Chương 5: Đại hội Võ thuật và Buổi họp rút kinh nghiệm
Kế hoạch vốn được tiến hành trong bí mật cuối cùng cũng đã công bố.
Cả học viện đang xôn xao vì những tin đồn vô căn cứ được cố tình tung ra——nhưng giờ thì mọi thứ đã chính thức bắt đầu.
『——Tôi xin nhắc lại.
Hai tuần nữa, Đại hội Võ thuật dành cho học sinh Tiểu bộ và Trung bộ của học viện sẽ được tổ chức.
Thời gian đăng ký bắt đầu từ hôm nay và kéo dài một tuần. Diễn biến đại hội sẽ được phát sóng khắp Artwall thông qua Magic Vision mà mọi người đang theo dõi.』
Trên màn hình Ma Tinh Bản, lấy bối cảnh là cổng trường học viện, Tam công chúa Hildethora đang công bố việc tổ chức Đại hội Võ thuật không chỉ cho học viện mà cho toàn vương quốc biết.
"——Tuy đã nghe qua rồi, nhưng cách công bố này táo bạo thật đấy."
Nghe lời thì thầm bên tai của Rinokis, tôi đáp "Đúng vậy". ——Tiện thể thì vụ Đấu Trường Ngầm từ hôm đó đến nay cả hai đều không nhắc tới, nên bề ngoài mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ.
Đoạn phim đó được phát khi tôi cùng nhiều nữ sinh Tiểu bộ khác đang ăn sáng tại nhà ăn tầng một.
Có những cô bé ăn xong đã chuẩn bị sẵn sàng để lên lớp, có người định quay về phòng một chút, thậm chí có người còn chưa mặc đồng phục.
Khung cảnh ăn uống vốn luôn ồn ào náo nhiệt, nhưng hôm nay thì khác.
Trên Magic Vision, cô công chúa bạn học đang thông báo về một sự kiện trong trường, một nội dung mà học sinh trong học viện không thể nào phớt lờ.
Nhà ăn chẳng biết từ lúc nào đã im phăng phắc, chỉ còn tiếng Hildethora lặp lại thông báo tổ chức Đại hội Võ thuật.
Đúng vậy, như Rinokis nói, tôi và Leliared đã được nghe trước về việc "sẽ công bố tổ chức theo cách này".
Nhưng khi xem thực tế, nói sao nhỉ... có lẽ vì trước giờ chưa từng có kiểu thông báo sự kiện thế này nên cảm giác hơi sai sai.
Sự kiện này là chuyện nội bộ trong học viện, nơi người ngoài cấm vào... Cảm giác như đang công khai chuyện trong nhà một cách đường đường chính chính. Về mặt cảm quan, việc phát sóng hình ảnh này có vẻ không ổn, đại loại là thấy lệch lạc sao đó. Khó mà diễn tả chính xác được.
Nhưng qua câu nói vừa rồi, có lẽ Rinokis cũng cảm thấy sự sai lệch khó tả tương tự.
Mà thôi, đã làm rồi thì chịu thôi. Giờ đâu thể rút lại được.
Mục đích ban đầu là một trong những hoạt động phổ cập Magic Vision để "cho phụ huynh xem tình hình con cái trong học viện".
Chính vì đối tượng khán giả của quảng cáo này bị thu hẹp nên mới có cảm giác sai sai chăng.
Các chương trình bình thường về cơ bản có mục đích là "làm người xem vui vẻ".
Nhưng thông báo này lại hướng đến những người quan tâm đến học viện và con trẻ trong học viện. Có lẽ sự sai lệch nằm ở đó...
Thôi, sao cũng được.
Hoạt động phổ cập Magic Vision vẫn sẽ tiếp tục. Nên chắc chắn sau này vẫn sẽ có những thông báo kiểu này.
Khán giả, và cả chúng tôi - những người đã quen với Magic Vision truyền thống - rồi cũng sẽ quen thôi. Sai với chả lệch cái gì. Không bán được hàng thì tôi mới là người gặp rắc rối đây.
"——Nia ơi Nia! Đại hội Võ thuật là sao!?"
Ái chà. Có vẻ như Hildethora trên Magic Vision vừa nói đến việc tôi và Leliared cũng sẽ hợp tác chuẩn bị cho đại hội.
"Sẽ được công bố dần dần thôi, các cậu cứ háo hức chờ đợi nhé. Biết hết một lúc thì mất vui."
Tôi vừa nói vừa dỗ dành đám bạn đang xúm lại phản ứng với thông báo của Hildethora, rồi tiếp tục bữa ăn.
"Nia! Lelia!"
Từ giờ nghỉ trưa hôm đó, công việc của chúng tôi bắt đầu.
Sau giờ học thì lúc có lúc không phải quay phim cho lãnh địa, nên thời gian chúng tôi có thể hoạt động chỉ là sáng sớm và giờ nghỉ trưa.
Hildethora, người đang vẫy tay ra hiệu "lại đây", đã khéo léo nghĩ ra những việc có thể làm trong khoảng thời gian eo hẹp này.
Giờ nghỉ trưa, chúng tôi hội ngộ với Hildethora đang đợi trước tòa nhà Tiểu bộ... và có vài điều khiến tôi bận tâm ngay lập tức.
"……Ừm, đội quay phim kia là..."
Bên cạnh tôi đang ngạc nhiên tự hỏi chuyện gì thế này, Leliared cũng ngạc nhiên không kém, rụt rè mở lời.
"Đội quay phim bị coi là người ngoài. Cho nên——"
Cho nên, đội quay phim được thành lập từ học sinh sao?
Phải rồi. Dù là đội quay phim của Đài truyền hình Vương đô, họ cũng không phải người của học viện nên không được vào khuôn viên trường. Nói trắng ra thì họ là người thường mà.
——Đội quay phim của bất kỳ lãnh địa nào cũng đều bao gồm người lớn.
Tên Benderio có khuôn mặt đậm nét kia, dù cũng lên hình, nhưng vốn là người chịu trách nhiệm của đội quay phim. Người cầm máy quay, người trang điểm để lên hình đẹp hơn, tất cả đều là người lớn.
Thế nhưng, đám người đang cầm thiết bị vây quanh Hildethora lúc này rõ ràng không phải người lớn. Đã vậy, bọn họ còn mặc đồng phục học viện. Đích thị là học sinh rồi, thuộc hệ Trung đẳng hay Cao đẳng gì đó.
Tóm lại, đây là một đội quay phim tạm bợ được tập hợp vội vàng để tác nghiệp trong học viện.
"Tuy vậy, chúng tôi đã theo học đội chuyên nghiệp và nắm được các kỹ thuật cơ bản rồi ạ. Nếu chỉ là những cảnh quay ngắn thì tôi nghĩ sẽ ổn thôi.
Hơn nữa, khi đại hội diễn ra, đội quay phim từ Vương đô sẽ đến tiếp quản. Việc này chúng tôi đã xin phép xong xuôi rồi."
Ra là vậy. Thế thì lúc đại hội diễn ra có thể yên tâm.
Nhưng vấn đề nằm ở hiện tại. Nhìn cái đội ngũ toàn những kẻ dở dở ương ương, chẳng ra người lớn cũng chẳng phải trẻ con này, ai nấy đều đang căng thẳng tột độ.
Gương mặt cứng đờ, mồ hôi vã như tắm, tay cầm thiết bị mà vai run bần bật. Có kẻ còn nhìn chằm chằm vào một điểm, lẩm bẩm: "Mình làm được, mình làm được".
Thấy cảnh đó, Leliared trông cũng có vẻ bất an, còn nụ cười xã giao trên môi Hildethora vẫn không hề suy chuyển.
...Không được, không được. Có lo lắng cho họ cũng chẳng giải quyết được gì.
Chẳng cần hỏi, cũng chẳng cần xác nhận.
Chính vì bất ổn nên họ mới ra nông nỗi này.
— Càng là những trận tử chiến không được phép thua, càng phải bình tĩnh và giữ phong độ thường ngày. Nếu không, sẽ chết mà chưa kịp phát huy thực lực. Như thế chỉ tổ chết không nhắm mắt.
"Cứ thoải mái đi."
Tôi thốt ra câu nói mà ngày trước Bendelio luôn nói trước mỗi buổi ghi hình.
— Cứ thoải mái đi nào, thoải mái thôi nhé.
Gã đàn ông với nụ cười vừa ám muội vừa dai dẳng ấy luôn thả lỏng hết mức. Gã xua tan bầu không khí căng thẳng không cần thiết tại hiện trường và nói đại loại thế này với những người dân địa phương đang cứng đờ người:
"Đằng nào biên tập cũng xử lý được hết, nên có làm hỏng cũng chẳng sao đâu. Thậm chí cứ làm với tâm thế sẽ thất bại đi. Đó cũng là một trải nghiệm tốt đấy chứ."
