Chương 32: Tiếng ríu rít rất khẽ
Enjoy!
--------------------------------
Tiếng ríu rít rất khẽ
Cuộc sống mới mang tên “học sinh cao trung” — đó thực sự là khởi đầu của vô vàn điều mới mẻ.
Từ các mối quan hệ giữa người với người, việc học tập, cho đến những hoạt động của trường lớp… à, dù rằng mấy sự kiện ấy tôi vẫn chưa trải nghiệm được bao nhiêu, nhưng nhìn chung, quãng đời học sinh này có thể nói là được lấp đầy bởi những kỳ vọng tươi sáng hướng về tương lai.
“Rokudou, nhờ cậu việc này nhé.”
“Ừ. Được rồi.”
Một bạn cùng lớp mang xấp phiếu đến đưa cho tôi.
Là lớp phó, tôi vẫn luôn giữ sự giao tiếp nhất định với các bạn trong lớp. Đặc biệt là phía con trai — chỉ cần nhờ họ giúp thu phiếu thế này, họ cũng sẵn lòng hợp tác ngay.
(Phần lớn công việc đều do Rion đảm nhiệm, nhưng việc mọi người chủ động phối hợp thế này… cũng không tệ chút nào.)
Akihiro, Takeshi, rồi cả Wada-kun đều nhiệt tình giúp đỡ, nhưng cảm giác được những bạn mà bình thường ít khi tiếp xúc cũng sẵn sàng chung tay — điều đó khiến lòng tôi không khỏi bồi hồi.
Cầm xấp phiếu đã thu đủ, tôi hướng về phía Rion.
“Rion, bên con gái xong chưa?”
“Rồi. Thế là đủ rồi… như vậy được chưa?”
“Ừ. Để tớ mang đi cho, cậu cứ nghỉ ngơi đi.”
“Ừm… hừm.”
Tôi khẽ cười trừ trước vẻ không hài lòng rõ rệt của cô ấy, rồi nhận lấy xấp giấy.
Đây là một dạng bảng khảo sát cho cuộc sống học đường mới, do Aizawa-sensei chuẩn bị.
Những suy nghĩ, trăn trở của các tân sinh — tất cả sẽ được tổng hợp lại trong những tờ giấy này, và nhiệm vụ của tôi là mang chúng đến cho hội trưởng hội học sinh.
(Rion này… mấy chuyện nhỏ thế này, cứ thoải mái giao cho tớ là được rồi mà.)
Cái vẻ không vui vừa rồi, hẳn là vì cô ấy cũng muốn đi cùng.
Nhưng đây chỉ là việc mang giấy tờ đơn thuần, hơn nữa bình thường Rion đã xử lý phần lớn công việc rồi, nên chuyện này để tôi làm là đủ.
Còn tận hai mươi phút nữa mới đến giờ tập trung sáng — thời gian còn dư dả.
Tôi thong thả bước đi, cẩn thận để không làm nhàu hay bẩn xấp phiếu, thì bắt gặp một cảnh tượng dạo gần đây thường xuyên thấy.
“Này, nghe nói mày vừa làm một chuyện ngu ngốc lắm phải không?”
“……”
Không rõ là lớp nào, nhưng Kamishiro-san đang bị vài nữ sinh vây quanh.
Chuyện cô ấy tự dựng màn mất trộm ví tiền rồi tự diễn — dù bọn tôi không hề đi rêu rao, nhưng trong một cộng đồng chật hẹp như trường học, tin đồn lan đi nhanh đến đáng sợ.
Rion đã đứng ra giải quyết, còn tôi thì cũng không làm lớn chuyện, nên phía giáo viên chỉ xử lý ở mức cần thiết. Thế nhưng, trong số học sinh, vẫn có những kẻ nhân danh “chính nghĩa” dư thừa để chỉ trích và lên án Kamishiro-san.
(Thật ra thì… cũng là do cô ta tự chuốc lấy.)
Nếu Kamishiro-san không làm những chuyện đó, thì đã chẳng rơi vào tình cảnh này.
Nhưng nói cho cùng, nếu có ai có tư cách phán xét cô ấy, thì chỉ có người ở ngay trung tâm sự việc như tôi mà thôi.
Những học sinh lớp khác — họ hoàn toàn không có quyền đứng đó mà dồn ép cô ấy như thế.
“Ê, mấy người đang làm gì vậy?”
