Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 100: Tôi đăng ký Guild cho Vệ thần

Chương 100: Tôi đăng ký Guild cho Vệ thần

“C-Clayman-san ơi!”

Nhận ra mình không thể xử lý nổi tình huống này, cô nhân viên Sierra hoảng hốt chạy vào trong Guild gọi cứu viện.

Giữa bầu không khí kỳ quái bao trùm cả Guild, Clayman bị Sierra lôi xềnh xệch ra ngoài.

“Sáng sớm ngày ra có chuyện gì thế hả. Tôi cũng có chuẩn bị và công việc ở phía sau đấy nhé.”

“Đừng có nói dối! Ngài chỉ đang ngồi ngắm hộp cơm vợ làm rồi cười tủm tỉm thôi mà.”

Tên này làm cái gì vậy.

Đợi đến trưa đi chứ, vội vàng thế.

“Đừng có nói to thế! Thế, có chuyện gì... A, là cậu hả.”

“Hừ, đã lâu không gặp.”

Dù ngày nào cũng gặp nhau nhưng tôi vẫn diễn như thể lâu lắm rồi mới gặp lại.

Dù sao thì Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ cũng đã vắng bóng một thời gian rồi mà.

“Phiền phức quá, vào việc luôn đi. Có chuyện gì?”

Gã chẳng buồn hỏi tại sao tôi lại mặc lại bộ đồ này.

Quả không hổ danh Clayman, hiểu chuyện thật.

“Hôm nay ta đến để đăng ký Guild cho chiến hữu của ta.”

“Là cái tên phía sau cậu hả?”

“Chính xác!”

“Ngưu tầm ngưu mã tầm mã nhỉ, trông cũng hợp đấy.”

“Đại loại vậy.”

Clayman nhìn Guy rồi thở dài ngán ngẩm.

Tôi đang mặc trang phục Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.

Một bộ đồ đen toàn tập toát lên khí chất Chuuni ngùn ngụt.

Còn về ngoại hình của nhân vật chính hôm nay, Guy.

Đầu tiên là bộ quần áo dày cộm như đồ trượt tuyết.

Tôi mua từ một thương nhân đến từ phương Bắc.

Nghe đâu đây là trang phục của dân tộc sống trên núi tuyết.

Bộ đồ liền thân, che kín cả cổ.

Tay đeo găng, cẩn thận hơn tôi còn dùng dây buộc chặt tay áo và găng tay lại với nhau.

Mặt thì tôi cho gã đeo một chiếc mặt nạ quỷ (Oni).

Hình như là vật trừ tà của một tôn giáo nước nào đó.

Cái mặt nạ da mô phỏng mặt quỷ trông khá là kinh dị.

Tôi nghi ngờ không biết nó có tác dụng trừ tà thật không nữa.

Chân đi ủng, cũng được buộc dây chắc chắn giống găng tay.

Che chắn toàn thân thế này thì chẳng ai nhận ra gã làm bằng đá nữa.

Tóm lại là, Guy tuyệt đối sẽ không bị phát hiện là ma vật. Hoàn hảo.

“Ta là Guy. Xin lỗi, ta muốn đăng ký vào Guild.”

“Hiểu rồi. Viết thông tin vào đây đi.”

“Clayman-san!? Có được không đấy ạ?”

Thấy Clayman đưa giấy tờ một cách quá dễ dàng, Sierra vội can ngăn.

Thực ra Guy trả lời rất lịch sự, chẳng có gì đáng ngờ cả mà.

“Nuuu, quả nhiên là không được sao?”

Guy thì thầm chán nản.

Yên tâm đi, có ta ở đây rồi.

“Hừm, chiến hữu của ta có vấn đề gì sao?”

“A, ờm... cái đó...”

“À—, thì. Mặc đồ dày cộm, đeo mặt nạ quỷ. Đơn giản là trông khả nghi thôi.”

“Clayman-san, ngài nói thẳng quá đấy ạ!”

“Tôi thấy cô cứ ấp úng mãi, sợ tốn thời gian nên nói hộ thôi.”

Gã Clayman này nói dối một nửa đấy.

Nhìn cái điệu cười tủm tỉm kia là biết.

Chắc chắn là đang trả đũa vụ bị lộ chuyện ngắm hộp cơm.

Chắc thế... Già đầu rồi mà thù dai như trẻ con vậy.

Nhưng cứ thế này thì Guy không đăng ký suôn sẻ được.

Phải dùng đến kế hoạch đã chuẩn bị sẵn thôi.

