Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

[400-500] - Chương 403 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (10)

Chương 403 - Đồng Bằng Có Một Kho Lương, Hai Cái Búa (10)

Trong việc "dọn rác" hay còn gọi là xử lý kẻ xấu, A Thanh luôn thể hiện sự nhiệt tình và IQ tăng đột biến. Tuy nhiên, xuất thân của nàng lại là một hạn chế.

A Thanh sinh ra và lớn lên ở thời hiện đại , nơi mà pháp luật nghiêm minh, không có chuyện chém giết nhau như cơm bữa hay bày mưu tính kế thâm độc như trong phim cung đấu. Nên cái gọi là "mưu kế" của A Thanh thực ra cũng... hơi phèn.

"Thưa các vị giám khảo, trong tay tôi vẫn còn ba lọ thuốc độc!"

Ông già Bảo Liệt ngây thơ đã "tặng" nàng ba lọ kịch độc như một món quà chia tay đầy tình nghĩa 

Kế hoạch của A Thanh đơn giản như đan rổ:

Nửa đêm lẻn vào trụ sở Sát Nguyệt Phái, rắc độc lung tung như rắc thính.

Gia chủ Trần Tự Cường (sau khi nghe kế hoạch) đã xung phong đi cùng để bảo kê cho khách quý (và để đảm bảo A Thanh không làm gì quá lố).

Nếu Sát Nguyệt Phái bỗng dưng lăn ra chết hàng loạt, dân tình sẽ đồn ầm lên là do Lời Nguyền Trần Gia. Một mũi tên trúng hai đích: Vừa trả thù, vừa dọa cho chúng nó sợ vãi linh hồn.

May mắn thì diệt được trùm cuối, xui thì cũng làm chúng nó suy yếu, tự cắn xé lẫn nhau.

Thế nhưng, đời không như mơ mà lại bất ngờ hơn mơ.

"Kim Tích Bang sập tiệm rồi á?"

Một trong Tam Đại Hắc Đạo Quảng Châu, Kim Tích Bang, bỗng nhiên bay màu chỉ sau một đêm.

『 Kể rõ xem nào. 』

『 Dạ bẩm Gia chủ. Sáng sớm nay có đám cháy lớn ở trụ sở Kim Tích Bang. Lính cứu hỏa chạy đến nơi thì thấy toàn xác chết, sợ quá bỏ chạy tán loạn. Giờ cả thành phố đang đồn ầm lên là Lời Nguyền Trần Gia ứng nghiệm, Thiên lôi giáng xuống trừng phạt kẻ ác đấy ạ. 』

『 Hừm. 』

Trần Tự Cường xoa cằm suy tư. Có phải do Thiên Hoa Kiếm làm không nhỉ? Nhưng làm thế nào? Cô bé ấy đang ở đây cơ mà?

Thế là ông già lọ mọ đến khu nhà khách.

Tất nhiên A Thanh không ở trong phòng, mà đang leo trèo trên mái nhà để treo biển hiệu cho "Đại hội Phục hồi lần hai".

Thấy Trần Tự Cường, nàng hớn hở nhảy xuống:

『 A! Gia chủ đến chơi ạ? 』

Nụ cười tỏa nắng, ngây thơ vô số tội. Trần Tự Cường cảm thấy ấm lòng. Lũ con ông thấy bố đến thì mặt như đưa đám, còn con gái nhà người ta thì mừng ra mặt.

Giá mà A Thanh là con dâu ông thì tốt biết mấy (dù hơi bạo lực tí nhưng chấp nhận được). Hôm nay A Thanh lại ghi điểm tuyệt đối trong mắt bố vợ hụt.

『 Thiên Hoa Kiếm nghe tin gì chưa? Kim Tích Bang bị diệt môn rồi đấy. À quên, cô đang bận thế này chắc chưa biết. 』

『 Ủa? 』

Biểu cảm của A Thanh cực kỳ chân thật (vì không biết thật).

