tránh chõ mũi vào chuyện của lũ trẻ.

"Chả hiểu gì cả, nhưng tóm lại là đi theo bọn anh!"

Thằng nhóc Lujin bên kia phản ứng cũng nhanh gọn đấy chứ. Chắc cũng thuộc dạng không biết nghe người khác nói giống Rinokis rồi.

"Vốn dĩ cái phái Thiên Phá yếu xìu!"

Cái này thì đồng quan điểm.

Thiên Phá Lưu chỉ toàn mang lại thất vọng cho tôi. Chưa thấy kẻ nào mạnh ở Thiên Phá cả. Chắc là chẳng còn cao thủ nào nữa rồi cũng nên.

"Trận đấu hôm kiểm tra thể chất cũng thế, Thiên Phá đấu tay không với phái khác thua liểng xiểng còn gì!"

Sự thật không thể chối cãi. Do đệ tử của tôi làm mà.

"Khó khăn lắm mới có cơ hội trở nên mạnh mẽ, sao lại chọn ngay cái chỗ yếu nhớt ấy chứ!"

Chuẩn luôn.

Nếu thực sự muốn mạnh lên thì bỏ ngay cái Thiên Phá ấy đi, chính tôi cũng muốn nói câu đó.

――Tôi không rõ Leliared nghe những lời này với tâm trạng ra sao, bởi lẽ cô ấy đang được che chắn sau lưng tôi.

Nhưng phận làm đệ tử, khi sư phụ và môn phái bị sỉ nhục, sao có thể không giận dữ.

Có điều.

Lời lẽ của Rujin bắn ra liên thanh khiến người ta không thể cãi lại nửa lời, theo tôi thấy, dường như đã đâm trúng vào những điểm yếu một cách sắc bén và chính xác. Bởi lẽ Thiên Phá đúng là như vậy.

Tuy nhiên.

"Tại sao lại đánh tay không chứ! Có vũ khí chắc chắn phải mạnh hơn rồi!"

――Câu nói đó thì không thể bỏ qua được.

"Này."

"A, khoan, không được đâu mà."

Đẩy Leliared sang một bên, tôi bước lên phía trước.

"Chê bai Thiên Phá Lưu thì tôi không chấp, nhưng coi thường việc tay không tấc sắt thì tôi không bỏ qua đâu nhé?"

Có vũ khí thì mạnh hơn sao?

Đang nói cái gì vậy?

――Dù có cầm vũ khí hay không, kẻ nào tiệm cận cảnh giới cực hạn hơn thì kẻ đó mạnh hơn. Đó là lẽ hiển nhiên.

"Tóm lại chuyện này là sao? Cái hành động cầm vũ khí bao vây phụ nữ này là ý gì?"

Một khi tôi đã bước ra, đừng hòng chuyện này kết thúc êm đẹp.

"Tùy vào câu trả lời mà tôi sẽ nổi giận đấy, liệu mà đáp cho cẩn thận."

――Tùy vào câu trả lời, tôi sẽ vừa uốn nắn lại cái bản tính lệch lạc đó, vừa thuyết giáo, lại vừa "yêu thương" chúng một chút xem sao.

"Đ-Đến để phân thắng bại chứ gì!"

Có lẽ vì thấy tôi, kẻ nãy giờ vẫn giữ thái độ bàng quan đột nhiên bước ra, hoặc có thể dù là trẻ con nhưng cậu ta vẫn cảm nhận được điều gì đó, Rujin có vẻ bối rối. ――Cậu nhóc này sở hữu trực giác chiến đấu khá tốt đấy. Nếu rèn giũa thì sẽ mạnh lên đây.

"Phân thắng bại? Nghĩa là sao?"

"…………"

Mấy cậu nhóc lúng túng không đáp, nên tôi quay sang hỏi Leliared.

"Ban đầu chỉ có hai người đến thôi, nhưng tớ đã đánh trả lại. Thế là sau đó mỗi lần lại tăng thêm một người."

Hể.

"Lelia mạnh thật đấy."

Mới sáu tuổi đầu mà đã thắng được nhiều kẻ lớn tuổi hơn có vũ khí. Tương lai đầy hứa hẹn đấy chứ.

