Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3180

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Thích, nhưng đó không phải là tình yêu - Chương 125: *Chính vì vậy, nên mới……

Chương 125: *Chính vì vậy, nên mới……

『Hiori đéo phải là con gái của ông…… Em ấy là em gái của tao!!』

Khoảnh khắc câu nói đó lọt vào tai, Rin không khỏi bàng hoàng, nhưng đồng thời, mọi thứ bỗng chốc trở nên sáng tỏ.

Và lý do tại sao Hiori lại thốt ra những lời đó…… chính vì là Rin, nên cô lại càng hiểu rõ hơn ai hết.

(Cái quái gì vậy…… Ngốc thế không biết?!)

Cảm xúc tiếp theo dâng trào trong cô là một sự tức giận đan xen với vô vàn cảm xúc hỗn độn khác.

Chẳng cần phải hỏi lại xem Hiori có thích Subaru hay không.

Nếu không, cậu ấy đã vì ai mà cất công nỗ lực để trở nên xinh đẹp, đáng yêu đến vậy? Vì ai mà cậu ấy lại khao khát thay đổi bản thân? Vì ai mà cậu ấy đã gom góp chút dũng khí ít ỏi để dấn bước?

Rin đã biết Hiori từ những ngày đầu mới vào cấp 2.

Mối nhân duyên của hai người bắt đầu từ một màn kịch đầy toan tính của Rin: giả vờ chìa tay ra với một cô gái bị cô lập trong lớp chỉ để tô điểm cho cái mác "Nanjou Rin" hoàn hảo. Một khởi đầu chẳng đáng để tự hào gì.

Thế nhưng, khi thực sự tiếp xúc, Rin nhận ra Hiori là một cô gái vô cùng lương thiện.

Không bao giờ nói xấu sau lưng, không bao giờ hãm hại người khác. Và tất nhiên, cũng không bao giờ lợi dụng Rin.

Dù luôn trầm lặng và mờ nhạt, nhưng trên môi cậu ấy luôn nở một nụ cười dịu dàng.

Và cô gái ấy, giờ đây đã lột xác thành một mỹ nhân khiến bao người phải trầm trồ.

Sự thay đổi đó chắc chắn đã mang lại cho cậu ấy không ít hoang mang. Chưa kể, những người xung quanh cậu ấy còn tự ý nuôi dưỡng ác ý hay cố tình hãm hại cậu ấy. Hiện tại, dù là chị em cùng cha khác mẹ, nhưng việc làm sách ảnh chung với một người mẫu chuyên nghiệp chắc chắn là một gánh nặng không hề nhỏ.

Ấy vậy mà, tại sao cậu ấy không lùi bước?

Câu trả lời chỉ có một: Bởi vì cậu ấy muốn được đường hoàng đứng bên cạnh Subaru.

Và đối với Rin, điều đó cũng hoàn toàn tương tự.

Khi đối mặt với Arise Naoki hay ngay cả bố cô—Nanjou Toyokazu—Subaru không hề chùn bước, mạnh dạn phơi bày mọi suy nghĩ trong lòng…… Cô muốn được tự tin sánh bước bên cạnh một chàng trai như vậy.

Chính vì thế, cô muốn cậu chú ý đến mình, và để có được sự tự tin đó, cô đang dốc hết sức cho công việc hiện tại.

Và Rin cứ ngỡ rằng, cũng giống như mình hiểu rõ tình cảm của Hiori, Hiori cũng hiểu rõ tình cảm của cô.

『Tớ thấy hai người, rất xứng đôi.』

Vậy nên, cậu ấy mới thốt ra câu đó.

Bây giờ thì Rin đã hoàn toàn thấu hiểu lý do đằng sau câu nói ấy.

Không phải vì là anh em kế nên cậu ấy từ bỏ việc trở thành người yêu của cậu.

Cũng không phải vì cậu ấy muốn phá vỡ mối quan hệ hiện tại với Rin và Subaru.

Biết đâu trong thâm tâm cậu ấy cũng có đôi chút suy nghĩ như vậy…… nhưng thực chất, lý do không phải là những thứ cỏn con đó.

Lý do vì sao, vì ai, và để làm gì, mọi thứ đã quá rõ ràng.

Khi Rin mang tình cảm chân thật nhất đối mặt với Hiori, Hiori đã bị dồn vào thế bắt buộc phải đối mặt với chính bản thân mình.

Và đúng vào khoảnh khắc quyết định đó, cậu ấy lại không thể tin tưởng chính bản thân mình—một bản thân đã nỗ lực và cố gắng không ngừng nghỉ suốt thời gian qua…… Cậu ấy đã tự phản bội lại chính sự cố gắng của mình.

