Cô nàng bị nhập bảo rằng cơ thể cứ tự tiện làm nũng với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Volume 1 (Light Novel) - Chương 6: Dường như chỉ biết đúng một cách để khiến người ta im lặng thôi à

Chương 6: Dường như chỉ biết đúng một cách để khiến người ta im lặng thôi à

"Đến nơi rồi."

Nghe tiếng chú Souichi, tôi cùng ba chị em nhà Yomino lần lượt bước xuống xe. Chú Souichi cũng xuống theo chúng tôi rồi vươn vai một cái thật dài.

Kế hoạch hôm nay là nhờ sự trợ giúp của bé San để tìm ra vật bị nguyền. Và hôm nay chính là ngày thực hiện.

Mọi khi những vụ việc ở trường này thường do Ran và anh Hinoyama xử lý, nhưng lần này cả chú Souichi và Ren cũng ra quân. Lý do tất nhiên là để tận mắt chứng kiến khả năng tìm kiếm vật bị nguyền của bé San.

"Linh lực thật kinh khủng. Em cảm nhận được rất nhiều yêu quái. Nếu cứ để thế này đến sáng mai, chắc chắn đám học sinh sẽ bị yêu quái ám mất."

Ren vừa nhìn về phía tòa nhà học đường vừa nói.

"Để tìm được vật bị nguyền nên mỗi ngày chúng tôi đều để lại một ít yêu quái, nhưng không ngờ khi đêm xuống số lượng lại tăng lên đến mức này. Nhất định hôm nay phải tìm ra vật bị nguyền rồi thanh tẩy sạch sẽ mới được. Đúng như lời Ren nói, nếu cứ để thế này cho đến khi kết thúc kỳ nghỉ xuân thì đúng là địa ngục."

"Hà... Dù chú đã quyết định rồi và dặn cháu phải ở nơi an toàn, nhưng vứt Wataru vào chỗ này chú vẫn thấy hơi lo... Bé San ơi, phiền cháu trông chừng nó nhé."

Bé San gửi một tin nhắn ngắn gọn nhưng vô cùng đáng tin cậy vào nhóm chat của Nhà trọ Sagawa:

『Cứ để bé』

『Chắc chắn rồi』

"Nhóm thầy trừ tà cũng vậy, nếu tìm thấy vật bị nguyền thì tuyệt đối không được phá hủy mà phải thu hồi lại. Về nguyên tắc thì vật bị nguyền phải được thu hồi để nghiên cứu, nhưng đặc biệt lần này nếu làm hỏng thì sẽ rắc rối to đấy."

"Nhân tiện cho cháu hỏi, nếu làm hỏng thì sẽ thế nào ạ? Cháu muốn biết trước tình huống 'rắc rối to' đó là gì."

Ren đặt câu hỏi cho chú Souichi, vừa để nắm bắt thông tin vừa để mọi người cùng biết.

"Ngôi trường này đang tập trung một lượng lớn yêu quái đúng không. Nếu đưa một món mồi ngon như Wataru vào đây, có lẽ lũ yêu quái sẽ phân tán sự chú ý vào cả vật bị nguyền và Wataru. Chuyện đó thì chắc không vấn đề gì. Dù sao Wataru cũng đã đến đây một lần rồi và lúc đó cũng không sao."

"Nghĩa là yêu quái sẽ chia làm hai phe. Vậy chuyện gì sẽ xảy ra nếu vật bị nguyền bị hỏng và sự cân bằng đó bị phá vỡ?"

"Lũ yêu quái sẽ đổ dồn về phía anh Wataru. Hừm, thế thì nguy hiểm thật đấy."

"Ơ. Thật à, cháu có nguy cơ gặp nguy hiểm đến mức đó sao!?"

『Yên tâm đi』

『Bé sẽ bảo vệ』

『Wataru hết mình』

"Cảm ơn bé San... Em đúng là chỗ dựa vững chắc..."

"Mà thôi, sau khi thu hồi xong bọn chú sẽ đến chỗ cháu ngay."

Dù vẫn còn chút bất an, nhưng khi thấy chú Souichi, Ran và Ren bàn bạc với nhau như những chuyên gia thực thụ, tôi cũng thấy an tâm phần nào. Dù sao thì tất cả họ đều là những chuyên gia hàng đầu mà.

Dù từ lúc tôi đến đây tới giờ, chẳng mấy khi thấy họ thể hiện cái dáng vẻ chuyên nghiệp đó cả.

Và đứng bên cạnh họ là Yomino Rin – một thầy trừ tà với kinh nghiệm thanh tẩy bằng không – đang lo lắng cuống cuồng đến tội nghiệp.

"Cậu có sao không Rin?"

Tôi vừa hỏi vừa ghé sát nhìn mặt cô ấy.

"C-C-C-Cái gì mà có sao không chứ!?"

Mặt cô ấy tái mét như không còn một giọt máu. Hóa ra sắc mặt con người có thể nhợt nhạt đến mức này.

"...Ơ, chẳng lẽ cậu vẫn còn sợ trường học ban đêm à?"

"Đ-Đ-Đương nhiên rồi! Ơ, bộ có lúc nào mà nó hết đáng sợ được sao? Nhìn kiểu gì cũng thấy kinh dị mà!"

"Đây là lần thứ hai cậu đến đây đêm hôm rồi còn gì. Tôi không bảo là cậu phải hết sợ hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng phải quen một chút chứ."

"Thế Wataru-san dù có xem anime 'Idol Runner!' bao nhiêu lần đi nữa thì vẫn khóc, và vẫn thấy Miyazaki San dễ thương không đổi đúng không? Chuyện này cũng y hệt như thế thôi! Dù có nhìn bao nhiêu lần thì tớ vẫn thấy ngôi trường ban đêm thật quái đản, và vẫn thấy sợ thôi!"

"Tôi cạn lời luôn rồi đấy..."

『Hiếm khi thấy』

『Cậu ấy nói lý lẽ』

『Đúng như vậy』

『Bé chẳng biết』

『Phải đáp lại thế nào』

Đến cả bé San cũng hoàn toàn đầu hàng.

"Vì vậy, bé San-san. Làm ơn nhờ cô giúp đỡ cho nhé..."

『Rõ ạ』

Rin hơi lảo đảo một chút, rồi đột nhiên cái lưng đang còng xuống vì sợ hãi bỗng đứng thẳng tắp.

"Bé San này, nhập vào Rin như thế này thì em vẫn biết vật bị nguyền ở đâu chứ?"

『Không vấn đề gì』

『Mà thực ra』

『Bé biết vị trí đại khái rồi』

Điện thoại của nhóm thầy trừ tà bỗng vang lên tiếng báo hiệu. Có vẻ bé San đã chia sẻ vị trí của vật bị nguyền.

"Cảm ơn em nhé, bé San."

『Chuyện nhỏ thôi』

"Xin lỗi vì đã để mọi người chờ lâu!"

Từ phía tòa nhà học đường, một bóng người đang chạy về phía chúng tôi.

"Để mọi người phải đợi rồi, chào buổi tối tất cả mọi người."

Người vừa cúi đầu chào nhẹ nhàng chính là anh Hinoyama.

"À... Chào cậu Wataru, lâu rồi không gặp."

"Cảm ơn cậu đã vất vả trong suốt thời gian qua nhé Hinoyama. Thật xin lỗi vì tự nhiên tôi lại đòi theo chân thế này."

"Không không, không sao đâu ạ! Rất mong được giúp đỡ!"

Anh Hinoyama mỉm cười cúi chào... Ủa.

"Hình như, bầu không khí của anh Hinoyama có gì đó hơi khác so với mọi khi..."

"Thầy Souichi là người đứng đầu giới thầy trừ tà mà. Chắc cậu ấy đang căng thẳng thôi. Được rồi, mọi người đã đông đủ, chúng ta xuất phát thôi."

Ran vừa nói vừa định nắm tay Rin, nhưng.

"Chị Ran, chúng ta sẽ hoạt động riêng."

"Tiếc quá nhỉ, chị bỏ cuộc đi chị Ran."

"Nào nào, nếu chị không hoàn thành sớm thì thời gian hai người họ ở riêng với nhau sẽ càng kéo dài đấy. Kết thúc nhanh thì chị Ran cũng có lợi mà."

Nghe lời của hai đứa em, Ran đành phải cam chịu.

"Chăm sóc Rin cho cẩn thận đấy, Sagawa Wataru...!"

Chị ấy dặn dò tôi với vẻ mặt đầy nuối tiếc.

"Bọn chú đi đây. Hinoyama, tôi đã nắm được tình hình tìm kiếm rồi. Vật bị nguyền nằm ở khu câu lạc bộ."

"Vì vậy, chị Rin và anh cứ thong thả mà thử thách lòng dũng cảm ở khu phòng học nhé. À, nếu có chỗ nào hay ho thì lát nữa nhớ kể cho em biết với đấy. Để em còn tận hưởng sau khi nhập học."

"Thử thách lòng dũng cảm thì làm gì có chuyện thong thả hay không chứ..."

"Nếu có chuyện gì bọn anh sẽ chạy đến ngay, nên đừng có lo lắng quá mà cứ tận hưởng đi."

"Cấm làm chuyện gì bậy bạ với Rin đấy nhé!"

Ba người họ mỗi người bỏ lại một câu rồi đi theo sự dẫn đường của anh Hinoyama hướng về khu câu lạc bộ.

Chỉ còn lại ba chúng tôi – mà nhìn ngoài thì chỉ có hai người – đứng trơ trọi tại chỗ.

"Vậy, chúng ta đi thôi."

"V-Vâng!"

"Đến lần thứ hai thì cũng quen với việc đi dạo quanh trường rồi nhỉ."

"Không không, tớ chẳng quen chút nào đâu... Vẫn thấy sợ đến từng chân tơ kẽ tóc đây này..."