Chính vì thế, tôi đã lên tiếng.
Kamishiro-san thì không nói, nhưng mấy nữ sinh kia, có lẽ vì nhận ra tôi là lớp phó nên lập tức thấy phiền phức, nhanh chóng bỏ đi.
“C-Cảm ơn cậu, Rokudou-kun.”
“Không có gì. Tôi đi đây.”
Thờ ơ quá à? Không, thế này là bình thường rồi.
Thật ra, việc tôi ra tay giúp Kamishiro-san cũng có lý do — bởi vì Rion đã đối xử tử tế với cô ấy.
Sau sự việc đó, Kamishiro-san gần như bị cả lớp xa lánh, xem như kẻ phiền phức… nhưng Rion đã chìa tay ra.
Và kết quả là, Kamishiro-san — người suýt chút nữa mất tất cả — đã hoàn toàn thân thiết với Rion.
(Rion này… kiểu gì cũng đang nghĩ rằng mình vừa có được một “quân cờ” tiện lợi cho xem.)
Chỉ là cảm giác mơ hồ thôi… tôi cũng chưa từng hỏi thẳng cô ấy.
Dù có chuyện gì thì Asumi-san cũng luôn ở bên, nên tôi không quá lo lắng. Nhưng thú thật, ngay cả tôi là bạn thanh mai trúc mã, nhiều lúc cũng thấy… kỹ năng thao túng lòng người của Rion thật sự đáng sợ.
… Khoan đã, nghĩ kỹ thì Rion vốn dĩ cũng khá đáng sợ mà. Tôi biết điều đó từ lâu rồi.
“!?”
Ngay khoảnh khắc ấy, một cơn ớn lạnh không hiểu từ đâu ập đến khiến cả người tôi run lên.
Tôi đảo mắt nhìn quanh, nhưng xung quanh chỉ là những học sinh đang trò chuyện rôm rả như thường ngày… hừm, chắc là do tôi nghĩ nhiều thôi.
“Thôi, làm nhanh cho xong vậy.”
Sau đó, tôi thẳng hướng phòng hội học sinh.
Gõ cửa rồi bước vào, tôi thấy chủ tịch và phó chủ tịch đang cặm cụi làm việc. Khi trông thấy tôi, hội trưởng liền nở một nụ cười dịu dàng.
“Chào buổi sáng, Rokudou-kun. Em đến sớm thật đó.”
“Chào buổi sáng, hội trưởng.”
Người chào tôi bằng nụ cười sảng khoái ấy chính là hội trưởng hội học sinh của trường cao trung Joushou — Akutsu Masakazu-senpai.
Lần đầu gặp anh ấy là trong buổi họp ủy ban trước đây, nhưng đúng là hội trưởng có khác. Anh ấy được rất nhiều học sinh yêu mến, đến cả một tân sinh như tôi cũng được đối xử thân thiện, gần gũi — một kiểu “Trai đẹp quốc dân” chính hiệu.
“Đây là toàn bộ phiếu khảo sát của lớp 1-A ạ.”
“Vất vả rồi. Nhanh thật đấy, hạn là đầu tuần sau cơ mà.”
“Nhờ mọi người đều sẵn lòng hợp tác cả.”
“Ra vậy. Xem ra lớp em có tinh thần đoàn kết khá cao.”
Nếu đúng được như thế thì tốt quá.
Hiện tại thì… ừm, tuy có vài rắc rối nho nhỏ, nhưng cũng đã giải quyết xong cả rồi.
Trong lúc đang trò chuyện với hội trưởng, tôi bỗng cảm nhận được một ánh nhìn sắc lạnh.
Chủ nhân của ánh nhìn đó là phó hội trưởng — người mà vì một vài lần trao đổi “khó nhằn” trước đây, dường như đang công khai xem tôi như cái gai trong mắt.
(… Phiền thật.)
Ít nhất chị ta không chủ động gây sự, nên cũng đỡ mệt, nhưng cảm giác bị soi mói thế này vẫn chẳng dễ chịu chút nào.
“Haizz… này Himemoto, đừng có nhìn em ấy như thế.”
“Nhưng hội trưởng, tớ—”
“Người có vấn đề là cậu đấy. Với lại, cách suy nghĩ đó của cậu… tớ thấy khá nguy hiểm.”
“…………”
Bị lườm thẳng mặt, tôi liếc nhìn hội trưởng một cái.
