Cô nàng bị nhập bảo rằng cơ thể cứ tự tiện làm nũng với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2902

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3649

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9628

Volume 1 (Light Novel) - Chương 5: Dù vậy thì cái trò đút ăn 'Aaa~' vẫn xấu hổ lắm cơ

Chương 5: Dù vậy thì cái trò đút ăn 'Aaa~' vẫn xấu hổ lắm cơ

"Oa oa!? Đ-Đợi chút đã bé San! Chị biết là em đang hào hứng, nhưng nếu lạc nhau thì phiền phức lắm! Đừng có bỏ mặc cậu Wataru lại phía sau chứ!"

Vừa bước xuống tàu và ra khỏi sân ga, Rin đã lập tức nói chuyện với ai đó giữa đám đông như thể đang cố ngoi lên khỏi dòng người ── thực tế là nói với bé San đang ở bên trong mình.

Vì đông người nên tôi cũng cảm thấy yên tâm phần nào, giống như chuyện của ai khác vậy. Nhìn từ ngoài vào thì trông cô ấy cứ như đang gọi với theo một người bạn vừa đi trước nên cũng ít bị coi là hành động kỳ quặc.

"Wataru! Xin lỗi nhưng cậu nắm lấy chỗ nào đó trên người tớ đi! Bé San đang cực kỳ hưng phấn luôn đấy!"

"Hả... được thôi..."

Dù sao thì làm chuyện này cũng chẳng mất gì... Tôi nắm lấy tay Rin.

"Này... không được đâu bé San. Lỡ lạc đường thì tính sao hả?"

『Giải trừ nhập hồn』

『Bé sẽ hội quân với anh Wataru』

Bé San viết ra một phương án giải quyết đầy tàn nhẫn trên ứng dụng chat điện thoại.

"Kết quả là chỉ có mình tớ bị lạc thôi sao!? Không được, thế còn tệ hơn nữa!"

"Thôi, trước mắt thì thế này sẽ không lo bị lạc nữa... Chỉ đường cho tớ nhé, Rin."

"V-Vâng. Trước mắt thì thế này là──!"

Rin đột nhiên nghẹn lời, nhiệt độ cơ thể tăng vọt khi nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt. Để cô ấy không chạy thoát, tôi đã đan chặt các ngón tay vào nhau. Cái này gọi là ── ơ, không lẽ là!?

Nhận thấy nguy hiểm, tôi vội vàng buông tay ra ngay lập tức. Nguy hiểm thật, mới bắt đầu mà đã bị cưỡng chế trục xuất thì hỏng bét...

"......Ưm......"

『Dáng vẻ』

『Có chút không hài lòng nhỉ』

"......Kh-Không phải đâu nhé!? Chuyện đó là...... nói đúng hơn thì, căn nguyên của mọi chuyện là do bé San đã quá phấn khích mà!"

『Là lỗi của bé』

"Dù sao thì cũng chưa có chuyện gì lớn xảy ra cả. Nhờ cô dẫn đường nhé, Rin."

"......Tớ hiểu rồi. Vậy thì trước tiên là──"

Tôi bước đi trên phố theo sự chỉ dẫn của Rin.

Chuyện tại sao lại thành ra thế này, phải quay trở lại thời điểm sáng hôm nay.

"Không ngờ cái tiệm bánh lâu đời đó lại đóng cửa đúng ngày nghỉ định kỳ chứ..."

Ngày hôm sau sau cái vụ bị Ren chụp được bức ảnh trông như thể tôi đang sàm sỡ Rin lúc cô ấy đang ngủ.

Vừa định hoàn thành chỉ thị được giao thì tôi đã vấp ngay phải một bức tường đá. Tôi vô thức thở dài một cái thườn thượt.

Tạm thời khi tôi báo cáo sự thật cho Ren, con bé đã quăng lại một yêu cầu và lời đe dọa cực kỳ vô lý cùng lúc: "Vậy thì nhờ tiền bối chọn bánh theo khiếu thẩm mỹ của anh vậy. Chà, mong chờ ghê. Nhân tiện, nếu anh chọn món dở tệ thì em sẽ 'lỡ tay' gửi ảnh đi đấy."

Liệu con bé có thể nghĩ đến tâm trạng của chị gái mình mà xóa hộ bức ảnh đó đi không nhỉ?

Nhưng mà, không ngờ cũng có ngày tôi phải chạy đôn chạy chạy đáo chỉ để lấy lòng người khác thế này. Thật buồn là tôi lại thấy bùi ngùi vì chuyện đó. Để không kéo người khác vào vận rủi của mình, tôi đã luôn hạn chế tối đa việc tiếp xúc với mọi người ── chẳng có mấy ai được gọi là người quen thân thiết cả.

Nói cách khác.

"Tôi chẳng biết người khác thích cái gì cả......"

『Anh Wataru......』

Đến cả bé San cũng gửi những dòng chữ đầy thương cảm cho tôi. Không, ví dụ như tặng cái gì cho Miyazaki San để cô ấy vui thì tôi có thể nghĩ ra ngay trong chớp mắt. Dễ như trở bàn tay. Có điều, đó chỉ là năng lực giới hạn dành riêng cho Miyazaki San mà thôi.

"Bánh kẹo thì mỗi người một sở thích mà...... Tôi chỉ biết loáng thoáng là Ren thích đồ ngọt thôi, chứ con bé thích loại nào thì tôi vẫn chưa nắm rõ được...... Đồ ngọt kiểu Nhật? Hay kiểu Tây? Yêu cầu lúc đó là bánh Montblanc nhỉ. Thật là, một thử thách quá khắc nghiệt đối với một kẻ thiếu kinh nghiệm giao tiếp như tôi mà......"

『Nâng cao năng lực con người』

『Cố lên anh』

Nhận được lời cổ vũ quý báu, tôi bắt đầu gõ điện thoại.

"Ơ, Wataru đang làm gì thế? Hôm nay cậu không phải làm việc à?"

"Rin à...... Tôi đang tìm hiểu chút chuyện thôi. Hôm nay tôi được nghỉ. Từ lúc đến đây ngày nào cũng làm việc túi bụi rồi mà. Cô Saki đã cho tôi nghỉ phép."

Có vẻ như khoảng thời gian cuối năm và đầu năm mới là lúc nhiều nơi thay đổi môi trường nên công việc giấy tờ khá bận rộn. Có những loại hồ sơ mà tôi còn tự hỏi một đứa làm thêm như mình có được phép đụng vào không nữa.

"Rin thì sao, sao lại lang thang ở đây?"

"Thì tớ đang trong kỳ nghỉ xuân mà. Cũng chẳng có việc gì làm cả."

"Nhưng Ran và Ren đều đang ra ngoài làm công việc trừ tà rồi mà. Cô không thỉnh thoảng có việc sao?"

"Tiếc là tớ phải ở nhà trông nhà thôi."

"À...... Nhắc mới nhớ, cô không công khai chuyện mình có linh lực mạnh nhỉ."

"Nếu lỡ công khai mà công việc cứ ập đến, trong khi tớ vẫn đang ở trạng thái không thể thu nạp yêu quái như hiện nay thì chỉ càng thêm nguy hiểm thôi ── họ bảo vậy đấy. Tớ cũng hoàn toàn đồng ý. Chắc là những ngày tháng tớ đóng vai trò người giám sát đi cùng hai người họ sẽ còn kéo dài."

Rin nở một nụ cười tự giễu. Mà đúng là cô ấy thiếu kinh nghiệm thực chiến thật. Có lẽ chú Souichi cũng muốn nâng niu, nuôi dưỡng cô ấy cẩn thận vì tài năng sắp nở rộ.

"Nhưng mà, tìm hiểu chuyện gì thế? Đang ngày nghỉ mà có vẻ vất vả quá nhỉ."

"Thực sự là vất vả lắm đấy...... Mà Rin này, có khi cô lại biết đấy! Đúng rồi, cô là người nhà của con bé mà, hỏi cô là chuẩn nhất rồi!"

