Chương 104: Tôi đã tiễn Vệ thần lên đường
“Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ luôn trân trọng đồng đội. Không cần cảm ơn đâu.”
“Đúng vậy đấy, Ngài Guy.”
“Vậy sao.”
Bầu không khí có chút kỳ quặc nhỉ.
Mà vốn dĩ tổ đội ba người chúng tôi đã là sự kết hợp khác thường rồi, nên chắc bầu không khí này cũng không lạ lắm.
“Hôm nay thế là xong rồi đúng không? Ta muốn đi dạo quanh thị trấn thêm một chút nữa.”
“Hồ, vậy thì Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ này sẽ đồng hành cùng ngươi đến cùng.”
“Tôi cũng sẽ đi cùng ạ.”
“Không cần đâu, để ta đi một mình.”
“Cái gì!?”
Không ngờ lại bị từ chối.
Mới ngày đầu tiên mà đã muốn hành động một mình sao, sớm quá không?
“Ngài Guy, đi một mình bây giờ vẫn còn nguy hiểm lắm ạ.”
Cecilia cũng không tán thành.
Nếu gã có kỹ năng chạy trốn bất cứ lúc nào như tôi thì còn đỡ.
Nhưng lỡ bị đội kỵ sĩ tuần tra tóm được thì rắc rối to.
“Đúng là có thể như vậy nhưng sớm muộn gì ta cũng sẽ phải hành động một mình thôi. Chỉ là sớm hay muộn. Quan trọng hơn, ta sẽ không tự mình làm những hành động gây chú ý như Hắc Sĩ đâu.”
Thất lễ quá, tôi đâu có làm hành động gây chú ý nào.
Chỉ là cái khí chất Chuuni tràn trề không thể kìm nén của tôi tự động thu hút mọi người thôi. Ánh mắt của Cecily đau quá.
Dù đang đội mũ bảo hiểm nhưng suy nghĩ của tôi vẫn bị nhìn thấu sao. Quả không hổ danh Người Dẫn Đường Nhân Ái.
Nhưng mà, gã muốn đi dạo Minerva một mình sao.
“Hừm... tính sao đây, Cecily?”
“Ý kiến của Ngài Guy cũng có lý...”
“Xin lỗi nhưng ta sẽ không nhượng bộ đâu. Ta cũng có lòng tự trọng của mình. Ta không vội vàng, chỉ là muốn hành động hiệu quả để bù đắp cho khoảng thời gian vô ích trước đây thôi.”
Có vẻ quyết tâm của gã rất lớn.
Mà, nếu là Guy thì chắc gặp đội kỵ sĩ cũng sẽ biết cách bịa chuyện để qua mặt thôi.
“Lúc nguy cấp cứ dùng danh nghĩa của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ. Chỉ cần bảo là đồng đội của ta thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết!”
“Thế thì càng rối rắm thêm đấy ạ. Ngài Guy, nếu gặp rắc rối thì cứ tìm đến anh Duke nhé.”
“Hừm, ta biết rồi.”
“Hự, thua Duke rồi.”
Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ mà lại thua một kỵ sĩ thường sao.
Quả không hổ danh cựu thuộc hạ của ta, Duke.
Hắn chắc chắn nằm trong top 3 bảng xếp hạng “những kẻ cần gọi khi gặp nguy cấp” của tôi.
“Chẳng có thắng thua gì ở đây cả. Kìa, Ngài Guy đi mất rồi.”
“Cái gì!?”
Sực tỉnh lại, tôi thấy Guy không còn ở đó nữa, bóng dáng gã đang dần biến mất vào đám đông.
Rời đi mà không nói lời nào sao.
Cũng ngầu đấy chứ.
Nhưng tôi sẽ không để gã đi như vậy.
“Nhất định phải quay lại đấy! Nhưng hãy quay lại với sức mạnh đủ để sánh vai cùng chúng ta! Ta rất mong đợi đấy!”
Kết thúc thật ngầu mới là phong cách của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.
Guy không quay lại, nhưng chắc chắn gã đã nghe thấy giọng tôi.
Lần tới gặp lại, chắc chắn Guy sẽ sở hữu sức mạnh vượt xa trước đây.
“Ngài Guy đâu có đi xa đâu mà anh làm quá thế.”
“Đàn ông con trai đã nói muốn trưởng thành và tự lập thì phải tiễn đưa hoành tráng thế này chứ.”
“Em thấy hơi quá đà rồi đấy ạ. Với lại, chúng ta đang bị soi mói kìa.”
Chẳng biết từ lúc nào, xung quanh chúng tôi đã tụ tập một đám đông hiếu kỳ.
Có vẻ hành động của tôi hơi nổi bật quá.
Guy không quay lại chắc là vì không muốn bị nhận ra và gây chú ý thêm.
“Hừ. Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ không bao giờ lẩn trốn! Nhưng thế này thì khó di chuyển thật. Đổi địa điểm thôi.”
“Ơ!?”
Tôi bế thốc Cecilia lên và nhảy vọt lên mái của một tòa nhà gần đó.
Tất nhiên là chưa xin phép cô ấy.
Cứ thế tôi nhảy qua vài mái nhà, rồi đáp xuống một con hẻm nhỏ và kích hoạt Banish Wave để tàng hình.
Thế này thì đám đông kia chắc chắn đã mất dấu chúng tôi rồi.
