Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

211 509

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

53 54

hắc long pháp điển

(Đang ra)

hắc long pháp điển

Hoan thanh

"Câu chuyện về một con Hắc Long vô năng về ma pháp nhưng lại khuấy đảo phong vân tại dị giới."

290 1458

[400-500] - Chương 433 - Hướng Tới Thái Nguyên (4)

Chương 433 - Hướng Tới Thái Nguyên (4)

Trần Trường Minh vùng vẫy trong vòng tay A Thanh. Nhưng A Thanh - người sở hữu sức mạnh của Hạng Vũ và sự trâu bò của quái vật - đã ôm thì đừng hòng thoát. Vòng tay vững như bàn thạch.

『 Thả ra! 』

「 Sao thế? Bảo người ta ôm mà lại giãy nảy lên? Chê tỷ hôi à? Hay chê tỷ yếu? Đã thế tỷ ôm cho ngạt thở luôn. 」

『 Thả xuống! Nhanh lên! 』

Hít hít. Để xem nào. Có mùi mồ hôi chua không nhỉ? Nhóc con bao lâu chưa tắm rồi? Tỷ dặn là phải cọ kỹ sau tai cơ mà? 」

Trần Trường Minh giãy giụa dữ dội hơn. A Thanh cười khanh khách rồi mới chịu thả con bé xuống.

Trần Trường Minh mếu máo:

『 Tỷ xấu tính quá. Người ta đang chăm chỉ luyện tập mà. 』

「 Chăm chỉ là chưa đủ đâu cưng. Hồi bằng tuổi muội, tỷ đã là Siêu Tuyệt Đỉnh rồi đấy. 」

『 ...? Tỷ hơn muội có một tuổi. 』

「 Ừ thì sao? Một tuổi là cả một thế hệ rồi. Tỷ là Tây Môn Thanh - Siêu Tuyệt Đỉnh Trẻ Nhất Lịch Sử. Nhóc con Nhất Lưu như muội tuổi gì mà đòi so sánh với tỷ? Hả? 」

Mắt Trần Trường Minh sắc như dao cau lườm.

『 Đồ xấu xa. Ghét tỷ. 』

「 Thôi đùa tí. Tỷ có quà cho Trường Minh này. Xem nào... Đây rồi. 」

A Thanh lôi một cái hộp nhỏ từ trong tay nải ra, mở nắp định đưa cho con bé.

「 Ơ? 」

『 Sao thế? 』

「 Cái quái gì thế này? Hàng đểu à? Tiên sư tên bán hàng! Hắn thề sống thề chết là hàng xịn, bền lắm cơ mà? Giờ biết bắt đền ai? Quảng Châu xa tít tắp mù khơi. 」

Trong hộp là một đôi hoa tai hình vỏ sò, được mài giũa tỉ mỉ từ vỏ ốc xà cừ ngũ sắc. Đáng lẽ phải là một đôi nguyên vẹn. Nhưng giờ một chiếc đã bị gãy đôi, rơi lả tả.

A Thanh gãi đầu sột soạt, mặt đỏ bừng vì quê.

「 Xin lỗi nhé. Chắc tại lúc đi đường va đập... Mà rõ ràng lót bông kỹ lắm rồi mà? Hay là hàng lỗi từ đầu? Thôi để tỷ mua cái khác... 」

『 Không cần! Muội lấy cái này! 』

Trần Trường Minh giật phắt cái hộp trên tay A Thanh, ôm khư khư vào lòng như sợ bị cướp mất.

『 Đeo một bên cũng được mà. 』

Nó ôm hộp quà, lon ton chạy theo A Thanh vào nhà, miệng líu lo đủ chuyện.

『 Lần này đi Thái Nguyên tỷ cho muội đi cùng nhé? Đừng có bảo "để lần sau" rồi trốn đi một mình đấy. Muội giận thật đấy. 』

「 Ừm. Chắc là được thôi. Võ Lâm Minh cũng không đến nỗi bóc lột sức lao động liên tục đâu. 」

『 Muội không chịu ở nhà nữa đâu. Đi đâu muội cũng bám theo. 』

「 Nhưng Trường Minh yếu nhớt à. Thôi, muội đi tắm rửa sạch sẽ đi. Tỷ đi chào Môn chủ đây. 」

Về đến nhà thì phải chào hỏi người đứng đầu trước. Đó là phép tắc. Dù A Thanh thực chất không thuộc biên chế chính thức của Thần Nữ Môn - chỉ là Quý tân, nhưng không thể cứ thế chạy tót vào gặp Sư phụ mà bỏ qua Vương Chu Hi Môn chủ được.

