Cô nàng bị nhập bảo rằng cơ thể cứ tự tiện làm nũng với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Volume 1 (Light Novel) - Chương 4: Cô chị dù có thế kia nhưng ít nhất vẫn đáng kính trọng và ngầu quá trời

Chương 4: Cô chị dù có thế kia nhưng ít nhất vẫn đáng kính trọng và ngầu quá trời

"Tớ xin làm phiền..."

Có lẽ trên đời này chẳng có mấy ai hợp với cụm từ "rụt rè" như cô ấy, Rin bước vào phòng tôi với vẻ đầy e dè như thể đang bước vào hang cọp.

"Cứ tự nhiên đi."

Tôi quăng một chiếc nệm ngồi về phía cô ấy.

Cứ ngỡ mọi chuyện đã kết thúc rồi, tôi không ngờ lại có một "màn chơi thưởng" phát sinh thế này, làm tôi chẳng biết phải để tâm trí vào đâu cho phải... Đáng lẽ tôi có thể từ chối, nhưng chẳng hiểu sao khi nhận ra thì tôi đã để cô ấy vào phòng mất rồi.

Cái tình huống gì thế này? Tại sao giữa đêm hôm khuya khoắt, tôi lại ở riêng với một cô gái trong phòng mình thế này...?

"V-Vậy tớ không khách sáo nữa... Oa, đây là phòng của Wataru sao..."

Rin dáo dác nhìn quanh. Khuôn mặt lúc đầu vốn đầy vẻ xấu hổ và háo hức, dần dần trở nên nghiêm trọng. Sự háo hức biến mất một cách rõ rệt.

"Toàn là đồ của Miyazaki San thôi nhỉ."

"Phòng tuyệt nhất còn gì?"

"Nói sao nhỉ... đúng là phòng của Wataru. Ừ, đúng là phòng cậu rồi."

Cái con bé này, cô có gì không hài lòng à? Muốn gây sự thì tôi tiếp nhé.

『Rin』

『Chào buổi tối』

Bé San dùng ứng dụng chat để gửi lời chào buổi tối tới Rin. Rin ghé sát mặt vào không gian của bé San đã được thiết lập sẵn trong phòng, nhìn thẳng vào mắt bé mà chào lại.

"Chào buổi tối, bé San."

『Lúc nãy』

『Xin lỗi nhé』

『Chạm hơi nhiều』

"Hả...!? À, vâng, tớ xin nhận lời xin lỗi, nên mình đừng nhắc lại chuyện đó nữa nhé."

Gương mặt hơi co giật, Rin nói với bé San như vậy. Bé San cũng nhanh chóng đồng ý. Mà đúng thật, chuyện lúc nãy rõ ràng là do bé San quá phấn khích mà làm loạn.

Nhưng mà, nhìn kỹ lại thì mới thấy. Hiện tại, tình hình đang khá là nghiêm trọng đấy chứ.

"Có khi bây giờ trong căn phòng này chỉ toàn những thứ tôi thích thôi cũng nên."

"Hả...!? Kh-Không nhé. Tớ là Yomino Rin. Không phải Miyazaki San đâu đấy."

Rin nói với vẻ hơi ngán ngẩm.

"Đừng khiêm tốn thế, ứng cử viên sáng giá nhất cho bản live-action."

"Tớ cảm giác như mọi chuyện đang diễn ra ở nơi nào đó mà tớ không biết vậy!?"

『Thực ra』

『Giống thật sự』

"H-Hả...? Không không, Miyazaki San, hay là bé San đây đáng yêu hơn nhiều."

『Mà』

『Chuyện đó là đương nhiên』

"À, ra là cô thừa nhận luôn đấy. Mà cô cứ thừa nhận thoải mái đi, chẳng sao cả."

"Yên tâm đi, hãy tự tin lên. Vì cô cũng giống Miyazaki San và đáng yêu mà."

"Ư... Cảm ơn thì có cảm ơn, nhưng cảm xúc cứ lẫn lộn sao ấy..."

Rin khẽ gãi má. Gì đây, được khen mà thái độ cứ nửa vời thế nhỉ.

"Vả lại tinh thần thử thách của cô cũng rất cao, dù thế nào cô vẫn cố gắng làm đến cùng mà không trốn chạy. Cô có nhiều điểm tốt như vậy nên cứ tự tin lên."

"......Vậy sao, hì, hì hì... Không ngờ tớ lại được khen ngợi về tính cách đến mức này..."

Thì nếu thấy điểm tốt thì tôi phải khen tính cách thôi chứ còn gì nữa.

Tôi nhìn Rin đang thẹn thùng áp tay lên má với vẻ đầy hạnh phúc.

"Rin. Cô cũng có áo hoodie cơ à."

"Cậu nói cái kiểu gì thế hả."

"Tôi chuyển đến đây cũng hơn một tuần rồi mà chưa thấy cô mặc quần áo bình thường bao giờ nên thấy hơi lạ. À, không phải. Cái lúc lẻn vào trường thì cô có mặc đồng phục nhỉ. Nhưng cũng chỉ có thế thôi. Bình thường ban ngày cô mặc đồ trừ tà, còn buổi tối thì mặc samue mà."

"À— đúng là vậy thật. Thực tế thì ngoài đồng phục ra, có lẽ tớ chỉ có chiếc hoodie này với vài bộ quần áo bình thường khác đếm trên đầu ngón tay thôi. Khi ra phố thì dĩ nhiên tớ không mặc đồ trừ tà rồi... nhưng lúc đó tớ cũng mặc kimono. Về cơ bản là đồ truyền thống thôi."

"Mà ban nãy ở phòng khách cô đâu có mặc, sao giờ lại khoác thêm áo hoodie vào?"

"Ở phòng khách thì đông người rồi còn nấu nướng nữa nên khá ấm, nhưng ở phòng hay hành lang thì không được như vậy... Cậu xem, nhà này xây lâu rồi nên gió lùa dữ lắm..."

Vừa nói "Phòng tớ lạnh lắm ấy", Rin vừa để ống tay áo che khuất bàn tay, chỉ để lộ vài đầu ngón tay nhỏ nhắn rồi dang rộng hai tay khoe bộ dạng của mình với tôi một cách vô thức.

Này, cái hành động đáng yêu đó dừng lại ở đây thôi nhé.

"Mặc đồ truyền thống không thấy phiền phức à? Tôi cứ có ấn tượng như vậy."

"Không hề, tớ chưa từng nghĩ như vậy lấy một lần. Có lẽ là do từ nhỏ tớ đã luôn mặc như thế này rồi, chắc là do quen thôi."

"Ra là vậy... Từ nhỏ, nghĩa là từ hồi cô còn ở nhà Yomino ấy hả?"

"Đúng vậy. Có lẽ là vì cô Saki cũng là người nhà Yomino, nên ngay cả vợ chồng chú cậu cũng thường xuyên mặc kimono. Sau khi tớ được nhận nuôi thì mọi thứ vẫn vậy. Thói quen sinh hoạt không hề thay đổi đột ngột chút nào."

"......Hả, cô Saki tên thời con gái là Yomino sao!?"

"Ơ kìa, cậu không biết sao?"

"Tôi đâu có hứng thú với tên thời con gái của vợ chú tôi đâu, nên chưa từng để ý luôn."

"Cha của tớ chính là anh trai của cô Saki đấy. Và bác ấy cũng rất thân thiết với thầy Sagawa. Cha tớ qua đời vì bạo bệnh, nhưng nghe nói trước khi mất, ông đã gửi gắm chị em tớ cho cô và chú của cậu."

Rin kể lại một câu chuyện có chút nặng nề với vẻ mặt thản nhiên. Có lẽ với chị em cô ấy, đây là chuyện mà họ đã vượt qua được rồi.