............
Chắc cũng bớt căng thẳng được chút rồi nhỉ?
Hiện tại thế này là ổn. Cứ lặp đi lặp lại rồi họ sẽ quen thôi.
"Vậy thì thời gian cũng quý báu, chúng ta đi chứ? — Hilde, bắt đầu từ đâu đây?"
Công việc của chúng tôi là dạo quanh các võ đường võ thuật và kiếm thuật trong học viện, phỏng vấn các môn phái và học viên sẽ tham gia thi đấu.
Mục đích là thổi bùng, thổi thật mạnh sự kỳ vọng của mọi người đối với đại hội sắp tới.
Tuy cũng lo vì đội quay phim quá thiếu kinh nghiệm, nhưng thiếu thời gian cũng là một vấn đề nan giải.
"Cô nhớ các câu hỏi mẫu rồi chứ?"
Vừa rảo bước, Hildethora vừa hỏi tôi và Leliared.
"Bốn câu hỏi nhỉ. Tất nhiên là tôi nhớ."
Ừ, tôi cũng thế.
Cũng chẳng phải diễn trò gì kỳ quặc, toàn là những câu hỏi dựa trên thường thức. Việc ghi nhớ chẳng có gì khó khăn.
Sắp tới, chúng tôi sẽ phỏng vấn các sư phạm đại diện võ đường và thí sinh, nhưng nội dung câu hỏi đã được chốt từ trước.
Một, yêu cầu giới thiệu tên môn phái và bản thân.
Hai, hỏi về quê quán.
Ba, hỏi về quyết tâm dành cho đại hội.
Bốn, một lời nhắn nhủ bất kỳ.
Bốn điều này là khuôn mẫu theo kịch bản, và chúng tôi sẽ quay phim dựa trên đó. Phần còn lại sẽ do chúng tôi tùy cơ ứng biến và đệm lời trong lúc phỏng vấn.
Thời gian dành cho mỗi người rất ngắn.
Bởi mục đích là quay được càng nhiều thí sinh càng tốt và để họ xuất hiện trên Magic Vision.
Nhân tiện, Đại hội Võ thuật có hai hạng mục: tay không và có vũ khí. Nghe nói cuối cùng, quán quân hai bên có thể đấu với nhau nếu muốn.
Thí sinh tham gia chỉ gồm học sinh Tiểu bộ và Trung bộ, nên đại hội cũng được chia riêng cho hai cấp này.
— Nghe nói hằng năm vào mùa thu đều có một Đại hội Võ thuật mang tên Giao lưu Dị chủng. Chị gái của Leliared là Á quân Lilimi Silver, hay Quán quân Sanowill Baddle - kẻ từng thách đấu tôi - đều đã ghi dấu ấn tại đó.
E rằng đại hội lần này sẽ là màn diễn tập cho buổi Giao lưu Dị chủng đó... hoặc là nơi để tạo dựng thành tích.
Tạo thành tích ở đây, rồi đến buổi Giao lưu Dị chủng mùa thu sẽ đưa đội quay phim Vương đô vào phát sóng rầm rộ. Tôi nghĩ đại hội lần này chính là bước đầu tiên, là bàn đạp cho mục đích đó.
Đã làm được một lần thì lần sau sẽ dễ dàng hơn.
Nếu thành công thì càng thuận lợi. Tiếng nói ủng hộ của khán giả càng lớn thì càng dễ hiện thực hóa.
— Trừ khi thất bại thảm hại.
Quả nhiên tôi vẫn lo cho đội quay phim... mà thôi, không nói nữa.
Có đòi hỏi những thứ không có cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, việc một đội quay phim ra đời ngay trong học viện mang lại rất nhiều lợi ích. Cho các hoạt động phổ cập Magic Vision sau này, chắc chắn sẽ cần đến họ.
Không phải là lo lắng hay thiếu tin tưởng. Ngành nghề nào mà loại bỏ lớp hậu bối thì chỉ có con đường suy tàn, nên đành phải chấp nhận thôi.
Thậm chí chúng tôi còn phải đào tạo họ nữa. Không dám nói là trở thành nhân viên đài truyền hình chuyên nghiệp, nhưng ít nhất cũng phải quay được ở mức tối thiểu.
...Ừm, chắc tôi cũng sẽ hỗ trợ một tay. Phải nhờ họ cố gắng thôi.
Điểm đến đầu tiên là võ đường kiếm thuật Alfin Alphon.
Nghe nói đây là võ đường kiếm thuật mạnh nhất học viện, năm nào cũng chen chân vào cuộc đua vô địch tại Giao lưu Dị chủng. Vì đông môn sinh nhất nên có thể coi là võ đường nổi tiếng nhất.
Nếu quay phim về Đại hội Võ thuật, dường như ai cũng nghĩ giới thiệu nơi này đầu tiên là thích hợp nhất.
Nghe đâu môn phái do một vị anh hùng trong quá khứ sáng lập... nhưng tôi không rõ chi tiết. Dù sao có tìm hiểu thì chắc cũng lại là kiểu "hữu danh vô thực" như Thiên Phá Lưu thôi. Chỉ tổ thất vọng.
Vì đang là giờ nghỉ trưa nên hầu như không có môn sinh nào ở đây.
"— Xin thất lễ. Thầy có thể dành cho chúng em chút thời gian không ạ?"
Khi Hildethora cất tiếng, một người đàn ông tráng niên có vẻ là sư phạm và một thiếu niên mặc võ phục đang tập nhẹ cùng ông ta quay lại, đi về phía này.
"Chào mừng Hildethora điện hạ. Tôi là sư phạm của võ đường kiếm thuật Alfin Alphon. Xin Người thứ lỗi cho tôi phải đứng trước long nhan trong bộ dạng thế này."
Vị sư phạm tráng niên có vóc dáng khá nhỏ bé so với danh xưng võ nhân. Gầy và nhỏ, nhìn thế nào cũng không nghĩ là mạnh — nhưng ông ta mạnh thật. Cơ thể ẩn dưới lớp võ phục kia được rèn luyện một cách phi thường.
Hừm. Cũng có kẻ thú vị ra phết.
Nhưng mà, vẫn chưa phải đối thủ của ta. Chắc ta vừa buộc dây giày vừa đánh cũng thắng được.
Vốn dĩ trường hợp của ông ta, có vẻ thuộc tuýp người giỏi dạy dỗ hơn là cao thủ chiến đấu.
"..."
Bằng chứng là thiếu niên đứng sau lưng sư phạm kia, so với tuổi thì cũng khá mạnh. Chắc ngang ngửa với tên Sanowill mà tôi đối mặt hôm nọ. Mà đối với tôi thì cậu ta còn chẳng đáng bận tâm bằng cái xước măng rô trên đầu ngón tay.
"Dạ không, chúng em mới là người phải xin lỗi vì đã đường đột gọi thầy giữa lúc bận rộn."
Hildethora đáp lễ một cách lịch sự.
Vì đã thông báo trước về việc phỏng vấn nên chắc cô ấy đã hẹn gặp vào giờ này.
"Cả bạn Gazel nữa, cảm ơn bạn đã đến."
"Bất đắc dĩ mới phải nhận lời thôi. Tôi không rảnh."
Ái chà.
Thiếu niên tên Gazel đứng sau lưng sư phạm thậm chí còn tặc lưỡi dằn mặt cả Vương nữ. Được đấy, được đấy. Cái khí phách không khuất phục trước quyền lực ấy, đúng chuẩn võ nhân.
Chỉ tiếc là, bản lĩnh của cậu ta lại chưa theo kịp cái khí phách ấy.
— Và cả Hildethora nữa.
Dù bị kẻ bề dưới dằn mặt trực diện, nụ cười của cô ấy vẫn không hề lay chuyển dù chỉ một khoảnh khắc.
Thú thật, tôi phải nhìn cô ấy bằng con mắt khác.
Mang thân phận Vương nữ nhưng thái độ và tư thế cống hiến hết mình cho công việc ấy, đích thị là người sống trong ngành công nghiệp Magic Vision.
Đó là dáng vẻ của người hiểu rõ rằng gây gổ cũng chẳng ích gì, và rắc rối sẽ chỉ làm cản trở quá trình quay phim.
— Còn Leliared nữa.
Đừng có thì thầm vào tai tớ kiểu "Dám thái độ với điện hạ Hilde... tẩn hắn đi cậu" nữa. Tớ cũng không ghét những nắm đấm vô cớ, nhưng tớ không hẹp hòi đến mức chỉ vì bị nói xấu vài câu mà phải dùng đến vũ lực đâu.
"Gazel."
"Con biết rồi... Làm cho xong việc nhanh đi."
Trước giọng nói khiển trách của sư phạm, thiếu niên Gazel đành miễn cưỡng chấp nhận phỏng vấn với vẻ mặt không cam lòng.
