Chương 33: Đội hộ vệ của Rion (tạm thời)
Enjoy!
---------------------------------
Đội hộ vệ của Rion (tạm thời)
“Thế nào?”
“… Ngon lắm.”
Giờ nghỉ trưa, tôi khẽ thốt lên như vậy.
Trong tay tôi là một hộp cơm bentou. Ở trường cấp ba, ăn bentou vào giờ trưa vốn chẳng có gì lạ… nhưng hôm nay thì khác.
Bởi vì đây không phải là bentou do mẹ tôi làm — mà là do Rion đích thân chuẩn bị.
“… Thật sự rất ngon.”
“Cậu không cần nói với vẻ cảm động đến thế đâu.”
“Không không, là vì nó ngon đến mức đó mà.”
“Đ-được rồi mà, tớ biết rồi!”
Ơ… hiếm thật đấy, Rion đang đỏ mặt vì ngượng kìa!?
Với cô ấy, không thể loại trừ khả năng đây chỉ là diễn xuất… nhưng khi nhìn thấy biểu cảm thế này, trong lòng tôi lại nảy sinh một ham muốn rất nhỏ — kiểu như muốn được nhìn thêm chút nữa, hoặc cũng có thể là không…
“Làm ơn dừng lại đi, Nagi-kun.”
“Rồi rồi, tớ xin lỗi.”
Ấy chết, trêu quá đà rồi.
Dù nói là bị mắng, nhưng xem ra Rion cũng không thật sự giận. Cô thở dài một tiếng nhẹ nhàng… mà lạ thật, kiểu thở dài thế này lại khiến tim tôi hơi nhói lên thì phải.
“Thôi được rồi. Ngon là được.”
“… Ừ.”
Không, phải nói là rất ngon.
Trước đây cô ấy từng đến nhà tôi nấu ăn một lần, và khi đó tôi đã biết tay nghề của Rion không phải dạng vừa. Thành thật mà nói, ngay từ trước khi mở hộp cơm này ra, tôi đã có linh cảm chắc chắn rằng nó sẽ ngon rồi.
“Phù… cảm ơn vì bữa ăn.”
“Không có gì đâu.”
Không có món nào tôi ghét cả — không, phải nói là gần như toàn bộ đều là những món tôi thích, nên tôi ăn sạch không chừa lại chút gì.
Dĩ nhiên, cho dù có món tôi không thích đi nữa, thì đồ ăn do Rion hay mẹ làm, tôi cũng nhất định sẽ ăn hết. Đó là phép lịch sự tối thiểu, và cũng là lòng biết ơn.
“Vậy… tớ làm cho cậu mỗi ngày nhé?”
“Ể?”
Mỗi ngày… mỗi ngàysao!?
Tôi đã từng nói nhiều lần rồi — tôi luôn mang trong lòng sự ngưỡng mộ đặc biệt đối với khái niệm thanh mai trúc mã. Và đương nhiên, điều đó cũng áp dụng cho bentou handmade do thanh mai làm!
T-thật sự là mỗi ngày…?
Khi tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt đầy mong đợi như thế, Rion bật cười khúc khích, rồi thoáng hiện lên vẻ hơi tiếc nuối và nói.
“Mỗi ngày thì đúng là hơi khó. Hơn nữa… chắc mẹ cậu cũng sẽ nói là như vậy sẽ rất vất vả.”
“Ừ… cũng đúng.”
“Và tớ nghĩ là tớ cũng biết cậu sẽ nói gì nữa.”
“Tớ á?”
Những lời tôi sẽ nói…
Quả thật, tôi đã định nói điều gì đó với Rion ngay lúc này… nhưng chẳng lẽ cô ấy đoán được thật sao?
Như thể đọc trúng suy nghĩ trong đầu tôi, Rion tiếp tục:
“Nagi-kun rất vui vì được ăn bentou do tớ làm, và chắc chắn cũng muốn được ăn lần nữa. Nhưng vì nghĩ cho tớ, cậu sẽ nói là như vậy quá vất vả, nên tốt hơn là đừng làm, đúng không?”
