Cô bạn thuở nhỏ Michiru đã nấu cơm và mang đến tiếp tế cho tôi.
Tôi dẫn cô ấy đến chỗ nhóm Yurie.
'Kami-nii-sama dẫn gái mới về kìa! Đúng là nhân vật chính Romcom, đào hoa quá đi~!'
Thần họa sĩ Kou-chan hét lên bằng tiếng Nga.
"Chắc là lần đầu gặp nhỉ mọi người. Cô ấy là bạn thuở nhỏ của tớ, Ookuwa Michiru."
"Ch-Chào buổi tối."
Thấy Michiru cúi đầu, tôi cảm thấy có gì đó sai sai.
"Hân hạnh được gặp mặt!" "...Xin chào." "À ừm... ch-chào buổi tối..."
Ba người họ mỗi người một kiểu chào lại.
"Michiru... có biết những người này không?"
"A, ừm... biết chứ. Là người nổi tiếng mà. Hai người kia."
Yurie và Alyssa đều là những người nổi tiếng ai cũng biết.
Biết là chuyện bình thường. Kou-chan không lộ mặt nên không biết là đương nhiên.
Dù vậy, tôi vẫn thấy có gì đó là lạ.
"Nè Michiru. Sao... phản ứng của cậu nhạt thế?"
Yurie và Alyssa là những nhân vật xuất hiện trên tivi suốt.
Nếu những người như thế ở trong nhà của một người bình thường như tôi, thì phản ứng thông thường phải là kinh ngạc tột độ chứ.
"A, à ừm... đ-đúng vậy. Oa, oa, b-bất ngờ quá đi~."
Michiru nói với vẻ bối rối cực độ. Tuy thấy lạ nhưng gặng hỏi quá cũng không tốt nhỉ.
"Vâng! Vậy tớ tự giới thiệu nhé! Tớ là Komagane Yurie! Cứ gọi tớ là Yurie nhé!"
"Alyssa Seba."
"M-Misayama, Kou... ạ."
Mọi người lần lượt chào hỏi Michiru. Cô bạn thuở nhỏ cúi đầu đáp lễ.
"Tớ là bạn thuở nhỏ của Yuuta... Ookuwa Michiru."
Sau màn chào hỏi.
"Rồi, Yuuta... cái này, là gì...?"
Michiru chỉ tay vào vật thể nằm trên bàn phòng khách.
"Đặc biệt là... cái vật chất tối này?"
'N-Nói rồi! Chị ấy thản nhiên nói ra điều mà không ai dám nói...! Ngưỡng mộ quá đi mất...!'
Kou-chan nói gì đó bằng tiếng Nga. Nhưng ánh mắt nhìn Michiru lại lấp lánh ngưỡng mộ.
"Cô đang nói cái gì thế ạ?"
Vút, Alyssa bước lên một bước.
Hào quang khó chịu không thèm che giấu tỏa ra hừng hực!
"Cô đang chê bai món ăn chứa chan tình yêu của người khác đấy à?"
'Hi~! Alyssa đáng sợ quá~. Đáng sợ ngang ngửa mẹ của Kami-nii-sama luôn! Như ác quỷ ấy'
Kou-chan bám chặt lấy eo tôi run lẩy bẩy. Tôi cũng thấy sợ nữa.
"Không có. Tôi đâu có chê. Chỉ là... cái này ăn được không?"
"Đương nhiên."
"Hừm... để tôi nếm thử xem."
Michiru lấy cái đĩa nhỏ từ trong bếp, múc một thìa.
Ngửi ngửi, cô nhăn mặt. Ực, cô nuốt xuống.
'Đ-Đi rồi! Tuyển thủ Michiru đã nuốt chửng vật chất tối, chuyện gì sẽ xảy ra đây... !'
Kou-chan hào hứng thuyết minh bằng tiếng Nga.
"Khụ! Khụ! Khụ khụ!"
Michiru đột nhiên ho sặc sụa.
"C-Có sao không!?"
Tôi vội rót nước vào cốc đưa cho Michiru.
Uống liền tù tì 5 cốc nước... cô ấy mới hoàn hồn trở lại.
"C-Cậu... cái này... kinh khủng quá. Ọe... Đắng... cay... với cả tanh tưởi trộn lẫn vào nhau, thành cái thứ quái quỷ gì rồi ấy."
"Cô đừng có nói vớ vẩn."
"Vậy cậu ăn thử đi."
Alyssa gật đầu, húp một ngụm.
"Thế nào?"
"........................Ăn được."
"Không, tôi không hỏi ăn được hay không..."
"...Ăn được. ........................Vừa khít."
"Cậu... ít nhất nấu xong thì phải nếm thử chứ."
Haizz, Michiru thở dài.
"Lên mặt dạy đời. Nếu cô nói thế, thì cô thử nấu cà ri xem nào."
Alyssa lườm Michiru.
"Hả? Tại sao chứ. Có cơm hộp tôi mang đến rồi, với cả gà rán nữa là đủ rồi còn gì?"
Nhưng Alyssa lắc đầu quầy quậy.
"Cô đã chê bai người khác, thì chắc hẳn cô nấu ăn giỏi lắm nhỉ?"
"Cũng bình thường thôi. Mà thôi cũng được. Tôi nấu cho mà xem."
Michiru đi vào bếp.
'Cái này là... cuộc đối đầu trực tiếp giữa nữ chính (Main Heroine) và nữ phụ bạn thuở nhỏ (Osananajimi Heroine)! Cảnh thường thấy trong Romcom đây mà!'
Kou-chan nãy giờ cứ hào hứng mãi.
★
Một lúc sau.
"""Cảm ơn vì bữa ăn!"""