"Hà~ không ngờ mọi chuyện lại liên quan mật thiết với nhau ở phạm vi gần thế này nhỉ..."

"Đúng là thế gian thật nhỏ bé mà. Ngay cả tớ và Ren, trước khi đến đây cũng đã từng biết mặt Wataru rồi."

Đúng là vậy thật. Thế giới này xoay quanh một phạm vi nhỏ hẹp nhỉ.

Rin nằm vật xuống nệm rồi nhìn lên trần nhà, hít một hơi thật sâu.

"Được nói chuyện với cậu tớ thấy bình tĩnh hơn nhiều rồi..."

"Cô thả lỏng quá mức rồi đấy. Mới nãy thôi còn sợ tắm một mình đến phát khiếp. Nhát cáy với hay xấu hổ thế mà đôi khi cũng thô thần kinh thật đấy... Cái lúc cô xông vào phòng tôi cũng vậy. Cứ cho là xông vào phòng thì tôi còn hiểu được, nhưng để tìm bé San mà lại đi lục lọi đồ đạc của người khác thì bình thường ai lại làm thế."

"Không hề, nếu không lục lọi thì làm sao tớ tìm thấy bé San được."

"Này, sao cô lại cười cái kiểu như tôi mới là người nói chuyện kỳ quặc thế hả. Người kỳ quặc rõ ràng là cô mà!? Mấy chuyện diễn ra sau đó làm tôi quên bẵng đi, chứ cái việc nửa đêm lẻn vào một căn phòng tối om rồi lục lọi đồ đạc người khác khi họ đang ngủ, nếu mang chuyện này ra pháp luật là tôi thắng chắc đấy nhé!?"

"Thôi mà, thôi mà."

Rin vừa cười vừa nằm nghiêng người ra sàn. Nếu phải dùng một từ để mô tả dáng vẻ này thì đó là "rũ rượi".

Chắc chắn là cô không còn chút cảm giác sợ hãi nào nữa rồi phải không.

"Đã thế, cái thứ cô cầm trên tay lại còn là quần lót của tôi nữa chứ."

Phản ứng lại lời tôi nói, bàn tay Rin giật nảy lên.

"Lại còn hẳn hai cái."

Bàn tay Rin cứ thế từ từ che lấy khuôn mặt mình. Nhưng dù có che mặt đi chăng nữa, thì tai và bàn tay cô ấy đều đã đỏ bừng lên.

Những hành động trong quá khứ giờ đây đang quay trở lại tấn công cô ấy bằng sự xấu hổ tột độ.

"Th-Thì cũng phải chịu thôi chứ. Lúc đó tớ quá phấn khích vì cuối cùng cũng gặp được cậu, lại thêm nôn nóng muốn biết sự thật nên không để ý xung quanh cho lắm..."

Cơ thể Rin ngày càng co rúm lại. Đôi chân đang duỗi thẳng ban nãy giờ dần dần thu lại sát ngực.

"Hà... vất vả lắm mới thấy yên lòng được một chút, giờ tim lại đập thình thịch nữa rồi..."

"Thình thịch cái gì chứ. Giờ đâu còn chuyện gì đáng sợ nữa đâu."

"Thì đúng là khi nói chuyện với cậu, tớ thấy yên tâm hẳn nên nỗi sợ đã bay biến hết rồi. Nhưng chính xác thì bây giờ là vì tớ đã bình tĩnh lại, nên mới thấy thình thịch trước tình cảnh này──!"

Đang nói liến thoắng thì Rin đột nhiên nhận ra mình vừa lỡ lời. Cuối cùng cô ấy cuộn tròn người lại, khuỷu tay và đầu gối chạm hẳn vào nhau. Cô ấy kéo mũ hoodie xuống thấp để cố che giấu biểu cảm, nhưng chắc là ngay cả vùng cổ cũng đã đỏ ửng lên rồi.

"Ờ thì..."

"............Vì tớ đang mệt thôi."

"Hả?"

"Vì tớ đã quá mệt mỏi do tim cứ đập liên hồi trước đủ thứ chuyện rồi, nên việc những gì tớ nghĩ bị tuột ra khỏi miệng cũng là chuyện đương nhiên thôi!"

"Hả...?"

Trong tư thế cuộn tròn, Rin khẳng định một cách đầy mạnh mẽ. Đến lượt tôi là người phải thốt lên lời đầy bối rối.

Suýt chút nữa là tôi bị cái khí thế đó đánh lừa rồi, chẳng qua là cô vừa thừa nhận mình đã lỡ nói ra lời thật lòng thôi mà...

"Mà chuyện thành ra thế này chẳng phải Wataru cũng có trách nhiệm sao!? Nếu cậu không làm tớ thấy bồi hồi như thế, thì chẳng phải tớ đã giữ được bình tĩnh hơn một chút rồi sao!?"

"Cái con bé này lại đi đổ lỗi cho người khác à!? Tôi thì có trách nhiệm gì trong chuyện này chứ!?"

"Thì cậu cứ nói tớ đáng yêu này nọ ngay trước mặt tớ còn gì! Vất vả lắm tớ mới lấy lại được bình tĩnh sau khi chứng kiến đống đồ đạc kinh khủng trong phòng cậu! Vậy mà cái cảm giác bồi hồi đó lại quay lại ngay lập tức! Thậm chí chính vì đống đồ đó mà tớ lại càng ý thức rõ hơn đây là phòng của Wataru đấy!"

"Thì đáng yêu là sự thật mà, vả lại cô lấy tư cách gì mà đòi ý kiến về không gian riêng tư của tôi hả!?"

"Chính là chỗ đó đấy! Với lại đừng có nhấn mạnh vào cái cụm từ 'không gian riêng tư' nữa! Thật là, nếu có thể tớ muốn cho cậu nghe thấy tiếng nhịp tim này quá đi──ối uế!?"

Rin bắt đầu quay sang kiếm chuyện vô lý với tôi, rồi cô ấy bỏ bàn tay đang che khuôn mặt đã đỏ gay ra──và giật mình thật sự khi thấy bé San không biết từ lúc nào đã di chuyển đến ngay trước mặt mình.

『Vẫn còn』

『Bị giật mình sao』

『Tôi không ngờ tới đấy』

"Thì ai mà chẳng giật mình khi mở mắt ra lại thấy có người ở ngay sát sạt mặt mình chứ!"

"Ra vậy. Vậy là không liên quan đến việc đó có phải là bé San hay không nhỉ."

"Không liên quan!"

Cô ấy khẳng định chắc nịch trong khi vuốt lại mái tóc đang bết dính mồ hôi.

"Nói thật là đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy bé San đột nhiên cử động là tớ vẫn thấy giật mình đấy."

"Sao cô lại nói chuyện đó với vẻ đầy tự tin thế hả. Quen dần đi chứ."

"Tớ sẽ cố gắng. Có chuyện gì vậy, bé San? Đột nhiên lại xuất hiện ngay trước mặt tớ thế."

"Với một người quan sát từ đầu đến cuối như tôi thì chuyện đó chẳng đột ngột chút nào đâu."

"Đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt tớ."

Con bé này nhất quyết không chịu thừa nhận nhỉ. Cái tính thô thần kinh là ở chỗ đó đấy.

『Manga mượn được』

『Rất hay』

『Cảm ơn nhé』

"Oa— vậy thì tốt quá rồi."

『Số đã mượn』

『Sắp đọc xong』

『Muốn tập tiếp theo』

"Đã xong rồi sao."

"Bé San đâu cần ngủ đâu. Chắc là đọc xuyên đêm rồi chứ gì?"

Bé San khẽ gật đầu.

