Cuộc Hẹn Với Khuyển Nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

67 416

Top Stars Want to Possess Me

(Đang ra)

Top Stars Want to Possess Me

아기소금

Cho đến khi có một con dao kề sát vào cổ, ép tôi phải debut.

17 89

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

(Đang ra)

Pháp sư thiên tài của khu bình luận

Rượu Makgeolli

Tưởng chỉ là macro bình luận thôi.Ai ngờ làm theo xong thì tôi lại giác ngộ thành ‘pháp sư’ mà họ bảo chỉ có bốn người.

217 1645

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

358 3784

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

70 922

Phần Cuối: Xuân Về [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương Cuối (Phần Đầu)

Chương Cuối (Phần Đầu)

Cơn gió xuân ấm áp mơn man đôi gò má. Hàng cây bên đường hoa anh đào đang độ nở rộ, những cánh hoa tung bay rồi rải rác khắp không trung. Một khu vực ngoại vi mới được xây dựng trong khuôn viên của Dream Box. Người đang rảo bước trên con đường đó là một nghiên cứu viên. Chắc hẳn đã có tuổi, anh cảm thấy hơi thở mình dồn dập dù mới chỉ đi hết đoạn đường tản bộ để đến được đây.

Trong tà áo blouse khẽ đung đưa theo gió xuân, anh dừng chân khi đã đến đích.

"Koharu. Lâu rồi không gặp."

Thốt ra lời đó xong, người nghiên cứu viên —— Shirosaki khẽ cười khổ. Dĩ nhiên là chẳng có lời đáp lại. Đã đến lúc anh cảm thấy quen với việc tự nói một mình thế này.

Trước mặt anh là một tấm bia tưởng niệm khổng lồ. Dưới chân tấm bia được dựng lên để truy điệu những Khuyển Nhân đã chết trong các cuộc thí nghiệm, anh lấy hộp cơm từ trong túi xách ra. Tiếp theo, những món đồ kỷ niệm với chú chó yêu quý lần lượt xuất hiện. Những lá bùa nguyện ước cô hằng trân trọng, những cuốn sách, và cả cuốn vở dùng để luyện chữ. Sau khi trìu mến để lại tất cả, Shirosaki ngước nhìn bầu trời xanh.

"Hôm nay trời đẹp lắm, Koharu ạ. Một ngày nắng ráo rất hợp với em."

Nở một nụ cười tươi, anh độc thoại tiếp lời.

"Vì thế nên anh đã làm cơm hộp mang tới đây."

Những cánh hoa anh đào dường như cũng không thể bay tới được tấm bia tưởng niệm. Anh mở nắp hộp cơm, đặt lên bệ thờ cạnh đài dâng hoa. Bên trong là cơm nắm cá hồi cô thích, trứng cuộn ngọt và cả gà chiên.

"Em vốn thực đơn này thích lắm mà..."

Shirosaki không còn nghe thấy tiếng reo hò ngây ngô từ cô nữa. Bất chợt sống mũi anh cay cay. Nhưng anh đã không còn quỵ ngã vì đau buồn nữa. Dù tốt hay xấu, cảm xúc mãnh liệt trong anh đã héo mòn và chai sạn sau những lần đi thăm mộ mỗi tháng một lần như thế này.

Sau đó, anh kể cho cô nghe một hồi về tình hình dạo gần đây rồi ngồi xuống bậc thang đá dẫn lên tấm bia. Lúc đó, tâm trạng anh đã trở lại bình thường. Anh cùng cô gái giờ đã không còn ở đây ngắm nhìn thành phố hiện ra phía xa xăm. Khu vực này là nơi cao nhất trong ngọn núi có cơ sở nghiên cứu. Nó được tạo ra bằng cách san phẳng sườn núi, nằm ở vị trí gần bầu trời hơn cả sân thượng tòa nhà phía Nam. Từ đây có thể thu trọn toàn cảnh phố xá bên ngoài vào tầm mắt.

Một luồng gió nhẹ thổi qua. Cuốn vở di vật của cô lật mở lạch bạch từng trang.

"Nhắc mới nhớ, hôm nay là ngày 8 tháng Tư nhỉ. Koharu, em còn nhớ không? Chúng mình gặp nhau lần đầu tiên chính là vào ngày này đấy."

——Và cũng là ngày anh quyết tâm thay đổi thế giới này.

Anh không thốt ra điều đó. Bởi người nghiên cứu viên không biết liệu khi nhìn thấy mình lúc này, cô có vui vẻ khen ngợi anh hay không.

Mùa xuân năm nay đã là mùa xuân thứ mười lăm kể từ khi Koharu ra đi. Shirosaki giờ đã bước vào tuổi xế chiều, anh đắm mình trong gió và hồi tưởng về ngày định mệnh năm ấy.

Mười lăm năm trước, anh vẫn nhớ như in ngày đối đầu với Viện trưởng Sanaka tại khu vực nhà máy sản xuất. Lựa chọn mà Viện trưởng lúc bấy giờ đưa ra là một quyết định quá đỗi trọng đại: chọn thế giới nơi loài chó được phục hưng, hoặc là không. Dù chọn bên nào đi chăng nữa, con đường phía trước vẫn là sự diệt tuyệt không lối thoát của Khuyển Nhân.