Trong ngôi trường tối tăm, chúng tôi bước đi với chiếc đèn pin chỉ soi sáng được một đoạn ngắn phía trước. Ánh đèn đỏ mờ ảo từ các họng cứu hỏa dường như càng làm tăng thêm vẻ rùng rợn, nhưng vì đã thấy từ lần trước nên tôi cũng không thấy quá sợ nữa.

Hơn nữa, hôm nay ánh trăng hắt vào hành lang nên dù là ban đêm nhưng vẫn khá sáng.

"Bé San-san, tuyệt đối cấm đi lung tung một mình đấy nhé! Phải ở trong phạm vi mà tớ có thể nhìn rõ mặt Wataru-san đấy! Nhìn mờ mờ là không được đâu, phải nhìn thật rõ đấy nhé!?"

『Biết rồi biết rồi』

"Th-Thật không đấy... Không, cô chẳng biết gì cả! Xa quá rồi, xa quá rồi! Này, nhìn lại phía sau mà xem! Đến bóng dáng Wataru-san tớ còn chẳng thấy nữa rồi đây này!"

Chắc bé San đang nhớ lại lần trước mình đi dạo trong dạng búp bê, nên cô ấy vừa đi vừa ngước lên ngước xuống nhìn như đang so sánh cảnh vật lúc đó với bây giờ. Chắc là em ấy đang tận hưởng sự khác biệt về chiều cao. Nếu em ấy thấy vui thì tốt quá rồi.

Nhưng vì mải tận hưởng quá nên em ấy cứ thế phăm phăm tiến về phía trước mà chẳng để ý xung quanh... Mà thôi, dù sao em ấy vẫn ở trong tầm mắt của tôi nên cũng không sao. Nhưng với Rin thì khoảng cách đó là không thể chấp nhận được.

"Nhắc mới nhớ, trong bộ phim kinh dị mình xem hôm nọ cũng có cảnh ở trường học nhỉ. Cái đoạn phim ngắn ấy."

『Chuyện ma học đường』

"Ơ kìa, lúc này đâu có mượn cô nói ra cái đó chứ!?"

"Cậu nhớ đoạn nào nhất?"

『Teke Teke』

"Ơ, bé San thích đoạn đó à? Tôi cứ tưởng em sẽ nhớ đoạn có đứa trẻ bỗng nhiên ngồi trên lưng cơ."

"Không, đoạn đáng sợ nhất là khi mô hình giải phẫu đuổi theo định cướp nội tạng của nhân vật chính kìa... Á, tớ chẳng nên nói ra làm gì! Hình ảnh nó lại hiện về rồi!"

Mặc kệ Rin đang hối hận về phát ngôn của mình, bé San cứ nhìn tôi chăm chằm.

『Wataru』

『Mặc đồng phục』

『Rất hợp đấy』

"Ồ, vậy sao?"

Thực ra đồng phục của trường này đã được gửi đến, nên tôi nhân tiện mặc thử để tận hưởng cảm giác của một học sinh trước. Đúng là cảm giác bớt lạc lõng hơn hẳn so với lần trước.

Hóa ra chuyện hôm nọ Rin dù là lúc riêng tư nhưng vẫn cất công mặc đồng phục cũng là có lý do cả. Chắc là vì có cái định kiến rằng đã đi trong trường thì phải mặc đồng phục chăng.

Ngược lại, Rin lần này vẫn mặc bộ đồ trừ tà như mọi khi. Nghe bảo cô ấy muốn lên tinh thần.

"N-Này, nhìn cái gì mà chăm chú thế."

"...À, tôi chỉ đang nghĩ là bộ đồ trừ tà đó quả nhiên rất hợp với Rin và nhìn cậu rất dễ thương."

"C-Cái gì chứ!?"

Rin khẽ đỏ mặt. Bé San như muốn trêu chọc nên xoay người một vòng để khoe bộ đồ với tôi.

"S-Sao tự nhiên cậu lại nói mấy lời đó chứ...!?"

"À thì cũng chẳng có gì to tát, chỉ là bình thường dù tôi không nói ra nhưng mỗi lần nhìn cậu tôi đều thấy cậu rất dễ thương thôi."

Lần nào cậu cũng mang đến cho tôi một sự dễ thương thật mới mẻ mà.

"Từ lúc gặp nhau đến giờ, từ đồng phục, đồ ở nhà cho đến cả bộ trang phục lý tưởng. Tôi đã thấy cậu trong rất nhiều dáng vẻ rồi. Nhưng suy cho cùng, tôi vẫn thấy bộ đồ trừ tà này là hợp với Rin nhất. Ừm. Tôi đảm bảo đấy. Cậu hợp với bộ đồ này nhất, và khi mặc nó, cậu là người dễ thương nhất!"

"H-Hàaaa."

Bé San lấy tay quạt quạt liên tục vào mặt. Chắc là vì nhiệt độ cơ thể Rin đang tăng cao nên thấy nóng, nhưng nhìn qua thì lại giống như Rin đang làm cái hành động mà cô ấy muốn làm vậy.

"T-Tớ hơi mệt rồi đấy! Hay là vào phòng học ngồi nghỉ một lát đi!"

Rin đột ngột nói vậy để lảng tránh câu chuyện. Mà cũng đúng thôi, cái câu chuyện này dù có đào sâu đến đâu thì kết cục cũng chỉ là việc tôi thấy Rin dễ thương mà thôi.

Dùng chiếc chìa khóa đã mượn từ anh Hinoyama trước đó, tôi mở cửa căn phòng học gần nhất rồi bước vào.

Bé San tò mò đi loanh quanh lục lọi khắp phòng học.

"Phì."

"Gì vậy, sao tự nhiên lại cười thế. Chẳng lẽ cậu sợ quá nên hóa điên rồi à?"

"Không phải đâu. Cậu nghĩ tớ là người thế nào vậy chứ."

"Một cô nàng xinh đẹp siêu cấp nhát cáy."

"Đúng là sự kết hợp giữa lời khen và lời chê khiến người nghe chẳng biết nên vui hay buồn nữa..."

Bé San tò mò đưa tay sờ sờ lên bảng đen.

"Tớ chỉ đang nghĩ rằng tình huống này thật là thú vị."

"Gì cơ, cậu không thấy sợ à?"

"Sợ là một chuyện, chuyện này lại là chuyện khác. Mới cách đây khoảng hai tuần, tớ chỉ biết về Wataru-san qua lời kể của người khác... Chúng ta vốn là những người xa lạ. Vậy mà giờ đây, mỗi ngày đều cùng nhau hoạt động, cùng nhau đấu khẩu... Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có những ngày tháng như thế này bên cạnh Wataru-san."

"Tôi cũng vậy."

『Bé cũng thế』

『Đồng ý luôn』

Ngay từ đầu, tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ là sẽ có ngày như thế này cả.

"Việc để bé San-san nhập vào người lúc đầu thấy kỳ cục nhưng giờ cũng quen rồi, không biết có tốt không nhưng có vẻ giới hạn xấu hổ của tớ cũng tăng cao hơn rồi. Đây cũng là lần đầu tiên tớ vào phòng của một người con trai ngoài người thân ra, rồi lại còn đi mua quần áo cùng nhau nữa chứ."

Bé San bồi hồi đưa ngón tay vuốt theo cạnh bàn.

"Tớ đã có thật nhiều trải nghiệm. Đi xuyên qua đường hầm, dọn dẹp nghĩa trang. Sau khi thấy những thứ đáng sợ thì lại đi đến chỗ có nước. Và rồi... bây giờ tớ đang ở đây, trong ngôi trường ban đêm đầy rẫy những câu chuyện ma quái này."

Vừa lúc chúng tôi đi vào bóng râm của cây cột. Bóng dáng của Rin hiện lên mờ ảo trước mắt tôi.

"Quả nhiên, tớ thấy thật tốt khi được gặp Wataru-san. Nhờ gặp được Wataru-san, và nhờ có Wataru-san ở bên cạnh, mới có tớ của ngày hôm nay. Nếu ngày hôm đó tớ không gặp được Wataru-san... nếu tớ đã từ bỏ ở một nơi nào đó, thì chắc chắn sẽ không có khoảnh khắc này. Ở bên cạnh Wataru-san, tớ luôn có những trải nghiệm mới mẻ. Thế giới nhỏ hẹp của tớ cứ thế không ngừng mở rộng ra. Vì vậy."

Bé San quay mặt về phía cửa sổ. Ánh mắt hướng ra ngoài, một khung cảnh mà trước đây khi còn ở trong túi đeo chéo em ấy chẳng bao giờ có thể thấy được.

"Từ nay về sau, hãy tiếp tục ở bên cạnh tớ nhé. Hãy cho tớ được cùng cậu trải nghiệm thêm thật nhiều điều nữa."

"────────"

Tôi bất giác ngẩn người ra. Ánh mắt tôi không thể rời khỏi Yomino Rin.

Sự chói lòa đã từng thu hút tôi vào ngày hôm ấy... giờ đây tôi lại bị hớp hồn bởi chính ánh sáng đó.

"A. Tất nhiên là cả bé San-san cũng cùng tham gia nữa nhé!"

『Nhờ cậu nhé』

Bé San giơ ngón tay cái lên làm dấu hiệu "OK".

"Tớ cứ nhận mãi thế này, chẳng biết phải đáp lại cậu thế nào cho phải..."

Rin mỉm cười xấu hổ. Cả dáng vẻ đó nữa...

『Wataru』

『Lại đây một chút』

Bé San kéo mạnh gấu áo đồng phục của tôi. Dù hơi lảo đảo vì lực kéo đột ngột, tôi vẫn cố gắng lấy lại tư thế... và cả tinh thần của mình.

"Gì vậy bé San, sao em lại cuống quýt thế."

『Có điều này bé muốn thử trải nghiệm』

『Ngồi xuống đây đi』

Theo sự chỉ dẫn của bé San, tôi ngồi vào vị trí cuối cùng cạnh cửa sổ – vị trí mà người ta hay gọi là "ghế của nhân vật chính".