"Ra là vậy. Vậy để lần tới tớ mang tập tiếp theo cho cô nhé."

『Thanks』

"Truyện đó hay đến thế sao?"

Tôi cũng hơi tò mò về nội dung.

『Có thể học được kiến thức thông thường』

『Đúng là một cuốn sách tuyệt vời』

"Kiểu hành văn gì thế này. Ví dụ xem nào?"

Bé San suy nghĩ một chút rồi chỉ cho tôi một "kiến thức thông thường" mà bé đã học được.

『Phụ nữ ồn ào ấy mà』

『Cứ dùng nụ hôn để bắt họ im miệng là xong』

"Cái phát ngôn thiếu thường thức đến tàn nhẫn trong thế giới này là sao hả! Cô cho bé đọc cái loại sách gì vậy!"

"Uế!? Không, chỉ là truyện tranh thiếu nữ bình thường thôi mà! Bé San quả nhiên cũng là con gái nhỉ. Không ngờ lại đam mê truyện thiếu nữ đến thế."

Rin gật gù tâm đắc. Này, sao cô lại trưng ra bộ mặt như thể chỉ mình mình hiểu thế hả. Tôi thì chẳng hiểu nổi chút nào luôn.

"Bé San, cái đó sai rồi. Hoàn toàn không phải kiến thức thông thường đâu. Mà cái đó còn bị xếp vào loại hành động thiếu thường thức ngay cả trong giới truyện tranh nữa đấy."

『Nhưng』

『Ở trong đây』

『Thực hiện khá nhiều』

"...................."

Tôi lườm Rin một cái sắc lẹm. Cô ấy lại thu mình lại lần nữa. Đúng là hình thái phòng ngự mà.

"Thì... dù sao thì... đó cũng là những tác phẩm hay mà..."

"Tôi hiểu là cô muốn giới thiệu tác phẩm mình yêu thích. Chỉ là, đáng lẽ cô nên dừng lại ở mức độ mở mang tầm mắt thôi. Bảo là để học kiến thức thông thường thì hơi quá lời rồi."

Tôi hoàn toàn ủng hộ việc cho bé San – người từ trước đến nay chỉ nghe và thấy những sở thích của tôi – được tiếp xúc với thế giới mới. Ngay cả tôi cũng xem những tác phẩm khác ngoài "Idol Runner!", nhưng phạm vi sở thích của tôi cũng không rộng đến mức đó.

"Nhân tiện, sở thích của Ran và Ren là gì vậy? Mượn sách của họ cũng là một cách hay đấy chứ."

"Chị Ran thì hầu như thích những tác phẩm có nhân vật chính là em gái, còn Ren thì thích thể loại anh hùng hoặc người máy."

"......Để hôm nào tôi đi hiệu sách tìm thử xem sao."

Mấy thứ của Ren chắc là sẽ học được nhiều điều, nhưng có vẻ nó không nhấn mạnh vào những mảng kiến thức cần thiết nhất hiện nay. Còn đồ của Ran thì, tùy trường hợp mà có khi lại dẫn đến một hướng còn nguy hiểm hơn.

"Cảm giác của các bậc phụ huynh khi nghĩ về giáo dục con cái chắc cũng kiểu này nhỉ..."

"C-Con cái!?"

"Dạy những điều quan trọng quả thực khó hơn tôi tưởng. Này, Rin. ......Rin?"

Rin khua khua đôi chân trước sau, rồi bật ra những tiếng cười "phu hế, phu hế hế..." nghe có chút kỳ quặc. N-Này cái con bé này... nghe nổi da gà thật đấy.

Mấy kiểu đó thì làm ơn hãy về phòng mình mà làm. Vả lại, đã nhát gan hay xấu hổ thì đừng có trưng cái dáng vẻ đó cho người khác thấy chứ. Rồi cô sẽ lại nhớ lại và thấy xấu hổ cho xem.

"Nhưng mà, thực sự là may quá khi nghe được chuyện này ở đây."

"Đ-Đến mức đó cơ ạ?"

"Cô cứ làm như chuyện của ai ấy nhỉ, nhưng người chịu thiệt hại nặng nhất chính là cô đấy, Rin. Nếu chậm một bước nữa thôi, có khi cô đã bị tôi hoặc một trong hai chị em hôn để bắt im lặng rồi đấy."

"Bé San. Truyện tranh là hư cấu, không phải mọi thứ được vẽ trong đó đều là kiến thức thông thường đâu. Nếu áp dụng những gì được vẽ vào thực tế, thường sẽ chỉ thấy xấu hổ thêm thôi."

Rin đột nhiên ngồi dậy ngay ngắn theo kiểu seiza, bắt đầu giảng giải đạo lý cho bé San. Đúng là "họa đến chân mới nhảy". Vả lại truyện thiếu nữ chắc chắn là một kho tàng các tình huống sến súa.

Nói cách khác, đó là một tập hợp các sự kiện mà nếu xảy ra ngoài đời thực thì mức độ xấu hổ sẽ đạt đỉnh điểm.

Một kẻ như cô ấy chắc chắn không thể chịu đựng nổi.

『Nhưng』

『Rin』

『Đã quằn quại』

『Vì toàn những tình huống lý tưởng』

"A! Toàn là hư cấu cả thôi mà!"

Khổ quá, bé San dùng chữ viết nên dù cô có hét to thì cũng chẳng át đi được đâu.

Rin dù đã thôi không nằm ra sàn nữa, nhưng lại thu người lại trong tư thế ôm gối.

"Hà, tớ thấy mệt quá rồi."

"Hoàn toàn là tự làm tự chịu thôi."

"Tớ cũng thấy buồn ngủ rồi, chắc bây giờ có thể ngủ ngon được đây. Chắc tớ về phòng── ưm."

Bất thình lình, tôi dùng tay bịt miệng Rin lại. Rin thốt lên tiếng "Ưm ưm!?" đầy kinh ngạc. Này, mặt cô nóng thế. Không lẽ bị sốt à.

Tôi dỏng tai nghe ngóng. Tiếng leng keng quen thuộc của thiền trượng đang vọng lại từ xa. Có lẽ Rin cũng nhận ra điều đó nên khẽ thốt lên tiếng kêu "Ưm!?". Một phân cảnh thường thấy trong phim kinh dị. Thứ xuất hiện sẽ là kẻ sát nhân hay tên trộm đây. Còn con búp bê biết cử động thì vẫn đang thản nhiên đọc truyện tranh ở góc phòng.

Leng keng, leng keng, leng keng. Tiếng thiền trượng ngày một lớn dần. Nó đang tiến lại gần đây. Đến lúc này thì tôi đã biết chủ nhân của âm thanh đó là ai.

Tôi ghé sát tai Rin thì thầm.

"Rin."

"Phìu!? H-Hả, vâng!?"

Rin run rẩy cả người. Ra vậy, cô sợ à... Trong tình huống này thì cũng phải chịu thôi.

"Chui vào gầm giường đi. Đừng có ló mặt ra cho đến khi tôi bảo được. Nghe chưa, tuyệt đối đấy."

Trước lời nói đầy sát khí của tôi, Rin gật đầu lia lịa. Rồi cô ấy lặng lẽ chui vào trong giường. Trùm chăn kín đầu để ẩn thân.

Và ngay khi Rin vừa ẩn mình xong, cùng với tiếng "Leng keng!" lớn hơn hẳn, cánh cửa phòng bị mở toang ra.

"Còn thức không đấy~?"

Người xuất hiện là người phụ nữ lớn tuổi nhất trong nhà này (trừ vợ chồng chú tôi) ── Yomino Ran.

Một người phụ nữ còn kỳ quái hơn cả yêu quái.