Dù Vương Chu Hi luôn tự nhận mình là "Môn chủ bù nhìn", "Môn chủ trang trí". Không phải tự ti đâu, mà là tỷ ấy thấy thế sướng bỏ xừ. Mọi việc khó khăn cứ đẩy cho Thái Thượng Môn Chủ quyết định, mình chỉ việc ngồi chơi xơi nước.

Vương Chu Hi đón chào cô sư muội út.

『 Sư muội về rồi đấy à? Mọi chuyện ổn chứ? 』

「 Cũng bình thường thôi ạ. Môn chủ vẫn khỏe chứ ạ? 」

『 Ta á? Em nhìn xem ta thế nào? 』

Vốn dĩ Vương Chu Hi nổi tiếng với tuyệt kỹ "Tàng hình thụ động" (Thiên Độn Kiếm) - đứng giữa đám đông mà không ai để ý. Nhưng giờ đây, sự hiện diện của tỷ ấy đã trở nên... khổng lồ. Nói trắng ra là tỷ ấy béo lên trông thấy. Phì nhiêu màu mỡ.

「 Ờ... 」

Ca này khó đỡ. Khen hay chê bây giờ? A Thanh đảo mắt như rang lạc. Vương Chu Hi cười ha hả:

『 Tại không có người quản lý đất đai nên ta giao cho Tuyết Gia Thương Hội. Thế là chúng nó cứ gửi đồ ăn vặt đến liên tục. Không ăn thì phí, bỏ thì thương, vương thì tội. Ta cứ nhón một miếng, nhón hai miếng... Thế là thành ra thế này đây. 』

「 À. Ra là tại Tuyết Gia Thương Hội. 」

Tất cả là tại Tuyết Gia (và mẹ vợ tương lai - Hoàng Hậu). Hoàng Hậu sợ con gái bị bắt nạt nên đút lót cho Thần Nữ Môn toàn đồ ngon vật lạ. Cuối cùng ai cũng béo múp míp.

Nhưng A Thanh dám cá rằng: Dù đồ ăn ngon đến đâu, nếu Môn chủ biết kiềm chế thì đã không lăn nhanh hơn đi thế này.

『 Nhưng mà béo lên cũng có cái lợi. Giờ đi đâu ai cũng nhìn thấy, không bị lờ đi nữa. Có khi béo sớm hơn lại hay. 』

Môn chủ có vẻ hài lòng với ngoại hình mới. Thôi, người ta vui là được...

『 Sư phụ đang mong em đỏ con mắt đấy. Mau vào đi. 』

Rời khỏi Môn chủ điện, A Thanh vừa đi vừa nghĩ. Mọi người đều béo lên. Môn chủ béo trục béo tròn. Thế Sư phụ có béo lên không nhỉ? Tưởng tượng cảnh Sư phụ - người vốn nổi tiếng thanh tao, thoát tục như tiên nữ - giờ béo ị ạch... Hơi khó hình dung.

Bước chân A Thanh nhanh dần. Từ đi bộ chuyển sang chạy, rồi "bay" như chim. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Nhìn thấy cánh cổng quen thuộc ở đằng xa vẫn mở rộng như mọi khi, A Thanh không kìm được sự phấn khích, hét toáng lên:

「 SƯ PHỤ ƠI!!! CON VỀ RỒI!!! 」

A Thanh lao qua cổng. Ủa? Không có ai ở sân. Cạch. Cánh cửa chính trượt mở. Một quý phu nhân ngồi thẳng lưng, đoan trang, nghiêm nghị xuất hiện. Bà tặc lưỡi Chậc một tiếng rõ to:

『 Về thì về, làm gì mà la lối om sòm thế? Càng lớn càng như ngựa hoang, chả ra thể thống gì cả. 』

Tây Môn Tú Lâm - Sư phụ kính yêu và đáng sợ của A Thanh. Vẫn gầy, vẫn đẹp, vẫn sang trọng quý phái như ngày nào.

 (May quá không béo).

「 He he. Đệ tử đã trở về. 」

『 Con gái con đứa lớn tướng rồi mà còn làm nũng. Nổi da gà. Đứng đấy làm gì? Trời lạnh thế này, vào nhà mau. 』

Nhưng A Thanh vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Nàng nhìn Sư phụ với nụ cười mỉm chi nhưng ánh mắt lại chứa chan nỗi niềm.