Ở độ tuổi này, thắng bại thường bị ảnh hưởng lớn bởi số lượng và công cụ hơn là kỹ thuật võ công.

"Cũng thường thôi! Bây giờ có thể cậu mạnh hơn tớ! Nhưng một ngày nào đó tớ nhất định sẽ đánh... Sao cậu lại cười hả!"

"Tớ có cười đâu. Tớ chỉ thấy đáng yêu thôi."

"Đó cũng là một kiểu cười còn gì!?"

Nếu nói theo nghĩa rộng thì chắc là vậy. Nhưng tôi nghĩ ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

"Thôi được, tớ hiểu đại khái tình hình rồi."

Mặc kệ Leliared đang cáu kỉnh, tôi quay lại đối mặt với đám con trai.

"Cậu kia. Lúc nãy cậu nói 'có vũ khí thì mạnh hơn' đúng không? Thử thủ thế xem nào."

"Hả?"

Quả nhiên khi đối mặt với tôi, Rujin không giấu được sự bối rối――

"――Không cần thủ thế nữa đâu."

Trước khi cậu ta kịp phản ứng với lời nói và chuyển động của tôi, thanh mộc kiếm đang buông thõng bên tay phải cậu ta đã xé gió bay đi xa tít.

Không cần thủ thế nữa.

Vì tôi đá xong rồi.

Từ chính diện, tôi chỉ tung ra một cú đá trước tương đối chậm rãi mà thôi.

――Nhìn bộ dạng bọn họ thì có vẻ như chẳng ai nhìn thấy gì cả. Tôi đâu có di chuyển nhanh đến thế.

"Sao nào? Cậu bảo có vũ khí thì mạnh hơn, giờ mất vũ khí rồi, cậu định làm thế nào?"

Nếu là bình thường, đến đây sẽ là màn thuyết giáo dai dẳng.

Rằng tay không mạnh mẽ đến thế nào, tuyệt vời ra sao, cho phép ta ứng biến linh hoạt và xoay chuyển tình thế táo bạo thế nào; rằng đừng có dựa dẫm vào thứ công cụ tầm thường như vũ khí; rằng Thánh Kiếm hay Ma Kiếm thì cũng dễ dàng gãy nát, đừng bám víu vào những thứ mong manh như vậy; rằng cơ bắp không bao giờ phản bội, kẻ phản bội luôn là chính bản thân ta... Tôi có thể dùng cả vạn lời để nói cho ra lẽ.

Nhưng hiện tại tôi thực sự không có thời gian, đành tha cho cậu ta lần này.

Nếu là người lớn thì tôi đã đấm cho hai, ba phát rồi, nhưng ra tay với trẻ con thì dù có lý do gì đi nữa lương tâm cũng thấy cắn rứt.

Trông cũng không có vẻ gì là quá thù địch hay ác ý, thế này là được rồi.

Hơn nữa, mái tóc trắng của tôi dù nhìn từ xa cũng rất nổi bật.

Đứng lâu ở chỗ thoáng đãng thế này sẽ bị Rinokis tìm thấy ngay. Phải mau chóng di chuyển đến đạo trường Thiên Phá thôi.

Bỏ lại đám nhóc vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, tôi nắm lấy tay Leliared, người cũng đang ngẩn tò te, và bắt đầu bước đi. ...Khoảnh khắc tôi nắm tay, cô ấy giật bắn mình, chắc là nhớ lại lần tôi lỡ tay bóp đau hôm nọ. Xin lỗi nhé. Tớ không làm thế nữa đâu.

――Nhưng mà.

"Chờ chút đã."

Một sự can thiệp khác chen ngang khi tôi và Leliared định rời đi.

"Đàn anh Sano!?"

Người con trai mặc đồng phục đang tiến lại gần có vóc dáng to lớn hơn hẳn đám trẻ con chúng tôi. E là học sinh trung học bộ.

Và vì Rujin cùng đám con trai gọi tên cậu ta, nên có vẻ là người quen... hoặc đồng bọn. Cậu ta cũng cầm mộc kiếm nữa.

Người được gọi là Sano có gương mặt tuy còn nét trẻ con nhưng khá điển trai, cậu ta chẳng thèm liếc nhìn đám con trai kia mà nhìn thẳng vào tôi. Chà, cũng đẹp trai đấy nhưng còn thua anh hai tôi xa.