Bộ lễ phục trừ tà của chị ấy hơi xộc xệch. Trông không giống như vừa trải qua một trận chiến, mà chỉ đơn giản là chị ấy mặc buông lơi thôi. Chắc cũng giống như việc mấy ông nhân viên văn phòng nới lỏng cà vạt ấy mà.

Nhưng mà may thật, nhờ tiếng thiền trượng mà tôi đã nhận ra... Nếu nhận ra chậm một bước thôi thì thảm kịch đã xảy ra rồi. Với tôi ấy.

Nếu bị phát hiện Rin đang ở trong phòng này vào đêm hôm khuya khoắt thế này, thì đúng như lời tuyên bố, mọi bộ phận có chữ "đầu" trên người tôi chắc chắn sẽ bị chặt rời.

"Chị làm ơn gõ cửa trước khi vào giùm cái."

"Để tâm đến cậu làm gì cho mệt. Nếu không muốn bị bất ngờ thì tự đi mà cảm nhận hơi hướm đi."

Đừng có mà đưa ra những yêu cầu vô lý một cách cộc lốc thế chứ. Mà cái việc tôi có thể làm được điều đó lại càng khiến tôi thấy hơi bực mình.

"Này, không biết Rin còn thức không nhỉ. Lúc nãy chị gõ cửa mà không thấy con bé trả lời."

"Tôi đâu có biết. Đêm muộn thế này rồi chắc cô ấy đang ngủ say rồi chứ gì."

"Vậy sao... Chị cứ ngỡ xem phim kinh dị xong thì con bé sẽ sợ đến mức không ngủ được, vậy là tính toán sai rồi. Đang định vào ngủ cùng con bé đến sáng luôn mà...!"

"Nếu chị vào ngủ cùng thì đúng là sợ không ngủ nổi thật đấy."

Chắc sáng ra thức dậy là bị lột sạch quần áo luôn quá.

"Mà chị có gõ cửa phòng Rin cơ à. Sao chị không chia bớt chút sự quan tâm đó cho em vậy."

"Không nhé."

Chẳng cần lý do đặc biệt nào cả, chị ta từ chối thẳng thừng luôn.

"À, nhân tiện thì cảm ơn mấy cái nắm cơm nhé. Đúng lúc chị đang đói nên ăn thấy ngon lắm."

"Có gì đâu mà chị phải khách sáo. Vậy sao, chị cất công đến đây chỉ để cảm ơn thôi à? Thực sự cảm ơn chị nhiều nhé, ngủ ngon."

"Làm gì có chuyện đó."

Dù tôi đã cố đuổi chị ta đi nhanh nhất có thể, nhưng Ran vẫn đứng vững như bàn thạch.

"......Cái phòng gì thế này."

Ran nhìn căn phòng của tôi một cách soi mói, từ góc này sang góc khác. ......C-Cảm giác chẳng lành chút nào.

"Chị vào trong một chút được không."

"Không được."

"Vậy à, chị xin phép."

Ai đó làm ơn dạy cho người này biết thế nào là ngôn ngữ đi!

"Hừm............"

Ran ngang nhiên bước vào phòng, đi đi lại lại nhìn ngó xung quanh. May mà chị ta không tiến lại gần giường nơi Rin đang trốn. ......Có lẽ là vì quanh khu vực giường tôi không đặt đồ lưu niệm của Miyazaki San chăng.

"Chị đã luôn thắc mắc đấy."

"......Hà."

"Cái con búp bê yêu quái tên San-chan gì đó. Trông có nét gì đó quen thuộc...... Chỉ có điều, với một thầy trừ tà bình thường thì con búp bê đó đúng là mối nguy hại. Không thể lại gần mà quan sát kỹ lưỡng được."

Nói đoạn, Ran nhìn chăm chằm vào tấm poster treo trên tường như muốn đục thủng nó luôn.

"Cái nhân vật Miyazaki San này, nếu bảo là Rin phiên bản anime thì cũng chẳng ai phủ nhận được đâu nhỉ."

Ran khẳng định bằng một tông giọng nghiêm túc đến lạ thường.

"Không không không."

Tôi vô thức phủ nhận. Sai rồi, sai rồi.

"Phải là Rin phiên bản live-action của Miyazaki San thì cũng chẳng ai phủ nhận được mới đúng."

"Hả?"

"Hửm?"

Bầu không khí trở nên căng thẳng như sắp bùng nổ. Không gian như phát ra tiếng kêu răng rắc.

"...................."

"...................."

"......Thôi được rồi. Chuyện này đáng để công nhận sự khác biệt về lập trường đấy."

"Hiếm khi tôi đồng quan điểm với chị đấy."

Nói rồi, tôi và Ran bắt tay nhau một cách đầy nhiệt huyết.

『Hình như』

『Một liên minh đáng gờm』

『Vừa ra đời』

"Việc giống với Rin ── cô em gái yêu quý của chị ── là một ưu điểm không gì sánh bằng. Nói sao nhỉ... cái thần thái giống nhau là điểm tuyệt vời nhất. Việc hội tụ đầy đủ những yếu tố mà người ta hằng mong đợi nếu bộ truyện được chuyển thể thành anime, đúng là điểm tuyệt đối mà."

Ran vừa nhìn chằm chằm vào đống đồ lưu niệm vừa nói. Tôi cũng gật đầu lia lịa tán đồng.

Cũng giống như việc tôi nhìn Rin mà liên tưởng đến Miyazaki San, chị ta cũng nhìn Miyazaki San mà liên tưởng đến Rin. Mà thôi, khuôn mặt giống hệt nhau nên cũng phải chịu thôi. Chỉ riêng chuyện này thì tôi không thể chỉ trích chị ta được.

Khuôn mặt của Miyazaki San cực kỳ giống Rin. Đó là lý do tôi để mắt đến Rin.

Nghĩa là, điều ngược lại cũng hoàn toàn có thể xảy ra.

"Phòng của chị cũng dán đầy ảnh của Rin và Ren, dĩ nhiên đó là thứ chữa lành tuyệt vời nhất rồi, nhưng chị cảm giác không gian này cũng đang phát ra một loại sóng chữa lành nhẹ nhàng đấy chứ. Hai đứa nhỏ kia là liều thuốc chữa lành tức thì, còn chỗ này giống như liều thuốc có tác dụng chậm vậy."

"Đừng có mà đi hưởng thụ sự chữa lành tác dụng chậm ở phòng người khác chứ. Mà sao chị nói chuyện như thể định ở lại đây lâu lắm vậy."

"Chị muốn được cả Rin và Ren chữa lành lắm chứ, nhưng chị không muốn làm phiền hai đứa nó. Đặc biệt là chị sẽ không xông vào phòng tụi nó vào ban đêm đâu. Chị không muốn bị ghét mà."

Ran thở dài một tiếng.

"Dù có tác dụng chậm thì chị cũng muốn được chữa lành. Ngay cả khi có một vật thể lạ tên là Sagawa Wataru ở đây, chị vẫn cảm thấy mình đang được không gian này chữa lành."

"Đừng có gọi chủ phòng là vật thể lạ chứ."

"Chị đang bị stress đến mức không chịu nổi đây này. Chị không muốn nói về những cảm xúc tiêu cực trước mặt hai đứa nhỏ, nhưng đôi khi vẫn có những lúc chị muốn trút bỏ gánh nặng!"

Cái tư tưởng "Trước mặt các em chỉ muốn nói những chuyện vui vẻ thôi!" của Ran đúng là rất đáng khen.

Sau đó, dù tôi không hề hỏi, Ran vẫn tự tiện trút hết đống stress hàng ngày lên đầu tôi. Nghe một chút thì cũng chẳng sao, nhưng ít nhất tôi mong chị ta đừng chọn lúc này.