Và rồi, bé San hào hứng ngồi vào chiếc ghế phía trước tôi, em ấy xoay người lại đối diện với tôi.

『Oa!』

"Oa...!"

Tôi cũng vô tình thốt lên đầy kinh ngạc cùng lúc với bé San.

"Ơ, hai người bị sao thế?"

『Cảm giác』

『Cảm động thật đấy』

"Tôi cũng thấy thế..."

A, cái giấc mơ về việc Miyazaki San là bạn cùng lớp của mình cuối cùng cũng thành sự thật rồi! Mà thôi, nếu là fan của một nhân vật hay một idol nào đó thì chắc chắn ai cũng đã từng một lần mơ tưởng như thế này thôi.

Và sự mơ tưởng đó, giờ đây đã trở thành hiện thực.

"Khốn thật, đáng lẽ mình nên mang theo mấy tờ giấy A4 làm đạo cụ mới phải...! Trong cái tình huống này, với vị trí ngồi thế này mà được Miyazaki San quay xuống đưa giấy cho thì chắc mình thăng thiên luôn mất."

"May mà cậu không mang theo mấy thứ đạo cụ đó đấy! Tớ chẳng muốn nguyên nhân cái chết của Wataru-san lại là vì tớ đưa giấy cho cậu đâu!"

Chỉ mới tưởng tượng thôi mà tôi đã bị hành cho dở sống dở chết rồi. Nếu chuyện này mà xảy ra ngoài đời thực chắc tôi chết thật mất.

"Bé San cũng nghĩ thế sao?"

『Không』

『Khác chứ』

Bé San khẽ lắc đầu nguầy nguậy.

『Chỉ cần quay lại là thấy Wataru ở đó』

『Điều đó』

『Là hạnh phúc của bé』

Bé San gõ lên màn hình điện thoại không một chút ngần ngại.

『Từ trước đến nay』

『Bé toàn ở trong túi』

『Chẳng được nhìn Wataru』

『Cứ thế mà sống như thế này』

Quyền điều khiển khuôn mặt vẫn thuộc về Rin. Cả tôi và Rin đều chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại mà bé San đang thao tác.

『Lớp học này』

『Suốt hai năm qua là nơi bé ở dưới chân Wataru』

『Là nơi bé chẳng thể nhìn thấy cả mặt anh nữa』

『Vậy mà tại đây,』

Ngón tay em ấy run rẩy khi chạm vào màn hình.

『Được nhìn Wataru từ chính diện』

『Bé chẳng bao giờ ngờ được』

『Ngày này lại đến』

Cuối cùng, bé San để chiếc điện thoại rơi bộp xuống bàn. Không phải là em ấy đặt xuống, mà là nó tự tuột khỏi tay một cách vô thức.

Nhìn dáng vẻ đó, tôi cũng muốn phát khóc theo. Sống mũi tôi cay cay. "Tại sao lại thế nhỉ?", tôi tự hỏi lòng mình dù đã biết rõ câu trả lời.

Hạnh phúc.

Phải đến khi được bé San diễn đạt thành lời, tôi mới thực sự nhận ra. Thật sự là quá muộn màng.

Suốt hai tuần kể từ khi đến đây, mỗi ngày trôi qua đối với tôi đều đậm đặc đến mức khiến mười sáu năm trước đó trở nên mờ nhạt.

Vì sợ bị vướng vào vận rủi của tôi mà chẳng ai dám lại gần. Vì sợ làm người khác vạ lây mà tôi chẳng dám lại gần ai. Cảm giác cứ như thể bản thân tôi không hề tồn tại ở nơi đó vậy. Cảm giác như chỉ có mình tôi bị gạt ra ngoài sự nhận thức của mọi người.

Suốt mười bốn năm như thế, rồi ngay cả khi vận xui đã nguôi bớt thì những lời đồn thổi vẫn không chịu dừng lại, kéo dài thêm hai năm nữa là tròn mười sáu năm. Tôi đã phải nếm trải cảm giác đó không biết bao nhiêu lần.

Vậy mà.

Những người ở ngôi nhà đó, bất kể là những tổn thương tôi tích tụ suốt mười sáu năm hay sự buông xuôi trong lòng, họ đều chẳng thèm bận tâm mà cứ thế xông thẳng vào.

Cô em út Ren, người đã khẳng định tôi là đồng loại và thản nhiên bảo tôi hãy cố gắng lên vì em ấy đang ủng hộ.

Cô chị cả Ran, người đã quả quyết giao phó đứa em gái yêu quý nhất cho tôi chính vì chị ấy tin tưởng vào quá khứ đầy đau thương của tôi.

Cô em thứ Rin, người đã bảo rằng việc tôi và cậu ấy ở bên cạnh nhau vào ngày mai là điều hiển nhiên.

Và thực thể yêu quái bé San, người đã nhìn thẳng vào mặt tôi và nói rằng sự hiện diện của tôi chính là hạnh phúc.

Đứa nào đứa nấy cứ thế hiên ngang bước vào trái tim tôi.

Từ bỏ là một sự lãng phí. Bởi vì phía sau sự không từ bỏ đó, có thể một khung cảnh đẹp như mơ đang chờ đón chúng ta.

Lựa chọn của tôi khi đó —— cuối cùng thì bây giờ tôi cũng đã tìm được lời giải đáp cho nó rồi.

"...... Hì hì."

"Gì thế, lại cười à."

"Không có gì đâu. Chỉ là,"

Trong bóng tối, bé San khẽ nắm lấy tay tôi. Rin nói với giọng điệu đầy vui vẻ.

"Tớ đang rất mong chờ học kỳ mới đấy."

Cả bé San và Rin chắc hẳn đều có cùng một suy nghĩ. Trực giác của tôi mách bảo như vậy. Bởi vì cử chỉ và lời nói đó diễn ra vô cùng tự nhiên.

Nhìn Rin dưới ánh trăng, tôi bất giác đứng hình.

Đẹp quá.

Ánh sáng mờ ảo in hằn dáng hình cậu ấy lên võng mạc tôi. Nếu là mọi khi, tôi đã không ngần ngại thốt ra những lời khen ngợi hết lời rồi. Thế nhưng chẳng hiểu sao vào lúc này, cổ họng tôi lại nghẹn đắng không thốt nên lời.

"...... Wataru-san?"

『?』

Cả hai lo lắng ghé sát mặt nhìn tôi. Lúc này tôi mới tìm lại được giọng nói của mình.

"À, ừm. ...... Đúng thế thật. Tôi —— cũng nghĩ vậy."

Trước câu trả lời của tôi, Rin mỉm cười đầy mãn nguyện. Tôi bất giác nhìn em đến ngẩn ngơ.

Dù em đang ở ngay trước mắt, nhưng dáng vẻ ấy lung linh huyền ảo đến mức khiến tôi cứ ngỡ mình chẳng thể chạm tới.

Em mỏng manh tựa hồ chỉ cần chạm khẽ là sẽ vỡ tan.

Bất chợt, một câu hỏi chạy qua đại não tôi.

Rốt cuộc tôi thấy ai đẹp hơn nhỉ?

Đối với câu hỏi mà lẽ ra tôi phải trả lời được ngay lập tức, đối với câu hỏi mà lẽ ra đáp án chỉ có một duy nhất đó.

Chẳng hiểu sao tâm trí tôi lại không thể đưa ra câu trả lời cuối cùng, cứ như thể thời gian đã ngừng trôi kể từ khoảnh khắc ấy, tôi chỉ biết trân trân nhìn vào một điểm duy nhất.

Đó là khuôn mặt em, hình ảnh đã khắc sâu vào tâm trí tôi.

Sau một hồi tán gẫu đủ thứ chuyện vẩn vơ trong lớp học.

"Ối."

Điện thoại bỗng rung lên bần bật.

"Hú hồn, giật cả mình...... Để trên mặt bàn nên tiếng rung nó cứ vang lên ấy......"

"Xin lỗi, xin lỗi nhé...... Ồ, là chú Souichi gọi."

"Chuyện vật bị nguyền xong rồi sao ạ? Vậy chúng ta ra cổng trường thôi."

『Rõ』

Bé San và Rin đứng dậy trước, khẽ vươn vai rồi bắt đầu bước về phía cửa lớp. Tôi chậm hơn một nhịp, vừa đứng dậy vừa bắt máy.

"Alô, chú Souichi ạ? Chú vất ——"

"Cháu đang ở đâu!?"

Giọng nói đầy vẻ khẩn thiết của chú Souichi vang lên. Có vẻ chú đang chạy vì hơi thở có phần dồn dập.

"Ở đâu là sao ạ, để xem nào......"

"Thôi được rồi! Linh lực áp đảo thế này thì chú cũng đoán ra rồi!"

"C-Có chuyện gì mà chú cuống lên thế ạ."

Qua giọng nói, tôi cảm nhận được một bầu không khí chẳng lành. Một sự nôn nóng như thể vừa có chuyện gì đó cực kỳ nghiêm trọng xảy ra. Trước hết cứ bảo bé San và Rin đứng yên trong lớp đừng đi lung tung đã...... Nghĩ vậy, tôi hướng mắt về phía hai người họ.

"Bé San, Rin. Chờ tôi chút. Chú Souichi bảo là ——"

Hai người họ chỉ đang đứng yên giữa lớp học.

Chỉ là đứng yên thôi.

Chẳng có gì kỳ lạ cả. Họ chỉ đang đợi tôi nghe điện thoại thôi. Đáng lẽ là như vậy...... thế nhưng một cảm giác lạc lõng không tên bỗng chốc chiếm trọn lấy toàn bộ cơ thể tôi.

"Wataru! Rin có ở đó không!? Bé San thì sao!?"

"...... C-Có ạ. Cả hai đều đang ở ngay trước mặt cháu đây."

