Có Một Cô Gái Dễ Thương Trong Tổ Đội Anh Hùng, Nên Tôi Thử Tỏ Tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 850

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

WN - Chương 102: Tôi thử làm việc cùng Vệ thần

Chương 102: Tôi thử làm việc cùng Vệ thần

Rời khỏi nhà thờ, chúng tôi quay lại Guild để nhận nhiệm vụ.

Tôi muốn hướng dẫn nhanh cho Guy về Guild rồi xuất phát ngay, nhưng mà...

“Nghe này Guy. Mạo hiểm giả được chia thành các rank. Ai cũng bắt đầu từ rank thấp nhất là F.”

“Vâng. Lúc đầu chủ yếu là các nhiệm vụ hỗ trợ hoặc thu thập. Nhiệm vụ tiêu diệt thì ít lắm ạ.”

“Hừm hừm.”

“Tất nhiên thù lao cũng thấp. Nhưng ai cũng phải trải qua giai đoạn này. Không có đường tắt đâu.”

“Thật tình, coi ai đang nói kìa.”

Tôi lờ đi tiếng lầm bầm của Clayman.

“Vậy chúng ta thử nhận nhiệm vụ nhé.”

“Hừm. Xin lỗi, nhưng có nhiệm vụ nào mà ta có thể làm được không?”

“Anh có vẻ là người mới hoàn toàn nhỉ. Thế thì thử làm mỗi loại một ít xem sao?”

Clayman gợi ý các nhiệm vụ thuộc ba loại: tiêu diệt, thu thập và hỗ trợ.

Thu thập dược thảo trong khu rừng gần Minerva.

Tiêu diệt lũ Goblin đang sinh sôi nảy nở nhanh chóng do vào mùa sinh sản.

Và cuối cùng là tìm kiếm thú cưng bị lạc.

“Toàn nhiệm vụ cho người mới. Em thấy ổn đấy ạ.”

“Được rồi, chốt thế đi!”

“Hiểu rồi. Thế, tiểu thư định dùng thẻ Guild nào?”

“Không sao đâu ạ. Dùng cái này đi ạ.”

Cecilia đưa ra một tấm thẻ Guild có ghi tên 'Cecily'.

“Rõ rồi. Cơ mà, ba người đứng cạnh nhau trông kinh thật. Đội hình này ‘nặng đô’ quá đấy.”

Một tên mắc bệnh Chuuni trong bộ đồ Chuuni, một con quỷ mặc đồ bông dày cộm dù chưa tới đông, và một nữ tu.

Chắc hiếm có tổ đội nào dị hợm thế này.

“Yên tâm đi. Chính ta sẽ dẫn dắt nhiệm vụ này đến thành công!”

“Mạo hiểm giả hạng A mà lại vất vả với nhiệm vụ tân thủ thì nhục lắm đấy.”

“Thật đấy.”

Bỏ qua lời mỉa mai, chúng tôi rời khỏi Guild.

Phải nhanh chóng hành động để giải quyết đống nhiệm vụ này thôi.

“Ngài Guy, khi nhận nhiều nhiệm vụ cùng lúc, chúng ta cần xác định thứ tự ưu tiên. Có những nhiệm vụ có thời hạn đấy ạ. Trong số những nhiệm vụ này, cái sắp hết hạn là...”

“Tìm thú cưng trước!”

“Hắc Sĩ, lý do là gì?”

“Còn phải hỏi sao. Con vật đó có thể đang run rẩy và nhớ chủ nhân của mình lắm đấy. Phải ưu tiên tìm nó trước chứ.”

“Anh suy nghĩ từ góc độ của thú cưng sao. Đúng là có thể nó đang thấy cô đơn khi phải xa chủ nhân.”

Quả không hổ danh Cecilia, rất hiểu chuyện.

Mau đi hỏi người ủy thác rồi tìm nó về càng sớm càng tốt nào.

“Bản tính của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là hoàn thành nhiệm vụ một cách nhanh chóng mà.”

“Hừm, bỏ qua tên nhóc này đi. Chúng ta đi gặp người ủy thác đúng không?”

“Vâng, đúng vậy ạ. Người ủy thác là... hai vợ chồng chủ một quán trọ ở vương đô. Đi thôi ạ.”