Mà rốt cuộc, chị ta lại đang nói về những cảm xúc tiêu cực ngay trước mặt Rin rồi còn đâu.

Nghe qua thì hầu hết đống stress mà Ran đang phải chịu đựng dạo gần đây đều xuất phát từ anh Hinnoyama. Lúc mới gặp ở trường vào ban đêm, tôi đâu có ấn tượng như vậy về anh ta đâu nhỉ.

"Hôm nay lại là vụ một phần yêu quái thoát ra khỏi khuôn viên trường nên phải nhờ chị xử lý. Đây là lần thứ tư kể từ khi nhận vụ ở trường rồi đấy!? Thất bại thì cũng thôi đi, nhưng chị bực mình vì anh ta chẳng học được gì từ những thất bại đó cả!"

"Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào."

"Vốn dĩ mục đích chính là tìm kiếm vật bị nguyền tồn tại trong ngôi trường đó, vậy mà vì làm việc cẩu thả nên cứ làm phát sinh thêm đống việc vặt vãnh...! Những vật bị nguyền nguy hiểm mà không xử lý sớm thì có khi người dân vô tội sẽ bị hại đấy!? Hết kỳ nghỉ xuân là ngôi trường đó lại đông nghìn nghịt học sinh cho xem!"

『Bình tĩnh nào』

『Bình tĩnh nào』

Tôi đối xử với Ran bằng cái cảm giác y như đang dỗ dành động vật vậy. Tôi không ngờ mình lại phải đối xử như thế với một người lớn tuổi hơn mà mình mới chỉ gặp được một tuần.

"Đúng là sự tồn tại của vật bị nguyền khiến hành tung của yêu quái trở nên bất thường thấy rõ, và việc yêu cầu một sự ứng biến linh hoạt khác hẳn mọi khi cũng rất khó khăn, chị hiểu điều đó... Thế nhưng! Chính vào những lúc xảy ra sự cố bất thường như vậy! Việc giữ bình tĩnh để bảo vệ người dân vô tội mới là bản lĩnh của một dân chuyên nghiệp chứ!"

Ra vậy, chị ấy có tinh thần trách nhiệm với nghề nghiệp rất cao.

"Thầy trừ tà không thể dò tìm được vật bị nguyền sao?"

"Vì không thể nên mới khó đấy... Chỉ có yêu quái mới cảm nhận được sự hiện diện của vật bị nguyền thôi. Vụ lần này cũng vậy, hành tung của lũ yêu quái rõ ràng là 'hành tung đặc trưng khi có vật bị nguyền'. Chị chỉ dựa vào trạng thái của yêu quái để suy ngược ra sự tồn tại của vật bị nguyền mà thôi."

『Đúng là vậy』

『Vật bị nguyền』

『Yêu quái rất dễ bị thu hút』

Bé San khẳng định lời của Ran.

『Quả thực』

『Lần trước khi đến trường』

『Sự tồn tại của vật bị nguyền』

『Bé đã cảm nhận được』

"...! Không lẽ bé San biết được vị trí của vật bị nguyền sao!?"

『Chuyện nhỏ』

『Là yêu quái như bé』

『Vật bị nguyền』

『Có thể dò tìm được』

"Tuyệt vời ông mặt trời!"

Ran nhìn bé San với ánh mắt sáng rực.

"Vậy thì lần tới cậu có thể giúp chị một tay được không... Tất nhiên chị sẽ trả lương cho cậu! Trả cho bé San!"

『Hả』

『Một lời đề nghị hấp dẫn』

『Đặc biệt là phần trả lương』

"Vật bị nguyền có gây ảnh hưởng xấu gì đến bé San không?"

『Bé nghĩ là không sao đâu』

『Nhưng không có gì chắc chắn』

『Bé sẽ không làm quá sức đâu』

"Nếu chuyện này thành công thì đúng là thời đại sẽ thay đổi mất! Từ trước đến nay, vì các thầy trừ tà không biết vị trí của vật bị nguyền nên việc xử lý vô cùng vất vả. Chỉ có thể dựa vào hành tung của yêu quái để phán đoán, có khi còn đi tốn công vô ích bao nhiêu lần. Nhưng nếu bé San giúp sức thì cả sự tồn tại lẫn vị trí đều sẽ được xác định rõ ràng! Đây chính là cuộc cách mạng trong công việc của thầy trừ tà đấy!"

Ran không giấu nổi sự phấn khích. Suy cho cùng, có vẻ chị ấy rất yêu công việc của mình.

"Hơn nữa, đây cũng là cơ hội để chứng minh sự an toàn của bé San mà. Cậu cũng muốn những ánh mắt khắt khe từ phía các thầy trừ tà được nới lỏng chút nào hay chút đó chứ?"

『Đúng là vậy』

『Quả thực』

『Là một cơ hội』

『Đáng để thử』

Nhận được sự đồng ý của bé San, Ran hào hứng tuyên bố rằng lần tới sẽ đi thương lượng với cấp trên.

"Hà, vừa là một bản Rin phiên bản anime, vừa là một yêu quái có tinh thần hợp tác, sự tồn tại của 'Miyazaki San' này bắt đầu khiến chị thấy tò mò rồi đấy..."

"Hồ?"

Nghe những lời đó của Ran, tôi nhanh chóng lấy một thứ từ trên kệ sách trong phòng ra.

"Nếu chị có hứng thú thì tôi sẽ cho chị mượn bộ đĩa Blue-ray phần một của 'Idol Runner!' nhé."

"Chị mượn."

Chị ta trả lời ngay tắp lự.

"Chị sẽ xem ngay rồi trả lại cho cậu. Cảm ơn nhé. ...À, phải rồi. Đợi chị chút."

Ran nói rồi nhận lấy bộ đĩa và vội vàng rời khỏi phòng. Chớp lấy thời cơ, Rin "phù" một tiếng rồi ló mặt ra khỏi chăn. Có vẻ ở trong chăn nóng quá nên mồ hôi đẫm ra, khiến mấy sợi tóc bết dính vào mặt.

"...Hai người có vẻ thân thiết quá nhỉ."

"Cô nhìn kiểu gì mà ra cái nhận xét đó vậy."

"Tớ chỉ nói những gì mình thấy thôi."

Rin nhìn tôi một cách soi mói. C-Cái gì đây.

"Thay vì thế thì cô tranh thủ lúc này về phòng mình đi. Cứ đà này là Ran sẽ quay lại đấy."

"...Tớ vẫn thấy sợ lắm. Cái không khí lúc chị ấy đến gần phòng làm tớ liên tưởng đến bộ phim kinh dị lúc nãy. Nỗi sợ lại trỗi dậy rồi."

"Hể..."

Lời nói thật lòng đối với một Rin đang nhõng nhẽo vô thức thoát ra khỏi miệng tôi.

Mà này, đừng có sợ chị mình như thế chứ. Chị ấy mà biết là buồn lắm đấy.

"Nắm lấy tay tớ đi. ...Tớ muốn cảm thấy yên tâm hơn."

"Hà... Chỉ một chút thôi đấy nhé."

Tôi ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay đang chìa ra từ trong chăn và khẽ bóp nhẹ.

"Tay cậu nóng hổi luôn kìa."

"Thì tại tớ vừa trùm chăn kín mít mà."

Ngay khi tôi định nói gì đó với một Rin đang có vẻ hờn dỗi, tiếng "kẽo kẹt" từ hành lang lại lọt vào tai. Tôi vội vàng trùm chăn lên người Rin.

Dù vẫn đang nắm tay nhau nhưng tôi không buông ra mà cứ thế cùng cô ấy rúc vào trong chăn.

"Chị vào đây."

"Đã bảo là gõ cửa cơ mà."