"Anh là Sanowill Baddle. Học sinh trung học bộ, đang hướng dẫn cho mấy đứa nhóc này tại đạo trường."

Hừm. Sanowill à.

Liệu cái tên này có đáng để nhớ không nhỉ.

"Anh đã nhìn thấy cú đá lúc nãy. Xin hãy đấu với anh một trận."

...Được đấy.

Nhìn qua thì chỉ thấy sự non nớt và yếu ớt, nhưng tôi công nhận cậu ta là một võ nhân.

Hơn nữa, còn nhỏ mà tâm thế đã ra dáng phết.

Được đường đường chính chính thách đấu trực diện là bản hoài của võ nhân. Nếu cậu ta muốn thách đấu sau khi đã nhìn thấy cú đá đó của tôi thì lại càng đáng khen.

Dù kết quả thắng bại đã rõ mồn một từ trước khi bắt đầu, tôi cũng không ghét điều này.

Tôi thì sao cũng được.

"――Nia, gay go rồi."

Leliared thì thầm vào tai tôi.

"――Sanowill Baddle là quán quân bộ môn kiếm thuật trung học bộ tại Đại hội Võ thuật năm ngoái đấy. Dù là cậu thì cũng không thắng nổi đâu."

Ồ. Thế này mà cũng vô địch được sao.

Chỉ trình độ này thôi á.

...Ừm... Ừm...

Mà cũng được thôi. Dù trình độ Đại hội Võ thuật của trẻ con có thấp đi nữa.

Chỉ là, bây giờ thời điểm cực kỳ không thích hợp.

"Đấu cũng được thôi nhưng tôi không có thời gian. Không thể đổi địa điểm cũng không thể chờ đợi."

"Này! Đã bảo không được mà! Cả anh cũng dừng lại đi!"

Leliared hét lên trong tuyệt vọng, có lẽ lần này cô ấy thực sự định che chở cho tôi. Đáng yêu thật. Lát nữa tôi sẽ cho tiền tiêu vặt.

Nhưng tôi sẽ không dừng lại đâu.

Nếu võ nhân đã muốn giao đấu, thì đáp lại cũng là nghĩa vụ của võ nhân. Nếu không có lý do từ chối thì nhận lời là lẽ đương nhiên.

"Nếu anh đã giác ngộ việc sẽ thua trước mặt đàn em, thì chúng ta giao đấu ngay tại đây."

Sanowill không nói gì, chỉ trả lời bằng cách thủ thế mộc kiếm.

Không khí căng lên như dây đàn.

Bầu không khí hời hợt lúc nãy giờ đã mang nặng sự căng thẳng.

Đến cả Leliared cũng đành phải im lặng khi mọi chuyện đã đến nước này.

Mà, cũng chỉ trong vài giây thôi.

"Thế này là được rồi chứ?"

"――Hả!?"

Lần này tôi thử di chuyển nhanh hơn một chút.

Bước một bước xâm nhập cự ly, tôi vung thủ đao, chém đứt đôi thanh mộc kiếm của Sanowill khi cậu ta vẫn đang giữ thế chính nhãn.

Đối với cậu ta, chắc chỉ thấy như thể tôi đột ngột hiện ra ngay trước mặt.

Từ tư thế hạ thủ đao của tôi, cậu ta hoảng hốt nhảy lùi lại để giãn khoảng cách――và nhận ra vũ khí trên tay mình đã "vô phương cứu chữa".

Thấy cậu ta ngẩn người nhìn chằm chằm thanh mộc kiếm bị chém đứt,

"Này."

Tôi ném trả lại nửa kia mà mình đã làm rơi.

"Xong rồi nhé? Xin phép."

"「…………」"

Không ai nói lời nào.

Có lẽ họ không thể nuốt trôi, không thể tiêu hóa cũng như không thể hiểu nổi sự việc vừa diễn ra ngay trước mắt.

Mà, đó không phải việc của tôi.

Tôi dắt Leliared, người lại giật bắn mình khi tôi nắm tay, đi về phía đạo trường, lần này thì đi thật.

"――Cái gì vậy!? Lúc nãy là cái gì vậy hả!?"

Leliared, người bị tôi kéo đến trước cửa đạo trường, cuối cùng cũng có vẻ đã nuốt trôi hiện tượng vừa rồi.