Trần Tự Cường thở phào: "Vậy là không phải con bé làm."

『 Kim Tích Bang hỏng bét rồi ạ? 』

『 Nghe đồn đêm qua có vụ thảm sát. Trừ những kẻ đi công tác xa, còn lại những ai ở trong trụ sở đều bị giết sạch. Xác chết chất thành núi. 』

Giọng ông già nhẹ nhàng như thầy giáo giảng bài, nhưng nội dung thì sặc mùi máu tanh.

『 Ồ. Tin tốt lành đấy chứ ạ? 』

『 Ừ thì tốt. Nhưng ta thấy hơi lo. 』

Trần Tự Cường cũng ghét cay ghét đắng bọn Kim Tích Bang. Bọn này là Liên minh cho vay nặng lãi (Tín dụng đen). Chuyên hút máu dân nghèo, giờ lại còn có vũ lực để đi đòi nợ thuê thì càng lộng hành ác bá.

Việc chúng nó bị diệt vong là điều đáng mừng cho xã hội. Nhưng ai là người làm điều đó? Và với mục đích gì?

A Thanh phẩy tay:

『 Ôi dào. Kệ đi bác ơi. Mấy thằng sống lỗi như thế thì trước sau gì chả chết. Chắc là đi gây sự với ai đó "tay to" nên bị "hỏi thăm" thôi. Tự sinh tự diệt ấy mà. 』

Cả thành phố Quảng Châu sôi sục vì tin tức Lời Nguyền.

Rõ ràng Thổ Mộc Tiên Nữ đã phán: "Lời Nguyền đã bị phá giải và quay lại tìm chủ nhân để báo thù."

Và đùng một cái, Kim Tích Bang bị xóa sổ.

CHÍNH NÓ! ĐÍCH THỊ LÀ LỜI NGUYỀN!

Không trật đi đâu được.

Dân cá cược kẻ khóc người cười, nhưng tất cả đều đồng tình ở hai điểm:

Bọn Kim Tích Bang chết đáng đời.

Thổ Mộc Tiên Nữ phán chuẩn vãi nồi (uy tín tuyệt đối).

Tuy nhiên, giữa làn sóng tin đồn đó, có một cô bé con (tầm bảy tám tuổi) đứng lên phản đối kịch liệt:

『 Không phải! Không phải Lời Nguyền đâu! Là do Hiệp Khách làm đấy! 』

Mọi người xúm lại hóng hớt. "Hiệp Khách" nào? Ở đâu ra?

Cô bé với đôi mắt long lanh, kể lại câu chuyện xảy ra chiều hôm trước...

Trong giang hồ, có một quy tắc bất thành văn: "Cẩn thận với người qua đường ."

Đang đánh nhau hăng say, lỡ tay hất đổ bát mỳ của một ông chú đang ngồi ăn -> Bị ông chú đấm vỡ mồm (Ông chú là ẩn thế cao thủ). Đang đi săn boss, gặp thằng tiều phu đi ngang qua -> Bị tiều phu chẻ làm đôi (Tiều phu là Ma đầu quy ẩn).

Nhưng "người qua đường" thì nhiều vô kể, biết ai là cao thủ mà tránh? Chẳng lẽ cứ gặp ai cũng phải cúi đầu chào? Thế thì làm ăn gì nữa?

Thành viên Kim Tích Bang cũng là người lao động, cũng phải đi làm kiếm cơm. Công việc của hắn là: Thu hồi nợ xấu (Đòi nợ thuê). Tuy nhiên, phương thức làm việc hơi cục súc.

