Con trai ruột của tôi đang ám ảnh tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Trang điểm

Trang điểm

Đã một tuần trôi qua kể từ khi trưởng nam của gia tộc Ba-yo-reun trở về tổ ấm sau khi hoàn thành cuộc chinh phạt Ma Vương.

*Xoạt—*

Một thiếu nữ với mái tóc màu cam tự mình thức dậy mà không cần đến sự trợ giúp của hầu gái. Cô tự tay kéo rèm cửa, chỉnh đốn trang phục và mái tóc một cách gọn gàng.

Tên cô là Darin (Mandarine). Một quý cô đầy sức hút với nụ cười mỉm nhẹ nhàng, tĩnh lặng.

Gạt bỏ xuất thân là một phu nhân quý tộc đi lên từ bình dân, Darin vốn là người luôn mang trong mình thói quen quan tâm đến người khác. Có lẽ chính vì thế mà cô nhận được sự kính trọng từ những người dân vốn có tính cách thô rạp của vùng Ba-yo-reun.

'Hôm nay thời tiết đẹp thật nhỉ?'

Nữ Tử tước thức dậy sớm hơn thường lệ kể từ khi con trai cô, Kael, trở về. Có lẽ vì một trong số ít những người có thể xoa dịu nỗi cô đơn của cô đã quay lại.

"Thưa phu nhân, người ngủ có ngon giấc không ạ?"

Vừa bước ra khỏi giường, một hầu gái đã túc trực bên cạnh Darin từ lúc nào. Cô ấy đã chờ đợi khoảnh khắc nữ chủ nhân thức giấc để đến chào đón.

"Chào em, Emma."

Cô đáp lại lời chào của thị nữ bằng một nụ cười rạng rỡ. Emma không còn quá trẻ, nhưng lại là một cô gái giàu cảm xúc. Trước thái độ luôn chào đón nồng nhiệt như thể gặp lại cố nhân sau bao ngày xa cách ấy, Darin không khỏi đỏ mặt.

Lý do Darin – người vốn không thích được chăm sóc quá mức – gọi hầu gái hôm nay là vì cô cần phải trang điểm thật lộng lẫy.

Bởi hôm nay là lễ khải hoàn kỷ niệm chiến công chinh phạt Ma Vương của con trai ruột cô.

Vào ngày trở về từ cuộc viễn chinh, cậu con trai xông cửa bước ra ngoài trông có vẻ hơi khó chịu, nhưng hai mẹ con đã sớm hòa giải ngay ngày hôm sau. Cậu con trai chu đáo đã chủ động làm lành trước, mặc dù cậu chẳng hề tiết lộ lý do vì sao mình lại nổi giận.

*Cạch, cạch.*

Emma dẫn nữ Tử tước đến bàn trang điểm, rồi bắt đầu cẩn thận tỉa tóc bằng một chiếc kéo nhỏ. Hương quýt ngọt ngào, thanh mát thoang thoảng tỏa ra từ mái tóc cam khiến Emma suýt chút nữa thì ngẩn ngơ, nhưng cô phải cố gắng giữ tỉnh táo. Bởi phu nhân đang muốn gặp thiếu gia càng sớm càng tốt.

"...Mùi nồng đến thế sao em?"

"A, không ạ! Chỉ là vì mùi hương quá tuyệt vời... ý em không phải là tuyệt vời theo nghĩa đó, mà là...!"

Chắc chắn phu nhân đã nhìn thấy phản ứng của cô hầu gái rồi. Trước câu hỏi của chủ nhân đang đỏ mặt, Emma vội vàng phủ nhận, nhưng đáng tiếc là cô lại lỡ lời nói thêm những điều không cần thiết. Nói là "tuyệt vời" thì chẳng phải nghe giống kẻ biến thái sao?

Trái ngược với vẻ bối rối của Emma, Darin chỉ nở một nụ cười dịu dàng. Cô chợt nhớ đến con gái mình, Apiel. Ngẫm lại thì tuổi tác của hai đứa cũng xấp xỉ nhau.

"Thông cảm cho ta nhé, Kael cứ nhõng nhẽo bảo rằng nó muốn ngửi mùi nước hoa của mẹ, nên ta mới dùng đấy."

"Thiếu gia Akael sao ạ?"

"Phải, Kael từ nhỏ đã thích mùi hương trên người ta mà. Em biết câu đầu tiên nó nói sau khi chinh phạt trở về là gì không? Nó nổi cáu hỏi tại sao không thấy mùi hương của mẹ đâu cả. Ta cũng chẳng biết đó là mùi hương gì nữa..."

