Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17793

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2489

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 188

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3685

Web Novel (Chương 1 ~ 30) - Chương 30: Những ngày sắp tới

Chương 30: Những ngày sắp tới

Enjoy!

-------------------------------

Những ngày sắp tới

“Vậy… đã sẵn sàng cho cuộc khai chiến chưa?”

“Tất nhiên rồi. Lúc nào cũng xong.”

“……………”

“Mẹ… cả Misato-san nữa. Rốt cuộc là họ đang làm gì vậy…?”

“Chỉ là một đám ngốc thôi.”

“Nào nào, kệ họ đi. Chúng ta cứ ăn phần của mình trước đã.”

…Ơ?

Khoan đã, chẳng phải tôi cũng bị gộp chung vào đó sao…?

“…Thôi kệ. Con xin phép ăn đây.”

Tự thuyết phục bản thân như vậy, tôi chắp tay trước ngực rồi đưa đũa về phía phần thịt nướng trước mặt.

“…Ngon quá!”

Nghe nói đây là loại thịt rất đắt tiền, giá cụ thể thì tôi không biết nhưng hương vị này đủ để chứng minh lời mẹ nói chẳng hề phóng đại. Tôi đang ăn ngon lành, thì Rion bước lại gần bên cạnh.

“Ngon chứ?”

“Ngon thật sự luôn.”

“Vậy thì tốt quá. Tớ cũng nên ăn thôi.”

“Ăn đi ăn đi.”

Rion không gắp nhiều thịt, mà ăn rau là chính.

Hiện tại, ở đây có mặt đầy đủ cả gia đình tôi và gia đình Rion—bữa tiệc đã được lên lịch từ trước, vừa là chúc mừng nhập học, vừa là một buổi sum họp.

“Hai đứa cứ ăn thật nhiều nhé, đặc biệt là cháu đó, Nagisa-kun.”

“Cháu cảm ơn cô, Kurumi-san.”

Không cần nhắc tôi cũng chẳng thể dừng tay trước mâm thức ăn thịnh soạn này. Hơn nữa, lượng đồ ăn cũng khá nhiều, nếu không có mấy người đàn ông như tôi với bố ra sức thì chắc khó mà hết nổi… Haa, hôm nay xem ra là ngày hiếm hoi tôi phải “chiến đấu” thật sự rồi.

“…Phư phư ♪”

“Sao thế?”

“Không có gì đâu. Chỉ là… được nhìn thấy mọi người ăn ngon lành, tự nhiên thấy hạnh phúc quá.”

“Vì ngon mà.”

“Ừm. Gương mặt vô tư của Nagi-kun luôn khiến mọi người xung quanh mỉm cười.”

Này nhé, đừng có gọi là vô tư chứ.

Biết rồi, nhưng Rion đúng là kiểu người… luôn chờ lúc tôi lơ là để khẽ đâm một nhát dao tinh tế như vậy. Tôi quen rồi thì quen thật, nhưng mà… thỉnh thoảng không bị như thế lại thấy thiếu thiếu… Không không, làm gì có chuyện đó chứ.

“Ăm… ừm. Ngon thật đấy.”

“……………”

Đúng là mỹ thiếu nữ… chỉ một miếng thịt được đưa lên miệng, nhai chậm rãi rồi nuốt xuống thôi cũng đã toát lên vẻ duyên dáng tự nhiên.

(À, nói mới nhớ…)

Khoảng thời gian Rion nằm viện, làm gì có những buổi sum họp thế này. Nghĩ như vậy mới thấy, được cùng mọi người quây quần ăn thịt nướng như ngày hôm nay—khoảnh khắc này—tôi thật sự phải biết ơn vì Rion đã sống sót.

(…Nhưng mà, rốt cuộc mình định cảm ơn ai nhỉ?)

Rion… đã được cứu.

Căn bệnh từng bị nói là không còn hy vọng đã khỏi, và giờ đây cô ấy đang ngồi cạnh tôi, mỉm cười rạng rỡ.

Chỉ để được thấy lại nụ cười ấy… chỉ để cô ấy khỏe mạnh… chẳng phải tôi đã từng dâng hiến thứ gì đó sao…?

“Nagi-kun, cậu sao vậy?”

“À, không có gì đâu.”

Có lẽ vì mải suy nghĩ nên tay tôi đã ngừng lại lúc nào không hay. Thấy Rion lo lắng ghé sát nhìn, tôi giật mình hoàn hồn rồi tiếp tục bữa ăn.

“Mà này, Nagisa, cả Rion-chan nữa. Bố nghe nói cuộc sống học đường của hai đứa đang rất thuận lợi, thực tế thì sao?”

“Thuận lợi lắm ạ. Đúng không, Rion?”

“Vâng. Cháu đã làm quen được bạn mới, việc học thì dù trình độ khá cao nhưng cháu vẫn theo kịp. Nhỉ, Nagi-kun?”

