Chương 472 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (9)
Đoàn chủ Ám Thạch Long - Quy Sơn Vạn Bác của Huyết Giáo đang đứng trước một quyết định mang tính lịch sử.
Mục tiêu ban đầu của Huyết Lam Đại Kế là: Dụ Chính phái và Tà phái đến, chọc cho chúng đánh nhau, tạo ra cuộc đại chiến Chính - Tà đẫm máu.
Nhưng đời không như mơ.
Bọn Chính phái thì lề mề, mới nghe tin đồn thôi đã mất cả tuần để họp hành bàn bạc. Chờ chúng quyết định xong thì chắc người ta đẻ xong đứa thứ hai rồi.
Còn bọn Tà phái thì... khỏi nói. Chúng đang bận "thanh trừng nội bộ". Thay vì đánh Chính phái, chúng quay sang cắn xé lẫn nhau như một bầy Ngạ Quỷ.
Tất nhiên, với Huyết Giáo thì ai chết cũng được, miễn là giảm bớt số lượng võ lâm nhân.
Nhưng mà... Lợi nhuận lớn (Đại chiến Chính Tà) bỗng dưng biến thành lợi nhuận nhỏ (Nội chiến Tà phái), cảm giác nó cứ hụt hẫng thế nào ấy.
Ở quê A Thanh có câu chuyện về sự khác biệt giữa người thành công và kẻ thất bại.
Bạn mua món hàng một đồng, bán mười đồng -> Lãi chín đồng.
Nhưng nếu bạn mua một đồng, bán chín đồng (trong khi có thể bán mười) -> Bạn lãi bao nhiêu?
Kẻ thất bại sẽ hớn hở: "Lãi tám đồng! Ngon ơ!"
Người thành công sẽ chép miệng: "Lỗ một đồng. Đáng lẽ phải được nhiều hơn."
(Thực ra còn một loại người nữa: "Sao lại bán? Để đấy chờ giá lên một trăm đồng chứ!" - Đây là người chơi tiền ảo).
Tại sao cùng một câu chuyện mà kết luận trái ngược nhau? Vì sách Phát triển bản thân viết gì chẳng được.
Miễn là người đọc cảm thấy "Ồ, chí lý! Mình sắp giàu rồi!" là tác giả hốt bạc. Tác giả giàu lên nhờ bán sách dạy làm giàu, chứ có phải nhờ áp dụng mấy cái triết lý đó đâu.
Ám Thạch Long thuộc kiểu người "thành công": Lão tiếc rẻ cái một đồng bị lỗ kia. Nhưng lão không để nỗi buồn làm mờ mắt. Lỗ một đồng còn hơn để lỗ tiếp hai, ba đồng.
『 Mở cửa Tứ Phương Môn đi. 』
『 Dạ? Nhưng bọn Chính phái chưa đến đông đủ mà? 』
『 Kệ xác chúng. Hấp Tinh Ma Công phải rơi vào tay Tà phái thì mới có chuyện để xem. Chứ rơi vào tay Chính phái, chúng nó lại đem về trụ sở, tổ chức lễ rước linh đình rồi... đốt bỏ quách nó đi. 』
Tà phái thèm khát Ma công vì chúng thiếu võ công xịn.
Chúng sẵn sàng bán linh hồn cho quỷ để mạnh lên. Còn Chính phái? Chúng có đầy bí kíp thần công hàng tốt, an toàn, được kiểm định chất lượng đàng hoàng.
Ai dại gì đi tập cái thứ ma công dễ tẩu hỏa nhập ma, biến thành điên loạn?
Chính phái sẽ chọn giải pháp an toàn nhất: Tiêu hủy. Ở quê A Thanh gọi đây là "Đá thang sau khi leo lên".
Bọn Chính phái đã ở trên đỉnh cao quyền lực rồi, chúng không cần Ma công. Chúng chỉ cần đảm bảo không ai khác (đặc biệt là Tà phái) có được nó để đe dọa vị trí của chúng.
『 Nếu cứ để tình trạng này, Chính phái đến nơi sẽ hốt trọn ổ Tà phái đang kiệt sức vì nội chiến. Thế thì chán chết.
Phải để Tà phái có được Ma công, lúc đó mới kích thích Chính phái lao vào tranh giành để tiêu hủy. 』
Giáo Thố Tam Quật - Thỏ khôn đào ba hang.
Hang 1: Đại chiến Chính Tà tại Lão Sơn. (Đang có nguy cơ xịt).
Hang 2: Để Tà phái lấy được Ma công, gây ra cuộc truy sát toàn võ lâm.