"Vậy nên gần đây người không tắm vào buổi sáng sao ạ?"

"Hắng giọng, tuy có chút khó chịu nhưng vì con trai muốn thế nên ta đành hài lòng với việc tắm một lần mỗi ngày vậy."

Ngay cả bây giờ, cậu con trai vẫn thường xuyên tranh thủ lúc sơ hở để nép sát vào người mẹ.

Dù Kael giờ đã là một người đàn ông cao lớn và trưởng thành khiến cô nhiều lúc thấy lúng túng, nhưng nếu đó là để hoài niệm về những chuyện xưa cũ, Darin sẵn lòng cho phép cậu gần gũi. Hơn nữa, việc Kael đóng sầm cửa bỏ đi dạo trước vẫn luôn khiến cô bận lòng.

"Nghĩ lại thì, thiếu gia Akael có vẻ quyến luyến phu nhân vô cùng nhỉ."

Emma nhìn chủ nhân với ánh mắt ngưỡng mộ. Dù là mẹ con ruột thịt đi chăng nữa, việc một người đàn ông phong độ và đẹp trai như thế dành tình cảm vô bờ bến cho mẹ mình thật khiến người ta phải ghen tị.

Kèm theo đó là sự kính trọng dâng trào dành cho nữ Tử tước, người đã nuôi dạy nên một vị anh hùng kiệt xuất.

'Nhưng dù vậy, bình thường người ta có ám ảnh với mùi cơ thể của cha mẹ đến thế không nhỉ? Mà thôi, mùi hương của phu nhân đúng là rất ngọt ngào...'

Dưới góc nhìn của người ngoài như Emma, sự việc có hơi quá mức khiến cô nảy sinh thắc mắc, nhưng cô thấy không cần thiết phải tìm hiểu sâu thêm. Cô chỉ là một thường dân, không nên tò mò quá mức về giới quý tộc. Dù phu nhân có yêu quý cô đến đâu, nếu đi quá giới hạn, các gia thần của nhà Ba-yo-reun chắc chắn sẽ không để yên.

"Hôm nay cuối cùng cũng đến lễ sắc phong rồi nhỉ?"

Trái với vẻ thản nhiên của Darin, Emma có vẻ khá phấn khích. Vừa giúp chủ nhân trang điểm, cái miệng cô vừa không ngừng nghỉ.

"Có chuyện gì mà vui thế Emma? Nhìn em kìa, cứ như thể chính em là người tham dự lễ sắc phong không bằng."

"Nhưng được trang điểm cho một quý cô xinh đẹp như phu nhân là điều mà một hầu gái như em luôn mong đợi mà! Bình thường người toàn mặc những bộ trang phục giản dị thôi."

"A, quý cô? 'Quý cô' chẳng phải là để chỉ những người trẻ trung mơn mởn như em sao, Emma?"

"Người nói gì vậy ạ! Phu nhân xinh đẹp hơn em nhiều chứ. Em mới đến đây được 5 năm nên không biết phu nhân thời trẻ thế nào, nhưng quản gia trưởng nói rằng diện mạo của người chẳng hề thay đổi kể từ khi trưởng thành đấy ạ."

"Chỉ là lời nịnh nọt thôi. Quản gia trưởng việc gì phải nói xấu chủ nhân mà ông ấy phụng sự chứ?"

"Em không nghĩ vậy đâu, chỉ cần nhìn hình ảnh phản chiếu trong gương lúc này thôi, người trông đáng yêu như một thiếu nữ vậy."

Quả thực là như thế.

Làn da trắng ngần và mịn màng lấp ló sau lớp váy áo không gì sánh bằng.

Dáng vẻ của cô trong bộ váy thêu họa tiết sọc đen trên nền trắng thật sự rất thanh tao.

Thêm vào đó, món trang sức trước ngực và chiếc kẹp tóc biểu tượng của nhà Ba-yo-reun dường như được sinh ra để dành riêng cho cô, vô cùng vừa vặn.

"Thiếu gia đúng là có mắt nhìn thật đấy."

Bộ váy vừa lộng lẫy vừa trang nhã này chính là do con trai cô, Akael, đích thân chọn lựa. Ngay cả Darin, người vốn chẳng mặn mà với việc chưng diện, cũng không khỏi mỉm cười trước sự quan tâm của con trai. Mặc đại thứ gì cũng được, nhưng nếu đó là yêu cầu của con trai, cô không ngại ngần khoác lên mình.