Đang ở ngay trước mặt. Họ vẫn ở đây mà.

"Vẫn như mọi khi, bé San nhập vào Rin và lúc nãy chúng cháu vẫn còn nói chuyện vui vẻ lắm."

Đáng lẽ là phải như vậy.

Thế nhưng như bị lây nhiễm bởi sự nôn nóng của chú Souichi, chẳng hiểu sao nhịp thở của tôi cũng trở nên gấp gáp. Miệng tôi khô khốc một cách nhanh chóng. Dù tôi chẳng hề có chút năng lực tâm linh nào.

Cơ thể của Rin, hay là bé San. Cả hai cứ như bị đóng băng, hoàn toàn không hề cử động. Cũng chẳng có phản ứng gì.

Cứ như một con búp bê vậy.

"N-Này. Bé San? Rin? Hai người sao thế?"

Tôi phớt lờ tiếng gọi của chú Souichi trong điện thoại, rụt rè đưa tay vỗ nhẹ vào vai em ấy. Ngay lập tức, em ấy giật mình run vai như mọi khi. Thấy dáng vẻ đó, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, lấy lại bình tĩnh và tập trung vào cuộc điện thoại.

"Chú Souichi. Cả Rin và bé San đều đang ở đây với cháu. Chúng cháu sẽ ra cổng trường theo đúng kế hoạch ——"

Tôi vừa nói đến đó. Rin —— không, người đang giữ quyền sở hữu cơ thể là bé San nhỉ —— từ từ xoay người lại, mắt chạm mắt với tôi.

"Vật bị nguyền đã bị Hinoyama phá hủy! Wataru, mau đưa hai đứa nó rời khỏi tòa nhà ngay!"

Em ấy đứng quay lưng về phía tôi, nhưng chỉ xoay mỗi phần cổ lại để nhìn tôi.

Đó là một cú xoay 180 độ. Dù cơ thể có dẻo dai đến đâu, đây là động tác mà một con người bình thường không thể làm được.

Hơn nữa, bảo là mắt chạm mắt cũng không hẳn là chính xác. Nếu dùng phép ẩn dụ cho dễ hiểu thì là như vậy, nhưng tiêu cự của em ấy không hề cố định, hai con ngươi đen lánh cứ đảo liên tục như đang kiểm tra phạm vi cử động của chính mình.

Nụ cười trên khuôn mặt em ấy không phải là nụ cười dịu dàng mọi khi, mà là một nụ cười hình bán nguyệt dán chặt lên mặt một cách rợn người.

Tôi lập tức rụt tay lại và lùi bước. Cánh cửa để ra khỏi lớp học nằm ở phía sau lưng hai người họ. Muốn chạy trốn cũng không phải là chuyện dễ dàng.

"Wataru, có chuyện gì thế! Bên đó tình hình sao rồi!?"

"Chuyện đó thì chính cháu cũng muốn hỏi đây này......!?"

Đột nhiên tầm nhìn trở nên sáng rực. Một luồng ánh sáng nhân tạo còn chói hơn cả ánh trăng —— ánh đèn huỳnh quang bắt đầu chớp nháy liên hồi.

Nơi này đáng lẽ bây giờ không thể có điện được mới phải.

Mới cách đây vài giây thôi...... chỉ vài giây trước thôi, chúng tôi còn đang tán gẫu và cười đùa với nhau cơ mà.

"Vậy mà —— cái quái gì thế này!?"

Rầm! Tiếng đổ ngã vang lên khiến tôi giật bắn mình. Tôi nhìn về hướng phát ra âm thanh, phía bên ngoài lớp học.

"A-Anh Hinoyama! Chuyện này là sao vậy!?"

"Cái quái gì thế này...... Cái thứ gì thế kia chứ......!"

Chưa kịp nghe tôi hỏi xong, anh Hinoyama đã nhìn hai người họ bằng ánh mắt như nhìn thấy quái vật.

"Tôi chỉ muốn chỉ ra sự nguy hiểm của yêu quái để mọi người tỉnh ngộ thôi mà...... Cái thứ này, dù thế nào đi nữa thì chúng ta cũng không thể đối phó nổi đâu......!"

Anh Hinoyama nói với hơi thở dồn dập.

AP1GczPHkeBEV13uUhFOTy6aanaWRRqs9i4BB_XYBo5Ln4WbW2bi8SEgkk4URfcY2rX9KOz_6wuthmY2KNplVTdser4WOM-B9xRsnml4aBQuPx2yNoaWzOYxhACYGiYQqZ2784ziBr9kLa1utK-3tWm1DWwrTQ=w643-h913-s-no-gm?authuser=0"Đ-Đúng thế. Tại mọi người cả đấy! Tại mọi người cứ để mặc con yêu quái đó mà không chịu thanh tẩy! Cứ giữ một con yêu quái nguy hiểm như thế mà không chịu thanh tẩy suốt bấy lâu nay!"

"A-Anh Hinoyama?"

"Nhìn đi, đây chính là kết quả của việc để mặc nó đấy! Dù chúng tôi đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rằng nó rất nguy hiểm, nhưng mọi người chẳng chịu nghe mà cứ chung sống với nó...... Để rồi cuối cùng, chẳng phải là nó đã chiếm đoạt cơ thể rồi sao. Em gái đã thế mà chị gái cũng chẳng khác gì. Giám sát cái nỗi gì chứ, lũ ngu ngốc chẳng biết lượng sức mình......"

"Ai bảo em gái tôi là lũ ngu ngốc cơ?"

Yomino Ran đã đứng ở phía sau từ lúc nào, cùng với tiếng thiền trượng leng keng quen thuộc, chị ấy thầm thì bằng một giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương, khác hẳn thường ngày.

"Hí......!?"

Để thoát khỏi giọng nói đó, anh Hinoyama nhảy vọt vào trong lớp học, phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng. Ngay trước khi anh ta kịp mất đi ý thức, thật may mắn hay là rủi ro mà chị Ran đã kịp lôi anh ta trở lại hành lang.

"Có sao không Rin! Wataru!"

Từ phía sau, chú Souichi và Ren cũng hớt hải chạy tới —— nhưng rồi tất cả đều khựng lại ngay trước cửa lớp. Hai người họ liếc nhìn anh Hinoyama đang thở gấp vì sốc.

"Chị Ran, cuối cùng chị cũng ra tay rồi sao...... Vì bị dồn nén quá mức ư......"

"Không phải đâu! Sao trong cái tình huống này mà em có thể phát ngôn như vậy hả cô em út kia! Chị yêu em lắm!"

Sao trong cái tình huống này mà chị có thể phát ngôn như vậy hả bà chị kia. Mà thôi, giờ chuyện đó không quan trọng.

"Rốt cuộc đang có chuyện gì xảy ra vậy ạ. Rin và bé San làm sao vậy......?"

Chú Souichi nhìn về phía hai người họ, đôi lông mày nhíu chặt lại với vẻ nghiêm trọng chưa từng thấy.

"...... Có lẽ, cả hai đã bị tập hợp các yêu quái trong trường này chiếm đoạt cả cơ thể lẫn tinh thần rồi."

"Cái ——!?"

"Này, Hinoyama. Cậu đã lên kế hoạch gì? Tại sao lại phá hủy vật bị nguyền!"

Bằng giọng nói lạnh lùng, chú Souichi tra hỏi anh Hinoyama, người giờ đây đang mang khuôn mặt thất thần đầy tuyệt vọng.

"...... Thầy Sagawa. Tại các người cả thôi. Làm gì có chuyện con người và yêu quái có thể hòa hợp với nhau được chứ......?"

"Hinoyama, anh...... anh thuộc phe cực đoan sao?"

Trước câu hỏi của Ran, anh Hinoyama không nói gì mà chỉ khẽ gật đầu một cách yếu ớt.

"Việc không thanh tẩy mà lại đặt một con yêu quái hung ác nhất, tồi tệ nhất như 'bé San' dưới sự giám sát —— tôi thấy đó là điều không thể chấp nhận được. Vì thế, chúng tôi muốn cho mọi người thấy sự nguy hiểm của yêu quái."

Anh Hinoyama run rẩy chỉ tay về phía tôi.

"Kế hoạch ư? Dùng vật bị nguyền để tập hợp yêu quái, thông qua Sagawa Wataru để khiến 'bé San' hấp thụ một lượng lớn yêu quái cùng lúc, khiến cô ta mất kiểm soát. Một kế hoạch đơn giản như vậy thôi. Chỉ cần sự thật 'San-chan đó cuối cùng đã làm hại con người' hiện ra là đủ rồi. Bấy nhiêu đó là đủ để chứng minh sự nguy hiểm. Sau đó, phương châm đối phó chắc chắn sẽ nghiêng về phía thanh tẩy."

"Chỉ để thanh tẩy bé San mà các người dám mang cả vật bị nguyền ra sao......!"

"Bọn tôi gồm vài thành viên phe cực đoan đã cất giữ nó suốt bấy lâu nay. Bọn tôi đã chuẩn bị cực kỳ kỹ lưỡng để không bị phe ôn hòa —— đặc biệt là Yomino Ran phát hiện. Vì mục tiêu là khiến nó bạo tẩu, nên tôi đã ngụy tạo báo cáo để đảm bảo lượng yêu quái lan khuất trong trường là vừa đủ. Chú vốn rất ưu tú, nên tôi đã phải lên kế hoạch vô cùng tỉ mỉ."

"Ra là vậy. Đằng nào thì ngày mai anh Wataru cũng sẽ đến trường. Nếu lúc đó vật bị nguyền bị phá vỡ, mọi chuyện sẽ diễn ra đúng như dự tính. Yêu quái sẽ tự động tập trung về phía anh —— giống như lũ côn trùng lao vào ánh sáng vậy. Đúng là một quả bom hẹn giờ xảo quyệt."