Shirosaki đã chọn. Chọn việc đưa Khuyển Nhân thích nghi với xã hội loài người. Đẩy mạnh quá trình xã hội hóa thực thụ để kéo dài sự sống cho Khuyển Nhân thêm một thời gian nữa, với kế hoạch trông chờ vào tương lai rằng sẽ vượt qua được bệnh truyền nhiễm từ chó thông qua việc nghiên cứu Khuyển Nhân. Lựa chọn này cũng có mặt tối, cụ thể là dù có tìm ra phương pháp điều trị và tiêu diệt được bệnh dịch, thì một thời đại đen tối nơi Khuyển Nhân — vốn đã bén rễ vào đời sống thường nhật — bị bài trừ khỏi xã hội sẽ sớm muộn ập đến.

Không biết chuyện đó sẽ xảy ra sau bao nhiêu thập kỷ, nhưng cho đến lúc đó, chắc chắn sẽ có thêm nhiều con người dành tình cảm sâu đậm cho Khuyển Nhân, giống như cách họ từng biến loài chó thành bạn đồng hành của mình. Họ có thể sẽ xây dựng một thế giới và trật tự mới, cùng nhau củng cố ý chí bảo vệ xã hội hiện tại. Những ai biết rằng lựa chọn này được đưa ra khi đã tiên liệu trước nỗi đau của họ trong tương lai, chắc chắn sẽ chỉ trích người nghiên cứu viên này. Họ sẽ bảo rằng: nếu đằng nào chó cũng phải chết, thì đừng để người ta nuôi chó làm gì. Giống như Oteki ngày trước. Thực tế, cô ấy đã rời khỏi Dream Box từ lâu. Ngay khi nhận ra Shirosaki đã chấp nhận kế hoạch của Sanaka, cô ấy nói rằng mình không thể chịu đựng nổi việc ở lại cơ sở này thêm nữa. Khả năng trong tương lai sẽ xuất hiện những người than vãn rằng "nếu kết cục đã định sẵn là nỗi đau mất mát, thì thà ngay từ đầu đừng có loài chó còn hơn" là không hề bằng không. Shirosaki cũng không thể phủ định điều đó.

Dẫu vậy, người nghiên cứu viên vẫn chọn tương lai này, và ngay cả bây giờ khi đã mười lăm năm trôi qua, anh vẫn đang nỗ lực hết mình để không phải hối hận về lựa chọn trong quá khứ.

Từ thành lập tổ chức giáo dục Khuyển Nhân, vận động các bộ ngành xây dựng hệ thống pháp luật, anh còn đi khắp nơi thực hiện vô số buổi diễn thuyết để nhận được sự thấu hiểu từ người dân. Những năm gần đây, anh bận rộn với việc giám sát hiện trường sản xuất và giáo dục, cũng như soạn thảo các luận văn về hành vi học Khuyển Nhân để truyền lại cho thế hệ nghiên cứu viên kế cận.

Tất cả đều là những việc cần thiết để Khuyển Nhân được chấp nhận và phổ biến trong xã hội Nhật Bản. Nhờ những nỗ lực đó, hiện nay đã có hàng trăm nghìn cá thể được phái đến các tỉnh thành, địa phương và doanh nghiệp, trở thành nguồn lực cho đất nước. Tất nhiên, những chỉ trích về mặt nhân đạo và luân lý từ trong và ngoài nước vẫn không ngớt, nhưng Khuyển Nhân giờ đây đã dần trở nên quen thuộc với đất nước Nhật Bản.

Phía xa xăm, khung cảnh những tòa nhà cao tầng đang mọc lên như nấm dưới sự xây dựng hối hả kéo dài bất tận. Dự án tái thiết xã hội bằng Khuyển Nhân có vẻ đang tiến triển thuận lợi. Cùng với sự hồi phục của dân số, cơn sốt xây dựng trong nước đang ở giai đoạn đỉnh điểm.

Thế nhưng mỗi khi nhìn vào khung cảnh đó, niềm tin của người nghiên cứu viên dạo gần đây lại lung lay. Ban đầu anh từng thấy tự hào về những cảnh tượng đó, nhưng giờ đây ngay cả những dãy nhà cao tầng hình khối đó, trong mắt anh cũng chỉ giống như những ngôi mộ được dựng lên chỉ để khóc thương cho cái chết của Khuyển Nhân. Những vật thể nhân tạo được dựng lên từ bê tông xám xịt và khung thép vô hồn đó đang kể câu chuyện gì? Nói ngắn gọn, anh không thấy có sự khác biệt nào giữa tấm bia tưởng niệm Khuyển Nhân sau lưng mình và những khối kiến trúc tạo nên phong cảnh kia.

"… Koharu. Anh... đã sai lầm rồi sao?"

Anh lẩm bẩm. Vẫn không có dấu hiệu của một lời đáp lại. Trong khu vực tưởng niệm trống trải giữa núi rừng, chỉ có giọng nói của anh hòa cùng gió xuân.

"Cô đơn quá. Này Koharu, cứ đà này có khi anh sẽ thay lòng đổi dạ đấy nhé? Em có đồng ý không?"

Anh nói đùa như muốn trêu chọc. Nếu cô gái nhỏ hay ghen tuông đó có ở đây, chắc chắn anh sẽ phải hứng chịu một tràng phản đối và khiển trách đầy giận dữ. Thế nhưng ở đây chỉ có một người nghiên cứu viên đã kiệt sức.