Chính vì hiểu rõ điều đó, Rin mới càng thêm phần sôi máu.

(Tớ tuyệt đối sẽ bắt cậu phải thành thật với lòng mình!)

Rin bừng bừng khí thế, hạ quyết tâm.

Bởi nếu không làm vậy, thì tình bạn giữa cô và Hiori sẽ mãi mãi không bao giờ trở thành "hàng thật".

Thành thật mà nói, cuộc đời của Hiori là một chuỗi những bi kịch.

Bản thân Rin cũng mang những phiền muộn về hoàn cảnh xuất thân, nhưng so với Hiori—người luôn phải sống trong nỗi sợ hãi tột cùng—thì Rin tự thấy mình còn may mắn chán.

Có lẽ, những lời Hiori nói với Rin hôm đó chỉ là một cách để cậu ấy tự vệ.

Thế nhưng, cô không muốn cậu ấy tự phủ nhận sự nỗ lực của chính mình.

Có thể những nỗ lực đó sẽ không được đền đáp. Bản thân Rin cũng đã từng mường tượng đến viễn cảnh đó vô số lần.

Nhưng dẫu vậy, nếu chính bản thân mình không tự công nhận những cố gắng đó, thì mọi nỗ lực sẽ trở nên hoàn toàn vô nghĩa.

Cho dù Hiori có đánh mất sự tự tin và không thể chấp nhận bản thân, thì ít nhất, Rin vẫn luôn công nhận sự nỗ lực của cậu ấy. Hơn ai hết, cô đánh giá cao và chịu ảnh hưởng sâu sắc từ sự cố gắng không ngừng nghỉ đó.

——Nếu cậu không thể tin tưởng bản thân, thì hãy tin tưởng vào tớ—người đang đặt trọn niềm tin vào cậu!

Rin tự nhủ, nhiệm vụ của một người bạn thân là phải khiến Hiori nhận ra điều đó.

Hay là, do mình quá vô dụng nên cậu ấy mới không dám dựa dẫm?!

Điều này không chỉ đúng với Hiori, mà còn đúng với cả Subaru nữa.

"Cứ dựa dẫm vào tớ nhiều hơn đi chứ."

Ít nhất, trong số những người con trai cô từng gặp, cô tự tin rằng mình là người duy nhất thực sự thấu hiểu và đồng hành cùng cậu.

Nhìn bóng lưng Subaru đang rảo bước cùng Hiori, cô khẽ lẩm bẩm.

Bắt ép người ta dựa dẫm vào mình bằng cách quật ngã họ xuống sàn nhà, nghĩ lại thấy cũng nực cười thật, cô bất giác bật cười khúc khích.

Thế nhưng…… nhìn thấy người mình thương đang sánh bước bên cạnh một người con gái khác, lồng ngực cô vẫn không khỏi nhói đau.

"Thôi, bắt đầu làm việc nào!"

Cô dùng hai tay vỗ đét vào má để xốc lại tinh thần.

Mãi đến hôm nay, Rin mới bắt đầu lờ mờ nhận ra rằng Hino không chỉ cố tình né tránh Hiori, mà còn tránh mặt cả Subaru nữa.

Có vẻ như Subaru vẫn chưa nhận ra lý do, nhưng Rin dám chắc mười mươi là chuyện này có liên quan đến Arise Naoki.

Dựa trên cuộc đàm phán ngày hôm kia, thì đây giống như một bản hiệp ước không xâm phạm lẫn nhau, đôi bên cùng có lợi bằng cách điều chỉnh lợi ích cho phù hợp.

Từ góc độ đó thì có vẻ hơi vô lý, nhưng rõ ràng là Hino đang phải chịu một áp lực vô hình nào đó.

Áp lực đó là gì thì cô không rõ, nhưng tóm lại, nếu không hỏi trực tiếp Hino thì sẽ chẳng bao giờ tìm ra câu trả lời.

(Thiệt tình, cái lão đàn ông đó đúng là đồ tồi tệ mà)

Ngay lúc cô đang mải mê suy nghĩ, để mặc cho sự sôi sục trong lòng dâng trào, một giọng nói quen thuộc nhưng lại vang lên ở một nơi hoàn toàn không ngờ tới.

"Thì ra con ở đây à, Rin."

"Bố——Giám đốc điều hành……"

Có vẻ như ông đang chủ động đi tìm cô, một điều hiếm thấy.

Vốn biết tính bố không bao giờ phí thời gian cho những chuyện riêng tư, Rin không khỏi bối rối trước sự xuất hiện này.