"Cả Akael và mọi người ở Ba-yo-reun nữa, ai nấy đều nhìn ta qua lăng kính màu hồng cả rồi."

Thiếu nữ tóc cam không kìm được mà phồng má vì cảm thấy khó xử. Một dáng vẻ có chút nũng nịu không hợp với lứa tuổi. Tuy nhiên, vì ngoại hình chẳng khác gì một thiếu nữ mười tám đôi mươi nên trông cô vẫn rất hợp. Ngay cả Emma, người vừa mới trưởng thành, khi nhìn gương mặt nữ Tử tước qua gương cũng cảm thấy cô như em gái mình vậy.

'Mình có thể hiểu tại sao Tử tước Ba-yo-reun lại yêu phu nhân đến chết đi sống lại rồi.'

Nghe nói trước khi người bạn đời của mình tròn 14 tuổi – độ tuổi kết hôn tối thiểu – Tử tước Ba-yo-reun đi đâu cũng ôm khư khư cô ấy theo. Khi cô còn nhỏ, ông ấy lúc nào cũng nơm nớp lo sợ cô sẽ bị tổn thương.

Tình yêu của Tử tước không hề giả dối. Ngay cả bây giờ, ngoại trừ những lúc rời thành, ông ấy luôn sốt sắng lùng sục khắp nơi để tìm "Darin của ta", mức độ quyến luyến ấy thật chẳng lời nào diễn tả xiết.

'Và mình cũng hiểu tại sao phu nhân lại cảm thấy tủi thân trước Tử tước Ba-yo-reun.'

Khi cô tròn 14 tuổi, dục vọng của người đàn ông ấy đã bùng nổ như thú dữ xổng chuồng. Khoảnh khắc ân ái mãnh liệt đó đã trở thành nỗi ám ảnh (trauma) đối với một cô bé. Trước đây, nữ Tử tước thậm chí còn mắc chứng bệnh tâm lý khi cho rằng mình là đàn ông, nên điều đó chắc hẳn còn khó khăn hơn gấp bội.

Không chỉ bị bắt cóc khi mới 7 tuổi đầu chẳng biết gì, mà đến năm 14 tuổi lại bị một gã khổng lồ cao hơn mình tận hai cái đầu đè xuống, thì dù ý định đó có là yêu thương hay không, việc chịu đựng nó cũng là quá sức. Huống hồ, ngay từ đầu nữ Tử tước đã không hề xem Tử tước là đối tượng khác giới.

Nhưng chẳng phải việc cưỡng đoạt người phụ nữ mình thích là truyền thống lâu đời của những kẻ dã man vùng Ba-yo-reun sao? Ngay cả vị lãnh chúa cũng không ngoại lệ.

'Dù vậy, thật may là phu nhân có phẩm hạnh rất tốt.'

Dù có những khía cạnh thô mộc không giống phụ nữ cho lắm, và mang lại cảm giác giống một thường dân đang nỗ lực để trở thành "quý tộc" hơn là một quý tộc bẩm sinh, nhưng cô là một thánh nữ luôn xem việc che chở cho người khác là lẽ đương nhiên, khác hẳn với những quý bà ích kỷ khác. Trải qua những khoảng thời gian khắc nghiệt như vậy mà tính cách không bị lệch lạc, chứng tỏ cô cũng có một khía cạnh rất kiên cường.

Người phụ nữ này không bao giờ từ chối ban phát ơn đức cho bất kỳ ai dưới quyền mình. Nhờ loại "quýt phục hồi thể lực" mà cô phát triển, lãnh địa đã trở nên giàu có. Và bằng những kiến thức giáo dục không rõ nguồn gốc, cô đã nâng cao trình độ tri thức cho những người vốn bị các vùng khác coi là dã man.

Chính vì vậy, tất cả dân chúng trong lãnh địa, bao gồm cả Emma, đều thực lòng kính trọng và yêu quý "Nữ hoàng của những cây quýt". Nếu thời khắc phải hy sinh đến, họ sẽ không hiến dâng mạng sống cho vị Đại công tước phương Bắc hay Hoàng đế của Đế quốc, mà là cho thiếu nữ tóc cam nhỏ nhắn này.

"Nhìn qua lăng kính màu hồng", Emma không phủ nhận điều đó. Vì chính cô cũng đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi người phụ nữ này. Nhưng có lẽ bất kỳ thần dân nào của Ba-yo-reun cũng đều như vậy. Tuy nhiên, riêng về nhan sắc thì tuyệt đối không phải là nói quá.

