Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[300-400] - Chương 400 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (7)

Chương 400 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (7)

Trên giường, chăn phồng lên một cục.

Đường cong nhấp nhô ấy, dù biết là của một "Nữ cường lực điền" hay đeo khăn bịt mặt, nhưng vẫn khiến Búa Tạ rạo rực. Bản năng đàn ông mà, cứ thấy "đồi núi" là "thằng nhỏ" lại chào cờ.

Mặt Búa Tạ hiện lên vẻ dâm tà, đê tiện hết chỗ nói.

『 Này Tiên Nữ. Các anh đến chơi mà em cứ nằm ườn ra đấy à? Dậy tiếp khách đi cưng. 』

Im lặng. Người trên giường không nhúc nhích.

Búa Tạ cười khành khạch, tiếng cười như tiếng ếch kêu đêm mưa.

『 He he he. Ngủ say như chết thế này thì có bị anh bế đi cũng chả biết đâu nhỉ. 』

Hắn vừa nói vừa giật phắt cái chăn ra.

Xoẹt!

Và... Bất ngờ chưa bà già!

Rất tiếc, dưới chăn chỉ là mấy cái gối ôm.

Và... Leng keng!

Một chùm chuông gió rơi ra.

『 Cái quái... 』

Trò lừa trẻ con này quá sức cơ bản, nhưng hiệu quả thì một trăm phần trăm.

Ai mà ngờ được con mụ Tiên Nữ kia biết trước Sát Nguyệt Phái sẽ tập kích mà chuẩn bị? Lại còn biết chính xác giờ giấc để mà chuồn êm?

Nhưng lúc này, cái giác quan thứ sáu của dân Tà phái bắt đầu báo động.

Hỏng bét. Cảm giác toang cực mạnh.

Búa Tạ định hét lên cảnh báo:

『 Chết tiệt! Tất cả- 』

Á Á Á Á!!!

Tiếng hét thảm thiết xé toạc màn đêm vọng lại từ phía nhà kho. Đồng thời, trên những vách tường giấy (cửa lùa) hướng Nam của phòng ngủ, những bóng người in lên lờ mờ.

『 Đại ca...? 』

『 Bẫy đấy! Trốn mau! Không biết là bọn nào, nhưng nếu chúng nó ập vào thì cứ liều chết mà phá vây! 』

Búa Tạ tuy mặt ngu nhưng não nhảy số rất nhanh.

Quảng Châu Tam Đại Hắc Đạo gồm: Kim Tích Bang (Cho vay nặng lãi), Quảng Châu Thuyền Bang (Vận tải thủy), và Sát Nguyệt Phái.

Hai thằng kia làm ăn kinh tế, còn Sát Nguyệt Phái thuần túy là "Băng đảng bạo lực". Búa Tạ leo lên được chức Trưởng ban chiến đấu bằng thực lực, lăn lộn chém giết bao năm, kinh nghiệm đầy mình.

Đám đàn em lập tức dính sát vào góc tường, lăm lăm vũ khí, nín thở chờ đợi.

Choang! Choang!

Tiếng vật gì đó ném xuyên qua cửa sổ giấy, vỡ tan tành trên sàn nhà. Mùi dầu hỏa nồng nặc bốc lên.

Hỏa công! Bọn khốn này định nướng chín chúng ta!

『 Chạy mau! 』

Búa Tạ ra lệnh. Cả đám đạp tung cửa, lao ra ngoài như ong vỡ tổ.

A Thanh nấp trong bóng tối, lắng tai nghe. Một thằng đang lục lọi phòng khác, năm thằng còn lại đang chạy tán loạn từ phòng ngủ ra.

Nàng ra hiệu cho người nhà Trần Gia cứ đợi ở sân, còn mình thì hòa vào bóng đêm, tiếp cận mục tiêu đơn lẻ.

A Thanh vốn dĩ hành động rất nhẹ nhàng do nội công thâm hậu. Tuy nhiên, trình độ "Thần Thâu" của nàng vẫn còn hơi non. Không phải do kỹ thuật kém, mà do bản tính hổ báo, thích đập phá hơn là lén lút.