"Xin chào."

"Đừng có lờ tớ đi!"

Hừ, vất vả dẫn đường rồi Leliared. Đã đến được đây là coi như xong việc.

Phớt lờ Leliared đang làm ầm ĩ, tôi vừa chào vừa ngó vào trong... Thấy vài môn sinh đang chuẩn bị tập luyện và bóng dáng vị Quyền Sư Phạm to như tảng đá đang ngồi như tượng.

Chị gái của Leliared là Lilimi có vẻ vẫn chưa đến.

Mà cũng được.

Người tôi thực sự cần gặp là gã người đá kia cơ.

"Quyền Sư Phạm, lâu rồi không gặp."

Tôi thử cao giọng một chút, mấy môn sinh chưa nhận ra tôi cũng quay lại nhìn, nhưng――

"――Nia Liston!?"

Hơn tất cả, phản ứng của Quyền Sư Phạm là lớn và dữ dội nhất.

"Hầu nữ của cô có ở đây không!? Ta khẩn cầu được tái đấu!"

Ông ta chạy rầm rầm lại gần với tiếng bước chân nặng nề, lướt qua tôi và nhìn quanh quất.

Đúng như dự đoán, trận đấu hồi chiêu mộ câu lạc bộ có vẻ vẫn còn ám ảnh ông ta mãi.

――Ừm, võ nhân thì nên như thế. Thua một hay hai lần, hay thậm chí trăm lần, cứ tiếp tục chiến đấu cho đến khi bản thân hài lòng là được.

Chừng nào ý chí chiến đấu chưa cạn kiệt thì trận đấu vẫn còn tiếp diễn.

Chỉ khi tâm tàn ý lạnh, đó mới là thất bại thực sự.

"Hôm nay tôi không dẫn cô ấy theo."

"A, vậy à... thế à."

Gương mặt mới thất vọng làm sao. Tỉnh táo lại đi, Quyền Sư Phạm. Đừng có làm cái mặt đưa đám lộ liễu như thế trước mặt môn sinh chứ. Đừng có buông thõng vai, đừng có còng lưng xuống. Đệ tử họ hay nhìn vào mấy cái đó lắm đấy.

Vào thẳng vấn đề cho nhanh. Nãy bị đám kia làm phiền nên tôi thực sự không còn thời gian nữa.

"Hơn nữa tôi đến đây là có việc muốn nhờ. Ông dành chút thời gian được không?"

"Hả... Nhờ vả."

Làm ơn tỉnh táo lại giùm đi. Xin ông đấy. Chuyến đi đến Đấu Trường Ngầm của tôi đang phụ thuộc vào ông đấy.

"――Cái tên đó cô nghe ở đâu?"

Leliared cứ nằng nặc đòi ngồi cùng, tôi đành hứa "sẽ dạy cho cách chém mộc kiếm lúc nãy" để đuổi cô ấy đi, rồi đứng nói chuyện với Quyền Sư Phạm ngay bên hông đạo trường.

Dù được mời vào trong, nhưng vì lý do thời gian, tôi quyết định vào đề ngay tại chỗ.

Và rồi, Quyền Sư Phạm khi nghe cái tên "Đấu Trường Ngầm" từ miệng tôi, gương mặt đang lộ rõ vẻ thất vọng bỗng chốc đanh lại.

Đối diện với vẻ mặt nghiêm túc của Quyền Sư Phạm, tôi cười nhếch mép.

Quả nhiên.

Quả nhiên là ông ta biết.

"Ông từng nhận được lời chiêu mộ rồi đúng không?"

Là một võ thuật gia hay một tay anh chị có chút bản lĩnh, ắt hẳn sẽ nhận được những lời mời kiểu đó từ thế giới ngầm.

Tôi đã nghĩ vậy khi đến gặp ông ta, và dự đoán đã trúng phóc.

"Trả lời câu hỏi của ta đi. Cái tên Đấu Trường Ngầm, cô nghe ở đâu? Đó không phải là thứ trẻ con nên biết."

"Tại một quán rượu."

Và, người đó cũng đã chỉ cho tôi cách để đến đó.

Câu trả lời chính là người đàn ông này.