 Đôi mắt to tròn hơi nheo lại, lông mày rũ xuống vẻ tủi thân, tạo nên một biểu cảm vừa buồn cười vừa đáng thương. Một nụ cười đầy sự tiếc nuối và khao khát.

Tây Môn Tú Lâm nhướn mày. Con ranh này lại dở chứng gì đây? Sao lại nhìn mình như chó con buồn đi vệ sinh thế kia?

A Thanh cười hề hề, đi thẳng vào vấn đề:

「 Sư phụ? Người không thấy thiếu thiếu gì à? Đệ tử đi xa bao lâu mới về, người không định ôm con một cái thật chặt à? 」

Tây Môn Tú Lâm thở dài thườn thượt. Bà nhìn thấu tâm can đệ tử. Cứ mỗi lần đi giang hồ về là tâm tính con bé lại bất ổn.

 Không phải do tẩu hỏa nhập ma, mà là trực giác của một người thầy, một người mẹ nuôi nấng nó từ bé. Ánh mắt nó... không ổn chút nào. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nó chứa đựng sự giận dữ, uất ức, và cả sát khí tà dị sinh ra từ sự căm hận.

Chắc chắn nó đã chứng kiến những cảnh tượng kinh khủng ở bên ngoài. Trái tim nó đang bị tổn thương, nên nó mới khao khát tình thương, muốn được vỗ về như một đứa trẻ để lấp đầy khoảng trống đó.

『 Lại đây. Lớn đầu rồi mà không biết ngượng. Chậc chậc. 』

Thế là A Thanh được toại nguyện. Tây Môn Tú Lâm, người vốn nghiêm khắc, giờ đây lại dịu dàng đặt đầu đệ tử lên đùi mình, vuốt ve mái tóc mượt mà. Đệ tử vàng ngọc - hay là cục nợ - này rốt cuộc vẫn chỉ là một đứa trẻ trong mắt bà.

「 He he. 」

A Thanh cười sung sướng, hưởng thụ sự cưng chiều. Nhưng rồi cũng thấy hơi ngượng vì đã lớn tướng rồi, nàng lồm cồm bò dậy, quỳ gối nghiêm chỉnh.

『 Thế nào? Chuyến đi có thuận lợi không? 』

「 Dạ. Cũng có nhiều chuyện lắm ạ. Đầu tiên là lúc con đi Nam Ninh. À, Sư phụ đã đến Thiên Tử Sơn bao giờ chưa? 」

『 Hả? 』

Mới câu đầu tiên đã thấy mùi khét lẹt. Thiên Tử Sơn? Đó chẳng phải là sào huyệt của bọn Lục Lâm sao?

「 Con đang đi ngắm cảnh thì bị một lũ sơn tặc bao vây... 」

Quả nhiên không sai. Đi đâu là họa tới đó. Tây Môn Tú Lâm thở dài tập hai. Nhưng nhìn mặt con bé vẫn hớn hở thế kia thì chắc không có chuyện gì xấu xảy ra với nó đâu.

「 Con làm sao có thể để yên cho bọn chúng lộng hành được? Con rút kiếm ra, chém bay đầu tên Trại chủ. Hắn là Hóa Cảnh đấy Sư phụ ạ! Sơn tặc mà cũng Hóa Cảnh, ghê chưa? Nhưng đệ tử của Sư phụ là ai cơ chứ? Siêu Tuyệt Đỉnh xịn mà lỵ. Nên con xử đẹp luôn. 」

『 ...? 』

「 À, còn mấy tên Hóa Cảnh nữa cơ. Tên là Đao... Đao gì ấy nhỉ? Bọn chúng võ công cao cường mà lại đi ức hiếp dân lành. Không thể tha thứ được! Con giết sạch! 」

『 ...? 』

「 Hóa ra đó là Tổng đàn Lục Lâm. Thế là con tiện tay đốt trụi luôn cả cái trại. He he. Con làm tốt không? 」

Tây Môn Tú Lâm nhấp một ngụm trà để trấn tĩnh. Câu chuyện bắt đầu đi theo hướng hư cấu viễn tưởng.

