Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

[200-300] - Chương 246 - Thần Long Xuất Hiện (2)

Chương 246 - Thần Long Xuất Hiện (2)

Thân hình A Thanh lướt đi sát sạt mặt đất như muốn cày xới cả sàn đấu.

Nhờ vậy, trong tầm mắt của Nguyệt Phong, đối thủ dường như sụt hố biến mất trong tích tắc, rồi đột ngột trồi lên ngay trước mặt.

Phản ứng lại, Nguyệt Phong lập tức vận Thiên Cân Trụy, hai chân cắm chặt xuống đất, hai cánh tay khép chặt lại dựng lên như bức tường sắt.

Và rồi, Cộp.

Cú chém chạm vào cánh tay đang vận đầy nội khí của hắn nhẹ hều như lông ngỗng. Rõ ràng đối phương không có ý định tấn công thật sự, nên Nguyệt Phong từ từ hạ tay xuống.

Lúc này, hắn mới thấy A Thanh đang đứng yên, tay cầm kiếm, vẻ mặt đầy thắc mắc.

「 Thí chủ, có chuyện gì vậy? 」

「 Vừa rồi... Đại sư định dùng tay không để đỡ kiếm đấy à? 」

「 Đúng là vậy. 」

Câu trả lời quá đỗi đường hoàng khiến A Thanh cứng họng.

Cái quái gì thế này?

Người ta đang vung kiếm chém tới mà hắn định dựng hai cái tay lên đỡ? Dù đây là tỷ võ đi chăng nữa thì cũng phải tôn trọng vật lý chút chứ?

Đồng ý là kiếm dùng cho thi đấu đã được mài cùn lưỡi, nhưng nếu bọc Kiếm khí vào thì nó vẫn sắc như thường.

Nếu bọc Kiếm khí vào mà vẫn không chém được, thì trên đời này ai thèm dùng kiếm làm gì cho nặng nợ? Thà vác cái ống tuýp sắt đi vụt nhau cho rồi, hoặc chờ đến thời đại Thế kỷ Vũ trụ để cầm cái Kiếm quang nhiệt mà chém.

A Thanh quay sang nhìn gã trọng tài kiêm MC với ánh mắt cầu cứu.

Ánh mắt ấy như muốn nói: "Ông xem thế này có đúng luật không hả GM?"

Vẻ mặt của trọng tài cũng trở nên vi diệu.

『 Khụ, Nguyệt Phong sư phụ. Nếu lưỡi kiếm kia có bọc Kiếm khí thì liệu ngài có đỡ bằng tay không được không? 』

「 Bần tăng tu luyện Kim Cương Bất Hoại Thần Công, nhục thân đã đạt đến độ Kiếm khí cũng khó lòng đả thương. 」

『 Kim Cương Bất Hoại Thần Công! 』

「 Nếu thí chủ muốn, có thể dùng chân kiếm để thi đấu. 」

Trọng tài nhìn sang A Thanh.

『 Tiểu thư thấy thế nào? Đại sư đã tự tin như vậy, liệu cô có muốn đổi sang dùng kiếm thật không? 』

Dù bị lớp khăn che mặt che khuất, nhưng A Thanh đang nhăn trán tít lại.

Trận đấu đã bắt đầu rồi, giờ chạy đi lấy kiếm thật thì quá lằng nhằng. Hơn nữa, dùng kiếm thật thì sao mà thoải mái đánh được? Lỡ tay chém bị thương người ta thì lại máu me be bét cái đại hội này ra.

Chưa kể, nếu dùng kiếm thật mà thắng được một kẻ tay không, kiểu gì sau này cũng bị bọn lều báo giang hồ đơm đặt.

Nào là Thái Sơn Bắc Đẩu của Chính phái, nào là Hạo nhiên chính khí, thế mà hóa ra toàn chơi chiêu bài "đạo đức" để ép người khác vào thế khó.

Thấy hai đấu thủ vừa chạm trán một chiêu đã đứng ngây ra nói chuyện, khán giả bên dưới bắt đầu xì xào bàn tán.

A Thanh lắc đầu quầy quậy.

