Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

570 3181

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

137 2843

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

329 15309

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

(Tạm ngưng)

Thanh đại kiếm không phải bản thể chính đâu!!

jjangppareuntokki

Nhưng mà, nói thế không có nghĩa là thanh đại kiếm mới là “chính chủ” đâu nha...!

48 164

Hãy làm bạn nhé - Chương 53: Phiền phức

Chương 53: Phiền phức

Sự biến đổi sắc mặt đột ngột của Arise Hino ngay lập tức lọt vào mắt của một người phụ nữ đứng gần đó—có vẻ là quản lý của cô ấy.

"Hino-chan, sao tự dưng lại thế?"

"À, dạ không…… chắc do quay chụp từ sáng sớm nên em hơi mệt chút thôi ạ."

"Chiều fan thì tốt đấy, nhưng em cũng phải biết tranh thủ nghỉ ngơi giữ gìn sức khỏe nữa chứ."

"Chị nói phải…… Vậy em xin phép vào trong một lát ạ."

Nhận lời nhắc nhở, cô bé rút lui về phía chiếc xe lưu động. Cùng lúc đó, đám đông xung quanh vang lên những tiếng thở dài tiếc nuối xen lẫn những lời động viên, hỏi han sức khỏe. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy độ nổi tiếng của Arise Hino khủng khiếp đến mức nào.

Một mỹ nhân có sức hút mãnh liệt với bất cứ ai chạm mắt, tựa như vì sao sáng rực rỡ trên bầu trời đêm.

Mái tóc màu sáng được uốn xoăn nhẹ nhàng xõa ngang xương quai xanh, khuôn mặt vẫn còn vương chút nét ngây thơ, tinh nghịch của một đứa trẻ, và nụ cười mang vẻ đẹp thần bí khiến người ta không thể rời mắt.

Nhìn kỹ lại thì——ơ kìa, trông cô bé có nét hao hao Hiori chăng……?

"……!"

"Hiori?"

Đang mải ngắm nhìn Arise Hino, tôi chợt thấy Hiori giật giật tay áo mình.

Trông em có vẻ khá bồn chồn, sắc mặt cũng nhợt nhạt hẳn đi.

"……Chỗ đông người, tớ hơi chóng mặt."

"……Vậy sao."

Nhìn quanh một vòng, lượng người đổ xô đến chỉ để chiêm ngưỡng Arise Hino đông đúc đến mức nghẹt thở. Mật độ dân số ở đây chắc chắn chẳng kém cạnh, thậm chí còn hơn cả mấy chuyến tàu điện giờ cao điểm.

Đúng như Hiori nói, ở một nơi như thế này thì việc bị "say người" cũng là điều dễ hiểu.

Thế nhưng, biểu cảm của em lúc nãy lại giống hệt Arise Hino—ánh mắt của một người vừa nhìn thấy một thứ gì đó vô cùng khó tin và hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

"Đúng nhỉ…… Hay là chúng ta tìm chỗ nào ngồi nghỉ, ăn chút đồ ngọt nhé?"

"Ư…… cái đó, cân nặng……"

"Sắp 4 giờ chiều rồi à…… Giờ này ăn đồ ngọt thì hơi dở dang cho bữa tối nhỉ. Tuy hơi sớm nhưng chắc giải tán luôn thôi?"

Ngập ngừng đôi chút, Nanjou Rin khẽ gật đầu đáp 『Cũng phải』 với vẻ hơi tiếc nuối.

◇◇◇

『Cậu nhớ phải đưa Hiori-chan về tận nhà đàng hoàng đấy nhé! Tuyệt đối không được giở trò "sói gửi cừu" đâu đấy!』

Lúc xuống ở ga Hatsuseya, Nanjou Rin đã đe nẹt tôi cả chục lần bằng một giọng điệu cực kỳ nghiêm trọng.

Tôi và Hiori chỉ biết nhìn nhau bằng ánh mắt khó tả, cười gượng cho qua chuyện.

……Bởi vì hai đứa về chung một nhà mà.

"……"

"……"

Trên quãng đường từ ga về nhà, giữa tôi và Hiori không có lấy một cuộc hội thoại.

Dạo này mặt trời lặn sớm hơn hẳn, dù ban ngày trời nóng bức nhưng khi chiều tà buông xuống, cái se lạnh lại khiến người ta thèm một chiếc áo khoác mỏng.

Hôm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện. Có vài chuyện tôi rất muốn nói với Hiori, nhưng lại chẳng biết phải mở lời thế nào. Mà thực ra, chính tôi cũng đang rối bời với những thắc mắc của riêng mình.

——Arise Hino.

Biểu cảm của cô bé đó khi nhìn thấy tôi, và biểu cảm của Hiori khi nhìn thấy cô bé đó…… chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác hai chuyện này có liên quan đến nhau.

Nhìn sang Hiori, nét mặt em đăm chiêu, căng thẳng như đang chất chứa một tâm sự nặng nề.

