Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2898

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

[400-500] - Chương 470 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (7)

Chương 470 - Không Tin Nổi Cái Giống Này Là Truyền Thuyết (7)

Chờ đợi món ăn là cả một quá trình đằng đẵng. Thời gian trôi chậm như thể rùa bò.

Cả nhóm vừa trải qua mười ngày hành xác trên núi, leo trèo, chặt chém, ăn bờ ngủ bụi.

 Giờ được ngâm mình trong nước nóng, cơ thể họ mềm nhũn ra như bún. Họ ngồi phịch xuống ghế, mắt lờ đờ, hồn xiêu phách lạc. Trần Trường Minh thậm chí còn gà gật, đầu cứ gục xuống rồi lại bật lên.

Đúng lúc đó.

Một bóng người lướt đến gần bàn ăn. A Thanh ngẩng đầu lên nhìn. Dưới vành nón rộng, một bộ râu quai nón rậm rạp đập vào mắt nàng.

Bộ râu mọc tự nhiên, không tỉa tót, nhưng lại toát lên vẻ nam tính hoang dã một cách kỳ lạ.

Nhưng mà... ai thế nhỉ? Trong số người quen của A Thanh, làm gì có ai để râu đẹp thế này? Lại còn đeo song kiếm nữa chứ? Người quen của nàng đâu có ai dùng song kiếm?

『 Này các vị. Tại hạ thấy các vị gọi nhiều đồ ăn quá, sợ ăn không hết thì phí phạm. Liệu tại hạ có thể giúp một tay không? 』

Cái tên này bị điên à?

A Thanh nghệt mặt ra. Tự nhiên ở đâu chui ra một gã lạ hoắc, mặt dày đến mức xin ăn ké?

Trừ Trần Trường Minh đang bận ngủ gật, Thiên Du Học và Mộ Dung Chu Hy cũng trố mắt nhìn A Thanh.

Ánh mắt họ như muốn hỏi: Người quen của cô à? Hay là tên điên nào đấy? Xử lý thế nào đây?

A Thanh liếc nhìn lên vành nón của gã lạ mặt.

Trên đó có thêu một con số màu xanh lam, viết theo kiểu Ả Rập - chữ số phương Tây mà người Trung Nguyên không dùng. Ủa? Người tốt à? (Số liệu từ "Bảng Trạng Thái" hiện lên cho thấy gã này có điểm thiện nghiệp).

A Thanh vốn dĩ rất dễ dãi với người tốt. Hơn nữa, nhìn cái điệu bộ uể oải của ba người kia, chắc họ cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

「 Thôi được rồi. Chỉ lần này thôi đấy nhé. 」

『 Hửm? Thật sao? 』

Gã đàn ông tỏ vẻ ngạc nhiên. Hắn không ngờ mình xin ăn một cách vô lý thế mà cũng được đồng ý.

「 Sao thế? Chẳng phải huynh bảo muốn ăn cùng à? 」

『 Thế thì mất vui. 』

A Thanh nhíu mày. Mất vui cái gì? Hắn định xin ăn, bị từ chối rồi cướp ăn cho vui à? Thấy hắn đói khát đến mức phải đi xin ăn, mình đã rủ lòng thương cho ăn cùng, thế mà giờ lại bảo mất vui? Có nên đuổi cổ hắn đi không nhỉ?

Đang lúc A Thanh phân vân, gã đàn ông khẽ nhếch vành nón lên.

『 Này. Kiếm hữu. Là ta đây. 』

A Thanh mở to mắt. Khuôn mặt quen thuộc hiện ra sau bộ râu rậm rạp. Là Nam Cung Thần Tài – phiên bản có râu.

「 Hả? Cái gì? Sao huynh lại ở đây? 」

Giọng nói vui mừng của A Thanh khiến Trần Trường Minh giật mình tỉnh ngủ.

『 Ta bỏ nhà đi bụi. 』

「 À. 」

Ngẫm lại thì lần đầu gặp nhau hắn cũng đang đi bụi. Chắc hắn có sở thích bỏ nhà đi hoang. Nam Cung Thần Tài cúi đầu chào Thiên Du Học:

『 Chào tiền bối. Vãn bối là Nam Tài, kiếm hữu của cô nương này. Vừa rồi vãn bối chỉ muốn trêu đùa một chút, mong tiền bối lượng thứ. 』

『 Ừ, không sao. Tuổi trẻ tài cao mà. 』

『 Chào cô nương. 』

「 Này huynh kia. 」

『 Xin hãy gọi ta là Nam Tài. 』

Mộ Dung Chu Hy tất nhiên nhận ra ngay vị Đại công tử Nam Cung Thế Gia này. Nam Cung Thần Tài kéo ghế ngồi xuống một cách tự nhiên như ở nhà.