"Nghe nói lúc bố đi công tác, Arise Naoki đã đến đây…… Hắn ta là một kẻ sắc sảo nhưng cũng vô cùng giảo hoạt. Hắn có làm ảnh hưởng gì đến công việc không?"

"Hiện tại thì chưa có gì nghiêm trọng…… Nhưng thưa bố! Gã đàn ông đó rốt cuộc là cái thá gì vậy?! Tại sao tập đoàn chúng ta lại phải chứa chấp một kẻ như thế?! Không có cách nào tống cổ hắn đi sao?!"

Có vẻ như Nanjou Toyokazu—bố của Rin—đang lo lắng không biết đứa con gái bé bỏng của mình có bị lão già kia chèn ép trong lúc ông vắng mặt hay không.

Thế nhưng, vì vừa mới nghiến răng nghiến lợi nghĩ đến "đối tượng" đó, nên sự xuất hiện của bố như một ngòi nổ khiến Rin bùng nổ mọi cảm xúc.

"V-Về vấn đề nhân cách của hắn thì bố cũng nắm rõ. Nhưng không thể phủ nhận năng lực của hắn cực kỳ xuất sắc, mang lại lợi nhuận khổng lồ cho Tập đoàn Akatsuki."

"Chỉ cần đem lại những con số đẹp thì có thể nhắm mắt làm ngơ mọi thứ sao…… Không, những gì ông ta làm đã vượt quá giới hạn r——"

"Rin, dưới trướng chúng ta còn hàng vạn nhân viên khác, và với tư cách là người lãnh đạo, chúng ta có nghĩa vụ phải bảo vệ cuộc sống của họ. Đương nhiên, nếu hắn ta có những hành vi quá đáng thì bố cũng sẽ xem xét, nhưng hiện tại hắn vẫn chưa làm gì vi phạm pháp luật. Không được để cảm xúc cá nhân chi phối việc phán xét đúng sai. Lãnh đạo là phải biết dung hòa cả cái tốt lẫn cái xấu."

"Nhưng mà…… chuyện đó, đúng là vậy, nhưng……"

Nanjou Toyokazu thực sự bối rối trước sự bùng nổ cảm xúc mãnh liệt hiếm thấy của con gái.

Như để che giấu sự bối rối đó, ông đã dùng những lý lẽ sắc bén của một nhà quản lý để dập tắt cơn phẫn nộ của cô.

Trong mắt ông, Rin luôn là một đứa con gái nề nếp, khéo léo trong giao tiếp——đó là ấn tượng đã ăn sâu vào tiềm thức của ông.

Thế nhưng, dạo gần đây, hình tượng đó đang dần sụp đổ.

Điển hình là lần trước, khi cô cùng cô bạn thân người mẫu lộng lẫy xuất hiện trước mặt ông.

Không rõ cô bé đã chịu ảnh hưởng từ đâu, nhưng dù ngạc nhiên trước sự thay đổi của con gái, dưới góc độ của một người làm cha, ông cảm thấy vui mừng khi thấy con mình sống một cuộc đời sinh động hơn trước.

Chắc chắn những người bạn tốt đã mang lại cho con bé sự thay đổi tích cực này.

Nghĩ vậy, Nanjou Toyokazu liền đưa ra một phỏng đoán về nguyên nhân khiến con gái mình phẫn nộ, rồi cất lời dò hỏi.

"……Có phải Arise Naoki đã giở trò gì với con gái lão ta không?"

"Thực ra thì……"

Đáp lại câu hỏi đó, Rin bắt đầu tóm tắt lại toàn bộ sự việc, bắt đầu từ cuộc đụng độ ngày hôm kia cho đến tận bây giờ.

Càng kể, cô càng trở nên kích động, giọng điệu dần chuyển sang thành những lời than vãn.

Cảnh tượng một ông bố lúng túng trước sự hung hăng của cô con gái đang tuổi dậy thì——một khung cảnh thật tréo ngoe.

Hơn nữa, nó lại diễn ra ngay giữa hành lang đông đúc người qua lại của Trụ sở chính Tập đoàn Akatsuki.

Sự tương phản đó đã mang lại một phen kinh ngạc tột độ cho các nhân viên đi ngang qua.

"Bố hiểu rồi, với bản tính của gã đàn ông đó, chắc chắn hắn sẽ còn giở trò nữa. Bố sẽ chuẩn bị sẵn các phương án đối phó để có thể ra tay bất cứ lúc nào."

"Vậy thì bố cầm lấy cái này đi…… Đây là đoạn ghi âm toàn bộ cuộc đối thoại với ông ta hôm kia bằng điện thoại của con. Dữ liệu âm thanh nằm trong này đấy."