“Ờ… ừ.”

Làm ơn đừng có lôi chuyện học hành ra trước mặt tớ mà!

Dù mới chỉ hơn một tuần nên chưa đến mức không theo kịp, nhưng trình độ thì cao đến mức khiến đầu tôi muốn nổ tung thật đấy!

“Nếu Rion-chan nói vậy thì chắc chắn không có vấn đề gì rồi!”

“Niềm tin dành cho con trai mình đâu rồi bố…?”

“Hả? À không, không phải ý đó… xin lỗi, bố nói chưa đủ. Bố tự hào về con, Nagisa. Cho nên dù chỉ có một mình, bố cũng chưa từng lo lắng gì cho con cả.”

“…Vậy à.”

Đừng nói mấy lời nghiêm túc như thế trong hoàn cảnh này chứ… Mẹ cũng vậy, mọi người tin tưởng tôi quá mức làm tôi vừa vui vừa ngại. Trong lúc tôi còn đang đỏ mặt, không chỉ Rion mà cả mẹ và Kurumi-san đều nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng, còn bố tôi với Takuma-san đã ngà ngà say thì xoa đầu tôi tới tấp, khiến khoảng thời gian ấy đúng là náo loạn đủ đường.

“…Phù~”

“Vất vả rồi. Hình như cả hai chúng ta đều ăn khá nhiều nhỉ.”

“Ừ… mà bụng cậu ổn chứ?”

“Ổn mà. Đúng là tớ ăn nhiều hơn bình thường, nhưng vẫn chú ý để không quá sức.”

“Vậy thì tốt.”

Bữa tiệc vẫn chưa kết thúc. Phía trước mắt chúng tôi, bố mẹ hai bên vẫn đang vui vẻ trò chuyện và tiếp tục ăn uống.

Danh nghĩa hôm nay là để chúc mừng tôi và Rion, nhưng mà… khi bọn trẻ đã no nê rồi thì việc người lớn tiếp tục rôm rả với nhau, âu cũng là điều dễ hiểu thôi.

“Nè, Rion.”

“Có chuyện gì vậy?”

“Nhìn bố bọn mình hào hứng như thế kia… cũng không tệ nhỉ.”

“Ừm. Một khung cảnh thật yên bình… nhìn thôi cũng khiến lòng mình dịu lại.”

Nói rồi, Rion mỉm cười, ánh mắt khẽ hướng xuống dưới.

(…Cười đẹp thật đấy.)

Dưới ánh trăng lơ lửng trên cao, nụ cười ấy lại càng khiến cô ấy trông như một tuyệt sắc giai nhân bước ra từ giấc mơ. Là thanh mai trúc mã, tôi đã ở cạnh cô ấy từ bé, vậy mà không biết bao nhiêu lần tôi vẫn phải nghĩ thầm—dung mạo này thật sự quá mức, đến mức khiến người ta nghi ngờ liệu chúng tôi có thật sự cùng là con người hay không.

“Nagi-kun.”

“Sao thế?”

“Hôm nay… cậu định làm gì?”

“Ý cậu là có về không à?”

“Ừ.”

Ừm… về thì cũng là định về thật.

Khi tôi nói vậy, sắc mặt Rion không hề thay đổi, nhưng dường như có chút gì đó thoáng buồn—và cảm giác ấy, có lẽ không phải chỉ là tưởng tượng của tôi.

“Chắc là… sẽ ở lại qua đêm.”

“Ơ?”

“Nhìn xuống kia đi.”

Tôi nói rồi chỉ tay xuống dưới.

Bố mẹ hai nhà đều đã uống rượu, riêng bố tôi và Takuma-san thì xem ra đã say kha khá. Mẹ tôi với Kurumi-san vẫn tỉnh táo, nhưng bình thường hễ tình huống thế này xảy ra thì nhà Rion sẽ giữ bố mẹ tôi ở lại.

“À… ra là vậy.”

“Ừ. Cho nên chắc tối nay lại ngủ ở đây.”

“Vậy sao… ♪”

Gì thế này?

Ở lại qua đêm thôi mà vui đến vậy à? Không không—cậu phản ứng như thế này thì tớ lại thấy vui theo mất rồi.

“Nếu vậy… cậu cũng sẽ tắm ở đây chứ?”

“À… chắc tắm sơ qua bằng vòi sen thôi.”

“Vậy thì bọn mình tắm chung nhé.”

“Ừ… ừm?”

Chờ đã… nãy tôi vừa thuận miệng đáp lại, nhưng cô ấy vừa nói cái gì cơ?

Rion… vừa bảotắm chung sao!?

“N—này, Rion…?”

“Ơ kìa, sao cậu lại đỏ mặt thế? Đùa thôi mà, hiển nhiên rồi.”

“…………”

“Hay là… cậu thật sự muốn tắm cùng tớ sao?”

Con nhóc này… đúng là chỉ muốn trêu tôi cho vui mà!

