Chương 109: Tôi thử giải thích cho thiếu nữ
“A, Teal... chan?”
Tại sao em ấy lại ở trong căn phòng trọ lẽ ra đã được khóa cửa của tôi?
Tại sao ánh mắt em ấy lại vô hồn đến thế?
Và tại sao trên sàn lại rải rác những túi lớn chứa đầy Ma khoáng thạch?
“Xin lỗi vì đã tự tiện vào đây...”
“A, ha ha. Không sao, không sao đâu.”
“Em đã phải năn nỉ chủ quán trọ cho vào đấy ạ. Vì em hay đến đây nên bác ấy nhớ mặt, và đã dễ dàng cho em vào. Bác ấy tốt bụng thật đấy.”
“V-Vậy sao. Ông chủ ở đây tốt bụng lắm mà.”
Chủ quán trọ bị Teal-chan trong trạng thái này năn nỉ sao.
Bình thường thì dù có là người quen cũng không dễ dàng mở cửa phòng người khác đâu.
Chắc chắn là do áp lực từ Teal-chan khiến ông ấy không thể từ chối.
“Ơ kìa, chẳng phải là tiểu thư sao?”
“T-Teal-chan. Sức khỏe của em ổn chứ?”
“Vâng, em ổn mà. Em khỏe lắm. A, chị yên tâm đi. Công việc ở dinh thự em vẫn làm đầy đủ, em đã xin nghỉ phép để đến đây đấy. Em đã dùng hết số ngày nghỉ tích lũy rồi.”
Nhắc mới nhớ, Teal-chan chỉ đến đây sau giờ làm hoặc giờ nghỉ trưa.
Hóa ra là em ấy chưa từng tự xin nghỉ phép bao giờ.
Chắc là để cày cuốc kiếm tiền nuôi Guy chứ gì.
“V-Vậy à. Thế thì...”
“Em có chuyện muốn hỏi.”
Nghe cứ như phim kinh dị vậy. Giọng điệu của Teal-chan khiến tôi và Cecilia đông cứng.
Tôi lờ mờ đoán được em ấy muốn hỏi gì rồi.
“Ch-Chuyện gì thế?”
“Vệ thần đại nhân... đang ở đâu ạ?”
Vẻ mặt lạnh băng, đôi mắt vô hồn. Và giọng nói trầm thấp đến mức không thể tin là phát ra từ Teal-chan, không chứa chút cảm xúc nào.
Tôi đang run rẩy trước tình huống này. Tôi – kẻ có thể dễ dàng đánh bại Dũng giả khi hóa thành Ma tộc – đang run rẩy.
Phải trả lời Teal-chan thế nào đây? Chỉ cần sai một li là đi một dặm.
Nếu bảo Guy đi làm thì Teal-chan sẽ phản ứng ra sao?
Có khi em ấy sẽ nói: “Là do em làm việc chưa đủ, em phải làm nhiều hơn nữa vì Vệ thần đại nhân” mất.
Hay là đùa bảo tôi đã đuổi cổ gã đi rồi. Không được.
Dùng chiêu đó là lao thẳng vào Bad End ngay.
Quả nhiên là phải nói thật thôi sao.
“T-Teal-chan, bình tĩnh đi. Guy vẫn ở quanh đây thôi mà.”
“Ở quanh đây? Ở đâu ạ? Ba ngày qua, ngày nào em cũng đến đây nhưng không thấy dấu vết Vệ thần đại nhân trở về. Không có thư để lại. Cũng chẳng nhắn nhủ gì. Ngài ấy thực sự đã biến mất đột ngột. Làm ơn đi, nếu biết Vệ thần đại nhân ở đâu, xin hãy nói cho em biết!”
Teal-chan dồn ép cả Cecilia không chút khoan nhượng.
Gay go rồi, phải làm sao với tình huống này đây.
Nghĩ lại thì, việc tôi tìm Guy là rất khó. Cơ thể gã bằng đá nên không dùng khứu giác được, chỉ dùng thính giác thì lẫn tạp âm xung quanh nên không thể xác định vị trí chính xác.
Lúc chia tay tôi cũng chẳng hỏi gã đi đâu hay bao giờ về. Nếu bảo không biết bao giờ gã về, có khi Teal-chan sẽ đòi đi tìm mất.
“Chết tiệt. Cecilia, nhờ em lo liệu ở đây nhé!”
“Hả, Youki-san!?”
Giao lại cho Cecilia, tôi sẽ đi tìm Guy bằng mọi giá.
Tự quyết định như vậy, tôi định lao ra ngoài thì...
“Anh định đi đâu thế?”
Teal-chan đứng chắn ngay trước cửa.
Lối ra duy nhất bị chặn, đường lui của tôi và Cecilia hoàn toàn bị cắt đứt.
“Youki-san, nói thật đi anh. Không cần phải giấu đâu.”
“Không, khoan đã Cecilia. Nói cho Teal-chan biết thì tệ lắm.”
“Tệ cái gì ạ?”
Tôi cảm nhận được áp lực khủng khiếp tỏa ra từ cô bé nhỏ nhắn Teal-chan.
