Chương 103: Tôi thử hợp tác với Vệ thần
“Hừm, có chuyện gì sao Cecily?”
Vì không thể gọi tên thật Cecilia nên tôi dùng tên giả.
Chẳng hiểu sao tôi cảm giác có chút sát khí tỏa ra từ cô ấy.
“Tại sao Ma Kiếm Sĩ-san lại một mình hoàn thành nhiệm vụ thế ạ?”
“Hừ, tất nhiên là vì phương châm của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là hoàn thành nhiệm vụ nhanh gọn lẹ mà.”
“Vậy sao. Nhưng hiện tại đâu chỉ có mình Ma Kiếm Sĩ-san đâu ạ. Còn có em và Ngài Guy nữa.”
“Thì thế. Chính vì vậy mà anh mới muốn nhanh chóng...”
“Chúng ta nhận nhiệm vụ là để Ngài Guy có thể tự lập được cơ mà.”
“A, ừ, đúng rồi... nhỉ.”
“Vâng. Nên nếu Ma Kiếm Sĩ-san cứ một mình làm hết mọi việc thì Ngài Guy sẽ chẳng có được kinh nghiệm gì cả. Chẳng lẽ anh định để Ngài ấy dựa dẫm vào anh mãi sao?”
“H-Hiểu rồi. Là do anh hấp tấp quá.”
“Vâng. Ma Kiếm Sĩ-san, xin hãy chú ý hơn ạ.”
Đúng là lỗi hoàn toàn tại tôi.
Không cãi được câu nào, tôi đành chịu trận nghe giáo huấn.
Rõ ràng vừa mới bị nhắc nhở lúc nãy xong.
Chẳng lẽ tôi không kiểm soát được Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ sao.
“Cecily à. Hay là ta trở về hình dạng thật đi?”
Sợ bị người ngoài nghe thấy nên tôi thì thầm.
Nhờ cái mũ bảo hiểm nên khoảng cách giữa hai người cũng vừa vặn.
“Không được. Chúng ta cứ thế này đi. Ngài Guy do Ma Kiếm Sĩ giới thiệu mà lại đi cùng Youki-san thì sẽ bị nghi ngờ về mối quan hệ đấy ạ.”
“Ra vậy. Nhưng ta không biết mình có kiểm soát được Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ không nữa.”
Tôi của hiện tại đang ở trong trạng thái có thể thản nhiên thốt ra mấy câu như “Cánh tay phải của ta đang gào thét...”.
Không phải Youki, mà là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.
Không được nhầm lẫn.
“Em hiểu rồi. Vậy thì, từ giờ em cũng sẽ thôi làm Cecilia, mà trở thành Cecily.”
“Hả?”
“Cecily sẽ không ngần ngại ngăn cản Ma Kiếm Sĩ-san nếu anh có dấu hiệu mất kiểm soát. Em sẽ nói cho đến khi nào anh dừng lại mới thôi. Hãy cứ coi như em là một nữ tu tin rằng hành động đó là sự dẫn dắt của Chúa đi.”
“Hừm, Cecily à. Ý kiến hay đấy. Ta cũng nhờ cô nhé.”
“Hự... Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ mà lại bị ai đó siết cương sao.”
Được Cecilia siết cương thì cũng là vinh hạnh.
Dù với tư cách Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ thì hơi mất mặt chút.
“Phu phu. Anh cứ yên tâm. Nếu Ma Kiếm Sĩ-san thay đổi quá nhiều thì lại càng đáng ngờ hơn. Cứ giữ nguyên như bây giờ là được ạ. Tất nhiên là em sẽ nhắc nhở nếu anh đi quá giới hạn.”
“Đúng là trói buộc quá mức cũng không tốt. Phải cho Hắc Sĩ chút tự do chứ.”
“Hừ, hừm. Ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ. Làm gì có chuyện bị kiểm soát hoàn toàn được.”
Tôi tạo dáng nhưng thực ra chỉ là phô trương thanh thế.
Đã thế còn lén nhìn biểu cảm của Cecilia nữa chứ.
Những lúc thế này cái mũ bảo hiểm hữu dụng thật đấy.
“Vừa phải thôi nhé, Ma Kiếm Sĩ-san.”
“Ừ! Được rồi, tiếp tục nhiệm vụ nào.”
“Hừm. Nhiệm vụ tiếp theo ta cũng sẽ tham gia.”
Nhiệm vụ lúc nãy tôi đã giải quyết xong rồi, vậy nhiệm vụ còn lại sẽ là trận đầu ra quân của Guy.
Còn lại là tiêu diệt Goblin đang sinh sôi quá mức và tìm dược thảo.