Đội quay phim lóng ngóng cuối cùng cũng hoàn tất công tác chuẩn bị.
May quá, ít nhất thì chuẩn bị máy móc họ cũng làm được. Yên tâm rồi.
Lúc cả đội quay phim cứ đứng trời trồng ngơ ngác nhìn màn đối đáp giữa Hildethora, vị sư phạm và Gazel trong lần đầu gặp mặt, tôi đã giật mình. Vì cho đến khi tôi nhắc "Chuẩn bị thiết bị đi", chẳng có một ai nhúc nhích cả... thật sự làm tôi hết hồn.
Thôi thì, học từ thất bại cũng là điều tốt.
Chẳng ai làm được ngay từ đầu cả, từ giờ họ quen dần là được. Tôi cũng sẽ hỗ trợ hết mức có thể.
"— Đầu tiên, chúng tôi xin giới thiệu võ đường kiếm thuật Alfin Alphon, được sáng lập bởi Thánh kỵ sĩ diệt Ma Vương lừng danh Alfin Alphon.
Đây là bạn Gazel Block, Á quân hạng mục kiếm thuật tại Giao lưu Dị chủng năm ngoái, người sẽ tham gia đại hội lần này."
Cuộc phỏng vấn bắt đầu.
Hildethora đặt các câu hỏi theo mẫu, và Gazel với bộ mặt như đưa đám trả lời.
Trái ngược với một Hildethora tươi cười niềm nở là một Gazel có vẻ khó ở, nhưng thái độ đó rất ra dáng võ nhân nên cũng không tệ. Vụng về một chút lại có cảm giác "chân thật" hơn.
Tuy nhiên, vì Gazel nói quá ít nên cứ đà này thì sẽ rất nhàm chán.
Trả lời cộc lốc và quá ít thông tin, khiến cuộc phỏng vấn trở nên vô nghĩa, hay đúng hơn là không có điểm nhấn. Không có sức hấp dẫn khiến người ta nghĩ "Muốn xem tên này thi đấu". Thiếu sự kịch tính.
— Suy nghĩ kiểu này, có lẽ tôi cũng đã hoàn toàn bị nhuốm màu bởi ngành công nghiệp Magic Vision rồi chăng. Võ nhân thì phải cầu võ. Đâu phải là kẻ cầu lời nói hoa mỹ.
Tôi mượn tấm bảng đen nhỏ mà cô gái trong đội quay phim đứng cạnh đang cầm.
Tôi sẽ viết chữ lên đây để chỉ đạo Hildethora thay vì lời nói, tránh tạp âm lọt vào video.
Viết chữ lên bảng đen xong, tôi hướng nó về phía Hildethora.
— Hildethora nhìn tấm bảng tôi cầm, không hề lộ ra mặt, chỉ khẽ im lặng một thoáng vì dao động... rồi thốt ra lời thoại đúng theo chỉ đạo.
"Tại Giao lưu Dị chủng năm ngoái bạn đã tiếc nuối dừng chân ở vị trí Á quân nhỉ. Ở đại hội lần này, bạn vẫn nhắm đến chức vô địch chứ?"
Trước câu hỏi đó, khuôn mặt vốn đã khó ở từ đầu đến cuối của Gazel lại càng trở nên khó coi hơn.
"Lần này tôi sẽ không thua Sanowill Baddle nữa. Tuyệt đối tôi sẽ bắt hắn phải nếm mùi thất bại."
— Biểu cảm tốt lắm. Khuôn mặt của kẻ méo mó vì nhục nhã và đang nung nấu ngọn lửa báo thù.
Thế này thì khán giả sẽ tự động coi Gazel và Sanowill là kỳ phùng địch thủ, và mong chờ cuộc đối đầu giữa hai người.
Mấy câu trả lời kiểu học sinh gương mẫu chán phèo. Những ân oán cá nhân thế này mới khiến người xem thấy thú vị.
............
Quả nhiên là tôi bị nhiễm rồi.
Những lời dạy của gã Bendelio mặt dày kia dường như vẫn đang sống động trong tôi.
Chuỗi phỏng vấn thí sinh do Hildethora mở màn được tiếp tục trong suốt một tuần đăng ký tham gia, và những gì quay được sẽ lần lượt được phát sóng.
Đoạn phim về Gazel của võ đường kiếm thuật Alfin quay vào giờ nghỉ trưa đã được phát sóng ngay vào giờ ăn tối hôm đó.
— Kết quả, phản ứng vô cùng dữ dội.
Trên những tấm bảng lơ lửng giữa không trung mà nguyên lý hoạt động chẳng ai hiểu rõ đặt tại các ký túc xá, hằng ngày đều chiếu những hình ảnh và âm thanh "không có thực ở đó".
Và trên đó, tôi, Leliared và Hildethora - những người cùng học trong học viện - thường xuyên xuất hiện.
Có lẽ vì người xuất hiện là những gương mặt quen thuộc ngay bên cạnh nên cảm thấy gần gũi. Bắt đầu từ những đoạn phim lộn xộn trong đợt hướng dẫn nhập học, sự quan tâm dành cho Magic Vision ở Tiểu bộ đã lên rất cao.
Con cái quý tộc thì nhiều người đã biết từ trước, nhưng số lượng học sinh là con em thường dân lại đông hơn. Sự chú ý chủ yếu đến từ tầng lớp đó.
Nhờ vậy, số lượng học sinh quyết định tham gia Đại hội Võ thuật tăng lên liên tục.
Rõ ràng có những kẻ chỉ định đùa vui, không thuộc câu lạc bộ nào, chỉ muốn nổi bật, thậm chí chưa từng học võ cũng hùa theo đăng ký tham gia.
Tóm lại, đó là những đứa trẻ có tư tưởng muốn được lên hình Magic Vision bằng mọi giá.
— Nhìn cảnh này, tôi cảm giác ngoài Đại hội Võ thuật ra thì chắc sẽ còn những sự kiện hay hoạt động khác trong học viện có thể quay phim được. Để lúc nào đó tôi sẽ bàn với Hildethora xem sao.
Mà chuyện tương lai cứ để sau đã.
Sáng sớm và giờ nghỉ trưa, tôi và Leliared chạy đôn chạy đáo khắp học viện, ghé thăm từng võ đường nằm rải rác để thực hiện phỏng vấn thí sinh.
Còn sau giờ học sẽ do Hildethora phụ trách. Nếu không vướng việc quay phim cho lãnh địa nhà mình thì chúng tôi cũng muốn đi phỏng vấn cả sau giờ học nữa.
Chia nhau đi một vòng mới thấy, có khá nhiều võ đường dạy các kỹ năng chiến đấu như võ thuật, kiếm thuật, thương thuật.
Riêng kiếm thuật đã có ba võ đường, và cũng có thêm một môn phái chủ yếu dùng tay không giống như Thiên Phá nữa. Mà thực lực thì khỏi cần bàn. Nhân tiện, tất cả các môn có vũ khí đều thi đấu ở "Hạng mục Kiếm thuật". Ngày xưa nhắc đến võ đường là nhắc đến kiếm thuật, nên cái tên đó có vẻ là tàn dư còn sót lại.
Cứ thế, một tuần trôi qua vô cùng tất bật.
"— Phản ứng tuyệt vời lắm. Đúng như dự đoán, rất nhiều phụ huynh học sinh đã gửi câu hỏi về."
Và một tuần sau.
Đúng như lời Hildethora đang cao hứng nói, kế hoạch phổ cập Magic Vision đã thành công mỹ mãn.
Khi thời gian đăng ký tham gia kết thúc thì thời gian phỏng vấn cũng chấm dứt.
Vậy là công việc của chúng tôi tạm thời hoàn tất.
Các thí sinh cũng cần điều chỉnh để chuẩn bị cho đại hội, chắc cũng có người đang gấp rút luyện tập. Chúng tôi mà làm phiền thì hỏng hết việc.
Chúng tôi không còn việc gì phải làm nữa. Tất nhiên nếu vẫn còn việc thì tôi sẽ hợp tác hết sức có thể.
Nhưng đến đây là một cột mốc rồi.
Để ăn mừng nội bộ sớm một chút, tôi và Hildethora đã tụ tập tại phòng ký túc xá của Leliared.
Vừa ăn bánh táo do Hildethora mang từ vương trạch đến, chúng tôi vừa tận hưởng một buổi tiệc trà tao nhã.
Mà, danh nghĩa tụ tập là để họp rút kinh nghiệm.
"Ở lãnh địa nhà tớ phản hồi cũng tốt lắm. Nghe nói bán được kha khá Ma Tinh Bản rồi."
Cả lãnh địa Silver nữa sao. Tôi cũng nhận được thư báo rằng hiện tượng tương tự đang diễn ra ở lãnh địa Liston.
Tóm lại, sự việc là thế này.