"Gì chứ, đằng nào cậu chẳng có gì phải giấu giếm khiến chị khó xử."

Có đấy chứ. Một vũ khí đặc trị Ran đang ở ngay trong giường đây này. Tim tôi đang đập thình thịch luôn. Quả thực là tôi đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết đấy.

Không ngờ tôi lại phải nếm trải cái cảm giác y hệt như thời kỳ đen đủi trước kia.

"Đây, cầm lấy cái này."

"Gì thế này chị."

"Ảnh thẻ độc quyền của Rin do chính tay chị làm ~Phiên bản đồ ngủ mùa xuân~"

Tôi vừa nhận được một món đồ có phần "quái chiêu" hơn cả mong đợi.

"Chị làm cái thứ gì với chính em gái mình thế này không biết. Thứ này tôi xin tịch thu nhé."

"Nếu thấy không hài lòng thì trả lại đây. Này, đừng có nhét vào túi áo chứ."

"Đây là xâm phạm quyền riêng tư đấy nhé. May mà là em đấy, chứ nếu là người khác thì giờ này không biết chuyện gì đã xảy ra rồi."

"Lời thật lòng của cậu là gì?"

"Cảm ơn chị rất nhiều."

Bàn tay đang nắm cũng bị tấn công nhẹ. Này thôi đi, bị phát hiện thì tính sao.

"Việc chị bắt đầu mê Miyazaki San có nghĩa là chị nghĩ Sagawa Wataru cũng sẽ mê Rin thôi. Thật mừng là chị đã đoán đúng."

Vì là hai mặt của cùng một đồng xu nên chị ta hiểu rõ nhu cầu của đối phương sao? Quả thực lúc này tôi cũng hiểu rõ mồn một mình nên cho Ran mượn cái gì sau khi chị ta mê Miyazaki San.

"Sau này chúng ta hãy cứ tiếp tục giao dịch tốt đẹp như thế này nhé. Chị vẫn còn khoảng một trăm năm mươi loại ảnh thẻ khác nữa đấy."

"Tình yêu của chị nồng cháy quá rồi đấy... nhưng tôi đồng ý. Sau này nhờ chị giúp đỡ nhé. Đống đồ lưu niệm Miyazaki San của tôi sẽ khiến chị phải lóa mắt cho xem."

Nói rồi, tôi và Ran bắt tay nhau một cách đầy nhiệt huyết.

"...Thôi chết. Sáng mai chị phải đi làm sớm rồi, chắc chị cũng nên chào tạm biệt cái không gian này thôi."

"Vâng. Có công việc thì vất vả thật đấy."

"Chà, đôi khi cũng thấy stress và chị cũng đã trút bỏ được rồi. Thế nhưng..."

AP1GczMmC9lYieDLxSnNQzkc8G-k_ohyQ0iKESWJmmMHNmm6ne3CGB7QPDylS1ZYnAw2VH7odHpVhJtfwbSEWIttjgxWZAVZW6_u3V6oUUgELlhdY2EptZLYaoeyCM1Ly8O6gGt6NsdJ7jE5-iWy_fhura4RGw=w643-h913-s-no-gm?authuser=0Ran nở một nụ cười rạng rỡ đầy bản lĩnh đúng chất một người chị:

"Chị là chị cả mà. Nếu việc thanh tẩy yêu quái có thể tạo ra một thành phố nơi các em có thể yên tâm sinh sống. Nếu số tiền kiếm được từ việc thanh tẩy có thể giúp cuộc sống của các em sung túc hơn dù chỉ một chút. Nếu hành động của chị có thể khiến các em mỉm cười dù chỉ một chút. Thì chừng này việc chị có thể gánh vác bao nhiêu cũng được."

Chị ta nói những lời đó giống như một người trưởng thành thực thụ vậy.

Cũng giống như tôi thôi. Vì có thần tượng nên mới có thể cố gắng được.

"Phải rồi. Chính vì thế, nếu có chuyện gì xảy ra khi chị không có nhà thì nhờ cậu trông nom nhé."

"Hả?"

"Hả cái gì mà hả. Chị cũng muốn ở bên cạnh các em suốt hai mươi tư trên hai mươi tư giờ lắm chứ, nhưng vì công việc nên không thể làm thế được. Nên chị mới bảo là nhờ cậu trông nom hộ lúc chị vắng mặt."

"Không, cái đó thì tôi hiểu."

Điều tôi thắc mắc không phải là chỗ đó.

"Tôi không ngờ chị lại giao phó sự an toàn của những đứa em mà chị yêu quý đến nhường đó cho tôi, dù chỉ là tạm thời."

"............Hà~"

Ran thở dài, nhìn tôi bằng ánh mắt như nhìn một kẻ ngốc.

"Chị ghét cậu lắm."

"Hả, là sao!? Chẳng phải chị vừa nói ngược lại sao!?"

Hay là do năng lực thấu hiểu của tôi có vấn đề!?

"Chị ghét cay ghét đắng vì không biết từ lúc nào cậu đã trở nên thân thiết với Rin, lại còn có thể nói chuyện bình thường với Ren nữa."

"Sao tự nhiên em lại bị nói như thế chứ!?"

"Thế nhưng, chị tin tưởng vào quá khứ của Sagawa Wataru."

"────!"

"Hãy tự tin vào bản thân mình đi. Đối với cậu, quá khứ xui xẻo có lẽ là vết sẹo cũ vẫn còn đau nhức, nhưng dưới góc nhìn của chị, chính vết sẹo đó mới là lý do để chị tin tưởng."

Ran khẽ hừ một tiếng.

"Vả lại, ngay cả vận rủi mà cậu còn không chạy trốn, thì chị sẽ không bao giờ tha thứ nếu cậu dám bỏ mặc các em mà chạy trốn khi gặp nguy hiểm đâu."

Chị sẽ không tha thứ nếu những ngày tháng ở bên các em còn vất vả hơn cả quá khứ xui xẻo kia ── Ran tuyên bố với tôi bằng một ý chí sắt đá.

Thú thực, gánh nặng này hơi lớn.

Liệu tôi có xứng đáng được đánh giá cao đến thế không. Tôi chỉ là đang vùng vẫy, vật lộn hết mình để có thể chạm tới ngày hôm nay mà thôi. Chính vì tôi cảm thấy từ bỏ thì thật lãng phí.

Nhưng mà ── tôi. Tôi nắm chặt bàn tay đang nắm thêm một chút nữa.

"...Chị đi ngủ đây. Từ ngày mai lại nhờ cậu nhé, Sagawa Wataru."

Nói rồi, chị ta khẽ mỉm cười. Yomino Ran lặng lẽ rời khỏi phòng.

Dù bình thường trông hai người chẳng có điểm gì chung, nhưng khuôn mặt lúc mỉm cười ── lại rất giống cô em gái yêu quý của chị ta.

Tiếng kẽo kẹt xa dần, rồi tiếng cửa đóng lại lần nữa vang lên từ phía xa. Chắc chị ấy đã về phòng rồi.

"Phù..."

Tôi vô thức thở phào một cái. Đã lâu rồi tôi mới trải qua một khoảng thời gian căng thẳng đến thế này. Việc còn lại là gọi Rin dậy và bảo cô ấy lặng lẽ về phòng mình. Thế là ngày dài hôm nay sẽ kết thúc.

"Này, Rin."

Tôi khẽ kéo bàn tay vẫn đang nắm từ nãy đến giờ. Nhưng không có phản ứng.

"...Này, Rin ơi."

Tôi thử gồng sức kéo tay mình ra vài lần. Nhưng vẫn chẳng hề suy chuyển.

『Có lẽ nào』

Bé San lên tiếng như đã nhận ra điều gì đó. Ừ, anh cũng nghĩ vậy.