“…………”
“Việc này đúng là tốn sức, và nếu tớ cố quá rồi lại làm sức khỏe xấu đi thì sẽ khiến cậu, cùng rất nhiều người khác, phải lo lắng. Vì vậy, tớ nghĩ việc làm bentou với tần suất hợp lý… nên để sau này hãy tính.”
“… Nghĩa là cuối cùng vẫn sẽ làm à?”
“Tớ chỉ là nghĩ nếu có thể thì tốt thôi.”
Ừm… vậy thì cứ coi như nghe cho vui, gật đầu đại vậy.
Rion làm bento cho tôi — đó là điều khiến tôi thực sự hạnh phúc. Một hương vị khiến người ta muốn được ăn mãi không chán.
Nhưng như cô ấy nói, tôi không muốn cô phải gượng ép bản thân. Và nếu Rion có điều gì khác muốn làm, tôi muốn cô dành thời gian cho chính mình hơn.
“Rion này.”
“Vâng?”
“… Cậu không cần phải dành thời gian chỉ vì mỗi mình tớ đâu.”
Đúng vậy. Thời gian của Rion là của Rion.
Cô ấy làm điều đó vì tôi thì tôi rất vui, thật sự rất vui. Nhưng suy cho cùng, thời gian được ban cho mỗi người là thứ chỉ thuộc về chính họ.
Tôi đâu có nói gì sai nhỉ? Thậm chí còn là điều rất bình thường mà.
Vậy mà—
Bịch!
Rion bất ngờ nắm chặt lấy vai tôi.
“Không được… sao? Dành thời gian cho cậu… là không được sao, Nagi-kun?”
“Ơ, này… Rion?”
“Nếu không dùng thời gian của mình cho cậu thì tớ dùng nó để làm gì chứ!?”
Rion bất ngờ lớn tiếng.
Đôi mắt cô như mở to hơn bình thường, đồng tử giãn ra — một cảnh tượng kỳ lạ. Nhưng hơn cả thế, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy Rion to tiếng đến vậy.
May mà đây là sân thượng chứ không phải lớp học hay căn-tin… dù vậy, ánh mắt tôi vẫn không thể rời khỏi cô.
“Tớ là vì… vì người đã cứu tớ — là cậu mà…”
“Rion!”
“…!”
Lần này, tôi chủ động đặt tay lên vai cô, gọi lớn tên cô.
Dù trạng thái của Rion vừa rồi rõ ràng là bất thường, giọng tôi dường như đã chạm được tới cô. Rion khựng lại, như vừa bừng tỉnh, rồi dần trở về dáng vẻ thường ngày.
“À… tớ… ơ? Sao vậy nhỉ…?”
“Thật tình… đột nhiên làm sao thế hả?”
“…………”
Rion đứng lặng người. Có cảm giác như cơ thể cô đang run lên rất khẽ.
Không phải vì lạnh — có lẽ đó là nỗi sợ, hay thứ gì đó rất giống với sợ hãi.
“Tớ… ôm cậu một chút nhé?”
“…Vâng.”
Trong những lúc thế này, phải làm gì để cô ấy bình tĩnh lại đây?
Chính vì đã luôn ở bên nhau, vì hiểu Rion hơn ai hết, nên những kinh nghiệm tích lũy từ trước giờ mới có thể phát huy.
Tôi vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ bé của Rion.
Nhưng dù vậy, cơn run rẩy vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Không sao đâu… ổn rồi mà.”
“…Nagi-kun… tớ…”
“Ổn rồi… Rion ổn rồi.”
Tôi cứ thế lặp đi lặp lại rằng mọi thứ đều ổn, vừa vuốt tóc vừa xoa nhẹ lưng cô.
Dần dần, hơi thở Rion chậm lại, cơ thể cũng không còn run lên nữa.
Khi cảm thấy đã ổn, tôi nhẹ nhàng buông tay. Và rồi, gương mặt đỏ bừng của Rion lại hiện ra trước mắt.
“Ổn chưa?”
“Ừ-Ừm. Xin lỗi cậu, Nagi-kun… tớ thật là…”
“Không sao đâu. Thật đấy.”