"Q-Quán rượu...? Cô mới sáu tuổi mà đã ra vào quán rượu sao...?"

…………

Nhìn gương mặt sốc tột độ của gã đàn ông to lớn trưởng thành, tôi mới thấm thía rằng cái thân xác sáu tuổi này của mình toàn làm những chuyện phi thường thức.

Nhưng mà, giờ chuyện đó không quan trọng.

"Tôi cũng có lý do... không, tôi có cùng cảm xúc với ông."

"Cùng cảm xúc?"

"――Muốn gặp kẻ mạnh. Nếu được thì là kẻ mạnh hơn chính mình."

Vừa nãy Quyền Sư Phạm tìm kiếm Rinokis cũng là kết quả của việc mưu cầu kẻ mạnh.

Tôi nghĩ ham muốn của tôi chẳng khác gì ông ta lúc nãy.

Chỉ có điều, trường hợp của tôi là do hiếm có ai mạnh hơn tôi mà thôi.

Chính vì thế, sự kiện lần này ở Đấu Trường Ngầm, tôi nhất định muốn đi.

"Nghe nói lần này Đấu Trường Ngầm sẽ tổ chức thi đấu loại trực tiếp. Khả năng cao là sẽ có cường giả tham dự. Tôi rất muốn nhìn thấy người đó. Ông cũng có cùng tâm trạng đúng không?"

"Ừ, hừm, chà, ta không phủ nhận là muốn xem..."

Biết ngay mà.

Kẻ sống vì võ đạo nghe tin có cường giả, có cao thủ mà máu huyết không sôi sục mới là lạ.

"Quyền Sư Phạm."

"Tên ta là Gandolf."

"Gandolf, tôi nói thẳng luôn nhé. ――Hãy đưa tôi đến Đấu Trường Ngầm."

"Không, cô bảo đưa đi thì... cũng không được đâu. Đó không phải là nơi có thể dắt trẻ con sáu tuổi theo. Hơn nữa cô là con nhà quý tộc, hãy tự giác tránh xa những nơi nguy hiểm đi."

Mấy câu trả lời mẫu mực đó tôi nghe đủ rồi. Chuyện đi hay không đi với Rinokis, tôi đã nghe đến phát ngán rồi.

Tôi biết thừa điều đó ngay từ đầu. Lũ đầu đất cứng nhắc này.

"Cứ đưa tôi đi là được――với tư cách là con gái ông."

"Con gái... Con gái!? Của ta!?"

Đúng vậy, đây chính là cách "đến Đấu Trường Ngầm" mà Angel đã chỉ cho tôi.

Đơn giản thôi, cứ đường hoàng đi cùng nhau như người nhà, người đi kèm của khách là được.

"Đưa cô con gái đang được giáo dục đặc biệt để trở thành võ thuật gia đi tham quan học hỏi. Cứ lấy cớ đó mà cho tôi đi cùng."

"Không không, không được! Từ đầu đến cuối đều không được! Ta không thể tiếp tay cho chuyện vô lý như thế!"

――Chà, từ chối là phải.

Người lớn có lương tri thì sẽ từ chối thôi. Tuyệt đối không tán thành đâu. Đến cả ông chủ quán rượu mới vào nghề hơi thiếu lương tri một chút còn không bán rượu cho trẻ con nữa là. Yêu cầu này đúng là hơi cao thật.

"Nếu ông đưa tôi đi, tôi sẽ chỉ cho ông cách đạt được sức mạnh cao hơn hiện tại một bậc."

"Không, vấn đề không phải là――"

"Thủ thế đi. Dù sao nói mồm cũng chẳng có sức thuyết phục. Tôi sẽ thực hành cho ông thấy."

"Đã bảo là, vấn đề không phải ở chỗ đó."

"――Ông không muốn trở nên mạnh mẽ sao? Ông không khao khát sức mạnh sao?"

Với một võ giả, âm hưởng ma mị của câu nói ấy đôi khi còn hấp dẫn hơn cả sự quyến rũ của người tình trong mộng.

Kẻ càng đắm chìm trong võ đạo, hiệu quả lại càng rõ rệt.