"Hả? Gì cơ? Chuyện đó có ổn không vậy?"

Trước một Rin đang tỏ vẻ nghi hoặc, tôi giải thích ngắn gọn ngọn ngành câu chuyện. Tất nhiên là tuyệt đối không đả động gì đến nội dung cụ thể của bức ảnh.

"À, nếu là chuyện đó thì tớ biết vài cửa hàng đấy."

"Thật hả!?"

Câu trả lời của Rin đến thật nhẹ nhàng. Nghĩ lại cảnh tôi và bé San vắt óc suy nghĩ nãy giờ thấy thật ngớ ngẩn.

"Chỉ cho tớ với! Những chuyện này tớ muốn giải quyết càng sớm càng tốt!"

"Vâng, dĩ nhiên rồi. Hay là tớ đi cùng dẫn đường cho cậu luôn nhé?"

"Thật sao!? Nhờ cô được không!?"

"Thì đằng nào tớ cũng chẳng có việc gì làm, nên chừng đó thì được mà."

"May quá, may mà Rin không bận rộn cả ngày như Ran hay Ren!"

"Một lời phát ngôn chẳng thấy chút lòng biết ơn nào luôn!?"

Mặc kệ Rin đang lầm bầm phàn nàn, tôi vội vàng chuẩn bị ra ngoài.

"Để bé San vào túi nào......"

"À đúng rồi. Bé San có muốn đi dạo phố không?"

『Có chứ!』

Bé San ló mặt ra từ ô cửa sổ nhỏ của chiếc túi, gật đầu lia lịa.

"Vậy thì tớ cho bé mượn cơ thể nhé? Chỉ đường thì tớ có thể nói bằng lời được, miễn là bé chú ý đừng để bị lạc là được. Dù sao cũng bõ công đi, chắc bé cũng có những điều muốn trải nghiệm mà."

"Này, sao tự nhiên cô lại hào phóng thế. Sao đột nhiên lại đưa ra lời đề nghị đó?"

Việc để bé San cảm nhận thực tế đường phố là một điều rất tốt cho việc giáo dục nhân cách của bé, nhưng mà.

"Đó là lời cảm ơn hàng ngày thôi mà. Dù sao thì hầu như ngày nào tớ cũng phải nhờ cậy bé San. Hơn nữa...... tớ cũng muốn biết bé San có thể ở trong người tớ được bao lâu nữa."

"Ra vậy, chuyện đó đúng là đáng quan tâm thật."

『Vào trong người Rin』

『Linh lực của bé sẽ giảm dần』

『Dần dần bị thanh tẩy』

『Sẽ có lúc đạt giới hạn』

"Vậy sao...... Nghĩa là từ trước đến nay chúng ta đã làm những chuyện khá nguy hiểm à?"

『Cũng không hẳn』

『Nếu thấy nguy hiểm』

『Bé sẽ tự ý thoát ra』

Vậy à. Nếu thế thì cũng không có vấn đề gì lớn nhỉ.

"Nhưng mà lỡ như có chuyện gì thì cũng cần một ám hiệu kiểu 'Nguy rồi!' chứ nhỉ."

"Đúng thật......"

『Vậy thì』

『Bé sẽ làm những hành động cực kỳ xấu hổ』

『Để tự mình bị cưỡng chế trục xuất』

"Này, thế thì chẳng phải người chịu thảm cảnh xấu hổ chắc chắn là tớ sao!?"

『Nói đúng hơn là』

『Trước khi linh lực của bé đạt giới hạn』

『Thì sự xấu hổ của Rin lúc nào cũng đạt đỉnh trước』

『Phiền phức thật đấy』

"Đó là lỗi của bé San mà! Mỗi lần làm cái thang đo sự xấu hổ tăng vọt đều là do bé San hết đấy nhé!?"

『Nhỏ dâm ngầm』

"Đừng có chế ra mấy cái từ ngữ bôi nhọ tớ thế chứ!?"

"Thôi, Rin có dâm ngầm hay không thì cũng chẳng sao...... Nếu đã vậy thì cũng nên thử một lần xem thế nào. Chỉ là bé San đừng có đi quá vùng nguy hiểm nhé. Hãy cứ tìm hiểu xem đến mức nào là ổn trong phạm vi an toàn thôi."

『Okê』

"Này bé San, cô hưng phấn quá rồi đấy! Nhìn ngó xung quanh nhiều quá! Tớ đau cổ lắm rồi đây này!?"

『Nhiều tòa nhà quá』

『Bé tò mò quá đi』

『Vui thật đấy』

"Thế thì tốt, nhưng đừng quên là chúng ta đang dùng chung cơ thể đấy nhé!"

Cơ thể thì có vẻ đang rất tận hưởng việc tham quan phố xá, nhưng trái ngược hoàn toàn với điều đó, khuôn mặt lại đang lộ rõ vẻ bồn chồn lo lắng. Cái sự mất cân bằng này là sao đây? Một loại nghệ thuật đường phố kiểu mới à?

"Phải rồi. Tớ sẽ dẫn đường đến cửa hàng đó, nhưng hai người có chỗ nào muốn đi không? Đã bõ công đi rồi thì mình cùng dạo quanh phố đi."

"Thế à? Vậy thì...... tôi muốn đi mấy cửa hàng bán đồ anime. Tôi muốn tìm một nơi để mua đồ của Miyazaki San mỗi khi có hàng mới ra mắt ngoài việc đặt mua trực tuyến."

"Tớ hiểu rồi. Còn bé San thì sao?"

『Đợi chút』

『Để bé nghĩ đã』

『Cứ theo ý anh Wataru trước đi』

"Hiểu rồi. ......Hì, có vẻ vui quá nhỉ."

"Chắc bé San chưa từng nghĩ mình có thể tự do đi bộ ngoài phố thế này đâu."

『Phố xá thì』

『Nhờ có anh Wataru nên bé cũng đã được thấy rồi』

『Nhưng mà』

『Được tự mình bước đi thế này』

『Bé vui lắm』

Thấy bé San hào hứng như vậy tôi cũng vui lây.

Chúng tôi không khách sáo nữa, trước tiên là đi đến cửa hàng anime theo nguyện vọng của tôi.

Dù sao thì tôi cũng đã nắm bắt được kha khá thông tin từ trước rồi. Tầm này cũng không có món đồ mới đặc biệt nào được bày bán cả. Nói đúng hơn là tôi đến đây để xem vị trí cửa hàng và cách sắp xếp hàng hóa thôi.

Tôi vốn không định nán lại lâu, nhưng nếu về ngay thì cũng hơi uổng công, nên tôi cứ thong thả dạo quanh một vòng trong tiệm rồi mới đi ra. Đúng lúc đó, "píp", tiếng thông báo điện thoại vang lên.

Là bé San. Có vẻ bé đã quyết định được nơi mình muốn đến rồi.

"Uế."

Kế bên tôi phát ra một tiếng kêu nghe như tiếng ếch bị xe cán.

"Cái phản ứng gì thế hả?"

"Không. Chỉ là tớ thấy, dù không định trước nhưng có vẻ thử thách vượt qua nỗi sợ của tớ lại phát sinh rồi."

"À... ừ, tôi hiểu rồi. Đúng là cô sẽ thấy sợ chỗ này thật."

"Cảm ơn vì đã thấu hiểu cho tớ."

Rin nở một nụ cười đầy vẻ cam chịu. Dẫu sao cũng lỡ hứa là sẽ cho bé San trải nghiệm đủ thứ rồi, giờ không thể rút lui được nữa.

Trong khi khuôn mặt của Rin thì đầy vẻ tuyệt vọng, còn cơ thể thì lại đang nhún nhảy đầy hào hứng, chúng tôi đã đến được nơi cần đến. Đó là một tầng của trung tâm thương mại lớn nhất thành phố.

Vừa bước vào cửa hàng, một giọng nói từ đâu đó vang lên:

"Xin chào quý khách~"

Khắp nơi toàn là quần áo. Đã vậy còn toàn là đồ của phái nữ. Đây là một cửa hàng thời trang dành cho phái đẹp.