Nghe lời phân tích của Ren, Ran lộ rõ vẻ bực dọc và đấm mạnh vào tường một cái thật đau.

"Cậu khai ra dễ dàng nhỉ, Hinoyama. Mấy lỗi lầm ngày thường cậu tìm cách giấu giếm kỹ lắm mà."

"Chuyện đó là đương nhiên rồi, chị Yomino. Đằng nào thì tất cả chúng ta cũng sẽ bị lũ yêu quái đằng kia kết liễu thôi... Giấu giếm cũng chẳng để làm gì. Nhìn đi, thực thể yêu quái xấu xí tột cùng đang ở kia chính là —— sự bạo tẩu mà bọn tôi hằng mong đợi đấy."

"Tên khốn này!"

Trước những lời lẽ của anh Hinoyama – người đã để mọi chuyện vượt quá tầm kiểm soát đến mức bản thân không thể làm gì được nữa và đang dần trở nên liều lĩnh —— tôi không thể nào giữ im lặng được nữa. Tôi lấy hết sức bình sinh, gắt lên:

"Yêu quái xấu xí á!? Đừng có đùa, San-chan không phải hạng đó! Cả Rin nữa... cô ấy chỉ đang nỗ lực để trở thành một thầy trừ tà ưu tú thôi mà. Tại sao cô ấy lại phải bị kéo vào chuyện này chứ!"

"Ha ha, suốt ngày quấn quýt bên cạnh yêu quái mà cũng đòi làm thầy trừ tà sao. Cả thầy Souichi, chị Yomino và cả cô em út nữa! Đứng trước mặt một con yêu quái mà không chịu thanh tẩy, vậy mà cũng tự xưng là thầy trừ tà được à!"

Trong mắt anh Hinoyama thấp thoáng những giọt nước mắt —— dù tôi không cảm nhận được, nhưng có lẽ những người đang ở trước mặt tôi lúc này đã trở thành những thực thể đáng sợ đến mức bị gọi là "yêu quái xấu xí". Chính vì vậy mà cảm xúc của anh ta mới trở nên bất thường như vậy. Tôi hy vọng là như thế.

"...... Cậu, im miệng đi."

Trên trán Ran nổi đầy gân xanh, chị ấy chỉ nói có vậy rồi nhấc bổng anh Hinoyama lên, đẩy đầu anh ta vào phía cửa lớp học trong vài giây.

"Dừng lại ——!?"

Chưa kịp nói hết câu, anh Hinoyama đã trợn ngược mắt và ngất xỉu.

"Chị Ran, lần này chị làm thật rồi kìa......!"

"Chị bị dồn nén quá mức nên mới lỡ tay thôi. Chị chẳng hối hận chút nào cả."

"Mà khoan đã, sao anh ta lại ngất xỉu? Trong căn phòng này đang xảy ra chuyện gì vậy ạ......?"

"...... Này, Wataru. Cháu không sao chứ?"

"Dạ, cháu...... vẫn bình thường ạ. Không thấy có gì lạ......"

Trước câu trả lời của tôi, ba người họ nhìn nhau rồi đồng thanh thở dài:

" " "Đồ đàn ông không có chút năng lực tâm linh nào......" " "

Tự nhiên mấy người này lại xúm vào mắng tôi là sao chứ!

"Wataru. Bây giờ, căn phòng này đang tràn ngập linh lực bất thường kể từ lối vào trở đi. Những thầy trừ tà có khả năng cảm nhận linh lực đều không thể vào được. Nếu vào là sẽ bị ngất xỉu ngay lập tức giống như tên Hinoyama này vậy. Thú thật là chúng ta giờ đang vô lực."

"Bằng cách phá hủy vật bị nguyền, lũ yêu quái lang thang sẽ lao thẳng về phía Sagawa Wataru. Cho đến lúc đó thì mọi chuyện đúng như dự tính của Hinoyama. Nhưng mà...... có vẻ như sự đáng gờm của bé San, cùng với sự hiện diện của Rin – người có thể tiếp tục thu nạp bé San vào cơ thể —— đã vượt xa những gì bọn chúng có thể tưởng tượng."

"Em cảm thấy tiềm năng vốn có của bé San khi kết hợp với lượng yêu quái khổng lồ tập trung tại trường học này, cộng thêm linh lực kinh khủng của chị Rin, đã tạo nên một sự hòa quyện kỳ diệu. Một thực thể cực kỳ khủng khiếp đã được sinh ra."

Tôi nhìn thực thể đang run rẩy bần bật, người vừa là Rin vừa là bé San.

Dáng vẻ đó, tuyệt nhiên không giống con người một chút nào.

"Hơn nữa, quyền kiểm soát ý thức đã rơi vào tay lũ yêu quái. Chú đã nói rồi đấy Wataru. Đây là trạng thái ăn quá đà rồi ngất. Ý thức của bé San đang ngất đi đã bị tập hợp các yêu quái chiếm đoạt. Chú xin lỗi, dựa vào thành tích suốt hai năm qua, chú cứ ngỡ nếu chỉ quá tải một chút thì chắc cũng không sao...... nhưng không ngờ chúng ta lại sập bẫy của phe cực đoan."

"Chị Rin cũng bị cuốn vào đó, và em nghĩ rằng ý thức lẫn cơ thể của chị ấy đã bị tập hợp yêu quái chiếm giữ thông qua bé San...... Em nghĩ là vậy. Đó chỉ là suy đoán và dự đoán của em thôi."

Ren kết thúc câu nói với giọng nhỏ dần. Chú Souichi và Ran cũng mang khuôn mặt vô cùng nghiêm trọng. Cũng phải thôi. Chuyện thế này chắc hẳn là từ trước đến giờ chưa từng xảy ra.

"Thú thật là việc Ren và mọi người có thể thu nạp một yêu quái mang linh lực mạnh mẽ hơn cả bé San bình thường sau khi chiếm được cơ thể của chị Rin là điều không thể. Vì là người trong nghề nên em hiểu rất rõ."

"Vào là chết ngay ấy chứ. Chạm vào cũng nguy hiểm, mà muốn tiếp cận để tìm cách đối phó cũng chẳng thể tiếp cận được."

Tôi bỗng có một linh cảm chẳng lành.

"...... Nghĩa là......?"

Dù nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ phía sau, nhưng vì hy vọng sẽ nhận được một câu trả lời có lợi cho mình, tôi vẫn quay mặt về phía ba người đang đứng ở cửa.

Ngay khoảnh khắc đó.

"Làm ơn hãy tìm cách gì đi mà!"

"Lũ chuyên gia vô dụng này!"

Từ phía sau, Rin —— hay đúng hơn là tập hợp các yêu quái —— cuối cùng đã lao thẳng về phía tôi để tấn công!

Tôi kịp thời né được Rin trong gang tấc. Nếu đã thế này thì đành chịu thôi, học kỳ mới hay gì gì đó không còn quan trọng nữa. Tôi lấy những chiếc bàn đã được lau dọn sạch sẽ làm bàn đạp để cố gắng né tránh.

"Tại sao lại nhằm vào tôi chứ!?"

"Chắc là bản năng của yêu quái thôi. Chúng khao khát linh lực chất lượng cao. Vì vậy chúng mới nhằm vào Wataru...... Có điều, bây giờ là sau khi chúng đã được cường hóa đầy đủ rồi. Có khi khác với mọi khi, lần này chúng định hút sạch không còn một giọt linh lực nào của cháu luôn đấy."

"Đáng sợ quá vậy! Nếu bị hút sạch thì sẽ ra sao ạ!? Mà thôi, chú đừng trả lời! Này chú, chẳng lẽ chú không thể xông vào không gian này được sao!?"

"Không được! Bé San ở trạng thái bình thường mà chú còn phải chuẩn bị kỹ mới thu nạp được. Với một bé San mang linh lực bất thường như bây giờ thì chú vào là chết chắc!"

"Cái đồ thực tế chỉ đứng thứ hai này! Đồ đứng đầu giả tạo!"

Nhưng mà, vậy thì rốt cuộc phải làm thế nào đây chứ!?

"Dạ, thực ra lũ yêu quái cũng chỉ đang bị bé San thu nạp vào thôi. Thay vì tìm cách giải quyết tất cả cùng lúc, chúng ta hãy làm từng bước một. Trước tiên, việc tách chị Rin và bé San ra thì mọi người thấy thế nào?"

"...... Có lý đấy. Người duy nhất có thể đối phó với bé San ngay lập tức chỉ có Rin. Nếu có thể giải phóng được Rin thì có khi sẽ có cách."

"Nhưng bằng cách nào ——"

Chỉ một sơ hở nhỏ, tôi đã bị Rin trong hình hài yêu quái ép xuống sàn. Làn da trắng ngần đến mức không giống như có máu chảy qua hiện lên dưới ánh đèn huỳnh quang vẫn đang chớp nháy.

Đôi mắt em ấy mờ đục, nhưng vẫn khóa chặt lấy tôi.

"Dừng lại đi Rin! Bé San! Dừng lại, dừng lại mau!"

Tôi nắm lấy vai em ấy lắc mạnh nhưng em ấy chẳng hề lay chuyển. Ngược lại, sức mạnh của em ấy quá lớn khiến tôi bị ép ngược trở lại.

Rin khẽ mở miệng —— và cắn mạnh vào cổ tôi.

"Yêu quái khi có cơ thể người thì sẽ hấp thụ linh lực theo cách đó sao......"

"Đừng có mà thán phục nữa chú ơi! Người thân của chú đang bị xâm hại kìa!"

Một cảm giác ấm nóng truyền đến từ cổ. Cái gì thế này!? Chẳng lẽ bây giờ tính mạng của tôi đang thực sự lâm nguy sao!?

Dù cố gắng vùng vẫy để thoát ra nhưng cơ thể của Rin vẫn không hề suy chuyển. Vốn dĩ sức mạnh của cô ấy đã lớn rồi, giờ lại còn có yêu quái nhập vào nữa chứ...... Tôi cố gắng liếc mắt về phía cửa lớp. Chẳng lẽ không còn cách nào để thoát khỏi tình cảnh này sao......!?