Giờ chỉ cần di chuyển trước khi hiệu lực tàng hình hết tác dụng.
“Thật tình, anh hành động đột ngột quá đấy.”
“Nếu đứng lại giải thích thì đám đông sẽ càng bu lại đông hơn thôi.”
Rời khỏi đó nhanh chóng là thượng sách.
“Ưm. Cũng đúng nên em không cãi được.”
“Hừ, thấy chưa!?”
Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ vượt trội hơn cả Cecilia.
“Em hiểu rồi. Tóm lại là di chuyển trước khi ma thuật hết hiệu lực thôi.”
“Được.”
Tạm thời chúng tôi di chuyển ra xa đám đông lúc nãy.
Kể cả bị vây lại thì vẫn dùng cách cũ thoát được, nên tôi thấy cũng chẳng cần lén lút làm gì.
Nhưng Cecilia không đồng ý.
Nổi bật quá mức là điều cấm kỵ.
“Này Cecily. Đã nổi bật đến thế rồi thì có giấu cũng muộn rồi. Hay là cứ ngẩng cao đầu mà chạy băng băng giữa phố đông người đi.”
“Không được. Tại sao anh cứ thích chạy thay vì đi bộ thế hả?”
“Thế mới ngầu chứ!”
Như cái tên Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ, chạy nhanh như tia chớp đen ở bất cứ đâu.
Đó mới là Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ.
“Xin anh hãy hạn chế chạy ở nơi đông người. Sẽ gây tai nạn va chạm đấy ạ.”
“Ta mà lại phạm sai lầm đó sao?”
Tôi tự tin tuyên bố với Cecilia. Thực tế thì làm gì có chuyện va chạm.
Lúc chạy tôi không chỉ cường hóa cơ thể mà còn cường hóa cả ngũ quan.
Dù có người bất ngờ lao ra, tôi cũng thừa sức đổi hướng né tránh.
“Có thể là vậy, nhưng em nhất quyết không nhượng bộ đâu. Gây phiền phức cho người khác là không được.”
“Hừm, đã nói đến thế thì đành chịu vậy. Được rồi, ở nơi đông người ta sẽ nhảy qua lại trên các tòa nhà.”
“Đi bộ bình thường giùm em cái!”
“Khả năng bắt bẻ của em vẫn tốt lắm, Cecily.”
Trong lúc tấu hài thì chúng tôi đã rời xa được đám đông.
Hiệu lực của Banish Wave cũng sắp hết, đúng lúc thật.
“Được rồi, đã cắt đuôi được đám đông, chia tay ở đây nhé. Trời cũng sắp tối rồi.”
“Chia tay ư. Ma Kiếm Sĩ-san định làm gì tiếp theo?”
“Tất nhiên là đi làm nhiệm vụ hạng A lâu ngày không đụng tới rồi. Cắc cắc cắc. Ngứa tay quá đi.”
Đã mất công hóa thân thành Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ rồi.
Không tranh thủ kiếm chác thì phí quá.
Phải giữ nguyên cái khí thế này mà nhận nhiệm vụ thôi.
Dù biết kết cục có thể là bi kịch ập xuống đầu mình.
“Em cũng đi.”
“Hả!?”
“Lâu rồi không vận động, em cũng thấy ngứa tay.”
Một phát ngôn không giống Cecilia chút nào.
Nhưng việc cô ấy đòi đi theo hoàn toàn nằm ngoài dự tính của tôi.
“B-Bình tĩnh nào Cecily. Còn chuyện nhà cửa thì sao?”
“Vâng. Đề phòng trường hợp này nên em đã xin phép ra ngoài ba ngày rồi.”
“N-Nổi bật lắm đấy. Đi với ta thì cực kỳ nổi bật. Lỡ bị lộ lớp cải trang thì sẽ loạn lên mất.”
“Em hiểu rồi. Vậy chúng ta đến nhà thờ hôm nay đi. Đến đó sẽ giải quyết được vấn đề.”
Cecilia vẫn quyết đoán như mọi khi.
Mà, tôi cũng tò mò không biết cô ấy định làm gì nên đồng ý.
“Anh đợi em một chút nhé.”
Vừa đến nhà thờ, Cecilia nói vậy rồi đi vào trong.
Chờ khoảng mười mấy phút không biết cô ấy làm gì.
“Để anh đợi lâu rồi.”
Khi cô ấy bước ra, tôi đã vô cùng ngạc nhiên.
Bộ đồ nữ tu biến mất, thay vào đó là áo sơ mi và quần dài trông như trang phục của nhà thám hiểm nào đó.
Cô ấy đeo miếng bảo vệ ngực đơn giản, vác ba lô trên lưng.
Tóc tết bím, đội mũ và đeo kính tròn.
Khí chất hoàn toàn khác biệt so với Cecilia thường ngày khiến tôi sững sờ.
“Thế nào ạ? Thay vì trượng, em mang theo sách ma pháp nên sức chiến đấu không thay đổi mấy đâu.”
“Ra là vậy, đổi cả vũ khí luôn à.”
Không ngờ cô ấy đã chuẩn bị đến mức này ngay từ lúc tập hợp ở nhà thờ.
Chẳng lẽ mọi hành động của tôi đều đã bị Cecilia đọc vị hết rồi sao?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