「 Không cần đâu. Thế thì... tôi xin phép tiếp tục. 」

Thế là trận đấu lại tiếp tục.

Lần này, A Thanh thử bọc một chút Kiếm khí mỏng lên kiếm để "test dame", xem cái mình đồng da sắt kia là hàng thật hay hàng fake. Đường kiếm lướt đi nhẹ nhàng, không phải vì dùng "Nhu chi diệu lý" gì sất, mà đơn giản là A Thanh thả lỏng tay không chém mạnh.

Nguyệt Phong nhẹ nhàng nâng cánh tay dựng đứng lên đỡ đòn.

Bộp.

Chấn động truyền về tay cầm kiếm cứng ngắc. Cảm giác như vừa phang vào một tảng đá granite vậy.

A Thanh bắt đầu tăng dần lực đánh.

Nguyệt Phong vẫn ung dung đỡ gạt từng chiêu một. Hắn dùng chính cánh tay của mình để chặn đứng mọi đường kiếm, kể cả những chiêu A Thanh cố tình chém chệch đi để dụ địch.

Chỉ đến khi Kiếm khí của A Thanh ngày càng đậm đặc, đan xen vào nhau thành những bó Kiếm tơ sắc bén, nàng mới có chút tự tin.

Ừm. Chắc chắn là kiếm thật hắn cũng đỡ được.

Nhưng mà đánh đấm kiểu này vẫn thấy cấn cấn.

Chém vào cổ thì có đứt không? Hay là đánh vào các điểm yếu khác? Bụng thì sao? Chọc vào chấn thủy thì thế nào? Không, đánh nhau kiểu gì thế này?

Tuy nhiên, có vẻ Nguyệt Phong cho rằng màn trình diễn "Tanker" đã đủ. Hắn bắt đầu triển khai tuyệt kỹ Thiếu Lâm Quyền, khí thế như một con mãnh thú bọc giáp lao vào tấn công.

Cũng may là mấy chiêu này A Thanh nhìn quen mắt cả rồi.

Cú đấm thẳng kia là Bắc Đẩu Trực Liệt trong Thất Tinh Quyền. A Thanh vừa nghiêng người né, cánh tay đang gập vuông góc của Nguyệt Phong đã xoay chuyển, mu bàn tay quất thẳng vào mặt nàng.

A Thanh ngửa người ra sau, mu bàn tay nắm chặt của đối phương dừng lại ngay trước cằm, gió quyền làm lay động cả tấm khăn che mặt. Khớp khuỷu tay con người xoay tối đa cũng chỉ được đến thế mà thôi.

Sau khi hóa giải chuỗi liên hoàn đó, đến lượt A Thanh phản công. Nàng đạp lên mu bàn chân của Nguyệt Phong đang đứng thế trắc diện, dùng chân còn lại đạp mạnh vào khoeo chân hắn.

Cái gì? Sao không nhúc nhích?

Đôi chân hắn cắm xuống sàn đấu như rễ cây cổ thụ, không những không bị khuỵu xuống mà còn khiến A Thanh mất đà, thân mình ngã ngửa ra sau.

Nàng chống một tay xuống đất, lộn hai vòng ra xa. Cùng lúc đó, Nguyệt Phong đã áp sát, xuống tấn Trung Bình Tấn, hai nắm đấm thu về bên hông như nạp đạn.

Trước? Hay sau? Không có thời gian để đoán 50/50. Cơ đùi của Nguyệt Phong phồng lên to gấp đôi bình thường.

Rầm! A Thanh dậm mạnh chân xuống đất, bật người bay lên không trung.

Cùng lúc đó, Song Quyền của Nguyệt Phong phóng ra. Lực từ chân truyền qua eo, tống thẳng vào hai cánh tay duỗi thẳng tắp. Song quyền chứa đựng cự lực lướt qua ngay dưới chân A Thanh đang bay lên, chỉ cách trong gang tấc.

Bốp! Đầu gối của A Thanh đập thẳng vào trán Nguyệt Phong.

Đầu gối của tôi!

Khớp gối đau điếng như muốn rụng ra, A Thanh nuốt ngược tiếng kêu đau vào trong, chống một tay lên cái đầu trọc lởm chởm tóc con của Nguyệt Phong để trồng chuối.