Hai người họ bỏ mặc tôi và bắt đầu xuất phát.

Ra là vậy, đây chắc chắn là lời thách thức đối với tôi rồi.

Vẫn giữ tinh thần Chuuni trong lòng, tôi lặng lẽ đi theo hai người họ.

Quán trọ của cặp vợ chồng ủy thác không xa Guild lắm nên chúng tôi đến nơi rất nhanh.

Chỉ có điều ánh mắt của người đi đường thì kinh khủng thật.

Ai đi qua cũng phải ngoái lại nhìn chúng tôi lần hai.

“Quả nhiên là nổi bật quá.”

“Chiều cao quá khổ của Guy thì chịu rồi. Cao hơn người thường đến hai, ba cái đầu cơ mà.”

“Hắc Sĩ, tên kia. Ngươi nghĩ chúng ta nổi bật chỉ vì ta thôi sao!?”

“Hừ, làm gì có chuyện đó. Chắc chắn cũng có người bị cảm hóa bởi bộ trang phục đậm chất Chuuni này của ta chứ.”

Đàn ông ai chẳng mơ ước một lần được mặc thế này.

Tất nhiên phụ nữ cũng sẽ phải ngước nhìn rồi.

“Này cô bé. Ngăn tên Hắc Sĩ lại đi. Hắn sắp mất kiểm soát rồi đấy.”

“Không sao đâu ạ. Ma Kiếm Sĩ-san, trước mặt người ủy thác thì anh nhớ kiềm chế nhé.”

“Cứ giao cho ta!”

“Hừm. Lo quá.”

Guy hoàn toàn không tin tưởng tôi.

Tôi đã hoàn thành bao nhiêu nhiệm vụ rồi chứ.

Nhiệm vụ hạng A tôi cũng cân tất một mình đấy thôi.

Làm gì có chuyện xảy ra vấn đề được.

Với tâm trạng hưng phấn, tôi bước vào quán trọ của người ủy thác.

“Ta là người nhận nhiệm vụ tìm thú cưng đây! Mau kể chi tiết đi.”

Vừa vào quán là tôi đã đi thẳng vào vấn đề.

Làm việc nhanh gọn là phong cách của Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ mà.

“Này Hắc Sĩ. Người ủy thác đang đứng hình kìa.”

“Hừ, chắc là bị hớp hồn bởi vẻ ngoài của ta, hoặc bị áp đảo bởi sự hiện diện dị thường của ngươi thôi.”

“Ma Kiếm Sĩ-san, anh có thể im lặng một lúc được không ạ?”

“Vâng.”

Cảm nhận được luồng khí từ Cecilia, tôi lập tức trở lại bình thường.

Áp lực ngang ngửa cô Sophia luôn ấy.

Bị áp đảo, tôi ngoan ngoãn đứng khoanh tay ở góc phòng chờ đợi.

Dù sao thì Cecilia cũng đang nghe giải thích chi tiết từ người ủy thác rồi.

Guy im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Cecilia và người ủy thác.

Chắc hắn đang học hỏi để tham khảo cho sau này.

“Ma Kiếm Sĩ-san, con vật bị mất tích là một chú mèo con được cưng chiều. Nghe bảo nó đã không về nhà từ tuần trước. Nó là con mèo thông minh, trước đây dù có ra ngoài cũng tự biết đường về.”

“Yên tâm đi. Tuy trông như không nghe nhưng ta đã nghe hết cuộc trò chuyện rồi.”

Đừng coi thường thính giác cường hóa của ta.

Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ không làm những việc kém hiệu quả đâu.

“Hắc Sĩ. Ta bắt đầu thấy ngươi phiền phức rồi đấy.”

“Hừ, mới thế này mà đã nản lòng thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ Guild được...?”

“Gư gư. Nói đúng nhưng mà ức chế thật.”

“Hai người thôi đi, giờ tập trung vào nhiệm vụ nào. Vương đô rộng lớn, nhưng con mèo có đeo vòng cổ, cứ kiên trì đi hỏi thăm thì sẽ tìm ra manh mối thôi.”

Ý kiến của Cecilia rất chí lý.

Cứ đùa giỡn mãi cũng chẳng được gì.

Nhưng mà đi hỏi thăm từng người thì sao nhỉ.