Trên bàn phòng khách là những chiếc đĩa sạch trơn.
"Michiru-chan! Tuyệt quá! Món nào cũng ngon như đầu bếp chuyên nghiệp vậy!"
Yurie cười tươi bắt chuyện với Michiru.
'Đại tỷ Michiru! Ngon bá cháy! Ngon đến mức... em sắp biến thành ngựa luôn rồi! (Umai -> Uma)'
Kou-chan cũng có vẻ rất hài lòng với món ăn của Michiru.
"............"
Chỉ có Alyssa là nhìn cái đĩa trống không với vẻ mặt phức tạp.
'Tuyển thủ Alyssa Downnnnn! Trước kỹ thuật nấu nướng áp đảo của tuyển thủ Michiru, cô ấy đã Thảm - Bại - Hoàn - Toàn! Thua cuộc trước mặt người thương, cay cú quá điiii!'
Kou-chan thở phì phò, bình luận bằng tiếng Nga.
"Thế nào? Mùi vị ra sao?"
"Món ăn rất ngon. Không chê vào đâu được."
"Ara cảm ơn. Món ăn đạm bạc thôi mà."
Siết, Alyssa cắn môi.
"Tôi thua rồi. Dù cay cú nhưng tôi thua tâm phục khẩu phục."
Pekori, Alyssa cúi đầu.
"A, Alyssa... làm gì có thắng thua đâu. Ừm, ngon mà... cà ri của Alyssa cũng thế."
Mọi người không ai dám đụng vào món cà ri của Alyssa.
Chỉ có tôi cố gắng ăn thử. Mùi vị thì.......................... ừm.
"Yuta-san."
Mắt rưng rưng, cô ấy nắm lấy tay tôi qua bàn.
"Cảm ơn Ngài. Quả nhiên Ngài dịu dàng hơn bất cứ ai... là người đàn ông tuyệt vời nhất. ...Em yêu Ngài ♡"
Chụt... ♡ Alyssa hôn lên mu bàn tay tôi.
"Cái... !? Này này!"
Michiru trợn mắt nhìn tôi và Alyssa.
"C-Cô làm cái gì thế hả."
"Ara, có vấn đề gì sao?"
Vẻ mặt tỉnh bơ, Alyssa quay lại chỗ ngồi nói.
"Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người mà làm cái hành động táo bạo thế hả! H-Hôn hít..."
"Có sao đâu chứ. Tôi thích Yuta-san. Rất thích. Yêu cậu ấy đến chết đi được."
Alyssa nói với vẻ mặt nghiêm túc. Những lời bày tỏ tình cảm quá thẳng thắn của cô ấy khiến tôi thấy nhột.
"Còn cô nghĩ sao về Yuta-san?"
Alyssa nhìn thẳng vào Michiru hỏi.
"Tôi... Tôi á..."
Cô ấy đảo mắt.Trái ngược với ánh nhìn thẳng thắn của Alyssa.
"Chỉ là bạn thuở nhỏ thôi đúng không?"
Bụp, mắt tôi và Michiru chạm nhau.
Cô ấy cắn chặt môi dưới.
"Tôi cũng thế, tôi thích Yuuta... rất thích cậu ấy!"
Mặt đỏ bừng, Michiru hét lên.
Mắt ngấn lệ, cô nói.
"O-Oa... k-kinh thật... thẳng thắn quá..." "Đại tỷ... ngầu vãi chưởng!"
Yurie đỏ mặt, còn Kou-chan thì phấn khích.
"À ừm... cái đó... cảm ơn cậu."
"~~~~~~~~~..................!!!"
Bụp... Michiru đỏ mặt cúi gằm xuống.
Chắc là lỡ đà tỏ tình, giờ mới hoàn hồn lại... kiểu thế?
"Quả nhiên, cô cũng thế nhỉ."
Alyssa nhăn mặt.
"Tôi biết ngay mà. Cô thích Yuta-san."
"Hả, t-thế à?"
"Vâng, nhìn là biết. Tình ý lộ rõ mồn một. Thích đến mức đêm không ngủ được, hàng đêm nhớ về Yuta-san mà tự thỏa mãn... tôi có cảm giác như thế."
"T-Tự thẩm... cái gì! Chờ đã!? C-C-Cô nói cái điều ngu ngốc gì thế hả!"
Michiru đỏ mặt tía tai cự lại Alyssa.
"Phản ứng thái quá đó. Có vẻ tôi đoán trúng rồi nhỉ."
"Cái gì!? C-Cô gài bẫy tôi à!"
Alyssa vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ.
"Ơ, à ừm... Michiru...?"
Tôi và cô ấy chạm mắt nhau.
K-Khó xử quá. Ơ, l-lấy tôi làm đối tượng để làm chuyện đó... là thật à...?
"Th-Thì sao chứ! Có gì xấu à!? Nhớ đến người con trai mình thích để tự an ủi bản thân thì có gì sai!?"
Cô ấy đang nói cái gì thế nàyyyy!?
"Ngoài đời thực thì xung quanh cậu toàn con gái dễ thương! Làm gì có chỗ cho tôi chen vào! Thế nên ít nhất trong ảo tưởng để Yuuta ôm ấp thì có gì là sai chứ!"
"M-Michiru-chan... bình tĩnh nào."
Yurie nắm vai Michiru nói.
"B-Bình tĩnh lại đi? Cậu đang nói mấy điều khủng khiếp lắm đấy, biết không?"
"Hể.......................... a."
Michiru đỏ mặt đến mức không thể đỏ hơn được nữa.
"................................................Kyuu." (Xỉu)
Bịch! Michiru gục xuống bàn. Cú sốc lớn quá làm não bộ chập mạch rồi sao!
"C-Có sao không Michiru ơiii!"
