“Cuộc sống đào hoa của nam sinh tác giả web: Cô bạn thanh mai trúc mã từng nói ‘Làm gì có chuyện cậu là tác giả thần thánh’ và đá tôi, giờ thì hối hận… nhưng đã quá muộn.”

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 123

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 47: Phỏng vấn (Hẹn hò) cùng bạn thuở nhỏ

Một buổi trưa đầu kỳ nghỉ hè.

Tôi cùng với cô bạn thuở nhỏ Ookuwa Michiru đến một trung tâm mua sắm ở tỉnh bên cạnh.

"À ừm... Michiru? Cậu chắc chứ?"

Trang phục của cô ấy hôm nay khác hẳn mọi ngày. Váy jean ngắn cũn cỡn như sắp hở cả mông, đi tất đen cao quá gối. Áo phông in hình ban nhạc.

Cô ấy đã mặc đúng bộ đồ mà tôi nhờ mặc.

"Đ-Được mà... Hôm nay người nói sẽ đi cùng cậu để đi thực tế là tớ cơ mà..."

Mogimogi, Michiru vừa nói vừa giữ chặt mép váy.

Đôi chân trần lộ ra từ phần tất đen, phần thịt đùi đầy đặn. Và phần dưới mông lấp ló... trông gợi cảm không tả được.

"Ng-Ngắn quá nhỉ. Xin lỗi vì đã yêu cầu bộ đồ như thế."

"K-Không sao đâu. Chẳng phải bộ đồ này là trang phục nhân vật nữ chính mặc sao. Tớ sẽ mặc, gì cũng được! Vì là đi thực tế mà!"

Để tôi giải thích tình hình.

Trong công ty mới mà bố tôi thành lập, tôi sẽ viết tiểu thuyết tình cảm đời thường (Romcom). Trong lúc viết, tôi đến đoạn nhân vật chính và nữ chính đi mua sắm trong trung tâm thương mại.

Thấy tôi hơi bí, Michiru đã đề nghị: 'Đi thử thực tế xem sao. Tớ sẽ giúp cậu'.

"Nói là giúp nhưng đâu cần Michiru phải nhập vai thành nữ chính hoàn toàn đâu."

Michiru đang đi bên cạnh tôi. Mặc trang phục giống hệt nữ chính trong tiểu thuyết mới.

"M-Mấy cái này... tính chân thực quan trọng lắm đúng không? Vậy thì cứ nhập vai thành nhân vật, biết được tâm trạng thật của nhân vật thì sẽ có ích cho cậu hơn, tớ nghĩ thế."

Lời Michiru nói cũng có lý.

"Nè... nhân vật chính... à ừm, đầu tiên sẽ nhìn trang phục hôm nay của nhân vật nữ chính... và nói cảm nghĩ đúng không?"

Liếc, Michiru ngước mắt lên nhìn tôi thăm dò.

"Nh-Nhớ nhập vai đàng hoàng đấy."

Nhập vai rất quan trọng. Không thì không gọi là đi thực tế.

Tôi nhập vai thành nhân vật chính trong tác phẩm mới, nói với nữ chính.

"『Ừm. Rất, rất dễ thương.』"

Dựa theo tâm trạng nhân vật chính, tôi đưa ra cảm nhận.

"~~~~~~~~♡"

Phunya... Michiru giãn cơ mặt ra. Ra là phản ứng thế này à. Ghi lại, ghi lại.

"H-Hợp... với tớ... không?"

"『Ừm. Hợp lắm. Đặc biệt là sự tương phản giữa đôi đùi trắng và đôi tất đen là tuyệt nhất.』"

"V-Vậy à... ♡ B-Bộ đồ này cũng không tệ nhỉ. Hở cả mông nên hơi xấu hổ... nhưng nếu cậu nhờ thì, t-tớ sẽ mặc lại cho xem."

Michiru vừa nói vừa giữ váy ở phía sau.

Ra là nữ chính sẽ có phản ứng như thế này. Học hỏi được nhiều điều thật.