Shirosaki vẫn độc thân. Vì đã dành toàn bộ thời gian cho những trọng trách lớn lao liên quan đến Khuyển Nhân nên anh không có cơ hội kết hôn, thậm chí là hẹn hò. Hơn nữa, anh đã khước từ lời mời của quỷ dữ từ Sanaka. Chính là cái câu chuyện nực cười rằng sau khi chú chó yêu quý chết đi thì cứ việc tìm một vật thay thế khác. Hiện tại Shirosaki không trực tiếp phụ trách một chú chó nuôi nào cả.

Cuộc đối thoại lúc đó hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh. Khi anh tuyên bố rằng mình sẽ hợp tác với kế hoạch nhưng không có ý định tạo ra một cá thể thay thế cho Koharu từ dịch Abara, Sanaka đã đánh mất vẻ mặt sáng suốt thường ngày mà bật cười đầy kinh ngạc ——.

***

Mười lăm năm trước, tại khu vực nhà máy sản xuất nơi sâu nhất tòa nhà phía Nam Dream Box.

Ngay cả khi đứng trước Sanaka và cá thể lai cuối cùng — số 304, người mang bộ gen Shiba lai trên nền tảng mẫu thiếu nữ F, suy nghĩ của Shirosaki vẫn không hề thay đổi.

"Tôi khinh miệt kế hoạch của ngài —— từ tận đáy lòng. Ngài mà cũng được gọi là một người cha sao? Là một người chủ nuôi chó sao! Thật là một câu chuyện đáng ghê tởm. Đừng bao giờ nói với tôi về chuyện đó nữa!"

"… Hóa ra là vậy."

Trước những lời thóa mạ từ người nghiên cứu viên trẻ, người đàn ông lớn tuổi — vị Viện Trưởng — cười khẩy rồi lùi lại một bước. Ông lập tức tắt nụ cười, gương mặt trở nên lạnh lùng như thể máu đã rút hết sạch.

"Ta rút lại lời nói vừa rồi. Có vẻ ta đã nhìn lầm cậu. Chính ta mới là người muốn nói đây... Cậu thật đáng ghê tởm. Cậu đã làm ta kỳ vọng đến mức này, để rồi cuối cùng lại từ chối sao. Đồ hèn nhát. Loại người yêu chó mang bộ mặt thánh thiện như cậu ta đã thấy quá nhiều rồi. Hóa ra cậu cũng chẳng khác gì Oteki —— vậy thì được thôi!"

Sanaka nhấn nút “DỪNG KHẨN CẤP” trên bảng điều khiển của thiết bị sản xuất Khuyển Nhân. Chưa đầy vài chục giây sau, số 304 bên trong kén bắt đầu quằn quại đau đớn, miệng sủi bọt khí. Số 304 cố gắng hết sức để thoát ra ngoài, nhưng ngay cả với sức mạnh của Khuyển Nhân cũng không thể làm trầy xước lớp vỏ ngoài. Và thế là cô đã trút hơi thở cuối cùng. Trong Dịch Sinh Thể chỉ còn là một khối thịt trôi nổi vô định theo lực đẩy của nước.

"Câu chuyện kết thúc ở đây. Ta sẽ dẹp bỏ nơi này ngay bây giờ. Ta sẽ chấm dứt tất cả —— cậu mau cút đi cho khuất mắt ta!"

"Ngài đang hiểu lầm chuyện gì vậy?"

"Cái gì cơ?"

Trước lời mở đầu đầy bình tĩnh của người nghiên cứu viên, Sanaka cảm thấy có điều gì đó bất thường nên hạ thấp giọng.

"Tôi đã nói là tôi khinh miệt kế hoạch và suy nghĩ của Viện trưởng, nhưng tôi chưa bao giờ nói một lời nào là tôi không tham gia vào kế hoạch cả."

"Cậu... cậu có ý gì đây? Ha ha ha, đừng nói với ta là chứng kiến Khuyển Nhân vừa rồi chết ngay trước mắt đã làm cậu thay lòng đổi dạ đấy nhé? Bây giờ thì muộn rồi, Shirosaki ạ. Vật thay thế cho giống lai vừa mới ——"

"Không. Không phải như vậy, ý tôi là tôi sẽ hợp tác với kế hoạch."

"Hả?"

"Tức là, với tham vọng đưa Khuyển Nhân phổ biến khắp Nhật Bản của ngài..."

Sanaka há hốc mồm kinh ngạc. Ông ta cười một cách yếu ớt.

"Cậu điên rồi sao? Tóm lại ý cậu là thế này chứ gì? Cậu sẽ tham gia kế hoạch, nhưng không cần phần thưởng là vật thay thế cho Koharu."

"Đúng vậy."

"Đừng có nói những lời ngu xuẩn đó nữa! Như vậy thì cậu có lợi lộc gì đâu chứ. Cậu đang trêu đùa ta đấy à!?"

"Không. Lợi ích thì có chứ."

"Nói ta nghe xem nào. Nhà nghiên cứu trẻ tuổi."

"Tôi đã hứa với Koharu rồi. Rằng tôi sẽ không tìm vật thay thế cho cô ấy. Với cả, chắc hẳn cô ấy cũng muốn được từ trên cao ngắm nhìn một thế giới nơi Khuyển Nhân đã trở thành điều hiển nhiên. Còn lại thì... chắc là để tôi có thể uốn nắn lại cái suy nghĩ ngu xuẩn của ngài — người đã tạo ra Khuyển Nhân — chăng."