"Hí í..."

"Đâu có gì đáng sợ đến thế. Người ta có ăn thịt cô đâu mà lo."

"Dẫu biết là vậy nhưng áp lực tâm lý lớn lắm... Tớ cực kỳ sợ cái kiểu phải bắt chuyện hay bị nhân viên cửa hàng bắt chuyện đấy...!"

"Nhưng bé San thì đang hăng hái xông vào trong tiệm rồi kìa."

"Gyaaaa!?"

Bé San liên tục lục lọi các bộ đồ trong tiệm. Bé cứ lấy ra, ướm thử lên người rồi nhìn vào gương, cứ thế lặp đi lặp lại.

"Bé có hình mẫu nào muốn hướng tới không, bé San?"

『Hình ảnh cụ thể thì không có』

『Nhưng chủ đề thì có đấy』

『Đó là "Phối đồ trong tưởng tượng về Miyazaki San" theo phong cách của bé』

『Kèo này căng đấy』

"Đúng là căng thật!"

"H-Hả...? Wataru không cảm thấy khó chịu chút nào sao? Dù sao đây cũng là cửa hàng chỉ bán đồ nữ mà."

"Không, hoàn toàn không."

"Một lời khẳng định đầy nội lực..."

"Tôi đã không ngừng luyện tập trí não để giả định tình huống khi đi mua sắm ở những cửa hàng như thế này cùng với Miyazaki San rồi. Nhờ vậy mà dù ở bất cứ cửa hàng nào, tôi cũng chẳng thấy khó chịu chút nào cả."

Nếu người đi cùng mà tỏ ra chán nản thì cuộc vui sẽ mất đi ý nghĩa. Tôi không muốn Miyazaki San phải cảm thấy như vậy.

Khi đã vui chơi thì phải hết mình cùng với người đi cạnh.

"Lại nữa rồi, cái kiểu luyện tập siêu lý thuyết của Wataru..."

"Làm gì có kiểu luyện tập nào logic và rành mạch hơn thế chứ."

"Logic chỗ nào không biết nữa. Cái tình huống giả định đó vốn dĩ là không thể xảy ra rồi mà."

"Cũng không hẳn đâu."

Tôi dừng tay thôi không xem quần áo nữa.

"Thực tế là hiện giờ tôi đang ở trong cửa hàng này cùng với cô, người giống hệt như Miyazaki San mà. Vậy nên mọi nỗ lực từ trước đến giờ của tôi không hề lãng phí chút nào."

"Ư... cậu cứ nói với ánh mắt đó thì..."

Dù có vẻ hơi ấm ức nhưng cuối cùng Rin cũng chịu thua, cô ấy im lặng đứng nhìn bé San chọn đồ.

Sau khi phối hợp các bộ đồ để tạo ra một bộ cánh "xịn" nhất, bé San gọi:

『Rin』

『Hỏi nhân viên』

『Xem có được thử đồ không』

『Đi mà』

"Uế!? C-Cái yêu cầu gì mà ác quỷ thế này...!?"

Chẳng thèm quan tâm đến một Rin đang tuyệt vọng, bé San chạy ngay về phía nhân viên cửa hàng.

"Quý khách cần giúp gì ạ?"

"Uế, dạ, cái đó là..."

Rin cứ ấp úng mãi không thành lời. Thôi thì cũng phải chịu vậy.

"Chúng tôi dùng phòng thử đồ có được không?"

"Vâng. Mời quý khách."

Được nhân viên dẫn đường, chúng tôi đã đến trước phòng thử đồ. Rin lúc này đã mệt đứt cả hơi.

"Hà... cảm ơn cậu nhé, Wataru. May mà có cậu cứu tớ..."

"Ừ."

『Bé xin lỗi Rin nhé』

『Bé hưng phấn quá đà rồi』

"Không sao đâu! Là do tớ nhát quá thôi...!"

"Chịu thôi, tâm trí và cơ thể đang hoạt động khác nhau mà. Sự chuẩn bị của con tim và cơ thể không khớp nhau nên đôi khi sẽ bị lệch nhịp."

Chẳng phải lỗi của ai cả. Vốn dĩ nhịp sống của cả hai đã khác nhau rồi.

Bắt hai người họ phải hòa hợp ngay lập tức trong khi đang dùng chung một cơ thể thì thật là quá sức.

"Thay vì thế thì mau vào thử đồ đi."

"V-Vâng! Vậy cậu đợi tớ một chút nhé."

Tiếng rèm kéo "xoẹt" một cái. Để xem, rốt cuộc bé San đã phối đồ kiểu gì đây...

"Đ-Đợi một chút đã bé San. Hít vào, thở ra..."

Có vẻ cô ấy đã rút kinh nghiệm từ chuyện vừa nãy, đang cố gắng chia sẻ ý thức để căn chỉnh nhịp độ. Qua tấm rèm, tôi khẽ nghe thấy tiếng thở phào "phù..." của cô ấy.

"Được rồi, nhờ cô nhé!"

Ngay khi Rin ra hiệu, tấm rèm được kéo mạnh sang một bên. Bộ đồ tâm đắc của bé San đập vào mắt tôi.

Một chiếc váy liền màu trắng phối cùng áo khoác len cardigan màu xanh than. Một dáng vẻ hoàn toàn trái ngược với trang phục thường ngày.

"Ặc...!?"

Tôi vô thức ngửa người ra sau. Cái gì thế này, bộ đồ này là sao!?

"C-Cậu thấy... thế nào...?"

Rin khẽ liếc nhìn tôi bằng ánh mắt bẽn lẽn đầy vẻ thiếu tự tin. Chắc là bé San khi điều khiển cơ thể cũng đã cố tình chuyển động sao cho khớp với cảm xúc của Rin.

"Có lẽ tôi sinh ra trên đời này là để chờ đợi giây phút này đây."

"Cái nhận xét gì mà nghe chẳng giống đang khen quần áo chút nào thế!?"

"Cái bộ đồ này, cô..."

"Qu-Quả nhiên là không hợp nhỉ! Tớ xin lỗi, tớ sẽ thay ra ngay──"

Rin cuống cuồng lảng tránh ánh mắt tôi. Tôi vô thức nắm chặt lấy vai cô ấy.

"Hí!?"

"Ngốc ạ, nó hợp với cô cực kỳ luôn ấy! Đáng yêu kinh khủng! A, chết tiệt, tôi sắp khóc đến nơi rồi đây này!"

『Bé đã』

『Dùng hết sức mình rồi đấy』

『Dù trong bản gốc chưa từng mặc』

『Nhưng đây chắc chắn là bộ đồ cực kỳ hợp』

"Bé San...!"

Em giỏi quá bé San ơi...! Anh không thốt nên lời nữa rồi!

"Trước mắt là phải chụp ảnh đã."

"Uế!? Không, cái đó thì xấu hổ lắm...!?"

"Cứ yên tâm đi, hãy ưỡn ngực tự tin lên. Hiện giờ cô là thực thể đáng yêu nhất thế giới này đấy. Không ai có thể sánh bằng đâu."

"Dẫu được khen thì tớ cũng vui thật, nhưng cứ nói mấy lời đó trong cửa hàng thì..."

"Nói lên sự thật một cách dõng dạc thì có gì là sai chứ."

"Thì tại vì mấy chuyện đó... ư...!"

Trái ngược với khuôn mặt, cơ thể cô ấy bắt đầu tạo dáng một cách đầy hào hứng, thế nên tôi đã chụp vài kiểu ảnh ở mức độ không làm phiền đến cửa hàng. A, hôm nay quả là một ngày hạnh phúc.

"Th-Thực sự là nó hợp đến thế sao?"

"Phải. Kẻ nào bảo bộ này không hợp với cô thì chắc chắn kẻ đó không phải là thực thể có trí tuệ."