——Nó đánh trúng vào điểm yếu của chính tôi, nên không lý nào lại vô dụng với kẻ cùng đi trên một con đường. Hay nói đúng hơn, chính tôi cũng muốn được ai đó gạ gẫm như thế. Rằng "Ngươi có khao khát sức mạnh không?". Muốn được nghe câu đó ghê.

"…………"

Quả nhiên, nó có tác dụng với Gandolf.

Bị giam cầm bởi những từ ngữ ma thuật ấy, ông ta chẳng thốt nên lời.

"Thử một lần nhé? Hãy cảm nhận những gì tôi sắp làm, nếu thấy hứng thú thì chấp nhận lời đề nghị của tôi. Còn không, tôi sẽ từ bỏ.

Thấy sao?"

Gandolf đã cắn câu.

"——Được thôi, làm đi. Nhưng làm gì thì làm, nếu không ra hồn thì liệu hồn đấy. Với lại, cho ta tái đấu với cô hầu nữ kia."

Được thôi, được thôi. Sao cũng được hết.

Ngay từ khoảnh khắc ông ta chấp nhận nói chuyện, kết quả đã rõ mười mươi.

"……Cũng không tệ, nhưng chưa phải là tốt nhất nhỉ."

Gandolf đứng đối diện, thủ thế.

Nhìn cảnh đó, tôi cảm thấy hơi lấn cấn trong lòng.

Tư thế ít sơ hở, toát lên sự lão luyện. Đây không phải thứ có thể đạt được trong một sớm một chiều. Đó là thế thủ của kẻ hiểu rõ ý nghĩa của nó chứ không chỉ là tạo dáng.

Cơ bắp vốn đã như đá tảng, khi gồng lên thủ thế trông chẳng khác nào một khối sắt.

Nhưng, chỉ đến thế mà thôi.

Một khối sắt vụn thì yếu ớt vô cùng.

"——Ư!?"

Ngay trước mắt Gandolf đang trừng trừng cảnh giác, tôi bước lại gần một cách bình thản rồi chạm vào lưng hắn.

Hắn nhảy dựng lên như bị điện giật, lùi ra xa rồi lại thủ thế.

Vẫn không giấu nổi sự dao động.

Tốc độ, cách phân phối khí, bộ pháp, thân pháp.

Mọi yếu tố của tôi đều vượt xa trí tưởng tượng của Gandolf. Vì thế nên hắn đã không thể phản ứng kịp.

"Không có nhiều thời gian đâu, tôi sẽ chạm vào ông thêm một lần nữa. Chỉ thế là đủ để ông hiểu rồi chứ?"

Thêm một lần là đủ.

Hắn chắc chắn không phải tay mơ đến mức không nhận ra sự chênh lệch thực lực này.

"……"

Gandolf nuốt nước bọt cái ực.

Quả nhiên, có vẻ ông ta đã hiểu.

Từ thời điểm chấp nhận cuộc đấu này, kết quả đã quá rõ ràng.

——Đúng là một công việc nặng nề.

Trong phòng riêng tại một quán rượu rẻ tiền nơi tội phạm hay lui tới, có ba người đàn ông.

Ngồi ở bàn là người đàm phán, Nastin.

Người đi kèm, Dow Feita, vẫn đứng dựa lưng vào tường, quan sát tình hình.

Hai người này mặc đồ đen. Là người của Đấu Trường Ngầm.

Và, gã mạo hiểm giả ngồi đối diện Nastin——

"——Có kẻ mạnh không?"

Asma Hinoki.

"Tất nhiên. Ở Vương đô Artwall không có khu ổ chuột này, nơi quy tụ những kẻ tự tin vào nắm đấm của mình chính là Đấu Trường Ngầm."

Gã đàn ông này rất nguy hiểm.

Nastin đã từng gặp vô số kẻ ác, kể cả những kẻ có máu mặt trong thế giới ngầm, nhưng chỉ cần đối mặt với gã đàn ông trước mắt, hắn cũng cảm thấy căng thẳng tột độ.

Mạo hiểm giả mang biệt danh Kiếm Quỷ.

Gặp rồi mới hiểu tại sao hắn lại có cái biệt danh đó.

Gã này cực kỳ nguy hiểm. Hắn quen với việc tàn sát sinh vật đến mức coi mạng người nhẹ tựa lông hồng. Chắc chắn hắn có thể giết người thản nhiên như hít thở. Dù là ma vật hay con người cũng vậy.

