Chương 09
"Shiro..."
Ngày hôm sau, Shirosaki tỉnh dậy bởi chính tiếng mê sảng của mình. Ký ức cũ lại hiện về trong mơ, và anh thừa biết nguyên nhân chẳng ai khác ngoài Koharu. Dẫu đã tự nhủ phải đoạn tuyệt với nỗi hoài niệm về chú chó năm xưa, anh vẫn không nhịn được mà buông lời rủa sả vu vơ.
"Hửm?"
Anh ngồi dậy, dụi mắt trước ánh nắng ban mai xuyên qua khe rèm và Chợt nhận thấy gối mình ướt đẫm một mảng lớn. Chắc không phải là chảy nước miếng chứ — anh vừa lẩm bẩm vừa tháo vỏ gối, rồi liếc nhìn đồng hồ. Muộn giờ rồi. Dù chưa đến mức trễ làm nhưng vì định làm cơm hộp cho Koharu nên anh cuống cuồng cả lên. Vừa mới xây dựng được chút lòng tin, nếu giờ lại thất hứa vì lý do cá nhân thì coi như bao công sức đổ sông đổ biển.
Trong lúc não bộ còn chưa tỉnh táo hẳn, anh nhanh chóng tìm ra giải pháp tối ưu. Shirosaki vớ lấy điện thoại, gọi cho cấp trên Notoya xin phép đến muộn một tiếng với lý do cần thu thập thêm dữ liệu hành vi buổi chiều của Cá thể 204. Đó là cách duy nhất để anh vừa giữ được lời hứa cơm hộp, vừa không bị đánh giá thấp về thái độ làm việc. Thật bất ngờ khi yêu cầu được chấp thuận dễ dàng, Notoya chỉ mắng qua loa một câu "chuyện cỏn con thế cũng gọi điện phiền phức". Shirosaki thở phào, thầm nghĩ dù sao mình cũng chỉ là kẻ phụ trách một "phế phẩm" nên họ chẳng buồn khắt khe làm gì.
Anh bắt tay vào làm bữa sáng và cơm hộp trong tâm trạng vội vã nhưng đầy quyết tâm. Khi đến Dream Box, Shirosaki nhanh chóng thay đồ, để lại cặp táp rồi phi thẳng đến phòng của Koharu — giờ đã là căn phòng riêng ở Tầng 1 Tòa nhà Nam. Trên đường đi, anh lờ đi những ánh mắt tò mò và lời xì xào của đám đồng nghiệp. Túi cơm hộp trên tay hôm nay nặng hơn hẳn hôm qua.
"Koharu, chào buổi sáng."
Cánh cửa cũ kỹ mở ra, Koharu bước ra với vẻ mặt tỉnh táo và tươi tắn hơn thường lệ, mái tóc cũng không còn bù xù.
"Xin lỗi vì đến muộn. Lịch trình hôm nay sẽ lùi lại một tiếng nhé."
"Ừm."
Cô gái vân vê những ngón tay vào nhau một cách nhịp nhàng nhưng đầy vẻ bồn chồn. Shirosaki chú ý đến đôi bàn tay đang cử động của cô và phát hiện ra vô số vết cắt li ti như bị vật sắc nhọn cứa vào. Hôm qua lúc cầm nắm cơm, tay cô vẫn còn nguyên vẹn, không hề có những vết thương này. Anh bắt đầu thấy nghi hoặc.
"Đây, cơm hộp như đã hứa. Đưa cô trước này."
Anh nhẹ nhàng đưa túi quà, cô gái nghiêng đầu hỏi: "Tất cả là của tôi à?"
"Đừng có tham ăn thế. Có hai hộp, cái nắp màu cam là của cô."
"Ra thế."
"Gì mà mặt xị ra vậy? Tôi có cho cá hồi vào rồi đấy. Cấm ăn tranh phần của tôi."
Gương mặt cô bừng sáng rạng rỡ. Nhìn nụ cười hạnh phúc của cô, Shirosaki chỉ biết cười khổ.
"Tôi vui lắm."
"Hả... thế thì tốt."
"Ừ. May quá. Tôi cứ sợ Shirosaki không mang cơm đến thì cái lời hứa tôi đã làm sẽ không thực hiện được, không biết phải tính sao..."
"Lời hứa cô đã làm...?"
"Ừ."
Cô gái lùi vào trong phòng, vẫy tay ra hiệu cho anh đi theo. Shirosaki bước vào căn phòng nhỏ hẹp, vô tính và trống trải, vốn được thiết kế để huấn luyện khả năng thích nghi với xã hội loài người. Chỉ có một bộ bàn ghế và giường ngủ, không có bếp, chỉ có khu vệ sinh đơn sơ.
"Hồi hôm sau khi anh về, tôi đã cố gắng thu thập chúng. Nhưng chỉ được bấy nhiêu đây thôi..."
— Cái quái gì thế này...?
Trên mặt bàn, bên cạnh cuốn sách anh tặng, là hàng trăm cây kim sắc nhọn nằm rải rác. Kim khâu, kim máy may, và cả những đầu kim tiêm đã qua sử dụng... Một cảnh tượng dị hợm và rợn người. Shirosaki tái mặt nhìn Koharu.
"...Đây là cái gì?"
"Kim."