Anh ấy khẽ xin lỗi tôi bằng ánh mắt, rồi bảo tôi cứ quay về lớp đi. Tôi cũng chẳng khách sáo, lập tức rút lui cho nhanh.
Sự “rắc rối” giữa tôi và phó hội trưởng — tất cả đều xoay quanh Rion.
“Em ấy rất ưu tú. Nếu vậy, chẳng phải nên trao cho em ấy một vị trí xứng đáng hơn hay sao?”
Rion rất giỏi — thậm chí là giỏi quá mức. Hội học sinh hiển nhiên cũng nhận ra điều đó, nên Himemoto-senpai đã ngỏ ý mời Rion gia nhập hội.
Dù đang là lớp trưởng, việc tham gia hội học sinh vẫn có thể thực hiện. Nhưng chuyện một học sinh năm nhất gia nhập là cực kỳ hiếm — nghe thì như là đánh giá cao năng lực của Rion, nhưng Himemoto-senpai lại có một điểm rất khó chịu: cô ấy phân biệt đối xử gay gắt giữa người “giỏi” và người “không giỏi”.
“Cậu thì không cần. Người tôi cần là em ấy.”
Nghe nói lúc đó, Rion đã suýt nổi giận đùng đùng vì câu nói ấy.
Dù tính cách có vấn đề, nhưng năng lực của Himemoto-senpai là thật, công việc cũng xử lý rất chỉnh chu, nên chẳng thể phản bác gì. Akutsu-senpai có nhắc nhở cô ấy vài lần, nhưng xem ra cũng chẳng có mấy tác dụng.
“Đúng là… đủ chuyện thật.”
Có lẽ vì là trường danh tiếng, nên mới có những người như thế.
Tôi chẳng hề muốn “học” mấy thứ này chút nào, nhưng dù sao Himemoto-senpai cũng thuộc kiểu không trực tiếp gây hại. Thú thật là… chuyện đó chẳng đáng để tâm — dĩ nhiên là tôi sẽ không bao giờ nói thẳng ra đâu.
Đúng lúc quay về lớp, rầm — tôi va phải một nữ sinh đang vội vã chạy tới.
“Ôi—”
“Á!?”
Một cú va chạm trực diện!
Ngay lập tức, tôi vươn tay đỡ lấy cô ấy khi cơ thể cô loạng choạng — chắc tại thường xuyên ở cạnh Rion nên phản xạ kiểu này đã thành thói quen.
Chỉ là… vì lực quán tính khá mạnh, tôi vô tình kéo cô ấy sát lại.
(Ơ… cô ấy là—)
Giọng nói quen quen… và khi cơ thể cô ấy áp vào tôi, một thứ mềm mại, đầy đặn đến mức không tưởng bị ép chặt lại, biến dạng trong khoảnh khắc—
Khoan đã!? Đừng nói là!?
“Đau quá… ơ?”
Cô ấy ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, tôi lập tức buông tay ra.
“X-xin lỗi! Tớ chỉ định đỡ cậu thôi, không ngờ lại thành ra thế này!”
Tôi cuống quýt giải thích. Dù sao thì, ý định ban đầu của tôi cũng hoàn toàn trong sáng.
Có lẽ cô ấy cũng hiểu điều đó, bởi ngay sau đó, cô mỉm cười.
“Không sao đâu. Người phải xin lỗi là mình mới đúng… mình vội quá.”
Cô gái ấy — Saijou Azusa, một idol áo tắm đang hoạt động — bỗng sực nhớ ra điều gì đó, sắc mặt thay đổi, rồi lướt nhanh qua bên tôi.
“Vậy nhé! Tớ đang vội lắm đó~!”
Vừa vẫy tay, vừa chạy đi, vòng một căng tràn của cô ấy khẽ đung đưa theo từng bước chân.
… À, ra là vậy — thứ mềm mại vừa chạm phải khi nãy chính là… thôi, dừng ở đây là được rồi.
Coi như đó là một “kỳ tích ngẫu nhiên trong chớp mắt” và quay về lớp học.
Ngay khi tôi vừa ngồi xuống, Rion đã tiến lại gần.
“……Tớ vừa cảm nhận được một thứ gì đó rất khó chịu. Nagi-kun, cậu vừa gặp chuyện gì sao?”
Ừm… xem ra, tôi phải cố gắng hết sức để đánh trống lảng rồi đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