Hang 3: Nếu tất cả thất bại... thì đổ hết tội lên đầu con ả Ngôn Nhiên Anh.
Kế hoạch hoàn hảo! Ta đúng là thiên tài! Ám Thạch Long tự sướng với trí tuệ siêu phàm của mình.
Tên thuộc hạ đứng cạnh thì ngáp ngắn ngáp dài.
Lão già lại bắt đầu ảo tưởng rồi.
『 Vâng. Thuộc hạ đi mở cửa đây. 』
Đêm khuya thanh vắng.
Viuuuuu... Một vệt sáng bay lên trời.
BÙM! Một bông pháo hoa nở rộ giữa bầu trời đêm.
Lát sau.
Viuuuuu... BÙM!
Rồi lại...
Viuuuuu... BÙM! BÙM!
Bắn pháo hoa giữa đêm hôm khuya khoắt?
Dân chúng chạy ra xem, ngóng cổ lên trời chờ đợi.
Sao bắn nhỏ giọt thế? Tiết kiệm thuốc pháo à?
Pháo hoa là thứ xa xỉ, thường chỉ dịp Tết mới có. Nay được xem miễn phí thì tội gì không xem.
Cứ khoảng một khắc (15 phút) lại nổ một phát.
Dân chúng kiên nhẫn chờ đợi. Dân Trung Nguyên vốn thiếu thốn các loại hình giải trí nên rất dễ tính với mấy trò này.
Cả đám võ lâm nhân đang ngủ cũng bật dậy, ngó ra cửa sổ.
Đột nhiên.
BÙM BÙM BÙM BÙM!
Hàng chục bông pháo hoa đồng loạt bắn lên, thắp sáng rực rỡ cả bầu trời phía Lão Sơn. Đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng.
“Oaaa... Đẹp quá!”
Dân chúng hò reo. Còn võ lâm nhân thì mặt biến sắc.
Pháo hoa ở Lão Sơn? Tại sao lại bắn pháo hoa ở cái núi hoang vu đó?
Chỉ có những kẻ đầu đất mới nghĩ: "Chắc ai đó tổ chức sinh nhật."
Còn những kẻ có não thì hiểu ngay: Có biến! Chắc chắn có liên quan đến Hấp Tinh Ma Công và Thần Gia Bí Bảo!
Thế là, những kẻ nóng vội nhất lập tức xách vũ khí lao đi.
Tay cầm đèn lồng, đuốc, thậm chí có thằng cầm mỗi cây nến. (Cầm nến đi rừng đêm gió máy? Đúng là nhiệt tình cộng ngu dốt bằng phá hoại).
Nhưng ít ra chúng còn biết mang theo cái gì đó để soi đường.
Có những kẻ còn tay không lao đi trong đêm tối. Điển hình là... nhóm A Thanh.
「 Đi thôi! Nhanh lên kẻo hết phần! 」
『 Ồ hô! Cuối cùng cũng đến lúc Lưỡng Kiếm của ta tỏa sáng rồi! 』
Một con điên là A Thanh và một tên ngốc là Nam Cung Thần Tài hăm hở đòi xuất phát ngay.
『 Hai cái đứa này! Đêm hôm tối tăm mù mịt đi đâu mà vội? 』
May mà trong nhóm còn có một "người lớn" - Đạo chích Thiên Du Học - còn chút liêm sỉ và kiến thức thường thức.
「 Hả? Tối á? 」
A Thanh ngơ ngác. Hôm nay trăng sáng mà?
Với đôi mắt nhìn xuyên màn đêm của nàng thì trời tối hay sáng cũng như nhau.
Tư duy của nàng đơn giản: Mình nhìn thấy thì người khác cũng phải thấy chứ?
(Đây là lỗi tư duy điển hình của thiên tài hoặc kẻ ngốc).
Xét về độ "tay nhanh hơn não", A Thanh và Nam Cung Thần Tài là một cặp trời sinh.
Nhưng xét về khả năng sinh tồn, A Thanh thắng nhờ có phần cứng (cơ thể siêu phàm) bù đắp cho phần mềm (não bộ) thiếu hụt.
『 Với lại... con định để cái mặt mộc đấy đi à? Định hét lên cho cả thế giới biết: Thiên Hoa Kiếm đang ở đây này, mau đến bắt em đi à? 』
「 Á. 」
Quên béng mất.
Da mặt A Thanh cũng thuộc hàng siêu phẩm, trơn láng đến mức không dính bụi, nên mấy cái đồ hóa trang dán lên cứ hay bị bong ra.