"Nghĩa là kế hoạch lợi dụng trẻ con để tiếp thị Magic Vision đã thành công mỹ mãn."
"——Nia. Chú ý ngôn từ."
"Vâng. Cha mẹ càng yêu thương con cái thì càng sẵn lòng chi tiền tấn để được ngắm nhìn đứa con khỏe mạnh của mình mà."
"——Điện hạ Hilde. Chú ý ngôn từ."
Thời gian bên nhau càng lâu, Leliared cũng dần quen với tính cách của Hildethora. Sự e dè, khách sáo đã vơi đi ít nhiều.
Tuy không hẳn là tiệc mừng công, nhưng chúng tôi đang cùng nhau thảo luận về những chuyện đã xảy ra trong quá trình phỏng vấn. Từ những sự cố bất ngờ, tai nạn nghề nghiệp, cho đến sự trưởng thành hay thất bại của đội quay phim dã chiến; chủ đề nói chuyện dường như không bao giờ cạn.
Về cơ bản, cả ba chúng tôi đều hoạt động riêng lẻ, tản ra các hướng khác nhau, nên không ai nắm rõ cách làm việc của người kia.
Tôi nghĩ chúng tôi đều đã xem hết những gì được phát trên Magic Vision, nhưng những phân đoạn bị cắt bỏ khi biên tập thì chỉ người trong cuộc hoặc những ai có mặt tại hiện trường mới biết được.
Những thước phim quay tại đây sẽ được chuyển cho đội ngũ sản xuất ở Vương đô. Sau đó, họ sẽ thêm thắt những phần cần thiết, cắt bỏ những phần thừa thãi, biên tập lại thành một chương trình dễ xem rồi mới phát sóng.
——Nói tóm lại, có rất nhiều chuyện hậu trường mà khán giả không bao giờ được thấy. Chính là như vậy.
Nhìn qua thì tưởng như chỉ là cuộc tán gẫu phiếm, nhưng thực chất đây là một buổi họp rút kinh nghiệm theo đúng nghĩa đen để chuẩn bị cho bước tiếp theo.
Trong số những người ở đây, Hildethora là người gắn bó với Magic Vision lâu nhất, nhưng ngặt nỗi tất cả chúng tôi đều là những đứa trẻ vắt mũi chưa sạch.
Xét về mặt thiếu hụt kinh nghiệm sống, khả năng ứng biến của chúng tôi cũng thấp tương ứng. Đặc biệt là cách xử lý các sự cố hay tai nạn, đó là thứ chúng tôi cần phải cố gắng trau dồi.
Tuy mang ký ức tiền kiếp nhưng lại mất đi phần quan trọng nhất, nên khả năng xử lý rắc rối của tôi cũng chẳng khá hơn là bao. Trừ khi cho phép tôi dùng nắm đấm để giải quyết thì lại là chuyện khác.
"Đáng lẽ tớ mới là người đi phỏng vấn, thế mà ngược lại toàn bị hỏi dồn dập về Magic Vision. Kiểu như 'Mình cũng muốn được lên hình thì phải làm sao', đại loại thế."
Có vẻ như lịch trình phỏng vấn ngắn ngủi của Leliared đã bị đảo lộn hoàn toàn bởi những nữ sinh thích tám chuyện và ham muốn sự chú ý. Đây cũng được xem là một loại tai nạn nghề nghiệp. Mấy cảnh này thường sẽ bị cắt khi biên tập, nên chỉ xem hình ảnh thôi thì không thể biết được.
"Vậy, Lelia đã trả lời thế nào?"
"Tớ chỉ biết nói là tớ không biết. Nhưng mà, nghĩ kỹ lại thì, hiện tại những người được lên hình chẳng phải toàn là con ông cháu cha hay sao..."
À, ra là vậy. Ở lãnh địa Liston có lẽ cũng tình trạng tương tự.
Lịch sử ngành công nghiệp Magic Vision vẫn còn quá non trẻ. Có lẽ còn nhiều mảng chưa được định hình rõ ràng. Ngay cả Benderio, người có chương trình riêng ở lãnh địa Liston, cũng được chọn nhờ mối quan hệ với người của công ty sản xuất.
Cả tôi và Leliared đều xuất hiện trên chương trình nhờ vào mối quan hệ kinh doanh của gia đình. Hildethora chắc cũng vậy. Dù sao thì nơi khai sinh ra Magic Vision cũng là từ chính quyền. Nó bắt đầu từ gia tộc của cô ấy mà ra.
"Ra thế... Vậy thì sau này chúng ta có thể tuyển chọn những học viên muốn xuất hiện trên Magic Vision cũng là một ý hay."
"Tán thành."
Có người giỏi chiến đấu, cũng có người giỏi tính toán. Chắc chắn cũng sẽ có những người mang tài năng nghệ thuật.
Lần này là Đại hội Võ thuật, nhưng lần tới có thể chúng tôi sẽ quay phim ở một sự kiện khác. Cứ tích lũy thành tích, khi đội quay phim của học viện trưởng thành hơn, chúng tôi có thể tạo ra thêm nhiều cơ hội ghi hình trong khuôn viên trường.
"Dự án lần này đã cho thấy hiệu quả rõ rệt trong hoạt động phổ cập. Ma Tinh Bản cũng bán được một ít, đội quay phim nhờ tích lũy kinh nghiệm mà kỹ thuật và khả năng xoay sở cũng linh hoạt hơn.
Tuy quy mô có thể lớn nhỏ khác nhau, nhưng tôi nghĩ chúng ta nên thường xuyên tổ chức quay phim trong học viện. Cứ tiếp tục lợi dụng bọn trẻ con để phổ cập cho đến khi người ta chán thì thôi."
"——Bởi vậy mới nói, Nia. Chú ý ngôn từ."
"Đúng, là vậy... Tuy nhiên lần này chúng ta lấy cớ là có sự kiện để thâm nhập, chứ nếu quay phim khi chẳng có sự kiện gì thì có lẽ hơi khó. Về phần tôi, tôi cũng muốn lợi dụng triệt để tâm lý thương con của các bậc phụ huynh... nhưng cũng có những người phản đối việc để lộ thông tin trong học viện ra ngoài."
"——Điện hạ Hilde. Thực sự phải chú ý ngôn từ đấy."
"Tạm thời cứ để sau Đại hội Võ thuật rồi bàn tiếp. Giờ thì tập trung vào chuyện trước mắt đã."
Ừm. Đã rõ.
"Vậy chúng ta vào chủ đề chính thôi nhỉ?"
Sau khi kể hết một lượt chuyện hậu trường, Leliared bỗng thốt lên câu đó.
"...?"
Tôi thì chẳng hiểu gì cả... nhưng khoan nói đến Leliared là người khơi mào, ngay cả Hildethora cũng đang nhìn tôi.
Không, cả Rinokis đang đứng hầu phía sau tôi, lẫn Esuera - hầu nữ của Leliared đang phục vụ bàn, cũng đều đang nhìn tôi. Nhìn với ánh mắt đầy mong đợi.
"...Gì vậy?"
Mọi người nhìn tôi với bầu không khí kiểu như "cuối cùng cũng đến phần gay cấn", nhưng khổ nỗi nhân vật chính là tôi đây lại chẳng có chút manh mối nào về cái gọi là "chủ đề chính" đó cả.
Có chuyện gì xảy ra sao? Chuyện gì mà khiến các cô ấy hứng thú đến thế?
——À, nhắc mới nhớ.
"Hiểu rồi. Chuyện anh trai tôi hả?"
Người phỏng vấn anh Niel chính là tôi. Tuy có chút khó xử, nhưng tôi cũng đã giải thích sơ qua trên hình ảnh rằng chúng tôi là anh em ruột.
Anh trai tôi là môn sinh của võ đường Satomi Tốc Kiếm, một môn phái chú trọng tốc độ. Nghe nói trong võ đường anh ấy cũng thuộc hàng khá mạnh. Trước khi tôi vào ký túc xá học viện, mỗi lần về thăm nhà tôi đều nhận thấy trình độ của anh ấy tăng lên.
Hóa ra là trong học viện có sư phụ dạy kiếm thuật đàng hoàng.
Hiện tại anh tôi mới học năm ba Tiểu học bộ, nhưng nghe đồn đã sở hữu kỹ năng thuộc hàng top trong đám học sinh tiểu học. Ngay cả học sinh Trung học bộ loại khá cũng khó mà thắng được anh ấy dễ dàng.
Tình cờ gặp nhau ở học viện, anh ấy bảo: "Đại hội Võ thuật, nếu Nia không tham gia thì anh tham gia nhé". Thế là khi tôi bảo "Em không tham gia", anh ấy quyết định đăng ký thật.
Thú thật, tôi cứ tưởng anh ấy đùa. Vì anh trai tôi vốn ghét xuất hiện trên Magic Vision.
