Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

Phần Một: Xuân Đến [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 07

Chương 07

"Này 204... bộ Hoàng Tử Bé hấp dẫn đến thế cơ à?"

"Ừ."

"Hấp dẫn chỗ nào?"

Một tuần sau vụ đào tẩu, Shirosaki vừa đến cơ sở nghiên cứu đã xuống ngay tầng hầm biệt giam. Ngay cả khi đã đến giờ nghỉ trưa, anh vẫn nán lại trò chuyện với 204. Vốn là kẻ chỉ ăn uống khi thấy hứng thú, nhưng dạo gần đây, anh đều đặn mang theo cơm hộp, vừa lúi húi dùng đũa gắp thức ăn, vừa tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới đất với cô gái sau song sắt. 204 vừa nhai bánh quy rôm rốp, vừa cẩn thận lật từng trang sách như thể sợ làm bẩn báu vật. Cô vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng mình với cùng một cuốn sách duy nhất.

"Trong này có lũ người lớn ngốc nghếch, trông thảm hại đến nực cười."

Sự cảnh giác và thù địch cực đoan ban đầu của cô dành cho Shirosaki đã dần tan biến. Một tuần biệt giam, không hề tiếp xúc với bất kỳ ai khác, cô bắt đầu coi anh không chỉ là kẻ giết thời gian mà còn là người duy nhất mình có thể tin cậy.

"Thảm hại sao..."

"Những kẻ trưởng thành đáng thương đã lỡ quên mất trái tim của một đứa trẻ. Anh cũng là loại người đó à?"

"Tất nhiên. Ở cái nơi này, hạng người đó đếm không xuể."

"Cũng đúng thôi."

204 nở một nụ cười gượng gạo. Shirosaki hiểu đó không phải vì căng thẳng, mà là một sự tự giễu đầy cay đắng. Cả buổi sáng, cô đã kể về cuộc đời mình: về những kỳ thị nghiệt ngã, về việc các cá thể khác được ưu ái trong khi cô bị hắt hủi, về việc chẳng có lấy một ai đứng về phía mình... Những điều đó khớp hoàn toàn với hồ sơ anh đã đọc, nhưng được nghe trực tiếp từ miệng cô, chúng mang một sức nặng hoàn toàn khác.

"Chuyện là thế sao?"

"Cái gì?"

"Người lớn... thật sự không thể mãi là trẻ con sao?"

"Đáng tiếc là vậy. Ai rồi cũng sẽ 'đổ bệnh' theo cách này hay cách khác. Để rồi cuối cùng, họ bắt đầu những nghiên cứu điên rồ bất chấp luân thường đạo lý như dự án Khuyển Nhân này..."

204 bỗng im bặt.

"Xin lỗi. Tôi không cố ý nói vậy."

Shirosaki vội rút lại lời lỡ miệng, nhưng cô gái bên kia song sắt tỏ vẻ chẳng bận tâm, thản nhiên ném miếng bánh quy cuối cùng vào miệng. Trong khoảnh khắc ấy, anh thoáng thấy chiếc răng nanh trắng bóng, khỏe mạnh của cô hiện ra.

"Hỏi anh một câu nhé, anh là người lớn? Hay là trẻ con?"

Ánh mắt cô xoáy thẳng vào Shirosaki, đôi mắt như muốn thấu thị mọi ngóc ngách của tâm hồn.

Anh cảm nhận được một áp lực kỳ lạ, thứ áp lực mà anh từng thấy ở Shiro và những chú chó hoang ngày trước. Về mặt giải phẫu, nhãn cầu của Khuyển Nhân và con người gần như tương đồng, nhưng ở loài chó, cấu trúc võng mạc vốn khác biệt. Chúng có ít tế bào nón hơn nên sắc giác hạn chế, và để tránh bị kẻ thù hay con mồi bắt bài ánh mắt, lòng trắng của chúng nhỏ hơn con người rất nhiều. Đó là lý do tại sao khi bị một con người với lòng trắng dã trừng trừng nhìn vào, động vật thường cảm thấy bị đe dọa và phải lảng tránh. Ánh mắt người, từ lâu đã được coi là biểu tượng của lý trí và trí tuệ là vì vậy. Nhưng đôi mắt của 204 lại là một sự pha trộn kỳ quặc giữa nhân tính và thú tính. Shirosaki buông đũa, thẫn thờ trước cái nhìn ấy. Không gian như bị sự hiện diện của cô thống trị trong vài giây ngắn ngủi, trước khi anh cố nặn ra một nụ cười để phá tan bầu không khí.

"Là người lớn. Dù tôi cũng chẳng thích thú gì cái sự thật ấy."

"Hừm. Vậy tại sao anh lại cứu tôi?"

