Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15306

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Hãy làm bạn nhé - Chương 48: Búp bê ③

Chương 48: Búp bê ③

Một bầu không khí kỳ lạ đang bao trùm lấy chúng tôi.

Từ cánh tay đang bị nắm chặt kia, tôi có thể cảm nhận rõ sự căng thẳng truyền tới.

Một Nanjou đang cố giữ tôi—người đang có ý định ra về—lại.

Một cảnh tượng mà nếu nhìn vào, người ta rất dễ sinh ra những hiểu lầm không đáng có.

"À, ừm…… cậu không định hỏi gì sao."

"……Cậu muốn tớ hỏi à?"

"Hì hì, hôm nọ ở đây chúng ta cũng có một cuộc hội thoại y hệt thế này nhỉ."

"Cũng phải."

Phá vỡ vài phút im lặng gượng gạo, một màn đối đáp y hệt lần trước lại được tái hiện.

Thậm chí đến cả cái điệu cười tự giễu đó cũng giống hệt nhau.

Tôi mang ơn Nanjou.

Nên nếu có thể giúp được gì, tôi sẵn lòng giúp đỡ cô ấy bằng mọi giá.

Nhưng nếu đó là vấn đề về gia đình, thì quả thực quá sức đối với tôi.

——Vốn dĩ ngay cả chuyện gia đình của mình mà tôi còn lo chưa xong nữa là……

"Thực ra nhé, tớ hầu như chẳng có chút ký ức nào về việc ở cùng bố mẹ cả…… Từ nhỏ người chăm sóc tớ đã là người giúp việc rồi."

"……Chuyện đó."

Cô ấy bắt đầu lẩm bẩm từng chữ một, như thể đang xác nhận lại một công việc hành chính khô khan nào đó.

Tông giọng u ám hơn hẳn mọi khi.

"Thứ duy nhất họ đòi hỏi ở tớ, đó là phải trở thành một đứa con gái ngoan ngoãn, thuận tiện cho họ. Một đứa con gái không cản trở công việc kinh doanh, và có thể mang lại lợi ích về mặt đối ngoại…… À, nhưng bù lại thì họ cũng 'đầu tư' cho tớ một khoản tiền khá khẩm đấy. Cả bây giờ cũng vậy."

"Chiếc thẻ đen đó à……"

"Tớ chỉ muốn, một cách bình thường…… Này, Kurai!"

"Nanj——Hả?!"

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Chính tôi cũng không hiểu mình vừa bị làm gì.

Khi sực tỉnh, tôi thấy mình đã bị đè ngửa ra ghế sofa.

Là đòn của Aikido đấy à? Rốt cuộc là chuyện gì……

Trong lúc tôi còn đang hoang mang, Nanjou đã chồm lên người tôi.

Với một nụ cười đầy ma mị, cô ấy dùng những ngón tay dẫu còn đôi chút lóng ngóng nhưng cũng đủ khêu gợi để trêu đùa trước ngực tôi.

Một luồng điện tê dại, ngọt ngào chạy dọc sống lưng, càng làm cho tâm trí tôi thêm phần hỗn loạn.

"Này, Kurai có ghét tớ không?"

"Chuyện đó thì……"

Cô ấy thủ thỉ những lời ngọt ngào đó sát bên tai tôi.

Một câu hỏi thật xảo quyệt.

Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại hỏi như vậy.

Hơi thở nóng hổi phả vào tai kích thích bản năng đàn ông trong tôi, làm tan chảy mọi lý trí.

Những ngón tay không ngừng lả lướt đầy khiêu khích trước ngực tôi như đang khơi gợi những dục vọng thấp hèn nhất.

Và rồi, Nanjou khéo léo dùng một tay kéo hờ chiếc áo cardigan đồng phục xuống, rồi tháo vài chiếc cúc áo blouse ra.

……

Làm sao tôi có thể ghét cô ấy được chứ, tôi thậm chí còn coi cô ấy là ân nhân cơ mà.

Nhưng nhìn kỹ Nanjou đang ở trên người tôi lúc này, cơ thể cô ấy căng cứng, động tác thì gượng gạo.