“Được. Đi thu thập dược thảo nào.”
“Ma Kiếm Sĩ-san, đừng bỏ rơi bọn em chứ. Hay là để Ngài Guy đi đầu đi ạ?”
“Ta sao?”
“Em và Ma Kiếm Sĩ-san sẽ hỗ trợ, nhưng chính Ngài Guy phải tự mình đi đến đích chứ ạ.”
“Chí lí. Không phải lúc nào cũng có ta và Cecily ở bên. Sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc ngươi phải nhận nhiệm vụ một mình.”
Mục đích chúng tôi giúp gã hòa nhập vào xã hội loài người là vì thế mà.
Chắc chắn Guy cũng không muốn cứ mãi ăn bám.
“Hiểu rồi. Ta sẽ đi đầu. Nhưng nhớ chỉ đường đấy. Ta mù tịt đường xá.”
“Hừ. Đứng sau lưng ngươi là ta, Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ và Người Dẫn Đường Nhân Ái, Cecily. Chẳng có gì phải lo cả.”
“Ma Kiếm Sĩ-san, đừng tự tiện đặt biệt danh cho em.”
Bỏ qua lời bắt bẻ của Cecilia.
Tổ đội kỳ quặc của chúng tôi bắt đầu di chuyển với Guy dẫn đầu.
Vừa hướng dẫn Guy về Minerva, chúng tôi vừa đi đến địa điểm làm nhiệm vụ.
Thu thập dược thảo thì đúng như tên gọi, chỉ cần vào rừng hái thuốc thôi.
“Nghe này Guy. Đừng hái quá mức cần thiết. Thu thập dược thảo là con đường mà mọi tân thủ đăng ký Guild đều phải trải qua. Nếu cứ hái bừa bãi thì... hiểu rồi chứ.”
“Hừm, ra là vậy. Nhưng không ngờ Hắc Sĩ lại biết quan tâm đến người khác thế đấy.”
Guy vừa hái thuốc vừa càm ràm.
Thật tình, ăn nói thất lễ quá.
“Hừ. Ngươi nghĩ ta là ai. Tên ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, dịch vụ hậu mãi cũng phải hoàn hảo chứ.”
“Hừm. Khác với mọi khi nên khó xử quá.”
“Ngài Guy. Hiện tại anh ấy là Ma Kiếm Sĩ-san mà. Em cũng sẽ cố gắng với tư cách Cecily, nên ngài cứ yên tâm ạ.”
“Được rồi. Ta cũng chẳng cản được Hắc Sĩ đâu. Nhờ cả vào cô đấy.”
Tôi có làm gì sai đâu chứ. Rõ ràng là nói chuyện nghiêm túc mà.
Tuy nhiên, dù trong tình cảnh vô lý thế này, Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ cũng không nản lòng.
“Phu ha ha ha, thu thập dược thảo thì chỉ cần tốc chiến tốc thắng...”
Bất chợt nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Cecilia đang cười tủm tỉm.
Giờ là Cecily... à thôi, cứ gọi là Cecilia đi.
Tóm lại là Cecilia đang nhìn tôi cười với vẻ mặt đầy ẩn ý.
“Ma Kiếm Sĩ-san?”
Cecilia ghé sát mặt vào chiếc mũ bảo hiểm của tôi...
“Hừ, chỉ tiêu của ta đã hoàn thành rồi. Giờ chỉ đợi Guy hái xong là xong việc.”
“Vâng. Chúng ta ngồi đợi Ngài Guy làm xong nhé.”
Tôi lùi ra một chỗ không làm vướng chân Guy rồi ngồi xuống. Được dẫn dắt khéo léo thật.
Người dẫn đường cho Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ...
“Quả nhiên vẫn nên gọi là Người Dẫn Đường Nhân Ái.”
“Em không cần biệt danh đâu ạ.”
Bị từ chối thẳng thừng.
“Chừng này được chưa?”
Đợi một lúc thì Guy bước tới với đôi găng tay dính đầy đất.
Hái cũng được kha khá rồi.
“Làm tốt lắm. Vậy là Guy đã tiến thêm một bước lên tầm cao mớ...”
“Được rồi, đi làm nhiệm vụ tiếp theo thôi.”
Guy lơ đẹp tôi và đi thẳng một mạch.
“Chúng ta cũng đi thôi, Ma Kiếm Sĩ-san.”
“Ừ, đi nào. Đến điểm cuối của nhiệm vụ này.”
“Anh không thể nói ‘đi thôi’ một cách bình thường được sao?”
“Em nói gì vậy, Cecily. Đây chính là ta!”
Tôi giơ ngón tay cái lên đầy tự tin.
