Chương 06
Thứ Tư, một ngày sau vụ đào tẩu. Shirosaki định đi làm thì sực nhớ hôm nay là ngày nghỉ phép. Anh xách máy ảnh lang thang quanh những địa điểm gần đó để thỏa mãn đam mê nhiếp ảnh, nhưng tâm trí cứ lởn vởn hình ảnh của 204, khiến anh chẳng thể nào tập trung nổi và đành phải kết thúc sớm chuyến đi. Hoa anh đào đã tàn gần hết, nhường chỗ cho những chồi non xanh biếc. Dù rất muốn lưu giữ khoảnh khắc chuyển giao mùa này vào ống kính, nhưng đến cuối cùng anh cũng chẳng còn chút hứng thú nào để bấm máy.
Cơn mệt mỏi ập đến như thác đổ, Shirosaki buông xuôi, ngồi phịch xuống ghế đá công viên. Dòng người qua lại tấp nập, chẳng ai đoái hoài đến anh. Một cụ già dắt theo con chó đi ngang qua bằng sợi xích màu đỏ. Đó là một con chó thật, đeo vòng cổ hẳn hoi, một chú Shiba trưởng thành. Không phải Khuyển Nhân.
—Thời đại này mà vẫn còn người nuôi chó sao?
Shirosaki thầm cảm thán. Trong cái thời đại này, giá trị của thú cưng như chó mèo trong mắt con người đã sụt giảm nghiêm trọng. Không phải vì pháp luật cấm đoán, mà cái giá phải trả cho việc tiêm chủng các loại vắc-xin hỗn hợp đặc biệt là quá đắt đỏ, vượt xa khả năng chi trả của tầng lớp bình dân.
Ngày Shirosaki còn nhỏ, chính loài người đã đẩy loài chó đến bờ vực tuyệt chủng. Từ chó hoang cho đến chó nhà, hầu hết tại Nhật Bản đều bị "Cục Bảo vệ Đặc vụ" tiêu hủy sạch sẽ. Tất cả chỉ để chiến thắng một loại virus đang đe dọa toàn cầu lúc bấy giờ – biện pháp cuối cùng chống lại một căn bệnh lây nhiễm từ động vật sang người chưa từng có tiền lệ. Loại virus đó không hề lây qua gia súc thông thường, mà lại chọn vật chủ duy nhất là loài chó – thứ sinh vật thấu hiểu tâm lý con người nhất – để ký sinh. Đại dịch bùng phát. Cơn ác mộng ấy chỉ có thể gói gọn trong hai chữ: tàn khốc. Dân số Nhật Bản sụt giảm xuống dưới mức tám mươi triệu người. Cực chẳng đã, Liên Hợp Quốc và các tổ chức y tế đã ra quyết định hành hình hơn 90% số lượng chó hiện có. Sự kiện sau này được gọi với cái tên đầy mỉa mai là "Cuộc thảm sát loài chó" – đạo luật cực đoan đầu tiên và duy nhất trong lịch sử về việc hạn chế nuôi thú cưng. Làn sóng phản đối dữ dội bùng nổ trên toàn thế giới. Tại Mỹ và Anh, nơi tinh thần bảo vệ động vật đã ăn sâu vào máu thịt, người biểu tình đã đụng độ nảy lửa với quân đội. Mồi lửa đó lan rộng không ngừng, các đảng phái chính trị lợi dụng lòng dân để kích động lẫn nhau, dẫn đến những cuộc xung đột chưa từng thấy kể từ sau Thế chiến.
Vô số thước phim tư liệu về địa ngục ấy vẫn còn lưu lại cho đến tận ngày nay. Đó là cảnh những người yêu chó lăm lăm súng tự động dưới lá cờ sọc sao, miệng hô vang khẩu hiệu "Tình yêu và Loài chó" hay "Hòa bình và Loài chó". Đó là cảnh những chú chó bị xe bọc thép và xe tăng nghiền nát tan xác dưới bánh xích; lính quân đội trong bộ đồ bảo hộ dùng súng phun lửa thiêu rụi những núi xác động vật cao ngất. Đó là cảnh một người nghèo khổ ở quốc gia chậm phát triển cố giằng lại con chó gầy trơ xương trong vòng tay mình; hay cảnh một người lính vừa khóc vừa xả súng máy vào đàn chó hoang đang chạy trốn trong đoạn phim nhiễu hạt... Mọi ngóc ngách của ký ức đều ngập tràn tiếng la hét uất hận, tiếng khóc than của con người hòa lẫn trong tiếng rên rỉ của loài chó. Xem những hình ảnh đó trên tivi khi còn là một cậu bé tiểu học, Shirosaki chỉ biết lo lắng khôn nguôi cho Shiro – chú chó đã mất tích của mình. Nhưng rồi, khi số lượng người nhiễm bệnh giảm dần nhờ việc tàn sát loài chó, khi sự đình trệ và bế tắc của xã hội bắt đầu được tháo gỡ, con người hân hoan quay sang giết hại những người bạn bốn chân từng đồng hành với mình. Giết càng nhiều chó, đất nước phục hồi càng thần tốc. Cứ thế, chẳng biết từ khi nào, "chó" đã trở thành biểu tượng của sự dơ bẩn. Ngay cả khi con người đã có kháng thể và việc tiêu hủy không còn cần thiết, loài chó vẫn bị ghê tởm và bị săn đuổi cho đến chết. Lịch sử gắn bó hàng vạn năm giữa người và chó đã chấm dứt đầy bi thảm như vậy.