"Chuyện đó cũng hơi tò mò đấy. Nhưng không phải chuyện đó."
Hả? Không phải sao?
"Tớ bị mấy chị khóa trên với mấy chị bên Trung học bộ tra hỏi dữ lắm, kiểu như 'Cậu bé đáng yêu đó là ai, giới thiệu ngay cho chị'."
Tôi nghĩ những thay đổi đột ngột xung quanh mình chỉ có chuyện đó thôi chứ.
"Nhân tiện, Hilde, anh trai tôi ở học viện thế nào? Có học hành đàng hoàng không?"
Anh tôi học lớp ba Tiểu học, cùng khối với Hildethora. Có vẻ anh ấy và cô nàng cũng có giao du... mà nhắc mới nhớ, tôi chưa hỏi họ thân thiết đến mức nào.
"Niel-kun là học sinh ưu tú đấy. Học lực hay thể thao đều giỏi, lại còn đối xử dịu dàng với bất kỳ ai, không phân biệt đối xử. Chẳng có điểm nào để chê cả."
Ra vậy, dịu dàng với bất kỳ ai không phân biệt sao.
"Nói vậy nghĩa là, xung quanh anh trai tôi ngày nào cũng diễn ra Tu La Trường giữa các cô gái à?"
"Làm gì có chuyện đó."
"Chà, nhưng có vẻ sóng ngầm thì cũng nhiều đấy. Hôm trước vừa có vụ mấy cô bé đánh nhau sứt đầu mẻ trán để tranh giành Niel-kun xong."
"Có Tu La Trường thật hả!? Mà thế thì đâu còn là sóng ngầm nữa!"
"Không, thật sự là sóng ngầm mà. Dù có bắt đầu trước mặt ai hay chửi bới nhau thế nào, họ tuyệt đối không bao giờ làm thế trước mặt Niel-kun."
"À, thế thì an tâm rồi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Để anh tôi chứng kiến cảnh đổ máu thì phiền phức lắm. Anh ấy mong manh hơn tôi nhiều, tôi không muốn anh ấy phải nhìn thấy những thứ để lại vết sẹo trong tâm hồn trẻ thơ.
"Không, an tâm cái nỗi gì!?"
Leliared đang làm ầm lên, nhưng biết sao được.
Nếu là nhan sắc của anh trai tôi thì chuyện đó xảy ra cũng dễ hiểu. Nhìn qua là biết ngay anh ấy thuộc dạng sẽ làm con gái nhà người ta phải khóc. Thậm chí có khi làm cả con trai khóc nữa. Theo nhiều nghĩa khác nhau.
"Nếu anh tôi có hôn thê rồi thì chắc sẽ khác... ——Phải rồi, Lelia thấy sao? Cậu có muốn rước anh tôi về không?"
"Hả!? Đ, được thì cũng được thôi nhưng mà...!?"
"Hilde cũng được đấy. À, Hilde có hôn phu chưa?"
"Ứng cử viên thì có. Nhưng quyết định chính thức thì chưa. Tôi nghĩ đối tượng hôn ước sẽ thay đổi tùy thuộc vào tỷ lệ phổ cập của Magic Vision... Nhưng Niel-kun rất có triển vọng, tôi không có dị nghị gì đâu."
"Không không không không! Niel-sama là của tôi! Công chúa thì, đấy, sẽ tìm được người tốt kiểu như hoàng tử nước khác ngay thôi mà!"
"Ồ thế à? Vậy Lelia rước anh ấy đi nhé?"
Vậy sao. Hildethora chịu rút lui à. Xét từ phía gia tộc Liston, việc kết thông gia với Hoàng tộc là một điểm cộng cực lớn. Nhưng có lẽ giờ không còn là thời đại quá coi trọng thân phận nữa.
Tự do yêu đương sao. Thôi, muốn làm gì thì làm.
"Vậy để tôi nói với anh ấy nhé. Rằng Lelia thích anh ấy đến mức muốn kết hôn——"
"Dừng dừng dừng dừng ngay! M, mấy chuyện đó! Tự tớ sẽ làm!"
Leliared mặt đỏ bừng, lắc đầu nguầy nguậy.
Hừm... Đằng nào cũng phải nói, tôi nghĩ nói sớm ngày nào hay ngày đó chứ. Cứ chần chừ không quyết, sự việc thay đổi là chuyện thường tình. Trong lúc còn đang quan sát tình hình thì đã quá muộn, chuyện đó trong tình yêu xảy ra như cơm bữa ấy mà.
"H, h, hơn nữa! Không phải chuyện đó!"
Hả? À, nhắc mới nhớ, lúc nãy cô ấy bảo không phải chuyện anh trai tôi.
Vậy là chuyện gì nhỉ?
"Đây này! Ứng cử viên vô địch của phái Satomi Tốc Kiếm! Sanowill Baddle!"
Có lẽ nghĩ rằng cứ vòng vo mãi sẽ chẳng đi đến đâu, hoặc muốn đổi chủ đề càng nhanh càng tốt, Leliared nói toạc tên của nhân vật đang là vấn đề ra. Nói thẳng vào mặt tôi.
...Sanowill...
À, ra là vậy.
"Chuyện đó, mãi đến gần đây tôi mới biết. Vì tôi không bị ai hỏi trực tiếp cả."
"Hả?"
Có vẻ cô ấy ngạc nhiên. Nhưng cũng có những chủ đề khó mà hỏi trực tiếp người trong cuộc được chứ. Tôi nghĩ lần này rơi vào trường hợp đó.
"Là về bài phỏng vấn đó đúng không? Và điều mọi người quan tâm là chuyện sau đó chứ gì?"
Về vụ đó, hầu như chẳng có ai đến hỏi tôi cả.
——Do có chút duyên nợ, tôi đã từng giao đấu với Sanowill Baddle một lần. Nghĩ rằng dù sao cũng không thể vung nắm đấm với trẻ con, tôi chỉ dừng lại ở việc phá hủy thanh mộc kiếm của cậu ta.
Sau cuộc gặp gỡ đó, tôi đã thực hiện cuộc phỏng vấn với cậu ta.
"——Đây là Sanowill Baddle, quán quân bộ môn Kiếm thuật Trung học bộ tại buổi Giao lưu dị chủng năm ngoái."
"——..."
"——Ừm, cậu có thể nhìn vào máy quay thay vì nhìn tôi được không?"
"——Hửm, à, ừ."
"——Vậy, xin hãy giới thiệu lại tên và môn phái."
"——Satomi Tốc Kiếm, Sanowill Baddle. Này, chuyện hôm trước ấy."
"——Chuyện đó để sau. Giờ là phỏng vấn. Được chứ?"
"——...Ừ."
"——Cậu xuất thân ở đâu?"
"——Một hòn đảo bay nhỏ phía nam lãnh địa Liston. Gần nhà cậu đấy."
"——À, vậy sao. Cậu có quyết tâm gì cho đại hội lần này không? Cậu có nghĩ mình sẽ lại vô địch không?"
"——Vô địch cái gì chứ... khi biết rõ có người nhỏ tuổi hơn mà lại mạnh hơn mình..."
"——...À ừm... À, Gazelle của phái Kiếm thuật Alphon, người đã đấu với cậu ở trận chung kết Giao lưu dị chủng năm ngoái, đã tuyên bố cậu là đối thủ và lần này nhất định sẽ không thua, cậu có lời nào muốn nói về việc đó không!"
"——Gazelle? So với Gazelle thì tôi muốn cậu... Làm ơn! Hãy giao đấu với tôi một lần nữa!"
Cái này hỏng bét rồi.
Đó là suy nghĩ từ tận đáy lòng tôi lúc bấy giờ.
Tôi nhớ là cuộc đối thoại diễn ra như thế, nội dung nát bét đến mức biên tập cũng bó tay, thế mà cuối cùng nó vẫn được phát sóng y nguyên.
Cá nhân tôi cứ tưởng nó sẽ bị xếp xó vì không đủ tiêu chuẩn phát sóng... nhưng có lẽ vì Sanowill là ứng cử viên vô địch nên không thể cắt bỏ được.
Về phần mình, xem xong đoạn phim được phát, tôi chỉ nghĩ "À, quả nhiên là nát bét" rồi thôi——nhưng nhìn phản ứng của Leliared, Hildethora và đám hầu nữ, có vẻ như với những người xung quanh tôi thì đó là cả một vấn đề lớn.
"Nghe nói có nhiều chuyện lắm đấy. Gazelle bị ngó lơ nên đã lao vào định đấm Sanowill, suýt chút nữa thì đánh nhau to. Rồi thì Sanowill, kẻ lúc nào cũng lạnh lùng và chẳng quan tâm gì ngoài kiếm thuật, lại rõ ràng để ý đến Nia nên rất đáng ngờ. Tin đồn lan ra là Sanowill và Nia đang hẹn hò hay gì đó."