Nhìn kiểu gì cũng thấy cô ấy chẳng hề quen với mấy chuyện này, cứ như thể đang cố gắng gượng ép bản thân hay gì đó……

Trái ngược với một Nanjou đang cố khiêu gợi dục vọng, cái đầu của tôi lại dần trở nên nguội lạnh.

Và hơn hết——

"Này, ôm lấy tớ đ——"

"——Đồ ngốc!"

"Ui da! Cậu làm…… cái gì…… thế……"

"Nanjou……"

——Tôi thực sự nổi giận.

Tôi vô thức giáng cho cô ấy một cú cốc đầu rõ đau.

Có lẽ do tôi dùng sức hơi mạnh nên mắt Nanjou đang rơm rớm nước.

Là để trả đũa bố mẹ sao? Chỉ là hành động tự hủy hoại bản thân? Hay là để xả stress?

Tôi có vô số điều muốn nói.

Chắc chắn hành động vừa rồi của Nanjou chỉ là một sự bốc đồng nhất thời.

Bản thân tôi…… cũng lớn lên trong một gia đình đơn thân, nên tôi cũng phần nào hiểu được cảm giác của cô ấy.

Nhưng, có một điều tôi nhất định phải nói.

"Này, cậu đã kết bạn với Hiori rồi mà đúng không? Không phải sao? Có chuyện gì đau buồn, sao cậu không tâm sự với cô ấy? ……Ngay cả tớ, nếu cậu muốn trút bầu tâm sự, tớ cũng sẵn sàng lắng nghe cơ mà……"

"Kurai……"

Vừa giận, tôi lại vừa thấy buồn.

Cái việc Nanjou không thể chia sẻ những điều quan trọng với ai đó, cái việc cô ấy không hoàn toàn tin tưởng Hiori, chẳng khác nào cô ấy đang tự hạ thấp giá trị của bản thân mình…… điều đó khiến tôi thấy thật đau lòng.

"Đừng có…… xem thường tớ, và xem thường bọn tớ……"

"…………Tớ xin lỗi…… ừm, tớ xin lỗi. Tớ đúng là một con ngốc. Ừ, tớ vừa làm một chuyện thật ngốc nghếch. Xin cậu, hãy quên chuyện vừa nãy đi."

Có lẽ, lúc đó tôi cũng đang rơm rớm nước mắt.

Chắc chắn khuôn mặt tôi lúc đó trông thảm hại lắm.

"……Hôm nay chẳng có chuyện gì xảy ra cả."

"……Cảm ơn cậu."

Nói rồi, Nanjou xìu mặt xuống, lề mề cài lại từng chiếc cúc áo blouse.

Nhìn kỹ lại, vạt váy của cô ấy cũng đã bị tốc lên đến mức nguy hiểm.

……Khi bình tĩnh nhìn nhận lại, cái tư thế lúc nãy quả thực quá sức bạo dạn.

Nếu để Yasutora mà nhìn thấy cảnh đó, chắc tôi có bị cậu ta băm vằm ra làm trăm mảnh cũng chẳng có quyền oán thán.

Một khung cảnh quá đỗi kích thích, tôi vội vàng quay mặt đi, vò đầu bứt tai một cách vô nghĩa để che giấu sự bối rối.

"……hì hì."

"……Gì vậy."

Thấy bộ dạng đó của tôi, Nanjou lại nở nụ cười tinh quái quen thuộc.

Chẳng hiểu sao tôi lại thấy nhẹ nhõm phần nào.

"Sao thế? Hay là trong thâm tâm cậu đang tiếc hùi hụi đấy?"

"Im đi…… Tớ đã bảo từ lần trước rồi, có lạy tớ cũng chẳng thèm đụng vào cậu đâu."

"Phụt, ……a ha, a ha ha ha ha ha! Đúng rồi! Cậu đã nói vậy thật!"

"……Thì đúng là vậy mà."

Tiếng cười sảng khoái từ tận đáy lòng của Nanjou đã thổi bay bầu không khí u ám trong căn phòng.