"Có vẻ cậu vẫn chưa học được cách ăn nói với bề trên nhỉ."

"Viện Trưởng tự tin vào suy nghĩ của mình đến thế sao?"

Dù bị Viện Trưởng túm lấy cổ áo, Shirosaki vẫn không từ bỏ thái độ bất cần đó. Đó là cách nói chuyện khiến người khác phát điên, giống hệt cái lần anh giải thích về những sai sót trong đơn xin điều chuyển công tác với Notoya vậy.

"Tất nhiên. Vì ta là người làm nghiên cứu. Ta sẽ chịu trách nhiệm tối đa cho những phát ngôn của mình."

"Vậy thì Viện trưởng, ngài có muốn cá cược với tôi một trận không?"

***

Gió đã ngừng thổi. Những cánh hoa anh đào tạo thành một tấm thảm phủ kín khu vực bằng phẳng này. Shirosaki nằm dài trên nền đá. Vừa ngước nhìn bầu trời xanh, anh vừa tự hỏi không biết trong trận "cá cược" mười lăm năm trước, ai mới là người thắng cuộc.

Trận cá cược mà anh đã giao ước với Sanaka tại tầng nhà máy lúc đó là dựa trên giả định Khuyển Nhân đã trở thành một phần của xã hội. Một bên là Sanaka, người luôn giữ bên mình Khuyển Nhân là bản sao của đứa con gái yêu quý, và một bên là Shirosaki, người dù mất đi Khuyển Nhân yêu quý nhất nhưng vẫn không tạo ra vật thay thế. Nội dung là xem lý thuyết của ai ưu việt hơn và ai sẽ trở nên hạnh phúc hơn.

Vì tiêu chí phân định mơ hồ và không có thời hạn xác định, nên kể từ đó về sau, anh chưa bao giờ đề cập lại chủ đề này với Sanaka — người đã rời ghế Viện Trưởng để trở thành ủy viên danh dự. Phía bên kia cũng tương tự, không hề mảy may gợi lại chuyện cũ.

——Vạn nhất nếu trong mười lăm năm qua mình đầu hàng, không biết ông ta định làm thế nào nhỉ?

Tay cầm cuốn Hoàng Tử Bé — một trong những di vật — Shirosaki không thể xua tan nỗi thắc mắc đó, nhưng khi bình tĩnh suy nghĩ lại, anh thấy nó thật đơn giản. Anh cảm thấy như mình đã dần hiểu được con người mang tên Sanaka.

Nỗi hoài nghi tan biến nhanh chóng như những cánh hoa anh đào trên mặt đất bị gió cuốn đi.

Đúng là cá thể Shiba lai mẫu F duy nhất còn tồn tại lúc đó là số 304, nhưng dữ liệu mẫu thông tin di truyền của giống lai chắc hẳn vẫn đang được bí mật lưu giữ. Dù không có đi chăng nữa, chỉ cần lai hai giống chó hiện có là đã có thể tạo ra dữ liệu giống lai hoàn hảo. Nói cách khác, việc sản xuất một cá thể lai giống Koharu từ dịch Abara sau này là hoàn toàn có thể.

Có lẽ ông ta đã chờ đợi suốt mười lăm năm qua —— chờ đợi khoảnh khắc Shirosaki gục ngã vì cô đơn, thừa nhận thất bại và tìm đến ông ta để cầu xin "một vật thay thế". Nghĩ đến mà rùng mình. Anh có thể dễ dàng tưởng tượng ra dáng vẻ Sanaka cười đắc ý, cuồng tín thuyết giảng về lý thuyết chó có thể thay thế được trong tư thế của kẻ chiến thắng. Người đàn ông lớn tuổi đó không chỉ lợi dụng người nghiên cứu viên trẻ, mà chắc chắn còn đang thử thách anh. Nói theo lời của ông ta thì chính là muốn xem một người yêu chó mang bộ mặt thánh thiện sẽ trụ vững được bao lâu trong tình cảnh không có loài chó bên cạnh —— có lẽ vậy. Có thể suy đoán đây chính là lý do chính khiến ông ta chấp nhận trận cá cược đó lúc bấy giờ.

Có lẽ Sanaka đã hiểu rõ rằng Shirosaki tuy khước từ số 304 và lý thuyết chó có thể thay thế, nhưng anh sẽ không phủ định Khuyển Nhân hay việc nuôi chó mạnh mẽ như Oteki. Anh sẽ hợp tác ở mức tối thiểu cho kế hoạch vĩ đại là biến Khuyển Nhân thành điều hiển nhiên, để một ngày nào đó tiêu diệt tận gốc bệnh dịch và đưa loài chó trở lại tay con người. Nghĩ về tiếng cười của ông ta lúc đó, cho đến nay anh vẫn đinh ninh đó là cái cười vì ngán ngẩm trước đề nghị của người nghiên cứu viên đến mức không thốt nên lời, nhưng giờ nghĩ lại —— có lẽ đó là cái cười vì thấy thú vị khi phản ứng của anh lại nằm đúng như dự đoán không sai một phân.

"Khốn kiếp..."