Emma là cô gái đã nuôi dưỡng ước mơ trở thành hầu gái bên cạnh nữ Tử tước mà mình kính trọng từ khi còn nhỏ. Lòng trung thành đó làm sao có thể diễn tả bằng lời.

Cô hầu gái vừa đáp lại những lời than vãn của chủ nhân bằng những câu chuyện ngắn, vừa tạo nên một kiểu tóc lộng lẫy. Khi mái tóc được tết lại ở những vị trí thích hợp và vén lên gọn gàng, dáng vẻ của cô đẹp đến mức khiến người ta phải chói mắt.

"Người thực sự thấy thế này là ổn rồi sao ạ? Hay là trang trí thêm móng tay (cure), hoặc ít nhất là đeo thêm vòng cổ hay hoa tai..."

Vì Darin vẫn giơ một tay lên để ngăn cản việc trang điểm quá đà, Emma đành thốt lên sự tiếc nuối khi không thể làm đẹp thêm cho chủ nhân. Chồng cô là Tử tước Ba-yo-reun và con trai cô là thiếu gia đã tặng quà nhiều đến mức đá quý chất thành đống, vậy mà cô lại không dùng chúng để trang sức, thật khó hiểu. Nhất là vào một ngày quan trọng như hôm nay.

"Đến thủ đô trung tâm mà gây chú ý quá thì được gì chứ? Tất nhiên, ở nơi đó chắc chẳng ai thèm quan tâm đến một bà thím ở vùng biên thùy này đâu..."

Lời khuyên của Akael rằng đàn ông sẽ tiếp cận cô bất kể tuổi tác cứ lảng vảng trong đầu Darin. Lúc đó cô đã gạt đi, nhưng nghĩ lại nếu tình huống đó thực sự xảy ra thì sẽ rất lúng túng. Vậy nên phòng xa cũng không thừa.

"Và ta nghĩ tốt nhất là không nên để ai nhận ra mình."

Khác với tuần trước khi dõng dạc tuyên bố với con trai là muốn đi, giờ đây cô lại thoáng chút lo âu. Nghĩ lại thì, có lẽ đeo mặt nạ đi như lời con trai nói mới là đúng đắn.

Gia đình cô vốn là một gia đình bình dân không tên tuổi. Chỉ ở vùng biên thùy nhỏ bé này cô mới có thể đóng vai quý phu nhân. Cô nghi ngờ liệu mình có thể hành xử đúng mực trước mặt những "quý tộc thực thụ" ở thủ đô hay không. Nếu đã từng tham gia các buổi dạ tiệc nhiều lần thì không cần lo lắng, nhưng ngay cả việc đó cũng đã bị chồng cô cấm đoán từ lâu vì những gã đàn ông cứ bám lấy cô.

"Ta sẽ chỉ chúc mừng lễ thắng trận của Kael rồi về ngay thôi."

Và thêm một việc nữa là trò chuyện ngắn ngủi với vị Anh hùng. Những người ở thế giới này thường coi những câu chuyện về tiền kiếp của cô là trò đùa hoặc coi cô là một người phụ nữ điên rồ. Cô có thể hiểu được lập trường đó, nhưng nếu có một người đồng cảnh ngộ, đó sẽ là niềm an ủi lớn lao.

Khi đến lễ khải hoàn, cô sẽ chỉ đóng vai một người hướng nội, dùng nụ cười để khước từ những sự quan tâm hời hợt. Cô nhất định phải bám sát con trai mình như lời Akael đã dặn.

Emma vẫn tiếp tục liến thoắng cái miệng nhỏ nhắn, bày tỏ sự tiếc nuối vì phu nhân trang điểm đẹp thế này mà lại không phô diễn hết. Nhưng khi việc này cứ lặp đi lặp lại, Darin bắt đầu rịn mồ hôi hột.

'Mệt quá, rốt cuộc thì bao giờ mới trang điểm xong đây?'

Có lẽ do ảnh hưởng từ việc kiếp trước là đàn ông chăng? Dù là phụ nữ cùng lứa hay trẻ tuổi, cứ hễ trò chuyện lâu là cô lại thấy kiệt sức. Chồng cô thì làm cô kiệt sức theo một nghĩa khác, nên nơi duy nhất cô cảm thấy thoải mái chỉ có thể là bên cạnh các con.