『 Xin ngài! Xin ngài thương xót! 』

『 Thương cái gì mà thương? Định quỵt tiền của Kim Tích Bang bọn tao à? 』

『 Tôi sẽ xoay sở mà! Xin đừng bắt con gái tôi! Con bé còn nhỏ lắm! 』

『 Hừ. Tao cho mày khất bao nhiêu lần rồi? Mà tao có bắt cóc đâu. Tao đang giới thiệu việc làm cho nó đấy chứ. Vào lầu xanh làm vài năm là trả hết nợ ngay, việc nhẹ lương cao. Đây là lòng từ bi của tao đấy. 』

『 Không! Thà giết tôi đi! Ặc! 』

Người mẹ bị đá văng ra xa, lăn lóc trên đất.

『 Mẹ ơi! 』

Cô bé con lao đến nhưng bị gã côn đồ tóm chặt cổ tay, giãy giụa trong vô vọng.

『 Buông ra! Đồ xấu xa! 』

Phù!

Gã côn đồ bị cô bé nhổ nước bọt vào mặt.

『 Con ranh này! Mẹ nào con nấy! Mẹ mày già rồi, bán chả ai mua. Chứ mày còn non tơ, bán được giá lắm đấy. Lúc vay tiền thì quỳ lạy van xin, lúc bảo trả tiền thì giở thói côn đồ với tao à? Tao là người xấu à? Tao đòi lại tiền của tao mà là người xấu à? 』

Gã gào lên, như thể hắn mới là nạn nhân.

Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên, trả lời câu hỏi tu từ của hắn:

『 Chuẩn. Mày đúng là người xấu. Này anh bạn, nợ bao nhiêu mà phải bắt con nít đi trừ nợ thế? 』

Gã côn đồ quay lại.

Một thanh niên khoảng hai mươi lăm tuổi, dáng người cao ráo, gương mặt điển trai... nếu không bị cái bịt mắt chột làm hỏng bố cục.

Gã côn đồ rùng mình, đánh giá đối phương từ đầu đến chân. Không vũ khí. Tay chân trắng trẻo thư sinh. Quần áo bình thường (không có biểu tượng môn phái nào).

Hắn thở phào, lấy lại vẻ hổ báo:

『 Lại thằng nào đây? Thích lo chuyện bao đồng à? Biết bố mày là ai không? Kim Tích Bang đấy! Sao? Muốn trả nợ thay à? 』

『 Cũng được. 』

『 Ồ? Đại gia ngầm à? Tổng nợ là một trăm lượng vàng (Kim tệ). Trả luôn hay quẹt thẻ? 』

Thanh niên độc nhãn nhìn người mẹ đang nằm dưới đất:

『 Vay gốc bao nhiêu? 』

『 Mười lượng bạc! (Ngân tệ)! Hắn cho vay mười lượng bạc, giờ đòi bốn mươi lượng vàng! Giờ hắn lại hét lên một trăm lượng vàng! 』

Cô bé con gào lên tố cáo.

(Tỷ giá: 1 Vàng = 10-12 Bạc. Vay 10 Bạc -> Đòi 100 Vàng = 1000-1200 Bạc. Lãi suất: Mười nghìn phần trăm??? Ối mẹ ơi).

『 Con ranh này mày bán thân đi thì giá trị cũng phải một trăm vàng, tao lấy bốn mươi là tao lỗ sáu mươi rồi đấy. Tao làm ăn lương thiện thế còn gì. 』

『 Hô hô. Phép tính thần kỳ thật. 』

Thanh niên cười tươi rói. Nụ cười tỏa nắng có thể đốn tim bao thiếu nữ (nếu không có cái bịt mắt).

『 Vay mười lượng bạc, trả một trăm lượng vàng? Tao nghe nhầm không đấy? Gấp bao nhiêu lần nhỉ? Nói chung là... mày đúng là phường trộm cướp. 』

『 Cái gì? Cướp? Mày dám mở mồm sỉ nhục Kim Tích Bang giữa ban ngày ban mặt à? Chán sống rồi hả con? 』

『 Cảm ơn nhé. Tao cảm ơn mày nhiều lắm. Thật đấy. 』

Một câu nói tréo ngoe. Thằng cha này bị điên à? Tự nhiên cảm ơn? Nhưng gã côn đồ bắt đầu thấy lạnh sống lưng. Sự tự tin của tên chột này làm hắn bất an.