"Rin! Không được đâu, không được ngậm cái thứ đó vào miệng! Nhả ra đi em, nhả ra mau! Khoang miệng của Rin đang bị vấy bẩn kìa! Tên yêu quái khốn kiếp kia! Ta nhất định sẽ thanh tẩy nhà ngươi!"

"...... Nhìn chị mình như vậy mà chỉ có thể đứng nhìn, đúng là cảm thấy khó chịu thật đấy."

Chị cả thì đang giận dữ gào thét khi nhìn thấy cảnh tượng đáng xấu hổ của em gái, còn cô em út dù cảm xúc đang trong tình trạng nguy kịch nhưng cũng đang nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.

"Sagawa Wataru, cái ánh mắt đó là sao hả! Chị cũng hết cách rồi, chẳng thể làm gì được cả!"

"Khốn thật, vậy mà chị cứ đứng nhìn người thân của mình lâm vào hoàn cảnh này sao......"

Ngay lúc đó, tôi chợt nhận ra.

Tai của Rin đang đỏ bừng lên.

Khi tôi dùng sức, cơ thể Rin đang đè lên tôi bỗng yếu đi so với lúc nãy. Tôi vội vàng đẩy Rin ra và lấy lại tư thế. Dù vùng cổ đã ướt đẫm nước dãi nhưng tôi không còn thời gian để bận tâm đến chuyện đó nữa.

Rin ngồi thụp xuống tại chỗ trong giây lát, nhưng rồi vết đỏ dần biến mất, làn da em ấy lại trở nên trắng bệch như cũ.

"...... Ra là vậy."

Có một cách duy nhất để tách Rin và bé San ra.

Hơn nữa, đó là phương pháp dùng vũ lực để tách rời bất chấp ý muốn của cả hai.

Nghĩ lại thì từ trước đến nay, chẳng phải em ấy đã bao nhiêu lần bị tách ra một cách cưỡng chế bằng một sức mạnh phi thường đó sao.

Làm cho Rin xấu hổ. Thật sự xấu hổ.

Nếu ý thức của Rin đã hoàn toàn bị lũ yêu quái xóa sổ thì điều này là không thể, nhưng dựa vào những gì vừa thấy, có vẻ không phải vậy. Ý thức của Rin vẫn còn tồn tại.

Phải truyền đạt được nó vào sâu trong thâm tâm của Rin.

Phải làm cho em ấy cảm thấy xấu hổ từ tận đáy lòng.

Để đề phòng bất trắc, tôi đặt chiếc túi đeo chéo đựng búp bê lên bàn. Thay đổi hoàn toàn thái độ so với lúc nãy, tôi chủ động tiến lại gần Rin và ôm chặt lấy em ấy.

"............"

Cơ thể Rin khẽ run lên trong tích tắc, nhưng rồi.

"Á!?"

Em ấy lại bắt đầu cắn nhẹ vào cổ tôi.

"N-Này! Sagawa Wataru!? Cháu không định lợi dụng lúc Rin mất ý thức để sàm sỡ em ấy đấy chứ!? Đáng ghen tị quá đi mất!"

"Chị Ran nói gần đúng rồi đấy. Chỉ là vế sau bị lộ ham muốn cá nhân thôi."

"Không, mà tên nhóc đó tự nhiên đang làm cái gì vậy chứ......?"

Mặc kệ những tiếng bàn tán của những người thân đang đứng ngoài, tôi thầm thì vào tai Rin:

"Này Rin, dáng vẻ đáng xấu hổ khi đi cắn cổ người khác thế này đang bị cả nhà nhìn thấy hết rồi đấy."

Nghe thấy vậy, theo bản năng Rin liền buông cổ tôi ra, sắc mặt em ấy đã hồng hào trở lại một chút —— nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ. Khốn thật, vẫn chưa được sao!? Chẳng lẽ mình còn phải làm gì nữa à!?

Tôi nhớ lại những hành động trước đây. Nếu là lúc trước thì đáng lẽ em ấy đã bị tách ra rồi mới phải...... À, ra là vậy.

Là kết quả của quá trình tu hành của chúng tôi sao......!

Nhắc mới nhớ, chính em ấy cũng đã từng nói mà. Rằng em ấy đã bắt đầu quen với những chuyện xấu hổ rồi. Dù không có ai chú ý, nhưng việc em ấy vẫn có thể thản nhiên để tôi đút cho ăn ở nhà hàng gia đình mà không hề nao núng......!

Hỏng rồi, với những hành động bình thường thì em ấy không còn thấy xấu hổ từ tận xương tủy nữa rồi!

Rốt cuộc phải làm gì, phải làm thế nào đây...... Tôi đã sai lầm khi mải suy nghĩ như vậy. Trong một khoảnh khắc, tôi đã lơ là sự hiện diện của Rin. Và Rin đã không bỏ lỡ cơ hội đó. Em ấy lại ép tôi xuống sàn một lần nữa —— và lần này, để tôi không thể chạy thoát, em ấy dùng cả hai tay ghì chặt cổ tay tôi xuống.

"Wataru!"

"Hự......"

Dù tôi đã dùng hết sức nhưng cánh tay vẫn không hề suy chuyển. Sức mạnh khủng khiếp thật......!

Chẳng thể nào vùng vẫy thoát ra được. Cứ đà này, tôi sẽ thực sự bị "ăn thịt" theo đúng nghĩa đen. Sau khi bị hút sạch cái thứ gọi là linh lực đó, rốt cuộc tôi sẽ ra sao đây. Thật chẳng dám tưởng tượng.

Khuôn mặt Rin với đôi môi hé mở ngày càng tiến lại gần. Đôi mắt lờ đờ không chút sức sống cứ thế nhìn tôi chằm chằm. Khốn thật, tưởng cái vụ cảm ứng chết lâm sàng là đặc quyền của cô em út thôi chứ!

"—— Phải rồi."

Vẫn còn một điều duy nhất. Vẫn còn một việc tôi có thể làm trong tình cảnh này.

Trong cái tình cảnh mà đúng là chân tay đều không thể cử động được thế này, chỉ còn duy nhất một cách.

"...... Xin lỗi nhé."

Những gì tôi sắp làm đây, dù trong hoàn cảnh này có thể đưa ra bao nhiêu lý do để bào chữa đi chăng nữa, nhưng tôi không muốn dùng chúng làm cái cớ —— dù không biết liệu Rin có nghe thấy hay không, tôi vẫn thốt ra một lời xin lỗi.

Là dành cho Rin, hay là dành cho Miyazaki San mà tôi hằng yêu quý. Hay là dành cho cả hai.

Rin chẳng thèm bận tâm, em ấy cứ thế ghé sát mặt vào tôi. Đôi môi em ấy nhắm thẳng vào vùng cổ tôi một cách chính xác.

Tôi đã chủ động đón lấy đôi môi ấy.

"Cái gì......!"

Tiếng kinh ngạc của chú Souichi trước hành động không ngờ tới.

"Ồ......!"

Tiếng cảm thán của Ren như thể cảm xúc vừa mới hồi sinh.

"A ba ba ba ba ba."

Và tiếng kêu thất thanh của Ran khi chứng kiến khoảnh khắc đôi môi của đứa em gái yêu quý bị cướp mất vang lên bên tai tôi.

Đã bao nhiêu giây trôi qua rồi nhỉ. Hay là bao nhiêu phút? Bao nhiêu giờ...... chắc là không đến mức đó đâu.

Cảm giác cứ như thể nó sẽ kéo dài mãi mãi, nhưng sự kết thúc lại đến vô cùng đột ngột.

"Á, á á á á!? H-Hả!? Xấu hổ!? Không, ế!?...... Uế hế!?"

Rin đã chủ động rời môi tôi.

Đôi mắt Rin đã ánh lên tia sáng, em ấy rời môi và phát ra những tiếng kêu kỳ quái!

A, cái tiếng kêu kỳ quái quen thuộc. Một tiếng kêu thật khiến người ta an lòng.

"W-W-W-Wataru-san......! X-Xấu hổ quá đi mất......!"

Rin vừa lắp bắp vừa gọi tên tôi.

"...... Mặt cậu đỏ bừng lên hết rồi kìa."

"~~~~~~~~~~~~~~~~!!! W-Wataru-san cũng vậy thôi!"

À, đúng rồi. Tôi cũng vậy mà.

Rin leo xuống khỏi người tôi. Cả hai cùng nhìn về phía chiếc túi đeo chéo.

"...... Rin, cậu có nắm bắt được tình hình không?"

"Uế, uế!? Sao cậu có thể bình tĩnh được như thế chứ!? H-H-Hôn nhau đấy! Lại còn trước mặt bao nhiêu người nhà thế này nữa chứ!"

"Thôi đi. Tôi cũng đang phải cố hết sức để không để ý đến nó đây. Xấu hổ chết đi được."

"Ư ư......"

Nhìn thấy khuôn mặt tôi khi nói những lời đó, Rin im lặng không nói nên lời. Mặt Rin vẫn đỏ bừng như cũ, nhưng chắc mặt tôi cũng chẳng kém cạnh gì đâu. ...... Biết sao được.

"Này cái tên Sagawa Wataru kia! Nhất định phải sống sót trở về đấy nhé! Chị sẽ dùng giũa mài sạch đôi môi đó của cậu cho mà xem!"

Nhìn Ran đang đập cửa lớp học rầm rầm như muốn phá nát nó, tôi mới thấy bình tâm lại đôi chút. Không ngờ lại có ngày tôi tìm thấy sự an ủi từ bà chị đó.

"Chị Rin, thực tế thì chị thấy sao? Chị có nắm rõ được tình hình hiện tại không?"

