Chương 432 - Hướng Tới Thái Nguyên (3)
「 Ủa? Nhưng tại sao Tuyết Gia lại phải đi quản lý Thái Thanh Thương Bang? 」
『 Khụ. Thì thằng bé thông minh quá, để không thì phí. 』
「 Nhưng mà... bóc lột sức lao động của "mỹ nam" thế có ổn không? Thương bang lớn nhất một tỉnh đấy? 」
『 Hừm. Ta làm thế là vì tương lai của nó thôi. Tuyết Gia Thương Hội bé như cái lỗ mũi này làm sao chứa nổi con cá kình như nó? Cá lớn phải vươn ra biển lớn chứ. 』
Ông già này nói cũng có lý. Nhưng A Thanh vẫn thấy nghi nghi. Cá lớn mà bị ném vào biển mặn chát áp lực thì cũng tội nghiệp lắm.
Nhưng chưa kịp nghĩ sâu thì A Thanh đã bị đánh gục. Trên bàn ăn bày la liệt các món cao lương mỹ vị. Thịt kho tàu mềm rục, sườn nướng mật ong, canh hầm... Toàn là những món A Thanh thích nhất (thực ra món gì nàng cũng thích). Đặc biệt là những món thịt hầm nhừ, tan trong miệng.
「 Ái chà! Sao nhiều món thế? Ông định ăn tiệc à? Cháu định vào trong ăn cơm thường thôi mà. 」
『 Tiệc tùng cái gì. Đồ thừa hâm lại đấy. Mày không ăn thì tao đổ cho ăn mày. 』
Ông già này ngoài lạnh trong nóng quá thể. Đồ thừa nào mà toàn thịt hảo hạng, còn nguyên đai nguyên kiện thế này? Rõ ràng là ông đã chuẩn bị sẵn, chỉ chờ nàng về là bưng ra. A Thanh biết tỏng nhưng không vạch trần. Để ông già giữ chút sĩ diện.
Nàng cầm đũa lên. Bỗng nhiên, một bà cô lạ mặt bưng ra một niêu canh đất to đùng, đặt trước mặt A Thanh. Cạch.
『 Thưa... Thưa Tiểu thư. Mời dùng món này ạ. 』
Mùi hương quen thuộc xộc vào mũi A Thanh. Cay nồng, đậm đà, quyến rũ. A Thanh hít hà Hít hít. Nàng dùng đũa khuấy nhẹ.
「 Ối mẹ ơi! Cái gì đây? Chà chà! Cái này là... 」
『 Đây là món... Tiên nữ từng nấu một lần... Tiểu nhân mạo muội nấu lại, mong Tiểu thư nếm thử và cho ý kiến... 』
Chưa kịp để bà cô nói hết câu, A Thanh đã múc một thìa nước dùng đưa lên miệng. Sụp.
Cay tê lưỡi, ngọt từ xương, thơm mùi tỏi ớt. Vị giác bùng nổ!
A Thanh cảm nhận được "Hồn dân tộc" trong bát canh nơi đất khách quê người. Nước dùng hầm từ xương ống cho đến khi xương tan ra, bỏ thêm hành tây và cải thảo cho ngọt nước. Sau đó cho ớt bột, tỏi băm, hành lá vào phi thơm. Thịt heo, nội tạng, sườn bò được ninh mềm rục. Cải thảo và lá củ cải thêm vào tạo độ giòn ngọt.
Đây chính là bát Canh giải rượu mang đậm tình quê hương!
「 Cơm! Cơm đâu! Cho xin bát cơm! Cơm nguội càng tốt! Nhanh lên! 」
『 CƠM! Mang cơm lên cho Tiểu thư! Phải làm nguội ngay lập tức! 』
Bà cô đầu bếp đột nhiên hét lên với uy lực kinh người, khiến A Thanh giật mình nhưng đang bận ăn nên không để ý. Viêm Huy Vinh ngồi đối diện thì nhếch mép: "Thánh Hỏa Vu Nữ đại nhân sao lại đi làm bếp thế kia? Trông hợp phết."