“Thứ lỗi, nhưng hắn cũng có lý do riêng để ăn mặc thế này. Mong mọi người lắng nghe.”

Guy sinh ra tại một ngôi làng miền núi ở xứ tuyết.

Với cơ thể to lớn, Guy đã tiêu diệt ma vật quấy phá quanh làng và trở thành người hùng bảo vệ ngôi làng.

Nhưng một ngày nọ, hắn chiến đấu với một con ma vật có khuôn mặt quỷ dữ và bị trọng thương.

Vết thương khắp người khiến Guy không thể chiến đấu trong một thời gian dài.

Dần dần, dân làng bắt đầu ghẻ lạnh Guy – kẻ giờ đây đã trở nên vô dụng.

Cơ thể to lớn đồng nghĩa với việc tốn nhiều lương thực.

Là một ngôi làng miền núi nghèo khó, lương thực dự trữ cũng có hạn.

Không chịu nổi sự ghẻ lạnh đó, Guy đã rời bỏ quê hương.

Tuy nhiên, dù bị hắt hủi, hắn vẫn quyết định mặc trang phục của xứ tuyết để không quên đi quê hương mình.

Và hắn cố tình đeo chiếc mặt nạ của con quái vật đã đánh bại mình để tự cổ vũ bản thân.

“Đó là lý do vì sao hắn lại ăn mặc như thế này.”

Chẳng biết từ lúc nào, cả Guild im phăng phắc lắng nghe câu chuyện quá khứ của Guy.

Tất nhiên toàn bộ là do tôi bịa ra.

Dù cũng dựa trên hoàn cảnh hiện tại của Guy một chút.

Lúc giải thích kế hoạch này cho Guy, gã cứ hỏi đi hỏi lại là có thật sự phải kể câu chuyện đó không.

Chẳng hiểu gã lo lắng cái gì nữa.

“À—. Thôi được rồi, điền thông tin vào đi. Tôi đăng ký cho. Xin lỗi nhé.”

“Ư, ừm. Ta biết rồi.”

Guy viết thoăn thoắt vào tờ giấy.

Quả nhiên kế hoạch thành công mỹ mãn.

“...Ờm...”

“Hừm, gì thế?”

Sierra rón rén bắt chuyện.

“Tôi đã hiểu lý do vị này ăn mặc như vậy rồi. Nhưng hỏi câu này có hơi thất lễ, không biết Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ có lý do gì đặc biệt cho trang phục của mình không ạ...?”

“Hỏi thừa. Chẳng có lý do gì cả. Nếu bắt buộc phải nói, thì đó là vì ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.”

“Hả, vâng...”

“Này, đăng ký xong rồi.”

“Vậy sao, xin lỗi nhé. Hôm nay ta xin phép cáo từ.”

“Không nhận nhiệm vụ à?”

“Hôm nay chỉ đăng ký thôi. Mai ta sẽ quay lại. Đi thôi, Guy. Tạm biệt!”

Tôi dẫn Guy rời khỏi Guild.

“Clayman-san, trên đời này có nhiều người kỳ lạ thật đấy nhỉ.”

“Hả? Sống lâu thì gặp nhiều thôi. Nhất là ở Guild, đủ loại người tụ tập về đây mà. Nhớ lấy.”

“Vâng, tôi đã học được một bài học..”

Cuộc trò chuyện giữa Sierra và Clayman đã lọt vào tai Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ – người luôn duy trì trạng thái cường hóa cơ thể.

“Này nhóc con.”

“Tên ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ...”

“Dài dòng quá! Ta sẽ gọi tắt là Hắc Sĩ nhé.”

“Hừ, tùy ngươi.”

“Hiện tại ta thấy phiền phức vô cùng.”

Bị lây bệnh của Clayman rồi sao.

Mới tiếp xúc chút xíu mà đã lây, Clayman đáng sợ thật.

“Guy. Rank Guild của ngươi còn thấp lắm. Phải nhanh chóng thăng hạng thôi.”

“Về chuyện đó, Hắc Sĩ. Ta phải chiến đấu thế nào đây?”

“Hả?”

“Phong cách chiến đấu của ta chủ yếu là tấn công bằng ma pháp bóng tối từ trên cao. Mà hình như con người không dùng được ma pháp bóng tối thì phải?”

Ma pháp bóng tối là ma pháp của ma vật và Ma tộc.

Nghe đâu người ta cũng nghiên cứu nhưng đã chứng minh là con người không thể sử dụng được.

Elf hay Nhân thú cũng không dùng được.