Ren vẫn giữ nguyên trạng thái cảm xúc nguy kịch, hỏi một cách bình thản mà không cần quan tâm đến bầu không khí.

"Có chứ. Nắm rõ đến mức muốn chết vì xấu hổ đây."

"Sức khỏe chị thế nào!?"

"Tim chị đang đập thình thịch đây, nhưng sức khỏe thì không có vấn đề gì đặc biệt!"

Khóa kéo của chiếc túi đeo chéo bỗng mở ra từ bên trong, và một con búp bê chui ra.

Mô hình Miyazaki San tỉ lệ 1/12 có khớp cử động —— hay còn gọi là "bé San".

Không còn vẻ đáng yêu như mọi khi, em ấy cử động một cách khổ sở như trong phim kinh dị. Tuy nhiên, em ấy dường như không hề có ý định tấn công chúng tôi.

"Tôi đã hy vọng rằng cú trục xuất vừa rồi sẽ đưa mọi thứ trở lại bình thường..."

"Không, chắc chắn là có hiệu quả! Áp lực linh lực đã yếu đi so với lúc nãy rồi!"

Chú Souichi cất tiếng từ phía bên ngoài.

"Vào khoảnh khắc đó... khi bé San bị cưỡng chế trục xuất, hỏa lực của chị Rin – vốn đã kinh khủng rồi – lại còn tăng cao hơn nữa. Đúng là trong trường hợp này, lối chơi 'cậy sức' là giải pháp tối ưu nhất. Thế nhưng..."

Ren ngập ngừng. Đúng như tôi dự đoán, đó chỉ là giải pháp mang tính nhất thời khi bé San còn ở trong cơ thể Rin.

Tôi và Rin cùng nhìn vào con búp bê đang mang dáng vẻ vô hồn không chút hơi người, khác hẳn mọi khi.

"Cậu có nghĩ ra cách gì không?"

Tôi hỏi Rin. Nếu đã có thể đối mặt trực diện một cách đường hoàng thế này, chắc hẳn cô ấy phải có kế hoạch nào đó ——

"Tớ không có."

"...... Hả?"

"Tớ không có cách nào cả!"

"............ Không, hửm?"

"Không có là cái chắc rồi còn gì! Ngay từ đầu tớ đã là một kẻ thất bại, còn chẳng thể thu nạp yêu quái vào cơ thể nữa là! Sao mọi người lại có thể kỳ vọng vào tớ chứ!?"

À thì, cũng đúng thật.

"Mà không phải mấy chuyện này thì các chuyên gia phải rành hơn sao? Nhìn xem, ở đây có tận ba người thuộc tầng lớp đứng đầu cơ mà ——"

"Chú xin lỗi."

"Xin lỗi em nhé Rin."

"Chị rất xin lỗi."

"Cái lũ chuyên gia vô dụng này! Linh lực còn kém cả tớ nữa!"

Ngay sau khi lấy lại ý thức, Rin đã rơm rớm nước mắt gào lên.

Nhìn cảnh đó, dù không đúng lúc chút nào nhưng tôi lại thấy ấm lòng —— thì đột nhiên, hai đầu gối tôi khuỵu xuống một cách vô thức, tôi đổ gục ngay tại chỗ.

"W-Wataru-san!?"

"Cái gì......!?"

Cảm giác như ý thức đột ngột bị ai đó cướp đi. Cảm giác như không khí đang loãng dần. Nhịp thở trở nên khó khăn. Một luồng khí lạnh lẽo đến mức không tưởng dù đang ở trong phòng. Những âm thanh chói tai khó chịu như tiếng ù tai. Cùng với đó là cơn đau đầu dữ dội như búa bổ.

Cả một "siêu thị linh chướng" đã hoàn tất việc bày bán trong tôi.

Toàn thân rã rời, không chút sức lực. Nói đúng hơn —— là cảm giác như sức lực đang bị ai đó rút cạn.

"Wataru-san!? Cậu phải giữ vững ý thức đấy!"

Rin vội vàng chạy lại nắm lấy tay tôi. Cơ thể vốn đang lạnh buốt từ tận xương tủy bỗng dần dần ấm lại, bắt đầu từ điểm tiếp xúc nơi bàn tay đang nắm chặt.

"...... Phù! Hít sâu, thở mạnh nào!"

Tôi vội vàng nạp lại lượng oxy vừa bị thiếu hụt. Những linh chướng vừa phải chịu đựng bỗng chốc tan biến hoàn toàn.

Tôi bất giác nhìn Rin.

"C-Có chuyện gì thế?"

"Cậu...... không làm gì đặc biệt đấy chứ?"

"V-Vâng. Tớ chỉ nắm lấy tay Wataru-san thôi mà..."

Tiếp theo, tôi nhìn về phía bé San. ...... Thật tình mà nói, rất khó để phân biệt được sự khác nhau giữa trạng thái bình thường và trạng thái bạo tẩu của em ấy...... Nhưng nhìn phản ứng của nhóm chuyên gia, có lẽ sự bạo tẩu vẫn đang tiếp diễn.

"Rin, cháu có thấy sao không?"

Chú Souichi hỏi từ bên ngoài lớp học. Rin tỏ vẻ bối rối nhưng vẫn khẽ gật đầu.

Một khoảng không gian tĩnh lặng bao trùm trong giây lát. Dường như mỗi người đều đang cố gắng giải bài toán phá vỡ tình cảnh này từ những thông tin ít ỏi có được.

"...... Có khi nào, chị Rin...... đã có thể thanh tẩy được rồi không?"

Người lên tiếng phá vỡ sự im lặng chính là cô em út nhỏ tuổi nhất, Yomino Ren.

"Tôi nghĩ, thứ vừa tấn công tôi chính là những linh chướng mà tôi vẫn thường phải chịu đựng suốt mấy năm trước."

"Nhưng tại sao tự nhiên nó lại xảy ra?"

"...... Có lẽ vì lúc nãy chúng đang nhập vào Rin nên không thể chiếm đoạt linh lực từ Sagawa Wataru theo cách thông thường được. Bởi vì lúc đó chúng không phải là những tư niệm thể có thể nhập vào người khác, mà đã sở hữu một cơ thể vật lý rồi. Thế nên chúng mới cắn vào cổ để chiếm đoạt linh lực bằng sức mạnh vật lý. Nhưng khi đã tách khỏi Rin, tập hợp các yêu quái đó đã quay lại nhập vào Sagawa Wataru. Vốn dĩ đã có sẵn một đường dẫn thông qua bé San rồi, nên chúng cứ thế mà lợi dụng thôi. Những tổn thương mà Sagawa Wataru vừa phải chịu chính là linh chướng do tập hợp các yêu quái đó gây ra. Vì bé San đang ngất đi nên lớp phòng thủ kiên cố như mọi khi tất nhiên là không còn nữa."

Ran vừa nói vừa lau đi vệt nước dãi bên khóe miệng. Khả năng phân tích tức thời đúng là không hổ danh chuyên gia.

"N-Nhưng mà! Tại sao tớ lại đột nhiên có thể thanh tẩy được chứ?"

Trước câu hỏi hết sức hiển nhiên của Rin – người từ trước đến giờ chưa từng thanh tẩy thành công lần nào —— chính tôi, một kẻ ngoại đạo chỉ mới biết đến sự tồn tại của yêu quái được hai tuần, đã đưa ra câu trả lời.

"Chẳng phải ngay từ đầu, Rin đã nhiều lần thanh tẩy những yêu quái bám theo tôi rồi sao?"

"Hả?"

Rin không giấu nổi vẻ chấn động trước lời nói của tôi.

"Ran vừa nói rồi đấy. Vì bé San ngất đi nên lớp phòng thủ biến mất, khiến tôi phải chịu linh chướng từ lũ yêu quái. Nhưng đây chắc chắn không phải lần đầu tiên ý thức của bé San bị mờ nhạt đi."

Cơ thể tôi vẫn còn nhớ rõ. Mỗi khi tôi bị dính đòn vào vùng chấn thủy, chắc chắn bé San cũng sẽ bị ngất đi.

"Nếu nhớ lại thì từ lúc đến đây, tôi đã gặp phải linh chướng vài lần rồi."

Chẳng hạn như khi gặp ác mộng. Lần đầu tiên đến ngôi nhà này và cũng là lần đầu bé San bị ngất. Nghe bảo lúc đó tôi đã rên rỉ đến mức khiến Rin phải lo lắng.

Hay như lúc tôi đứng đợi bên ngoài trong khi Rin đang đi tắm. Khi đó, tôi bỗng nhiên bị đau đầu và ù tai dữ dội.

Và rồi —— lần đầu tiên, tôi đã có một giấc ngủ yên bình khi được Rin cho gối đầu lên đùi, còn lần thứ hai, mọi triệu chứng đều dừng lại ngay khi Rin tiến lại gần sát vách tường và tựa toàn bộ trọng lượng cơ thể vào đó.

Mỗi khi bé San ngất đi và tôi mất đi lớp bảo vệ, chắc chắn Rin đều ở bên cạnh.

"Thực tế, cũng có lúc bé San ngất đi mà không có Rin ở gần. Lúc đó Ren đã cảm nhận được nguy hiểm và ra tay thanh tẩy giúp tôi...... Nghĩa là vào những lúc khác, tình trạng của tôi không đến mức khiến mọi người cảm nhận được sự nguy hiểm."

Lúc Rin đi tắm thì không có ai khác ở đó...... nhưng lần đầu ở phòng khách thì mọi người đều có mặt. Nếu yêu quái thực sự quậy phá thì chắc chắn đã có ai đó chạy đến rồi.

"Đúng là trước khi bé San xuất hiện, anh cũng đã từng thanh tẩy lũ yêu quái bám theo Wataru. Dù không trực tiếp thu nạp yêu quái vào cơ thể, nhưng việc thanh tẩy thông qua một vật trung gian nào đó là hoàn toàn khả thi."