“Cứ đà này là bị Ngài Guy bỏ lại mất. Đi thôi anh.”
“Tất nhiên rồi. Nhiệm vụ tiếp theo sẽ là trận chiến đầu tiên của Guy. Chúng ta phải hỗ trợ hắn.”
“Đúng là Ngài Guy chưa từng chiến đấu với Goblin bao giờ. Nhưng em nghĩ là không cần lo đâu ạ.”
Đúng như Cecily nói, trong nhiệm vụ tiêu diệt Goblin, chúng tôi hoàn toàn không có đất diễn. Guy vung cây búa tạ vào lũ Goblin.
Cảnh tượng con quỷ cày nát lũ Goblin thật ấn tượng. Lũ Goblin hoàn toàn không có cửa phản kháng.
“Mà, đối thủ là Goblin thì cũng chỉ đến thế thôi.”
“Em chưa từng thấy Ngài Guy chiến đấu bao giờ nhưng Ngài ấy giỏi thật đấy.”
“Tất cả là nhờ sức mạnh tình yêu... à không, sức mạnh thoát kiếp trai bao!”
“Ồn ào quá, câm miệng đi tên nhóc!”
Tiếng gầm của Guy vọng lại từ giữa bầy Goblin.
Quả nhiên hắn vẫn để bụng vụ trai bao.
“Tên ta là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ. Ta không biết tên nhóc mà ngươi nói là ai cả.”
“Nuuu, lát nữa nhớ mặt ta đấy!”
Sau khi trận chiến kết thúc, tôi bị Guy cầm búa đuổi chạy té khói.
Tất nhiên là tôi né được dễ dàng.
“Phu ha ha ha ha! Cây búa tự hào của ngươi chậm như rùa bò vậy.”
“Đứng lại cho ta đánh một cái coi Hắc Sĩ. Không cần dùng búa cũng được. Ta không nuốt trôi cục tức này.”
“Khi nào theo kịp tốc độ của ta thì ta sẽ suy nghĩ!”
Đùa giỡn một lúc thì Cecilia lên tiếng “Sắp đến giờ về rồi ạ”, thế là màn rượt bắt kết thúc.
Đòn tấn công của Guy chẳng chạm được vào tôi cái nào.
Về đến Guild, chúng tôi giao dược thảo và các nguyên liệu, vũ khí thu được từ Goblin cho Clayman.
“Ờ, đủ rồi. Nhiệm vụ hoàn thành. Đây, thù lao này.”
Clayman đưa một túi nhỏ đựng tiền cho Guy.
Nhiệm vụ rank thấp nhất nên chẳng được bao nhiêu.
Nhưng dù qua lớp mặt nạ, tôi vẫn cảm nhận được sự xúc động của Guy.
“Đây là tiền do chính tay ta làm ra sao...”
“Ờ. Lần đầu nhận lương hả? Hồi nhận lương lần đầu tôi cũng vui lắm. Cảm giác xúc động vì công sức bỏ ra được đền đáp.”
Clayman bắt đầu kể lể, tôi nhìn gã qua lớp mũ bảo hiểm với ánh mắt “đừng có xạo”.
Khổ cực là từ không có trong từ điển của Clayman.
Chắc là anh ta không muốn để Guy nắm quyền chủ động trong cuộc hội thoại.
Vì bối cảnh tôi dựng cho Guy khá là nặng nề mà.
Có lẽ anh ta sợ Guy bắt đầu kể lể chuyện đời tư chăng. Clayman là chúa ghét phiền phức mà.
“Xin lỗi vì đã làm các vị lo lắng. Ta xin phép.”
“Ờ. Lần sau Sierra sẽ phụ trách đàng hoàng, nhớ nhé.”
Gã khéo léo ám chỉ đừng có đến tìm gã nữa.
Trong lòng ngán ngẩm nhưng tôi vẫn chào tạm biệt Clayman và rời khỏi Guild.
“Hắc Sĩ, đây chính là làm việc sao.”
“Phải.”
“Teal dù cơ thể yếu ớt... nhưng vẫn làm việc thế này để kiếm tiền sao.”
Teal-chan đâu có làm việc ở Guild.
Nhưng đúng là cô bé đang làm việc để kiếm tiền.
“Hắc Sĩ, ta sẽ làm việc tiếp. Và ta sẽ... trả ơn cho Teal.”
“Tốt, khí thế lắm. Ta và Cecily sẽ hỗ trợ hết mình.”
“Lần này em đồng ý với Ma Kiếm Sĩ-san. Cùng cố gắng nhé, Ngài Guy.”
“Xin lỗi đã làm phiền hai người.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