Loại tội phạm như thế không phải là không có, nhưng khi kết hợp với hung khí là thực lực của bản thân thì câu chuyện lại hoàn toàn khác.

Kẻ có khả năng làm chuyện nguy hiểm và kẻ chính là hiện thân của sự nguy hiểm mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Gã đàn ông này, chắc chắn là loại sau.

"Nếu ngài tìm kiếm kẻ mạnh, xin hãy đến Đấu Trường Ngầm. Chúng tôi luôn hoan nghênh những người mạnh mẽ. Những người mạnh mẽ như ngài."

Mấy vụ đàm phán kiểu này, tên tiểu nhân Nehiruga vốn rất giỏi.

Một năm trước, cùng với sự giải tán của băng nhóm lũ nhóc đó, hắn đã biến mất khỏi Vương đô Artwall. Mà chuyện bọn du thủ du thực ở thế giới ngầm đột nhiên bốc hơi cũng là chuyện thường tình, nên chẳng mấy chốc không còn ai để ý nữa.

Nastin nghĩ, chắc giờ chỉ còn mỗi mình là vẫn bận tâm.

Bởi vì hắn biến mất nên chẳng còn ai để Nastin đùn đẩy mấy vụ đàm phán phiền phức này nữa.

"Cái Đấu Trường Ngầm đó... có được giết người không?"

Qua câu nói này cũng đủ hiểu, Kiếm Quỷ đang muốn giết người.

Không chỉ dừng ở mức không ngại giết chóc nữa. Tại sao một kẻ nguy hiểm thế này lại được thả rông chứ? Quốc gia đang làm cái quái gì vậy? So với bọn tội phạm thế giới ngầm thì đám mạo hiểm giả này còn nguy hiểm hơn gấp vạn lần. Aaa, muốn về nhà tắm rửa rồi uống bia quá. Muốn say bí tỉ để quên đi cái buổi gặp mặt này.

...Nastin thầm than vãn trong bụng, nhưng tuyệt nhiên không để lộ chút cảm xúc nào ra mặt.

"Giết cũng được, nhưng nếu có thể thì xin ngài hãy hạn chế tối đa."

"Cái gì? Gọi ta đến mà lại bảo đừng giết sao?"

"Vì dọn dẹp hậu quả rất phiền phức."

Ý ngầm là "Ngươi mà giết người giữa thanh thiên bạch nhật thì không biết hậu quả thế nào đâu, dù đây có là đấu trường phi pháp đi nữa", nhưng không biết hắn có hiểu hay không.

"……Hừm. Cái xứ Artwall ngủ quên trong hòa bình này, hóa ra mặt tối vẫn hoạt động mạnh nhỉ."

Hòa bình thì có gì xấu chứ, Nastin thầm nghĩ. Nếu toàn những kẻ nguy hiểm như ngươi thì làm gì còn người bình thường nào sống nổi.

"Nhưng giết cũng không sao đúng không? Ta muốn nuốt chửng những kẻ mạnh để trở nên mạnh hơn. Ta cầm kiếm là vì mục đích đó."

Lý lẽ thật khó hiểu.

Giết kẻ mạnh đâu có nghĩa là bản thân sẽ mạnh lên... Nastin nghĩ vậy. Nhưng cái lý lẽ của đám say mê sức mạnh thì một kẻ thuộc phái trí tuệ như Nastin không thể nào hiểu nổi.

"——Nhưng mà, cũng phải. Ta cũng không có sở thích hành hạ đến chết những kẻ yếu đuối."

Nói rồi, Kiếm Quỷ liếc nhìn Dow Feita đang đứng phía sau Nastin.

"Ta sẽ giết những kẻ mạnh cỡ gã kia. Còn yếu hơn thì tha mạng. Thế nào?"

Được hỏi thế nào.

"Được thôi."

Người trả lời là Dow.

"Chi tiết sẽ thông báo sau. Đi thôi Nastin."

Không ngờ cuộc đàm phán thành công mà vai trò của người đàm phán lại bị phớt lờ hoàn toàn.

"——Anh Dow, đừng có tự ý quyết định mà không thông qua tôi chứ."

Vừa ra khỏi quán rượu, Nastin đã phàn nàn với Dow đang đi phía trước.