"T-Tớ...... nhưng tớ đã bao giờ thanh tẩy thành công thông qua vật trung gian đâu......"

"Cơ địa siêu linh môi."

Ren trả lời cho thắc mắc của Rin.

"Anh Wataru sở hữu cơ địa siêu linh môi. Một cơ địa mang linh lực chất lượng cao mà bất kỳ yêu quái nào cũng muốn bám vào. Một cơ địa cực kỳ dễ để linh lực truyền qua. Nói cách khác, anh ấy không phải người bình thường. Vì thế nên ngay cả bố của anh ấy – một người không phải chuyên nghiệp, hay cả chị Rin – người chưa từng thành công một lần nào, cũng có thể thực hiện thanh tẩy được."

"Nghĩa là Sagawa Wataru là một cái lỗ hổng lỏng lẻo chứ gì."

"Lý do mà chị Rin từ trước đến giờ không nhận ra mình đã thanh tẩy được yêu quái là vì lũ yêu quái mà chị thanh tẩy đều là hạng hạ đẳng. Cũng giống như việc chúng ta không thể nhận biết được những linh lực quá nhỏ bé vậy. Giống như con voi thì không thể nhận ra con kiến được."

Tôi nhớ lại lần đi đến nghĩa trang. Đúng là lúc đó Ren cũng đã chỉ ra điều này.

"Rin. Có thể...... làm được đấy."

Tôi chống tay xuống gối, dứt khoát đứng dậy.

"Hãy sử dụng tôi đi. Dùng tôi để thanh tẩy lũ yêu quái vô danh đó —— và cứu bé San."

"...... Vâng!"

Rin nắm chặt lấy tay tôi. Để đáp lại, tôi cũng nắm chặt lấy tay em ấy.

Chúng tôi đan những ngón tay vào nhau để không bị rời xa. Để cơ thể ghi nhớ rằng hai chúng tôi giờ đã hòa làm một.

"...... Kinh thật."

Chú Souichi bất giác thốt lên.

"Linh lực của bé San đang giảm đi trông thấy...... áp lực mà chú cảm nhận được đang dần biến mất."

"Không ngờ lại có ngày mình được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc Rin thanh tẩy thành công thế này......!"

"Nhưng cứ đà này, liệu có khi nào chúng ta thanh tẩy luôn cả bé San không? Ren muốn có một cái kết có hậu cơ."

"...... Chắc là không sao đâu. Bé San hiện giờ đang ở trong tình trạng bị bao phủ bởi linh lực của lũ yêu quái hạ đẳng. Nó chưa hoàn toàn hòa lẫn với bản thân bé San. Sự bạo tẩu chính là minh chứng cho điều đó. Nếu đã hòa lẫn thì với linh lực vốn dĩ đã rất cao của mình, bé San chắc hẳn đã giành lại được ý thức rồi."

Chú Souichi trả lời cho thắc mắc của Ren.

"Hiện tại là đang đốt cháy lớp linh lực hạ đẳng bám trên vỏ ngoài của bé San. Khả năng chịu đựng hỏa lực giữa yêu quái hạ đẳng và bé San là hoàn toàn khác biệt. Vì thế, dưới linh lực hỏa lực cao của Rin, chắc chắn lũ yêu quái hạ đẳng sẽ bị thiêu rụi trước, còn bé San chắc chỉ bị bỏng nhẹ thôi......"

Một lời giải thích tuyệt vời từ sự phân tích tình hình của chú Souichi. Tuy nhiên, sự bất an vẫn không thể tan biến hoàn toàn, và chẳng có gì là chắc chắn cả. Bởi vì tình huống này là hoàn toàn bất thường.

Nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có thể cảm nhận được. Cảm giác linh lực của lũ yêu quái hạ đẳng đang ngày một nhỏ dần. Một kẻ hoàn toàn không có năng lực tâm linh như tôi mà cũng nhận ra được điều đó, chắc hẳn là nhờ cô gái bên cạnh đang sở hữu linh lực mạnh mẽ nhất giới thầy trừ tà rồi.

Chẳng hiểu vì sao, trong lòng tôi không mảy may gợn lên một chút ý nghĩ rằng sẽ thất bại.

Con búp bê hơi lảo đảo một chút, hai đầu gối run bần bật —— rồi đổ gục ngay tại chỗ. Cùng lúc đó, Rin cũng ngã nhào xuống.

"—— Rin!?"

Tôi ôm lấy vai Rin và lắc mạnh. Nhưng không thấy phản ứng gì.

"Chẳng lẽ vì thấy nguy hiểm nên vào phút cuối, cô ta đã dồn hết sức lực để chạy trốn vào trong cơ thể Rin sao?"

"Đúng là một hành vi bạo ngược không thể tha thứ!"

Ran nói với cảm xúc lộ rõ trên khuôn mặt rồi bước vào lớp học. Chị ấy bước đi bằng chính đôi chân của mình mà không gặp bất kỳ khó khăn nào.

"...... Ơ?"

Chính người vừa bước vào cũng phải kinh ngạc. Theo sau chị ấy, hai người còn lại cũng bước vào phòng.

Lượng linh lực tràn ngập do yêu quái bạo tẩu gây ra đã biến mất. Điều đó có nghĩa là ——.

Trước khi tôi kịp suy nghĩ thấu đáo, những đầu ngón tay ấm áp của Rin đã giữ chặt lấy má tôi như không để tôi chạy thoát.

"R-Rin!?"

"Ơ, không, không phải tớ đâu."

Trước khi Rin kịp nói thêm điều gì —— cơ thể em ấy đã bị cưỡng chế dùng đôi môi của tôi để lấp đầy khuôn miệng của chính mình.

"~~~~~~~~~~~~~~~~!?!?!??!"

Sắc mặt Rin nhanh chóng đỏ bừng lên như máu.

"Phù", đôi môi rời nhau. Rin cứ thế há miệng thở hồng hộc như đang cố đớp lấy oxy.

『Chút yêu quái còn sót lại』

『Vừa rồi đã được thanh tẩy hết sạch rồi』

『Cảm ơn anh nhé』

Bé San gõ phím nhanh hơn bao giờ hết để truyền đạt cảm xúc của mình một cách ngắn gọn nhất.

『Thanh tẩy số lượng lớn』

『thì đây là cách tốt nhất』

『với hỏa lực tối đa』

『đánh thẳng một phát』

『đây là việc mà chỉ có bé mới làm được』

"Chỉ có bé mới làm được......"

『Rin』

『nhát lắm』

『nên tự mình chẳng bao giờ dám làm đâu』

"...... Thì, chuyện đó là đương nhiên rồi."

『Lũ yêu quái ồn ào đó』

『phải dùng nụ hôn để bắt chúng câm miệng lại thôi』

Bé San gật đầu đầy mãn nguyện, rồi giơ ngón tay cái lên để nhấn mạnh công lao của mình.

『Hành động thanh tẩy càng ngắn gọn càng tốt』

『đó là lẽ thường tình』

"...... Ha ha. Đúng vậy nhỉ. Đúng như lời bé San nói."

Không ngờ cũng có ngày tôi được bé San dạy bảo về "lẽ thường tình".

『Hơn nữa』

『đây cũng là cách』

『để bé vừa xin lỗi vừa cảm ơn Rin vì đã gây rắc rối』

"Xin lỗi và cảm ơn sao......?"

Làm cho người ta xấu hổ đến mức đó mà cũng được coi là xin lỗi và cảm ơn sao?

...... Bé San sẽ không bao giờ làm điều gì mà Rin thực sự ghét bỏ.

Và vì đang ở trong cơ thể Rin, chắc hẳn bé San cũng hiểu được phần nào những biến chuyển trong cảm xúc của Rin từ trước đến giờ. Chính vì vậy em ấy mới nói ra những lời này. Nghĩa là......

Ngay trước khi tôi kịp chạm đến cốt lõi của vấn đề, một tiếng kêu chói tai vang vọng khắp phòng học.

"X-X-Xấu hổ quá đi mấtttttt! Đừng có nhìn tớ nữa mààààà!"

Rin hét lên, và con búp bê tỉ lệ 1/12 bỗng văng lên cao ——

"Nguy hiểm quá!"

Tôi vội vàng chụp lấy. Này này, làm ơn đi, đừng có kết thúc bằng việc làm hỏng đồ chứ!

"Làm tốt lắm! Vô hiệu hóa được chừng đó yêu quái mà không hề bị thương! Thật sự rất đáng nể đấy!"

"Chúc mừng chị Rin nhé."

"A ba ba ba ba."

Dù đoạn cuối chẳng hiểu chị Ran đang nói ngôn ngữ gì nhưng đại khái là mọi người đều đang rất vui mừng.

"Hàaaa —— h-h-h-tim tớ vẫn còn đập thình thịch đây này......!"

"Này."

"V-Vâng."

Tôi khẽ vỗ vào vai Rin đang chống tay xuống sàn và cúi gầm mặt. Rin vừa run rẩy vừa ngước mặt lên nhìn tôi.

"Nào, đưa tay đây."

"À, vâng...... cảm ơn cậu......"

Rin nắm lấy bàn tay tôi đưa ra. Tôi dùng sức kéo mạnh để giúp em ấy đứng dậy.

"Vất vả cho cậu rồi."

"Cậu cũng vất vả rồi. Thật tình là tớ mệt đứt hơi luôn rồi đây......"

Vốn dĩ đã bị yêu quái nhập vào rút cạn thể lực, giờ lại thêm cả việc cảm xúc bị thay đổi quá mạnh mẽ, nhìn Rin rõ ràng là đang kiệt sức.

Nhìn bàn tay đang nắm chặt, tôi nói:

"Từ ngày mai, ba chúng ta hãy cùng nhau trải qua những ngày tháng thật thong thả nhé."

Rin vẫn như mọi khi, đỏ mặt thẹn thùng nhưng vẫn đáp lại:

"Vâng!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!