Shirosaki định cười lớn, nhưng rồi gương mặt anh nhanh chóng trở lại vẻ phẳng lặng thường ngày.

"Đừng làm khó tôi chứ. Đã nói rồi mà, vì công việc thôi. Cô mà chết thì tôi rắc rối to. Chỉ có vậy."

"Dù sao thì sang năm các người cũng đem tôi đi tiêu hủy thôi mà?"

Cơ thể Shirosaki cứng đờ. Hóa ra ngay từ buổi gặp đầu tiên ở phòng tiếp khách, cô đã thấu hiểu tường tận cái kết cục bi thảm đang chờ đợi mình.

"Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cô cho đến lúc đó. Không hơn không kém."

"Cả việc cướp sách rồi lại mua đền cho tôi, cả việc lấy thân mình che đạn cho tôi nữa... Tất cả đều là 'công việc' hết sao?"

Những mảnh ghép của hai ngày đầu gặp gỡ hiện về như một đoạn phim quay chậm trong đầu Shirosaki. Anh lại thấy muốn tặc lưỡi.

"...Phải. Tất cả đều là vì công việc."

"Nói dối. Tôi từng nghe những người lớn khác than vãn rằng họ ghét đi làm. Chẳng ai lại liều mạng vì một thứ mình ghét cả."

Quan sát vô cùng sắc sảo khiến Shirosaki á khẩu. Anh thở dài, đầu hàng trước lý lẽ của cô.

"Được rồi, được rồi. Vậy thì tôi đưa ra một lý do khác nghe có vẻ 'danh chính ngôn thuận' hơn nhé."

"Lý do gì?"

"Vì cô vẫn còn là một đứa trẻ. Một người lớn như tôi có nghĩa vụ phải bảo vệ cô. Dù là người hay chó, những sinh vật xã hội trưởng thành luôn có bản năng bảo vệ giống nòi non nớt. Thấy sao?"

"Mâu thuẫn quá nhỉ. Vậy tại sao những người lớn khác ở đây lại bắt nạt tôi?"

"...Chuyện đó..."

Shirosaki nghẹn lời.

"Tôi hiểu mà. Anh không phải người lớn, anh vẫn là một đứa trẻ thôi. Hoặc là cả cái đám người xung quanh anh mới thực sự là lũ trẻ con, một trong hai khả năng thôi."

"Xin lỗi nhé, trình độ học vấn của tôi không đủ cao để bàn về triết học vào giờ nghỉ trưa đâu."

Cảm giác như bị nhìn thấu tâm can, Shirosaki vội đậy nắp hộp cơm rồi ho khanh khách để chữa thẹn. 204 lại ngồi xuống giường với vẻ mặt chán chường.

"Người lớn muốn bàn chuyện gì đó mang tính xây dựng hơn. Cô hiểu không 204?"

"...Chắc vậy."

"Tốt. Vậy giờ tôi muốn đặt tên cho cô."

"Tên?"

"Gọi bằng số mãi khó giao tiếp lắm."

Shirosaki thầm thở phào vì đã lái được câu chuyện sang hướng khác. Việc đặt tên cho 204 là điều anh đã trăn trở từ lâu. Những mã số định danh vô hồn kia chẳng mang lại ích lợi gì ngoài việc giúp các nhà nghiên cứu tránh nảy sinh tình cảm với đối tượng nghiên cứu. Nhưng với một cá thể đang gặp vấn đề về tâm lý như cô, nếu cứ tiếp tục duy trì mối quan hệ lạnh lẽo ấy, cô sẽ mãi mãi không bao giờ học được cách điều chỉnh cảm xúc. Trong thú y, người ta gọi đó là "Hội chứng cách ly" – khi một sinh vật thiếu hụt các kích thích xã hội từ thuở nhỏ, chúng sẽ gặp khiếm khuyết nghiêm trọng về hành vi. Thứ cô cần lúc này là xây dựng lại lòng tin với con người thông qua giao tiếp, và để làm được điều đó, cô cần một cái tên đàng hoàng.

"...Tên à. Sao cũng được."

"Vậy sao. Thế... tên là 'Shiro' thấy thế nào?"

Vừa dứt lời, Shirosaki bỗng thấy mặt mình tái mét vì kinh hãi.

—Mình đang nói cái quái gì thế này?

Anh đang cố tình chồng chéo hình bóng của Shiro lên 204 sao? Cô gái nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ ngờ vực trước sự im lặng bất chợt của anh.

"Shiro? Tại sao?"

"À thì... vì cô trắng."

"Vì trắng sao? Anh nói tóc tôi hả?"