“Đúng là tốn thời gian và công sức thì sẽ tìm ra thôi. NHƯNG MÀ! Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ không bao giờ tốn quá nhiều thời gian cho một nhiệm vụ hạng F cỏn con thế này!”

“Thế ngươi định làm gì?”

“Để xem nào. Dù có đi hỏi thăm thì cũng phải chọn người mà hỏi. Tốt nhất là hỏi những người hàng xóm biết con mèo đó, hoặc hỏi các kỵ sĩ thường xuyên đi tuần tra vương đô.”

“Ồ, Hắc Sĩ đưa ra ý kiến đúng đắn kìa!”

“Đúng vậy, thay vì hỏi lung tung thì khoanh vùng đối tượng sẽ tốt hơn.”

“Hai người hiểu được là tốt. Nhưng ta còn có cách cao tay hơn!”

Khi hai người họ còn đang ngơ ngác với dấu hỏi trên đầu, tôi đã lao vụt đi.

Tôi vẫn nhớ rõ mùi của con mèo còn vương lại trong quán trọ.

Giờ chỉ cần cường hóa khứu giác và tìm ra nó thôi.

Kích hoạt Thuấn Lôi, tôi lao đi trong vương đô như một tia chớp đen.

Luồn lách qua dòng người, tôi đến được nơi phát ra mùi của con mèo mục tiêu.

“Cuối cùng cũng tìm thấy rồi...”

Trước mắt tôi là một chú mèo có vòng cổ, đặc điểm trùng khớp với những gì vợ chồng chủ quán trọ mô tả.

Nó có vẻ bị thương, nhưng không đến nỗi không đi lại được.

Tuy nhiên, bên cạnh nó còn có một con mèo khác.

Không có vòng cổ, chắc là mèo hoang.

Nhưng con mèo hoang này bị thương nặng hơn nhiều.

Con mèo nhà đang cố che chắn cho con mèo hoang bị thương nặng. Nó cảnh giác cao độ với tôi.

“Cảm nhận được sức mạnh của ta theo bản năng nên cảnh giác sao. Yên tâm đi, Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ là đồng minh mà.”

Tôi nhẹ nhàng đưa tay ra, nhưng nó rít lên “Khè—” đầy đe dọa.

“Không hiểu sao. Ta là đồng minh!”

Tôi chỉ tay tạo dáng thật ngầu, kết quả là bị nó cào cho một phát.

“Đã nhe nanh múa vuốt thì đừng trách ta. Nightmare Sleep.”

Tôi dùng ma pháp tủ của Guy lên hai con mèo.

Thấy hai đứa lăn ra ngủ ngon lành cạnh nhau, tôi ôm cả hai và chạy một mạch về quán trọ.

Kết quả, nhiệm vụ tìm mèo kết thúc chỉ trong vòng mười phút.

“Đúng là con mèo này rồi chứ.”

“V-Vâng. Không sai vào đâu được. Nhưng con mèo kia là...?”

“Là con đi cùng nó. Có vẻ nó muốn bảo vệ con này vì sợ ta. Việc có tách chúng ra hay không là tùy hai vị quyết định. À, thấy chúng bị thương nên ta đã chữa trị rồi.”

Trước khi đến quán trọ tôi đã dùng ma thuật hồi phục sơ qua.

Dịch vụ hậu mãi cũng hoàn hảo.

“Vậy, nhiệm vụ đã hoàn thành. Bọn ta xin phép đi trước. Tạm biệt!”

Dẫn theo hai người đang chờ đợi, tôi rời khỏi quán trọ.

“Thế là xong nhiệm vụ rồi hả.”

“V-Vâng. Đó là quy trình chung ạ. Giờ chỉ cần báo cáo với Guild là đã hoàn thành nhiệm vụ, chúng ta sẽ được nhận tiền thưởng.”

“Ra là vậy.”

“Được rồi, đến nhiệm vụ tiếp theo thôi. Sức mạnh của ta sẽ được phát huy tối đa!”

Tâm trạng hưng phấn, tôi muốn vận động chân tay một chút.

Vừa định di chuyển đến địa điểm tiếp theo thì bị Cecilia ngăn lại.

“Chờ chút đã, Ma Kiếm Sĩ-san. Anh có thể nghe em nói một chút được không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!