Hả.
Mấy tin đồn kiểu đó chẳng có cái nào lọt đến tai tôi cả. Quả nhiên là có nhiều chuyện thật.
"——Ngươi biết không?"
Tôi hỏi Rinokis, cô nàng gật đầu tỉnh bơ. Cái gì vậy, sao không nói cho ta biết. Chỉ có mình ta là không biết thôi sao.
"Tại sao không nói cho ta biết?"
"Tôi nghĩ nếu Tiểu thư mà dính vào cái tên ất ơ Sanowill hay gì đó thì ghê lắm. Nên tôi quyết định theo phương châm tuyệt đối không thốt ra tên hắn để Tiểu thư không bao giờ phải bận tâm."
...À, thế à.
"Vậy, sao nào? Về phía Nia thì thấy Sanowill thế nào? Ngoại hình đẹp trai, lại mạnh, tương lai đầy hứa hẹn không phải sao? Thực tế cậu ta nổi tiếng lắm đấy."
Hỏi thấy thế nào thì tôi biết trả lời sao.
"Tôi muốn cậu ta mạnh hơn chút nữa."
Nếu được thì tôi muốn cậu ta mạnh hơn tôi.
"Không phải chuyện đó, là chuyện yêu đương trai gái cơ."
À, ý đó hả?
"Nếu chỉ là đẹp trai thì tôi nhìn anh trai quen mắt rồi, nên chẳng thấy gì đặc biệt..."
"Hả, thế á? ...À, nhắc mới nhớ phụ thân của Nia cũng đẹp trai nhỉ. Bố tớ thì thành ông già mất rồi."
"Là ngài Ornith Liston nhỉ. Tuy chưa từng gặp trực tiếp, nhưng quả thực nhìn trên Magic Vision thì đúng là một đấng nam nhi tuấn tú."
Ừm. Nhân tiện thì mẹ tôi cũng là một mỹ nhân, và anh trai tôi thì giống mẹ.
"Nhắc mới nhớ, ứng cử viên hôn phu của Điện hạ Hilde là người thế nào vậy? Chắc hẳn là một mỹ nam nhỉ?"
"Ưm... xét về tuổi tác thì chắc là mấy ông chú già rồi."
"Hự. Điển hình của hôn nhân chính trị đây mà..."
"Biết sao được, chỉ có thể là hôn nhân chính trị thôi. Dù sao ta cũng là người hoàng tộc mà. Thời đại này là thế đấy. Nhưng biết đâu lại gặp được người trung niên phong độ như ngài Ornit thì sao? Tuy hy vọng mong manh nhưng vẫn có cửa! ...Được thế thì tốt biết mấy..."
Hildethora lẩm bẩm đầy cảm thán, rồi bất thình lình tự ôm chặt lấy mình.
"Aaa! Ta muốn có một tình yêu cháy bỏng! Ước gì có một vị công tử tuyệt vời nào đó đến bắt cóc ta đi thật xa!"
"Cái bánh này ngon thật đấy."
"Ừ. Hình như có cho chút mật ong đúng không? Ngon ghê."
Thấy tôi và Leliared cứ thản nhiên nhai bánh rôm rốp, Hildethora vẫn giữ nguyên tư thế tự ôm mình, người cứng đờ lại.
"...Hai người nói gì đi chứ."
Cô nàng phản đối bằng giọng yếu ớt.
"Không, thần có cảm giác như mình vừa nhìn thấy thứ không nên nhìn..."
Tôi cũng đồng quan điểm.
"Cảm giác cứ thảm hại sao ấy, đụng vào khéo lại bỏng tay nên tôi thấy ghê ghê."
"Nia! Cấm dùng từ 'thảm hại' với 'bỏng tay'!"
Thế thì còn nói được gì nữa. Thà bảo cấm nói luôn cho rồi.
"...Nếu ta có quyền lực trong tay, ta sẽ bắt các cô cũng phải nếm mùi hôn nhân ép buộc cho biết mặt..."
Thôi ngay đi. Hildethora mà nói câu đó thì không còn là đùa nữa đâu.
Sau đó, buổi họp rút kinh nghiệm bị gạt sang một bên, thay vào đó là cuộc thảo luận sôi nổi về chuyện yêu đương.
***
Công tác chuẩn bị cho đại hội đang tiến triển thuận lợi.
Đại hội Võ thuật, hay còn gọi là buổi giao lưu dị chủng, diễn ra vào mùa thu mỗi năm một lần, cho phép cả học sinh Cao đẳng bộ tham gia và người dân thường vào xem.
Chỉ riêng ngày này, phụ huynh có thể chứng kiến con em mình thi đấu và tham quan học viện ở một mức độ nhất định, nên thực tế đây là một sự kiện quy mô lớn của cả vương đô.
Ngược lại, Đại hội Võ thuật lần này tuy có phần ngẫu hứng, nhưng dù được công chiếu qua Magic Vision, người dân thường lại không được phép vào xem trực tiếp.
Nói cách khác, đây là một sự kiện quy mô nhỏ mà chỉ học sinh mới được xem tận mắt.
Nhờ vậy—cụ thể là không có người ngoài ra vào, không cần điều tiết hay hướng dẫn—công tác chuẩn bị diễn ra khá suôn sẻ.
Phần phỏng vấn người tham dự cũng đã bổ sung thêm những em đăng ký vào phút chót, hơn nữa cảnh hậu trường chuẩn bị cũng được quay và phát sóng mỗi ngày, nên số lượng học sinh tham gia hỗ trợ rất đông.
Tóm lại, nhờ có nhiều nhân lực miễn phí nên công việc trôi chảy vô cùng.
Ban đầu, kế hoạch là nếu phản hồi từ đợt phỏng vấn không tốt thì sẽ ngừng phát sóng cho đến ngày đại hội.
Bởi lẽ thiết bị quay phim hay ma thạch ghi hình, ghi âm đều vô cùng đắt đỏ. Quay những thứ không có nhu cầu xem là lãng phí tiền bạc và tài nguyên, chuyện đó đành chịu thôi.
Nếu không sinh lời thì cắt bỏ ngay lập tức.
Dự định ban đầu là nếu bị cắt, họ sẽ chỉ phát lại những đoạn phỏng vấn đã quay trước đó.
Nhưng vì phản hồi rất tốt, nên quyết định phát sóng thêm phỏng vấn bổ sung và cảnh hậu trường đã được đưa ra khá sớm.
Vì thế, tôi, Leliared và Hildethora lại phải tham gia quay phim thêm khoảng một tuần nữa.
Nào là giới thiệu cảnh chuẩn bị, nào là xin phép quay cảnh luyện tập của các thí sinh.
Khối lượng công việc không quá nhiều, nhưng có lẽ chúng tôi sẽ phải giúp đỡ cho đến tận ngày đại hội.
Chính trong khoảng thời gian đó.
Vào một ngày nọ, khi chỉ còn vài ngày nữa là đến đại hội.
Ngay sau giờ học, tôi đến võ đường của Thiên Phá Lưu.
Vì chạy đến trước bất kỳ ai nên nơi này vẫn chưa có người.
Lát nữa sẽ quay cảnh luyện tập của các thí sinh tham gia đại hội, nhưng tôi không đợi đội quay phim mà đến hiện trường trước một bước. Hôm nay lịch quay là ở đây.
Đội quay phim chắc cũng sẽ đến ngay thôi, nhưng mà...
Dù chỉ một chút thôi cũng được, tôi thực sự muốn có khoảng thời gian tự do hành động một mình.
"—Tiểu thư Nia. Mừng người đã đến."
Dù thời gian ngắn ngủi, tôi cần một khoảng lặng để bí mật gặp gỡ gã đàn ông này.
Quyền sư phạm đại diện của Thiên Phá Lưu, gã khổng lồ vững chãi như tảng đá – Gandolf.
Hắn đang ngồi một mình trong võ đường đợi môn sinh, vừa thấy tôi liền chạy tới, cúi đầu thật thấp, cố hạ mình xuống thấp hơn cả đứa trẻ sáu tuổi là tôi để chào hỏi. Không, không được đâu.
"Bỏ cái kiểu đó đi. Xin ông đấy."
Thật tình, làm đến mức đó khiến tôi có cảm giác như đang bị trêu ngươi vậy. Mấy cái trò thái quá đó không cần thiết đâu.
"Vâng, à không nhưng mà, trong võ đạo không phân biệt tuổi tác."
Sức mạnh là tất cả, hắn bảo thế.
Gandolf ngẩng đầu lên, nhìn xuống tôi bằng ánh mắt chân thành tha thiết. Sự chênh lệch về thể hình thật kinh khủng.
"Nếu được phép, tôi muốn gọi tiểu thư Nia là Sư phụ."