Rốt cuộc cái đầu hắn cứng đến mức nào vậy?

Tiện tay, nàng dùng đốc kiếm gõ mạnh một cái vào cái đầu trọc xanh xanh kia, rồi mượn lực bật ngược ra sau, đáp đất an toàn.

Nguyệt Phong chỉ hơi loạng choạng một chút, nhưng không hề hấn gì.

A Thanh chép miệng tiếc nuối. Biết thế gõ mạnh hơn.

Nàng sợ đánh vỡ sọ nhà sư nên đã nương tay, ai ngờ hắn chẳng xi-nhê gì cả.

Chỉ thấy vành tai hắn hơi đỏ lên, chắc là máu dồn lên não. Hửm? Cay cú rồi à?

「 Hát! 」

Nguyệt Phong lại hùng hục lao tới như xe ủi đất.

A Thanh sải bước dài lùi lại, liên tục múa kiếm chặn đòn. Cạch! Cạch! Cạch! Cạch! Vì vừa lùi vừa đánh nên lực chém không mạnh, nhưng đối phương cứ dùng nắm đấm và cẳng tay gạt phăng kiếm đi rồi lao vào húc như trâu điên khiến nàng cực kỳ bối rối.

Về cơ bản, mục đích của binh khí là để chạm vào cơ thể đối phương. Da thịt con người không thể chống lại sắt thép, nên khoảnh khắc va chạm chính là lúc quyết định thắng thua, dù là đâm, chém hay cắt.

Nhưng vị võ tăng Thiếu Lâm này đang phủ nhận hoàn toàn định luật cơ bản đó.

Đến mức này thì A Thanh cũng phải thầm thán phục.

Hèn gì người ta bảo các nhà sư Thiếu Lâm không cần vũ khí vẫn được coi là những võ nhân mạnh nhất thiên hạ. Mà khoan, làm gì có cái luật nào cho phép dùng tay không đỡ kiếm chứ?

Hừm. Hay là sư thầy cũng biết Tố Thủ Ma Công?

Một sự nghi ngờ khá hợp lý.

Nhưng xét về độ cứng, Kim Cương Bất Hoại Thần Công là ngoại công chuyên dụng để tank, còn Tố Thủ Ma Công chỉ là hiệu ứng đi kèm, nên chẳng cần so sánh cũng biết bên nào cứng hơn.

Thiếu Lâm Thất Thập Nhị Tuyệt Kỹ bắt đầu được thi triển. Cánh tay, nắm đấm, mu bàn tay, Quán thủ (xỉa ngón tay), Thủ đao (chém tay), rồi đến cả cước pháp... một chuỗi liên hoàn kỹ vô tận tuôn ra như thác lũ.

Hắn dùng tay không gạt phăng kiếm khí, công thủ hợp nhất, khiến A Thanh chẳng làm gì được ngoài việc vừa lùi vừa vẩy kiếm cầm cự.

Thoáng chốc đã qua hơn mười chiêu, A Thanh đã lùi hơn ba mươi bước.

Nhưng mà, người đi giật lùi dù có nhanh đến mấy cũng không thể nhanh hơn người chạy về phía trước được.

Hơn nữa, bộ pháp của Thiếu Lâm là loại chuyên dùng để càn lướt, rút ngắn khoảng cách cực nhanh. Chẳng mấy chốc, một chân của hắn đã đặt vào giữa hai chân A Thanh đang mở rộng.

Chết dở. Quả này toang. A Thanh có linh cảm chẳng lành.

Quả nhiên, một chưởng xỉa thẳng vào mắt A Thanh, tay kia thu về sau vận kình rồi tung ra một cú đấm xé gió. Vùùù! Nắm đấm mang theo âm thanh sát phạt xuyên qua bụng A Thanh, trồi ra sau lưng.

Nhưng trên sàn đấu không hề có máu chảy đầu rơi. A Thanh đã kích hoạt chế độ "Thoát hiểm khẩn cấp", kết hợp Lăng Ba Vi Bộ với Trận pháp để tạo ra một tàn ảnh đánh lừa thị giác.