Rin nhét chiếc USB vào tay bố, lấy cớ còn nhiều việc phải làm rồi quay gót rời đi.

Nhìn theo bóng lưng con gái, Nanjou Toyokazu đứng ngây người ra như kẻ mất hồn.

"Rin-sama dạo này thay đổi nhiều nhỉ. Cơ mà, khía cạnh không ngờ tới này của Giám đốc điều hành cũng khiến tôi bất ngờ đấy."

"H-Hả…… Khoan, cô là ai?!"

Và rồi, ông bị chính cô nữ nhân viên thường ngày hay làm việc cùng Rin buông lời trêu chọc.

◇◇◇

Rin đứng chờ Hino trước cửa căn hộ trong tòa chung cư cao cấp.

Thực ra lúc chiều cô đã ghé qua một lần, nhưng Hino vẫn chưa về.

Bây giờ đã là hơn 10 rưỡi đêm, cái giờ mà một nữ sinh trung học mặc đồng phục lang thang ngoài đường chắc chắn sẽ bị cảnh sát hỏi thăm.

Đã là cuối tháng 12, không khí lạnh lẽo thấu xương của màn đêm khiến cô run rẩy dù đã khoác áo dạ.

(Giờ này chắc Subaru và Hiori-chan đang ở nhà rồi nhỉ…… Họ đang làm gì thế không biết……)

Vừa đứng đợi Hino, Rin vừa để tâm trí bay bổng về cô bạn thân và chàng trai mình thầm thương.

Là anh em kế, nghĩa là họ sẽ trở về chung một mái nhà.

Cùng ngồi ăn chung một mâm cơm, cùng ngủ chung dưới một mái nhà. Cứ có chuyện gì là lại chạm mặt, lại trò chuyện cùng nhau.

Nếu đặt mình vào vị trí đó, Rin chỉ thấy ghen tị đến phát điên.

……

Biết đâu họ không chỉ chạm môi, mà còn chạm cả vào cơ thể nhau thì sao——những suy nghĩ đen tối vừa lóe lên, Rin vội vã lắc đầu xua đuổi. Bởi vì cô đã tự mình trải nghiệm sự ngố tàu của Subaru trong chuyện tình cảm rồi.

Vừa xuýt xoa đôi bàn tay lạnh cóng vì bực bội, cô vừa trút hết bực dọc lên đầu Hino vì mãi chưa chịu về.

"Rin, san……"

"!" "Về muộn quá đấy, Hino…… sa…… n……?"

Đúng lúc đó, Hino lầm lũi bước tới.

Đang định bung xõa hết những bức xúc trong lòng, nhưng khi quay lại nhìn Hino, Rin chết sững tại chỗ.

Đôi mắt đỏ hoe, sưng húp rõ ràng là vừa khóc xong.

Sắc mặt tiều tụy hơn hẳn lúc ở trường quay.

Và chẳng cần phải đoán cũng biết nguyên nhân của bộ dạng thê thảm này là do ai.

"Lại là Arise Naoki, phải không……"

"……!"

Cơ thể Hino giật nảy lên, cô bé mím chặt môi không thốt nên lời.

Chuyện gì đã xảy ra mà khiến cô bé khó mở lời đến vậy?

Nhưng việc cô bé đau khổ đến mức này, chắc chắn có liên quan đến Hiori.

Chính vì vậy, Rin cố gắng lựa chọn từ ngữ cẩn thận nhất có thể.

"Hino-san, chị là con gái của gia tộc điều hành Akatsuki. Nói hơi thô nhưng chị có cả tiền lẫn quyền. Thế nên chị chắc chắn sẽ giúp được em…… Hãy nói cho chị nghe, được chứ?"

"……………………"

Rin nhấn mạnh năng lực của bản thân, nhìn thẳng vào mắt Hino với ánh nhìn đầy kiên định.

Hino chần chừ một hồi lâu.

Sau một lúc do dự, cô bé rút chiếc máy tính bảng ra, mở một tệp tài liệu rồi đưa cho Rin xem――――Rin hoàn toàn á khẩu.

——Đơn trình báo tội phạm cố ý gây thương tích đối với Kurai Subaru, và đề nghị đàm phán bãi nại.

Yêu cầu bồi thường thiệt hại cho chiếc đồng hồ cao cấp và bộ vest bị hư hỏng.

Tổng số tiền yêu cầu bồi thường: 16.900.000 yên.

Rin đã hiểu ra tất cả.

Toàn bộ chuỗi sự kiện ngày hôm kia, ngay từ đầu đã là một cái bẫy giăng sẵn để gài Subaru.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!