Ngồi dậy, anh thốt lên như một lời tự răn đe. Nghĩ lại thì, ngay cả trận cá cược anh đề xuất tại nơi đó, dường như cũng chỉ là bị cuốn theo ý đồ và sự dẫn dắt của Sanaka mà thôi. Nhưng, Shirosaki khẽ ho một tiếng như muốn nói điều gì. Trên tay anh là cuốn sách văn học thiếu nhi mà chú chó yêu quý năm xưa hằng trân trọng.

——Nói thì hay vậy, nhưng hiện tại chẳng phải mình cũng đang cô độc một mình sao. Bên cạnh chẳng có chú chó nào cả.

"Đây có tính là chiến thắng của mình không nhỉ."

Anh nhận ra giọng nói lẩm bẩm của mình đang run rẩy.

Quả thực anh đã trải qua mười lăm năm dài đằng đẵng một mình. Anh đã chứng minh việc khước từ lý thuyết chó có thể thay thế bằng chính dòng chảy của thời gian. Thế nhưng, dù không đến mức là vật thay thế cho Koharu, nhưng anh đã không ít lần có những bộc phát muốn được ở bên cạnh một chú chó khác. Tình yêu dành cho chó. Tình yêu dành cho giống loài chó là thứ mà một người yêu chó dù có cố kìm nén cũng không thể dập tắt được. Dù biết suy nghĩ của Sanaka là sai lầm, nhưng anh vẫn thấy căm ghét bản thân khi đôi lúc suýt chút nữa đã bị cuốn theo lời mời gọi của ông ta. Lý do khiến anh có thể dành tình cảm không tưởng cho Koharu ngay từ khi mới gặp cũng là vì anh đã phần nào chồng lấp hình ảnh của Shiro thời thơ ấu lên cô. Những lời của người đàn ông lớn tuổi kia nghe qua thì toàn là dối trá, nhưng dường như nó cũng chứa đựng phần nào sự thật.

Shirosaki dời tầm mắt khỏi những ngọn núi xanh rì, một lần nữa nhìn về phía thành phố.

Ở đó, khung cảnh đô thị được nuôi dưỡng bởi sức mạnh của Khuyển Nhân trải dài tận đường chân trời. Đây đã là một thế giới nơi Khuyển Nhân trở thành một phần cuộc sống. Một thế giới "giả sử" mà ngày xưa chỉ được mô tả trong các luận văn, chỉ nằm trong những tưởng tượng và giả định. Hiện tại, khi điều đó đã trở thành hiện thực và được duy trì không ngừng nghỉ… có lẽ việc xem trận cá cược kia vẫn đang tiếp diễn là một điều tự nhiên.

——Phải chăng điều ông ta muốn là thế này? Chừng nào Khuyển Nhân còn tồn tại... chừng nào môi trường cho phép có được một vật thay thế cho Koharu vẫn còn đó, ông ta muốn đặt một lời nguyền khiến mình luôn phải lạc lối trong việc có nên sở hữu nó hay không... lên chính mình, một kẻ đã biến Khuyển Nhân thành điều hiển nhiên?

Anh lấy điện thoại từ túi áo blouse ra. Thấy tên Sanaka hiện trên màn hình, anh định gọi điện nhưng rồi lại sợ hãi mà dừng lại. Theo những tin đồn phong thanh, ông ta đang trải qua những ngày cuối đời bên một Khuyển Nhân được đặt tên là Chiharu — trùng với tên con gái ông.

——Hay là ông ta chỉ muốn hợp thức hóa hành động hồi sinh người con gái đã mất dưới dạng Khuyển Nhân để chung sống hằng ngày? Chồng lấp nó lên câu chuyện chó có thể thay thế được... Phải chăng ông ta muốn một ai đó khác công nhận niềm hạnh phúc méo mó khi vẫn được sống cùng người mình yêu thương dù họ đã qua đời?

Anh chìm sâu vào suy nghĩ, nhưng câu trả lời thì chỉ có mình ông ta biết. Điều duy nhất anh hiểu được là chân ý của câu nói năm ấy.

"… Viện Trưởng, quả nhiên là chúng ta rất giống nhau."

Anh buông lời độc thoại như một tiếng rên rỉ vào thế giới xuân trong vắt.

Việc anh đã dành những năm tháng sung sức nhất của cuộc đời để tạo dựng nên thế giới này, thực tế chẳng hề có đại nghĩa rõ ràng nào cả, thật vô trách nhiệm làm sao... Lúc đó, Shirosaki buộc phải nhận ra điều đó dù có muốn hay không. Anh không còn cách nào khác ngoài việc thừa nhận nguyên tắc hành động của mình và Sanaka là tương đồng. Mục đích xây dựng thế giới hiện tại hoàn toàn không phải để hiện thực hóa một xã hội nơi Khuyển Nhân xuất hiện bình thường trên phố như Koharu hằng mong ước lúc sinh thời.

"Suy cho cùng, vì bản thân không thể đưa ra câu trả lời nên tôi chỉ đang tạo ra một thế giới để phó mặc... câu trả lời cho một ai đó khác mà thôi."