『 Nào, các vị bằng hữu. Ừm... Ta quên mất tên các vị rồi. 』

Ý hắn là: Các vị đang cải trang thế này thì ta nên gọi tên giả là gì đây?

「 Vị này là Bạch Trượng - Gậy Trắng, ta là Bạch Nhất, đây là Bạch Nhị, kia là Bạch Tam. 」

Vì đang trốn đám Cương Bá Thiên nên A Thanh bịa ra mấy cái tên nghe qua loa hết sức. Nhưng ở cái đất Tức Mặc đầy rẫy giang hồ này, tên giả nhiều như lợn con, chẳng ai quan tâm đâu.

『 Được rồi. Bạch cô nương. 』

Lúc này A Thanh mới sực nhớ ra điều kỳ lạ. Hắn hỏi tên giả, tức là hắn đã nhận ra mình đang cải trang. Làm sao hắn nhận ra được? Mình soi gương còn không nhận ra mình nữa là.

「 Này này, sao huynh nhận ra tôi hay thế? 」

『 Đơn giản thôi. Chiều cao, độ dài cánh tay, độ dài chân. Đó là những yếu tố quyết định phạm vi tấn công - tầm đánh - và bước di chuyển của một kiếm khách. Nhìn qua là biết ngay. 』

Nhìn chiều cao và độ dài tay chân mà nhận ra người quen?

「 ...? 」

A Thanh nghiêng đầu. Người bình thường có làm được thế không? Có thật không đấy?

Nàng quay sang nhìn Thiên Du Học với ánh mắt dò hỏi: Sư phụ ơi, trên đời có kỹ năng này thật ạ? Thiên Du Học lắc đầu quầy quậy. Có cái khỉ khô ấy.

「 Thôi ăn cơm đã. 」

Mặc dù có phòng Quý, nhưng nhóm A Thanh lại chọn ngồi ở tầng một. Tại sao? Vì A Thanh thích thế? Tất nhiên đó cũng là một lý do hợp lý. Nhưng thực ra đây là ý kiến của Thiên Du Học.

Một đám ăn mày vào khách sạn năm sao là đã đủ khả nghi rồi.

Nếu còn chui vào phòng Quý kín mít thì càng khiến người ta tò mò, soi mói. Chi bằng ngồi ngay giữa sảnh, A Thanh trổ tài "Thực Thần" ăn thùng uống vại cho thiên hạ lác mắt chơi.

Khi trở thành tâm điểm chú ý vì sự kỳ quặc, người ta sẽ bớt nghi ngờ về thân phận thật. Họ sẽ chỉ nghĩ: “À, bọn quái dị ấy mà.”

Kẻ gian thường cố gắng không gây chú ý. Còn kẻ gây chú ý quá mức thì thường... không phải kẻ gian (hoặc là kẻ gian quá cao tay).

Và thế là màn trình diễn bắt đầu. Những đĩa thức ăn vơi đi vùn vụt. Ba nồi cơm to tướng lần lượt cạn đáy.

Khách khứa trong quán ban đầu chỉ liếc nhìn, sau đó trố mắt nhìn, và cuối cùng là dán mắt vào xem cái "hố không đáy" mang hình hài con người kia ngấu nghiến thức ăn.

Liệu cô ta có ăn hết không? Không khí căng thẳng, hồi hộp như xem chung kết võ đài.

Và rồi... miếng cuối cùng được đưa vào miệng. A Thanh giơ nắm đấm lên trời đầy kiêu hãnh. Rào rào! Tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo vang dội cả khách điếm.

【 Ăn giỏi lắm! 】

【 Đúng là Thực Thần! Thực Thần tái thế! 】

【 Thực Thần cái gì, nhìn cái nết ăn kia kìa! Phải gọi là Sơn Trư - Lợn Rừng - mới đúng! 】

【 Quá đỉnh! 】

【 Sơn Trư! Sơn Trư! Sơn Trư 】

【 Tiểu nhị! Cho ta món y hệt Sơn Trư vừa ăn! 】

Lông mày A Thanh giật giật. Sơn Trư? Tên chó nào vừa gọi bà là Sơn Trư bước ra đây! Dù sao thì nhờ màn trình diễn này, không khí trong quán trở nên vui vẻ náo nhiệt hẳn lên. Khách khứa hào hứng gọi thêm đồ ăn, tiểu nhị chạy bở hơi tai.

Nhóm A Thanh kéo nhau lên phòng.