Sau một khoảng thời gian, việc chuẩn bị cho lễ khải hoàn cũng hoàn tất. Nếu so sánh mình với các quý tộc ở thủ đô trung tâm thì sao nhỉ? Chắc chắn là ở một cấp độ kém xa rồi.

Ít nhất nếu được gặp vợ của các quân phiệt ở địa phương thì cô đã có thể mở mang tầm mắt, nhưng Tử tước luôn ngăn cản mỗi khi vợ muốn ra ngoài và quát lên: "Ta không thể chịu đựng được việc nàng bị vấy bẩn bởi những thứ dơ bẩn ngoài kia". Đối với Darin, cô cũng chẳng còn cách nào khác.

'Đúng là nịnh hót quá mức.'

Dù trong lòng đang thầm mắng mỏ, nhưng khi nhớ lại sự thái quá của người chồng đã vắng nhà ba tháng, cô lại bất giác mỉm cười.

*Cạch.*

"Thưa phu nhân, tôi đến để đón người."

Vừa mở cửa bước ra, quản gia trưởng Alred đã đứng chờ sẵn. Ông ấy dù có tuổi nhưng vẫn thật đáng tin cậy. Khác với lúc cô mới đến đây, tóc ông đã bạc trắng, nhưng thật may là ông vẫn còn khỏe mạnh.

"Cảm ơn ông."

Xét về địa vị, cô có thể nói trống không với ông, nhưng Darin tuyệt đối không bao giờ nói năng thiếu tôn trọng với người lớn tuổi hơn mình. Đó là do ký ức về xã hội Nho giáo ở kiếp trước. Điều này đã trở thành thói quen và khiến cô thấy thoải mái.

Dù Alred luôn giữ nụ cười rập khuôn như robot và thái độ chuẩn mực, nhưng Darin biết rất rõ ông lão này là một người chu đáo đến nhường nào.

Khi cô bị chồng mình cưỡng bức dưới danh nghĩa ân ái lúc còn nhỏ, ông đã là niềm an ủi lớn lao biết bao nhiêu. Nữ phu nhân trao cho vị quản gia già một ánh mắt biết ơn rồi bước đi dọc hành lang dưới sự dẫn dắt của ông.

'Ơ...?'

Chẳng mấy chốc, một thân hình hộ pháp với mái tóc trắng như tuyết lọt vào tầm mắt cô. Rõ ràng đã hẹn gặp ở xe ngựa, tại sao con trai cô lại đứng ở sảnh chính thế này?

"Kael? Sao con lại ở đây?"

Cô cất tiếng hỏi vì ngạc nhiên.

"Vì con muốn được gặp mẹ sớm hơn dù chỉ một chút."

"Tại sao con không đợi ở trước cửa?"

"Con phải dành thời gian cho quý cô của mình trang điểm chứ ạ."

Không biết có phải vì cảm thấy tự hào trước sự bày tỏ tình cảm của con trai hay không mà vành tai người mẹ đỏ ửng lên. Nếu là người khác nói thì có thể là một phát ngôn gây khó chịu, nhưng vì đó là đứa con dứt ruột đẻ ra, lại hoàn hảo không tì vết, nên cô chỉ thấy ấm lòng. Thân hình to lớn của cậu giờ đây nhìn cũng thấy thuận mắt và phong độ lạ thường.

*Nắm chặt.*

Bàn tay to lớn của Kael chẳng mấy chốc đã bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của mẹ. Darin ban đầu có chút ngập ngừng, nhưng vì không muốn làm đứa con đang mỉm cười thản nhiên phải thất vọng, cô đã không hề kháng cự.

'Tuy có chút lúng túng, nhưng cảm giác thật vững chãi và tốt đẹp. Có lẽ vì thế mà ai cũng mong có con trai chăng?'

Dù đến giờ cậu vẫn không nói lý do tại sao lại nổi giận khi cô bật cười lớn trong phòng riêng dạo nọ, nhưng mỗi khi đối diện với sự tận hiến của con trai dành cho mình, cô lại nhanh chóng tìm thấy sự bình yên và quen thuộc.

Khi Darin đối chiếu hình ảnh con trai lúc còn nhỏ xíu với dáng vẻ trưởng thành như hiện tại, một cảm giác bồi hồi đến nghẹt thở dâng trào trong lòng cô.

*Cựa quậy.*

Cô dùng những ngón tay đang bị bao phủ, nhẹ nhàng gãi vào lòng bàn tay dày rộng của con trai với tất cả tình yêu thương, rồi chậm rãi bước ra phía xe ngựa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!