『 Cảm... cảm ơn cái gì? 』

『 Cảm ơn vì mày là kẻ ác. 』

『 Hả? Ý mày là sa... Ặc! 』

Chưa kịp hiểu chuyện gì thì tầm nhìn của hắn bị che khuất bởi những ngón tay to lớn màu da người.

Thanh niên độc nhãn đã áp sát, túm lấy mặt hắn bằng một tay (như túm quả bóng rổ). Đồng thời, hắn cảm thấy đau nhói ở bả vai, hai tay tê liệt, buông thõng xuống.

Lúc này, câu châm ngôn "Cẩn thận người qua đường" mới hiện lên trong đầu hắn.

『 Đ... Đại hiệp... Tha... Tha mạng... 』

『 Chà. Này nhóc con. Thằng này cho vay nặng lãi chắc cũng thu đủ vốn rồi nhỉ? Nó có đáng chết không? 』

Cô bé con thoát được, ôm chầm lấy mẹ, gào lên trong nước mắt:

『 Đúng! Hắn đòi nợ còn hơn cả vốn gốc rồi! 』

『 Chậc chậc. Đồ tồi. Vậy... nhóc có muốn hắn chết không? Nếu muốn, chú sẽ giết hắn cho. 』

Cô bé mở to mắt. Nhìn người mẹ bầm dập, ánh mắt ngây thơ bỗng tràn ngập oán hận:

『 Đồ chó! Giết hắn đi! Giết chết hắn đi! 』

『 "Giết chết hắn đi" là nói trống không đấy nhé . 』

Thanh niên nhấc bổng gã côn đồ lên bằng một tay đang túm cổ áo.

『 Ặc... ặc... khụ... 』

Nếu A Thanh ở đây, nàng sẽ nhận xét: "Túm thế hở quá, phải siết chặt vào yết hầu thì mới tắt thở được."

Nhưng dân thường thì chỉ biết há hốc mồm trước sức mạnh kinh hoàng của vị cao thủ này.

Thanh niên độc nhãn quay sang hỏi đám đông vây xem:

『 Các vị thấy sao? Thằng này có đáng chết không? Nó có phải là thứ rác rưởi cần loại bỏ khỏi thế giới này không? 』

Gã côn đồ giãy giụa, đưa mắt cầu cứu đám đông. Nhưng đáp lại hắn là những ánh mắt rực lửa căm hờn.

『 Giết nó đi! Nó hại chết bao nhiêu người rồi! 』

『 Nó là thằng súc sinh! Hồi bé đã trộm cắp, lớn lên thì cờ bạc, làm cha mẹ tức chết! Giờ lại đi làm cái nghề thất đức này! 』

『 Giết! Giết! Giết! 』

Nhân quả báo ứng. Lúc sống ác quá thì lúc chết đừng mong ai thương. Ánh mắt gã côn đồ tuyệt vọng tột cùng.

Thanh niên độc nhãn mỉm cười hài lòng. Một nụ cười của Thẩm phán Tử thần.

Và sáng hôm sau, Kim Tích Bang bị diệt môn.

Mọi người nghe xong câu chuyện của cô bé thì bĩu môi:

『 Tức là gã thanh niên chột mắt đó một mình cân cả cái Kim Tích Bang á? Xạo vừa thôi cháu. Làm gì có cao thủ nào "Chột mắt" mà bá đạo thế? Trong giang hồ chưa từng nghe danh vị này. 』

Cô bé gào lên, mặt đỏ bừng vì tức giận:

『 Không phải Chột! Đừng có gọi là Chột! Bất lịch sự quá! Phải gọi là Độc Nhãn! Độc Nhãn Đại Hiệp! Mọi người không biết Độc Nhãn à!? 』

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!