Nhưng với bọn tép riu này thì thế là quá đủ. Biệt thự này cũng chẳng to lắm. A Thanh nhanh chóng tìm ra tên đang lục lọi.

『 Tiên sư, ma nào có cái gì cả. 』

Hắn mở hết tủ này đến hộc nọ, nhưng làm gì có gì. Nhà hoang mà. Nhưng hắn vẫn kiên trì lục lọi với tinh thần "còn nước còn tát", đến mức A Thanh đứng ngay sau lưng giơ cái búa lên mà hắn cũng chả biết.

Nếu có ai đứng ngoài nhìn vào chắc sẽ hét lên: "Đằng sau! Đằng sau kìa!"

A Thanh cũng kiên nhẫn chờ xem bao giờ thằng này mới phát hiện ra mình.

Leng keng...

Tiếng chuông gió vang lên. Khóe miệng A Thanh toác ra tận mang tai.

Teng! Hết giờ.

『 Hưm. Dám làm ô uế Thần đường. Ngươi sẽ bị Thiên phạt. À không, Thanh Phạt . 』

『 Ặc! 』

Tên trộm giật mình quay lại, nhưng đã muộn.

Vù....

Đầu búa xé gió lao tới. A Thanh vung búa theo một góc nghiêng hoàn hảo, nhắm thẳng vào mu bàn chân hắn.

BỐP!

Tiếng thịt nát xương tan nghe thật vui tai.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cảm giác thịt mềm xương giòn bị nghiền nát dưới sức nặng của cái búa truyền lên tay cầm, tạo nên một sự rung động tê dại đầy khoái cảm.

Tuyệt đối không dùng nội công, chỉ dùng sức cơ bắp thuần túy. Cảm giác thật chân thực .

Hự...hmm~

A Thanh suýt nữa rên lên vì sướng, nhưng tiếng hét của nạn nhân đã át đi tất cả.

『 Á Á Á Á!!! 』

Đầu búa lún sâu xuống sàn gỗ, kẹp nát bàn chân hắn ở giữa.

A Thanh nhìn xuống tên Tà phái đang giãy đành đạch, gào thét thảm thiết. Trong hốc mắt đeo mặt nạ tối om của nàng, một tia sáng tàn nhẫn lóe lên.

"Chậc. Phần mình thế là đủ rồi. Phải để dành cho người nhà Trần Gia vui vẻ tí chứ."

A Thanh chép miệng, rồi đột ngột chuyển sang chế độ "Diễn viên kịch nói". Vẻ mặt hốt hoảng, giọng điệu lo lắng tột độ:

「 Ôi trời ơi! Đại hiệp! Chân! Chân của ngài! 」

『 Á Á Á! Đau quá! 』

「 Đại hiệp! Tỉnh lại đi! Đừng ngất! 」

『 Á á á! A a a a! 』

Bốp bốp bốp bốp!

A Thanh tát lia lịa vào mặt hắn để "sơ cứu". Nhưng có vẻ "liệu pháp sốc" này không ăn thua, tên kia càng hoảng loạn hơn, khua tay múa chân loạn xạ.

Dĩ nhiên, với cơ thể mình đồng da sắt của A Thanh thì mấy cái gãi ngứa này xi nhê gì.

A Thanh túm lấy cổ áo hắn. Làm thế nào để hắn tỉnh táo lại bây giờ? Tát không ăn thua? Chắc là lực chưa đủ mạnh. Nỗi đau lớn hơn sẽ lấn át nỗi sợ hãi!

Cốc!

Một cú "cốc đầu nguyên tử" giáng xuống đầu tên Tà phái. Đây không phải gõ yêu, mà là Bạo lực. Bạo lực hủy diệt thế giới.

BỐP!!!

Mắt tên kia trợn ngược, lòng trắng dã ra, giật giật mấy cái rồi mới từ từ trở lại bình thường.