Đang nói cái gì vậy trời. ...Ư, chói quá. Đừng có nhìn tôi bằng đôi mắt lấp lánh không chút vẩn đục như thiếu niên thế kia.
"Gọi cũng được, tôi không phiền đâu."
"Thật sao ạ!? Sư phụ Nia!"
"Nhưng ông là người của Thiên Phá Lưu, còn tôi thì không. Gọi kẻ ngoại đạo như tôi là sư phụ có ổn không đấy? Thế chẳng khác nào vứt bỏ Thiên Phá Lưu sao?"
"............Cũng đáng để phân vân."
Đừng có phân vân chứ. Không được vứt bỏ thứ mình đã theo đuổi mấy chục năm dễ dàng thế.
"Tuân phục kẻ mạnh. Cầu xin chỉ giáo. Tôi không ghét cái lý lẽ kiểu võ hiệp cổ điển đó, nhưng giờ đâu còn là thời đại ấy nữa."
Mặc dù, cái cách cổ điển đó có lẽ hợp với tôi.
Nếu nhận ra đối phương mạnh hơn mình, dù là người nhỏ tuổi hay bất cứ ai cũng sẵn sàng cúi đầu cầu giáo. Thái độ đó đối với võ thuật, tôi không những không ghét mà còn thấy khá ưng ý.
Nhưng thời nay làm gì còn kiểu đó nữa.
"Với lại ông đang đóng vai cha tôi đấy. Cứ nói chuyện bình thường là được."
"Vâng... vậy tôi sẽ làm, làm như thế."
Ừ, thôi thì cứ từ từ mà quen đi.
"—Quan trọng hơn, chuyện kia sao rồi?"
Đúng vậy, chuyện cần nói bây giờ là về sự kiện ở Đấu trường ngầm.
Tôi đã cố tình tạo ra khoảng thời gian này để bàn về nó.
Tất nhiên, tôi hoàn toàn chưa từ bỏ.
Vì từ hôm đó đến giờ tôi không nhắc gì đến Đấu trường ngầm với Rinokis, nên chắc chắn cô ấy nghĩ tôi đã bỏ cuộc rồi.
Nhưng tiếc quá! Tôi chưa từ bỏ chút nào đâu!
Chính xác là ngay sau bức màn của Đại hội Võ thuật bề nổi, kế hoạch đi đến Đấu trường ngầm vẫn đang âm thầm tiến triển.
"Về chuyện đó ấy ạ, tôi đã tìm hiểu thêm được vài điều."
Ừm. Cách dùng từ hơi kỳ quặc, nhưng cứ nghe đã.
Tôi đã gợi chuyện với Gandolf, gài hắn vào một trận đấu đã biết trước kết quả, và rồi giành chiến thắng đúng như dự đoán mà chẳng có cú lội ngược dòng nào, dẫn đến tình cảnh hiện tại.
Gandolf sau khi thua tôi đã cam tâm tình nguyện bảo rằng: "Để tôi tìm hiểu về sự kiện ở Đấu trường ngầm, xin hãy cho tôi thời gian", và cứ thế đến giờ.
Thú thật, tôi cũng không biết chính xác ngày tổ chức, nên đúng là cầu được ước thấy. Người cộng sự này thực sự hữu dụng. Rất đáng khen.
Và trong khoảng thời gian tự do ít ỏi này, tôi đến để nghe ngóng tình hình.
"Tiểu thư Nia đã từng nghe đến cái tên 'Kiếm Quỷ' bao giờ chưa?"
Kiếm Quỷ?
"Chưa. Nghe qua thì đoán là biệt danh của một cao thủ kiếm thuật nhỉ?"
"Vâng a, ừm, đó là một kiếm sĩ có thân phận mạo hiểm giả, gọi là biệt danh hay tên giang hồ của hắn cũng được."
Hừm. Nghe hay đấy!
"Nghe thấy cái biệt danh đao to búa lớn ấy là đã thấy phấn khích rồi. Không biết mạnh đến mức nào đây."
Dù tôi nghĩ chắc cũng chỉ là hư danh thôi.
Nhưng dẫu vậy, chỉ cần nghĩ đến tia hy vọng mong manh rằng hắn có thể mạnh hơn tôi, máu trong người lại sôi lên, thịt da rạo rực, tâm trí chao đảo. Không thể không phấn khích được.
"Hắn cũng là một mạo hiểm giả nổi tiếng, nên chắc chắn là một kẻ có thực lực."
Ồ, vậy sao! Thế thì càng tuyệt!
"Chắc người cũng đoán ra rồi, nghe nói hắn sẽ xuất hiện tại Đấu trường ngầm."
Quả nhiên là vậy! Tuyệt vời, tuyệt vời!
Tức là tại Đấu trường ngầm sắp tới, tên Kiếm Quỷ đó sẽ tham chiến với tư cách khách mời!
"Với lại ngày tổ chức đã được ấn định rồi. Không biết là trùng hợp hay ngẫu nhiên, nhưng nó diễn ra vào đúng đêm của Đại hội Võ thuật tại học viện mấy ngày tới."
A, bất ngờ là sớm thật đấy.
Tôi cứ tự đoán là phải sau đại hội vài ngày cơ... Nhắc mới nhớ, lúc nghe chuyện ở quán "Chuột Bóng Mờ Dưới Ánh Sáng Mờ", tính ra cũng khoảng hai tuần trước rồi. Vậy thì thời gian thế này cũng hợp lý.
"Mong chờ quá đi!"
Tôi không kỳ vọng gì vào cái Đại hội Võ thuật toàn trẻ con này, nhưng ngay đêm hôm đó, tôi sẽ đi xem một cao thủ mang biệt danh Kiếm Quỷ.
Dù lý do và địa điểm khác với mọi người, nhưng tôi cũng bắt đầu thấy háo hức rồi!
"...Tôi thì không thể vui vẻ buông xuôi được. Dù sao việc dẫn trẻ con theo cũng thấy hơi cấn... nhưng lời hứa là lời hứa. Tôi sẽ đưa tiểu thư Nia đi."
Được!
"Tôi trông cậy vào ông đấy, Gandolf."
"Rõ. ...Nhân tiện đổi chủ đề một chút, nếu còn thời gian, xin người hãy chỉ giáo cho tôi vài đường."
Được thôi, cũng tốt.
"Tâm trạng tôi đang rất tốt. Thủ thế đi. Tôi sẽ xem cho."
"—Rõ! Cảm ơn người!"
"Với lại chú ý cách dùng từ đi. Ông cư xử khả nghi quá mức rồi đấy."
"—Rõ! Tôi sẽ chú ý!"
Ngay sau đó đội quay phim đã đến, nên tôi chỉ có thể chỉ điểm cho Gandolf tu hành trong một khoảng thời gian rất ngắn.
Nhưng dù vậy, trông hắn vẫn có vẻ rất vui sướng.
***
Mấy ngày sau cuộc trò chuyện với Quyền sư phạm đại diện Thiên Phá Lưu Gandolf, thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt trong sự mong chờ.
Càng gần đến Đại hội Võ thuật, công tác chuẩn bị càng bận rộn, rốt cuộc tôi chẳng những phải quay phim mà còn bị sai làm mấy việc lặt vặt như bình thường.
Trong lúc bận tối mắt tối mũi như thế, ngày Đại hội Võ thuật cũng đến.
Lần này học sinh Cao đẳng bộ không có quyền tham gia, nhưng nhờ hiệu ứng Magic Vision mà số lượng người tham dự vẫn rất đông.
Tôi hơi lo về lịch trình, nhưng may sao vòng loại vẫn kết thúc vào buổi sáng đúng như dự kiến, và vòng chính thức được tiến hành vào buổi chiều.
Tuy nhiên, vòng chính thức bị kéo dài thời gian một chút, kết cục là khi tất cả các trận đấu kết thúc thì trời cũng đã ngả sang chiều tối.
Những thước phim do đội quay phim của học viện hợp tác cùng đội ngũ chuyên nghiệp từ đài truyền hình vương đô thực hiện, sau khi biên tập, dự kiến sẽ được phát sóng vào ngày mai.
Những học sinh đến xem trực tiếp đều đã biết ai là quán quân, những trận tử chiến hay những vở kịch nhân sinh ngẫu nhiên xảy ra, nhưng khán giả trước màn hình Magic Vision thì phải đợi đến mai mới biết được.
—Tương lai đầy hứa hẹn, thiên phú tốt, cốt cách ổn, trực giác nhạy bén, vũ khí không phù hợp, rèn luyện chưa đủ, vân vân và mây mây.
Vì là Đại hội Võ thuật chỉ toàn trẻ con, nên tôi theo dõi với tâm thế của một bậc phụ huynh hay người bảo hộ.
Thế này cũng có cái thú vị riêng.
Dù cũng có chút ngứa ngáy tay chân.