Michiru có vẻ đã hoàn toàn nhập vai. Nếu là cô ấy bình thường, thì có chết cũng không chịu mặc bộ đồ xấu hổ thế này.

Cô ấy đang dốc toàn lực để hợp tác trong việc sáng tác tác phẩm của tôi.

Vậy thì tôi cũng phải nhập vai và diễn cho trót mới được.

"『Em ngại ngùng thế này cũng rất dễ thương.』"

"Nya... ♡"

Trước nàng Heroine mặt đỏ bừng đến tận mang tai, nhân vật chính (tôi) tiếp tục tấn công.

"『Lúc nào em cũng dễ thương nhưng hôm nay đặc biệt dễ thương.』"

"A... u... ♡"

"『Em lúc xấu hổ là dễ thương nhất thế giới.』"

"...♡ ...♡ ...♡"

Toàn thân Michiru, làn da trắng trẻo ấy đỏ bừng lên.

"C-Có sao không?"

"Ch-Chút thôi... hại tim quá."

Quả nhiên, việc thể hiện những phản ứng không phải là mình, về mặt tâm lý cũng tạo áp lực thật.

"Hay mình dừng lại nhé?"

Nhưng Michiru lắc đầu nguầy nguậy. Bung bung!

"K-Không sao mà! Đ-Đi thôi."

Cô ấy đi lên phía trước. Vì tác phẩm của tôi, cô ấy đang cố gắng hết mình để hợp tác dù phải hy sinh cả thời gian riêng.

"Cảm ơn cậu, Michiru."

Tôi tiến đến cạnh cô, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn ấy.

"Hả... cái gì...?"

"Ơ, nhân vật chính chắc sẽ nắm tay để nữ chính khỏi bị lạc ấy mà."

Hôm nay đang là kỳ nghỉ hè nên trung tâm mua sắm đông nghẹt người. Chắc chắn nhân vật chính sẽ nắm tay để bảo vệ nữ chính.

"Cậu không thích à? Vậy mình buông ra nhé."

Tôi định buông tay ra. Nhưng mà, nữ chính đã chộp lấy tay tôi. Pasi!

"Tớ, n-nắm tay thôi. Đ-Đừng có hiểu lầm đấy nhé! Là để tạo ra một tác phẩm hay thôi mà."

Michiru vừa đỏ mặt vừa nhìn tôi với đôi mắt ầng ậng nước.

Đúng là một người bạn tuyệt vời!

"Đương nhiên rồi! Cảm ơn cậu đã cố gắng vì tác phẩm của tớ nhé!"

Không hiểu sao Michiru lại làm vẻ mặt phức tạp vô cùng.

Chúng tôi đi dạo quanh trung tâm mua sắm đông đúc.

"Thế, tác phẩm mới của cậu... là câu chuyện thế nào?"

Michiru ngước nhìn tôi hỏi.

"[Yahari Boku no Osananajimi wa Konna ni Kawaii. Machigainai (Quả Nhiên Bạn Thuở Nhỏ Của Tôi Dễ Thương Thế Này. Không Sai Vào Đâu Được)]."

"Hả!? C-Cậu nói cái gì đột ngột vậyyyy!"

Michiru đỏ mặt tía tai như bốc khói, hét toáng lên.

"D-Dừng lại đi mà~... ♡ Đừng có mà... nói mấy chuyện khiến người ta hiểu lầm như thế chứ~... ♡"

"Hả, cậu nói gì thế? Là tên tiểu thuyết mới mà."

"........................Dừng lại đi. Đừng có nói mấy chuyện khiến người ta hiểu lầm như thế."

Khác hẳn với nụ cười tan chảy lúc nãy, Michiru làm vẻ mặt khó chịu ra mặt.

"Mà là thể loại bạn thuở nhỏ nữa à."

"Ừm. Nhắc đến Romcom thì bạn thuở nhỏ là chuẩn bài rồi còn gì."