"Tôi biết là kim, nhưng tại sao cô lại gom đống đồ nguy hiểm này về làm gì?"
"Vì tôi đã hứa rồi mà."
Koharu ngước nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng. Trong khoảnh khắc đó, thay vì sợ hãi, Shirosaki lại cảm thấy một bản năng che chở mãnh liệt trỗi dậy. Anh không kìm lòng được mà nắm lấy đôi bàn tay đầy vết thương của cô, xoa nhẹ. Koharu hơi rụt lại vì nhột nhưng rồi cũng để yên.
"Này Koharu... Cái câu 'nuốt nghìn cây kim' ấy chỉ là cách nói ẩn dụ thôi. Là ví von thôi cô hiểu không?"
"Thật sao?"
"Tất nhiên rồi. Người lớn chẳng ai đi làm cái việc quái đản này mỗi khi hứa hẹn cả."
"Ra vậy."
"Lại còn 'ra vậy', cô làm tôi lo phát điên lên được... Có đau không? Đợi đây, tôi đi lấy băng gạc ngay."
"Không sao đâu. Tôi là Khuyển Nhân, mấy cái này loáng cái là khỏi."
"Đồ ngốc. Nếu nhiễm trùng thì sao? Chỉ những cá thể khỏe mạnh mới được tham gia kỳ thi mùa thu thôi đấy."
Nhìn thẳng vào mắt cô và nói bằng giọng nghiêm nghị, Koharu mới khẽ gật đầu: "...Ừ."
Shirosaki vội vã chạy đi tìm nhân viên y tế Tòa nhà Nam lấy băng gạc. Anh không muốn dẫn cô theo vì biết họ vốn chẳng ưa gì "phế phẩm" này, chi bằng tự mình xử lý cho xong. Quay lại phòng, anh cẩn thận băng bó đôi bàn tay cho cô. Koharu có vẻ không quen với cảm giác vướng víu của lớp vải trên ngón tay. Sau đó, anh dùng chổi và hốt rác dọn dẹp đống kim một cách cẩn trọng, không để sót lại cây nào trên sàn. Anh gói chúng lại trong nhiều lớp giấy báo rồi mang đi vứt.
"Shirosaki, cái đó..." Koharu gọi tên anh vẻ bồn chồn.
"Gì thế? Nhớ là đừng có tháo băng ra đấy."
"Không phải chuyện đó. Tôi muốn đi vứt rác cùng anh. Tại tôi mà..."
Lời đề nghị khiến Shirosaki vui mừng vì thấy cô đã có bước tiến mới. Nhưng mặt khác, nếu để chúng thấy cô lảng vảng quanh khu vực xử lý rác lần nữa, những tin đồn tai hại chắc chắn sẽ nổ ra. Anh lắc đầu: "Không cần đâu, tôi đi loáng cái là về."
Trưa muộn, trên đường từ khu xử lý rác quay về, điện thoại anh đổ chuông dồn dập. Một cấp trên khác yêu cầu anh giải trình sự việc. Có vẻ hành động kỳ quặc của Cá thể 204 đêm qua và sáng nay đã bị vài người phát hiện. Những ánh mắt dò xét ban nãy hóa ra là sự nghi ngờ về khả năng quản lý của anh. Tay nhân viên y tế vừa cho anh băng gạc chắc chắn là kẻ đã đi mách lẻo với cấp trên.
Shirosaki thầm rủa xả đám người đó, nhưng chúng cũng chỉ đang làm "nhiệm vụ" của mình.
"Chuyện này là sao hả Shirosaki? Cậu không giáo dục hành vi cho nó à? Nghe nói nó đột nhập vào khu cấm để bới rác, lại còn tự làm mình bị thương. Dù là phế phẩm thì nó vẫn là nguồn dữ liệu quý giá của chúng ta đấy."
"Tôi vô cùng xin lỗi. Do tôi thiếu sót trong việc giám sát. Tôi sẽ giáo dục lại cô ấy thật nghiêm khắc về phạm vi di chuyển..."
"Được rồi. Thế rốt cuộc tại sao nó lại bới rác? Cậu đã tra hỏi rõ ràng chưa?"
Làm sao anh có thể hé răng nói rằng nguyên nhân là vì cái trò ngoắc tay nuốt nghìn cây kim được chứ. Không tìm được lý do nào thỏa đáng, anh đành bịa ra một giả thuyết mang tính "hàn lâm" rằng đó là một dạng tập tính "chơi đùa" dựa trên bản năng loài chó. Dù chẳng có căn cứ khoa học nào, nhưng nó cũng tạm làm dịu đi cơn giận của cấp trên.
"Cứ thế này thì không chỉ loạt 200 mà uy tín của các nhà nghiên cứu chúng ta cũng bị bôi nhọ đấy. Chúng ta đã có quá đủ phế phẩm rồi. Nếu không ra kết quả, sắp tới chính phủ thanh tra thì khốn đốn cả lũ—"
Tiếng tút tút khô khốc vang lên sau khi cuộc gọi bị ngắt. Shirosaki tặc lưỡi một cái rõ to.
—Rồi tương lai của mình và cô gái này sẽ đi về đâu đây?
Anh thở dài một hơi như muốn trút hết mọi phiền muộn vào bầu trời xanh ngắt, rồi chậm rãi bước về phía căn phòng của cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