Khi đại dịch hoàn toàn lắng xuống, Nhật Bản – lúc này đã kiệt quệ và chịu tổn thất nặng nề – vì quá sợ hãi viễn cảnh tồi tệ lặp lại, đã cho xây dựng Cơ sở Nghiên cứu Công nghệ cao Dream Box. Tại đây, những thông tin di truyền ít ỏi còn sót lại của loài chó được bảo quản nghiêm ngặt để nghiên cứu đối phó với ngày mà tàn dư virus có thể biến đổi và trỗi dậy. Bất chấp luật pháp quốc tế, họ đã tạo ra giống loài tổng hợp lai giữa gen người và chó để thu thập dữ liệu mẫu về quá trình lây nhiễm. Nhưng rồi, sự điên rồ của các nhà nghiên cứu ngày càng leo thang khi họ muốn biến chúng thành lực lượng lao động thay thế cho những con người và những chú chó đã mất đi trong đại dịch. Đó là khởi nguồn của dự án Khuyển Nhân…
Thế giới trước mắt Shirosaki bỗng chốc méo mó. Những ký ức vừa mới xảy ra ùa về sống động đến đau lòng: Khuyển Nhân. Cô gái đáng thương. Hộp bánh quy khô khốc. Tiếng còi báo động xé lòng. Bóng tối, ký ức tuổi thơ, tiếng súng, máu. Tiếng thét. Lưỡi dao lóe sáng. Tiếng cánh quạt trực thăng. Lồng sắt. Dây xích, vòng cổ. Cuốn Hoàng tử bé. Nụ cười của cô ấy... Đầu đau như búa bổ, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Anh muốn về nhà ngay lập tức, nhưng đôi chân dường như không còn thuộc về mình nữa.
***
Tiếng chuông báo thức kéo anh về thực tại. "Sáng rồi sao." Cơ thể nặng trĩu, anh thầm nguyền rủa ngày hôm qua tồi tệ đã khiến giấc ngủ chập chờn không yên. Sáng thứ Năm, Shirosaki uể oải rời giường, ăn sáng và uống cà phê trong trạng thái lơ mơ như thường lệ. Vì vẫn còn chút thời gian, anh quyết định làm cơm hộp mang đi, điều mà đã lâu rồi anh không đụng tới.
Trước đây, giờ nghỉ trưa anh thường bỏ bữa để ngủ hoặc nghịch điện thoại. Nhưng từ khi phải quan sát 204, thời gian nghỉ ngơi bị chiếm dụng hết, cái bụng rỗng tuếch kêu gào mỗi khi tan sở khiến anh không thể làm ngơ nữa. Hùng hục bắt tay vào làm, nhưng mở tủ lạnh ra thì chẳng có gì ra hồn. Bữa sáng và bữa tối của anh quanh đi quẩn lại chỉ có vài món cố định. Nói là ăn uống hiệu quả kiểu dân nghiên cứu cho sang mồm, chứ thực ra là do anh lười nghĩ món. Cuối tuần đi siêu thị một lần mua đồ cho cả tuần. Lại thêm cái tật lười vận động, chỉ đi bộ tìm 204 trong cơ sở thôi cũng đủ làm anh đau cơ, nên anh hạn chế mua đồ ăn vặt để tránh béo bụng. Còn vài miếng cá hồi đông lạnh, ít cải bó xôi luộc đóng hộp, củ cải muối và hai quả trứng. Thôi thì có gì dùng nấy. Vo gạo, cắm cơm. Shirosaki bắt đầu nấu nướng.
—Phần của con bé thì sao nhỉ?
Vừa tráng trứng, anh vừa lẩm bẩm. Cô nàng vẫn ăn uống đầy đủ đấy thôi, nhưng cái thứ bánh quy khô khốc kia thì có gì ngon lành? Liệu Khuyển Nhân có ăn được đồ của người không nhỉ...? Mải suy nghĩ vẩn vơ, món trứng cuộn của anh đã chuyển sang cái màu của chất gây ung thư.
***
Shirosaki đến chỗ làm, thay đồ, xách theo cặp táp và túi cơm hộp đi dọc hành lang Tòa nhà Nam. Chợt có tiếng bước chân gấp gáp đuổi theo từ phía sau, anh dừng lại quay đầu.
“A… Chào, chào buổi sáng, Shirosaki!”
Là Oteki. Nụ cười rạng rỡ của cô nàng đồng nghiệp khiến buổi sáng ảm đạm bỗng chói chang lạ thường. Cứ tưởng là 204, nhưng sực nhớ ra cá thể ấy vẫn đang bị nhốt trong lồng, anh có chút hụt hẫng nhưng vẫn đáp lại Oteki.