「 Vị này là Nhị Sư Phụ của tôi. Sư phụ, đây là Nam Cung Thần Tài, Đại công tử Nam Cung Thế Gia... đúng không nhỉ? 」

『 Đúng rồi. Kính chào tiền bối. Lúc nãy thấy tiền bối dùng tên giả nên vãn bối không tiện chào hỏi đàng hoàng. Vãn bối là Nam Cung Thần Tài. Vãn bối và Tây Môn tiểu thư đây là kiếm hữu. 』

Thực ra Thiên Du Học đã gặp Nam Cung Thần Tài vài lần khi ông còn giả danh nhân viên tạp vụ ở Võ Lâm Minh.

Tất nhiên, dù Nam Cung Thần Tài có mắt thần thánh đến đâu cũng không thể nhớ chiều dài tay chân của một ông tạp vụ ất ơ nào đó, nên với hắn, đây là lần đầu gặp mặt.

Thiên Du Học gật đầu chào lại. Ông cũng đã nghe A Thanh nhắc đến cái từ "kiếm hữu" này vài lần.

Nhưng Trần Trường Minh thì lần đầu nghe thấy. Cô bé chọc chọc vào eo A Thanh. A Thanh vốn có máu buồn, lập tức giãy nảy lên:

「 Á hi hi... Gì thế? Cứ hỏi đi, đừng chọc. 」

『 Ừm. Kiếm hữu là cái gì? 』

『 Tiểu huynh đệ! Ngươi hỏi kiếm hữu là gì sao? Để ta trả lời cho! 』

Nam Cung Thần Tài xen vào, giọng đầy nhiệt huyết. A Thanh nghiêng đầu. Cái giọng điệu này quen quen? Nghe như bọn Phản Diện trong phim hoạt hình Pokemon ấy nhỉ?

『 Kiếm hữu là tình bạn được kết nối bởi lưỡi kiếm, một danh từ chỉ dành cho những kiếm khách chân chính. À không, dùng từ 'tình bạn' thì quá tầm thường so với mối liên kết thiêng liêng này. Ngươi hiểu ý ta chứ? 』

『 Chả hiểu gì sất. 』

Đương nhiên là không hiểu rồi.

『 Mà vị công tử này là...? 』

「 À. Đây là em gái tôi, Trần Trường Minh. Đệ tử đời thứ hai của Thần Nữ Môn. Còn đây là Nam Cung Thần Tài. Đại công tử Nam Cung Thế Gia. 」

『 À. Thất lễ quá. Tại hạ nhìn nhầm. Thấy tiểu thư anh tuấn phi phàm nên cứ ngỡ là nam nhi. 』

Một đường gân xanh nổi lên trên trán Trần Trường Minh. Được khen trẻ thì ai chẳng thích.

Nhưng với một cô gái tuổi đôi mươi đang độ xuân thì, bị khen là "anh tuấn", "giống con trai" thì chẳng khác nào bị tạt nước lạnh vào mặt. Lại còn khen đẹp trai ngay trước mặt con gái nhà người ta nữa chứ.

Hèn gì người ta gọi hắn là Kiếm Si - Kẻ cuồng kiếm. Kẻ có thể nhìn thấu sơ hở trong kiếm pháp của người khác lại mù tịt về cảm xúc con người. Đúng là được cái nọ mất cái kia.

「 Mà này, sao tự nhiên lại đeo song kiếm thế? 」

A Thanh cũng hay đeo nhiều kiếm, nhưng nàng thường đeo dồn về bên trái hoặc sau lưng để tiện rút bằng tay phải. Nhưng Nam Cung Thần Tài lại đeo hai thanh kiếm ở hai bên hông. Rõ ràng là định dùng song kiếm.

『 Kiếm hữu à. Ngươi làm ta thất vọng đấy. Nhìn kỹ xem nào. Đây đâu phải là song kiếm tầm thường. 』

Mộ Dung Chu Hy cũng bắt đầu nổi gân xanh trên trán.

Đúng là trong giới võ lâm, dùng song kiếm thường bị coi là "tà đạo" hoặc yếu thế hơn đơn kiếm.

Nhưng nói toẹt ra trước mặt người dùng song kiếm - như Mộ Dung Chu Hy, Song Kiếm của Mộ Dung Thế Gia - là "song kiếm tầm thường" thì hơi quá đáng.

Tuy nhiên, Nam Cung Thần Tài là một kiếm khách chân chính và vô duyên, hắn chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của mấy kẻ dùng vũ khí "kém sang".

『 Đây chính là... Lưỡng Kiếm - Song kiếm. 』

「 Hả? 」

『 Ngươi không hiểu sao? Song kiếm thuật là môn võ dựa trên việc sử dụng hai thanh kiếm bổ trợ cho nhau. Nếu cầm hai thanh kiếm mà chỉ dùng một loại võ công kết hợp, thì khác gì dùng Bán Kiếm - một nửa kiếm đâu? 』

Mắt Mộ Dung Chu Hy rực lửa.