Vả lại, đi ngủ ai lại đeo mặt nạ làm gì cho bí da.
Thế là cả nhóm phải hì hụi ngồi hóa trang lại. Rồi đánh thức nhân viên khách sạn dậy mua dầu thắp đèn.
Điểm giống nhau giữa Tà phái và Thực dân phương Tây - Hồng Mao Quỷ - là gì?
Đáp án: Thảm sát dân bản địa, cướp đất, rồi tự hào vỗ ngực: "Đây là lãnh thổ của ta!"
Đám Tà phái đang đóng quân ở các ngôi làng vừa cướp được trên núi Lão Sơn cũng bị đánh thức bởi màn pháo hoa.
Ban đầu chúng tưởng là tín hiệu của phe mình. Nhưng thấy pháo bắn liên tục, đủ màu sắc, chúng nhận ra có điều bất thường.
『 Dậy mau! Tập hợp đội hình! Đi kiểm tra xem chuyện gì! 』
Cả đám rầm rập chạy lên núi, hướng về phía pháo hoa. Và tại đó, chúng tìm thấy một cái cổng đá khổng lồ.
『 Cái gì thế này? Sao lại có cái cổng to tướng ở đây? 』
『 Tên nào phụ trách tìm kiếm khu vực này bước ra đây! 』
『 Dạ... oan quá... hôm qua rõ ràng không có... 』
『 Cổng nó mọc chân chạy đến chắc? Hay nó từ dưới đất chui lên? Úp mặt vào tường mau! 』
Tội nghiệp đám lính trinh sát. Rõ ràng hôm qua chỗ này chỉ là vách đá, nay tự dưng lù lù cái cổng đá. Oan hơn Thị Mầu.
Bên cạnh cổng đá có một viên thủy tinh tròn như hạt đậu.
Nếu nhìn xuyên qua nó, sẽ thấy một hệ thống kính tiềm vọng dùng gương phản chiếu dẫn sâu vào lòng núi, nơi có một cặp mắt đang quan sát.
Một kỹ sư của Huyết Giáo đang cười khúc khích khi nhìn thấy đám Tà phái bên ngoài đang mắng chửi nhau.
Lão đã ngụy trang cái cổng này cực khéo, làm sao lũ võ biền kia phát hiện ra được.
Bên cạnh lão là hai sợi dây thừng căng ra, nối xuống phía dưới. Trên dây có gắn thẻ bài:
[MỞ CỔNG] và [PHÁ HỦY CỔNG]
Chỉ cần cắt dây, cơ quan sẽ hoạt động. Nhưng bên ngoài cổng đá lại khắc những dòng chữ đầy vẻ huyền bí:
THẦN GIA CHI MỘ - TÂY MÔN
"Hãy dâng hiến trái tim của kẻ đã vượt qua giới hạn bản thân vào Lỗ Hổng - Công Huyệt này. Cửa sẽ mở."
"Nếu cố tình phá cửa, lối đi sẽ sập xuống và vĩnh viễn bị chôn vùi."
Bên dưới dòng chữ là một cái hộc vuông vức, vừa khít để nhét một thứ gì đó vào. (Công Huyệt = Lỗ trống).
Hướng dẫn sử dụng quá rõ ràng:
Đây là đâu? Mộ Thần Gia.
Cổng nào? Cổng Tây. (Suy ra còn có Đông, Nam, Bắc môn nữa).
Cách mở? Nhét tim vào lỗ.
Chống chỉ định? Cấm phá hoại.
Nghe thì có vẻ như một cơ quan cảm ứng sinh học hiện đại: Nhận diện trái tim -> Mở cửa tự động.
Nhưng thực tế nó là cơ quan Bán Tự Động chạy bằng cơm.
Tên kỹ sư Huyết Giáo ngồi trong hầm quan sát qua kính tiềm vọng.
Thấy ai bỏ tim vào lỗ thì lão sẽ... dùng dao cắt dây [MỞ CỔNG]. Đơn giản thế thôi. Nhưng người ngoài làm sao biết được cú lừa thế kỷ này.
『 Kẻ vượt qua giới hạn bản thân ư...? 』
Tuấn Cơ Trùng - Thành chủ Tuyệt Lạc Thành - lẩm bẩm đọc dòng chữ. Không cần phải là học giả cũng giải được câu đố này.
Giới hạn của võ nhân bình thường là Tuyệt Đỉnh. Vượt qua giới hạn đó - Hoàn thiện bản thân - chính là Siêu Tuyệt Đỉnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