Gương mặt cô ấy không còn vương chút bóng tối nào, trông thật thanh thản như vừa trút bỏ được một gánh nặng lớn.

"Cậu, chắc chắn sẽ thay đổi được."

"……Vậy à."

"Này, tớ có một chuyện muốn nhờ."

"Đừng có nhờ vả chuyện gì vô lý đấy nhé."

Nói rồi, cô ấy cất đi điệu bộ cợt nhả, thay vào đó là một biểu cảm vô cùng nghiêm túc mà tôi chưa từng thấy.

Bị cuốn vào bầu không khí đó, tôi vô thức ngồi thẳng lưng lên.

"Tớ ghét cái tên Nanjou lắm…… nếu được, cậu có thể gọi tớ là Rin không?"

"Tớ hiểu rồi, Nanj——Rin."

"Ừm!"

"——!"

Đó là một nụ cười quá đỗi ngây thơ——và là nụ cười thật lòng đầu tiên mà tôi được nhìn thấy từ cô ấy.

Một cách thật tự nhiên, lần đầu tiên tôi thấm thía được rằng: Nanjou…… Rin, thực sự là một cô gái rất dễ thương.

◇◇◇

Vừa trải qua một mớ hỗn độn ở nhà Nanjou…… Rin xong, tôi không tài nào đủ tài giỏi để ngay lập tức chuyển đổi trạng thái tâm lý được.

Vừa để sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu, tôi vừa ghé vào hiệu sách đúng như lịch trình đã nói với Hiori.

Tại hiệu sách, đập vào mắt tôi là tấm poster của một cô người mẫu áo tắm đang nổi đình nổi đám dạo gần đây, quảng cáo rầm rộ cho cuốn sách ảnh mới ra mắt.

——Nhan sắc của Hiori hay Nanjou Rin chắc chắn cũng chẳng hề kém cạnh cô này đâu nhỉ.

Vừa nghĩ vẩn vơ, tôi vừa bước về phía khu vực sách dạy nấu ăn và chọn lấy vài cuốn.

Cả Hiori lẫn Nanjou Rin đều là những mỹ nhân tuyệt sắc.

Nghĩ đến đó, tôi lại cố gắng gạt bỏ những ký ức về phút yếu lòng vừa nãy của Nanjou Rin ra khỏi đầu và cất bước về nhà.

"Anh về rồi đây."

Sảnh nhà lúc này đã chìm trong bóng tối khi mặt trời bắt đầu lặn.

Ngôi nhà vắng lặng chẳng có lấy một bóng đèn nào được bật sáng, mang lại một cảm giác có chút thê lương.

——Hiori và mẹ Yaeko đều không có nhà sao?

Nghĩ vậy, tôi đi thẳng về phòng mình.

Và rồi, tôi không dám tin vào mắt mình nữa.

"……Hả?"

"Su…… su……"

Chẳng hiểu tại sao, Hiori lại đang nằm ngủ ngon lành trên giường của tôi.

Em đang ôm chặt lấy chiếc gối của tôi, phô bày một dáng vẻ hoàn toàn không chút phòng bị.

Bộ quần áo em đang mặc chính là bộ đồ chúng tôi đã cùng nhau đi mua hôm nọ.

Chiếc áo sát nách làm lộ rõ quai áo lót, chiếc váy ngắn cũn cỡn cũng bị tốc lên cao, phô bày cả phần gốc đùi.

Nói thẳng ra thì, đây đúng là một liều thuốc độc cho đôi mắt.

Thỉnh thoảng em lại khẽ cựa mình, miệng lầm bầm "Ưm~" một cách vô cùng an tâm.

Tại sao? Tại sao em ấy lại ở đây?

Vô vàn câu hỏi nảy sinh trong đầu, nhưng vì sự an nguy của lý trí chính mình, tôi định lay Hiori dậy thật nhanh.

"Này, dậy đi Hio…… ri……"

"Ưm……"

Thế nhưng, bàn tay tôi bỗng khựng lại.

Bởi tôi nhìn thấy những vệt nước mắt vương trên khóe mi em.

Rốt cuộc đã có chuyện gì……?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!