"Đúng thế. Hay ghê. Đứa con gái dễ thương luôn ở bên cạnh nhân vật chính."

"Đúng đúng. Nhưng hầu hết mấy bộ Romcom, bạn thuở nhỏ đều thua trong cuộc chiến giành nam chính, bị cướp mất người yêu còn gì?"

"...Chuẩn-luôn." (Giọng vô cảm)

"Rõ ràng biết nhân vật chính từ bé, nhưng lại không phát triển thành tình yêu, đến khi nhận ra tình cảm thì đã có người con gái khác xuất hiện rồi, quá muộn màng luôn còn gì?"

"........................Chuẩn-cơm-mẹ-nấu."

Zuuun... Michiru lẩm bẩm với vẻ mặt u ám.

"S-Sao thế Michiru?"

"Không có gì. Tự ghét bản thân thôi."

Cô ôm đầu thở dài.

"Thế nên, tác phẩm mới này. Tại có quá nhiều câu chuyện bạn thuở nhỏ không thành đôi, nên nếu làm câu chuyện ngược lại, để nhân vật chính và bạn thuở nhỏ hạnh phúc bên nhau, thì chắc sẽ được đón nhận nhỉ... tớ nghĩ thế."

"H-Hừm... Cũng được đấy chứ?"

Michiru vừa lảng tránh ánh mắt vừa nghịch nghịch lọn tóc bằng ngón tay.

"Yuuta viết thì chắc chắn sẽ hay thôi."

"Cảm ơn cậu. Nhân tiện Michiru... tớ muốn đến chỗ kia chút."

Ở phía trước có khu ẩm thực.

"Định ăn trưa hả?"

"Không. Mục đích là chỗ kia."

Ở sâu bên trong có một cửa hàng tôi muốn đến.

"Quán trà sữa trân châu?"

"Ừ. Đồ uống khoái khẩu của bạn thuở nhỏ mà."

Bishi, Michiru lại cứng đờ người.

"N-Nè... là chuyện về tác phẩm đúng không đấy?"

"? Ừm."

"V-Vậy à... Thôi được rồi... Đi thôi."

Michiru lẩm bẩm "Chuyện về tác phẩm đúng không? Là vậy thôi đúng không?"

Sao thế nhỉ?

Chúng tôi mua trà sữa, rồi di chuyển đến khu ẩm thực. Đến ngồi ở một góc khuất.

"Rồi, giờ thì sao?"

"Chắc cho hai người uống chung một ly trà sữa thì sao nhỉ?"

"Hả!? Cái gì thế!"

Khaaaa...! Mặt Michiru đỏ bừng hét lên.

"Ơ, tại vì hai người đó đang hẹn hò mà."

"Hả!? Đ-Đang hẹn hò á!? Mà còn là Romcom á!?"

"Ừm. Nhân vật chính và bạn thuở nhỏ thành một đôi ngay từ chương mở đầu."

"Diễn biến nhanh thế! Ơ, Romcom chẳng phải phải trải qua thời gian dài mới yêu nhau sao?"

"Ừm, bình thường thì thế. Chính vì vậy, một bộ Romcom yêu nhau ngay từ đầu có lẽ sẽ hiếm thấy nhỉ... tớ nghĩ thế."

Michiru vừa gật gù vừa lẩm bẩm.

"Đ-Đúng vậy ha... cũ-cũng được đấy chứ... ừm. Cũng hay ha, cái đó. Ghen tị ghê."

"Hả, cậu nói gì cơ?"

"Không có gì!"

Phập, Michiru mạnh tay cắm hai chiếc ống hút vào cốc trà sữa.

"Uống thôi!"

"Ơ, nhưng mà... dù gì thì tụi mình cũng chưa hẹn hò, làm mấy chuyện này có..."

"Thực tế! Là chuyện đi thực tế mà! Thế nên không sao!"

R-Ra là vậy... đúng rồi. Michiru chỉ đang giúp đỡ cho buổi thực tế thôi mà!

"Nào, uống thôi."

Đặt chiếc cốc giữa bàn.