『Đáng yêu lắm』

"Đ-Đến mức đó sao... T-Tớ hiểu rồi. Wataru này, phiền cậu── gọi nhân viên cửa hàng giúp tớ được không? Và làm ơn hãy đợi tớ một chút nhé."

"Ừ, tôi biết rồi."

Tôi hơi lo không biết cái kẻ vừa nãy còn ngại nói chuyện với nhân viên có ổn không, nhưng đó là ý muốn của cô ấy nên tôi sẽ không can thiệp. Theo yêu cầu của Rin, tôi gọi nhân viên đến phòng thử đồ rồi tự mình bước ra ngoài cửa tiệm trước.

Vài phút sau.

"X-Xin lỗi đã để cậu phải đợi!"

Rin lạch bạch chạy về phía tôi.

"!! Cô..."

"Hì hì."

Bé San xoay một vòng, khoe dáng vẻ của Rin thêm một lần nữa.

Có vẻ như cô ấy đã quyết định mua bộ đồ vừa nãy và mặc luôn tại chỗ. Trong chiếc túi giấy cô ấy đang cầm là bộ kimono mà cô ấy đã mặc lúc đến đây.

"Tớ đã đánh liều mua nó luôn đấy! Được khen đến mức đó thì...!"

Rin nói với khuôn mặt đỏ bừng, nhưng trông có vẻ khá mãn nguyện. Dù vẫn còn chút thẹn thùng nhưng có vẻ lời khen ban nãy của tôi cũng khiến cô ấy thấy không hề tệ chút nào.

"Mặc bộ đồ thế này ra ngoài thấy mới mẻ quá. Kh-Không có chỗ nào kỳ cục chứ?"

"Không có."

"L-Lại khẳng định chắc nịch nữa rồi..."

Rin lẩm bẩm với giọng nói nhỏ dần. Giá mà cô ấy tự tin hơn một chút thì tốt biết mấy. Với khuôn mặt cực phẩm thế kia mà.

Tiện thể, chúng tôi cùng dạo quanh trung tâm thương mại một chút, rồi Rin dừng chân trước một cửa tiệm. Cô ấy nói "Cho tớ xin một chút thời gian nhé" rồi bước vào trong.

Đó là một cửa hàng vải vóc và đồ truyền thống.

"Ra phố thì cô mặc đồ truyền thống, nên thường mua ở những nơi như thế này sao?"

"Không, thực ra là tớ hiếm khi mua lắm. Dù sao thì chúng cũng đắt mà. Tớ thường mặc lại đồ cũ của cô Saki hoặc chị Ran thôi. Chính vì là đồ mặc hàng ngày nên tớ luôn giữ gìn và chăm sóc chúng rất kỹ đấy."

Dù nói vậy nhưng đôi mắt Rin vẫn sáng rực lên khi dạo quanh cửa hàng.

"Cô định để dành tiền để mua à?"

"Ừm, tớ cũng có nghĩ đến chuyện đó... nhưng tớ muốn coi nó như một mục tiêu để phấn đấu. Khi nào tớ trở thành một thầy trừ tà thực thụ và bắt đầu nhận được lương, tớ muốn tự thưởng cho mình bằng cách mua bộ kimono đầu tiên dành riêng cho bản thân."

"Hế..."

Đó chính là điểm tốt của Rin. Luôn giữ vững hy vọng vào tương lai. Dù cho hiện tại có đang dậm chân tại chỗ và chẳng thể làm được gì, nhưng cô ấy vẫn không ngừng nỗ lực và luôn nhìn về phía trước.

Sau đó, chúng tôi lại tiếp tục đi loanh quanh trong tiệm. Rồi cô ấy dừng lại ở một chỗ.

"Có chuyện gì vậy?"

"Không, chỉ là tớ đang phân vân không biết nên làm thế nào... ừm..."

Hướng mắt của cô ấy là phía những món phụ kiện nhỏ. Có vẻ như cô ấy đang nhìn chằm chằm vào một chiếc trâm cài tóc.

"Cái đó đắt đến thế sao?"

"Không, không hẳn là vậy. Chỉ là, ừm... lúc nãy tớ đã mua một món đồ lớn rồi. Về khoản tiền tiêu vặt thì, ừm..."

Rin ngập ngừng nói một cách khó khăn. Chắc là do có phần tụi tôi thúc giục nên cô ấy mới đánh liều mua bộ đồ đó.

"Cô đang phân vân cái nào vậy?"

"Là cái này ạ. Cái trâm cài hoa vải này. Nó có đính mấy bông hoa màu đỏ và hồng. Đẹp và đáng yêu quá..."

Rin say sưa ngắm nhìn. Có vẻ như rào cản duy nhất khiến cô ấy do dự chỉ là vấn đề tiền nong.

"Được rồi, mua thôi."

"Hả? Khoan, đợi đã cậu ơi, về tiền bạc thì──"

"Không, tôi sẽ mua cho cô. Coi như là quà tặng đi."

"Hể!? Không không không!? Sao tự dưng lại thế? Tớ thấy ngại lắm!"

"Không có gì phải ngại cả. Tôi vừa được chiêm ngưỡng một dáng vẻ rất tuyệt vời, vốn dĩ cô cũng đang đi cùng để dẫn đường cho tôi, rồi còn thưởng cho bé San nữa chứ. Hãy để tôi trả lễ một chút đi."

"Ơ, ơ... Th-Thật sự ổn chứ cậu?"

"Ừ."

Tôi cầm lấy chiếc trâm cài, nhanh chóng thanh toán trước khi Rin kịp nói thêm lời nào.

"Này. Quà cảm ơn cho hôm nay đấy── dẫu nói thế nhưng món đồ mục tiêu chính vẫn chưa mua được. Cảm ơn cô nhé."

"T-Tớ mới là người phải cảm ơn cậu..."

Rin nói với đôi gò má ửng hồng.

"Cái đó! N-Nếu được thì... cậu có thể cài... lên cho tớ không?"

"? À, được chứ."

Tôi vòng ra sau lưng Rin, tháo chiếc trâm hiện tại ra. Sau đó, tôi cài chiếc trâm vừa mới mua vào đúng vị trí đó. Thoáng thấy vùng gáy của cô ấy cũng đang đỏ bừng lên y hệt như đôi gò má.

"Th-Thế nào rồi ạ...? Có hợp với tớ không?"

"Có chứ. Tất nhiên rồi. Hợp cực kỳ luôn. Mua nó đúng là quyết định sáng suốt mà."

Chỉ có những cử động cơ thể là vẫn hào hứng không khớp với biểu cảm, Rin hỏi tôi với đôi bàn tay và gò má đỏ lựng. Một câu hỏi thừa thãi. Ngoài từ đáng yêu ra thì còn gì khác được nữa đâu.

『Bé cũng』

『Muốn xem』

"À, phải rồi. Để tôi chụp thêm tấm ảnh nhé. Cười lên nào, cười lên."

"Th-Thế này có được không ạ...?"

Rin gượng ép nặn ra một nụ cười cứng nhắc trên khuôn mặt. Giờ đây, ngay cả sự lóng ngóng đó tôi cũng thấy thật đáng yêu.

Khi tôi cho bé San xem bức ảnh vừa chụp:

『Xịn nhất』

Bé phản hồi bằng một từ duy nhất, truyền tải trọn vẹn sự phấn khích đến mức quên cả việc chuyển đổi từ ngữ.

Sau khi mua trâm cài xong, thấy thời điểm cũng đã thích hợp nên chúng tôi ghé vào một nhà hàng gia đình trong trung tâm thương mại.

"Nhắc mới nhớ, bé San có vị giác không nhỉ?"

『Trong lúc nhập hồn』

『Bé có thể chia sẻ ngũ quan』

『Với Rin』

"Hô~. Vậy thì, cô cứ chọn món mình muốn ăn đi."

『Cảm ơn anh』

Bé San lật menu xoèn xoẹt. Bé đúng là một đứa trẻ ngoan mà.

"Cảm ơn cô nhé Rin. Vì đã cho bé San được trải nghiệm đủ thứ."