Nếu cứ xả ma pháp bóng tối lung tung thì chắc chắn sẽ bị lộ là ma vật.

“Guy... ngươi còn dùng được ma pháp nào khác không?”

“Ta chỉ dùng được mỗi hệ bóng tối thôi.”

Định mua vũ khí cho Guy rồi ngày mai nhận nhiệm vụ tiêu diệt ma vật, ai ngờ kế hoạch đổ bể ngay từ bước đầu.

“Họp khẩn cấp! Vấn đề cỏn con này phải giải quyết ngay lập tức!”

“Thật tình, ta không nghĩ đây là vấn đề cỏn con đâu.”

Bỏ qua lời càm ràm của Guy, chúng tôi vừa đi vừa bàn bạc.

“Dùng vũ khí giải quyết vậy. Guy, ngươi dùng được vũ khí gì?”

“Không có. Ta không biết cận chiến. Cùng lắm là đấm nhau túi bụi thôi.”

“Bác bỏ!”

Chỉ dùng nắm đấm thì làm sao Guy leo rank được.

Mặc đồ dày cộm thế kia mà đòi đánh cận chiến, nghe đã thấy vô lý rồi.

“Đã thế thì học ma pháp vậy. Hệ lửa chắc là được đấy.”

“Cho đến lúc học xong thì ta làm gì? Ta muốn thoát khỏi tình trạng hiện tại ngay lập tức cơ mà.”

“Quên mất.”

Mục tiêu của Guy là thoát kiếp trai bao.

Làm gì có thời gian mà thong thả học ma pháp.

“Có vũ khí nào mà ta dùng được không nhỉ?”

“Hừm. Chuyện này nên hỏi chuyên gia. Đi thôi!”

Chúng tôi quyết định đến tiệm vũ khí để nhờ chủ tiệm tư vấn.

Với ngoại hình vạm vỡ của Guy, chắc vũ khí hạng nặng sẽ hợp.

Đến tiệm vũ khí, chúng tôi thu hút sự chú ý của toàn bộ nhân viên và khách hàng.

Quả nhiên tôi vẫn quá nổi bật.

“Hắc Sĩ, chúng ta đang bị soi mói kìa.”

“Kệ người ta. Chủ tiệm, xin lỗi nhưng có vũ khí nào hợp với anh bạn này không?”

Phớt lờ ánh mắt xung quanh, tôi đi thẳng đến quầy.

Hỏi ông chủ tiệm có khuôn mặt già dặn xem có vũ khí nào đề xuất không.

“Ồ, ồ. Cậu này là người mới à? Bình thường tôi sẽ khuyên dùng kiếm ngắn... nhưng nhìn tạng người này thì đại kiếm, búa hoặc chùy chắc hợp hơn đấy.”

“Thế nào?”

“Hừm. Chọn búa đi. Sức lực thì ta có thừa.”

Tiền nong tôi sẽ lo coi như quà mừng Guy thoát kiếp trai bao, không cần trả lại.

Không phải quỷ cầm chùy sắt mà là quỷ cầm búa tạ.

“Trang bị đã xong. Từ mai có thể đi làm nhiệm vụ rồi. Nghe rõ đây Guy. Với tư cách là cộng sự của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, hãy thể hiện hết sức mình nhé!”

“Ta chỉ kiếm tiền vì Teal thôi.”

“Vì bảo vệ người mình yêu sao, được đấy. Ta thích. Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ sẽ dốc toàn lực hỗ trợ ngươi!”

“Này, yêu đương cái gì chứ.”

“Đừng bận tâm. Nhân tiện, hôm nay chúng ta sẽ ngủ ở nhà trọ khác.”

Tôi sẽ làm Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ khoảng một tuần để hỗ trợ Guy.

Cho đến khi gã có thể tự lập được thì tôi mới yên tâm.

“Hiểu rồi. Giờ chúng ta làm gì tiếp đây?”

“Ta sẽ dẫn ngươi đi tham quan Minerva. Và cùng nhau suy nghĩ cách đối phó với các tình huống bất ngờ.”

Phải bàn bạc xem lỡ bị lộ danh tính thì làm thế nào.

“Hồ. Vậy nhờ ngươi dẫn đường.”

“Cứ giao cho ta.”

Chúng tôi dành cả ngày để đi bộ khắp Minerva, tham quan các cơ sở vật chất.

Dù giữa đường suýt bị mấy tay kỵ sĩ giải về đồn vài lần.

Nhưng chìa thẻ Guild ra là xong chuyện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!