『 Con bảo là... con xông vào Tổng đàn Lục Lâm... Chém chết Tổng Trại Chủ... và đốt sạch sào huyệt của chúng nó? 』

「 Vâng! 」

『 Hừm. 』

Tây Môn Tú Lâm cạn lời. Không biết nên nói gì. Con bé không bao giờ nói dối bà. Tức là chuyện này có thật. Một đứa con gái dù là Siêu Tuyệt Đỉnh mà san bằng Lục Lâm hùng mạnh? Chuyện hoang đường nhất trần đời.

『 Việc đó... quá nguy hiểm. Thôi được rồi. Dù sao bọn chúng cũng là ung nhọt của xã hội. Diệt đi cũng tốt. Nhưng... có ai biết con làm không? 』

「 Chắc là mấy tên chạy thoát biết ạ. 」

『 Ừ. Rồi sau đó con đi Nam Ninh đúng không? 』

「 Dạ... Trên đường đi con lại gặp một đám quan quân chặn đường... 」

『 Sao con đi đến đâu là có chuyện đến đó thế? Thôi kể tiếp đi. 』

A Thanh kể một lèo. Cứu Thân Vương (chú của Hoàng đế). Đánh nhau với Cẩm Y Vệ biến thái (giống vụ ở Tứ Xuyên). Rồi vì yếu thế quá nên con lỡ học một môn Ma công...

A Thanh lén nhìn sắc mặt Sư phụ. Tây Môn Tú Lâm thở dài tập ba.

『 Bỏ qua chuyện đó đã. Rồi sao nữa? 』

Đến Nam Ninh cứu Quế Lâm Kiếm Phái. Đến Quảng Đông chơi, ghé thăm Trần Gia Trang. Rồi chuyện ở Quảng Châu: Diệt ba bang phái Tà đạo, đụng độ Huyết Quỷ, Huyết Giáo.

Khi kể đến đoạn Huyết Quỷ ăn thịt mẹ, Tây Môn Tú Lâm thấy mắt đệ tử lại vằn lên tia máu đỏ, sát khí Thiên Sát tỏa ra ngùn ngụt ngay trước mặt Sư phụ. Bà hiểu tại sao con bé lại có ánh mắt đau thương lúc mới về. Vừa thương vừa tự hào về đệ tử.

『 Thiện và Ác là câu hỏi không có lời giải đáp. Rất khó. Hãy cứ làm theo những gì trái tim con mách bảo. Nhưng để trái tim đi đúng hướng cũng không dễ đâu. Con hãy tiếp tục suy ngẫm về nó nhé. 』

「 Vâng ạ... 」

『 À, quay lại chuyện cũ. Con bảo con học Ma công à? 』

Giờ phán xử đã điểm. A Thanh rụt rè:

「 Dạ... Là Chuyển Luân Ma Kiếp... 」

Trán Tây Môn Tú Lâm nổi gân xanh Pặc. Cổ nổi gân. Tay nắm chặt thành quyền Rắc rắc. Lại là Thiên Hạ Thập Đại Ma Công! Con ranh này định sưu tập đủ bộ mười môn Ma công hay sao?

 Đi đâu cũng nhặt được Ma công khủng bố mang về nhà! Muốn biến Thần Nữ Môn thành Ma Cung à?

Nhưng nhìn bộ dạng tơi tả về tâm hồn của đệ tử... Tây Môn Tú Lâm cố nén cơn giận. Nén nút "Kích hoạt hạt nhân" xuống. Nó vừa đi xa về, vừa lập công lớn, vừa chịu khổ... Nó tuy hơi ngốc, hơi phá hoại... nhưng bản chất nó tốt...

『 Phù... Được rồi. Làm tốt lắm. Giỏi lắm. 』

Tây Môn Tú Lâm vừa mới thở phào, định tha cho nó. Thì A Thanh - với trí thông minh âm vô cực - lại bồi thêm một cú chốt đi vào lòng đất:

「 Nhưng mà Sư phụ ơi! Ma công này tiện lắm nhé! Nhìn này! Cương khí nó xoay tròn được này! Tèn ten! Xoay tít thò lò luôn! Ngầu chưa? 」

A Thanh hớn hở biểu diễn Cương khí xoay tròn, đặc trưng của Chuyển Luân Ma Kiếp ngay trước mặt Sư phụ.

Thanh nén giận của Tây Môn Tú Lâm vỡ tan tành. Cơn thịnh nộ bùng nổ.

RẦM...!!!

Lũ chim đang đậu trên mái nhà Thái Thượng Môn Chủ Điện giật mình bay tán loạn Phập phập phập.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!