"Không có gì đâu mà. Vốn dĩ tớ cũng luôn được bé San giúp đỡ rất nhiều. Nói đúng hơn, chính tớ cũng nhờ có bé San mà mới được trải nghiệm nhiều điều như vậy. Người phải nói lời cảm ơn là tớ mới đúng."

"Vậy sao? Cô nói thế thì tôi thấy nhẹ lòng rồi."

Quả thực, tôi thường có xu hướng cảm thấy mình chỉ đang là bên nhận ơn. Cứ liên tục nhận được đủ thứ từ mọi người. Chính vì vậy, khi nghe cô ấy nói thế tôi mới thấy yên tâm phần nào.

『Phân vân quá』

『Nên chọn mì Ý sốt thịt băm truyền thống』

『Hay mì Ý trứng cá tuyết đây』

"Cái nào cũng ngon cả mà."

"Vậy tôi chọn mì Ý trứng cá tuyết nhé. Tôi sẽ cho bé ăn thử một miếng, bé San."

『Được sao anh?』

"Tất nhiên rồi."

Vài phút sau, khi chúng tôi đang trò chuyện rôm rả thì món ăn được bưng lên.

『Trải nghiệm vị giác đầu tiên』

『Hồi hộp và hào hứng quá đi』

"Vậy thì, tớ xin phép."

"Mời cả nhà ăn cơm."

Bé San nhìn đĩa của tôi, bắt chước làm theo rồi xoay xoay nĩa. Sau đó, bé nhấc phần mì đã được cuộn lại lên nhìn chằm chằm một hồi, rồi như đã quyết tâm, bé đưa vào trong miệng.

Mỗi khi nhai, cơ thể lại khẽ rùng mình một cái. Rin nuốt xuống sau khi đã cảm nhận kỹ hương vị, rồi rụt rè hỏi:

"Hương vị thế nào ạ?"

Bé San nhanh chóng gõ điện thoại:

『Ngon quá!』

『Ngon tuyệt cú mèo luôn!!』

Bé cho biết với vẻ phấn khích không hề giảm nhiệt. Tụi tôi cũng thấy nhẹ nhõm.

"Thế thì tốt rồi. Đúng là mì sốt thịt băm ngon thật mà."

"Wataru thuộc phe sốt thịt băm sao. Xin lỗi nhé, vì đã bắt cậu phải ăn mì trứng cá tuyết."

"Không có gì đâu. Cái này cũng ngon lắm."

Tôi xoay xoay chiếc nĩa trên đĩa mì. Bỗng nhiên, như thể vừa nảy ra ý tưởng gì đó, bé San đặt chiếc nĩa đang cuộn mì xuống:

『Anh Wataru』

"Hửm? Gì vậy bé San──!?"

『A~hhhh』

"──!! Đ-Đây là!?"

"Bé San ơi khoan đã!? Sao đột nhiên lại làm thế!?"

Bé San chồm người qua bàn, đưa nĩa mì Ý sốt thịt băm về phía miệng tôi.

Cái khung cảnh như trong mơ này là gì đây.

"A... a~m... ực."

Như bị dẫn dắt, tôi đón lấy miếng mì Ý từ bé San chỉ trong một lần đớp.

『Thế nào anh?』

"Ngon quá...!"

Cùng với những giọt nước mắt chực trào, sự cảm động từ tận đáy lòng tôi bộc phát ra ngoài. Chắc hẳn trên đời này chẳng tồn tại bữa ăn nào vượt qua được đĩa mì sốt thịt băm này đâu.

"Này này này, bé San ơi!? Cô học cái trò đó ở đâu ra vậy hả!?"

Rin vừa đỏ mặt tía tai vừa phản đối bé San.

『"Idol Runner!" Nhánh tình cảm của Miyazaki San』

"Đúng là có phân cảnh đó thật. Đó là một nhánh tình cảm ngọt ngào nhất luôn..."

『Với lại』

『Trong truyện thiếu nữ mượn từ Rin』

"A... nhắc mới nhớ, đúng là có cảnh đó thật...!"

『Lần này』

『Có hai nguồn tham khảo』

『Nên bé kết luận』

『Đây là kiến thức thông thường』

"Ư... tớ sơ hở quá...! Đúng là một tình huống lý tưởng thật, nhưng mà...!"

"Hóa ra là lý tưởng của cô à. Tiếc quá nhỉ, đối tượng lại là tôi."

"Hả!? Không không không không không, kh-kh-không có chuyện đó đâu ạ!"

Vậy sao? Nếu thế thì tốt rồi... Dù sao thì đó cũng là tình huống mà cô ấy hằng ao ước, tôi cũng muốn cô ấy được tận hưởng nó. Nhân tiện thì tôi đang cực kỳ tận hưởng đây. Thế này có ổn không nhỉ?

Có bị mất phí không đây?

『Anh Wataru』

『Bé cũng』

『Muốn ăn bên kia nữa』

"À, phải rồi. Đây này."

Tôi đẩy đĩa mì về phía bên đó. Nhưng bé San lại lắc đầu quầy quậy. Rồi bé dùng ngón tay chỉ vào miệng mình. Nghĩa là.

『A~hhhh』

『Cho bé đi』

"Này này này bé San ơi khoan đã!? Cái yêu cầu gì thế này hả!?"

『Bởi vì』

『Trong truyện của Rin』

『Cả người cho ăn lẫn người được ăn』

『Đều thấy bồi hồi』

『Nên bé muốn trải nghiệm thử』

"Thì đúng là tớ không phủ nhận chuyện đó nhưng mà!?"

"Ổ-Ổn chứ Rin?"

Tôi hỏi trong khi trái tim đang đập thình thịch. Dù thế nào tôi cũng không thể cưỡng ép cô ấy được.

"Ư...! V-Vâng! Nếu không làm thì chắc bé San sẽ không chịu thôi đâu ạ...! Đ-Đ-Đành chịu thôi!"

Rin thể hiện quyết tâm với đôi tai đỏ ửng. Đã nhận được sự cho phép từ chính chủ. Tôi kéo đĩa mì về phía mình, cẩn thận cuộn mì vào nĩa thật gọn gàng.

"Vậy, tôi tới đây."

"Tớ sẵn sàng rồi, cậu cứ tới đi."

"A~h."

"A... ực."

Bố ơi, mẹ ơi. Cảm ơn bố mẹ vì đã sinh con ra trên đời này. Dù có nhiều chuyện xui xẻo, dù đã gặp phải đủ thứ thảm cảnh, nhưng suy cho cùng đây vẫn là một cuộc đời thật thú vị.

Có lẽ ngày hôm nay, ngay sau đây thôi sẽ có một thiên thạch hay cái gì đó không thể tránh khỏi từ trên trời rơi xuống và con sẽ chết. Nhưng con không hề hối hận. Bởi vì con đã được chiêm ngưỡng khuôn mặt "a~h" của Miyazaki San ngoài đời thực.

Con mãn nguyện rồi.

Lúc liệm con nhớ cho thêm bộ Blue-ray của "Idol Runner!" vào quan tài nhé. Cái bộ đã bóc seal ấy. Còn bộ chưa bóc seal thì hãy đặt lên bàn thờ làm lễ vật đi. Xuống dưới suối vàng con vẫn sẽ xem. Trăm sự nhờ mọi người.

"W-Wataru?"

"──Hả! Xin lỗi, vì quá hạnh phúc nên tôi lỡ bay bổng một chút."

"Thấy cậu tự nhiên rơi những giọt nước mắt thanh khiết rồi đứng hình nên tớ cứ tự hỏi không biết có chuyện gì..."

Chắc vì quá xấu hổ nên Rin không dám chạm mắt với tôi, cô ấy cứ nhìn chằm chằm vào phần mì Ý mà bé San đang cuộn.

『Anh Wataru』

『Bên kia cũng ngon lắm』

『Cảm ơn nhé』

"Anh mới phải cảm ơn em chứ, bé San...!"