『 Hự... 』

Đau quá thì không hét nổi nữa. Lúc này hắn mới lờ mờ nhận thức được tình hình. A Thanh ngồi xổm trước mặt hắn, hỏi han ân cần:

「 Này chú em. Giờ đã hiểu vấn đề chưa? Chú em bị tập kích. Chân phải nát bét như tương bần rồi. Giờ có phải lúc nằm đấy mà hét không? Với cái bộ dạng què quặt đấy thì chú em định đánh lại chị kiểu gì? Vậy giờ phải làm gì nào? 」

『 Tha... tha mạng... 』

「 Thế chú em đã bao giờ tha mạng cho ai xin tha chưa? Dù chỉ một lần? 」

『 Có! Có ạ! 』

「 Trả lời nhanh thế? Điêu toa. Khi nào? Ngày tháng năm nào? Ở đâu? Tha cho ai? Tại sao tha? Trả lời đi. Một. Hai. Ba. Bốn... 」

A Thanh đếm ngón tay như trẻ con tập đếm. Tên Tà phái cứng họng. Hắn chưa tha cho ai bao giờ cả.

「 Đấy. Xin tha mạng không có tác dụng nhé (Chiêu này chưa hồi). Vậy làm gì tiếp theo? Phải chạy trốn chứ. Nào. Chạy đi cưng. 」

『 Hả? Dạ? 』

「 Chạy đi. Nhảy lò cò mà chạy. Nhanh lên. 」

A Thanh nhe hàm răng trắng bóc ra cười.

Khi người ta đang muốn khóc mà bị tát cho một cái thì sao? Thì người ta sẽ òa khóc nức nở cho thỏa nỗi lòng.

Người Trần Gia đang chứa chất đầy hận thù. Gia đình bị tàn sát, kẻ thù thì bỏ trốn mất dạng. Đang lúc uất ức không biết trút vào đâu, tự nhiên có mấy thằng cướp mò đến tận nhà định hôi của.

Các vị quan tòa – hay Diêm Vương – chắc chắn sẽ phán: "Lũ này đáng chết. Đây là phòng vệ chính đáng."

Tên Tà phái cố lết cái chân nát bét lao qua cửa sổ giấy để thoát thân. Nhưng một bóng người đã chặn đứng đường lui của hắn.

Một đường kiếm chẻ đôi không khí, tách ra làm hai hướng tấn công hiểm hóc.

Thái Cực Kiếm?

Kiếm khí sắc bén đến mức có thể xẻ đôi bàn tay trắng trẻo của thư sinh kia. Nhưng không.

Tên Tà phái bỗng thấy trời đất đảo lộn. Cả người hắn bị nhấc bổng lên một cách nhẹ nhàng, xoay một vòng trên không trung theo đường cong mềm mại của tấm lưng đối thủ.

Và... Rầm!

Hắn bị quật sấp mặt xuống sàn. Cơn đau nhói truyền đến từ vai. Hắn nhìn xuống. Xương cánh tay gãy lòi hẳn ra ngoài, trắng hếu, chào chủ nhân: "Hi boss, em là xương cánh tay phải đây. Xin lỗi vì trông hơi gớm."

『 Á Á Á Á!!! 』

Con người ta hễ nhìn thấy vết thương là lại càng thấy đau gấp bội. Hắn gào lên thảm thiết.

Cảnh tượng tương tự diễn ra khắp nơi trong sân. Tất nhiên, kỹ thuật "vặn xoắn xương khớp lòi ra ngoài" đỉnh cao như vậy chỉ có đại cao thủ như Trần Gia Chủ mới làm được.

Những người khác không làm đối thủ bị thương nặng đến thế. Thành ra mấy tên kia... đen hơn. Vì nhìn "vẫn còn khỏe" nên các cao thủ Trần Gia càng ngứa mắt, xông vào "hội đồng" nhiệt tình hơn.

Bốp! Binh! Chát! Hự!

Á á! Tha mạng! Ối mẹ ơi!

Tiếng kêu khóc vang trời.