Sanaka luôn khẳng định: chó có thể thay thế được, nếu chết thì cứ việc đổi con khác là xong. Oteki cũng khẳng định: đằng nào cũng sẽ đau buồn, nên ngay từ đầu không nên nuôi chó. Shirosaki buông một tiếng thở dài khi nhận ra trong thâm tâm mình đã từng phần nào đồng tình với cả hai quan điểm đó. Và dù tự đặt mình ở giữa —— không, là ở bên ngoài hai quan điểm đó, anh vẫn không biết mình nên làm gì. Vì vậy, anh đã mang đến thế giới hiện tại nơi Khuyển Nhân và chó — những sinh vật rồi cũng sẽ đến lúc phải chết — cùng tồn tại cho những người yêu chó ở đất nước Nhật Bản này. Dù bản thân vẫn chưa thể đưa ra câu trả lời, nhưng nếu bảo vệ thế giới này, anh có một lý lẽ không căn cứ rằng: biết đâu một ngày nào đó, một người yêu chó nào khác sẽ đưa ra được một câu trả lời tốt hơn cả Sanaka hay Oteki.

Sanaka khi đối mặt tại nhà máy sản xuất đã hỏi về lợi ích của việc tham gia kế hoạch, nhưng có lẽ đó cũng chỉ là một màn diễn kịch trong cuộc đối thoại của ông ta mà thôi. Việc ông ta cứ khăng khăng cho rằng anh khác với Oteki là vì ông ta đã thấu thị rằng người nghiên cứu viên trẻ trước mặt có tâm hồn chưa trưởng thành bằng người đồng nghiệp nữ, và không thể tự mình đưa ra câu trả lời. Ông ta nghĩ rằng dù bằng hình thức nào đi nữa, nếu dồn ép kẻ non nớt này, anh ta sẽ tham gia vào kế hoạch để đổ trách nhiệm cho người khác —— và dự đoán đó đã trúng phóc.

Anh buông một tiếng thở dài sâu và dài. Trong cơn đói khát tình yêu và sự cô độc, trái tim anh đã hoàn toàn héo úa. Thế nhưng, từ đôi mắt lẽ ra đã khô cạn, những giọt lệ lớn cứ không ngừng tuôn rơi. Là do tuổi tác thôi. Tuyến lệ đã yếu đi rồi, Shirosaki tự trấn an mình dù không có ai ở đó.

Đang dùng tay áo blouse lau nước mắt thì điện thoại vang lên tiếng thông báo điện tử. Có cuộc gọi đến. Anh lấy lại bình tĩnh rồi nghe máy.

"Alo?"

"Cậu đang ở đâu đấy?"

Người gọi là Notoya.

"Đâu là đâu... tôi đang ở khu vực phía trên chỗ bia tưởng niệm đây."

"Vậy sao. Được rồi, có thứ này cần đưa cho cậu. Cứ ở đó đi."

"Vâng, tôi biết rồi."

Cuộc gọi bị ngắt một cách gọn lỏn, không hề có thêm lời trò chuyện nào.

Thứ cần đưa là gì nhỉ? Notoya thường hay với việc sai bảo người khác như chạy vặt, vậy mà lại cất công đến tận khu vực phía trên này để trực tiếp đưa đồ cho anh. Anh có chút tò mò, nhưng thầm nghĩ chắc lại là mấy cái tài liệu mật vớ vẩn nào đó thôi. Nghĩ vậy, anh nằm ngửa ra, ngắm nhìn bầu trời xanh vô tận.

Ngay sau khi kế hoạch xã hội hóa Khuyển Nhân bắt đầu, Sanaka đã rời ghế Viện trưởng và bổ nhiệm Notoya vào vị trí đó. Có vẻ hai người này tuy quen biết đã lâu nhưng không hề thân thiết, việc cựu Viện trưởng đưa một người như vậy vào vị trí kế nhiệm dường như chẳng có ý nghĩa gì, nhưng thực chất chỉ là vì khi Shirosaki được chọn làm chủ nhiệm kế hoạch, người ta cần một người đứng đầu không can thiệp vào công việc của cấp dưới. Đứng từ góc độ của Sanaka — người mong muốn một thế giới nơi đứa con gái nhân bản có thể chung sống — ông ta không thể để một thành viên khác trong ban lãnh đạo — những người có thể trở thành kẻ thù của Shirosaki trẻ tuổi — lên làm Viện trưởng mới được.

Notoya đã vui vẻ chấp nhận điều đó. Ông ta có vẻ chỉ chuyên tâm vào việc bảo vệ vị thế của mình tại Dream Box, và cảm thấy vui mừng khi những kẻ bề trên luôn miệng phàn nàn đã biến mất khỏi xung quanh. Một điều đáng lưu tâm là chỉ riêng ông ta, ngay cả khi ở giữa tâm bão của hàng loạt sự việc liên quan đến Khuyển Nhân, dường như vẫn không hề có sự thay đổi nào đáng kể. Có lẽ ông ta vốn dĩ là loại người như vậy. Ngay cả loài chó hay Khuyển Nhân — chủ đề mà các nghiên cứu viên tòa nhà phía Nam thi nhau mổ xẻ — đối với ông ta cũng chẳng là gì, miễn là chức vụ được đảm bảo và lý lịch không bị vấy bẩn. Vì vậy, có thể nói ngay từ đầu ông ta đã là người chiến thắng duy nhất. Vì không có quá khứ hay trải nghiệm u tối liên quan đến loài chó, nên chó có ra sao ông ta cũng chẳng quan tâm, và thậm chí có thể rạch ròi rằng tương lai của chó và người là chuyện chẳng liên quan gì đến mình.

——Việc ông ta hợp tác với chị Oteki tham gia vào vụ điều chuyển công tác, lẽ nào cũng là vì... ông ta đã được Sanaka — người tiên liệu được việc mình sẽ tham gia kế hoạch xã hội hóa Khuyển Nhân — thông báo trước về diễn biến sau này hay sao?