Tôi đánh liều, dứt khoát lột phăng chiếc chăn đang trùm lên người cô ấy ra.

Trên tấm ga giường trắng muốt, Rin đang nằm đó với gương mặt ngủ bình yên, phát ra những tiếng thở đều đặn cực kỳ đáng yêu.

"Ự..."

『Kìa... đáng yêu quá đi mất!』

Cả tôi và bé San đều cùng lúc "dính đòn" chí mạng. Đúng rồi, bản chất bé San cũng là một fan cuồng của Miyazaki San mà. Nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu nhường này của idol thì làm sao mà không phát ra mấy tiếng kêu kỳ quặc cho được.

"Thật là. Trong khi tôi và chị cả đang nói chuyện nghiêm túc, thì cô lại..."

『Kết hợp với phông nền trắng muốt nữa』

『Trông cứ như một bức họa vậy』

"Em đang tận dụng triệt để vốn từ vựng học được từ manga đấy à..."

Vừa nói, tôi vừa định rút điện thoại ra định làm vài kiểu ảnh, nhưng đã kịp dừng lại ngay giây phút quyết định.

"Ưm..."

Rin trở mình một cái. Chết tiệt, tại sao mọi động tác nhỏ nhặt của cô đều đáng yêu đến thế hả!? Đây là một loại vũ khí hủy diệt rồi chứ còn gì nữa!

『Nếu sự đáng yêu mà cũng có khả năng thanh tẩy yêu quái』

『Thì chắc bé không còn tồn tại ở đây nữa rồi』

"Đúng là một lời thừa nhận thất bại thực tế..."

Thế nhưng, không thể cứ để mặc thế này được. Dù thế nào tôi cũng không thể để Rin cứ thế ngủ ở đây mãi. Chẳng may Ran lại xông vào lần nữa thì chắc chắn chỉ mình tôi là kẻ phải nếm mùi "đổ máu". Dù không muốn nhưng cũng chỉ còn cách gọi cô ấy dậy thôi.

"Rin..."

"Hì... hì hì..."

Dù tôi đã gọi tên ngay sát tai, nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười nghe hơi sởn gai ốc. Chịu thôi. Tôi chẳng muốn chạm vào một cô gái đang ngủ chút nào, nhưng mà...

Tôi dùng ngón tay chọc nhẹ vào má Rin một cái.

"............!"

Má cô mềm quá đi mất!? Gì thế này, da thịt con người có thể mềm mại đến mức này sao!?

『Ghen tị quá đi』

"Tiếc cho em nhé bé San. Để lần tới khi nào nhập vào cơ thể Rin thì em cứ tha hồ mà tận hưởng."

Dù chắc chắn khi đó Rin sẽ bị dọa cho khiếp vía vì tự dưng thấy má mình bị nhào nặn lung tung.

"Nhưng mà con bé này chẳng chịu tỉnh gì cả."

Rin vẫn đang chìm sâu vào giấc ngủ với nụ cười ngây ngô trên môi. Dù tôi có vỗ nhẹ thế nào cũng chẳng có phản ứng. Không lẽ phải bế cô ấy về phòng sao?

Nhưng vấn đề còn nằm ở chỗ khác nữa. Tôi nhìn xuống bàn tay phải của mình. Nó vẫn đang bị nắm chặt không rời. Thậm chí các ngón tay còn đan xen vào nhau nữa chứ.

Nếu không phải trong cái hoàn cảnh này thì chắc tôi cũng thấy bồi hồi lắm, nhưng thời khắc đó đã qua lâu rồi. Thật lòng là tôi muốn thoát ra càng sớm càng tốt.

"Chết tiệt, có lẽ sẽ hơi đau một chút nhưng đây là do cô tự chuốc lấy nhé!"

Tôi lại một lần nữa dùng sức mạnh hơn lúc nãy để kéo tay ra. Nhưng kết quả vẫn vậy. Cái lực nắm mạnh đến không ngờ đó nhất quyết không chịu buông tha cho tôi. Thậm chí,

"Oa... á... khoan đã!?"

Phản ứng lại việc bị kéo mạnh về phía sau, Rin đột ngột dùng sức mạnh kéo tôi ngược trở lại. Cộng thêm việc tôi cũng đang dùng lực kéo, khiến tôi mất đà và cứ thế đổ nhào về phía trước.

Đúng thế, đổ nhào xuống. Ngay trên chiếc giường có Rin. Ngay trên người cô ấy──

"N-Nguy hiểm quá..."

Nhờ nhanh trí chống tay trái xuống kịp lúc nên tôi mới tránh được thảm cảnh đó. Chứ cái kiểu lao thẳng mặt xuống người một cô gái đang ngủ thì đúng là tệ hết chỗ nói. Dù có biện minh thế nào đi nữa cũng vô ích thôi.

Thế nhưng, tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi. Tay phải vẫn bị nắm chặt, tay trái thì đang chống ngay sát mặt Rin.

Nói cách khác, trạng thái của tôi bây giờ chẳng khác nào đang ép sát Rin xuống giường cả.

Vị trí hoàn toàn đảo ngược so với cái lần đầu tiên bé San nhập vào Rin. Một khoảng cách mà chỉ cần ghé sát mặt thêm chút nữa thôi là tôi có thể cảm nhận được cả hơi thở của cô ấy.

Một góc nhìn mà ngay cả trong những tấm ảnh minh họa tôi cũng chưa từng thấy, một cảm giác chân thực mà không một bộ anime hay tựa game nào có thể mang lại được.

Lông mi dài thật. Đôi môi cũng căng mọng nữa. Đôi mắt tôi cứ vô thức dời đến những nơi mà bình thường không bao giờ nhìn thấy được.

Cả hai con mắt tôi cứ thế bị Rin đóng đinh tại chỗ.

Không──là bị khuôn mặt của cô ấy thu hút. Tôi thầm hy vọng đó chỉ là vì khuôn mặt thôi──

"Em về rồi đây. Thấy phòng tiền bối còn sáng đèn nên chắc anh vẫn thức nhỉ? Em có mua quà về này. Chị Rin có vẻ ngủ rồi, còn chị Ran tầm này chắc đang bận ăn đồ dầu mỡ, hay là hai anh em mình lén lút ăn chung đi."

"Tại sao cả chị cả lẫn em út nhà này đều không ai biết gõ cửa là cái gì vậy hả...!"

Một lời than vãn thốt ra từ tận đáy lòng tôi.

Tôi định lấy lại tư thế nhưng đã quá muộn. Ren đã nhìn thấy hết rồi. Sự thật đó không thể thay đổi được.

"...................."

"Này nói gì đi chứ. Sao em lại im lặng thế hả. Sao em lại im lặng đóng cửa rồi đi về phía này hả. Sao không đi ra ngoài đi mà lại tiến lại gần đây hả."

Ren vừa lừ lừ tiến lại gần, vừa thốt ra một tiếng "Hừm" như thể đã hiểu ra điều gì đó.

"Tóm lại là. Chị Rin vì sợ phim kinh dị nên đã chạy sang phòng tiền bối, và như mọi khi, chị ấy đưa ra lời đề nghị ưu tiên việc giải tỏa nỗi sợ hơn là sự xấu hổ, đó là nhờ anh nắm tay giúp. Cuối cùng chị ấy ngủ quên luôn trên giường người khác, còn tiền bối thì định dứt tay ra nhưng sức mạnh phi thường của chị Rin đã ngăn cản điều đó, khiến anh bị mất đà và ngã xuống, có đúng không ạ?"

"Em nhanh nhạy quá làm anh thấy hơi sợ rồi đấy! Mà này thôi đi, đừng có trưng bộ mặt vô cảm đó mà lừ lừ tiến lại gần nữa. Rốt cuộc bây giờ em đang có cảm xúc gì hả!"