"Trời ơi, tim tớ vẫn chưa ngừng đập nhanh được đây này... vì bồi hồi quá nên tớ cảm giác như mình no bụng luôn rồi."

"Nhắc mới nhớ, dù vừa nãy làm chuyện xấu hổ đến thế mà bé San vẫn chưa bị cưỡng chế trục xuất ra ngoài nhỉ."

"A, đúng thật...! Cậu không nói tớ cũng không để ý."

『Bé cảm nhận được sự bồi hồi đó』

『Nhưng linh lực chỉ hơi dao động chút thôi』

『Nói chung là khá ổn định』

『Bình thường thì còn』

『Bùng nổ hơn nhiều』

Bình thường cô ấy phải hét toáng lên "Xấu hổ chết đi được" rồi mới phải. Mà ra là vậy, dù có thấy bồi hồi nhưng không đến mức bùng nổ sao.

"Không lẽ Rin à, cô bắt đầu quen với mấy chuyện xấu hổ này rồi đấy hả?"

"Cũng có thể là vậy... Dù tớ không nghĩ đây là một chuyện tốt cho lắm."

『Việc kiểm soát cảm xúc là rất quan trọng』

"Này, cái kẻ đầu sỏ khiến tôi thấy xấu hổ chẳng phải hầu hết là do bé San sao?"

"Cái lúc mới gặp nhau thì chắc là bùng nổ luôn rồi. Vậy mà giờ đây, cô đã trưởng thành đến nhường này rồi sao...!"

"Chẳng hiểu sao tớ hoàn toàn không thấy vui chút nào."

Rin nhìn tôi bằng ánh mắt soi mói. Gì chứ, đó là chuyện tốt mà. Có được một trái tim không dễ bị lay động, nghĩa là cô cũng đang dần trở nên bớt nhát gan hơn rồi còn gì?

"Dù mới gặp Wataru được vài ngày thôi nhưng có quá nhiều chuyện xảy ra rồi mà..."

"Thực sự là tớ đang được trải qua những ngày tháng rất vui vẻ. Cảm ơn cô nhiều lắm."

"Cậu thực sự nghĩ thế sao?"

"Tất nhiên. Chỉ riêng việc mỗi ngày được chiêm ngưỡng khuôn mặt này thôi đã là tuyệt nhất rồi, vậy mà còn vui thế này nữa thì đúng là quá hời cho tớ."

"Vậy sao... Cả cậu và bé San đều hết lời khen ngợi khuôn mặt của tớ, nhưng nói ngược lại, nếu khuôn mặt tớ không giống với Miyazaki San, thì liệu chúng ta có trở nên thân thiết đến mức này không nhỉ."

"Có lẽ là không."

Trước câu trả lời thẳng thừng của tôi, Rin khẽ thốt lên một tiếng ngạc nhiên nhỏ.

"Nhưng mà Rin à, cô có nghĩ ngợi lung tung về chuyện đó thì cũng chẳng giải quyết được gì đâu. Khuôn mặt đẹp thì có gì là sai chứ. Nếu cô thấy bất an vì chuyện đó, thì cô đang có lỗi với toàn bộ nhân loại không được sinh ra với khuôn mặt như thế đấy. Tớ mê đắm Miyazaki San, và tớ đã gặp được cô, người có khuôn mặt giống hệt cô ấy. Dĩ nhiên là tớ sẽ khen cô rồi. Khen nức nở luôn. Chẳng còn cách nào khác cả, vì cô đáng yêu mà. Đáng yêu mà không nói ra thì mới là bất lịch sự. Vì vậy, cô không cần phải bận tâm về chuyện đó đâu."

"Đúng là như vậy sao..."

"Phải. Vả lại, tớ thấy rất vui."

Tôi nhìn thẳng vào mặt Rin và nói.

Ừ, quả nhiên là đáng yêu thật.

"Tôi thấy thật tuyệt khi cô sở hữu khuôn mặt đó. Biểu cảm phong phú, thay đổi liên tục. Nhờ vậy mà tôi mới có thể nhìn thấy được những dáng vẻ của Miyazaki San mà trước đây tớ chưa từng, và không bao giờ có thể được thấy. Nếu không phải là cậu, tôi sẽ không bao giờ được chiêm ngưỡng chúng. Chính vì là cô, nên tôi mới có thể nhìn thấy được."

"............"

"Điều quan trọng là hiện tại. Tôi đang thử thách với đủ thứ chuyện, đôi khi lại trốn chạy, và giờ đây đang ngồi ăn mì Ý trứng cá tuyết ngay trước mặt cô. Ngay trước khuôn mặt mà tôi yêu thích. Hiện tại đang vui thế này mà cô cứ bận tâm về những chuyện 'lỡ như' thì thật là lãng phí. Dù có bị trừng phạt cô cũng không được kêu ca đâu đấy."

"...Đúng thật. Có lẽ dạo gần đây tớ vui quá nên sinh ra nông nổi rồi."

"Gì chứ, hóa ra cô cũng thấy vui à. Tôi cứ tự ý thức là mình đã gây ra đủ thứ phiền phức cho cô, nên cũng thấy hơi áy náy..."

"Đâu có! Mỗi ngày tớ đều thấy rất vui mà. Wataru đến, rồi tớ gặp được bé San. Tớ được thử thách với bao điều mới lạ. Dù nói ra thì hơi kỳ nhưng tớ cảm giác như mình đang trưởng thành hơn vậy."

Rin nói với nụ cười rạng rỡ trên môi. Nếu được nhìn thấy nụ cười đó thì tôi cũng mãn nguyện rồi.

"Hơn nữa."

Thấy tôi vẫn còn định nói tiếp, Rin ngơ ngác nhìn sang.

"Tớ không chỉ đánh giá con người qua mỗi khuôn mặt đâu."

"...Hả?"

"Dù có giống Miyazaki San đến mấy đi chăng nữa, nếu chỉ có vậy thì tớ sẽ không biết ơn đến nhường này. Giả sử cô là một kẻ xấu xa thì tớ đã chẳng làm thế này, hay nếu cô là một kẻ tồi tệ thì tớ cũng đã từ chối lời đề nghị muốn dùng bé San để vượt qua nỗi sợ của cô rồi."

Thì, trong trường hợp đó chắc hẳn ngay từ đầu cô ấy cũng chẳng lẻn vào phòng tôi làm gì, nên đây cũng chỉ là một câu chuyện giả định xa vời mà thôi.

"Việc Yomino Rin hiện đang ở đây chính là một 'Yomino Rin' như hiện tại, thật sự là một điều tốt. Một cô gái biết quan tâm, hay xấu hổ, nỗ lực hết mình, luôn nghĩ cho gia đình, lại dễ nói chuyện một cách bất ngờ, và đôi khi cũng thô thần kinh nữa── tôi thấy thật tuyệt khi một người như cô lại giống với Miyazaki San."

"~~~~~~~~~~~~~~~~!!"

Khuôn mặt Rin đỏ bừng lên. Bé San hơi bối rối, đưa một dòng chữ 『STOP』 ra ngay trước mắt tôi.

『Nếu anh còn nói nữa』

『Chị ấy sẽ nổ tung mất』

"Ô, thật sao... Anh chỉ định khen ngợi bình thường thôi mà."

"B-Bình thường...?"

『Khen nức nở luôn ấy chứ』

"Thì dĩ nhiên rồi. Rin là một người tốt mà. Khen nức nở cũng là chuyện đương nhiên thôi."

Có lẽ vì thấy nóng trong người, bé San dùng tay quạt quạt vào mặt.

"Ph-Phù...! B-Bé San ơi, tụi mình đi lấy đồ uống một chút đi! Nóng quá nhỉ!"

『Hoàn toàn đồng ý』

Rin lật đật đứng dậy đi về phía quầy đồ uống.

"Tớ lỡ pha trộn đủ thứ rồi..."

Cô ấy quay lại bàn với giọng điệu rầu rĩ, có vẻ sự xấu hổ lúc nãy đã bay đi đâu mất tiêu rồi.