Những cái tên nổi tiếng ở Trung đẳng bộ như Sanowill hay Gazelle quả thực vừa có kỹ thuật tốt lại vừa có tài năng.
Hơn hết, họ đã có sẵn cái gọi là trực giác chiến đấu, thứ có thể đạt được qua tích lũy kinh nghiệm. Những thứ thuộc về cảm giác này phần lớn dựa vào tài năng.
Với lập trường hiện tại, tôi không thể nói kiểu "để tôi chỉ dạy cho" được... nhưng giá mà họ có một người thầy tốt. Nếu vậy tôi cảm giác họ sẽ trưởng thành vượt bậc.
Không, có lẽ tôi hiểu lầm.
Thầy của họ không hề tệ. Nếu so với người thường thì chắc chắn là mạnh.
Đúng, không hề tệ chút nào.
Nhưng mà, sức mạnh cũng có từng giai đoạn. Có vài "bức tường vượt quá khả năng con người", mà bản thân họ thậm chí còn chưa vượt qua được mức tối thiểu.
Ba bức tường... không, chỉ cần vượt qua một thôi, tôi nghĩ mọi chuyện sẽ khác hẳn...
—Trong lúc tôi thả hồn suy nghĩ và tiếc nuối quan sát, đại hội đã kết thúc.
Kết quả, ở hạng mục có vũ khí, Sanowill vô địch.
Nhân tiện thì anh trai Niel xếp hạng sáu, tiếc là không lọt vào top năm.
Chà, với kết quả này khi phải đấu với cả học sinh Trung đẳng bộ có thể hình vượt trội thì cũng là rất xuất sắc rồi. Thậm chí cậu bé đánh bại anh trai tôi còn bị đám con gái xúm vào trách móc tơi tả, chửi bới thậm tệ đến mức rưng rưng nước mắt, trông tội nghiệp vô cùng.
Ở hạng mục tay không, chị gái của Leliared là Lilimi Silver đã giành chiến thắng.
Thú thật, tôi đã đánh giá thấp cô ấy.
Nhìn qua thì có vẻ không mạnh lắm, nhưng trong từng cử động đều thấp thoáng tài năng và sự luyện tập thuần thục không thể che giấu, thời gian thi đấu càng trôi qua, chuyển động của cô ấy càng tốt hơn.
Đó là kiểu người càng tập trung thì càng mạnh lên theo tỷ lệ thuận.
Bình thường thì không sao, nhưng khi đã cuốn vào trận đấu thì sẽ trở nên mạnh mẽ. Võ thuật gia ai cũng có khuynh hướng đó, nhưng đà phát triển của cô ấy thật không tầm thường. Tôi nghĩ đó là một dật tài thú vị hiếm có khó tìm.
Cứ thế, đại hội kết thúc mà không có thất bại lớn nào.
—Thời khắc đi đến Đấu trường ngầm cuối cùng cũng đã cận kề.
"Đại hội thế nào ạ?"
Khi tôi ăn tối xong ở nhà ăn và trở về phòng, Rinokis—người đã tranh thủ lúc tôi ăn để tắm rửa sạch mồ hôi luyện tập—đang mặc đồ ngủ thay vì trang phục hầu nữ, chuẩn bị sẵn trà và đợi tôi.
"Kết thúc êm đẹp nên ta nhẹ cả người. Không có sự cố gì, chắc chắn sẽ tạo đà tốt cho đợt quay tiếp theo."
Tùy thuộc vào phản hồi của Đại hội Võ thuật hôm nay, việc quay phim trong học viện có lẽ sẽ tiếp tục được thực hiện.
Mà vì phản hồi trước đó đã rất tốt, nên kế hoạch Đại hội Võ thuật coi như đã thành công ngay từ trước khi bắt đầu rồi.
Giai đoạn chuẩn bị đã thành công, nên chỉ còn sợ mỗi mấy sự cố hay thất bại lớn thôi.
Trong tình trạng đó, giờ tôi chỉ thấy nhẹ nhõm.
Chẳng biết có thành công hay không, nên giờ cứ tin tưởng và cố gắng thôi! ...Nghĩ vậy có khi tâm lý lại thoải mái hơn. Thôi, dù sao cũng xong rồi.
Nếu diễn biến của Đại hội Võ thuật được phát sóng, độ nhận diện của Magic Vision chắc chắn sẽ tăng vọt.
Tôi trộm nghĩ, từ nay về sau, nếu có thể tận dụng tâm lý thương con của các bậc phụ huynh để phô trương và lan tỏa nó rộng rãi thì tốt biết mấy.
"Giá mà Rinokis cũng xem được thì hay quá."
"Đành chịu thôi ạ. Nếu phân loại nghiêm ngặt thì hầu nữ tháp tùng cũng chỉ là thường dân thôi."
Đại hội Võ thuật hôm nay không mở cửa cho công chúng.
Thế nên hầu nữ cũng không được phép vào xem.
Mà, để Rinokis thưởng thức buổi phát sóng ngày mai cũng được.
"Anh hai đã cố gắng lắm đó nha."
"A, xin đừng tiết lộ kết quả nhé. Sự kiên cường của ngài Niel thì ngày mai tôi muốn tự mình kiểm chứng bằng mắt hơn."
Ồ, ra là vậy.
"Vậy thì không đến nhà ăn là quyết định đúng đắn rồi. Ở đó mọi người cứ bàn tán xôn xao về chuyện này suốt."
Nào là ai thắng, ai thua.
Mấy ả tiểu thư quý tộc miệng còn hôi sữa, sự hưng phấn vẫn chưa nguội lạnh, hễ chạm mặt nhau ở đâu là lại rôm rả bàn xem ai ngầu, ai dễ thương, hay tuyệt đối không tha thứ cho kẻ nào đó.
Mọi người thấy vui là tốt rồi.
Còn niềm vui của tôi thì bây giờ mới bắt đầu đây.
Điềm tĩnh.
Phải cố gắng thật điềm tĩnh, không được để lộ dù chỉ một chút nôn nóng nào.
Tôi tiếp chuyện Rinokis một cách thực sự điềm tĩnh, và khi đến giờ đi ngủ, tôi chui tọt vào trong chăn.
"Chúc tiểu thư ngủ ngon."
"Ngủ ngon, Rinokis."
Rinokis bước ra khỏi căn phòng tối om đã tắt đèn.
…………
…………
Ngoan ngoãn, thật ngoan ngoãn, tôi chỉ đơn thuần nằm chờ thời gian trôi qua.
Tôi thăm dò khí tức của Rinokis ở phòng người hầu bên cạnh, kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc cô ấy chìm vào giấc ngủ.
—— Không lâu sau, khi cảm nhận được Rinokis đã ngủ say, tôi lặng lẽ rời khỏi giường và lao ra ngoài qua đường cửa sổ.
—— Ngay sau khi tôi vừa rời đi.
"... Đi thật rồi."
Việc Rinokis, người lẽ ra đã ngủ say, lại sang kiểm tra tình hình phòng tôi, là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
"... Haizz... Đúng là một người hết thuốc chữa."
Việc Rinokis thở dài thườn thượt, rồi cũng xách theo hành lý đã chuẩn bị sẵn cho thời khắc này và trèo ra ngoài qua đường cửa sổ y hệt tôi, cũng là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
Tất nhiên, giống như việc tôi có được một cộng sự là Gandolf.
Việc Rinokis cũng đã lôi kéo được Linette - hầu nữ của anh trai Niel, và Esuera - hầu nữ của Leliared làm cộng sự, cũng là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
Vốn dĩ, việc nhận ra rằng trong lúc tôi đang học ở học viện, cô ấy - người có thể di chuyển tự do hơn tôi gấp nhiều lần - không đời nào lại chịu ngồi yên, cũng là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
Hơn nữa, dù biết tôi không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc nhưng cô ấy đột nhiên lại im lặng không nói gì, đáng lẽ tôi phải đoán ra cô ấy đã suy luận được: "À, nhóc này định nhờ ai đó đưa đi đây mà", nhưng đó cũng là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
Vốn dĩ, nếu đã biết "tôi đi đâu", thì Rinokis đã dứt khoát lên kế hoạch đối phó để xoay sở mọi tình huống, đó cũng là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
Nói thêm nữa là, biết rõ nếu ngăn cản một cách cưỡng ép và cứng rắn, cuối cùng dẫn đến việc dùng nắm đấm để phân thắng bại thì mình chắc chắn sẽ thua, nên Rinokis mới cố tình điềm nhiên như không để thả cho tôi đi, đó cũng là chuyện tôi biết được ngay sau đó.
Và rồi.
Tại một nơi mờ ám như Đấu Trường Ngầm, để bảo vệ tôi trong lúc nguy cấp thì nên đứng ở đâu?
Cuối cùng Rinokis đã quyết định chọn vị trí nào?
Đó cũng là chuyện mà mãi về sau này tôi mới biết được.
***
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