"Ưm... ♡"

Michiru nhắm mắt lại, ghé sát mặt lại gần. Vì đặt cốc ở giữa bàn nên tôi cũng phải ghé sát mặt để uống.

Khuôn mặt xinh đẹp cân đối của cô ở ngay sát bên. Làn da mịn màng và mùi hương ngọt ngào từ mái tóc xộc thẳng vào mũi tôi.

"Chụt... ♡ Ưm... chùmm... ♡"

Michiru mút trà sữa như một chú mèo con đang bú sữa mẹ.

Nhìn dáng vẻ cô đang ngậm chiếc ống hút nhỏ nhắn... C-Cảm giác, hơi lạ... Không được! Là thực tế!

"Sao ạ?"

"Ưm... ngon."

Pachi, Michiru mở mắt ra. Đôi mắt trong veo như pha lê ở ngay trước mắt tôi.

Tôi định rời môi khỏi ống hút.

"Chờ chút. Vẫn còn mà đúng không?"

"Hả, phần còn lại tớ cho cậu."

"K-Không được. Nào... cùng nhau uống chứ. Chẳng phải bạn thân từ nhỏ là một cặp mới đúng sao?"

Nói cũng phải. Tôi ghé sát mặt lại, mút trà sữa ở khoảng cách mà mũi hai đứa chạm nhau.

Puha... Michiru rời môi.Bên trong cốc đã cạn sạch.

"...Uống hết rồi... Tiếc thật."

Michiru tiếc nuối nhìn chiếc cốc trống rỗng.

"Lấy thêm cốc nữa không?"

"Ư... không, thôi."

Michiru làm vẻ mặt khổ sở rồi véo bụng mình.

"Nghe bảo trà sữa nhiều calo ngang ngửa mì Ramen đấy. Uống nhiều quá là béo đó."

"Ơ, Michiru có béo đâu?"

Đúng là trên ngực hay bắp đùi có chút mỡ thừa thật. Nhưng nhìn tổng thể thì đâu có béo.

"Có chứ, tớ béo đấy. Không thấy nhưng bụng đầy mỡ luôn."

"Hừm... Sờ thử được không?"

"Nya...!? T-Sờ, sờ sờ cái gì!?"

Mặt cô ấy đỏ bừng đến tận cổ, mắt xoay mòng mòng nói.

"A, xin lỗi. Tại hai nhân vật chính đang hẹn hò mà. Mấy câu như lúc nãy mà nói ra thì nhân vật nữ chính sẽ có phản ứng thế nào, tớ nghĩ thế nên thử nói thôi."

Thế là, Michiru nói bằng giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

"Cũng được, chứ sao."

"Hả? Sao cơ ạ?"

"Thì tớ bảo... ừm, cũng được. Nào... sờ đi."

Michiru dồn trọng tâm ra phía sau, hơi duỗi chân ra phía trước, túm lấy vạt áo để lộ bụng.

"............"

Rốn xinh xinh. Bụng phập phồng theo từng nhịp thở... khiến tim tôi đập thình thịch.

"N-Nhanh lên đi... bị ai thấy bây giờ..."

"Ư-Ừm... vậy xin phép nhé."

Tôi véo nhẹ bụng Michiru.

"...Ahn ♡"

"Oái! X-Xin lỗi..."

"Đ-Được rồi mà... cứ tiếp tục đi... ừm. Ah. Ưm."

Tôi cứ thế véo bụng Michiru mềm mềm. Mỗi khi chạm vào cô lại rên rỉ một cách quyến rũ, khiến tôi cảm thấy như đang làm một chuyện tội lỗi.

Cuối cùng, tôi buông tay.

"Hộc... hộc... t-thế nào...?"

"À ừm..."

Tôi vừa hồi tưởng cảm giác vừa nói.

"Thì ra thịt cũng mềm nhũn phết."

Michiru vừa bĩu môi vừa nói "Thì mềm nhũn làm sao, không vừa lòng cậu chắc!".