『 Công tử nói cái gì cơ? Song kiếm thuật của Mộ Dung gia là nghệ thuật hòa quyện hai đường kiếm làm một, tạo nên uy lực gấp bội đấy nhé! 』

『 Tự hào về gia môn là tốt. Nhưng Mộ Dung tiểu thư cũng biết mà?

Mỗi đường kiếm không tồn tại độc lập. Song kiếm thuật vốn dĩ được sáng tạo ra để khắc phục điểm yếu khi dùng hai tay hai kiếm. Chẳng phải vì thế mà kiếm lộ - đường kiếm - thường bị lệch sang hai bên hoặc trên dưới để tránh va chạm sao? 』

『 Đó là để tránh kiếm va vào nhau... 』

Nam Cung Thần Tài cắt ngang lời Mộ Dung Chu Hy.

『 Đó chỉ là lời ngụy biện thôi. Một kiếm thủ chân chính phải điều khiển được hai thanh kiếm độc lập hoàn toàn. Không phải là kiếm này hỗ trợ kiếm kia, mà là hai môn kiếm pháp hoàn toàn khác nhau cùng được thi triển trên tay một người. 』

『 Chuyện đó là không thể! Nếu dùng hai loại kiếm pháp khác nhau cùng lúc, đường kiếm chắc chắn sẽ bị rối loạn... 』

Hắn lại cắt ngang lần nữa.

『 Ai bảo là không thể? Võ công sinh ra chẳng phải là để chinh phục những điều không thể sao? Vung kiếm một vạn lần không được thì vung thêm một vạn lần nữa.

Vẫn không được thì vung thêm một vạn lần nữa. Một khi đã quyết tâm đi đến tận cùng của Kiếm Đạo, ta sẽ không ngừng rèn luyện cho đến khi vượt qua mọi giới hạn. 』

Nghe thì ngầu đấy. Nhưng Mộ Dung Chu Hy đang sôi máu vì bị cắt lời đến hai lần. Lại còn bị hắn giảng đạo lý nghe rất lọt tai nữa chứ, thế mới cay.

Đây đích thị là điển tích Ngu Công Di Sơn. 

Ngày xưa có ông già lẩm cẩm tên là Ngu Công, thấy ngọn núi chắn trước nhà bất tiện nên quyết định... dời núi đi chỗ khác. Ông ta ngày ngày ra xúc đất đổ đi.

Một ông già thông thái tên là Trí Tẩu đi qua thấy thế bèn can ngăn. Ngu Công trả lời: "Tao chết thì con tao làm, con tao chết thì cháu tao làm. Cứ đời này qua đời khác thì núi cũng phải mòn chứ."

Đúng là cái thói "cần cù bù thông minh" đến mức cực đoan. Thậm chí còn định bắt con cháu phải chịu khổ khổ sở kiếp này sang kiếp khác chỉ vì cái ý tưởng điên rồ của mình.

Người ngu mà có niềm tin mãnh liệt thì thật đáng sợ. Sơn Thần nghe thấy thế sợ quá, bèn lên mách Ngọc Hoàng. Ai dè Ngọc Hoàng cũng là một fan cuồng của thuyết "nỗ lực ảo", cảm động trước sự kiên trì lì lợm của Ngu Công nên đã sai thần dời núi đi giúp.

Câu chuyện Ngu Công Dời Núi được Đạo gia dùng để ca ngợi lòng kiên trì và châm biếm những kẻ khôn ngoan nhưng hèn nhát, dễ bỏ cuộc.

 Mộ Dung Chu Hy không muốn đóng vai "ông già thông thái" Trí Tẩu để bị châm biếm. Nàng quyết định cách tốt nhất là kệ xác tên điên này. Không nói chuyện với hắn nữa là xong.

『 Mà này, kiếm hữu. Sao ngươi lại cải trang thế? Lúc nãy ta thấy ngươi gọi đồ ăn như hạm đội mới dám chắc chắn là ngươi đấy. 』

「 À. Chuyện là thế này... 」

A Thanh kể lại vắn tắt tình hình. Sự xuất hiện của Hấp Tinh Ma Công tà ác! Hành vi thảm sát dân lành còn tà ác hơn của bọn Tà phái!

Và chuỗi báo thù dây chuyền giống như bức thư dây chuyền xui xẻo lan truyền khắp Lão Sơn!

Vòng luẩn quẩn này bắt đầu từ cuộc tập kích của Huyết Giáo, sau đó lan ra khắp núi, khiến các môn phái Tà đạo cứ trong vòng một ngày lại đi cắn xé lẫn nhau...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!