"Oa, quả nhiên là dở tệ!"

『Thất bại rồi』

『Lần tới bé sẽ làm ngon hơn』

"Không có lần tới đâu!"

Sau đó bé San còn đứng dậy thử thách với quầy đồ uống thêm vài lần nữa. Dẫu sao thì quyền chủ động cơ thể vẫn nằm ở bên đó mà. Rin chẳng có quyền từ chối.

Tôi vừa uống cà phê vừa nghỉ ngơi một lát. Giờ giấc cũng đã muộn nên chúng tôi quyết định rời đi.

"Phù, cảm ơn vì bữa ăn."

"Cảm ơn vì bữa ăn nhé. Ngon thật đấy."

『Bé muốn lại đến nữa』

『Lần tới sẽ là hương vị khác』

"Tớ suýt quên mất, hương vị thì cần phải thảo luận đấy nhé. Bé mà chọn trúng món tớ ghét thì khổ lắm."

"Ví dụ như món gì?"

Rin nhờ bé San lật menu xoành xoạch.

"Về cơ bản là các loại nấm tớ đều không ăn được. Tớ không thích cái cảm giác lúc nhai chúng. Ngoài ra thì đậu Hà Lan, hay mơ muối với lá tía tô tớ cũng không thích lắm..."

"Này, kể ra một loạt danh sách các món ghét luôn à."

Là người đảm nhận việc nấu nướng trong nhà, thật tốt khi tôi đã hỏi chuyện này. Mà lẽ ra tôi nên hỏi ngay từ đầu mới phải.

"Còn Wataru thì sao? Cậu không có món gì ghét à?"

"Ừm... chắc là không có đâu."

"Oa, giỏi thế."

"Chính xác mà nói thì tớ đã vượt qua được tất cả rồi."

"Hả!? Thế còn giỏi hơn nữa!? C-Cậu làm bằng cách nào vậy!?"

"Cái đó đơn giản lắm cô ơi."

Tôi nhớ lại những ngày tháng huấn luyện đặc biệt đó. Quả là những ngày tháng gian khổ.

"Tớ cứ tự huyễn hoặc bản thân rằng mọi món ăn được dọn ra đều là do chính tay Miyazaki San chuẩn bị từ khâu chọn nguyên liệu cho đến lúc nấu."

"Thôi mình đi thanh toán thôi nhỉ."

"Này khoan đã sao cô lại cắt ngang cuộc trò chuyện thế hả. Cái ánh mắt đó là sao hả đừng có nhìn tôi bằng vẻ đầy nghi hoặc thế chứ."

"Thì chẳng phải đó là thói quen thường ngày của cậu sao?"

Thôi cái ánh mắt soi mói đó đi. Với khuôn mặt đó mà nhìn bằng ánh mắt đó thì cũng coi như là một món quà dành cho tớ đấy.

"Thì cô xem, lỡ như Miyazaki San xuất hiện trên đời này và có lúc cô ấy làm cơm hộp cho tớ, mà trong đó toàn những món tớ ghét thì tính sao. Chẳng lẽ tớ lại nói lời xin lỗi rồi từ chối sao? Chuyện đó làm sao mà xảy ra được chứ. Cơm hộp do người con gái mình thích làm thì dù có là gì đi chăng nữa cũng phải ăn cho bằng sạch."

"Cái tinh thần đó thì rất đáng khen, nhưng như mọi khi, cái tiền đề của cậu nó cứ sai sai thế nào ấy!"

"Thì cô cũng vậy thôi, giả sử cô có người đàn ông mình thích đi. Nếu anh ta bỏ dở hộp cơm cô đã cất công chuẩn bị thì cô cũng buồn chứ."

"Thì, chuyện đó đúng là như vậy thật."

"Dù không phải chuyện đó, thì khi đi ăn ngoài cùng nhau thế này, nếu thấy trên đĩa của người kia vẫn còn đồ thừa thì cô cũng thấy cảm xúc hơi tụt một chút đúng không."

"Thì..."

"Tôi không muốn Miyazaki San phải có cảm xúc như thế. Vì vậy nên dù là món tôi ghét cũng đã thử thách vô số lần. Nhờ vậy mà đến lúc nhận ra thì tôi đã vượt qua được tất cả rồi."

"Không, quả nhiên đó là phương pháp chỉ dành riêng cho Wataru thôi!"

Rin tỏ vẻ e dè, kiểu như "Tớ thì chịu thôi!". Mà tôi cũng chẳng ép buộc làm gì. "Nên thử thách một lần" là châm ngôn của tôi... nhưng nếu thử rồi mà thấy không ổn thì trốn chạy cũng được mà.

Điều quan trọng là phải thử một lần đã, rồi mới tự mình cân nhắc xem sao.

"Vậy mình đi thôi nhỉ. Bé San vẫn còn nhiều nơi muốn đi mà."

『Lên đường thôi!』

Sau bữa trưa. Khi đang đi trên phố:

"Riiiiiiiiiiiin!"

Cùng với tiếng thiền trượng "Leng keng!", từ phía xa tôi nghe thấy tiếng của một con yêu quái.

À nhầm, là tiếng của Yomino Ran.

"Ơ, chị Ran?"

Ran đi đến trước mặt Rin, nhìn cô ấy một lượt 360 độ từ đầu đến chân như muốn liếm láp cả cơ thể:

"Thật may là em vẫn còn sống..."

Chị ấy ngửa mặt lên trời trào nước mắt.

"Không ngờ chị lại được chiêm ngưỡng dáng vẻ Rin mặc quần áo Tây thế này... hơn nữa lại còn hợp đến mức khiến chị muốn đột tử luôn..."

"Em hiểu cảm giác đó mà."

Lần đầu tiên nhìn thấy em cũng có cảm nhận y hệt vậy. Quả thực là có thể chết đi một lần được mà.

"Bé San đã chọn bộ này đấy chị."

"Cái gì cơ!? Một bộ đồ với sự thấu hiểu sâu sắc thế này, mà lại là do bé San chọn sao!?"

『Vê-ê (V)』

"Thần thánh phương nào đây. Chị xin rút lại lời nói, cậu không phải yêu quái mà là một vị thần mới đúng."

Để chị ta nói thế có ổn không với tư cách là một thầy trừ tà chuyên nghiệp nhỉ.

"Mà nhắc mới nhớ, Sagawa Wataru, cậu cũng ở đây à."

"Giờ chị mới thấy em sao. Tầm nhìn của chị bị làm sao vậy."

"Này, cô Yomino ơi, nhanh quá đấy...! Phù, phù..."

Từ phía sau Ran, một người đàn ông khác cũng chạy đuổi theo đến nơi.

"Anh Hinoyama."

"À, là các em đấy à! Lâu rồi không── mà chắc cũng chẳng lâu lắm nhỉ?"

Anh Hinoyama vừa lau mồ hôi vừa mỉm cười bắt chuyện với chúng tôi.

"Trời ạ, chị đột nhiên chạy thục mạng làm em cứ tưởng chị tìm thấy yêu quái rồi chứ..."

"Xin lỗi nhé. Tại chị cảm nhận được hơi hướm của cô em gái đáng yêu nên lỡ tay thôi."

Này, để chị ta làm thế có thực sự ổn với tư cách là một thầy trừ tà chuyên nghiệp không vậy? Chẳng lẽ chị ta vừa mới bỏ bê công việc để chạy tới đây sao.

"Chẳng phải hai người đang tìm kiếm vật bị nguyền ở trường sao ạ? Sao lại ở giữa phố thế này?"

"À, chuyện đó hả. Ngại quá, để tìm vật bị nguyền nên bọn anh có cố ý để mặc một con yêu quái trong khuôn viên trường, nhưng sơ sẩy thế nào nó lại trốn thoát mất. Bình thường tụi yêu quái rất dễ bị vật bị nguyền thu hút nên hiếm khi có chuyện bỏ trốn lắm... Lạ thật đấy."