Lúc A Thanh lôi xềnh xệch cái tên què chân ra sân thì bữa tiệc bạo lực đang ở cao trào. Thấy cảnh tượng dã man đó, A Thanh giật mình, vứt luôn con tin xuống đất, nhảy cẫng lên:

「 Ơ kìa! Đánh lẻ à! Cho em chơi với! 」

Thế là A Thanh cũng nhảy vào góp vui. Đá, đạp, tát, giật tóc, bẻ ngón tay. Vì quân số Trần Gia đông hơn nên chia ra hai người đánh một, vui đáo để. Ai nhìn vào chắc tưởng đây là hang ổ của Huyết Giáo chứ không phải Chính phái.

Chợt A Thanh dừng tay, đếm lại quân số địch:

「 Ủa. Gia chủ. Thiếu một tên. Lúc nãy em thấy năm tên chạy ra mà? Sao đây có bốn tên nằm sấp mặt thế này? 」

『 Hửm? 』

Các cao thủ Trần Gia dừng tay, đồng loạt nhìn về phía phòng ngủ toang hoác cửa nẻo.

Búa Tạ đã dùng não.

Lúc đàn em chạy tán loạn, hắn đã lén chui tọt xuống gầm giường. Nằm im thin thít.

Tai hắn nghe rõ mồn một tiếng kêu la thảm thiết, tiếng thịt đập bộp bộp, tiếng xương gãy rắc rắc ngoài sân. Với kinh nghiệm dày dạn của một tên đồ tể, hắn hình dung ra ngay cảnh tượng bên ngoài.

Lũ nào thế nhỉ? Dám phá đám Sát Nguyệt Phái? Nhưng bên kia đông quá, nhịn nhục chờ thời vậy. Món nợ này tao sẽ đòi cả vốn lẫn lãi.

Nhưng rồi, một giọng nữ trong trẻo vang lên, lọt thẳng vào tai hắn như tiếng sét đánh:

「 Gia chủ, thiếu một thằng. 」

Tim Búa Tạ rớt cái bịch.

Trần... Trần Gia! Là bọn Trần Gia!

Dù là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo. Trần Gia chỉ chết đám con cháu, chứ đám người lớn thế hệ cha chú vẫn còn sống nhăn.

Lại còn "Gia chủ"? Trần Tự Cường - Quảng Đông Nhất Quyền!

Nếu lão già đó ra tay thì kể cả Môn chủ Lý Vương Xuất đến đây cũng chưa chắc ăn được, nói gì đến hắn.

Búa Tạ nín thở. Nín đến mức sắp nổ phổi. Ra ngoài là chết chắc. Cứ nằm im đây. Biết đâu bọn nó tưởng hắn chạy thoát rồi?

Tiếng bước chân rầm rập lại gần.

Lạ nhỉ. Nó chạy đi đâu được?

Chắc chạy mất rồi?

Hừm. Lẽ ra phải cử người canh cửa sau.

Mau đuổi theo! Đừng để nó thoát!

Rõ, thưa Gia chủ!

Tiếng bước chân xa dần.

Búa Tạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn không dám thở mạnh.

Giờ là lúc đấu trí căng thẳng. Ra sớm quá thì bị bắt gặp. Nằm lâu quá thì lỡ bọn nó quay lại kiểm tra thì sao?

Một khắc (15 phút) trôi qua mà dài như một thế kỷ. Xung quanh yên tĩnh lạ thường. Yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập thình thịch. Mồ hôi túa ra như tắm.

Thời gian trôi...

Đến giới hạn rồi.

Búa Tạ rón rén cử động tay chân tê cứng. Xoạt... Tiếng quần áo ma sát xuống sàn nghe như tiếng sấm nổ bên tai. Hắn nín thở, dùng hết bình sinh công lực để di chuyển nhẹ nhàng nhất có thể.

Hắn bò từ từ, từ từ thò đầu ra khỏi gầm giường.

Và...

「 Hi hi. Cuối cùng cũng chịu chui ra rồi à? 」

Cốp!

Búa Tạ giật bắn mình, đầu đập mạnh vào dát giường. Cú va chạm mạnh đến mức cái giường nảy lên, cọt kẹt kêu to. Hắn ôm đầu lăn ra ngoài.

Và đập vào mắt hắn là...

Mười đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào hắn. Vẻ mặt của họ kiểu: "Bọn tao đợi mày nãy giờ, mỏi cả chân."

Xong chuyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!