204 đưa tay lên đầu, đôi tai thú khẽ ngoe nguẩy. Cái dáng vẻ của giống Shiba lai ấy, thực sự giống Shiro đến lạ lùng.

"Không được sao?"

Shirosaki rụt rè hỏi, lòng đầy hoang mang không biết thứ cảm xúc đang trỗi dậy trong mình là gì. Không phải mệt mỏi, cũng chẳng phải do dự. Câu hỏi của 204 cứ văng vẳng bên tai: Người lớn hay trẻ con?

"Hừm, không thích. Những đứa mẫu F khác cũng tóc trắng mà."

Hình ảnh đội đặc nhiệm Khuyển Nhân với những mái tóc trắng toát ẩn dưới mũ bảo hiểm hiện ra trong đầu Shirosaki. Phải rồi, tất cả các mẫu F đều mang đặc điểm này.

"...Phải nhỉ. Tôi sai rồi, không thể đặt như thế được."

"Gì cơ?"

"Không có gì."

Shirosaki cụp mắt, lòng nặng trĩu vì hối lỗi. Hóa ra anh vẫn chẳng thể nào quên được Shiro. Chú chó ấy đã chết, đã tan biến khỏi thế giới này từ lâu, vậy mà anh vẫn cố áp đặt ký ức và hình bóng của nó lên 204. Anh muốn trừng phạt cái sự ích kỷ của bản thân, nhưng lại không thể buông bỏ. Cuộc gặp gỡ với 204 và Shiro giống nhau đến kỳ lạ. Một "con chó" cô độc, kiêu hãnh và không bao giờ mở lòng... Vậy mà giờ đây, cô gái ấy đang dần trao cho anh sự tin tưởng... Bỏ qua cái tên "Shiro", Shirosaki sực nhớ ra một sự trùng hợp khác: họ gặp nhau cũng vào mùa này.

Anh hít một hơi thật sâu rồi thì thầm:

"Vậy còn... 'Koharu' thì sao?"

"Koharu?"

"Mùa xuân nhỏ bé. Tôi vừa chợt nghĩ ra thôi."

"Koharu. Koharu..."

Cô lẩm bẩm cái tên ấy nhiều lần.

"Nguồn gốc là gì?"

"...Vì chúng ta gặp nhau vào mùa xuân (Haru)."

"Còn chữ 'Tiểu' (Ko)?"

"Vì vóc dáng cô nhỏ bé."

Chiều cao của cô thực ra chỉ loanh quanh một mét rưỡi.

"Đúng là đặt tên theo kiểu nhìn sao nói vậy. Chẳng có chút nghệ thuật nào."

"Nghệ thuật gì chứ. Trong tiếng Nhật cổ, chữ 'Shiba' cũng có nghĩa là 'nhỏ bé' đấy thôi, hợp với cô quá còn gì."

Đôi tai cô khẽ cụp xuống như một cái cúi chào đầy tinh nghịch.

"Nhưng tôi là đồ tạp chủng mà."

"Cơ bản vẫn là Shiba thôi."

"...Nhưng những đứa khác không có tên. Đặt tên như thế này không phải là phạm luật sao?"

Trong loạt 200 hay bất kỳ loạt nào khác, Khuyển Nhân chỉ được gọi bằng số. Đó là quy định sắt đá của cơ sở nghiên cứu này để giữ khoảng cách giữa người và vật.

"Có lẽ vậy. Khi nào có kiểm tra hay phỏng vấn của Dream Box thì tôi vẫn gọi cô là 204 như cũ. Thấy sao? Koharu."

Cả người và "thú" im lặng hồi lâu. Shirosaki bồn chồn không biết cô đang đồng ý hay phản đối. Phá tan bầu không khí tĩnh lặng, cô gái đóng cuốn sách lại, ngáp một cái thật dài không màng giữ kẽ.

"...Chiều nay cô muốn đọc sách tiếp không? Nếu muốn tôi sẽ lên thư viện mượn thêm vài cuốn—"

"Tôi ngủ đây. Sách để sau đi."

"Vậy sao. Thế... mai gặp lại nhé."

"Tùy anh."

Nhìn cô gái Khuyển Nhân nằm xuống giường, Shirosaki đứng dậy khỏi chiếc ghế tròn giản đơn, chuẩn bị rời khỏi tầng hầm.

"Này."

"Gì thế?"

Tiếng gọi khiến anh dừng bước. Quay đầu lại, anh thấy trong mắt cô gái một màn nước mỏng manh đang khẽ gợn lên, lấp lánh như những viên pha lê dưới ánh đèn nhạt nhòa.

"Không có gì."

Nói đoạn, cô gái vùi mặt thật sâu vào chiếc gối – cái vật mà lúc sáng cô còn dùng làm vũ khí ném vào anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!