"Ối, xin lỗi tiền bối. Cảm xúc của em vừa mới qua đời xong ạ. Hưởng thọ mười lăm tuổi. Sau bao năm nằm trong tình trạng nguy kịch, cuối cùng nó đã mỉm cười hạnh phúc khi chứng kiến cảnh chị gái mình bị ép sát xuống giường đấy ạ."

"Khôôông, nó vẫn còn sống nhăn răng ra đấy! Cảm xúc của em chắc chắn chưa chết đâu! Đừng bỏ cuộc, để anh đi lấy máy khử rung tim cho... này, sao em lại chụp ảnh hả!? Giữ cho riêng mình thôi nhé!? Tuyệt đối đừng cho ai xem đấy biết chưa!?"

"Ơ kìa, tiền bối lấy đâu ra cái thái độ mạnh miệng thế ạ. Điểm yếu của anh bây giờ đang nằm trong tay Ren này đấy. Nếu cái này── mà để chị Ran nhìn thấy thì anh nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?"

"Ự...! Khá khen cho cái tính cách của em. Em muốn gì đây?"

"Bánh Montblanc của tiệm bánh lâu đời trong phố. Cái đó đúng là tuyệt phẩm, em muốn được ăn thêm lần nữa."

"Chết tiệt, em biết chọn thứ tốt đấy."

"Ơ, lạ thật. Tự dưng điện thoại em cứ phát ra tiếng màn trập liên hồi với tốc độ chóng mặt này. Chắc là bị hỏng rồi. Vì hỏng hóc nên có khi ảnh sẽ tự động gửi cho chị Ran mất thôi."

"Lần tới anh nhất định sẽ mua cho em mà!"

Nghe lời thỉnh cầu từ tận đáy lòng của tôi, Ren mới gật đầu "Nhờ anh đấy" rồi mới chịu hạ điện thoại xuống.

"......Này Ren. Đằng nào em cũng biết rồi nên anh nói luôn, em có cách nào gọi Rin dậy được không? Con bé này chẳng chịu tỉnh gì cả."

"Chị Rin một khi đã ngủ là sâu lắm. Đúng chuẩn cấp độ công chúa trong truyện cổ tích luôn."

"Có khi là trạng thái chết lâm sàng luôn không chừng."

Ren tiến lại gần Rin, lột sạch đống chăn ra.

"Anh đã chạm vào chỗ nào trên người chị ấy chưa?"

"Làm gì có chuyện đó, ai lại đi chạm vào người một cô gái đang ngủ chứ. Làm thế thì anh còn mặt mũi nào nhìn Miyazaki San nữa."

"Ơ, sao lại liên quan đến Miyazaki San ở đây?"

Ren thắc mắc một câu, nhưng chẳng đợi câu trả lời mà tiến thẳng về phía Rin.

"Chị Rin có điểm yếu ở vùng eo."

Ren khua khua ngón tay── rồi khẽ lướt nhẹ qua vùng eo của Rin.

"Hí... ưm!?"

Thấy Rin sắp phát ra một tiếng kêu lớn, tôi vội vàng dùng tay bịt miệng cô ấy lại.

Tôi cảm nhận được nhiệt độ từ lòng bàn tay mình đang tăng lên chóng mặt. Rin mở choàng mắt, dáo dác nhìn quanh một hồi rồi chạm mắt với tôi.

"Chào buổi sáng, Rin."

"!? Ch-ch-chào buổi sáng sáng sáng ạ!?"

"Này thôi đi, đừng có vừa bị bịt miệng vừa nói chuyện như thế...!"

Hơi thở của cô ấy truyền trực tiếp vào lòng bàn tay tôi còn gì. Tôi từ từ buông tay khỏi miệng Rin.

"Ơ, ơ... hả? À, xin lỗi cậu, tớ ngủ quên mất rồi... Hửm? Nhưng mà, rõ ràng tớ cảm giác như eo mình vừa bị ai đó thọc lét thì phải...?"

Trong khi Rin còn đang mơ màng sắp xếp lại ký ức, Ren bỗng ló đầu ra:

"Là do tiền bối làm đấy ạ."

"Uế!?!?"

Khuôn mặt Rin đỏ bừng lên trong nháy mắt. Con bé này vừa ngủ dậy nên đầu óc chưa tỉnh táo rồi!

"Anh làm thế bao giờ. Anh thề danh dự với Miyazaki San luôn."

"Chị Rin đừng để bị lừa. Cái người này, vì không kìm nén được dục vọng trước gương mặt ngủ quá đỗi đáng yêu của chị nên cuối cùng đã ra tay──"

"Đừng có mà bịa đặt."

Cái kiểu nói với khuôn mặt vô cảm đó làm độ tin cậy tăng cao quá mức rồi đấy.

"Anh đồng ý là Rin đáng yêu, nhưng tất cả những phần còn lại anh đều phản đối nhé."

"Đáng... yêu...? Ơ, tớ vẫn đang nằm mơ à?"

"Đây hoàn toàn là hiện thực đấy chị Rin. Nào, chị đi ngủ tiếp để mơ một giấc mơ đẹp đi."

Tôi giao lại một Rin vẫn còn đang ngơ ngác cho Ren.

"Chúc tiền bối ngủ ngon. Chi tiết về bánh Montblanc để mai nhé. Anh đừng hòng chạy thoát, hãy cẩn thận đấy."

"Anh không chạy đâu mà lo."

"Ngủ ngon nhé... lúc nào định chạy thì... nhớ báo tớ một tiếng nhé..."

"Ngủ đi cho tôi nhờ. Chúc cả hai ngủ ngon."

Rin, người vẫn chưa kịp thích ứng với tình hình, cứ lẩm bẩm mấy lời như mê sảng, nhưng chắc có để tâm cũng vô ích nên tôi quyết định lờ đi.

Ren dắt tay một Rin đang ngơ ngác rời khỏi phòng tôi.

Nhìn cái cảnh đó, chẳng biết ai mới là chị nữa...

Cuối cùng cũng chỉ còn lại một mình──chính xác là hai người với bé San, tôi bắt đầu chuẩn bị đi ngủ.

『Wataru』

『Ngủ ngon nhé』

"Ừ, ngủ ngon nhé bé San."

Chào hỏi xong xuôi, cuối cùng tôi cũng có thể đặt dấu chấm hết cho một đêm dài──

"...................."

Nằm trên giường rồi mà chẳng hiểu sao tôi không tài nào chợp mắt được. Tôi trùm chăn kín đầu.

"....................!"

Bất giác tôi bật người ngồi dậy theo phản xạ.

『?』

『Có chuyện gì vậy anh?』

"Kh-Không. Không có gì đâu."

Đúng thế, chẳng có chuyện gì cả.

Chỉ là một chút hơi ấm của người khác còn sót lại, và một mùi hương rõ ràng không phải của tôi.

Tuyệt đối, tôi không hề để tâm đến những thứ đó đâu. Bởi vì tôi là một fan trung thành của Miyazaki San mà.

Sau khi hít một hơi thật sâu lần nữa, tôi nhắm chặt mắt và cố gắng chìm vào giấc ngủ. Đừng có nghĩ là mình không ngủ được. Hãy cứ thật tự nhiên, chuyển dịch sang trạng thái ngủ đi nào Sagawa Wataru...!!

Khi mở mắt ra lần tiếp theo thì trời đã sáng. Tôi ngồi dậy và vươn vai một cái thật dài.

"...Tỉnh táo quá đi mất..."

Nhờ có sự mệt mỏi vừa độ mà tôi đã có một giấc ngủ ngon lành đến tận sáng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!