Giống như Nữ trượng phu Tây Môn Thanh dùng Thuấn Thân Thuật vậy.

A Thanh hiện ra sau lưng Nguyệt Phong tám bước chân, tạo dáng cực ngầu, vội vàng xoay người lại.

Nguyệt Phong tuy đấm vào không khí nhưng vì đã từng thấy Lăng Ba Vi Bộ của A Thanh từ xa nên không hề hoảng loạn. Hắn lập tức xác định vị trí của A Thanh và giơ nắm đấm lên.

Hắn xoay người, bước dài một bước, cả cơ thể vặn xoắn thành một đường thẳng tắp rồi tung quyền—

Cảm giác lạnh gáy khiến A Thanh vội vã vận chân khí lên cực đại.

Kiếm khí bùng lên, lưỡi kiếm như phình to gấp năm lần bình thường. Thanh kiếm giờ đây như một thanh đại đao chém xuống với khí thế Nhất Đao Lưỡng Đoạn. Ầm!!

Tiếng nổ vang trời, kiếm khí của A Thanh bị đấm vỡ tan tành như nan quạt, mảnh khí văng tứ tung ra sau lưng nàng.

Cả người A Thanh bị đẩy trượt dài về phía sau.

Dù bàn tay đã được tôi luyện bằng Tố Thủ Ma Công, nàng vẫn cảm thấy đau như muốn rách toạc da thịt.

Đó chính là thần công trứ danh của Thiếu Lâm: Bách Bộ Thần Quyền.

Mẹ kiếp, quả đó mà trúng trực diện là đăng xuất luôn rồi.

Nếu cứ giữ khoảng cách quá xa, hắn sẽ spam cái chiêu thức sát thương khủng bố đó.

Hai tay duỗi thẳng, chân khuỵu xuống tạo thành một đường thẳng hoàn hảo, gót chân sau của Nguyệt Phong hơi nhón lên.

A Thanh cũng rón rén lùi chân, căn chỉnh góc độ.

Ngay khoảnh khắc cơ thể Nguyệt Phong bật ngược trở lại, A Thanh cũng dậm nát mặt sàn đá, lao vút đi.

Vèo! Hậu quả của cú Bách Bộ Thần Quyền lướt qua bên tai. Dù đã lùi khá xa và né đòn dư dả, nhưng dư chấn của nó vẫn khiến tai nàng ngứa ngáy.

Thân pháp của A Thanh vẽ nên những đường zíc zắc sắc bén như tia chớp, lao về phía trước.

Khác hẳn với sự ung dung, tao nhã của Việt Nữ Tản Bộ, đây là thứ thân pháp nhanh như điện giật. Đó chính là tuyệt thế khinh công đã làm nên tên tuổi của Thần Thâu: Cách Không Thuấn Thân.

Chỉ có điều, đây là món hàng "xách tay", nên chẳng ai nhận ra được lai lịch của nó.

Kiếm khí của A Thanh vẽ nên tàn ảnh, lao xuống đầu Nguyệt Phong nhanh như một tia sét, y hệt cách nàng di chuyển.

Nhưng ngay khi kiếm sắp chạm vào, Nguyệt Phong đột nhiên biến mất. Hắn ngửa người ra sau sát đất — chính là chiêu Thiết Bản Kiều mà A Thanh cũng hay dùng. Món này cũng xuất phát từ Thiếu Lâm nên gọi hắn là "Hàng Auth" cũng không sai.

Nguyệt Phong bật người dậy như lò xo, các ngón tay cuộn lại, tung ra một chưởng đánh từ dưới lên. Đây là Chưởng đánh bằng gốc bàn tay, phần thịt cứng như xương nối liền với cổ tay, lực đánh không bị tiêu hao nên cực kỳ uy lực.

Cú chưởng của Nguyệt Phong thọc thẳng vào bụng A Thanh.

Bốp! Dù đã gồng cứng cơ bụng 6 múi để đỡ, A Thanh vẫn bị đánh cho tắc thở, miệng hộc ra một hơi Hự.

Cũng may, đây là đòn đánh cấp tốc bằng lực cổ tay trong tư thế khó, không phải là đòn "Crit" (chí mạng) có đà xoay hông hay bộ pháp hỗ trợ, nên uy lực không quá lớn. Nhờ thế mà nàng mới tank được.