“Anh đã làm gì Vệ thần đại nhân rồi đúng không?”
“Bình tĩnh nào Teal-chan. Anh có làm gì đâu.”
“Nói dối! Tiểu thư cũng vắng mặt ở dinh thự suốt ba ngày qua. Anh Youki cũng không về phòng suốt ba ngày nay. Hai người đã thông đồng với nhau để làm gì Vệ thần đại nhân...”
“Chờ đã! Hiểu rồi, hiểu rồi mà. Anh sẽ nói sự thật, em bình tĩnh đi.”
Không chỉ tôi mà đến cả Cecilia cũng bị nghi ngờ.
Teal-chan có vẻ không còn nể nang gì nữa.
Guy ơi, ngươi đã làm gì Teal-chan thế hả. Ngoài những chuyện ta đã nghe thì chắc chắn còn chuyện gì khác nữa.
Nhìn Teal-chan trước mặt, tôi không thể không nghĩ như vậy.
“Cải trang rồi đi làm sao?”
“Ừ, đúng vậy.”
“Vâng. Bọn chị không hề đuổi anh Guy đi đâu, em yên tâm nhé.”
Tôi và Cecilia cùng nhau giải thích từ đầu đến cuối, từ việc Guy muốn đi làm, cho đến việc gã để lại lời nhắn “sẽ cố gắng một mình” rồi rời đi.
Tất nhiên là giấu nhẹm vụ Hắc Lôi Ma Kiếm Sĩ và Người Dẫn Đường Nhân Ái.
“Không thể nào, Vệ thần đại nhân biết rõ nguy hiểm mà vẫn ra ngoài làm việc sao...”
“Thì, Guy cũng đã suy nghĩ kỹ rồi mới hành động mà.”
Tuyệt đối không được nói là vì gã thấy kiếp trai bao quá cực khổ. Nói ra là Guy giết tôi chết.
“Em hiểu rồi.”
“Em hiểu rồi à. May quá, thế là...”
“Em cũng sẽ đăng ký vào Guild để làm việc cùng Vệ thần đại nhân!”
Quyết định của Teal-chan khiến tôi và Cecilia đứng hình.
Không ngờ em ấy lại nảy ra ý tưởng đó.
“Teal-chan, bình tĩnh nghe chị nói này. Làm việc ở Guild đồng nghĩa với việc phải đối mặt với nguy hiểm. Với sức khỏe của em thì chị nghĩ là khó đấy.”
“Tiểu thư, Vệ thần đại nhân có thể đang gặp nguy hiểm ngay lúc này đấy ạ. Em không thể ngồi yên được. Phải mau chóng đi đăng ký Guild thôi.”
“Không không không. Chắc chắn là không được đâu.”
Gieo hy vọng cho em ấy thì tàn nhẫn quá nên tôi nói thẳng.
Teal-chan làm việc ở Guild là điều không thể.
Sức khỏe yếu, kinh nghiệm chiến đấu bằng không.
Dù tôi có nhờ Clayman thì gã cũng sẽ ngăn lại thôi.
Đành chịu, sự thật phũ phàng là vậy. Nên làm ơn đừng có lườm anh như thế, Teal-chan.
“Là vì em yếu ớt sao? Vì em không dùng được ma pháp, không cầm nổi vũ khí sao? Vậy thì em sẽ nhờ Seek-kun dạy chiến đấu. Em sẽ cố gắng học ma pháp, rèn luyện cơ thể...”
“Teal-chan!”
Hiếm khi thấy Cecilia to tiếng.
Teal-chan giật mình run rẩy, Cecilia lặng lẽ lắc đầu.
“Anh Guy sẽ không vui nếu em làm thế đâu. Nếu em cố quá mà ngã bệnh thì em nghĩ anh Guy sẽ cảm thấy thế nào?”
Cecilia nói với vẻ mặt nghiêm nghị như đang dạy bảo. Teal-chan cúi đầu không nói được lời nào.
“Cũng như Teal-chan thích anh Guy, anh Guy cũng rất trân trọng Teal-chan.”
“Vệ thần đại nhân... trân trọng em...”
“Từ trước đến nay, có bao giờ anh Guy từ chối em chưa?”
Trong ký ức của tôi thì chưa bao giờ Guy từ chối Teal-chan cả.
Lúc nào cũng chiều theo ý em ấy.
“Chưa, chưa bao giờ ạ.”
“Đúng không nào. Dạo gần đây, Teal-chan đã nỗ lực hết mình làm những việc trong khả năng để vì anh Guy rồi mà.”
Làm việc bán sống bán chết, mua Ma khoáng thạch, vác cái túi nặng trịch đến tận nhà trọ đưa cho Guy.
Nghĩ lại thì đúng là Teal-chan đã cố gắng quá mức so với tình trạng sức khỏe của mình.
“Ư ư ư... vâng ạ.”
Có vẻ xấu hổ vì được công nhận, Teal-chan đỏ mặt cúi đầu. Tôi hoàn toàn biến thành người vô hình rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