Tớ không trêu chọc cô về khuôn mặt đỏ ửng ấy.
Cũng không hỏi xem vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì. Lúc này, chỉ cần Rion bình tĩnh lại là đủ rồi.
(Nhưng mà… hóa ra Rion vẫn còn những khía cạnh mà mình chưa từng biết.)
Quả thật, dáng vẻ như vừa rồi là lần đầu tiên tôi thấy.
Thậm chí, tôi hiếm khi thấy Rion phải cố gắng đến mức như vậy… nói thế có lẽ hơi thất lễ, nhưng bởi vì cô ấy quá hoàn hảo, nên hình ảnh liều mình, tuyệt vọng ấy lại càng hiếm hoi hơn bao giờ hết.
(Ngay cả khi nằm viện, cô ấy cũng không vùng vẫy để sống… vì khi đó, Rion đã chấp nhận tất cả rồi.)
…Không, chuyện đó đã là quá khứ.
Rion giờ đây đang sống, đang đứng ngay trước mắt tôi — chỉ cần sự thật đó là đủ để mọi thứ khép lại.
“Không sao nữa rồi đâu, Nagi-kun.”
“Vậy à. Thế thì tốt rồi.”
Sau đó, Rion lại trở về như thường ngày.
Biểu hiện vừa nãy hoàn toàn biến mất, đến mức tôi suýt nghĩ rằng đó chỉ là ảo giác của mình.
“Dù sao thì… ừm, nhớ trân trọng thời gian của bản thân nhé?”
“Tớ hiểu mà. Ừ… tớ sẽ trân trọng.”
Được rồi, vậy là kết thúc chủ đề này! Không chấp nhận ý kiến trái chiều!
Khi quay lại lớp, người đầu tiên lao tới ôm chầm lấy Rion chính là Asumi-san — chắc là vì cả giờ trưa không thấy cô ấy nên thấy nhớ.
Hai thiếu nữ xinh đẹp ôm nhau trông thật mãn nhãn, đúng kiểu chỉ nhìn thôi cũng thấy dễ chịu.
“Ồ, về rồi à?”
“Ừ.”
“Đi làm gì thế? Đừng nói là ăn trưa cùng nhau nha!”
“Hả!? Đã tiến tới mức đó rồi sao!”
Này này, đừng có la lớn giữa lớp chứ!
Mới quen thân thêm được với mấy người ngoài nhóm bạn thân thường ngày, thì đồng thời sức hút của Rion cũng lan ra xung quanh. Dù là đùa, nhưng cũng có kẻ bảo tôi “nổ tung đi” vì quá ghen tị — nghe mà đau lòng lắm đấy.
Rồi Wada-kun cũng nhập hội, lớp học càng lúc càng ồn ào hơn…
Vừa nghĩ vậy, tôi liếc quanh thì thấy mình đang bị ai đó trừng mắt nhìn chằm chằm.
“Ồ ồ, đội cận vệ của công chúa đang lườm kìa.”
“Thật sự là hơi quá rồi đấy.”
Rion vừa xinh đẹp, thông minh lại có sức khỏe yếu — thế là cái danh xưng “công chúa” nghiễm nhiên bám chặt lấy cô.
Chuyện này không hẳn do bạn bè tôi, mà phần lớn là do Asumi-san nhiệt tình “truyền bá”… haizz.
“Nhưng mà ít ra họ cũng không làm gì quá, kỷ luật ghê thật.”
“Bình thường mà. Ai lại đi động vào cậu bạn thanh mai trúc mã mà công chúa quý mến chứ? Làm thế là bị ghét ngay. Chỉ có ngốc mới dám.”
“Tớ nghe mà thấy tâm trạng phức tạp lắm đấy nhé?”
Nói xong, cả hai đứa đều cười nham hiểm, khiến tôi chỉ muốn cho mỗi đứa một cú.
Và đúng lúc đó — một câu nói của Wada-kun khiến bầu không khí đổi chiều.
“À, tớ cũng ở trong đội cận vệ đó.”
…Ồ?
Tớ quý cậu lắm, muốn làm bạn lâu dài lắm, nên hay là… cậu rút ra đi nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