Có lẽ em đang nghĩ về Arise Hino chăng?

Tôi không biết rõ về cô bé đó, nhưng xét theo phản ứng của cả hai, chắc chắn Hiori biết điều gì đó.

Hai đứa đều muốn nói gì đó nhưng chẳng ai chịu mở lời…… tạo nên một bầu không khí im lặng gượng gạo đến ngột ngạt.

"……Anh và Rin-san, đang hẹn hò…… đúng không ạ?"

"……………………Hả?"

Câu nói phá vỡ sự im lặng lại là một lời hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Một câu hỏi đường đột đến mức khiến tôi đứng chết trân tại chỗ.

Tôi và Nanjou Rin hẹn hò——một chuyện mà tôi chưa bao giờ nghĩ tới. Vốn dĩ một kẻ bình phàm như tôi làm sao với tới được một tiểu thư đài các như cô ấy chứ.

Mà quan trọng hơn, tại sao Hiori lại nghĩ hai đứa đang hẹn hò?

"Hiểu lầm rồi, em nhầm to rồi. Anh chẳng hề hẹn hò với Rin——"

"Anh nói dối…… Em chưa từng thấy Rin-san vui vẻ như thế b——Nếu anh chịu nói, thì em cũng sẽ biết ý mà lùi bước……"

Đó là cái biểu cảm mà tôi đã thấy không biết bao nhiêu lần, cái điệu bộ gượng ép bản thân phải nhẫn nhịn. Cái điệu bộ mà tôi vô cùng chán ghét.

Bất chợt, hình ảnh khuôn mặt của một ai đó hồi nhỏ hiện về trong tâm trí——nhưng giờ không phải lúc để bận tâm chuyện đó. Quan trọng nhất lúc này là Hiori đang đứng trước mặt.

So với khuôn mặt trong quá khứ, biểu cảm hiện tại của Hiori quan trọng hơn nhiều. Bằng mọi giá, tôi không muốn thấy em mang vẻ mặt đó.

"Đúng là có chuyện anh giấu em…… À thì, thực ra anh đã được Rin nhờ tư vấn xem làm cách nào để kết bạn với em đấy."

"……Hể?!"

"Chỉ là tình cờ thôi…… nên bọn anh mới hay nói chuyện với nhau về vấn đề đó. Nhưng chuyện hẹn hò các thứ là hoàn toàn không có. Tin anh đi."

"Hể, á…… vâng……"

Khẳng định rằng bản thân hoàn toàn trong sạch, và mong em hãy tin mình, tôi nắm lấy vai Hiori và nhìn thẳng vào mắt em.

Hiori chớp chớp mắt, rồi khi đã kịp tiêu hóa những gì tôi vừa nói, khuôn mặt em đỏ lựng lên, miệng lúng búng thốt ra mấy từ "Hả", "Hể".

Đúng là mối quan hệ giữa tôi và Nanjou Rin có hơi phức tạp thật.

Tôi tin tưởng và mang ơn cô ấy. Nhưng tuyệt đối không có chuyện nảy sinh tình cảm nam nữ…… chắc chắn là vậy.

Có vẻ như tâm ý của tôi đã được truyền đạt, biểu cảm của Hiori dần thay đổi.

Và rồi, như đã hạ quyết tâm một điều gì đó——

"A, ây da!"

"H-Hiori?"

——Em luồn tay ôm chặt lấy cánh tay tôi.

Một sự tiếp xúc thân mật đến mức chưa từng có.

Làn da hơi se lạnh vì sương chiều của Hiori chạm trực tiếp vào da tôi——và rồi, tôi cảm nhận được hơi ấm của em truyền sang ở một diện tích bề mặt lớn hơn bao giờ hết.

Không chỉ có vậy. Bị Hiori ôm chặt cánh tay ép vào ngực, tôi bị ép phải cảm nhận rõ ràng biểu tượng nữ tính của em, dù nó khá khiêm tốn.

"A-Anh chưa có người yêu, đúng không ạ?"

"Đ-Đáng buồn thay là từ trước đến giờ anh chưa từng có mảnh tình vắt vai nào."

"Vậy thì, à ừm, e-em là g-gia…… à không ý em là, em có thể làm nũng…… một chút cũng được…… phải không ạ?"

"À, ờ, cái đó thì chẳng có vấn đề gì……"

"~~~~!!"

"N-Này."

Vòng tay em siết chặt hơn nữa.

Hơi ấm và sự mềm mại của Hiori bị cưỡng ép truyền đến khiến lý trí tôi như muốn bay màu.

Khẽ liếc nhìn Hiori, khuôn mặt em tuy đỏ bừng nhưng lại mang một vẻ vô cùng mãn nguyện——khiến tôi chẳng biết phải nói gì thêm nữa.

Mặt cả hai đứa đều đỏ như gấc.

◇◇◇

Sau đó, Hiori giữ tâm trạng vô cùng vui vẻ cho đến lúc về nhà.