Đầu bếp dùng nội công quạt phành phạch làm nguội bát cơm nóng hổi trong nháy mắt. A Thanh đổ ụp bát cơm vào niêu canh. Trộn đều. Xúc một thìa đầy ắp. Sụp soạp.
Trời ơi! Thiên đường là đây!
「 Á á á! Ngon quá! Đúng vị này rồi! 」
A Thanh ăn như hổ đói, húp sạch sành sanh cả cái niêu to đùng. Tiếc là cơ thể nàng quá mạnh đến mức đạt tới cảnh giới Hàn Thử Bất Xâm nên ăn đồ cay nóng thế này mà không đổ giọt mồ hôi nào. Phải chi mồ hôi nhễ nhại thì mới đúng điệu.
「 Bà ơi! Ngon lắm! Tuyệt vời! Ở Trung Nguyên cũng có món này à? Tên nó là gì thế? Ở đâu bán để cháu còn mua? 」
『 A... 』
Bà cô đầu bếp lảo đảo rồi ngã phịch xuống đất. A Thanh vội đỡ lấy.
『 Có sao không? 』
『 Hức... hức... Không sao... Tiểu thư bảo ngon... Thế là... mãn nguyện rồi... Chết cũng cam lòng... 』
Rồi bà ngất lịm đi. (Bà cô này là tín đồ cuồng nhiệt của giáo phái thờ A Thanh - Thánh Hỏa Vu Nữ. Được "Thần sống" khen ngon là vinh dự tột đỉnh). Gần đây tượng Phật ngực to + hào quang mặt trời (Thánh Hỏa Phật) mọc lên như nấm, được đồn là linh nghiệm cầu tài lộc, gia đạo.
A Thanh bắt mạch thấy bà khỏe re, chắc sốc vì vui quá thôi.
Thôi Lý Ông nhâm nhi chén trà, cười tủm tỉm.
『 Ta đi đây. Thực ra ta trốn việc ở nhà đi chơi đấy. Ra ngoài mới thấy thế giới rộng lớn, Trung Nguyên cũng nát bét nhưng cũng vui. Thôi, chúc Mẹ sống lâu trăm tuổi nhé. 』
Xà Sư Y vẫy tay chào tạm biệt rồi nhảy lên xe ngựa biến mất một cách dứt khoát. Ông già này cũng ham chơi gớm. A Thanh quay sang nhìn Lang Lang.
「 Về Thần Nữ Môn chơi không? 」
Lang Lang lắc đầu quầy quậy.
『 Lang Lang mệt rồi. Không đi nổi nữa. Lang Lang yêu cầu được hưởng chế độ đãi ngộ Quý tân tại Thương hội của Thiên Hoa Kiếm. 』
「 Thương hội của tôi đâu? Của tôi quái đâu? 」
『 Thiên Hoa Kiếm bảo là của ngài thì nó là của ngài. Tóm lại, Bổn Lang Lang sẽ ở lại đây làm thực khách. 』
Kiên Phố Hi cũng không muốn về Thần Nữ Môn vì sợ gặp Tây Môn Tú Lâm- Sư phụ của A Thanh. Thế là A Thanh để hai "cục nợ" lại Thương hội, một mình leo lên đỉnh Thần Nữ Phong. Trên lưng đeo cái tay nải to đùng (quà cáp cho các cháu).
Tâm trạng A Thanh phơi phới. Đường về nhà sao mà thân thương thế. Dù vác nặng nhưng lòng nhẹ tênh, bay bổng.
『 Á! Chói quá! Có hào quang tỏa ra giữa đêm tối kìa! 』
『 Á á! Là Thái Sư Thúc Tổ! Người đã về! Đẹp quá! Đẹp hơn cả trong trí nhớ của con! 』
Hai đứa đệ tử đời thứ ba - Liên Thư và Sa Rang - đang đứng gác cổng, thấy A Thanh thì nhảy cẫng lên.
『 MALA! MALA THANG! 』
『 Thích Mala thang quá! Thế giới mới! 』
『 Thái Sư Thúc Tổ cũng thích Mala thang đúng không? 』
Hai đứa nó hét lên những từ ngữ kỳ lạ. Mala thang (Lẩu cay Tứ Xuyên)? Món này mới du nhập vào đây à?