“Chào buổi sáng.”
“Cá thể 204 thế nào rồi?”
“Hả?”
“À quên, hôm qua cậu nghỉ nên không biết. Chuyện 204 tự nguyện trả lại sách đang rầm rộ khắp Dream Box đấy. Nghe nói cậu là người thuyết phục nó hả? Ghê thật! Cùng lứa với nhau mà thấy nở mày nở mặt ghê.”
—Cái quái gì thế? Mình nghỉ phép mà tin đồn lan nhanh vậy sao? Trong khi mình suýt mất mạng vì con bé đấy.
Anh thầm chửi thề trong lòng. Oteki có ý khen ngợi, nhưng với kẻ ghét bị chú ý như Shirosaki thì đây đúng là phiền toái cực độ. Hơn nữa, gọi là tự nguyện trả lại nghe oai thế thôi, chứ thực chất là anh ép cô trả. Bị đồn thổi thế này khéo người ta lại tưởng anh là tay huấn luyện thú tài ba nào đó thì khổ. Câu chuyện qua miệng người đời đúng là tam sao thất bản. Thoáng chốc, Shirosaki cảm thấy đồng cảm sâu sắc với 204 – kẻ luôn chán ghét loài người và những mối quan hệ xã giao hời hợt.
“Ngoài trưởng phòng thư viện ra thì còn ai biết chuyện đó đâu nhỉ?”
“Thì chính ông trưởng phòng đi rêu rao khắp nơi đấy. Ông ấy bảo lần đầu tiên thấy con 204 ngoan ngoãn nghe lời người khác như vậy… À mà này, hiếm khi thấy Shirosaki mang cơm hộp nha. Quên chưa hỏi, hì hì. Có bạn gái rồi hả?”
“Tôi tự làm.”
“Ra thế. A, xin lỗi nhé! Giữ cậu lại nói chuyện lâu quá. Hẹn gặp lại sau nha!”
“Ừ, hẹn gặp lại…”
—Cuối cùng cũng thoát.
Mồ hôi lạnh vã ra sau lưng. Bóng Oteki khuất dạng, sự yên tĩnh lạnh lẽo đặc trưng của khu nghiên cứu quay trở lại, khiến anh thở phào nhẹ nhõm. Từ xưa anh đã không ưa nổi mấy người nói lắm. Oteki hoàn toàn không đả động gì đến vụ vượt ngục hôm qua, điều này khiến Shirosaki cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng anh cũng chẳng bận tâm lâu mà bước nhanh xuống tầng hầm.
***
Định bụng chỉ ghé qua chào một tiếng, nhưng khi đến trước xà lim, 204 đã thức dậy tự bao giờ. Đôi mắt ngái ngủ, mái tóc rối bù dựng ngược trông cô chẳng khác gì một cô bé loài người bình thường, khá dễ thương. Bên gối vẫn là cuốn sách anh mua tặng. Shirosaki chỉnh lại cổ áo blouse trắng mới tinh trước khi cất tiếng gọi. 204 ngáp dài một cái rõ to.
“Chào buổi sáng, 204.”
Vẫn không có tiếng trả lời. Anh kiên nhẫn:
“Chào buổi sáng.”
“Ồn ào.”
Cái gối bay vèo qua song sắt như một cú ném bóng chày siêu tốc, đập mạnh vào rào chắn. Shirosaki mặt không đổi sắc, tiếp tục:
“Hôm qua tôi nghỉ, ở đây có chuyện gì mới không?”
“Không.”
Chán nản với cuộc hội thoại sáng sớm qua song sắt, 204 mở sách ra, dán mắt vào những dòng chữ như muốn trốn tránh.
“Ở trong lồng thì có gì mà kể, nhỉ.”
“Có việc gì không? Tôi muốn đọc sách.”
“Ồ, định đọc cho tôi nghe à?”
“Còn lâu. Aaa… phiền phức quá…”
204 ngó nghiêng tìm thứ gì đó để ném tiếp, nhưng chẳng còn gì nên đành quay ra lườm anh với vẻ mặt khó chịu.
“Gì?”
“Làm ơn biến đi.”
“Ha ha ha, có sao đâu. Đọc đi đọc lại một cuốn mãi cũng chán chứ.”
“Không chán. Cút đi.”
Trước thái độ xua đuổi của cô gái, Shirosaki lại nở một nụ cười rạng rỡ.
Đúng là một cô gái khó chiều – anh hạ vai, nén tiếng thở dài trong cổ họng. Nhưng dù sao đi nữa, cứu được cô ấy khỏi cái chết trong gang tấc là điều may mắn nhất rồi. Nghĩ vậy, anh mỉm cười đầy tự hào.
“Thấy cô khỏe mạnh thế này là tôi yên tâm rồi—”
“Này.”
“Sao thế?”
204 bất ngờ lên tiếng. Cô cúi gằm mặt, từng từ từng chữ lí nhí thoát ra khỏi miệng:
“Sách… Cảm ơn. Tôi vui lắm.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