“Hừm!”

“Á! Này, sao lúc nào cậu cũng vò tóc tớ thế hả!?”

Với một con nhóc xấc xược như cậu thì thế này là vừa rồi!

Cái hành động “vò tóc” này giờ đã thành cách phản kháng quen thuộc của tôi mỗi khi đối diện với Rion. Bình thường cô ấy hiếm khi để lộ cảm xúc rõ ràng, thậm chí đến vẻ bối rối cũng rất khó thấy. Ấy vậy mà chỉ cần tôi đưa tay lên vò loạn mái tóc kia, Rion liền hoảng hốt một cách dễ hiểu, vừa chống cự vừa cố gắng thoát ra khỏi tôi…

Một cô gái thường ngày luôn điềm tĩnh, mạnh mẽ mà lại để lộ vẻ lúng túng như thế này—nói thật, đáng yêu đến không chịu nổi.

“Cậu đang nghĩ tới chuyện gì khó chịu phải không… đủ rồi đó, làm ơn dừng lại đi!”

“Gì cơ? tớ không nghe rõ~”

“……………”

Cứ tiếp tục thế này thì cơn giận của Rion sẽ tích tụ lại phải không?

No no no, không vấn đề gì cả! Với Rion thì tôi cũng phải cho cô ấy thấy là tôi vẫn có thể đối phó theo kiểu này chứ… đúng không?

“Gan lắm đó, Nagi-kun—muốn biết rốt cuộc ai mới là cửa trên hả?”

“…Hí—!?”

C-cái gì thế này… sao lại lạnh sống lưng vậy… cảm giác bất an này là sao!?

Tôi lập tức né khỏi Rion, từ ban công lao vội vào trong phòng rồi quấn chặt chiếc chăn đặt sẵn quanh người.

“Phù… phòng thủ tuyệt đối rồi.”

“Phòng thủ kiểu gì mà yếu ớt thế.”

“!? ”

Ngay cả khi tôi đã trùm kín đầu, Rion vẫn từ phía trên ôm chặt lấy tôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi hoàn toàn không có thời gian để nghĩ mấy chuyện kiểu được con gái ôm thật thích—thứ duy nhất tôi cảm nhận được chỉ là áp lực khủng khiếp tỏa ra từ Rion, đủ khiến tim tôi run lên từng nhịp.

“Nagi-kun.”

“Dạ—ạ!?”

“…Cảm ơn cậu. Thật sự… mỗi ngày trôi qua đều rất vui.”

Ngay khi nghe thấy những lời ấy, cơn run rẩy trong người tôi lập tức biến mất.

Và khi bình tĩnh lại để suy nghĩ… tôi chỉ có thể kết luận một điều—cô gái này thật sự quá gian xảo. Thời điểm cô ấy thốt ra những lời chạm thẳng vào tim người khác luôn hoàn hảo đến đáng sợ.

“Rion này, từ giờ trở đi mỗi ngày sẽ còn vui hơn nữa đấy.”

“Vâng.”

“Sẽ vất vả hơn nhiều nữa đó?”

“Ừm.”

“Sẽ có lúc… cậu nghĩ rằng, được sống đến giờ phút này quả thật là điều tốt đẹp.”

“Vâng ♪”

“Được rồi! Vậy thì cứ theo tớ mà đi nhé!!”

“…Không phải là theo lên con thuyền mục nát đấy chứ?”

“Ặc… Cậu thật sự không biết hưởng ứng gì cả!!”

“Á—này, đừng có lại vò đầu tớ mà....”

Phải rồi… từ đây về sau, chắc chắn sẽ còn nhiều gian nan hơn, và những điều chúng tôi trải qua cũng sẽ ngày một nhiều lên.

Nhưng cuộc sống trung học của chúng tôi mới chỉ vừa bắt đầu.

Dù có vài rắc rối, nhưng từ giờ trở đi mới là khởi đầu thật sự!

“Rion, từ nay về sau cũng mong cậu giúp đỡ.”

“Vâng. Rất mong được cậu giúp đỡ—mà này, Nagi-kun.”

“Hửm?”

“Cậu cũng hiểu rõ tớ mà, đúng không. Kẻ địch thì phải loại bỏ—dù đó là ai, tớ cũng sẽ ra tay.”

…Ừ, đúng là vậy thật.

Rion sẽ không bao giờ nương tay với kẻ thù—điều đó, sau chuyện lần này, tôi đã khắc cốt ghi tâm.

(Chuyện của tên senpai… tôi không rõ, nhưng có lẽ đó là—)

Không, thôi. Nghĩ tiếp cũng chẳng ích gì.

Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ tiếp tục ở bên dõi theo Rion—với tư cách là thanh mai trúc mã, và là người thấu hiểu cô ấy hơn ai hết.

=============

Phù, thế là hết 30 chương đầu nhé.

Chuẩn bị năm mới phải gấp đôi mã lực nào!!! ^^

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!