「 Hai đứa chúng mày lúc nào cũng trực ca tao về nhỉ? Mà Mala thang là cái gì? 」
『 Hí hí. Chắc Thần Nữ đại nhân sắp xếp đấy ạ. Mala thang ngon lắm ạ! Nhưng mỗi tháng chỉ được ăn một lần thôi... 』
『 Ước gì ngày nào cũng được ăn. 』
『 Không được đâu! Rửa bát khổ lắm! Dầu ớt đỏ lòm bám chặt, rửa mãi không sạch... 』
『 Kệ rửa bát! Quà đâu? Quà đâu ạ? 』
Hai đứa nhào vào lục lọi tay nải của A Thanh. A Thanh cười khổ. Hóa ra Thần Nữ Môn dạo này giàu lên nhờ Hoàng Hậu bảo kê, ăn uống sang chảnh hẳn lên. Đến mức kẹo ngọt của A Thanh không còn "hot" như xưa nữa. Hơi buồn một tẹo.
A Thanh đi tiếp lên đỉnh núi. Gió thổi mạnh hơn. Đây rồi, cái gió Lào quen thuộc của đỉnh núi. Nàng nghe thấy tiếng Vút... Vút... lẫn trong tiếng gió.
Đến một góc khuất gần nơi ở của mình. Có một căn chòi nhỏ xíu. Trước sân chòi, một bóng người nhỏ bé đang múa kiếm.
Là Trần Trường Minh. Vẫn bé tí teo như cái kẹo. Đứa nhỏ này sao giờ này còn tập kiếm ở đây? Hết giờ luyện tập rồi, là giờ tự do mà, sao lại trốn ở đây?
Bị bắt nạt à? Không thể nào, năm ngoái Trường Minh vẫn là em út quyền lực của thế hệ đệ tử thứ hai cơ mà. Lấy cớ là "người nhỏ nhắn ôm rất sướng", các sư tỷ trong môn phái lúc nào cũng ôm ấp không chịu buông tha nó.
Nhưng xem ra kiếm thuật cũng tiến bộ phết? Kiếm pháp của nữ nhi thường mềm mại, nhưng Thần Nữ Kiếm Quyết trong tay Trường Minh lại có những đường nét cương mãnh thô ráp (ảnh hưởng từ ai đó). Kiếm khí màu vàng nhạt tỏa ra, chứng tỏ nội công cũng khá.
Đặc biệt là cơ thể con bé đang bốc hơi nghi ngút. Không phải do nội công thâm hậu gì đâu, mà do mồ hôi nóng hổi toát ra gặp không khí lạnh buổi tối tạo thành "Hơi nước công".
「 Ô hô. Nhóc con. Nhất Lưu rồi à? Trung kỳ hay Hậu kỳ? 」
Trần Trường Minh giật mình quay phắt lại, đôi mắt mở to hết cỡ O_O. Rồi...
Bịch bịch bịch!
Nó lao như tên bắn về phía A Thanh. A Thanh dang rộng vòng tay đón. Nhưng...
Kít!
Trần Trường Minh phanh gấp ngay trước mặt A Thanh một bước chân.
「 Ơ? Sao thế? 」
『 Mồ hôi... Nhiều lắm. 』
Trần Trường Minh lí nhí.
「 Ai quan tâm đâu? Lại đây nào. 」
『 Ướt... Bẩn... 』
「 Muốn phá hỏng khoảnh khắc đoàn tụ cảm động này à? Nhanh cái chân lên! 」
Nghe thế, vẻ mặt bí xị của Trần Trường Minh mới giãn ra, nó nhảy phóc lên người A Thanh. Đu chặt lấy như con gấu túi. A Thanh ôm chặt lấy đứa cháu nhỏ, thì thầm vào tai nó:
「 Ừm. Nhưng mà ướt thật đấy. Ướt nhẹp luôn. Ôm chặt quá là vắt ra nước đấy. Sắp lụt cả áo ta rồi. 」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