Hai người chỉ biết mặt nhau vì cùng làm việc cho Đấu Trường Ngầm, đây là lần đầu tiên hợp tác.

Nastin không biết Dow là người thế nào. Chỉ nhận thức đó là một trong những vệ sĩ của ông trùm.

Đàm phán là việc của Nastin.

Nastin được một nhân vật quý tộc trực tiếp quản lý Đấu Trường Ngầm giao phó việc này. Nếu là một năm trước thì hắn đã đùn cho Nehiruga rồi, nhưng dù sao thì...

Hắn đã ghi nhớ kỹ các quy định và phương án nhượng bộ trong đàm phán. Nehiruga là kiểu người dựa vào hứng thú và khí thế, còn Nastin là kiểu chuẩn bị kỹ lưỡng trước mọi việc.

Chính vì thế, việc bị người đi kèm phá đám khiến hắn không phục.

"Đừng bận tâm."

Nhưng Dow chẳng thèm đoái hoài. Anh ta nới lỏng cà vạt vẻ phiền phức.

"Cỡ đó thì bọn tôi mạnh hơn. Nếu hắn gây chuyện gì, bọn tôi sẽ xử lý."

"Bọn tôi, nghĩa là..."

Nói đến đó, Nastin im bặt.

——Là "Cước Long Kieron".

Tên của một nhóm sát thủ tinh nhuệ.

Đất nước này bị gọi là "Artwall ngủ quên trong hòa bình" vì kém về vũ lực, nên đã nhiều lần bị mafia nước ngoài nhắm đến.

Và "Cước Long" chính là những kẻ đứng ở tuyến đầu để kiềm chế, hoặc tham gia vào các cuộc xung đột đó. Số tổ chức bị chúng tiêu diệt đã vượt quá mười ngón tay, và chúng còn liên quan đến vài vụ ám sát yếu nhân. Càng hiểu rõ thế giới ngầm thì càng hiểu rõ sự nguy hiểm của bọn họ.

Hắn đã lờ mờ đoán ra, nhưng quả nhiên Dow là một thành viên trong số đó. Cả cái tên Dow lẫn tên tổ chức đều có vẻ liên quan đến Wu-haiton (Vũ Hải Độn), nên chắc là vậy.

Hắn chưa từng xác nhận, và cũng không có ý định xác nhận. Hắn không muốn dấn quá sâu. Nhưng hắn nghĩ mình không đoán sai.

Suy cho cùng, Nastin là cư dân thế giới ngầm thuộc phái trí tuệ. Nói trắng ra là sở trường tính toán tiền nong.

Dính líu sâu vào đám "đầu toàn cơ bắp" nguy hiểm đó chẳng có gì tốt đẹp cả. Chỉ tổ nguy hiểm đến tính mạng thôi.

"……Thôi được, có chuyện gì thì nhờ cả vào anh đấy."

Tuy có chút không phục, nhưng tạm thời cuộc đàm phán đã thành công.

Kiếm Quỷ là một gã nguy hiểm——nhưng "Cước Long" cũng nguy hiểm không kém.

Nếu có chuyện gì xảy ra, cứ để mấy gã "đầu toàn cơ bắp" tự giải quyết với nhau là được.

"Chỉ là, thanh kiếm đó..."

"Kiếm?"

Kiếm Quỷ là mạo hiểm giả. Trong cuộc gặp vừa rồi hắn cũng mang theo vũ khí... một thanh kiếm lưỡi cong.

"Báo cáo lại với ông trùm đi. Thanh kiếm của hắn không bình thường đâu. Tôi cảm thấy có gì đó rất chẳng lành."

"...? Không hiểu lắm nhưng tôi sẽ chuyển lời."

Nastin nghĩ thầm "chẳng hiểu gì cả".

"——Vũ khí mang điềm chẳng lành sẽ gọi đến những điều càng chẳng lành hơn đấy."

Lời lầm bầm của Dow chẳng hiểu sao khiến sống lưng Nastin lạnh toát.

Là người trong thế giới ngầm, mấy lời hăm dọa kiểu này hắn nghe mòn tai rồi. Nhưng câu nói đó lại đọng lại trong tâm trí hắn một cách kỳ lạ.

Hắn có dự cảm không lành.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!