Không chỉ vậy, ngay cả sau bữa tối và mãi đến tận bây giờ, em vẫn cực kỳ hưng phấn.

Bị kéo theo niềm vui đó, tâm trạng tôi cũng trở nên phấn chấn lạ thường.

Thế nhưng, mọi thứ đã bị thổi bay hoàn toàn bởi một cuộc gọi từ Nanjou Rin.

"Alo, có chuyện gì——"

『Có chuyện lớn rồi.』

"Hả, ý cậu là sao?"

『Cậu xem tin nhắn tớ vừa gửi đi.』

Ngay khi cuộc gọi kết thúc, một tập tin đính kèm hình ảnh từ Nanjou Rin được gửi tới.

Có vẻ như đó là những bài đăng trên mạng xã hội.

『Mối tình tay ba giữa Nanjou Rin, Yoshida Hiori và một nam thần bí ẩn』

『Yoshida quả nhiên là con bitch, đây là bằng chứng ả ta câu dẫn đàn ông rồi đi mây mưa, có cả Nanjou Rin đi kèm』

『Sau đó ba người họ đã có những giây phút "thăng hoa" cùng nhau』

Đó là những bức ảnh chụp lén ba chúng tôi ngày hôm nay.

Có vẻ kẻ nào đó đã bắt gặp chúng tôi lúc đám đông tụ tập xem Arise Hino chụp ảnh, chụp lén rồi phát tán lên các nền tảng mạng xã hội.

Mỗi bài đăng đều được tô điểm bằng vô số những lời lẽ độc địa, chứa chan ác ý bắt nguồn từ sự ghen tị nhắm vào Hiori và Rin.

"Này, cái quái gì thế này……!"

『Chắc là do mấy đứa con gái trường mình…… hay đúng hơn là tài khoản phụ của cái đứa đã tát Hiori-chan chứ ai…… bị chơi một vố đau rồi. hì hì, nhưng chuyện này không thể khoanh tay đứng nhìn được, tớ sẽ ra tay……!』

"Khoan đã——đừng cúp máy."

Chết tiệt!

Bị ép phải xem những thứ rác rưởi này, một cơn thịnh nộ không thể kìm nén đang sục sôi trong lồng ngực tôi.

Nếu kẻ viết ra những lời này đang đứng trước mặt, tôi e rằng mình sẽ bất chấp đối phương là nữ mà dùng đến bạo lực mất…… Tôi tự ý thức được sự mất bình tĩnh đến tột độ của mình lúc này.

"À, ừm……"

"……! Hiori?"

Thế nhưng, tiếng gõ cửa dè dặt vang lên đã kéo tôi về với thực tại, giúp tôi lấy lại được đôi chút lý trí.

Hiori bước vào phòng với vẻ mặt như sắp khóc, trên tay cầm khư khư chiếc điện thoại.

——A, đúng rồi. Chắc chắn kẻ đó cũng sẽ tìm cách cho Hiori biết chuyện này.

Nghĩ đến tâm trạng của Hiori khi phải đọc những lời lẽ bôi nhọ, hạ nhục bản thân đến mức này, tim tôi thắt lại vì đau xót.

Vậy mà, Hiori lại——

"E-Em, lại làm phiền hai ngườ——"

"Hiori!"

——Em lại bắt đầu nhận lỗi, cho rằng chính mình đã gây ra rắc rối cho tôi và Nanjou Rin.

Điều đó còn khiến tôi phẫn nộ hơn cả những lời phỉ báng nhắm vào em lúc nãy.

Tại sao em lại không biết nghĩ cho bản thân mình một chút, tại sao em lại cứ phải lo nghĩ cho người khác hơn là chính mình cơ chứ…… Vô vàn suy nghĩ đan xen gầm thét trong lồng ngực tôi.

A, đúng rồi. Hiori vốn dĩ là một cô gái như vậy mà.

Một cô gái luôn cho rằng chỉ cần bản thân nhẫn nhịn thì mọi chuyện sẽ êm xuôi.

Chính vì hiểu rõ điều đó, quyết tâm trong tôi lại càng thêm vững vàng.

"Nghe này, Hiori."

"Hả…… á!"

Tôi mạnh mẽ kéo tay Hiori về phía mình, và tuyên thệ.

"Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng sẽ bảo vệ em."

"Hể?! ……A…… Ư………… Nhưng mà!"

Hiori đã mang đến cho tôi quá nhiều bất ngờ.

Sự do dự thoáng qua trên khuôn mặt em chỉ diễn ra trong tích tắc. Em khẽ nắm chặt hai tay trước ngực, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt tôi.

"E-Em cũng sẽ bảo vệ anh!"

Và lần này, em lại khiến tôi phải kinh ngạc thêm lần nữa.

Ánh mắt hai đứa giao nhau, rồi một nụ cười bất khuất đồng thời nở trên môi cả hai.

Ngay lúc này đây, tôi có cảm giác mình có thể làm được bất cứ điều gì.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!