Trước một Hinoyama đang nói với vẻ chẳng chút căng thẳng, Ran liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc lẹm. Đêm hôm trước chị ấy còn gào lên là đã để sổng mất con thứ tư rồi, nên ít nhất đây chắc chắn phải là lần thứ năm trở lên rồi. Ừ thì... bị mắng cũng chẳng oan chút nào.

"Mà, chuyện là vậy đấy. Chị nghĩ hai đứa sẽ ổn thôi nhưng cứ nên cẩn thận một chút."

Ran nói xong định rời đi để quay lại với công việc. Thế nhưng:

"À, nhắc mới nhớ, anh nghe thầy Sagawa nói rồi đấy. Không ngờ mọi người lại định dùng con yêu quái đó như một chuyên gia để tìm kiếm vật bị nguyền. Ý tưởng linh hoạt thật đấy."

Anh Hinoyama đột nhiên thốt ra một câu như vậy. Cái gì thế? Tôi nhìn sang Rin nhưng cô ấy cũng dùng ánh mắt kiểu "Tớ chẳng biết gì hết" để đáp lại tôi.

"Chị đã nói chuyện với chú rồi, yêu cầu để bé San giúp dò tìm vật bị nguyền đã chính thức được thông qua. Vì Hinoyama là người chịu trách nhiệm cho vụ vật bị nguyền ở trường lần này nên anh ta đã biết chuyện rồi."

Ran khẽ thì thầm vào tai hai đứa chúng tôi đang còn đang ngơ ngác. Ra là vậy.

"Nhân tiện, dĩ nhiên là Rin cũng phải tới trường vào buổi đêm đấy nhé."

"Uế!? Cả em nữa ạ!?"

"Tất nhiên rồi. Rin, em là người giám sát của bé San mà. Về cơ bản nếu em không đi cùng thì sẽ bị coi là bỏ bê nhiệm vụ đấy. Hà... nhưng mà ghen tị thật đấy, được đi làm cùng với em gái mình cơ chứ."

Nhắc mới nhớ, đúng là vậy thật. Vì thường ngày vẫn luôn ở cạnh nhau nên tôi cũng chẳng để ý lắm.

"Cô Yomino? Có chuyện gì vậy ạ?"

"Không có gì đâu. Nào, anh nghe rồi đấy. Lần này em gái tôi cũng đi cùng. Con bé hầu như chưa có kinh nghiệm thực chiến nên giờ đang căng thẳng lắm đấy."

"Hồ hồ. Chà chà, không sao đâu mà. Khi cần thiết thì đã có cô Yomino với thầy Sagawa ở đó rồi! Nhân cơ hội này, anh rất muốn em có thể thanh tẩy được một con yêu quái hung ác đấy!"

"Anh đừng có gây áp lực cho em gái tôi nữa. ...Nào, đi thôi Hinoyama."

"Vâng vâng~! Vậy chào hai em nhé, hẹn gặp lại sau~"

Vừa cười hì hì, anh Hinoyama vừa bị Ran lôi đi quay trở lại với công việc. Tôi có thể cảm nhận rõ là hai người họ có vẻ không hợp cạ cho lắm.

Kiểu này chắc lần tới tôi lại phải ngồi nghe chị ta trút bầu tâm sự rồi đây...

"Hà~ mệt quá đi mất."

"Chúng mình đã đi bộ quanh khắp nơi rồi mà."

『Đó là một trải nghiệm tốt』

Trên tàu điện. Sau đó, chúng tôi vẫn tiếp tục dạo quanh phố xá cho đến khi bé San thấy thỏa mãn mới thôi. Trên tay tôi là món quà bánh kẹo đầy tinh tế mà Ren mong muốn.

『Nếu Rin không thấy xấu hổ』

『Thì chắc bé có thể đi thêm năm, sáu tiếng nữa đấy』

"Cũng khá là lâu rồi đấy chứ."

Bé San hiện đã quay trở lại bên trong con búp bê, và Rin lần đầu tiên kể từ sáng nay đã có thể tự điều khiển cơ thể theo ý mình.

"Đi bộ gần như liên tục như thế đúng là mệt thật. May mà còn có ghế trống."

"Tàu cũng bắt đầu đông lên rồi đấy chứ. Tụi mình căn thời gian chuẩn thật."

Chắc là trùng vào giờ tan tầm. Trên tàu có khá nhiều nhân viên văn phòng và học sinh vừa tan buổi sinh hoạt câu lạc bộ.

"Tiếp theo là buổi đêm ở trường nhỉ..."

"Vẫn còn thấy sợ như lần trước sao?"

"Tớ không biết nữa."

Cô ấy khẳng định bằng một tông giọng nghe thật mạnh mẽ nhưng lời lẽ lại đầy vẻ yếu đuối.

"Vì thế── nếu có chuyện gì xảy ra, nhờ cậu giúp đỡ nhé?"

...Cái con bé này thật là. Nhát cáy là thế mà đôi khi cũng thô thần kinh đến lạ.

"Cứ giao cho tôi."

『Chuyện thường ngày ở huyện thôi』

Giờ đây, giữa chúng tôi đã xây dựng được một mối quan hệ không còn phải giữ kẽ nữa. Dẫu trưa nay đã nói những lời như vậy, nhưng từ tận đáy lòng, tôi thực sự cảm thấy thật tốt khi người sở hữu khuôn mặt giống Miyazaki San lại là Rin.

Chính vì tính cách của Rin mà tôi mới có thể ngồi đây và cười vui vẻ như thế này.

"A..."

Tại ga dừng, một đám đông bắt đầu tràn lên tàu. Có vẻ như thời gian không phải là chuẩn mà là tệ mới đúng. Chúng tôi đã đụng phải giờ cao điểm mất rồi.

Và rồi.

Giữa đám đông đó, tôi phát hiện ra một gia đình gồm một phụ nữ mang thai và một đứa trẻ nhỏ. Không còn ghế trống nào cả, ngay cả khu vực ghế ưu tiên cũng đã chật kín người. Tôi đứng dậy:

"Xin lỗi. Nếu được mời chị ngồi đây ạ."

"À, nếu được mời chị ngồi xuống đây ạ."

Nhìn sang bên cạnh, Rin dường như cũng có cùng suy nghĩ như tôi. Hai đứa vô tình chạm mắt nhau.

"Ơ, c-có ổn không cháu?"

"Vâng ạ. Cả bé nữa, em ngồi cạnh mẹ đi. Tụi cháu đứng được mà."

"Đ-Đừng ngại, chị cứ ngồi xuống đi ạ!"

"Cảm ơn các cháu nhiều lắm...!"

"Anh ơi chị ơi, em cảm ơn ạ!"

Người phụ nữ mang thai khẽ cúi chào rồi chậm rãi ngồi xuống ghế. Đứa bé ngồi bên cạnh, dù còn nhỏ nhưng đã biết đưa tay đỡ lấy mẹ mình.

"Hì hì. Cuối cùng thì tụi mình lại phải đứng rồi."

Rin khẽ thì thầm với tôi.

"...Quả nhiên, là cô thì thật tốt."

"Hả?"

Lúc định bắt chuyện với nhân viên cửa hàng thời trang cho chính mình thì cô ấy lúng túng mãi chẳng thành lời.

Vậy mà khi vì người khác, cô ấy lại có thể làm được đến nhường này.

Dù mới gặp nhau được vài ngày. Đây không phải là sự trưởng thành── hay bất cứ điều gì đại loại thế.

Cũng giống như khuôn mặt đó. Chắc chắn, đó chính là sự dịu dàng bẩm sinh của cô ấy.

Vì vậy mà tôi.

Giữa vô vàn những con người ngoài kia, tôi cảm thấy thật sự may mắn khi người sở hữu khuôn mặt giống hệt nhân vật hai chiều mà tôi yêu quý lại chính là Rin.

Mà, dù vậy.

"Không có gì đâu."

Chỉ riêng điều này là tôi không thể nói thẳng trước mặt cô ấy được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!