Nghĩ vậy, anh cảm thấy những mảnh ghép còn thiếu đã khớp lại. Cũng dễ hiểu tại sao Sanaka lại có thái độ độc đoán và mờ ám hệt như Oteki khi anh đến trực tiếp chất vấn về đơn xin điều chuyển công tác tại phòng Viện trưởng. Đó không phải là diễn kịch, mà là những gì còn sót lại của lương tâm con người trong ông ta đã bộc lộ ra. Notoya — người đã hỏi anh có hối hận về lựa chọn của mình không — chắc cũng tương tự như vậy.

Tất nhiên, nếu trường hợp của Sanaka thực sự là như vậy thì sẽ nảy sinh mâu thuẫn. Nếu lúc đó Shirosaki ký ngay vào đơn xin điều chuyển và quên béng Koharu — người không còn thuộc trách nhiệm của mình — một cách không chút luyến tiếc, thì người nghiên cứu viên trẻ tham gia vào kế hoạch sẽ không tồn tại. Tức là mọi chuyện đã không diễn ra đúng như ý đồ của Sanaka như hiện nay. Đối với một Sanaka đang tìm kiếm một nghiên cứu viên yêu chó trẻ tuổi để thay Oteki gánh vác kế hoạch, thì đó không thể gọi là một quyết định hợp lý được.

"…Đó thực sự là một con chó ngoan."

Trước đây, khi ngồi đợi nước pha trà trong phòng Viện trưởng, Sanaka đã nhìn vào khung ảnh chú chó Shiba đen và lẩm bẩm đúng một câu như vậy.

Shirosaki chợt nhớ lại chuyện đó.

Ánh mắt xa xăm và tông giọng ôn hòa của cựu Viện trưởng. Ở đó toát lên phong thái của một người yêu chó thực thụ, và của một người cha. Có lẽ ở một góc nào đó trong tim, ông ta cũng đã từng lạc lối trong cơn điên loạn muốn hồi sinh con gái mình. Những phản ứng mâu thuẫn, thiếu nhất quán đối với người nghiên cứu viên trẻ —— dường như mang ẩn ý như muốn nói "cậu hãy ngăn ta lại đi".

"… Giờ thì tất cả có còn quan trọng gì nữa đâu."

Cứ mải suy nghĩ khiến anh thấy mệt mỏi. Shirosaki quyết định chợp mắt một chút trong khi chờ cấp trên đến. Anh nhắm mắt lại. Cảm nhận làn gió mơn man trên mái tóc, anh chìm vào trạng thái mơ màng.

Khoảng hai mươi phút sau, có tiếng bước chân từ xa vọng lại, Shirosaki ngồi dậy. Notoya — người chỉ còn vài năm nữa là đến tuổi lục tuần — đang bước đi trên con đường của khu vực tưởng niệm, giữa cơn mưa hoa anh đào.

"A. Xin lỗi ông Notoya. Đã làm phiền anh phải cất công đến tận đây."

Để đón người đàn ông đang bắt cơ thể già nua phải nỗ lực đến tận đây, anh đứng dậy khỏi nền đá của tấm bia và chạy lại.

"Chào. Cậu lại ở cái chỗ này à. Cơ mà, giờ ăn trưa hình như hơi sớm quá nhỉ?"

"Giờ ăn trưa?"

"Thì đấy... đằng kia chẳng phải có hộp cơm sao."

Notoya chỉ tay về phía bệ thờ. Đó là hộp cơm tự tay Shirosaki làm cho Koharu mà anh mang theo. Sau đó anh đã đóng nắp lại một lần nhưng vẫn để lại trên bệ.

Shirosaki cười khổ, đưa một tay lên xoa gáy đầy bối rối.

"Đó là đồ cúng thôi mà."

"À, ra là vậy... À, xin lỗi nhé. Cái này. Thứ dành cho cậu mà tôi nói lúc nãy đây. Tôi đã giao tận tay rồi đấy nhé."

"Cái gì thế này ạ? Là phản hồi cụ thể về việc thành lập cơ sở đào tạo nghề mới cho Khuyển Nhân mà tôi đang đàm phán với bên Bộ Y tế, Lao động và Phúc lợi sao?"

Thứ Notoya trao cho anh là hai phong bì xi măng cỡ vừa khít tờ giấy A4. Một cái có vẻ chứa đầy giấy tờ bên trong, cái còn lại thì có một chỗ phồng lên giống hình trụ tròn. Trên bề mặt nhám của cả hai phong bì đều đề dòng chữ "Gửi cậu Shirosaki" bằng nét chữ rất đẹp.

"Tôi cũng chịu. Thời buổi này mà vẫn còn dùng cả xấp tài liệu giấy thế kia thì chắc là có chuyện gì quan trọng lắm đấy."

"Cái đó, vậy là từ ai gửi ạ?"

"Từ Sếp Tổng."

"Sếp Tổng?"

"À không phải. Là ai nhỉ. À đúng rồi, là lão Sanaka đấy."

Nói bằng giọng đùa giỡn xong, ông ta nở một nụ cười thản nhiên.

"Tôi cũng không hiểu lắm... cái này là từ cựu Viện Trưởng gửi cho tôi sao?"