A Thanh cắm phập thanh kiếm xuống sàn đấu, buông tay ra rồi nắm chặt tay lại, đấm móc vào hàm Nguyệt Phong.

Vốn không ngờ một kiếm khách lại dám buông kiếm, Nguyệt Phong không kịp phòng bị, mặt bị đấm quay ngoắt sang một bên.

Thực ra, A Thanh cũng đã học lỏm được khoảng 30 chiêu trong Thiếu Lâm Thất Thập Nhị Tuyệt Kỹ. Mấy cuốn bí kíp bán đầy ngoài chợ đen toàn là bản "downgrade" (hàng lởm) của Thiếu Lâm cả. Và vì chúng chỉ là mấy cái kỹ năng khung viền trắng, nên nàng đã nâng cấp lên 10 thành hết rồi, tốn chẳng bao nhiêu điểm kỹ năng.

Nhân lúc Nguyệt Phong đang loạng choạng, A Thanh dồn hết nỗi uất ức của cơ bụng đau điếng vào nắm đấm, thụi một cú trời giáng vào chấn thủy của hắn.

Nhưng bàn tay của Nguyệt Phong đã kịp chắn ngay trước ngực mình để đỡ đòn.

Tuy nhiên, A Thanh sở hữu sức mạnh quái vật. Nắm đấm của nàng đập vào mu bàn tay Nguyệt Phong, ép chính tay hắn đập mạnh vào chấn thủy của mình. Khụ! Hắn hộc hết hơi trong phổi ra.

Mắt A Thanh sáng lên.

Vừa thu nắm đấm về, nàng lập tức nghiêng người lấn tới, dồn lực từ chân lên hông, thúc cùi chỏ ra.

Một chiêu Ngoại Môn Đỉnh Chử đẹp như trong sách giáo khoa.

Bốp!! Nguyệt Phong ăn thêm một đòn vào chấn thủy, vừa mới hớp được tí không khí đã bị tống ra sạch sẽ. A Thanh xoay người ngược lại, định bồi thêm một cú húc vai Thiết Sơn Kháo

「 Á! 」

Dùng một chiêu thức quá phổ thông để đánh lại một bậc thầy đã luyện nó từ khi còn mặc tã là một sai lầm quá đỗi ngây thơ.

Cái giá phải trả cho sự ngây thơ là một cú đấm vào sườn đau thấu trời xanh. A Thanh vội vàng chộp lấy thanh kiếm đang cắm dưới đất, nhảy lùi ra xa.

「 A... Đau vãi... 」

A Thanh vừa xoa bụng, vừa nắn nắn bên sườn, mặt nhăn nhó.

Nguyệt Phong cũng đang thở hồng hộc, cố gắng điều hòa lại hơi thở sau khi ăn hai cú vào chấn thủy liên tiếp.

Trong lúc A Thanh đang tính toán xem phải đấm thêm bao nhiêu cái nữa thì hắn mới chịu đầu hàng, thì đột nhiên...

Nguyệt Phong chắp một tay trước ngực hành lễ.

「 Bần tăng xin tạ lỗi. Bần tăng đã dám coi thường thí chủ, thảo nào Sư phụ lại dặn dò phải dốc hết sức mình. 」

「 Nghe cứ như là từ nãy đến giờ Đại sư vẫn chưa dùng hết sức ấy nhỉ? Đúng không? 」

「 Phải. Nếu thí chủ có bị thương, xin hãy lập tức đầu hàng để được cứu chữa kịp thời. 」

Dứt lời, nắm đấm của hắn bắt đầu rực lên ánh vàng kim, sáng lấp lánh như đèn pha ô tô.

— Ồ ồ! Là Quyền Cương!

— Siêu Tuyệt Đỉnh! Là cao thủ Siêu Tuyệt Đỉnh!

Tiếng hò reo của đám đông khán giả, những kẻ nãy giờ nín thở xem trận đấu, bỗng vỡ òa ra.

Trái ngược với sự phấn khích đó, đối với A Thanh, đây là một tin tức cực kỳ tồi tệ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!