"Nãy lão ta tạt qua bàn làm việc của tôi. Chỉ đặt cái này xuống, bảo đưa cho cậu rồi đi luôn. Nói trước là tôi cũng chưa đến mức sa đọa đến nỗi đi xem trộm bên trong đâu nhé. Thế nên chuyện đó tôi nhờ cả vào cậu đấy —— tôi cũng chẳng muốn chuốc lấy rắc rối đâu."

Vừa dứt lời, Notoya đã quay người lại con đường cũ, không thèm liếc nhìn thuộc hạ lấy một cái mà bước xuống khỏi khu vực tưởng niệm. Dõi theo bóng lưng trong chiếc áo blouse trắng cho đến khi khuất hẳn, Shirosaki mới quay lại bậc thềm đá. Anh ngồi xuống, mở cả hai phong bì để kiểm tra bên trong. Những tài liệu giấy lấy ra từ phong bì thứ nhất có tiêu đề là "Kế hoạch Dream Box" và những ghi chép về bệnh truyền nhiễm từ chó.

"Kế hoạch Dream Box?"

Cái tên này khác với "Kế hoạch xã hội hóa Khuyển Nhân" mà anh đang được giao phó và nỗ lực bấy lâu nay nhằm mục đích phổ biến Khuyển Nhân. Nhìn vào ngày soạn thảo, anh thấy nó là thứ từ hơn ba mươi năm trước. Chính là khoảng thời gian ngay sau cuộc thảm sát loài chó.

Bên trong phong bì thứ hai là những lọ thuốc nhỏ. Đó là một bộ bốn lọ được xếp thành hai hàng, cố định lại bằng băng dính thành một khối. Chất lỏng bên trong các lọ là một loại chất lỏng trong suốt. Nhãn ở hàng trên đã bị bôi đen hoàn toàn, nhưng ở hàng dưới vẫn còn dòng chữ "Dream Box".

Cái tên của loại thuốc tiêm đó, anh sẽ không bao giờ quên. Shirosaki bàng hoàng đến mức không thốt nên lời, anh rùng mình rồi vội vã đọc tiếp xấp tài liệu lúc nãy.

"Cái này là ——"

Vì quá hốt hoảng, những trang tài liệu trên tay anh trượt khỏi kẽ tay rơi xuống đất. Theo phản xạ, anh định đứng dậy nhặt chúng trước khi bị gió cuốn đi, thì chính lúc đó, anh cảm nhận được một sự hiện diện trong khu vực tưởng niệm vốn không còn một ai này. Shirosaki rời mắt khỏi xấp tài liệu, ngước nhìn ra khu vực rộng thênh thang phía trước.

Cơn gió xuân tuyệt đẹp xào xạc. Những trang tài liệu dưới chân khẽ bay bổng rồi tung nhào. Shirosaki thậm chí chẳng màng để tâm đến điều đó, anh dồn toàn bộ ý thức về hướng mà sự hiện diện kia phát ra. Anh không thể rời mắt khỏi nơi đó.

Phía cuối tầm mắt của người nghiên cứu viên, một cô gái —— không, một "thú" trong bộ hoodie màu xanh thẫm đang đứng bằng hai chân trên mặt đất. Khi cơn gió ấm lướt ngang, mái tóc trắng của cô thiếu nữ cũng lay động theo chiều gió. Đôi tai chó mọc trên đầu cũng được gió mơn man, như đang nhảy một điệu nhảy vui sướng. Chiếc đuôi quẫy sang phải, ẩn sau lưng, rồi lại quẫy sang phải. Chiếc đuôi được bao phủ bởi lớp lông trắng muốt tuyệt đẹp vẫn là lớp lông mùa đông xù xì, có vẻ cơ thể vẫn chưa bước vào thời kỳ thay lông mùa xuân. Không bị ảnh hưởng bởi gió, đôi mắt xanh tràn đầy sự hiền từ, dịu dàng và cả sự thông tuệ của loài chó đang hướng thẳng về phía Shirosaki. Màu sắc đó giống hệt như bầu trời xanh tuyệt đẹp phản chiếu mặt biển, nằm giữa phần lòng trắng khỏe mạnh không một chút sắc đỏ. Thân hình nhỏ nhắn mảnh khảnh với đôi tay đôi chân thon gọn không chút mỡ thừa.

Cô gái Khuyển Nhân, ngay khi nhận ra sự hiện diện của người nghiên cứu viên đang đứng phía tấm bia tưởng niệm, lập tức lấy đà giậm chân thật mạnh rồi bất ngờ lao về phía anh. Tốc độ chạy của cô thiếu nữ ngày một nhanh hơn. Vượt qua giới hạn của con người, cô dần tăng tốc đôi chân đến tốc độ tối đa của một Khuyển Nhân. Trong lúc đó, chiếc đuôi của cô thiếu nữ vẫy loạn xạ về đủ mọi hướng. Đôi môi cô hé mở để hít thở "hà, hà", khóe miệng nở một nụ cười rạng rỡ hết cỡ. Đó là gương mặt của một cô gái vừa tìm thấy niềm hạnh phúc mang tên tình yêu đầu tiên trong đời.

Cô gái Khuyển Nhân mẫu F giống lai — Koharu, cất tiếng gọi to đầy rạng rỡ hướng về phía người chủ yêu dấu. Một giọng nói thật mạnh mẽ, thật vang dội.

"Anh Shirosaki——!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!